Lại 1 người thích dọa trẻ nhỏ!
Lại 1 người thích dọa trẻ nhỏ!
Cư trần lạc đạo
Người chưa biết cũng như trẻ nhỏ, nếu sự sự hiểu thấu suốt mọi vấn đề, nếu thực sự đủ người lớn và trưởng thành chắc không ai vào đây hỏi, đúng không bạn?
Đôi khi biểu người khác cân nhắc cũng chỉ là muốn giúp người ta cẩn thận và tỉnh táo. Chứ không vì tự thân.
NAM MÔ HOAN HỈ TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT.
Thiết nghĩ chả có gì nguy hiểm, chả cần mà sợ hãi.
Trẻ nhỏ thì vô tư. Dọa tụi nhỏ làm chi rồi nó sợ. Hãy để nó tự khám phá...
Cư trần lạc đạo
Sao chúng ta không thử lật ngược vấn đề lại để tìm hiểu thử xem đã có vị thầy mật tông nào không có sư phụ không ?
Khổ quá, mún tu mật tông thì chịu khó bái sư, cho nó chắc, khỏi thắc mắc, lo sợ nọ kia ...
:rose: Quyết không mua đồ Trung Quốc
Quyết không ăn đồ Trung Quốc
Quyết không đi du lịch Trung Quốc
Nói túm lại tẩy chay Trung Quốc 100%....:rose:
Tu mật tông vẫn có thể về cõi Tịnh độ của ngài A DI ĐÀ. Tại đạo tràng mà phúc minh đang sinh hoạt, có 1 số đạo hữu lớn tuổi được các thầy khuyên là sau khi tu tập (trì chú, quán tưởng ...) thì phát nguyện sinh về Cực lạc. Vì thế không thể nói là tu mật tông thì không thể giải thoát trong 1 đời.
Tu mật rất cần 1 điều đó là duyên. Đủ duyên thì sẽ tìm được Minh sư, thậm chí có thiện tri thức đến tận nhà hướng dẫn. Mà duyên này đến từ chính các bạn. Đừng nản lòng khi chưa gặp thầy, gặp bạn. Hãy trì các chú cơ bản và phát nguyện cho bản thân được gặp Minh sư, đi đúng con đường mà đức Phật đã dạy.
Dĩ nhiên là được, nhưng vấn đề là dễ hay khó mà thôi. Như từ Tp.hcm đến Hà Nội, có người đi bằng máy bay, tàu lửa, ô tô... đều đến được Hà Nội, nhưng sự khác biệt là thời gian nhanh hay chậm, mức độ an toàn ra sao mà thôi.
Tu theo tịnh độ, muốn vãng sanh sẽ dễ dàng hơn so với các Pháp khác, bởi khế hợp với nguyện lực của Phật A DI ĐÀ. Nếu muốn vãng sanh tại sao lại không Tu tịnh độ? Có phải là đang lám khó bản thân?!
Mật tông là một pháp thâm diệu, người tu cần có thầy dạy đàng hoàng, nếu không lạc đường hối hận không kịp. Lạc đường chỉ một kiếp này, nhưng chịu hậu quả vô số kiếp, bởi thân người khó được, Phật pháp khó nghe, nếu đã được làm thân người mà để uống phí đi, đó quả là điều đáng tiếc nhất.
Nên sáng suốt.
Các bạn ai nói cũng có lý hết,
Ở đời ai cũng ước muốn, mong muốn thì nhiều nhưng mấy ai biết cách hay quyết tâm để đạt được. Cũng giống như một người trước ngưỡng cửa hướng nghiệp họ phân vân chưa biết chọn lựa thế nào, nên lên tiếng mọi người góp ý rồi họ tự đánh giá bản thân so sánh với các thông tin mọi người đưa ra rồi rút ra kết luận khả dĩ. Nhưng cuối cùng cái quan trọng nhất theo mình là người đó có cái mức độ hành sự, hạ thủ công phu đến thế nào. Hay ít ra người đó cũng đã phải có năng khiếu, chủ định đường hướng rồi thì mới quyết định được, còn không thì chỉ là loay hoay như đẻo cày giữa đường thôi chí phí thời gian cho người đó và các bạn.
Mình thì ko nghĩ vậy. Kinh hay chú vốn là của chư vị Phật, Bồ tát, tất cả vị Phật đều muốn hướng chúng sanh về sự an lạc, nay chỉ vì trì chú mà bị tai nạn trong vô số kiếp như bạn nói thì đâu còn đúng ý nguyện của chư vị phật, bồ tát lúc tạo ra chú nữa?
Bạn đề cập đến sự lạc đường, vậy thì thế nào gọi là "lạc đường"? Bạn nên nhớ khi xưa Ngài Thích Ca Mâu Ni cũng phải thử hết cách tu này đến cách tu khác mới có thể đắc đạo đấy.
Chỉ đơn giản, chả hạn là trì Chú Đại Bi tâm đà la ni, không lẽ cũng cần thầy dạy mới thành công được? Thực ra bạn đừng quan trọng hóa vấn đề lên, mình nghĩ nếu tu theo Mật tông mà ko được điểm đạo và ko có thầy thì cũng như Tu Tịnh Độ thôi bạn à
Có lời nào không phải xin bỏ quá cho.
Ông bạn nầy nói trúng phóc!!!
Mình tu đã lâu lắm rồi , qua cũng nhiều pháp tu từ thiền rồi tịnh, nhưng chẳng thể tập trung, vài năm trước mình có nghe nói niệm Phật và trì chú Đại Bi và cầu gặp Thầy để quy y theo Thầy .
Thế mà cuối năm 2009 mình gặp Thầy Sonam và năm 2010 mình gặp 2 vị thầy nữa,là Thầy Tubden và pháp vương Gyangwang dòng Drupa và cuối cùng đầu năm 2011, mình gặp Thầy của mình, và chọn thầy nầy để quy y vì lý do rất đơn giản, dù Thầy ở xa nhưng Thầy là người VN và Thầy luôn luôn giám sát đường tu của mình .
Do đó LT xin nói nhỏ với quý vị , muốn tu mật tông cần phải cầu nguyện gặp minh sư, Mật tông là Thầy tìm trò, mình không tìm Thầy được đâu nhe.
Thật sự Bổn nguyện của đức A Di Đà rất lớn, ngoài những người thường niệm danh hiệu của Ngài, Ngài còn phát nguyện độ cho những người không niệm danh hiệu Ngài, nhưng có nguyện về cỏi tịnh độ của Ngài, như những người đang phát tâm bồ đề rộng lớn ( BN 19,20,21), những người tu theo pháp khác và muốn về cỏi Phổ Đà đều được toại ý.Pháp niệm Phật là một pháp tu sửa tâm, khi tâm bạn chuyên trì danh hiệu Ngài, tức bạn đang thiền quán tưởng, nhưng nếu có tạp niệm xen vào thì đoạn đó bị loại ra khỏi phần tạo công đức, nếu tạp niệm đó không hại ai, không gây nghiệp ác thì công đức của buổi niệm Phật vẫn có , còn nếu tạp niệm đó có ý gây ác nghiệp, thì công đức của buổi đó như bỏ xuống biển.
Tất cả các pháp mà các Thầy Tây Tạng truyền ở VN chỉ là pháp khởi động, để quý bạn giao duyên với Mật pháp, theo LT thì nó là hiển pháp hoàn toàn, chẳng có Mật gì ráo!viết ra giấy rồi đọc tụng, không khế ấn, không man đà la, không kèm nhiều nghi quỹ của trấn đạo tràng, tẩy tịnh thân,......và nhất là hạnh Phổ Hiền hạnh & hạnh phát tâm bồ đề là cực kỳ quan trọng để tu tập tính không.
Tất cả các Thầy đều nói sau một thời gian sẽ sang lại VN và xem ai có thể truyền quán đảnh cao cấp tức Mật thứ thiệt, điều nầy có nghĩa là sau khi các bạn tu theo Thầy, thầy phải xem thân khẩu ý của quý vị có đủ thanh tịnh hay chưa, vì thân khẩu ý là cái gương soi nghiệp của mình, nó đủ thanh tịnh thì nghiệp của quý vị cũng tịnh, lúc đó các Thầy mới dám truyền Mật thứ thiệt.
Last edited by linh_tinh_85; 05-03-2011 at 07:13 AM.
@Linh tinh_85 và tất cả các bạn,Lựa chọn minh sư như thế nào ?
Thứ 2, 14 Tháng 2 2011 13:03 | Written by HT Thích Thánh Nghiêm
Hàn Dũ đã từng nói : "Nghề học phải chuyên nhất." Do đó học tập pháp môn nào đều phải lựa chọn các bậc minh sư có chuyên môn giỏi, độc đáo, tinh thông về các mặt học vấn nghệ thuật và giáo lý Phật học. Mặc dù minh sư không nhất thiết phải từ cửa minh sư mà trưởng thành ra, trong số đệ tử của minh sư không nhất thiết xuất hiện những đệ tử xuất chúng. Nhưng khi đi tìm minh sư thì tối thiểu họ cũng không được nhầm phương hướng, dạy sai yếu lĩnh, phải đảm bảo an toàn, chắc chắn chứ không thể như "người mù chỉ lối cho người mù".
Vậy ai là minh sư ? Thường thường thì không có cách nào mà biết được điều đó. Đặc biệt là theo kinh nghiệm của tôn giáo và khi khổ công tu thiề, khi bản thân chưa nhập môn thì không có cách nào phán đoán được ai là minh sư và ai không phải là minh sư. Thế nhưng minh sư không nhất thiết phải nổi tiếng, nhưng người minh sư được quần chúng công nhận thì đáng tin cậy hơn so với người tự xưng là minh sư mà chưa được đông đảo quần chúng công nhận. Hoặc các bậc thầy tuy chưa nổi tiếng nhưng được các bậc thầy đã nổi tiếng giới thiệu là minh sư cho mình thì đó là điều đáng tin cậy. Như kinh "Hoa Nghiêm" có nói : "Phương thức thiện tài đồng tử tham gia về việc chất vấn 53 vị thiện tri thức thông qua một vị giới thiệu một vị đã hình thành mối quan hệ liên tục đối với 53 vị sư. Vì vậy, các thiện tài đồng tử tuyệt nhiên không phải công nhận các bậc thầy một cách mù quáng".
Bất kỳ thời đại nào trên thế gian này đều có những nhân vật tự xưng là tôn sư của thời đại. Họ dùng những lời yêu quái để mê hoặc quần chúng, lẫn lộn trắng đen, nghe thấy lung tung, thu nạp đông đảo các đệ tử phô trương thanh thế. Nếu không phân biệt rõ thì rất có khả năng lấy tà sư khét tiếng làm minh sư. Vì vậy, Mạnh Tử cũng nói : Tai họa lớn nhất của con người là "thích làm thầy người ta". "Bởi vì những tà sư này có tác hại hướng dẫn lệch lạc lương tâm xã hội, khiến cho con người nẩy sinh nhiều sự quấy nhiễu không bình thường, nghi hoặc bất an. Do vậy, mà theo họ, học tập những tà pháp, tà thuyết và tà thuật thì chẳng những không mở mang được cảnh giới nhân sinh mà ngược lại còn mang tác hại cho thân tâm mình, gia đình mình bất hòa. Chỉ đáng tiếc là những người bình thường rất khó mà phân biệt được cái thật, cái giả, cái tà, cái chính của những người này.
Xét theo lập trường của Phật Pháp thì tiêu chuẩn về cái tà, cái chính, cái tối, cái sáng đều phải được khảo sát, thí nghiệm ở trung tâm cái tôi của mình. Nếu con người còn mang nặng sân, si thì nhất định không phải là minh sư. Lại có người tuy bề ngoài thì biểu hiện nhân từ, vẻ mặt phúc hậu, tươi tắn, đạo mạo trịnh trọng nhưng lại là kiêu căng, ngạo mạn thì cũng nhất định không phải là minh sư. Về việc tìm minh sư, "Đại trí độ luận" cuốn 4 đã nêu lên 4 điều trọng yếu gọi là tứ y pháp "4 chỗ nương tựa".
1) Dựa vào pháp không dựa vào người : Minh sư không tự cho mình là trung tâm, cũng không lấy cá nhân nào đặc biệt làm quyền lực mà lấy nguyên tắc, quy luật chung là tiêu chuẩn Pháp của Phật giáo là pháp nhân duyên, pháp nhân quả. Nếu đạo lý và những điều khêu gợi của vị thầy nào trái ngược với phép tắc nhân quả và nhân duyên thì không phải là minhh sư. Bởi vì, nhân quả đòi hỏi chúng ta phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Nhân duyên là dạy chúng ta không được khởi tâm chấp trước tham, sân. Không thì tuy được đông đảo mọi người tôn là Thánh cũng không khác gì tà sư.
2) Dựa vào nghĩa không dựa vào lời : Phàm là phép tắc chân chính thì nhất định tung ra bốn biển đều đúng, từ xưa tới nay đều giống như nhau, không phải vì bối cảnh dân tộc, khu vực, văn hóa khác nhau mà sai biệt khác nhau. Nếu cho rằng do sự cấm k?về tôn giáo hoặc có sự bí mật trên ngôn ngữ mà không phải chính pháp là không đúng. Chính pháp nên chú trọng đến sự cảm thông về nghĩa lý chứ không được câu nệ trên sự dị biệt trên ngôn ngữ. Tỉ dụ, nếu nói người theo đạo Hồi chú trọng đến chữ Ả rập, người Do Thái chú trọng đến chữ Hêbơrơ thì xét về chuẩn tắc là khác nhau. Người theo đạo Phật chú trọng đến chữ Phạn, Pàli là để nghiên cứu những kinh điển nguyên thủy, để truy tìm nguyên nghĩa chứ không phải nói chữ Phạn và chữ Pàli có thần lực và thần thánh gì đặc biệt. Tất nhiên Ấn Độ giáo chú trọng đến tiếng Phạn, âm Phạn khác với Phật giáo.
3) Dựa vào trí, không dựa vào thức : Trí là trí tuệ của thánh nhân, là sản sinh ra đại trí của vô ngã, từ đại bi đến đồng thể. Do đó, hể có tự ngã làm trung tâm, dù là vì mình, vì người, thậm chí vì tất cả chúng sinh hoặc vì cầu cho Phật Đạo vô thượng, dù là đại ngã, bồ-rát-man (phạm ngã) và thần ngã, cái ngã cá biệt và cái ngã toàn thể đều không thể sản sinh ra trí tuệ chân chính được. Vì vậy, điều đó vẫn thuộc vào phạm vi trí thức và trí tuệ. Trí thức là từ trong kinh nghiệm học tập của bản thân mình mà sản sinh ra tác dụng phân biệt, ghi nhớ và suy lý. Còn trí tuệ chỉ có hiện tượng của khách quan không có trung tâm chủ quan. Chỉ có công năng chuyển vận, không có trung tâm chủ thế, nếu trái ngược như thế thì không phải minh sư.
4) Dựa vào ý nghĩa rốt ráo, không dựa vào ý nghĩa không rốt ráo :
Nghĩa rốt ráo là không nói ra được, không có pháp nào có thể chấp, không có pháp nào có thể tu, cũng không có pháp nào có thể chứng được. Đúng như vô niệm vô tướng, vô trụ, mà "Đàn kinh" nói : Không vì cái gì, cũng không có cái gì, chỉ việc ăn cơm, mặc quần áo, sinh sống, lợi mình, lợi người, tinh tiến không ngừng.
Căn cứ vào 4 điều chuẩn trên, chúng ta có thể phân biệt dễ dàng ai là minh sư, ai không phải là minh sư, rồi dựa vào 4 tiêu chuẩn đó mà quan sát thẩm tra minh sư mà mình mong gần gũi thì nói chung không thể có sự nhầm lẫn, rồi ngày qua tháng lại dù không gặp được minh sư thì bản thân anh cũng trở thành minh sư.
Dt tôi rất đồng ý với câu của bác LT_85:"Do đó LT xin nói nhỏ với quý vị , muốn tu mật tông cần phải cầu nguyện gặp minh sư, Mật tông là Thầy tìm trò, mình không tìm Thầy được đâu nhe." vì đây cũng là cái thực tế của Dt.
Nhưng nghe một bậc giảng đạo nói như trên, khẳng định như trên thì thật hư nó nằm ở chỗ nào mong các đạo hữu phân tích rõ âu cũng là cùng học hỏi trao đỗi hữu ích cho tất cả,
Rất mong !
Kinh Tăng Chi Bộ
HT. Thích Minh Châu dịch
1
CHƯƠNG MỘT
MỘT PHÁP
I. PHẨM SẮC
1-10. NỮ SẮC v.v...
1. Tôi nghe như vậy. :
Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, rừng Jetavana, tại khu vườn ông Anàthapindika. Tại đấy, Thế Tôn bảo các Tỷ-kheo :
- Này các Tỷ-kheo !
- Thưa vâng, bạch Thế Tôn !
Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau :
- Ta không thấy một sắc nào khác, này các Tỷ-kheo, xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn ông như sắc người đàn bà. Này các Tỷ-kheo sắc người đàn bà xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn ông.
2. Ta không thấy một tiếng nào khác, này các Tỷ-kheo, xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn ông, như tiếng người đàn bà. Này các Tỷ-kheo, tiếng người đàn bà xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn ông.
3-5.Ta không thấy một hương...một vị...một xúc nào khác, này các Tỷ-kheo, xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn ông, như hương...vị.. xúc người đàn bà. Này các Tỷ-kheo, xúc người đàn bà xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn ông.
6. Ta không thấy một sắc nào khác, này các Tỷ-kheo, xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn bà như sắc người đàn ông. Này các Tỷ-kheo, sắc người đàn ông chiếm và ngự trị tâm người đàn bà.
7-10. Ta không thấy một tiếng... một hương...một vị...một xúc nào khác. Này các Tỷ-kheo, xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn bà, như tiếng... hương... vị... xúc người đàn ông. Này các Tỷ-kheo, xúc người đàn ông xâm chiếm và ngự trị tâm người đàn bà.
--- o0o ---
Muốn tu tập Mật Tông nên xem cái này nhe :
BÀI 1: TÍN TÂM NIỆM PHẬT
Hòa Thượng Thích Giác Hạnh, Trưởng ban Hoằng pháp tỉnh BRVT giảng ngày 30/03/2009 tại Chùa Pháp Thường, tỉnh Đồng Nai.
Phần 1 - Tiếp đón Hòa Thượng Thích Giác Hạnh
http://www.youtube.com/watch?v=filH5iQcz9k
Phần 2 - Ý nghĩa pháp môn tu Tịnh độ http://www.youtube.com/watch?v=8GpBIHfMBs0
Phần 3 - Niệm Phật bao hàm ý nghĩa Thiền Tông
http://www.youtube.com/watch?v=YhoBVHMj8To
Phần 4 - Niệm Phật bao hàm ý nghĩa Mật Tông
http://www.youtube.com/watch?v=ONynS0f_9FA
Phần 5 - Niệm Phật là pháp môn thù thắng
http://www.youtube.com/watch?v=GSdqst2fU2Y
Phần 6 - Những câu chuyện niệm Phật vãng sanh
http://www.youtube.com/watch?v=1MxBKM1eZJQ
Phần 7 - Những câu chuyện niệm Phật vãng sanh (tiếp)
http://www.youtube.com/watch?v=vhKfhXT9mfE
BÀI 2: KHÚC GỖ TRÔI SÔNG
Không Tranh - Không Tham - Không Truy Cầu - Không Ích Kỉ - Không Tự Lợi - Không Nói Dối
Phần 1:
http://www.youtube.com/watch?v=o2vEab_QAzY
Phần 2:
http://www.youtube.com/watch?v=EwXiWuHR6UY
Phần 3:
http://www.youtube.com/watch?v=ssA6yeAb2Ok
Phần 4:
http://www.youtube.com/watch?v=ZhWyyWddle8
Phần 5:
http://www.youtube.com/watch?v=Jf2Cc-bN5kc
Phần 6:
http://www.youtube.com/watch?v=AqGgZgy6rtI
Phần 7:
http://www.youtube.com/watch?v=WKVe9NF0FF8
BÀI 3 : THÂN BỆNH - TÂM BỆNH
Đối trị Thân Bệnh và Tâm Bệnh để tìm về Tâm Thân An Lạc
Phần 1: Định nghĩa bệnh
http://www.youtube.com/watch?v=2yaYtIviHh8
Phần 2: Bệnh thuộc Khổ đế
http://www.youtube.com/watch?v=ubA3ew7iHfg
Phần 3: Đối trị với Thân bệnh
http://www.youtube.com/watch?v=JUjaBIoj7LI
Phần 4: Tâm bệnh là gì
http://www.youtube.com/watch?v=iNJiwMwgvwU
Phần 5: Đấu tranh nội tâm
http://www.youtube.com/watch?v=RhmpqV7Go0U
Phần 6: Phương pháp đối trị Tâm bệnh
http://www.youtube.com/watch?v=n7qBZjPpCMk
Phần 7: Phương pháp đối trị Tâm bệnh (tiếp)
http://www.youtube.com/watch?v=-yoVLcwp1cY
Bài 04 - TU NHÂN LÀM NGƯỜI
Trong Ngũ Thừa của Đạo Phật, thì Nhân Thừa được xếp đầu tiên. Nhân duyên nào giúp cho chúng ta được kết quả làm Người. Pháp thoại do Hòa thượng Thích Giác Hạnh giảng.
Phần 01
http://www.youtube.com/watch?v=BkHdE...eature=related
Phần 02
http://www.youtube.com/watch?v=ozQYy...eature=related
Phần 03
http://www.youtube.com/watch?v=Tqour...eature=related
Phần 04
http://www.youtube.com/watch?v=HMYl2...eature=related
Phần 05
http://www.youtube.com/watch?v=sm9Bc...eature=related
Phần 06
http://www.youtube.com/watch?v=XJqkz...eature=related
Phần 07
http://www.youtube.com/watch?v=p2h2L...eature=related
Chuyên đề 01 - SỐNG TRONG TỈNH THỨC
Trích Đường Xưa Mây Trắng do Thiền sư Thích Nhất Hạnh biên soạn những Lời Đức Phật Dạy.
http://www.youtube.com/watch?v=Zm7dH...layer_embedded
Chuyên đề 02 - PHẬT THUYẾT TỨ DIỆU ĐẾ
Trích Đường Xưa Mây Trắng do Thiền sư Thích Nhất Hạnh biên soạn những Lời Đức Phật Dạy.
http://www.youtube.com/watch?v=hhcVm...eature=related
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks