Trang 6 trong 18 Đầu tiênĐầu tiên 12345678910111216 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 101 tới 120 trên 347
  1. #101

    Mặc định

    Nghe cha dạy con gái

    Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó.

    Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

    Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy.

    Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

    Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

    Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

    Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời con lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

    Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

    Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

    Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.

  2. #102

    Mặc định

    Hãy đưa tôi đến với trái tim em

    Hãy đưa tôi đến với trái tim em, hãy đưa tôi đến với tâm hồn em
    Đưa tay em cho tôi trước khi tôi đã già
    Chỉ cho tôi xem tình yêu là gì - tôi vẫn chưa có manh mối
    Cho tôi xem điều kỳ diệu đó có thể thành hiện thực

    Người ta nói rằng không có gì là vĩnh cửu
    Ta chỉ ở đây ngày hôm nay thôi
    Tình yêu là bây giờ hoặc chẳng khi nào nữa
    Hãy đưa tôi đi thật xa khỏi chốn này


    Hãy đưa tôi đến với trái tim em, hãy đưa tôi đến với tâm hồn em
    Đưa cho tôi tay em và hãy giữ chặt lấy tôi
    Hãy cho tôi biết tình yêu là gì- và hãy trở thành ngôi sao dẫn đường của tôi
    Thật dễ để đưa tôi đến trái tim em...

    Đứng trên đỉnh núi cao
    Nhìn vầng trăng trên nền trời trong xanh
    Tôi nên đi tìm một vài người bạn
    Nhưng họ chẳng thể hiểu được lòng tôi

    Chẳng cần dài dòng khi chẳng thể nói được gì
    Điều mà tôi cần lúc này là người khiến tôi muốn cất tiếng hát..

  3. #103

    Mặc định

    Bức thư của Abraham Lincoln gửi thầy giáo con trai

    (Thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học -- Đã từng được đăng lại lần 2 trên Tuổi Trẻ Chủ Nhật cách đây chừng 5 năm.)
    Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có những con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đôla nhặt được trên hè phố...
    Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.
    Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.
    Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...
    Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
    Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
    Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
    Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
    Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
    Xin hãy dạy cho cháu khoanh tay làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…
    Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại.
    Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.

  4. #104

    Mặc định

    [COLOR="rgb(139, 0, 0)"]Sự tích hoa bâng khuâng[/COLOR]
    Xưa kia, ở một làng nọ, có một người con gái rất xinh đẹp, da nàng trắng mịn, tóc đen óng ả, nụ cười của nàng khiến bao chàng trai say đắm. Trong làng, có rất nhiều người con trai đem lòng thương nhớ và theo đuổi nàng.
    Trong số những người con trai đó, người con gái cũng đã tìm được cho mình một chàng trai ưng ý. Nhưng thời thiếu nữ và giấc mơ chàng hoàng tử cưỡi con bạch mã đem 1000 bông hồng đỏ đến cầu hôn đã khiến nàng chìm vào giấc mộng lý tưởng đó. Những người con trai quanh nàng trở thành tầm thường so với hình ảnh đẹp đẽ mà nàng tạo dựng nên. Nàng chần chừ trước những tấm chân tình bên nàng mà mãi theo đuổi giấc mơ xa vời. Gặp được người con trai yêu nàng tha thiết rồi, nàng vẫn toan tính rằng : Người này rất tốt rồi nhưng biết đâu còn có một chàng trai tuyệt vời hơn nữa đang đợi mình phía trước…
    Thời gian dần trôi đi. Những cơ hội cũng không còn đến với một cô thiếu nữ tuổi 30 nữa. Cô gái trở thành một " Thiếu phụ chưa chồng". Nàng trở thành thiếu phụ vì hình ảnh người chồng lý tưởng đã chết. Nàng chưa lấy chồng, chưa chạm ngõ hạnh phúc nên mãi mãi là người thiếu phụ chưa chồng. Năm 40 tuổi, nàng lâm bệnh, sự cô đơn đã làm nàng héo mòn và nàng chết. Đám ma đưa tiễn nàng rất đông, có cả người con trai năm xưa suýt nữa đã là lựa chọn của nàng.
    Sau đám tang, người dân trong làng thấy trên mộ nàng mọc lên một loài cây, nở ra một loài hoa rất lạ. Loài hoa đó lúc nào cũng vươn mình ra con đường xa tít tắp như ngóng trông một điều gì. Người ta gọi đó là hoa bâng khuâng. Cũng như cuộc đời nàng. Bâng khuâng suốt đời mãi đi

  5. #105

    Mặc định

    Vẫn biết là phải quên em...nhưng không thể
    Sự thật gì nhỉ??? Sự thật là bây giờ anh với em đã đi theo hai ngã rẽ của cuộc đời. Anh ngán ngẩm với việc mọi người hỏi thăm. Vì khi đó anh lại phải giải thích cho người ta rằng anh với em không còn là một đôi, và rồi thể nào mọi người cũng sẽ hỏi tại sao chia tay??? Sao có thể???... Thế đấy, anh ghét cả những câu động viên an ủi của mọi người nữa. Vì nó làm anh nhớ tới em. Anh chỉ muốn mình có thể yên lặng một mình, nhưng dường như chẳng ai chịu hiểu điều đó.

    Sự thật là anh nhận ra em chưa bao giờ nghĩ và hiểu cho anh. Nhưng anh đã luôn coi đó không phải là vấn đề.

    Sự thật là anh không biết làm sao để quên em. Anh đã không biết vì sao mình yêu em thì làm sao để quên. Anh muốn quên, quên đi tất cả, mọi thứ liên quan tới em, thậm chí cầu mong trở về với ngày trước khi anh gặp em. Anh không biết liệu vô tình gặp nhau trên đường anh có thể bình tĩnh chào em như những người bạn???

    Sự thật là những ngày bên em, yêu em, được em yêu... anh đã sống với mục đích lớn nhất là em, và giờ đây, anh không biết phải bắt đầu cuộc sống mới không em như thế nào…

    Cuộc sống vẫn tiếp tục…

    Anh vẫn sống, cuộc sống vẫn diễn ra như nó phải diễn ra. Vắng em, nhưng anh còn gia đình và bạn bè. Những con người mà trong những lúc vì em, anh đã xao nhãng để rồi giờ đây chỉ có em là rời đi.

    Cuộc sống vẫn tiếp tục cho dù thế nào đi chăng nữa. Có những khi, anh ngồi nhìn cái điện thoại suốt đêm, chỉ để mong chờ một tin nhắn hay một cuộc gọi từ em, người con gái trước giờ anh vẫn luôn coi là vợ yêu....để rồi thất vọng, đợi chờ trong vô vọng...

    Anh quen với cảm giác chỉ một mình mình hướng về một ai đó, lặng lẽ. Mọi người thấy anh trầm lặng hơn, ít nói hơn, và hay buồn bã hơn, cũng sâu sắc hơn. anh như sống chậm lại, sống chậm lại vì sợ một ngày nào đó mình lại có thể tự làm mình tổn thương như bây giờ. Giờ thì anh hiểu thế nào là nỗi sợ bị tổn thường. Thật khó tự thuyết phục mình khi đã một lần tổn thương, dù đã bao lần anh an ủi bạn mình lạc quan lên. Không có gì thấm thía bằng trải nghiệm của chính mình cả...

    Anh đã cố gắng, cố gắng để quên em, ko phiền đến em...nhưng...em biết đấy, vẫn ko thể được, có chăng thì cũng làm cái điều anh ko thích là uống, uống thật nhiều....dù anh là thằng đàn ông mà uống đc 3 4 chén đã lịm rồi.

    Sự thật thì nhưng gì anh với em trải qua, như một trò đùa vậy, một trò đùa khiến anh đã mất đi mục đích sống cho tương lai...em có thể quên, nhưng với anh, với riêng anh, rũ bỏ, quên hết, anh ko làm được, ko cố gắng quên đi được, khoảng thời gian đó...có lẽ anh ko thể dứt ra được...Biết làm sao hả em? khi mà lòng tự trọng, sự mạnh mẽ của thằng con trai, có thể vứt bỏ hết để vẫn đc bên em, vẫn được yêu em và em yêu như ngày trước hả em???

    Bao nhiêu lời khuyên chân thành từ bạn bè, từ những anh chị từng trải...anh đã thuyết phục lòng mình để quên đi em, nhưng sao trong đầu anh, suy nghĩ của anh, vẫn hướng về em vậy???
    Anh yêu em nhiều, rất nhiều, dành hết tình yêu nơi em, nhưng sao cái anh nhận được là thế hả em? anh sai, anh ko tốt, anh vô tâm, anh ích kỉ...???

    Thời gian có thể sẽ khiến em quên, em sẽ tìm cho riêng mình một niềm vui mới, hãy cố gắng làm điều đó thật tốt em nhé...như vậy, anh mới cảm thấy thoải mái hơn được, như vậy anh mới ko bị dằn vặt mỗi đêm vì đã ko giữ đc ng con gái mà anh yêu hết mình như vậy được...

    Quá khứ phải quên đi thôi em nhỉ? tương lai dù thế nào đi nữa, thì khoảng thời gian ngắn ngủi được sống trong tình yêu chân thành, thời gian đó, đã rất hạnh phúc đối với anh rồi...

    Em nói chúng ta có thể làm bạn ko? Anh xin lỗi vì ko thể làm bạn với em được, giữa 2ta, chỉ có tình yêu thôi em à...Anh yêu em thật lòng, nếu như mọi người khác vẫn thường nói, thấy em được hạnh phúc, được tốt đẹp bên người khác, thế là anh vui rồi...Nhưng ko em à, thực sự thì chỉ nghĩ, thoáng nghĩ đến điều đó thôi, là tim anh đau lắm rồi, nhưng anh vẫn mỉm cười, vẫn vui vẻ khi em nói về điều đó, yên tâm đi em nhé.....

    Anh yêu em rất nhiều, nhiều hơn em tưởng tượng đấy em à...Thật lòng thì cũng ko làm nên được kì tích, kì tích mà anh thành công nhất, làm được nhất là được em yêu...và giờ anh đang phải ngồi lại, tự kỉ, trách bản thân mình đã ko giữ được điều kì tích đó...

    2 năm yêu nhau, ngắn ngủi quá, chúng ta xuất phát chưa được bảo nhiêu trên chặng đường dài thì đã phải rẽ ra 2 con đường riêng rồi em nhỉ...Trước đây, và đến tận bây giờ, anh ko bảo giờ hối hận vì đã yêu em, bên em cả...anh cảm ơn em vì đã cho anh biết thế nào là tình yêu, là sự tổn thương khi mất đi một người quan trọng trong anh...

    Nếu như anh ko dành hết tình cảm cho em, yêu em quá nhiều...tin tưởng và trao cái mục đích sống của anh là em...thì chắc giờ, anh đã có thể ngủ ngon với bao điều đang đợi chờ mình, đó là nếu như, nếu như thôi em nhỉ...Anh đã chọn và chấp nhận như vậy, nên ko có sự hối hận hay tiếc nuối đâu em à...có chăng thì cũng lúc hận em quá thôi, dám bỏ rơi anh mà...Hì

    Rũ bỏ quá khứ...Để đến với tương lai !!! Hi vọng anh sẽ làm được.

    P/s: Em mãi là tình yêu trong anh, dù thế nào đi nữa, vẫn mãi là vậy đó.

  6. #106

    Mặc định

    chàng ĐTV là boy à...tưởng...Hạ Vy Tiểu Vi thì là con gái? ngẫm cũng tài sao e Cá lại biết đc là ctrai....qua cái tên k thôi!
    lạ hén!!!!

    lần này tớ post truyện ma....^^ định cho lên trên đỡ phí tài nguyên..nhưng thui...để đây cho đắt khách!!!

    ngẫm cũng thấy hay...chẳng phải cái gì gọi là thầy ba cao tay...cuối cùng vẫn là cái tình người với ngải mà thôi




    HUYỀN THOẠI MỘT MẢNH ĐẤT.

    Tôi là một người con gái út trong một gia đình gồm 9 người con.Từ nhỏ tôi đã có niềm đam mê về các dạng huyền thuật trong thế giới vô hình.Năm tôi 16 tuổi một lần tôi đi về quê của cha tôi ở tại Soc"S Bai thì tôi có gặp được Cô Năm Tày ( người là người thầy mà sau này tôi tôn kính nhất ).Tôi nghe những người trong Soc nói cô là một bậc thầy về huyền thuật nên tôi quyết định sẽ theo cô học đạo.Tôi sau đó trở về lại Sài Gòn.

    Mấy hôm sau,khi xin phép gia đình để tôi về Soc ở một thời gian với lý do là ở Sài Gòn tôi cảm thấy mệt mỏi và dĩ nhiên gia đình tôi đồng ý.Tôi về đến Soc lúc đó đã khoảng 7-8 giờ tối.Nghỉ ngơi một lúc tôi chạy đến nhà Cô Năm.Khi ấy Cô Năm đang ngồi ăn cơm cô mặc một bộ đồ bà ba đen,hai chân để chồng chèo lên nhau nhìn rất lạ.Ngồi với cô còn có hai thanh niên trẻ chừng 18-19 tuổi gì đó.Tôi nói:

    -Dạ con chào Cô Năm.

    Cô nheo nheo đôi mắt quay người lại nhìn tôi:

    -Con là con của ông Tư Thêm ở đầu Soc hử?

    -Dạ.Con muốn theo cô đề đi học đạo,cô dạy cho con nghen?

    -Nhưng con muốn học gì?

    -Dạ con nghe cha con nói là cô rất giỏi về bùa ngãi nên con muốn theo học.

    -Con đến đây.

    Tôi nhìn lên cái bàn thờ thì thấy một miếng vải đỏ,bên trong có năm hòn đá cuội màu nâu nâu.Xon Cô Năm chỉ tay vô bàn thờ mà nói rằng:

    - Con lại đốt nhang khấn tên tuổi xong đem cái chén bể trên bàn thờ lại cho cô trong chén có chữ gì thì cô sẽ dạy con về thứ đó.Cô là một người không phải giỏi về nhiều thứ nhưng sẽ tùy duyên của con thôi.

    Tôi thì chạy lại lấy ba cây nhang đứng mà khấn:" Con tên là Nguyễn Thị Lý sinh ngày.....tháng..... năm 1968 con muốn học đạo thuật nên cầu các bậc khuất mặt khuất mài phộ hộ chứng minh cho con."

    Khấn xong tôi cầm một cái chén đã bị mẻ nhìn rất nham nhở ở cài vành và trông cái chén cũ như để từ thời xa xưa vậy.Tôi đến đưa cái chén cho Cô Năm xong thì Cô Năm mới kêu hai người thanh niên lúc nãy lại mà nói :

    -Lý à,đây là hai sư huynh của con.Cái thằng đầu quăn tít mà da nó đen đen nó tên là Kiết ( sau này chính là Thầy Bảy Kiết ở Soc"S Bai)còn cái thằng da hơi ngâm ngâm tóc dài nó tên là Bình ( sau này là thầy Tư Bình chuyên về Phong Thủy ở cầu Bình Triệu).Từ nay mấy đứa mỗi đứa có một phép khác nhau không đứa nào giống đứa nào.Đó là ý của Thầy nên không có thắc mắc gì hết nghen hôn.

    Cả ba đứa tôi đều la lên:

    -Dạ con đồng ý ạ.

    Xong xui Cô Năm nói tiếp:

    -Thôi Lý con về nhà mà ngủ sớm đi ngày mai qua đây rồi làm lễ.

    Tui cắm cúi nghe lời chạy về nhà nằm cứ trằng trọc suy nghĩ mãi về tương lai của tui sau này.Sáng sớm mới có tờ mờ sáng là tui chạy sang nhà Cô Năm mà trong túi có chưa tới năm đồng bạc.Chạy qua tui thấy Cô Năm đang nằm trên võng phì phò điếu thuốc rê.Cô thấy tui liền nói:

    -Lý à con dô đây thầy biểu nè.

    -dạ con dô liền.

    Nói xong tui chạy một mạch dô chỗ Cô Năm đang nằm Cô mới nói:

    -Con ra sau nhà đốt một pó nhang lớn xong đem cắm các cái chậu mà cô để ở sau cái nhà lụp xúp phía sau nghe hôn.

    -Dạ con đi liền.Ủa mà đốt nhang để làm gì vậy cô?

    -Thì từ từ rồi con sẽ biết.

    Tôi cắm cúi làm theo lời cô.Cầm pó nhang chạy ra cái nhà lụp xụp đó.Tôi đứng trước của tự nhiên thấy lạnh sau cái ót mà da gà nổi cục cục.Tôi nhắm mắt bước dô cắm dô mỗi cái chậu ba cây nhang.Xong chạy ra ngoài chỗ cô nằm tôi mới hỏi:

    -Cô ơi trong đó trồng cây gì mà nhìn âm u quá không có ánh sáng gì hết nhìn ghê quá cô à.

    -Thôi thì con đừng thắc mắc cứ làm như lời cô dặn nè nhớ nghen hông.Khi nào con buồn hay vui thì cứ vào trong đó mà nói chuyện thủ thỉ với cái đám cây đó.Sáng sớm con đốt nhang một lần rồi chạng dạng tối thì đốt thêm một lần nữa.À mà nè cô cho con cuốn sách này nè về đọc đi nha.

    Nói xong cô đưa cho tôi một cuốn tập được gói bằng giấy nhật trình kỹ lưỡng.Cô nói tiếp:

    -Hai thằng kia cũng là người ở Sài Gòn xuống đây nó theo cô học cũng được gần năm rồi.Một thằng thì nó thích học sên bùa luyện bùa còn một thằng thì nó thích học về đất đai mồ mã.Nhưng cô nói thiệt cái đó không phải là nghề của cô.Biết thì cô có biết nhưng không rành cho lắm nên cô chỉ lấy của tụi nó 2 chỉ vàng mà thôi.Còn con là con của ông Tư Thêm trong Soc này mà ông già của con cũng là bạn từ nhỏ của cô nên cô không lấy tiền của con.Nhưng chuyện cúng quải trong nhà cô con có nhiu thì phụ nhiu với cô hen.

    -dạ

    Tôi gật đầu đồng ý liền đỡ tốn hai chỉ vàng chứ bộ.Nhưng tui vẫn cứ thắc mắc không biết cô dạy cái gì cho tui mà không lấy tiền.Tui đem cuốn sách dề nhà mở ra đọc.Màu giấy đã ngã sang màu ngà ngà nhưng chữ thì còn đọc được.Tôi vừa mở ra vừa đọc say sưa.Nào là Ngãi Tiên,Ngãi Ngài,Ngãi Vừng..... nhiều lắm nhưng tôi chả hiểu gì hết.

    Mới đó mà tui theo cô học được gần năm trời và ngày nào tôi cũng đốt nhang cho mấy chậu cây trong căn nhà lụp xụp và mỗi khi tôi buồn bực chuyện gì thì tôi lại vào trong đó ngồi kể lể nhưng tôi cũng không biết mình đang kể cho ai.Tới tối hôm nọ ui đang ngủ thì tui mơ thầy có mấy cô gái mặt hoa da phấn áo thì đủ màu chạy đến nói với tui:

    -Dạo này cô còn chuyện bực mình gì không kể tui nghe với xong tụi tui giúp cô cho.

    nói xong tui thấy mấy cổ kéo tui đi ra ngoài đồng mấy cổ chỉ vào một cái cỏ mọc ở ven đê xong mấy cổ nói:

    -Cái cây này là cô áo vàng đó ngày mai tỉnh dậy ra đây đốn đem về nhà trồng cô áo vàng sẽ ở chơi với cô.

    Xong tự nhiên tui tỉnh dậy không biết là gì.Tu chạy một mạch sang nhà Cô Năm,tui kể cho cô nghe về giấc mơ vừa rồi xong thì cô nói:

    - Ừ thì ngày mai con đi đốn cây đó về bỏ vào một cái chậu bằng đất nung nghen hông

    -Dạ.

    Tui cũng chẳng biết như thế nào nhưng tui nhớ hính như cái ruộng đó là ruộng hoang nhưng đất thì của ông Ba Nhọ gần nhà tui.Miếng đất ông chê là khô cằn không trồng được gì nên ông để đó không trồng trọt gì hết.Tôi cuối cùng cũng tìm được cái cây nhưng lạ thiệt trong mơ tui đâu thấy cái cây có bông sao tự nhiên ra đây tui thấy nó có mấy cái bông nhỏ nhỏ màu vàng chanh.Tôi đang phân vân không biết phải hông thì như ai đó nhập vô tui dậy,bứng cái cây bỏ trong chậu đem về nhà Cô Năm.Cô Năm đang ngồi hút thuốc tỉa mấy cái cây trước cửa nhà thì tui bưng cái chậu về.Thấy tui cô năm nói:

    -Ý con đừng đem nó dô đây mày ôm cái chậu về bỏ ngoài vườn nhà con đó.Xong rồi quay lại đây cô nói cho nghe.

    Tui làm như lời Cô Năm xong lại chạy hụt hơi sang nhà cô.Vừa gặp cô thì cô kêu:

    -Con ra sau nhà lấy cô ly nước cái coi Lý.

    Tui lại chạy ra sau nhà bưng cái ly nước vừa múc trong lu nước mưa chạy ra cho cô.Cô cầm ly nước ực một cái xong cô nói:

    -Con nghe cho kĩ nè mỗi ngày con về đốt nhang như mọi lần con đốt nhang ở nhà cô dậy đó.Nhưng con nhớ khi đốt nhang con khấn dậy nè " Lạy 36 nàng tổ Ngãi áo xanh áo đỏ áo vàng về đây chứng,lạy tổ Chà tổ Miên tổ Mọi tổ Lèo,lạy Năm Ông Tà Đất , Ông tà Núi , Ông tà Sông , Ông tà Biển , Ông Rừng Ông Rú ở Năm Non Bảy Núi về chứng cho con."

    -dạ con nhớ rồi cô.-tui trả lời-

    NHỮNG GIẤC MƠ LẠ-XUẤT SƯ

    Xong tui về làm đúng như lời Cô Năm đã dạy.Mấy hôm sau,khi ăn cơm xong tôi lại lăn ra cái võng nằm ngủ.Lần này tôi lại mơ thấy mấy cô gái hôm trước nhưng không thấy cô áo vàng đâu cả.Tui mới hỏi mấy cô:

    -Ũa còn cái cô áo vàng đâu rồi bộ bữa nay bận chuyện gì nên không đi chơi hả?

    Cô áo xanh nhìn tui trả lời:

    -Cô rước cổ về nhà rồi không nhớ sao hã cô.Bữa nay tụi tui đến kêu cô đi ra đây rước cô áo đỏ với tui về nè.

    Tui không biết nên hỏi tiếp:

    -Là sao tui không hiểu?Rước mấy cô mà rước ở đâu dậy?Mấy cô chỉ đi tui rước mấy cô dề nhà ở chung dới tui cho vui.

    -Ừ cô đi theo tụi tui nha gần đây thui hà.

    Xong khoảng bốn cô nắm tay tui kéo đi.Chạy một hồi tui thấy hình như đây là cái nghĩa địa ở xóm trên.Cô áo xanh kéo tui lại một cái ụ đất cây cỏ mọc um tùm.Cô chỉ tay vô ụ đất mà nói:

    -Đó cô thấy cái cây kia không?

    -Cây nào nhiều quá làm sao tui biết được?

    -Thôi để ngày mai cô ra thấy cây cỏ nào mọc bông thì cô bứng đem về-cô áo đỏ nói

    -Ừ thì dậy đi-cô áo tím trả lời.

    -Mấy bà đi hết còn tui ở lại với ai?-cô áo trắng nói

    -Thì nói bả cho bả rước hết về ở chung cho vui đi-cô áo xanh nói tiếp

    -Ừ thì nhà bà ở đâu chỉ cho cổ biết đi cổ rước bà luôn-cô áo đỏ nói

    Xong cả bốn cô kéo tui đi qua một cái mộ khác.Cái mộ này cũng cũ rồi nhưng có xây bằng gạch thẻ đàng hoàng.Cô áo trắng chỉ vào một cái lỗ bên hông mộ mà nói:

    -Cô ơi tui ở đây nè.Nhưng coi chừng nghen tui ở chung với ông Xà đó coi chừng ổng cắn thì cô chết tươi à nghen.

    Tự nhiên tui rùng mình thức dậy.Tui chạy qua nhà Cô Năm nói Cô Năm nghe.Xong Cô Năm tay thì cầm điếu thuốc rê mới quấn nói:

    -Con cứ ra cái ụ đất lấy ba cái cây kia dìa trước đi rồi ngày mốt cô với con đi lấy cái cây trong ổ rắn hổ.

    Tui nghe theo lời cô chạy xe đạp ra chợ Huyện mua bốn cái chậu bằng đất tốn hết gần bốn đồng bạc.Xong sẵn đường tui tạc ngang cái nghĩa địa ở xóm trên.Gởi xe đạp ở nhà bác Hai Vành tui chạy dô trong.Trời ơi quá trời ụ đất biết chỗ nào mà tìm-tui tự nghĩ trong bụng-thì bây giờ đi theo cảm giác thui.Đi một hồi tự nhiên tui dừng lại cái ụ đất gần mộ của ông Hai Chỉ.Tui có cảm giác lạ lắm.Tự nhiên tui đứng đó nhìn nhìn cái ụ đất hoài,bất giác tui mò mò trong đám cỏ mọc cao hơn đầu gối.Tui vừa mò vừa nghĩ trong bụng:

    -Mấy cô muốn tui rước mấy cô dìa nhà mà mấy cô không chỉ đường chỉ lối trong nghĩa địa này nhiều ụ đất như vậy biết đâu mà tìm.Nếu mấy cô có linh thiệt thì mấy cô cho tui gặp đi tui mới rước được.

    Tự nhiên tui mò mò một hồi trong đám cỏ thì thấy có ba cái cây có mấy cái bông nhìn như bông Mắc Cở nhưng màu bông lại là màu đỏ.Tui bứng cả ba cây dìa.Đi ra tới nhà bác Hai Vành lấy mấy cái chậu đất bỏ vô xong tui mới buộc miệng hỏi bác:

    -Ũa bác bộ trong nghĩa địa này có ổ rắn hổ hã bác?

    -Ai nói cho mày nghe vậy?-bác hai ngạc nhiên hỏi

    -Ừ thì con nghe người ta nói vậy đó.-Tôi trả lời

    -Ừ thì ngay mộ ông Sáu Cau có cái hang con rắn hổ nhưng nó dữ lắm không ai dám tới gần hết.Mà mẹ nó ai cũng nói rắn ở mộ không bao giờ cắn người nhưng tao thấy mấy mạng bị nó cắn chết rồi đó.

    Nghe tới đây tự nhiên tui thấy sợ sợ nghĩ trong bụng" không biết ngày mai có bị nó cắn không nữa nó mà cắn mình cái là chết tươi".Xon tui chào bác Hai tui đi về.Ngủ một giấc xong mai tính tiếp-nghĩ bụng vậy- nên tui về nhà bỏ mấy cái chậu sau vườn kế bên cái chậu tui tìm được ngoài đồng.

    Tờ mờ sáng hôm sau đang ngủ tự nhiên Cô Năm kêu:

    -Lý ơi dậy đi nè.Lý ơi Lý ơi mày ngủ như chết vậy.

    -Dạ con ra liền để con rửa mặt đã.-tui trả lời.

    Tui lấy nước trong lu rửa sơ sơ cái mặt tui xong chạy ra mở cửa,bà cô của tui hỏi:

    -Ủa mày đi đâu mà sớm dậy mậy? mới có tờ mờ sáng hà?

    -Đi công chuyện với Cô Năm.-tui trả lời.

    Xong tui chạy ra ngoài sân thì thấy cô năm đã đợi ở đó mà cô năm xách theo một con gà còn sống với một cái giỏ bằng đệm.Cô năm nói :

    -Đi lẹ đi con từ đây lên nghĩa địa xóm trên lận đó.

    -Dạ để con lấy xe đạp ra đã.-tui trả lời

    -Khỏi đi bộ thôi à mà con có đem cái chậu đất theo không?

    -Dạ có

    Xong tui với cô vừa đi vừa nói chuyện.Cô nói:

    -Cái cây mà hôm bữa con tìm ở ngoài ruộng cái đó người ta kêu là Ngãi Vàng hay gọi Ngãi Ván cũng là nó luôn.Còn ba cái cây ở ngoài nghĩa địa con bứng đem về,cái cây mà có lá dẹp dài có bông màu đỏ là Ngãi Ngài.Cái cây có là nó chĩa ra như cái đuôi con cá người ta kêu nó là Ngãi Bèo còn cái cây lá cứng mà thân nó có gai đỏ là Ngãi Tích.Bữa này mình đi hái là Ngãi Rắn.Mà Ngãi rắn này nó độc lắm nghen con.

    -Độc sao hã cô?-tui thắc mắc hỏi

    -Ừ thì cái Ngãi này nó mọc trong tổ rắn ngoài nghĩa địa đó.Bình thường thì rắn ở mấy cái mộ không có cắn người ta đâu nhưng khi có cái cây đó mọc trong tổ thì con rắn gặp ai cũng cắn hết không ai dám đến gần nó hết đó.

    -Ũa dậy sao hôm nay mình hái được hã cô?

    Rít một hơi thuốc rê cô nói tiếp:

    -Thì cô có cách của cô lát nữa rồi coi cô làm nè.

    Nói một hồi thì hai thầy trò vô tới mộ của ông Sáu Cau.Cô lấy trong giỏ ra hai cây đèn cầy.Cô đốt lên xong cô lấy 3 cây nhang ra cắm trước hang rắn.Cô lấy một con dao,cắt cổ con gà lấy cái dĩa hứng lấy tiết của con gà.Cô vừa hứng vừa nói:

    -Lát nữa con lại khấn như vậy nè " Con tên là Nguyễn Thị Lý Sanh ngày..... tháng ..... Năm1968 con xin ông Xà hãy chứng cho con đến để cúng ông mời ông ra uống máu gà." còn chuyện còn lại để cô.À mà nè nhớ nha hông khi thầy con rắn vừa bò ra khỏi ổ thì con hái cái cây mọc ngay trước ổ nó nghen xong rồi chạy ra ngoài đường liền.

    Tui làm như lời cô năm dặn.Thiệt là lạ khấn xong thì con rắn bò ra liền tui sợ chết khiếp luôn,tui thấy con rắn nó bò tới cái dĩa mà cô năm để ở xa cái ổ khoảng hơn chục mét.Tui khong suy nghĩ nhổ nguyên cái cây mọc trước ổ xong nhắm mắt chạy thẳng ra đường mà trong bụng nghĩ" không biết nó có dí theo mình không?"

    Chạy ra thì thấy cô năm đã đứng đó,tui bỏ cái cây dô chậu xong thì tui theo cô năm dìa.Đến nhà cô năm nói:

    - Tụi không biết nó cứ nghĩ là chơi ngãi là phải hái cây cỏ về cúng nhưng cô nói con nghe là Ngãi nó cũng như người vậy phải tâm sự với nó xem nó như là bạn bè,phải chơi chung với nó thì khi có việc nhờ nó mới giúp được.Không phải bỏ ngãi là bỏ vô cây cỏ mà bất cứ cái gì cũng có thể bỏ ngãi được hết.Ngãi với Bùa nó cũng như nhau thôi nhưng mỗi cái nó có cái lợi hại riêng của từng thứ chứ không phải cái gì cũng hoàn thiện không có khuyết hết.Sau này con có thành Thầy Bà hay không là tùy con thôi còn đây là cuốn sách của cô viết lại những cách bỏ ngãi và giải ngãi mà cô biết được giờ cô cho con-vừa nói cô vừa đưa cho tui cuốn tập mà màu giấy đã ngã vàng-sau này phải cẩn thận vì bùa ngãi rất phong phú người này cao còn có người khác cao hơn.Thôi con vô lạy tổ xong ra đây cô nói tiếp cho nghe.

    Tui chạy vô lấy ba cây nhang đốt cháy xong cắm lên bàn thờ nhà cô rồi chạy ra chỗ cô ngồi.Vừa quấn điếu thuốc rê cô vừa nói:

    -Hai thằng kia nó về trên Sài Gòn hết rồi cô nghe nói thằng Kiết nó theo học một ông thầy Bùa Lỗ Ban nào ở miệt Tây Ninh đó.Sau này con cẩn thận vì thằng đó nó mê tiền lắm nó không nghĩ đến tình nghĩa đồng sư đâu.Thôi con về trên đó đi.Cô hết dạy con rồi sau này số phận con như thế nào thì tùy ở con.

    Sau lần đó vài hôm sau tui mua cho cô một gói thuốc rê và vài ba hộp sữa tạm biệt cô để trở về Sài Gòn và dĩ nhiên tui cũng không quên đem theo mấy chậu ngãi.

    HUYNH MUỘI TƯƠNG TÀN

    Tui lên Sài Gòn ở gần bốn năm ngày nào cũng đọc chú tụng niệm cả.Năm đó tui vừa được hai mươi hai tuổi,trong nhà có người anh đi làm ăn bên tận xứ Miên.Nhưng mỗi lần đi về thì tui thấy ổng khác khác đi nhiều lắm mà không biết chuyện làm ăn của ổng có gặp sự cố gì hay không.Đến một lần nọ,ổng đi về nhà đòi cưới vợ.Má tui hỏi ổng:

    -Mày định cưới đứa nào mà sao từ hồi nào tới giờ tao đâu nghe mày nhắc đến bồ bịch gì đâu nè?

    -Ừ mà ông định cưới cô nào dậy ông? Cô nào cưới được ông chắc như chuột xa hủ nếp quá hà.-tui cười xong nói tiếp-ông nào giờ không có đi ăn chơi gì hết ráo làm ăn xong nhiêu tiền cất chắc để dành nuôi vợ quá hen.

    -Thôi mày tao lấy vợ là chuyện của tao.

    Xong thì má tui sắp xếp một ngày để ổng dẫn vợ ổng về cho tui coi mắt.Hôm đó má tui nấu nào là Cà-ri Gà rồi nhiều thứ lắm.Tui nghĩ trong bụng" chắc bả muốn con dâu rồi" xong tự cười một mình.Bày đồ ăn xong tui lại nhìn lịch buộc miệng nói:

    - Ý chết cha để đi mua đồ dề cúng hôm nay là ngày 16 âm lịch.

    - Mày cúng ai dậy Lý? Hôm nay đâu phải là ngày giỗ ba mày đâu?-má tui hỏi

    - Dạ thì cúng cô hồn thôi.Mà má ở nhà đi con đi ra chợ chút dề liền hà.

    Tui chạy ra chợ mua gà nhưng nhờ bà bán cắt tiết tui chỉ cần tiết thôi rồi mua đậu xanh,nếp ,thịt ba rọi,huyết heo và dĩ nhiên là nhang với đèn cầy nữa.Xong tui chạy về nhà chạy lên phòng tui bày cách dạng đồ cúng xuống đất.Đốt đèn cầy lên xong đốt nhang tôi khấn:

    -Lạy 36 Nàng Tổ Ngãi Áo Vàng Áo Đỏ Áo Xanh Áo Tím Áo Trắng,Lạy Chư Vị Tổ Lèo Tổ Miên Tổ Chà Tổ Mọi.Lạy Năm Ông Tà Ở Ba Rừng Bảy Núi Hang Sâu Về Chứng Cho Đệ Tử Nguyễn Thị Lý Dâng Thực Cúng Chư Vị.

    Tôi ngồi trên phòng đợi đến khi nhang tàn.Vừa bước tới chân cầu thang tự nhiên tôi cảm thấy lành lạnh sau ót như cái lần đầu tiên tôi đốt nhang cúng ngãi ở nhà Cô Năm vậy.Tôi bước xuống cầu thang thì thấy mọi người đang ăn.Tự nhiên trong người tôi có một cảm giác bất an trong người.Má tui mới nói:

    -Lý à xuống ngồi ăn với anh mày kìa.À mà kia là vợ sắp cưới của anh mày kìa lại chào chị đi.

    -Chào Chị - tôi vừa mở miệng nói.

    Khi người phụ nữ này ngước mặt lên thì tui thấy ở giữa trán người này có một lằn gân xanh nhìn rất lạ.Chợt trong đầu tui có ý nghĩ:" không lẽ người đàn bà này chơi bùa ngãi à?"

    Nhưng tui tự trấn an trong lòng :" chắc không có đâu chỉ tại mình đa nghi quá thôi."Từ nãy giờ tôi quên để ý đến cái người mà người phụ nữ đó giới thiệu là anh của cô ta.Người này mặc đồ bà ba đen đầu thì vấn khăn rằn nhưng nhìn mặt thì còn trẻ lắm mà mặc đồ như mấy ông già.Tối hôm đó tôi không sao ngủ được.Tôi lại ngồi tâm sự với mấy chậu ngải về chuyện hồi sáng.Tôi nói:

    -Không biết anh Tư có bị trúng bùa ngãi gì không mà thấy ổng kỳ quá còn người đàn bà kia và người mặc bộ bà ba đen nữa.

    Tối hôm đó tôi đang nằm ngủ thì chợt như cảm thấy có người kêu tôi dậy.Trong mơ hồ tôi thấy các cô gái lại về ngồi xung quanh tui.Cô áo vàng nói:

    - Anh cô bị người ta bỏ bùa rồi có cần tụi này giúp không?

    - Thì có mình bả là bạn hà giúp bả đi - cô áo đỏ mới nói

    - Nhưng người bỏ bùa là người quen của bả mà- cô áo tím nói

    - Ai mà tôi quen mấy cô nói rõ đi - tôi nói

    - Thì cái người hồi đó học chung với cô đó- cô áo trắng nói

    Tới đây chợt tôi tình giấc nhưng những giấc mơ như thế này thì tôi thấy thường xuyên mỗi lần tôi buồn bực chuyện gì thì các cô đều về nói chuyện với tôi trong mơ.Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi :" không lẽ là anh Kiết."

    Tôi quyết định về quê một chuyến để gặp cô Năm Tày.Vừa gặp tôi cô năm khóc nức nở nói:

    -Sao lâu quá con không về thăm cô.

    -Thì giờ con về nè cô khỏe không cô?

    -Ừ thì cũng bình thường thôi con à.Mà lần này con về đây nhờ cô chuyện gì phải hông?

    -Dạ số là ....

    Tôi kể cho cô nghe về chuyện của anh Tư tôi và giấc mơ mà tôi gặp.Xong cô năm nói với tôi:

    -Con ở đây đi còn chuyện của thằng Kiết để cô lo cho.

    -Cảm ơn cô - tui trả lời

    Xong tui khăn gói về nhà cùa bà cô ở và có viết thư lên rằng tui muốn ở đây chơi một thời gian gia đình đừng lo.

    BỎ NGÃI RẮN - DỨT TÌNH ĐỒNG SƯ

    Mấy hôm sau tôi nghe cô năm bị bệnh ba chân bốn cẳng tui chạy qua nhà cô năm.Tui thấy cô năm nằm mà ho sù sụ.Tôi hỏi:

    -Cô năm có sao không dậy?

    -không sao đâu con à.Cái thằng Kiết này nó phản quá bây giờ nó học ba bốn ông thầy bùa rồi nó không coi cô ra gì nữa hết.Nó cao tay lắm cô thử gở nhưng không được con à.-co năm nói

    -thôi cô cứ nghĩ cho khỏe để con lên Sài Gòn rồi con tính.
    ♥Chỉ cần buông chiếc lá cuối cùng
    Hoa sẽ nở trong những cành lá mới
    Chỉ cần xem nỗi buồn là hạt bụi
    Thì bụi buồn theo gió sẽ bay đi ♥

  7. #107

    Mặc định

    Thì ra cái người áo đen tôi gặp ở nhà là ông Kiết.Tôi đi xe đò về Sài Gòn mà lòng tôi như lửa đốt.Đến Sài Gòn tôi chạy về nhà tắm rửa xong thì tôi nghe trên nhà có tiếng chửi lộn của má tôi.Tôi chạy ra xem.

    - Mày là thằng mất dạy.Mày đem tiền đi nuôi con nhỏ hôm bữa mày nghe lời nó về nhà sửa bàn thờ tổ tiên đem cái thứ gì về thờ là sao?- má tôi la lên

    -Tui là chủ trong nhà Chị Hai Chị Ba đi nước ngoài thì mọi chuyện tui lớn tui đều quyết định được má không phải lo.- anh tui tra lời

    Tui buồn lắm chạy thẳng một mạch lên lầu ngồi khóc.Tôi lại ngồi vừa khóc vừa kể cho mấy chậu ngãi nghe.Tui cứ khóc và khóc một lúc thì tui thiếp đi.

    -Dậy dậy dậy nè....-trong tiềm thức có người giục tôi dậy

    Khi đó tôi lại thấy các cô về ngồi quanh tôi.

    - Ngày mai cô thấy một người bán rắn đi ngang qua nhà cô thì cô ra mua một con xong bảo họ rằng cổ chỉ lấy bộ da và hai con mắt mà thôi.-cô áo xanh nói

    - Xong rồi cô về mướn người ta rửa sạch đem may lại thành một cái túi về để ở dưới chỗ ngồi của tui-cô áo trằng nói

    - Nhớ nghen hông đừng có làm sai.Còn hai con mắt thì cho con chó nhà cô ăn vào.Cái túi để dưới chỗ tui ngồi khoảng bảy ngày sau thì cô đem cho anh cô đựng tiền nhớ đấy.-cô áo trắng nói tiếp.

    Tôi choàng tỉnh dậy thì đã gần 3 giờ sáng.Pha một ly cà phê ngồi một lúc thì có một ông bán rắn đi ngang tôi kêu ông ta vào.

    -Có rắn hổ không chú?-tôi hỏi

    -Có chứ còn có một con nè bán rẻ cho cô tám chục đồng thôi-ông trả lời

    -Mắc dữ dậy.Tui chỉ cần bộ da với lại hai con mắt thôi tui còn có sáu chục đồng hà được không?-tui hỏi

    -Ừ thì cũng được cô không lấy thịt à?

    -Không.

    Xong đâu đó ông ngồi lột da con rắn móc mắt nó bỏ vào một cái bịch đưa cho tui.Tui nhờ con bé Tám gần nhà rửa bộ da hết ba đồng cho nó ăn kẹo xong lại tốn gần sáu đồng ra chợ cho người ta may thành cái túi.Tui về để dưới chậu ngãi rắn mà khấn:

    - Lạy Cô Áo Trắng Chốn Rừng Sâu Hang Thẳm ,Lạy Chín Loài Rắn Dữ Chốn Núi Thẳm Mây Ngàn,Lạy Tổ Chà Tổ Miên Tổ Mọi Tổ Lèo,lạy Ông Xà Bà Xà Chốn Hang Cùng Hang Hep Về Cứu Giúp Chứng Minh Cho Con.

    Xong tôi đốt ba cây nhang cắm vào chậu.Đem hai con mắt rắn xuống cho con chó ăn.Rôi tôi quay lên phòng đọc sách.

    Thắm thoát bảy ngày đã qua.Đến đêm hôm đó cô áo trắng lại về trong mơ với tôi.

    -Các cô khác đâu?- tôi hỏi

    -Họ đi làm việc cho cô rồi.À mà cô nhớ ngày mai kêu người phụ nữ với người đàn ông hôm nọ đến dùng cơm nha.

    -Để làm gì?-Tôi hỏi

    -Ngày mai cô sẽ biết.

    Tôi tỉnh dậy chạy xuống phòng anh tư mà kêu:

    -anh Tư ơi mai đi mời chị dâu qua ăn cơm nha với anh của chị dâu nữa.

    -Ừ mà có chi hôn dậy?

    -Thì lâu lâu mời ăn cơm hông được sao?

    -Ừ mời thì mời.-anh Tư trả lời với tôi.

    Tôi đi chợ thật sớm mua đồ về nấu ăn.Nấu nướng xong tôi lên phòng lấy cái túi bằng da rắn bỏ vào người.Khi người phụ nữ và ong Kiết đến tôi ân cần mời vào trong nhà ăn cơm.Khi ăn tôi đưa cái túi cho anh Tư mà nói:

    -Nè quà của tui tặng ông nè để dành cất tiền cho nhiều nghen.

    -Ừ đưa đây hôm nay bày đặt quà cáp nữa hen.- anh tư tui trả lời.

    Lúc này con chó nhà tui cũng đang ở quanh đâu đó trong nhà.Ăn cơm xong tôi chạy lên phòng nằm đọc sách còn ở dưới để mọi người nói chuyện.Tôi chưa ngủ nhưng trong mơ màng tôi nghe có tiếng người:"Khi con chó chạy đến hãy khấn trong miệng rằng Ông Tổ Xà Cô Tổ Ngãi Ở Năm Non Bảy Núi Theo Nhãn Xà Mà Về Hiển Oai Linh .

    Xong tôi bừng tỉnh dậy.Chạy xuống vờ uống nước thì thấy con chó dang nằm dười gầm bàn tôi bèn khấn trong miệng:

    -Ông Tổ Xà Cô Tổ Ngãi Ở Năm Non Bảy Núi Theo Nhãn Xà Mà Về Hiển Oai Linh.

    Thì tự nhiên con chó lăn đùng ra kêu được mấy tiếng "ẳng ẳng" rồi chết tươi.Ông Kiết thấy vậy ngồi miệng lầm bầm gì đó tự nhiên từ miệng con có nguyên con rắn hổ lú cái đầu ra anh tư tui liền hoảng quá đập con rắn chết tươi.Ông Kiết thấy vậy vội đứng dậy kéo nguời đàn bà kìa về.Thời gian sao tôi thấy anh tôi trở lại bình thường biết lo cho gia đình hơn và không còn quen người đàn bà đó nữa.

    Một hôm tôi mơ thấy mấy cô gái ấy lại về nói với tui rằng:

    -Tụi tui giết con chó để bà khỏi mang nghiệp và cũng là lời cảnh cáo đến ông thầy kia nếu như không muốn giống như con chó.Từ giờ về sau có chuyện gì buồn thì nói tụi tui sẽ giúp bà cho đừng có lo mà nhớ cúng tụi tui với lại tâm sự với tụi tui nghen hông.Thôi ngủ đi không làm phiền bà tụi tui đi đây.

    Hôm đó tui ngủ ngon đến gần 9h sáng thì giật mình tỉnh dậy.

    VÌ TIỀN QUÊN TÌNH NGHĨA

    Sau lần chạm mặt với ông Kiết rồi tôi chợt nghĩ trong lòng" Người không vì mình sẽ bị trời chu đất diệt" nên tôi quyết lòng tìm cách trả thù về chuyện của anh Tư.Tôi lại trở về dưới Soc"S Bai để hỏi Cô Năm.

    Lặn lội ngồi xe đò hơn 7 tiếng thì tôi cũng đến nơi.Khi vừa đi vào Soc thì tôi nghe những người nơi đầu Soc nói rằng Cô Năm dạo này tính tình kỳ lắm ban đêm cô thương đi lang thang trong Nghĩa Địa ở xóm trên có một mình đi từ tối đến sáng thì lăn ra ngủ ở đầu Nghĩa Địa nhiều khi phải nhờ những người xóm trên khiên cô về.Tôi về nhà cất đồ xong vội vã chạy đến nhà cô năm xem thực hư thế nào.Vừa thấy tôi Cô năm liền chung xuống gầm bàn tay thì cầm điếu thuốc rê đang cháy dở mặt mài xanh xao đến thê thảm.Tôi không cầm được nước mắt đứng ngoài nói vọng vào:

    -Cô Năm ơi Cô sao dậy cô Năm? Con là Lý nè cô Năm con dề thăm cô nè...

    - Đi ... đi.... tao không biết mày là ai hết đi khuất mắt tao đi...-cô năm la lên

    Tôi thì nước mắt cứ chảy dài không biết chuyện gì xảy ra với cô.Vừa đi về vừa nghĩ trong lòng không biết tại sao cô lại bị như vậy.Tôi hỏi cô tui:

    -Cô Năm nhà ở cây Thốt Nốt trong Soc mình bị sao vậy cô Kin?

    -Ừ thì gần năm nay rồi từ đợt trước mày dề xong lên lại Sài Gòn là khoảng tháng sau tự nhiên bả như vậy đó.Bả không nói chuyện với ai mà chỉ trốn trong nhà có một mình đến tối thì lang thang ngoài nghĩa địa.-cô Kin trả lời

    -Sao kì vậy? Lần trước khi con lên Cô Năm nói rằng chỉ bị ho nhẹ thôi mà tại sao lại xảy ra được?

    -Thì tao có biết gì đâu.À mà tao nghe nói khoảng mấy tháng trước có cái ông nào xuống thăm bả xong rồi từ ngày ổng đi thấy bả bớt đi nhiều lắm xong mấy tháng nay lại trở bệnh lại thiệt là tội- hốp ngụm nước xong cô Kin nói tiếp- hốm bữa bã còn đập phá đồ trong nhà nữa kìa nhìn bã như bị ma nhập dậy đó ghê quá.

    -Làm gì có ma quỷ chứ tại bả bệnh đó thui-tui trả lời với cô Kin để trấn an cô.

    -Thôi vô ăn cơm đi-cô Kin nói

    -Ừ thì vô-tôi trả lời.

    Ăn cơm xong tôi lại đến nhà cô năm nhưng lần này tôi không để cô thấy tui mà tui đi bọc ra sau hè.Đến cái nhà lụp xụp năm nào tôi đốt nhang cúng ngãi.Tôi trốn trong đó lấy cả pó nhang đốt lên cắm vào từng chậu miệng tôi thì khấn:

    -Chư Vị Khuất Mặt Khuất Mài Con Lạy 36 Cô Tổ Ngãi Con Lạy 36 Ông Xà Bà Xà Con Lạy Năm Ông Tà Sông Tà Suối Tà Núi Tà Rừng Tà Non Tà Rú Con Lạy Sơn Thần Thổ Địa Hà Bá Về Chứng Cho Con Cúng Các Nàng Ngãi Xinh Ngãi Đẹp Ngãi Duyên Ngãi Dáng...

    Khấn xong thì tui đi về nhà ngủ chừng khoảng 9 hay 10 giờ tối gì đó.Đang nằm trên võng thiu thiu ngủ tự nhiên tôi thấy có bốn người đàn ông mặt đằng đằng sát khí chạy đến chỗ tui mà nói rằng:

    - Nhà đó là nhà của tao.Chúng tao theo lệnh của chủ tao đến ám bà già đó mày không hồn đừng xen vào.-một trong bốn người nói với tôi

    - Nhưng chủ của các người là ai bà già đó là thầy tui.- tui trả lời

    Đột nhiên bốn người đó biến mất và có những chữ bùa bay lờn vờn trên đầu tui.Lúc này tui giật mình tỉnh giấc.Tui nghĩ chắc đó là do tui mơ vì quá thương cô Năm mà thôi.Ở Soc khoảng bốn ngày thì tui trở về Sài Gòn.

    "Hôm nay trời đẹp quá" tui tự nghĩ như vậy nên làm ly cà phê ra ngồi trước nhà.Có một người đàn ông ăn mặc rất lịch sự đeo theo một cái giỏ nhìn cũng ra dáng là một người đàn hoàng.Tôi vừa định hỏi ông ta kiếm ai thì ông ta đã gọi:

    -Bé Lý ơi có ở nhà không Bé Lý?

    - Ông là ai kiếm tui có chuyện gì không nè?-tui trả lời

    -Tui là người quen của cô Năm Tày ở Soc"S Bai nè.-người đàn ông đáp

    Tui chạy ra mở cửa mà không biết có chuyện gì.Người đàn ông gặp tui chợt buộc miệng nói:

    - Không ngờ bã có một đệ tử cao tay như vậy à nhưng sao cô không làm thầy bà đi?

    - Ý ông là sao tui không hiểu?-tui vờ như không biết chuyện gì

    - Cô không cần phải dấu,từ lúc gặp cô tui đã biết cô là một người nuôi ngãi rất cao tay.- người đàn ông đáp- Đây là lá thư mà lần đó tui dề dưới thăm bà Năm bả nhờ tui giao lại cho cô.- người đàn ông nói tiếp.

    - Cô Năm bị bệnh gần cả năm rồi làm sao viết thư được chớ?- tôi ngạc nhiên hỏi.

    - Tin hay không là tùy cô-người đàn ông nói- tui lặn lội từ dưới miệt Chà Kha lên Soc là để chữa cho bả nhưng không biết cái thằng kia nó bỏ bùa gì và cách bỏ như thế nào nên tui cũng chịu.-ông ta nói tiếp-thôi cô đọc thư đi lần đó tui cứu bả tỉnh được có mấy ngày bả viết cho cô đó còn giờ tui đi về Chà Kha đây không thôi không kịp xe.Chào cô-người đàn ông nói

    - Cảm ơn thầy có mấy đồng tui gởi thầy về xe- tui đáp lại rồi móc túi ra đưa cho ông ta 10 đồng bạc.

    Người đàn ông nhận tiền rồi quay đi còn tui mở lá thứ ra mà đọc.Cô Năm viết:"Cô viết cho Lý mấy chữ để con khỏi lo cho cô.Tại vì lần đó cô muốn giúp con nhưng không ngờ cô lại bị phản lại nên cô phải lánh chịu.Con đừng nghĩ cách giúp cô vì bây giờ cô chỉ có mình con là đệ tử thôi.Con à thằng Kiết nó không trực tiếp bỏ bùa như con nghĩ đâu mà nó cùng một người khác bỏ bùa anh Tư của con đó tuy rằng nó chịu dừng tay nhưng người kia không chịu.Tuy anh con có giảm nhưng vẫn còn bùa trong người của nó.Con hãy cẩn thận nghen Lý.Cô Năm của con."

    Tui đọc xong tự nhiên nước mắt cứ chảy.Cô năm thương tui quá nhưng tui lại không giúp gì được cô Năm.Tui nghĩ trong lòng" Nhất định mình phải cho hai thằng cha thầy bùa đó biết tay." sau đó tui quay lưng bỏ vào nhà.

    BÙA NGÃI HỢP NHẤT-BỎ NGÃI TÌNH BÙA YÊU

    Tui đi vô nhà lục cái cuốn sổ điện thoại của tui gọi cho ông Tư Khánh - một thầy bùa của Năm Ông mà tui quen hồi mấy tháng trước- Vừa nhấc máy lên tui vừa quay số:

    -A-lô ai vậy?-đầu dây bên kia nói

    -Dạ cho em gặp anh Tư Khánh-tui trả lời

    -Ừ Tư Khánh đây mà ai dậy?-ông Khánh đáp

    -Dạ em Lý nè anh đang ở nhà hã em chạy qua nhờ anh chút chuyện nha.

    - Ừ em chạy qua anh đi.-ông Khánh trả lời.

    Tui cúp máy xong chạy ra lấy xe đạp chạy một mạch qua nhà ông Khánh.Tuy ông biết về bùa Năm Ông nhưng ông không ra làm thầy bà cũng như tui nên hai người chúng tui xem nhau như anh em vậy.Đến nhà thì tui thấy ông đang ngồi ở trước của tướng thì gầy trơ xương mặc cái quần tà lỏn mà rít từng hơi thuốc lào.

    - Có chuyện gì không em?-vừa thấy tui ổng liền hỏi

    - À chuyện của Thầy em đó mà- tui đáp- nè anh đọc lá thư đi- tui vừa nói vừa móc lá thư của cô năm gởi cho tui đưa cho ổng coi

    -Ừ chuyện này hã?-ổng hỏi

    -Anh có giúp được không?- tui nóng lòng hỏi

    -Thì được nhưng em phải cho anh biết tên tuổi của người đàn bà hồi đó anh Tư em quen chứ?- ổng đáp

    -Sao kỳ vậy?-tui ngạc nhiên hỏi- tự nhiên thầy em bị bỏ bùa mà phải lấy tên tuổi của người đàn bà kia?

    -Thì thầy em muốn gở bùa cho anh Tư em nên mới bị như vậy- rít hơi thuốc Lào ổng nói tiếp- nên bây giờ phải gở dứt cho anh tư em thì Thầy em mới khỏi được,quan hệ cộng sanh mà em.

    - Ừ để em xem đã- tui trả lời

    Hôm sau tui gặp anh Tư tui ở nhà tui mới hỏi:

    - Anh Tư cái chị hôm bữa anh quen tên gì vậy?

    - Thì tên thiệt là Nguyễn Thị Thu Hồng

    - Ừ mà anh quen người ta anh biết ngày sanh thàng đẻ của người ta hông dậy cha?-tui vừa hỏi vừa giỡn

    - ai nói mày tao không biết- anh tỏ vẻ bực mình- thì sanh ngày ... tháng 7 năm 1952 chứ nhiu.-anh nói tiếp

    - Ông có chắc không?- tui hỏi

    - Tao coi giấy tờ đàng hoàng đó mày.-ổng đáp

    -Ừ cảm ơn ông nghen- tui đáp

    - Ũa mày hỏi chi vậy mậy?-ổng hỏi lại tui

    - Thì hỏi cho biết thôi hông được hả?-tui đáp

    Không cần đợi ổng trả lời tui bắn qua nhà ông Khánh liền.Ông khánh kêu tui ghi ra tờ giấy xong ổng bấm tính cái gì đó ổng ghi vào xong lấy tờ giấy đặt dười cái lư hương nhà ổng.Quay qua ổng nói:

    - Rồi bây giờ anh sên cho em lá bùa đem về kêu anh em bỏ vào túi một lá,còn lá kia đem đốt trước cửa nhà nghen hông.

    - Ừ.- tui trả lời

    Tui dề đưa cho ông anh Tư và không quên kèm theo lời dặn:

    - Nè bùa bình an đó nhớ làm theo lời em nói nghen.

    - Ừ cảm ơn mày.- anh Tư tui nói mà không chút nghi ngờ gì

    Hôm sau tui lên trên phòng anh Tư tui nghĩ trong bụng" không biết bùa ông Khánh cho có chắc ăn không thôi thì để mình làm thêm cho chắc" vừa nghĩ tui vửa luc lấy tấm hình của người đàn bà hôm nọ.

    Có hình trong tay tui chay ra chợ mua máu gà trống rồi chỉ đỏ chỉ vàng rồi thịt heo thịt bò đem về chạy lên phòng bày ra cúng mà khấn trong bụng:

    -Lạy 36 Nàng Tổ Ngãi Cô Áo Xanh Áo Đỏ Áo Tím Áo Vàng Áo Trắng,Lạy Tổ Chà Tổ Miên Tổ Mọi Tổ Lèo,Lạy Các Ông Các Bà Các Cha Các Mẹ Các Cậu Các Cô,Lạy Sơn Thần Thổ Địa Hà Bá Bốn Sông Bảy Núi Rừng Rú Hang Sâu về chứng con cúng Thực Năm Nàng Ngãi Cùng Chư Vị.

    Khấn xong tôi đốt nhang cắm vào Năm chậu Ngãi.Xong đâu vào đó tôi xuống dưới nhà ăn cơm.Tối hôm đó khi tôi đang ngủ thì năm cô gái lại hiện về trong tiềm thức của tui.

    - Có chuyện gì mà kêu tụi tui về dậy?- cô áo đỏ nói

    - Thì chuyện của anh tui đó mà.- tui trả lời

    - Lại bị người ta bỏ bùa nữa hả?- cô áo đỏ nói

    - Không nhưng lần đó chưa dứt hẳn- tui trả lời- tui muốn bỏ ngãi tình cho người đàn bà đó được không?- tui hỏi

    - Để không ai theo bả hay mọi người theo bả vậy?- cô áo xanh vừa cười vừa nói

    - Để không ai theo bả với cho lão thầy kia một bài học.- tui đáp

    - Ừ được rồi.-cô áo vàng nói- ngày mai cô lấy hình của người đàn bà đó bỏ dưới chỗ tui ngồi mỗi ngày cô khấn vậy nè :" Ông Ngài Bà Ngài Bay Khắp Năm Non Bảy Núi Bay Khắp Hang Cùng Hang Sâu Rừng Rú Âm U Bất Tử Theo Dề Mà Độ Cho Con Làm Chuyện Tình Duyên Của Người Dưới Chân Ông Ngài Bà Ngài." và nếu thấy có bướm bay trong phòng thì đừng đuổi đi nghen hông

    -Ừ tui biết rồi cảm ơn mấy cô hen.- tui đáp xong thì tỉnh giấc

    Tui làm theo như lời mấy cô ấy dặn khoảng hơn hai tuần thì tự nhiên anh tui dề nói với tui:

    - Mày biết chuyện gì hôn Lý?

    - Chuyện gì ông chưa nói làm sao tui biết được?- tui trả lời

    - Con Hồng hồi đó tao quen đó- anh tui nói

    - Ừ thì sao? - tui trả lời

    - Tự nhiên không biết nó bị ai bỏ nữa mà uống thuốc tự tử rồi- ổng đáp

    - Dậy hã?- tui ngạc nhiên hỏi

    - Ừ hồi sáng tao di ngang nhà bả thấy người ta khiên xác ra nè.

    Ổng nói xong thì tui chạy lên phòng nhấc chậu cây lên định lấy tấm hình ra thì cảnh tượng làm tui hết hồn.Cái tấm hình mới để có hai tuần mà tự nhiên bị con gì cắn nát hết có mấy con Ngài vàng đậu trên cái cây ngãi của tui nữa.

    Tối hôm đó tui ăn cơm xong trở về phòng thì thấy ba con Ngài ban sáng đã chết rồi tui hốt xác chúng đốt đi cùng với tấm hình mà trong lòng thì sợ lắm.Trong đêm đó tôi ngủ thì mấy cô gái lại hiện về cô áo vàng nói:

    - Như ý của cô rồi nhé tụi tui đi chơi tiếp đây à 16 tháng này là ngày sanh của cô áo tím đó nhớ mua đồ nhiều để tụi tui ăn nghen thôi chào cô tụi tui đi à.

    Tui vừa định kêu thì mấy cô ấy đã chạy đâu mất tiêu.Tôi giật mình tỉnh giấc một lúc thì lại ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

    CHÁNH TÀ BẤT ĐỒNG ĐẠO

    Được khoảng bốn ngày sau thì tui cùng anh Tư đi đến đám tang của bà Thu Hồng.Tôi cũng nhận lời đi chẳng qua tôi cứ cảm thấy cái chết của bà ta như một sự huyền bí không rõ thực hư như thế nào.Tôi quyết đến xem thử ra sao.Đêm đó tôi và anh Tư vừa đến đốt nhang để cúng bà Hồng thì tui thấy ông Kiết và một người đàn ông trạc khoảng 40 tuổi ngồi nói chuyện ở cái bàn đó có một người thầy tu mặc áo màu nâu nhìn có vẻ cũng là một cao tăng của phật gia.Anh Tư tối đến đó ngồi nói chuyện bỏ tôi một mình trong cái đám tang này.Tôi buồn quá nên đi lang thang phía ngoài đầu ngỏ.Đang đứng ngắm trời mây thì có tiếng nói từ phía sau lưng tui:

    - Chào nữ thí chủ có phải cô là người tên Lý mà theo ông Kiết thì cô là sư muội của ông ta không?-tôi quay lại thì thấy người thầy tu vừa nãy.

    -Tui không có huynh muội gì với ông ta hết.Tui cũng không muốn nói chuyện với Thầy.Tui không phải là người của Phật Môn đừng làm phiền tôi.- tui quay lại trả lời

    -Không.Tôi chỉ muốn nhắc nhở thí chủ rằng bản thân của thí chủ luyện Ngãi đến mức cao như vậy thì rất hiếm thấy nhưng nghiệp của thí chủ đã quá nhiều.Xin thí chủ dừng tay lại đi coi như tui thay mặt cho ông Kiết hòa giải việc này.-ông thầy tu nói tiếp

    -Ông không biết chuyện gì giữa tui với ông Kiết thì đừng nói như vậy tui đã quyết làm thì sẽ làm cho tới cùng nếu như ông là một bậc thầy thì nên chuyên tâm lo tu đi đừng xen vào chuyện này.- Tui trả lời.

    - Thiện tay thì chủ đã ngoan cố như vậy thì bần tăng không còn gì để nói nữa.- ông thầy đáp xong quay đi.

    Mấy hôm sau cái đám tang đó tự nhiên tôi cảm thấy trong người mình khó chịu và có cái gì khác lắm.Tôi hay bị nhức đầu vào ban đêm, trong lúc tôi đang ngủ tự nhiên tôi nghe như có ai đó tụng kinh cứ xoay xoay trong đầu tôi mà tiếng kinh làm tôi nhức đầu không thể tả.Tôi nghĩ trong bụng không biết mình có bị gì không.Sau đêm đầu tiên,đến đêm thứ hai thì tui như bị ngày càng nặng hơn.Qua đêm thứ ba tui cũng bị như vậy,đến sáng hôm sau tui chạy xuống hỏi má tui:

    - Má mấy bữa nay có ai đến nhà mình không?

    -Ừ thì cách đây cở ba bốn hôm gì đó có một ông thầy chùa của anh Tư mày mời về để coi bàn thờ phật với bàn thờ tổ tiên.- ma" tui đáp

    Vừa nghe xong tui như bị lửa đốt trong lòng nôn nóng không biết ông thầy chùa mà má tui nói như thế nào.Tui hỏi tiếp:

    -Vậy ổng còn làm gì nữa không má?

    -Thì ổng nói cho mày mấy là bùa bình an gì đó kêu anh Tư mày đốt cho mày uống để phòng thân gì đó mà.-má tui trả lời

    Nghe xong tui muốn té xỉu luôn.Trời dậy là mấy bữa nay tui uống bùa đó hã trời thì ra cái chai nước sâm mà ông anh Tư tui nói là cái đống bùa ông thầy chùa đó cho hã thiệt là quá dáng- tui nghĩ trong bụng

    Xong tui chạy lên phòng nằm đọc tiếp mấy cuốn tiểu thuyết mới mua.

    -Lý ơi mày có ở trong phòng không Lý?- tiếng anh Tư tui réo

    - Chi vậy ông?-tui trả lời chổng không

    - Mày mở cửa ra tao nói cho mày nghe nè.- anh Tư tui nói tiếp

    - Cửa không khóa vô đi ông.- tui trả lời

    Anh Tư tui đi dô nhìn cái mặt ổng ngầu lắm kìa.Ổng ngồi xuống cái bịch rồi nói:

    - Mày chơi Ngãi phải hông?

    -Ai nói tui chơi Ngãi? Ũa mà Ngãi là cái gì vậy?-tui vờ như ngạc nhiên hỏi ổng

    - Thì thầy Huyền Tịch nói cho tao là mày chơi Ngãi.Mày có chơi không nói thiệt cho tao nghe đi.- anh tư tui xuống giọng nói

    - Không.- Tui bực mình đáp lại

    - Dậy mấy chậu cây này là gì? Sao mày lại đốt nhang nó?- Ông gắt gổng hỏi

    - Thì cây trồng để làm kiểng mà ông hỏi để làm gì đâu liên quan tới ông đâu.- tui trả lời

    - Tao nói dậy đó thầy Huyền Tịch nói nếu mày không bỏ đi thì mày sẽ gặp quả báo đó.- ổng nói như trong lời nói đó có tình cảm giữa người anh đối với đứa em nhỏ

    - Kệ tui không cần ông lo.Ông ra ngoài đi.- Tui gắt gổng đáp trả

    -Ừ mà sao ai mượn ông đốt bùa cho tui uống dậy? Ông thầy chùa đó phải hông?- tui lên giọng hỏi

    - Thì thầy nói là bùa bình an dặn đốt cho mày uống để bình an tai qua nạn khỏi chứ sao.- ông trả lời

    Nói xong ổng quay mặt đi ra ngoài.Tui nằm trong phòng nghĩ :" nếu như ông kiết ông thầy chùa và người đàn ông kia muốn chơi với mình thì mình sẽ chơi một trận cho thật lớn." Tui chợt nhớ hình như ba hôm sau nhà tui có đi Vũng Tàu.Tui quyết định không đi mà sẽ ở nhà.

    LẬP ĐÀN TRIỆU NGÃI - TRẬN CHIẾN KHÔNG TRÁNH KHỎI

    Hôm đó cả nhà đi Vũng Tàu đến hơn tuần lễ mới về.Tui ở nhà chỉ có một mình mà thôi.Tui quyết định hôm nay sẽ là ngày tui cho ba ông đó một bài học vì dám cho tui uống bùa.Tui ra chợ mua huyết gà huyết heo hết gần 8 đồng bạc,mua năm thứ đậu tồn gần 5 đồng bạc nữa.Rồi lại chạy đi mua máu rắn hổ nửa.Mua nhang đèn và cả đống giấy tiền vàng mã.Xong tui mua nguyên cái đầu heo hết gần 40 đồng bạc.Chạy về nhà tui bắt đầu bày những thứ cúng đó xuống đất.Tui chạy xuống nhà tắm rửa sạch sẽ xong bới tóc thành một cục giống như cô năm hay làm.Đốt một pó nhang xong tui đốt mười hai cây đèn cắm xung quanh cái đầu heo.Tui mở cuốn tập mà cô Năm hồi trước đưa cho tui.Quy xuống tui bắt đầu đọc:

    - Hộ Rệ Mệ Ka Sắc Rệ Hộ Tu Rị Án Tu Rị Sát Ka Rô Tu Rị . Án Sát Thác Mộ Rị U Mệ Mộ Mệ Án Ri Hộ Mệ Ri Tu Ri Án Thác Sát Mệ Ri .

    Lạy 36 Mẹ Tổ Ngãi Lạy 5 Ông Tà Sông Tà Suối Tà Núi Tà Rừng Tà Rú

    Lạy Tổ Chà Tổ Miên Tổ Mọi Tổ Lèo Lạy Ông Xà Ba Rừng Bảy Rú Lạy Bà Xà Sáu Động Tám Hang Lạy Ông Ngài Ba Non Bảy Núi Lạy Bà Ngài Chốn Núi Thẳm Hang Cùng Lạy Cô Áo Đỏ Tơ Duyên Chưa Dứt Lạy Cô Áo Vàng Tình Phụ Tình Theo Lạy Cô Áo Xanh Gió Thẩm Mây Ngàn Lạy Cô Áo Tím Nói Mây Nói Gió Lạy Cô Áo Trắng Quấn Quanh Thân Cây Dù Ở Năm Non Bảy Núi Rừng Rú Âm U Hang Cùng Hang Hẹp Nghe Lời Khấn Của Con Trở Về Giúp Đỡ......

    Khấn Xong tui cắm nhang vô năm cái chậu cây sau đó xếp chúng thành hình vòng tròn bỏ năm thứ đậu xung quanh cái đầu heo.Tui ngồi nhìn vào những ánh lửa nhấp nháy của mấy cây đèn cầy được một lúc thì thiếp đi lúc nào không hay.Trong tiềm thức của tui thấy mình đang ở một cái gò đất giữa sống.Tui thấy rất nhiều cô gái chứ không chỉ là năm cô như tui thường thấy.

    - Bà kiếm tụi tui có chuyện gì không mà sao cúng lớn quá vậy bà?- tui quay lại thì thấy cô áo xanh đang nói

    - Không tui có gặp một ông thầy chùa ổng cho tui uống bùa làm mấy bữa nay tui nhức đầu kinh khủng luôn.Ổng kêu tui phải bỏ mấy cô nếu không tui sẽ bị quả báo đó.- tui trả lời

    - Thiệt là quá đáng tụi mình có đụng chạm gì tới ông ta mà ông ta kiếm chuyện với tụi mình chứ.- cô áo đỏ bực mình đáp

    - Nếu như muốn thì cố có dám đụng tới ông ta không hã cô?- cô áo trắng hỏi tui

    - Tui chỉ có mấy cô là bạn nên mấy cô như thế nào tui sẽ như vậy với mấy cô.- tui trả lời không ngần ngại

    - Ừ tụi mình phải cho ông ta biết mặt chứ chúng ta đâu có làm gì đụng chạm tới ổng đâu mà kiếm chuyện với tụi này chứ.-cô áo tím nói

    - Hình như ổng là bạn của ông Kiết thì phải.-tui nói

    - Thì ra là vậy.-cô áo vàng nói- nếu vậy thì tụi mình phải cho cả đám một bài học.

    - Nhưng tui sợ đấu không lại ông thầy chùa đâu.- tui nói

    - Đừng lo bất quá tụi này chết thôi cô đừng sợ không ảnh hưởng gì đến cô đâu.- cô áo trắng nói tiếp

    - Nếu tụi này có chết thì cô đem tụi này đốt thành than rồi ném xuống sông nghen hông.- cô áo đỏ nói

    - Thôi nếu vậy thì đừng đấu với ổng làm gì mấy cô đi rồi thì tui đâu còn bạn nữa.- tui nói

    - Không sao đâu - cô áo tím trấn an

    - Nè sáng mai cô hái lá của tụi này mỗi thứ một lá xong cô nhai nuốt đi nghen hông.- cô áo vàng nói

    - Xong mỗi ngày cô đốt cho tụi tui ba cây nhang, nếu bảy ngày sau cô thấy tụi tui héo đi thì cô biết tụi tui đã thua thì làm như lời tụi tui nói nghen hông.- co áo trắng nói tiếp

    - Ừ tui nhớ rồi.- tui đáp

    Vừa nói xong thì tui chợt giật mình tỉnh giấc tui biết mình vừa gặp mấy cô.

    PHẦN CUỐI - NỖI BUỒN MẤT BẠN

    Sau cái hôm đó tui ngày nào cũng lên đốt nhang cho mấy cây Ngãi như lời mấy cô ấy dặn tui.Cứ đốt hết ngày đầu đến ngày thứ hai rồi đến ngày thứ ba qua ngày thứ tư.Hôm đó tui giật mình vì cũng như mọi ngày tui cầm pó nhang lên đốt cho mấy cô thì tui thấy cái chậu Ngãi phía ngoài tự nhiên khô héo lạ kỳ.Tôi buồn lắm vừa cắm nhang tôi vừa khóc tui khóc rất nhiều.Đến ngày thứ năm thì lại thêm một cây nữa héo.Tôi linh tính có chuyện gì sắp xảy đến với mình.Sang ngày thứ sáu lại thêm một chậu nữa tôi ngồi nhìn hai chậu còn lại mà cứ nghĩ trong lòng:

    - Mong cho các cô ấy đừng có sao.

    Hôm nay là hạn cuối cùng của bảy ngày tui cầm pó nhang từ dưới nhà mà đi lên phòng trong sự hồi hộp.Khi vừa mở cửa phòng ra thì đập vào mắt tui là bốn chậu Ngãi bị héo khô.Bất giác nước mắt tui chảy xuống tui ngồi đó như người vô hồn.Tôi bây giờ không biết phải làm gì và làm như thế nào để những người bạn của tui quay lại.Tôi ngồi nhìn những chậu Ngãi mà khó mà tự nói với mình:

    - Tại mày Lý ơi tất cả là tại mày giờ chỉ còn mình mày thôi mấy cổ không về nói chuyện với mày nữa đâu.Từ nay dù mày buồn hay vui thì chỉ có mình mày biết mấy cổ đi rồi lần này mấy cổ đi không bao giờ về tất cả là tại mày.

    Tôi cứ tự trách mình cho đến lúc tôi ngủ thiếp đi trong những giọt nước mắt.Tôi lại thấy cô áo xanh ngồi một mình cô cũng khóc như tui.Tui lại gần cô tui hỏi:

    - Mấy cô khác đâu rồi.

    - Họ bị ông thầy chùa bắt nhốt hết rồi họ không về được đâu.- cô buồn bả đáp lời tui

    - Sao vậy?- tui hỏi

    - Thì tụi này định đòi lại công bằng cho cô và cho cả tụi tui nữa nhưng ông thầy chùa này cao tay quá ổng bắt nhốt bốn cô kia rồi còn bắt họ nghe kinh nữa thiệt là tội quá.

    - Vậy sao cô còn ngồi ở đây?- tui ngạc nhiên hỏi

    - Tui cũng sắp đi rồi là ông thầy chùa đó cho tui đến nói chuyện với cô lần cuối đó.- nói xong cô đưa tay lên cho tui xem một cái cọng chỉ vàng buộc vòng tay cô.

    - Vậy mấy cô có về với tui không?- tui vừa khóc vừa hỏi

    - Chắc không đâu.Cô nhớ lời tụi tui dặn hông?- cô nói tiếp

    - Ừ tui nhớ.-tui trả lời

    - Nhớ làm theo nha.- cô noi gấp

    Nói xong tui thầy cô bị kéo đi xa lắm từ từ rồi hình ảnh cô từ từ mất dần đi.Tui tỉnh dậy thấy cái chậu cây cuối cùng cũng héo khô.Tui lại khóc tui ôm năm cái chậu xuống nhổ cây ra đốt trong cái thùng thiếc.

    Tui nghĩ trong lòng:" các cô đã gặp tui ở đâu tui sẽ đem các cô dề nơi đó." Xong tui lấy tro than bỏ trong một cái bịch.Tui nói má tui sẽ về Soc ở vài hôm.Tui về đến Soc chạy một mạch ra sông rãi bịch tro xuống con sông ở ven Soc.Tui nhìn tro trôi tui lại khóc.Tui tự nhủ với lòng từ nay đến suốt cuộc đời tui không bao giờ bước chân vào bất cứ chùa nào hết.Thấm thoát đã gần 20 năm rồi tui bây giờ đã là một kế toán của một công ty nhưng câu chuyện về những người bạn ở một thế giới vô hình thì tôi vẫn mãi nhớ trong lòng.
    ♥Chỉ cần buông chiếc lá cuối cùng
    Hoa sẽ nở trong những cành lá mới
    Chỉ cần xem nỗi buồn là hạt bụi
    Thì bụi buồn theo gió sẽ bay đi ♥

  8. #108

    Mặc định Lời Phật dạy về Tình Yêu.

    Đêm khuya, trong một ngôi Chùa, một Người một Phật, Phật ngồi Người đứng..

    Người: Thưa Đức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm 1 người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào?

    Phật: Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con không?

    Người: Thưa vâng.

    Phật: Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy ?

    Người: Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng, lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Đức Phật?

    Phật: Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức. Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.

    Người: Nhưng vợ con vẫn rất yêu con, quả thật yêu con lắm, thưa Đức Phật

    Phật: Vậy thì vợ con hạnh phúc

    Người: Sau khi con chia tay vợ để lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Đức Phật?

    Phật: Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi 1 tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.

    Người: Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới người khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mãi là người đau khổ.

    Phật: Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thật sự của vợ con sẽ tiếp nối sang 1 người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới là người hạnh phúc, con mới là người đau khổ.

    Người: Vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi. Cô ấy sẽ không yêu ai khác

    Phật: Con cũng đã từng nói thế phải không?

    Người: Con...con...con...

    Phật: Bây giờ con nhìn 3 ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?

    Người: Quả thật con không biết, hình như đều sáng giống nhau.

    Phật: Ba ngọn nến ví như 3 người đàn bà. 1 ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Đông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu...Ngay đến 1 trong 3 ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không t́ìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?

    Người: Con...con...con...

    Phật: Bây giờ con cầm 1 cây nến đặt trước mắt để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?

    Người: Đương nhiên ngọn trước mặt sáng nhất.

    Phật: Bây giờ con đặt nó vô chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất

    Người: Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nào sáng nhất.

    Phật: Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất. Khi con để nó vô chỗ cũ, con lại không tìm được 1 chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng.

    Người: Con hiểu rồi, không phải Đức phật bảo con phải ly hôn vội vã, Đức Phật đang niệm chú làm cho con ngộ đạo.

    Phật: Nhìn thấu sẽ không nói trắng ra, con đi đi!

    Người: Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay, thưa Đức Phật.

    Phật: A di đà phật...



    ****(Người Sưu tầm)****

    Tôi, một con chiên của Thiên Chúa, nhưng tôi vẫn thích sưu tầm và đọc những lời Phật dạy. Đạo Thiên Chúa hay đạo Phật hay bất kỳ đạo nào cũng đều dạy con người chúng ta hướng đến "Chân - Thiện - Mĩ".

    Chúng ta là những người trần mắt thịt, chúng ta không tránh khỏi những sai lầm trong cuộc sống, đôi khi những gì diễn ra trước mắt chúng ta cứ ngỡ đó là tầm thường... nhưng khi mất đi chúng ta mới cảm thấy quý giá, tiếc nuối. Vì chúng ta là những con người nên những phút xao lòng ngoài chồng ngoài vợ là đều không tránh khỏi, nhưng mỗi chúng ta biết kiềm chế và biết dừng lại để không xảy ra những điều đáng tiếc. Xin chúng ta hãy cân nhắc kỹ đừng để khi mất đi và tìm mãi tìm suốt không ra được những điều chúng ta cho là tầm thường nhất. Hãy cẩn trọng khi chưa quá muộn. "Quay đầu là bờ"...
    Bài học rất quý giá mong gởi đến tất cả mọi người cùng đọc và cùng suy ngẫm... Còn cứu vãn là còn xây dựng tiếp cuộc sống tương lai...
    Last edited by Luna; 21-02-2011 at 11:05 PM.
    ♥Chỉ cần buông chiếc lá cuối cùng
    Hoa sẽ nở trong những cành lá mới
    Chỉ cần xem nỗi buồn là hạt bụi
    Thì bụi buồn theo gió sẽ bay đi ♥

  9. #109

    Mặc định

    bực mình...đọc truyện ma từ đầu đến chân..từ 3h chiều tới tận 2hsáng...ma đâu chả thấy kết thúc như hâm!!!
    ♥Chỉ cần buông chiếc lá cuối cùng
    Hoa sẽ nở trong những cành lá mới
    Chỉ cần xem nỗi buồn là hạt bụi
    Thì bụi buồn theo gió sẽ bay đi ♥

  10. #110

    Mặc định

    Ngàn con ếch


    Một người nông dân lên thành phố và hỏi người chủ một nhà hàng xem ông ta có cần 1000 cặp đùi ếch để chế biến thức ăn không.Người chủ ngạc nhiên và hỏi người nông dân làm sao ông ta có thể cung cấp nhiều ếch như vậy. Người nông dân trả lời: "Có một cái hồ nước gần nhà tôi đầy ếch ở trong đó-cả ngàn con. Chúng kêu ộp ộp suốt cả đêm khiến tôi muốn điên lên."

    Thế là ông chủ nhà hàng và người nông dân ký một giao kèo - mỗi ngày người nông dân sẽ cung cấp cho nhà hàng 50 con ếch cho đến khi hết số ếch trong hồ.

    Sáng hôm sau, người nông dân trở lại, với vẻ mặt bối rối, trên tay chỉ có một cặp ếch bé tí. Người chủ nhà hàng hỏi: "Thế cả ngàn con ếch đâu hết rồi?"

    Người nông dân trả lời: "Tôi đã lầm. Chỉ có hai con này ở trong hồ thôi nhưng rõ ràng là chúng kêu rất ồn!"

    Nếu bạn nghe ai đó chỉ trích hay lên án mình, hãy nhớ rằng đó chẳng qua chỉ là một vài cặp ếch ồn ào. Có khi nào bạn nằm trằn trọc trên giường vào buổi tối lo lắng về một chuyện dường như bao phủ khắp nơi-như là cả ngàn con ếch đang kêu ộp ộp? Rất nhiều khả năng là khi bình minh đến và bạn nhìn kỹ hơn, bạn sẽ ngạc nhiên về những tiếng ồn ào chẳng có nghĩa lý gì đó.



    Hãy suy nghĩ tất cả những gì bạn nói nhưng đừng nên nói tất cả những gì bạn nghĩ.
    Last edited by Luna; 22-02-2011 at 09:42 AM.
    ♥Chỉ cần buông chiếc lá cuối cùng
    Hoa sẽ nở trong những cành lá mới
    Chỉ cần xem nỗi buồn là hạt bụi
    Thì bụi buồn theo gió sẽ bay đi ♥

  11. #111

    Mặc định Cách nghĩ

    Hôm nay tôi có thể:

    Phàn nàn tại sao trời cứ mưa hoài, hay có thể cám ơn vì đám cỏ đã được tưới đủ nước.

    Buồn rầu vì không có nhiều tiền hơn thế này, hay vui mừng vì tình trạng tài chính eo hẹp hiện tại sẽ kích thích mình mau chóng hoạch định những kế hoạch làm giàu trong tương lai.

    Tuyệt vọng về tình trạng sức khỏe đang ngày càng giảm đi theo tuổi tác hay hoan hỉ rằng mình vẫn đang sống đấy chứ.

    Cằn nhằn vì cha mẹ đã không đáp ứng được tất cả những thứ mình cần, hay cảm thấy biết ơn vì họ đã sinh mình ra trên cõi đời này.

    Chảy nước mắt vì những bông hồng đầy gai nhọn, hay tán dương rằng "hóa ra trong những cái gai lại có hoa hồng".

    Than khóc vì bạn bè đã bỏ mình đi hết, hay chờ đợi những mối quan hệ tốt đẹp hơn.

    Rên rỉ vì phải tất tả chạy xe đến cơ quan cho kịp giờ, hay vui mừng vì mình đang có một công việc thật tốt.

    Tự hỏi rằng tại sao mình lại phải đi học, hay hăm hở đến lớp vì sắp được mở mang đầu óc và tiếp thu kho tàng kiến thức rộng lớn của nhân loại.

    Kêu ca vì một đống việc nhà đang chờ, hay cảm thấy vinh dự vì mình có thể tự chăm sóc cho nơi trú ẩn của tâm hồn và thể xác...

    Phía trước mỗi người là một ngày với biết bao nhiêu biến động. Ngày hôm nay của bạn sẽ là một ngày như thế nào tùy thuộc hoàn toàn vào bạn. Cũng giống như công việc của một nhà điêu khắc, bạn phải tự kiến tạo một ngày mới cho mình khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện. Tất cả tùy thuộc vào cách nghĩ của bạn. Nếu bạn nghĩ hôm nay là một ngày tuyệt vời, hôm nay sẽ là một ngày tuyệt vời; nếu bạn nghĩ mọi việc thật tệ, bạn sẽ bị bao phủ bởi những áng mây đen.
    ♥Chỉ cần buông chiếc lá cuối cùng
    Hoa sẽ nở trong những cành lá mới
    Chỉ cần xem nỗi buồn là hạt bụi
    Thì bụi buồn theo gió sẽ bay đi ♥

  12. #112

    Mặc định

    Chơi chuyện ma không tốt đâu !.. Luna phải đọc chuyện tình cám đi !.. :D

  13. #113

    Mặc định

    Ngàn lần xin lỗi em
    Trong cuộc sống có rất nhiều chuyện mà mình nghĩ là sẽ không bao giờ xảy ra. Nhưng thực chất thì ai cũng cần có tình yêu vì tình yêu giống như một phép lạ có thể làm cho con người ta có cảm giác sống không thể thiếu điều đó vậy.
    Em là một người con gái giàu nghị lực, tự mình bươn trải với cuộc đời. Anh rất ngưỡng mộ em về điều đó. Em không muốn thua bất cứ ai và em rất giỏi trong cách ăn nói. Anh và em tuy chỉ quen nhau chưa đươc bao lâu nhưng cũng đã để lại trong anh những ấn tượng rất sâu sắc. Thời gian quen nhau chỉ vẻn vẹn hơn hai tháng nhưng đối với anh đó không phải là thời gian ngắn. Em đến với anh như một giấc mơ, giấc mơ mà không bao giờ nghĩ đến. Chúng ta học chung với nhau nhưng đến tám tháng sau thì chúng ta mới biết đến nhau. Anh và em đã có những khoảng thời gian rất vui bên nhau. Từ lúc có em, cuộc sống của anh đã thay đổi. Thay đổi từ những cái nhỏ nhất và anh cũng vì em có thể làm bất cứ chuyện gì. Hai đứa mình đã dự tính đến chuyện sau này như thế nào. Trong cuộc sống, hai đứa sẽ như thế nào đều là do em quyết định. Em lo cho công việc của anh, tuy hiện tại thì mới nên phải chờ thời gian đi làm rồi mới biết như thế nào.Thấy em như vậy anh lại càng thưong em nhiều hơn nữa.
    Trong ngày sinh nhật của anh, em đã tặng anh không phải một món mà đến hai món quà, ngoài sức mong đợi của anh. Hai món quà mà lần đầu tiên anh nhận trong đời rất có ý nghĩa đối với anh. Món quà thứ nhất nằm trong một hộp vuông nhỏ, trong đó có nhiều hộp xốp nhưng anh không biết nó là gì? Rồi anh cứ từ từ thò bàn tay vào hộp và tìm. Bất ngờ anh nhận thấy một cái gì nhỏ nhỏ mà tròn tròn, khi lấy ra thì đó là một cái bình nhỏ, nhưng bên hông của bình có dòng chữ thư pháp, rồi cứ lần luợt như vậy anh lấy ra được bốn bình, nhưng mỗi bình là một kiểu khác nhau và bên hông bình cũng là những chữ thư pháp khác nhau. Em hỏi anh có hiểu những dòng chữ thư pháp mà em gửi cho anh? Anh nói anh chỉ hiểu theo nghĩa nào đó nhưng rồi em cũng giải thích cho anh. "Mẹ" là cho mẹ; "Nhẫn" cho anh, sống là phải nhẫn nhịn để làm được những việc to lớn; "Tâm" là tên anh, đồng thời chúng ta sống phải có cái tâm. "Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu" nói về chúng ta sau này. Sắp xếp theo đúng thứ tự mà em nói là: mẹ là anh phải báo đáp, anh sống phải nhẫn để làm việc lớn, có tâm để tích đức và qua đó anh sẽ trân trọng người bạn đời của mình sau này. Mở xong món quà thứ nhất thật sự chỉ biết im lặng không nói được gì, anh quá xúc động khi em tặng anh món quà có ý nghĩa đối với anh trong cuộc sống bây giờ.
    Đến món quà thứ hai càng làm anh thấy không thề nào rời xa em. Khi anh mở món quà thứ hai thì đó là hai hòn đá dính vào nhau và trên mặt hòn đá cũng có dòng chữ thư pháp nữa. Dó là dòng chữ: Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau. Khi anh đọc dòng chữ đó thì anh hiểu được em muốn nói gì với anh mà. Món quà thứ hai càng làm cho anh biết em quan trọnng đối với anh nhứ thế nào. Rồi con tấm thiệp em gửi cho anh càng có ý nghĩa khi em làm hai trái tim với ánh hào quang của chúng. Trái tim thứ nhất em ghi tên hai đứa mình, trái tim thứ hai đó là hai cái tên Nguyễn Minh Duy và Nguyễn Phương Nghi, chính giũa hai trái tim đó là dòng chữ "My Dream". Những món quà mà em tặng anh đều có ý nghĩa rất lớn, đó cũng là động lực để anh tiến bước trên con đường còn lại cùng với em.
    Anh nhớ đến những lúc mình ở bên nhau từng phút từng giây, chỉ có thời gian đi làm là không gặp nhau thôi. Có những lúc anh buồn thì em cũng động viên anh, em nói: "dù những thứ vật chất, anh không đem lại cho em nhưng anh có thể bù đắp cho em bằng sự yêu thương em nhiều hơn vì em là người sống tình cảm mà". Nghe được những lời nói đó anh rất vui. Nhưng rồi cũng chính anh đã đánh mất lòng tin vào em và mọi chuyên cứ thế xảy ra . Anh lúc nào cũng yêu thương em nhiều lắm. Nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Do anh quá yêu em nên anh đã làm cho em buồn. Và đã hứa với em như thế nào thì cũng chính anh lại phá vỡ lời hứa đối với em. Đó cũng chính là "phần mở màn" cho các cuộc xung đột sau này. Rồi cũng chính gia đình anh đã làm cho em phải suy nghĩ nhiều nữa và cũng đã làm tổn thương đến em. Anh buồn vì bản thân anh và vì gia đình anh đã làm cho em như vậy.
    Anh biết bây giờ trong tim em rất đau. Anh chỉ muốn những thứ mà em đang gánh chịu đổ dồn vào anh. Anh muốn em được sống tốt hơn và muốn em trở lại bình thường như lúc đầu. Anh nghĩ chắc sẽ khó lắm đúng không em? Nhưng anh tin em sẽ làm dược vì chính em nói thời gian là liều thuốc tốt nhất. Anh chỉ còn cách biết nói là "Ngàn lần xin lỗi em". Anh biết chuyện tình cảm không thể thúc ép được, đó cũng chính là lỗi lầm lớn nhất của anh. Anh biết là em vẫn còn thương anh nhiều lắm. Anh muốn níu kéo nhưng không biết phải làm thế nào. Anh lúc nào cũng tôn trọng em hết, không dám làm cho em buồn dù chỉ là một chuyện nhỏ, lúc nào cũng muốn em được vui vẻ thôi. Ngàn lần xin lỗi em.

  14. #114

    Mặc định

    Em mãi nghi ngờ tình anh

    Mới ngày hôm truớc thôi em còn nói tiếng tin anh và nhớ anh thế mà hôm nay đây em đã nói lời từ chối tình yêu của anh.
    Khi em biết anh hy sinh tất cả vì em, vì tình yêu anh dành cho em, em đã rất vui và thật sự hạnh phúc vì có một nguời đã yêu em chân thành, đã hy sinh cho tình yêu đó. Dường như trong anh tình cảm dành cho em thật tha thiết và chân thành thế mà để đáp lại em lại hửng hờ và mập mờ với tình yêu đó. Em đã từng hy vọng trong cuộc đời mình sẽ gặp một nguời hy sinh tất cả vì em, vì tình yêu đó. Và em đã gặp anh.
    Em đã hy vọng và chờ đợi chính một tình yêu với sự hy sinh như anh nhưng mà khi đó là sự thật emlại ngỡ ngàng và mơ hồ với tình yêu đó. Anh có biết tâm trạng của em lúc này hay không, chắc anh cũng không hiểu đuợc đâu vì em giờ đây cũng chẳng hiểu hết mình. Nói lời từ chối tình yêu này em buồn thật nhiều và em thật sự nhớ anh, nỗi nhớ tràn đầy anh ạ! Em đã cố tìm quên nhưng thật khó vì tối nào em cũng phải tự đối diện với lòng mình, với nỗi nhớ, ....
    Em sẽ mãi từ chối tình yêu của anh thôi có lẽ vì em quá đa cảm và không tự tin ở chính mình, ở tình yêu của anh, của hai đứa. Hãy cùng nhau quên đi tất cả những kỉ niệm anh nhé! Đó là những ngày tháng của giấc mơ, giấc mơ của hiện thực nhưng cũng chỉ là ảo ảnh thôi!
    Ði tìm một nửa đích thực của bạn

    Như mọi cô gái, bạn có một chàng trai để nhớ, để thương, để hờn, để giận. Anh ấy tán tỉnh bạn bằng những lời mật ngọt, và những cử chỉ dịu dàng, trìu mến khiến bạn gần như "chết chìm". Bạn cũng đã trao gởi cho anh ấy những tình cảm chân tình và nồng thắm. Nhưng có một ngày bạn tự hỏi: Anh ấy có phải là một nửa trái tim, một nửa linh hồn, một người đàn ông bạn trong mơ và bạn vẫn hằng mong? Bạn vẫn phân vân, cân nhắc, bạn không xác định được lòng mình......
    Bạn ơi, hãy tự hỏi lòng mình để có những quyết định thật dứt khoát. Dù tình cảm muôn đời vẫn là chuyện của con tim chứ không phải là chuyện của lý trí. (Nếu lý trí quá tỉnh táo, quá rạch ròi, quá tính toán thì bạn sẽ không bao giờ có được những cảm xúc thật sự trong tình yêu). Nhưng bạn phải dùng lý trí để phán xét con tim của mình. Vì nếu cứ mãi chập chờn thì bạn sẽ đánh mất những tình cảm chân thành của đối phương.
    Bạn muốn biết anh ấy là "duy nhất của lòng mình" hay chỉ là một người tình thoáng qua trong đời? Câu trả lời sẽ đến nếu bạn tự kiểm tra lại những dấu hiệu đáng giá biểu lộ điều mà bạn đang đi tìm để khẳng định được vị trí của anh ấy đang ở ngăn nào trong con tim bé nhỏ của bạn
    * Dấu hiệu #1: Anh ấy là nhân vật chính trong giấc mơ của bạn
    Những gì hiểu hiện trong giấc mơ của bạn sẽ mách bảo anh ấy có phải là một nửa của bạn hay không. Giấc mơ sẽ thu nhập và phản ánh trung thực những suy nghĩ thầm kín của bạn, để lộ những cảm xúc bạn từng nghĩ đến hoặc bỏ qua. Vì căng thẳng, vì bận rộn hoặc do bạn không muốn thừa nhận để lừa dối chính mình mà thôi. Vai trò của người đàn ông trong giấc mơ của bạn sẽ là câu trả lời chân thật cho việc bạn nghĩ gì về anh ấy. Nếu trong giấc mơ bạn có những biểu hiện tiêu cực với anh ấy, điều đó đồng nghĩa với việc mối quan hệ giữa hai người không được bền lâu. Ngược lại, những giấc mơ có những dấu hiệu tích cực sẽ nói cho bạn biết anh ấy và bạn "có duyên có nợ" với nhau. Và anh ấy là một người quan trọng trong cuộc đời của bạn. Với Thúy An - nhân viên PR của một công ty Mỹ phẩm - giấc mơ là một vị sứ giả hòa bình dễ thương nhất. Sau một trận cãi cọ đầy kịch tính dẫn đến quyết định chia tay nhau giữa cô với người bạn trai quen đã lâu, tối về nằm ngủ, cô đã mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ: Hai người băng qua đường, cô đi trước và anh ấy đi sau. Ðột nhiên, có một chiếc xe lao tới với một tốc độ chóng mặt. Nhanh như chớp anh ấy kéo cô trở lại, thoát khỏi cái chết trong gang tấc. tỉnh lại, suy ngẫm về mối quan hệ của họ bấy lâu nay, cô thấy anh quả thật là một người lúc nào cũng che chở và bảo vệ cô qua nhưng cơn sóng giá cuộc đời trong bảy năm trời yêu nhau. Không để "giận quá mất khôn", cô chủ động tìm đến anh để làm lành. Và quả thật, mối quan hệ của họ thật bền vững.
    * Dấu hiệu #2: Bạn luôn quan tâm và không hề tỏ ra ghen tuông
    Anh ấy luôn ở bên cạnh bạn vào mỗi tối thứ bảy nhưng có một lần anh ấy bảo anh ấy phải đi dự một cuộc chiêu đãi quan trọng với cấp trên. Khi anh ấy chuẩn bị đi, bạn có thầm lo sợ anh ấy sẽ say quắt cần câu, sẽ bị nhức đầu? Hay bạn chỉ chúc anh ấy đi chơi vui vẻ và tỏ ra bình thản xem như không có gì. Những phản ứng đó sẽ nói lên vị trí của anh ấy trong tim bạn. Khi bạn xem một người đàn ông thật sự là đối tượng của mình, bạn sẽ quan tâm. lo lắng đến "người dưng khác họ" đôi khi còn hơn cả bản thân mình, đến độ nhiều khi bạn còn không hiểu nổi.
    Một điều hơi khác nữa, ai cũng bảo yêu là phải ghen. Nhưng khi bạn tỏ ra không lồng lộn, không chì chiết, không hạch hỏi những mối quan hệ của anh ấy (dù anh ấy có đi uống nước với môt người tình cũ) là bạn đã thể hiện một niềm tin tuyệt đối nơi anh ấy. Bao giờ bạn cũng nghĩ về anh ấy với tất cả những suy nghĩ tốt đẹp nhất. Bạn yêu anh ấy, thấu hiểu anh ấy. Hiểu hơn bất cứ một người nào khác. Chỉ cần anh ấy nhìn thôi là bạn đã hiểu anh ấy muốn nói điều gì. Hiểu và tôn trọng. Nó khác hẳn với thái độ lạnh nhạt, hờ hững khi bạn không yêu thật lòng.
    * Dấu hiệu #3: Anh ấy cho bạn cảm giác thân thuộc và không thể rời xa
    Những cảm giác đó, bạn sẽ không tìm thấy ở một người thứ hai. Một ánh mắt, một cử chỉ âu yếm, một sự chăm sóc đặc biệt mà anh ấy dành cho bạn. Cũng chưa bằng cái cảm giác bạn cần đến sự có mặt của anh ấy, dù đôi khi gặp nhau không lúc nào cũng là vui vẻ và hạnh phúc. Hay rầy rà, cãi cọ, nhưng nếu phải xa nhau một ngày hay một tuần, bạn sẽ thấy trống vắng và nhớ nhung. Bạn bồn chồn mong ngóng giây phút gặp nhau.
    Những cảm giác ấy, hòa tan trong người bạn và có ảnh hưởng đến mối quan hệ của cả hai người.
    * Dấu hiệu #4: Khi quen anh ấy, bạn không còn quan tâm đến một gã con trai nào nữa
    Trước khi quen anh ấy, có khá nhiều chàng vây quanh bạn. Và sau khi quen anh ấy, vẫn còn nhiều chàng vây quanh bạn. Nhưng bạn cảm thấy chẳng chàng nào có thể so sánh với anh ấy (dù trên thực tế, họ có nhiều ưu điểm đi chăng nữa). Bạn không thể "tình thương mến thương" cho dù họ có tìm mọi cách để chinh phục bạn.
    Khi bạn yêu thật lòng người nào đó, bạn luôn cho người đó là nhất trong mắt mình. Giữa các bạn gái với nhau, bạn luôn kể về anh ấy với đôi mắt ngời ngời hạnh phúc xen lẫn chút tự hào. Nếu anh ấy có một cử chỉ gây bất bình cho người khác, bạn cũng sẽ tìm lý do để bào chữa cho anh ấy.
    * Dấu hiệu #5: anh ấy tác động tích cực đến lối sống của bạn
    Một tình yêu chân thật sẽ là động lực mạnh mẽ để bạn sống tốt hơn. Không chỉ với chính bản thân bạn mà còn đối với những người xung quanh.
    Khi yêu ai bằng cả trái tim, bạn sẽ bị chi phối hành vi của mình bởi người mình yêu. Người ta thường bảo "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" nhưng khi đã coi "người ấy" là một nửa của mình, bạn sẽ ít nhiều thay đổi. Nhiều người ngạc nhiên vì sự thay đổi. Nhiều người ngạc nhiên vì sự thay đổi đột ngột của bạn. Nếu trước đây bạn là một người "hơi bị" lười nhác nhưng từ khi có anh ấy, bạn sẽ trở nên siêng năng hơn vì không muốn anh ấy khẽ cau mày thất vọng. Nếu trước kia bạn là con người sống thờ ơ với mọi người nhưng khi được tận mắt thấy anh ấy đến với những bệnh nhân nghèo trong một bệnh viện miễn phí, bạn sẽ suy nghĩ rất nhiều về mình. Và một cách rất tự nhiên, bạn bỗng dưng chịu khó quan sát đến sự sống đang vận hành xung quanh mình, động lòng trắc ẩn trước những mảnh đời không may. Ngoài ra, tình yêu tăng thêm nghị lực để giúp bạn thực hiện tất cả những điều mà trước đây bạn cho là quá khó khăn
    :D

  15. #115

    Mặc định

    Em mãi nghi ngờ tình anh

    Mới ngày hôm truớc thôi em còn nói tiếng tin anh và nhớ anh thế mà hôm nay đây em đã nói lời từ chối tình yêu của anh.
    Khi em biết anh hy sinh tất cả vì em, vì tình yêu anh dành cho em, em đã rất vui và thật sự hạnh phúc vì có một nguời đã yêu em chân thành, đã hy sinh cho tình yêu đó. Dường như trong anh tình cảm dành cho em thật tha thiết và chân thành thế mà để đáp lại em lại hửng hờ và mập mờ với tình yêu đó. Em đã từng hy vọng trong cuộc đời mình sẽ gặp một nguời hy sinh tất cả vì em, vì tình yêu đó. Và em đã gặp anh.
    Em đã hy vọng và chờ đợi chính một tình yêu với sự hy sinh như anh nhưng mà khi đó là sự thật emlại ngỡ ngàng và mơ hồ với tình yêu đó. Anh có biết tâm trạng của em lúc này hay không, chắc anh cũng không hiểu đuợc đâu vì em giờ đây cũng chẳng hiểu hết mình. Nói lời từ chối tình yêu này em buồn thật nhiều và em thật sự nhớ anh, nỗi nhớ tràn đầy anh ạ! Em đã cố tìm quên nhưng thật khó vì tối nào em cũng phải tự đối diện với lòng mình, với nỗi nhớ, ....
    Em sẽ mãi từ chối tình yêu của anh thôi có lẽ vì em quá đa cảm và không tự tin ở chính mình, ở tình yêu của anh, của hai đứa. Hãy cùng nhau quên đi tất cả những kỉ niệm anh nhé! Đó là những ngày tháng của giấc mơ, giấc mơ của hiện thực nhưng cũng chỉ là ảo ảnh thôi!
    Ði tìm một nửa đích thực của bạn

    Như mọi cô gái, bạn có một chàng trai để nhớ, để thương, để hờn, để giận. Anh ấy tán tỉnh bạn bằng những lời mật ngọt, và những cử chỉ dịu dàng, trìu mến khiến bạn gần như "chết chìm". Bạn cũng đã trao gởi cho anh ấy những tình cảm chân tình và nồng thắm. Nhưng có một ngày bạn tự hỏi: Anh ấy có phải là một nửa trái tim, một nửa linh hồn, một người đàn ông bạn trong mơ và bạn vẫn hằng mong? Bạn vẫn phân vân, cân nhắc, bạn không xác định được lòng mình......
    Bạn ơi, hãy tự hỏi lòng mình để có những quyết định thật dứt khoát. Dù tình cảm muôn đời vẫn là chuyện của con tim chứ không phải là chuyện của lý trí. (Nếu lý trí quá tỉnh táo, quá rạch ròi, quá tính toán thì bạn sẽ không bao giờ có được những cảm xúc thật sự trong tình yêu). Nhưng bạn phải dùng lý trí để phán xét con tim của mình. Vì nếu cứ mãi chập chờn thì bạn sẽ đánh mất những tình cảm chân thành của đối phương.
    Bạn muốn biết anh ấy là "duy nhất của lòng mình" hay chỉ là một người tình thoáng qua trong đời? Câu trả lời sẽ đến nếu bạn tự kiểm tra lại những dấu hiệu đáng giá biểu lộ điều mà bạn đang đi tìm để khẳng định được vị trí của anh ấy đang ở ngăn nào trong con tim bé nhỏ của bạn
    * Dấu hiệu #1: Anh ấy là nhân vật chính trong giấc mơ của bạn
    Những gì hiểu hiện trong giấc mơ của bạn sẽ mách bảo anh ấy có phải là một nửa của bạn hay không. Giấc mơ sẽ thu nhập và phản ánh trung thực những suy nghĩ thầm kín của bạn, để lộ những cảm xúc bạn từng nghĩ đến hoặc bỏ qua. Vì căng thẳng, vì bận rộn hoặc do bạn không muốn thừa nhận để lừa dối chính mình mà thôi. Vai trò của người đàn ông trong giấc mơ của bạn sẽ là câu trả lời chân thật cho việc bạn nghĩ gì về anh ấy. Nếu trong giấc mơ bạn có những biểu hiện tiêu cực với anh ấy, điều đó đồng nghĩa với việc mối quan hệ giữa hai người không được bền lâu. Ngược lại, những giấc mơ có những dấu hiệu tích cực sẽ nói cho bạn biết anh ấy và bạn "có duyên có nợ" với nhau. Và anh ấy là một người quan trọng trong cuộc đời của bạn. Với Thúy An - nhân viên PR của một công ty Mỹ phẩm - giấc mơ là một vị sứ giả hòa bình dễ thương nhất. Sau một trận cãi cọ đầy kịch tính dẫn đến quyết định chia tay nhau giữa cô với người bạn trai quen đã lâu, tối về nằm ngủ, cô đã mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ: Hai người băng qua đường, cô đi trước và anh ấy đi sau. Ðột nhiên, có một chiếc xe lao tới với một tốc độ chóng mặt. Nhanh như chớp anh ấy kéo cô trở lại, thoát khỏi cái chết trong gang tấc. tỉnh lại, suy ngẫm về mối quan hệ của họ bấy lâu nay, cô thấy anh quả thật là một người lúc nào cũng che chở và bảo vệ cô qua nhưng cơn sóng giá cuộc đời trong bảy năm trời yêu nhau. Không để "giận quá mất khôn", cô chủ động tìm đến anh để làm lành. Và quả thật, mối quan hệ của họ thật bền vững.
    * Dấu hiệu #2: Bạn luôn quan tâm và không hề tỏ ra ghen tuông
    Anh ấy luôn ở bên cạnh bạn vào mỗi tối thứ bảy nhưng có một lần anh ấy bảo anh ấy phải đi dự một cuộc chiêu đãi quan trọng với cấp trên. Khi anh ấy chuẩn bị đi, bạn có thầm lo sợ anh ấy sẽ say quắt cần câu, sẽ bị nhức đầu? Hay bạn chỉ chúc anh ấy đi chơi vui vẻ và tỏ ra bình thản xem như không có gì. Những phản ứng đó sẽ nói lên vị trí của anh ấy trong tim bạn. Khi bạn xem một người đàn ông thật sự là đối tượng của mình, bạn sẽ quan tâm. lo lắng đến "người dưng khác họ" đôi khi còn hơn cả bản thân mình, đến độ nhiều khi bạn còn không hiểu nổi.
    Một điều hơi khác nữa, ai cũng bảo yêu là phải ghen. Nhưng khi bạn tỏ ra không lồng lộn, không chì chiết, không hạch hỏi những mối quan hệ của anh ấy (dù anh ấy có đi uống nước với môt người tình cũ) là bạn đã thể hiện một niềm tin tuyệt đối nơi anh ấy. Bao giờ bạn cũng nghĩ về anh ấy với tất cả những suy nghĩ tốt đẹp nhất. Bạn yêu anh ấy, thấu hiểu anh ấy. Hiểu hơn bất cứ một người nào khác. Chỉ cần anh ấy nhìn thôi là bạn đã hiểu anh ấy muốn nói điều gì. Hiểu và tôn trọng. Nó khác hẳn với thái độ lạnh nhạt, hờ hững khi bạn không yêu thật lòng.
    * Dấu hiệu #3: Anh ấy cho bạn cảm giác thân thuộc và không thể rời xa
    Những cảm giác đó, bạn sẽ không tìm thấy ở một người thứ hai. Một ánh mắt, một cử chỉ âu yếm, một sự chăm sóc đặc biệt mà anh ấy dành cho bạn. Cũng chưa bằng cái cảm giác bạn cần đến sự có mặt của anh ấy, dù đôi khi gặp nhau không lúc nào cũng là vui vẻ và hạnh phúc. Hay rầy rà, cãi cọ, nhưng nếu phải xa nhau một ngày hay một tuần, bạn sẽ thấy trống vắng và nhớ nhung. Bạn bồn chồn mong ngóng giây phút gặp nhau.
    Những cảm giác ấy, hòa tan trong người bạn và có ảnh hưởng đến mối quan hệ của cả hai người.
    * Dấu hiệu #4: Khi quen anh ấy, bạn không còn quan tâm đến một gã con trai nào nữa
    Trước khi quen anh ấy, có khá nhiều chàng vây quanh bạn. Và sau khi quen anh ấy, vẫn còn nhiều chàng vây quanh bạn. Nhưng bạn cảm thấy chẳng chàng nào có thể so sánh với anh ấy (dù trên thực tế, họ có nhiều ưu điểm đi chăng nữa). Bạn không thể "tình thương mến thương" cho dù họ có tìm mọi cách để chinh phục bạn.
    Khi bạn yêu thật lòng người nào đó, bạn luôn cho người đó là nhất trong mắt mình. Giữa các bạn gái với nhau, bạn luôn kể về anh ấy với đôi mắt ngời ngời hạnh phúc xen lẫn chút tự hào. Nếu anh ấy có một cử chỉ gây bất bình cho người khác, bạn cũng sẽ tìm lý do để bào chữa cho anh ấy.
    * Dấu hiệu #5: anh ấy tác động tích cực đến lối sống của bạn
    Một tình yêu chân thật sẽ là động lực mạnh mẽ để bạn sống tốt hơn. Không chỉ với chính bản thân bạn mà còn đối với những người xung quanh.
    Khi yêu ai bằng cả trái tim, bạn sẽ bị chi phối hành vi của mình bởi người mình yêu. Người ta thường bảo "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" nhưng khi đã coi "người ấy" là một nửa của mình, bạn sẽ ít nhiều thay đổi. Nhiều người ngạc nhiên vì sự thay đổi. Nhiều người ngạc nhiên vì sự thay đổi đột ngột của bạn. Nếu trước đây bạn là một người "hơi bị" lười nhác nhưng từ khi có anh ấy, bạn sẽ trở nên siêng năng hơn vì không muốn anh ấy khẽ cau mày thất vọng. Nếu trước kia bạn là con người sống thờ ơ với mọi người nhưng khi được tận mắt thấy anh ấy đến với những bệnh nhân nghèo trong một bệnh viện miễn phí, bạn sẽ suy nghĩ rất nhiều về mình. Và một cách rất tự nhiên, bạn bỗng dưng chịu khó quan sát đến sự sống đang vận hành xung quanh mình, động lòng trắc ẩn trước những mảnh đời không may. Ngoài ra, tình yêu tăng thêm nghị lực để giúp bạn thực hiện tất cả những điều mà trước đây bạn cho là quá khó khăn
    :D

  16. #116
    Lục Đẳng Avatar của camap_anchay
    Gia nhập
    May 2010
    Nơi cư ngụ
    Tuyệt Tình Cốc
    Bài gởi
    8,100

    Mặc định

    Úi giùi ui. Anh post quá trời. Đọc mệt xiủ lun.
    Đời ta có khi tựa lá cỏ
    Ngồi hát ca rất tự do...

  17. #117
    damquangvinh
    Guest

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Luna Xem Bài Gởi
    bực mình...đọc truyện ma từ đầu đến chân..từ 3h chiều tới tận 2hsáng...ma đâu chả thấy kết thúc như hâm!!!
    hơ ...hơ ...
    linh mát hay thiệt .

  18. #118

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi camap_anchay Xem Bài Gởi
    Úi giùi ui. Anh post quá trời. Đọc mệt xiủ lun.
    Đừng xỉu !.. Cố lên ! Không xỉu !.. Xỉu rùi ai đọc cho anh !... :not_worthy::not_worthy::not_worthy::not_worthy::n ot_worthy::not_worthy: anh xin đó !.. Đừng xỉu nha em !..

  19. #119
    damquangvinh
    Guest

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi DaiTieuVy Xem Bài Gởi
    Đừng xỉu !.. Cố lên ! Không xỉu !.. Xỉu rùi ai đọc cho anh !... :not_worthy::not_worthy::not_worthy::not_worthy::n ot_worthy::not_worthy: anh xin đó !.. Đừng xỉu nha em !..
    anh ĐạiTiểuTIện cứ yên tâm đi , cá đòng đong sẽ về và tiếp tục chiều anh .

  20. #120

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi damquangvinh Xem Bài Gởi
    anh ĐạiTiểuTIện cứ yên tâm đi , cá đòng đong sẽ về và tiếp tục chiều anh .
    Chơi không nói bậy nha !.. Phải nói là "Đại Tiểu Vy" Tên hay vậy mà nói bậy thế là không được đâu !...slapping slapping slapping slapping

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Đạo Phật Có 8 Lớp Học
    By phimanh in forum Đạo Phật
    Trả lời: 15
    Bài mới gởi: 20-09-2012, 09:33 PM
  2. Dành cho người hữu duyên
    By nguoi_mu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 101
    Bài mới gởi: 24-04-2011, 07:54 PM
  3. YOGA GIẤC MỘNG VÀ SỰ THỰC HÀNH VỀ ÁNH SÁNG TỰ NHIÊN
    By ÁNH SÁNG -T2- ÚC CHÂU in forum Mật Tông
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 21-01-2011, 01:35 PM
  4. " Đông Mật " Danh chánh thì ngôn thuận
    By mekongcusi in forum Mật Tông
    Trả lời: 10
    Bài mới gởi: 14-01-2011, 08:46 PM
  5. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 11-01-2011, 11:36 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •