kết quả từ 1 tới 9 trên 9

Ðề tài: Đưa hài cốt vua Hàm Nghi về VN

  1. #1

    Mặc định Đưa hài cốt vua Hàm Nghi về VN

    Đưa hài cốt vua Hàm Nghi về VN

    Những ngày này, người dân và hoàng tộc ở Huế đang vui mừng bởi sự kiện hài cốt vua Hàm Nghi từ ngôi làng hẻo lánh vùng Dordogne (Pháp) sẽ được đưa về mai táng tại Huế.


    Ông Nguyễn Phước Vĩnh Khánh ở 109 Nguyễn Sinh Cung, thành phố Huế, hoàng tử thứ 11 của vua Minh Mạng, xúc động: “Vì nghiệp lớn của dân tộc, cả cuộc đời vua Hàm Nghi phải sống tha phương cầu thực. Nay được về với quê hương, hẳn linh hồn ngài vui lắm. Là người trong hoàng tộc, tôi thấy việc làm này của Chính phủ rất có ý nghĩa, tôn vinh và tưởng nhớ công lao của ngài đối với đất nước”.

    Ngày 25/3, Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế đã gửi tờ trình đến Hội đồng Trị sự Nguyễn Phước Tộc để trao đổi vấn đề tổ chức và chọn địa điểm an táng hài cốt vua Hàm Nghi. Theo đó, hài cốt vua Hàm Nghi có thể được an táng ở khu vực An Lăng, nơi có phần mộ của vua Dục Đức, Thành Thái và Duy Tân; hoặc khu vực lăng Kiên Thái Vương, nơi có phần mộ của vua Kiến Phước, Đồng Khánh.

    Tuy nhiên, việc lựa chọn vị trí cụ thể cần phải được sự đồng ý của lãnh đạo các ban ngành liên quan, trước hết là Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch và UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế.

    Cởi áo bào, cùng dân đánh giặc


    Vua Hàm Nghi. Ảnh tư liệu.

    Vua Hàm Nghi có tên húy là Nguyễn Phúc Ưng Lịch, sinh ngày 3/8/1871. Năm 13 tuổi, ông được chọn làm vị vua thứ bảy của triều Nguyễn. Được sự hỗ trợ của hai đại thần Nguyễn Văn Tường và Tôn Thất Thuyết, vị vua trẻ tuổi này đã quyết tâm chống thực dân Pháp và phát động phong trào Cần Vương.

    Đêm 5 rạng ngày 6/7/1885, Tôn Thất Thuyết và Nguyễn Văn Tường đem quân tấn công trại binh của Pháp ở đồn Mang Cá, nhưng do tương quan lực lượng quá chênh lệch, quân triều đình Nguyễn thất bại. Vua Hàm Nghi rời bỏ Huế lui về Quảng Trị, sau đó ra Tân Sở, lên Tuyên Hóa (Quảng Bình) tổ chức kháng chiến và đã ban Chiếu Cần Vương, kêu gọi sĩ phu và nhân dân nổi dậy chống Pháp. Lúc đó, ông mới tròn 14 tuổi.

    Tên ông đã trở thành ngọn cờ đấu tranh cho nền độc lập quốc gia thời kỳ đó. Khắp nước, nhiều sĩ phu đã nổi lên tổ chức kháng Pháp theo lời kêu gọi Cần Vương của vua Hàm Nghi. Trong suốt thời gian kháng chiến của vua Hàm Nghi, ba bà thái hậu và vua Đồng Khánh liên tục gửi thư kêu gọi nhà vua trở về, nhưng ông dứt khoát từ chối. Toàn quyền Pháp ở Đông Dương lúc bấy giờ là Paul Bert cũng định lập Hàm Nghi làm vua 4 tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, nhưng nhà vua khẳng khái trả lời ông thà chết trong rừng còn hơn trở về làm vua trong vòng cương tỏa của người Pháp.

    Cuộc đời lưu đày

    Đêm 26/8/1888, do sự phản bội của một số cận thần, vua Hàm Nghi bị Pháp bắt. Sau đó, nhà vua bị đưa đi lưu đày ở Algerie, vĩnh viễn rời xa tổ quốc.

    Năm 1904, cựu hoàng Hàm Nghi đính hôn với cô Marcelle Laloe (sinh 1884, mất năm 1941), con gái ông Laloe, Chánh tòa Thượng thẩm Alger. Đây là sự kiện lớn ở Alger thời ấy. Cựu hoàng Hàm Nghi và bà Marcelle Laloe có 3 người con: công chúa Như Mai (sinh 1905); Như Lý (1908) và hoàng tử Minh Đức (1910).


    Mộ vua Hàm Nghi ở làng Thonac, vùng Dordogne, miền Tây nước Pháp. Ảnh: Người Lao Động.

    Ngày 4/1/1944, vua Hàm Nghi qua đời vì bệnh ung thư dạ dày tại biệt thự Gia Long ở thủ đô Alger. Thi hài của ông được chôn cất ở Sarlat, vùng Aquitaine, nước Pháp. Năm 1965, thi hài vua Hàm Nghi được đưa về an táng tại làng Thonac, thuộc vùng Dordogne, miền Tây nước Pháp, gần lâu đài của con gái ông, công chúa Như Mai.

    Trong suốt thời gian lưu đày, nhà vua luôn hướng về cố quốc. Theo công chúa Như Mai (nay đã mất), khi Bảo Đại qua Alger thăm Hàm Nghi có mang cho ông một số tiền, nhưng vua Hàm Nghi không nhận và khuyên Bảo Đại nên đem tiền về lo cho dân nghèo. Trong những năm tháng buồn bã của cuộc đời mình, ông tìm niềm vui trong âm nhạc và hội họa, đồng thời luôn mặc quốc phục áo dài khăn đóng với búi tóc đặc trưng Việt Nam...

    (Theo Người Lao Động)
    NAM QUỐC sơn hà NAM ĐẾ cư
    TIỆT NHIÊN định phận tại THIÊN THƯ

    Đây là link Fanpage của Diễn đàn TGVH anh em nha https://www.facebook.com/thegioivohinh.fanpage/
    Đ
    ây là Youtube của Diễn đàn hay đăng ký ủng hộ nhé : https://www.youtube.com/@thegioivohinh571
    Tiktok1 - @thegioivohinh.571 : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9Wjn42o3s&_r=1

    Tiktok2 - @thegioivohinh.com : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9WnFaFDRX&_r=1

  2. #2

    Mặc định

    nhà vua bị đưa đi lưu đày ở Algerie
    Sao bị lưu đày mà được sống ở biệt thự, sống lưu đày mà lấy vợ lại là sự kiện lớn nhỉ?

    Năm 1904, cựu hoàng Hàm Nghi đính hôn với cô Marcelle Laloe (sinh 1884, mất năm 1941),con gái ông Laloe, Chánh tòa Thượng thẩm Alger
    ==> Lấy vợ hơi bị VIP nữa?

    Thực dân Pháp đối xử kiểu lưu đày này cũng hay nhỉ? Tốt hơn vượt biên hay tỵ nạn nhiều.

  3. #3
    Đai Nâu Avatar của gauden85ct
    Gia nhập
    Oct 2007
    Nơi cư ngụ
    Thien Duong Heo Lanh
    Bài gởi
    344

    Mặc định

    Vua ma` , phải luông được ưu tiên chứ :)
    Gia Đình Vô Hình

    Hội Quán Từ Thiện Sài Gòn :votay:

    Ngây Ngô Khờ khạo...Chỉ biết khóc biết cười....^,^

  4. #4

    Mặc định

    "Tên ông đã trở thành ngọn cờ đấu tranh cho nền độc lập quốc gia thời kỳ đó. Khắp nước, nhiều sĩ phu đã nổi lên tổ chức kháng Pháp theo lời kêu gọi Cần Vương của vua Hàm Nghi. Trong suốt thời gian kháng chiến của vua Hàm Nghi, ba bà thái hậu và vua Đồng Khánh liên tục gửi thư kêu gọi nhà vua trở về, nhưng ông dứt khoát từ chối. Toàn quyền Pháp ở Đông Dương lúc bấy giờ là Paul Bert cũng định lập Hàm Nghi làm vua 4 tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, nhưng nhà vua khẳng khái trả lời ông thà chết trong rừng còn hơn trở về làm vua trong vòng cương tỏa của người Pháp."

    Xin thấp nén nhang lòng tưởng nhớ bậc Tiền Bối Anh-Hùng !!!

  5. #5

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tinh2008 Xem Bài Gởi
    "Tên ông đã trở thành ngọn cờ đấu tranh cho nền độc lập quốc gia thời kỳ đó. Khắp nước, nhiều sĩ phu đã nổi lên tổ chức kháng Pháp theo lời kêu gọi Cần Vương của vua Hàm Nghi. Trong suốt thời gian kháng chiến của vua Hàm Nghi, ba bà thái hậu và vua Đồng Khánh liên tục gửi thư kêu gọi nhà vua trở về, nhưng ông dứt khoát từ chối. Toàn quyền Pháp ở Đông Dương lúc bấy giờ là Paul Bert cũng định lập Hàm Nghi làm vua 4 tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, nhưng nhà vua khẳng khái trả lời ông thà chết trong rừng còn hơn trở về làm vua trong vòng cương tỏa của người Pháp."

    Xin thấp nén nhang lòng tưởng nhớ bậc Tiền Bối Anh-Hùng !!!
    Nhưng cuối cùng cụ có được ở trong rừng và chết trong rừng như ý nguyện đâu!

    Bọn thực dân Pháp đểu thật! Lại bắt cụ sống sung sướng trong villa, bắt cụ cưới vợ, bắt cụ chết ở xứ người nữa! Đểu quá đi nhỉ!
    CHÂN - THIỆN - NHẪN

  6. #6

    Mặc định

    Quá khứ chờ đợi lẽ công bằng (I)
    01:03' 17/03/2008 (GMT+7)

    - ... Tôi thoáng ngỡ ngàng trước sự đơn sơ và trống vắng ấy. Âu cũng là do hoàn cảnh lịch sử. Và có lẽ là cả số phận. Người bình thường có số phận của người bình thường, vị hoàng đế có số phận của vị hoàng đế. Khi đã trở về với cát bụi là vậy, nhưng lúc đang sống cũng đầy nỗi bi ai, không chỉ một đời vua mà cả một dòng vua.




    Hồn của cố đô



    Rời xa thành phố Huế từ tuổi học trò và phiêu bạt mãi đến giờ đã gần trọn đời người, hầu như chuyến trở về nào của tôi với Huế cũng ngắn ngủi, cũng “vội vã trở về, vội vã ra đi”, như ca từ một bài hát của Phú Quang.



    Tuy vậy mỗi lần trở về, tôi thường dành thời gian thăm lại các địa danh văn hoá và lịch sử. Những dấu tích quá khứ trải qua biết bao biến thiên thời cuộc đã kết thành cái hồn thiêng của cố đô Huế, và gắn với kỷ niệm của những người con của Huế những năm tháng ở nơi quê nhà.


    Các cựu hoàng, cha và con: Thành Thái, Duy Tân. Ảnh tư liệu


    Những ngôi chùa cổ kính, trầm tư hàng trăm năm tuổi như Linh Mụ, Diệu Đế, Bảo Quốc... Những tháp chuông nhà thờ, tu viện kiểu dáng châu Âu, xây dựng từ đầu thế kỷ trước, như Phủ Cam, Cứu Thế, Thiên An…Và tôi không thể nào không trở lại thăm kinh thành Huế, các đền đài, lăng tẩm, thành quách và tháp cổ… được dựng xây và bồi đắp qua chín đời chúa, mười ba đời vua nhà Nguyễn trong suốt 143 năm trị vì.


    Với lứa tuổi như chúng tôi ngày xưa, những nơi này không chỉ là địa điểm du ngoạn hay cắm trại l‎í tưởng ngày hè, mà còn là cánh cửa đưa tâm thức non trẻ chúng tôi đến với chiều rộng, cái bí ẩn của thế giới tự nhiên và sự phức tạp, cái bi hài của lịch sử. Ở những nơi này, chúng tôi được nghe bao câu chuyện gần như huyền thoại về các ông vua bà chúa, về số phận những con người, từ các vị hoàng đế oai phong đến đám dân đen bần hàn, trong một giai đoạn đầy nhiễu nhương và sóng gió của lịch sử Việt Nam cận đại.



    Còn bây giờ, sau bao nhiêu năm xa cách, dù đã được nhìn thấy những kỳ quan ở đất người, nay được trở lại quê hương, tôi vẫn ngỡ ngàng khi đứng trước những tượng đài, mái ngói uốn cong, bức tường thành vài trăm năm tuổi, được áp bàn tay vào viên đá rêu phong ở chân tòa tháp cổ…




    Một góc lăng vua Khải Định. (Ảnh tư liệu)




    Khâm phục hơn, với bất cứ ai, khi được ngắm nhìn toàn cảnh khu lăng mộ vua Gia Long, dù vẫn còn đó dấu vết hoang tàn, vẫn uy nghi chiếm một quần thể 42 núi đồi giữa thiên nhiên mênh mông. Lăng Minh Mạng oai phong ở nơi hợp lưu của hai con sông tạo nên dòng Hương Giang. Lăng Khải Định – một tác phẩm giá trị về nghệ thuật và kiến trúc, biểu tượng cho sự giao thoa của văn hóa Đông – Tây. Và ấn tượng đặc biệt khi trở lại lăng Tự Đức, một công viên hoành tráng, một trước tác hài hòa giữa sự sắp đặt khéo léo của thiên nhiên và bàn tay tài năng con người, được xếp là một trong những công trình đẹp nhất của kiến trúc thời Nguyễn.



    Những di sản văn hóa vật thể nói trên cùng với nhã nhạc cung đình Huế và các di sản phi vật thể khác được giữ gìn khá trọn vẹn, qua bao biến cố lịch sử và thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên, quả xứng đáng được thế giới công nhận là di sản văn hóa thế giới. Và cũng không gì lạ khi cố đô Huế đã và đang hấp dẫn nhiều du khách nước ngoài.



    Sự khâm phục và tôn vinh của thế giới nâng cao niềm tự hào với người dân đất cố đô và cho mọi người Việt Nam.



    An Lăng và thân phận một dòng vua




    Tôi đã hai lần tìm đến thăm khu lăng tẩm An Lăng, phía tây nam thành phố, nơi đặt mộ chí của các vị cựu hoàng Thành Thái và Duy Tân.



    Một cảnh trong khu lăng mộ An Lăng. Ảnh: Thuỷ Tiên



    Lần tôi đến thăm đầu tiên là khi nước nhà vừa thống nhất. Bấy giờ, ở An Lăng chưa có mộ vua Duy Tân, chỉ có mộ của vua cha Thành Thái. Thi hài vua Thành Thái, sau khi mất ở Sài Gòn đầu năm 1954, đã được đưa về an táng ở đây, trong khu lăng mộ cha mình, vua Dục Đức. Lần tôi đến thăm thứ hai, mới vài năm trước. Lúc này, bên cạnh mộ phần vua Thành Thái đã có mộ phần vua con Duy Tân. Vua Duy Tân chết vì tai nạn máy bay năm 1946, nhưng mãi đến năm 1987, di cốt mới được đưa về đây.



    Toàn bộ khu lăng mộ An Lăng chỉ khoảng ba ngàn năm trăm mét vuông, kiến trúc thật đơn giản và khiêm tốn. Thật khác xa về quy mô, tầm cỡ hoành tráng và tính nghệ thuật của các lăng tẩm của các vua nhà Nguyễn khác.



    Mộ các cựu hoàng Thành Thái và Duy Tân nằm riêng ở một khoanh đất hẹp, trống trải, chỗ xưa kia là chốn hậu cung của các bà vợ vua, phía sau điện Long Ân thờ phụng vua Dục Đức.



    Cấu trúc và chất liệu của hai ngôi mộ khá đơn sơ, một khối bê tông giản dị chẳng khác nào nấm mồ một người dân bình thường. Không thành quách cao rộng bao quanh, không có hai hàng tượng đá đứng hầu, không có đồi cao và con suối nhỏ chảy qua… Phía trước hai nấm mộ xây thêm hai bia mộ, mái che uốn cong rồng bay bốn góc, nhưng bé nhỏ và mảnh mai.



    Tôi thoáng ngỡ ngàng trước sự đơn sơ và trống vắng ấy. Âu cũng là do hoàn cảnh lịch sử. Và cả số phận. Người bình thường có số phận của người bình thường, vị hoàng đế có số phận của vị hoàng đế. Khi đã trở về cát bụi là vậy, nhưng lúc đang sống cũng đầy nỗi bi ai, không chỉ một đời vua mà cả một dòng vua.




    Bia mộ vua Thành Thái. Ảnh: Thuỷ Tiên




    Vua đầu tiên, Dục Đức, vừa được đặt lên ngai vàng ba ngày, đã bị hạ bệ và tống giam, bỏ đói đến chết trong ngục tối. Thi hài ông được cuốn vào một manh chiếu, giao hai người khiêng đi chôn. Giữa đường, dây quang đứt, nhà vua xấu số được chôn ngay tại chỗ.



    Địa điểm nấm mồ “thiên táng” bên đường ấy, 17 năm sau, đã trở thành An Lăng bây giờ. Nhờ một cơ hội lịch sử hy hữu và bất ngờ, sáu năm sau khi vua Dục Đức qua đời, con trai ông bỗng được nhấc lên ngai vàng, lấy hiệu là Thành Thái. Và đến năm Thành Thái thứ 11, khu lăng mộ An Lăng của vua cha được xây cất như ngày nay.



    Nhưng rồi cuộc đời vua con Thành Thái cũng chẳng suôn sẻ gì. Là một con người thông minh, có lòng yêu nước và gần gũi dân chúng, ông sớm tỏ ra không cam chịu làm hoàng đế phục vụ ngoại bang, luôn tìm cách chống đối, bất phục tùng. Mười tám năm sau, năm 1907, chính quyền thực dân Pháp không thể chịu đựng lâu hơn nữa đã kiếm cớ ép ông thoái vị và đưa đi an trí ở Ô Cấp (Vũng Tàu ngày nay).



    Nối gót vua cha, lên ngôi vào năm 1907, vua Duy Tân chống Pháp còn mạnh mẽ hơn. Năm 1916, nhà vua cùng Thái Phiên và Trần Cao Vân tham gia cuộc khởi nghĩa không thành, bị Pháp bắt. Thế rồi năm đó, cả hai cha con, hai vị vua chỉ vì tội “yêu nước thương nòi”, đã cùng bị dẫn xuống tàu lênh đênh biển cả, đày đến tận đảo quốc Réunion Phi châu xa xôi. Hai cha con cùng sống ở đó ba mươi năm trường trong nỗi u hoài cố quốc.



    Dục Đức – Thành Thái – Duy Tân quả là một dòng vua có số phận bi thảm nhất trong toàn bộ triều đại nhà Nguyễn.



    Riêng vua Thành Thái và vua Duy Tân, dù sao, cũng được phần nào an ủi, khi kết thúc cuộc đời, hai vị được về nằm cạnh nhau trong lòng đất quê hương, trong vòng tay ấm áp của Tổ quốc, trong trái tim kính trọng và ngưỡng mộ của mọi con dân Việt Nam.



    (Còn tiếp)

    Trần Thanh Minh
    NAM QUỐC sơn hà NAM ĐẾ cư
    TIỆT NHIÊN định phận tại THIÊN THƯ

    Đây là link Fanpage của Diễn đàn TGVH anh em nha https://www.facebook.com/thegioivohinh.fanpage/
    Đ
    ây là Youtube của Diễn đàn hay đăng ký ủng hộ nhé : https://www.youtube.com/@thegioivohinh571
    Tiktok1 - @thegioivohinh.571 : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9Wjn42o3s&_r=1

    Tiktok2 - @thegioivohinh.com : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9WnFaFDRX&_r=1

  7. #7

    Mặc định

    Quá khứ chờ đợi lẽ công bằng(II)
    02:47' 19/03/2008 (GMT+7)


    - …Sứ mệnh lịch sử dân tộc giao cho hậu thế chúng ta biết nhận ra trong bức tranh thời đại đầy biến động và phức tạp ấy những điểm tối, sáng đan xen nhau. Đan xen giữa những vị hoàng đế công trạng khác nhau, thậm chí tương phản nhau đối với dân tộc. Đan xen mặt tốt và mặt xấu, công lao và tội lỗi trong cả bản thân một nhân vật lịch sử.…Quá khứ chờ đợi thế hệ đang sống một sự cư xử công bằng.





    Vỡ lòng hai chữ “yêu nước”…


    Ở Huế, vẫn còn truyền tụng những câu chuyện mang màu sắc huyền thoại, nhiều câu hò, bài vè về hai vị vua yêu nước Duy Tân, Thành Thái.



    Thế hệ chúng tôi cũng đã từng lớn lên trong tiếng ru: “Đứng trước Văn Lâu/Ai ngồi ai câu /Ai sầu ai thảm/Ai thương ai cảm/Ai nhớ ai trông/Thuyền ai thấp thoáng bên sông/Đưa câu mái đẩy động lòng nước non”. Lời ru day dứt và thương xót một nhà vua trẻ luôn u hoài với đất nước đang trong cảnh nô lệ.



    Và vẫn nhớ những câu đối thoại (hỏi và tự trả lời) đặc sắc của vua Duy Tân: Hỏi: Tay nhớp (bẩn) lấy nước mà rửa. Nước nhớp lấy chi mà rửa?. Trả lời: Lấy máu (gươm) mà rửa!”. Khí phách một Duy Tân tuổi trẻ mà chí lớn ấy đã từng lay động tâm can các lớp thanh niên con cháu. Những lời ru, những câu chuyện kể về các vị vua ái quốc Duy Tân, Thành Thái tự lúc nào đã thấm sâu vào tâm hồn non trẻ thế hệ chúng tôi hai chữ “yêu nước”.



    Về cựu hoàng Thành Thái, nhiều người lứa tuổi chúng tôi ở Huế còn nhớ một sự kiện, trước khi qua đời một năm, năm 1953, ông được phép từ Sài Gòn ra Huế, về An Lăng thăm mộ thân phụ, thân mẫu. Nhiều học sinh thời đó, trong đó có học sinh Trường trung học Khải Định chúng tôi (tức Trường Quốc học bây giờ) khi biết được tin này đã rủ nhau đi đón vị cựu hoàng yêu nước, tỏ lòng ngưỡng mộ và tôn kính, dù biết rằng xung quanh không ít những con mắt lính tráng và mật thám Pháp.



    Sự xuất hiện của cựu hoàng Thành Thái như hâm nóng thêm tinh thần chống đối chế độ thực dân và hướng về kháng chiến trong tầng lớp thanh niên học sinh yêu nước đất cố đô. Giữa lúc đó, bao nhiêu cảnh bất bình hàng ngày diễn ra, lính Pháp chiếm nhà thờ và trường học làm đồn bốt và nhà tù, đốt phá nhà cửa và làng xóm, bắt bớ và bắn giết nhiều người ruột thịt và đồng bào mình. Trong trường, thỉnh thoảng bùng lên một số bài giảng của các vị thầy đáng kính: Tôn Thất Dương Kỵ, Nguyễn Hữu Ba v.v… ẩn chứa lòng yêu nước, thổi thêm ngọn lửa “lên đàng” trong trái tim của nhiều học sinh thành phố.



    Họ càng sôi sục khi nghe tin một số bạn bè bị bắt bớ, tra tấn và náo nức khi biết được một vài nhóm học sinh nữa lại lặng lẽ rời xa mái trường, theo “tiếng gọi thiêng” đi lên chiến khu.




    Rồi Hiệp định Geneve 1954 ký kết, đất nước chia làm hai miền. Nhiều học sinh thuộc lứa tuổi chúng tôi theo sự hưóng dẫn của tổ chức, từng tốp nhanh chóng rời thành phố, theo nhiều ngả khác nhau đi ra phía bắc, đến nơi không còn bóng ngoại xâm, để học hành, may mắn được hít thở không khí hoà bình, độc lập.


    Cổng vào khu lăng mộ hai vị vua. Ảnh: Thuỷ Tiên




    Ngót mấy mươi năm phiêu bạt, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc còn có cơ hội trở về thành phố quê hương, nơi đã lớn lên và ra đi. May mắn thăm lại An Lăng, được đứng trước mộ phần các vị vua yêu nước Thành Thái và Duy Tân, cúi đầu thầm nói lời biết ơn các bậc “tiền nhân”, những người đã lưu cho hậu thế bài học vỡ lòng đầu đời quí giá, bài học về lòng yêu nước.



    Công bằng với quá khứ



    Trở lại cố đô, thăm các đền đài lăng tẩm, với nhiều người cũng là một dịp để đối diện với quá khứ và suy ngẫm về những ứng xử của thế hệ hôm nay. Với tôi, điều day dứt và mong mỏi nhất là về các vị vua yêu nước Thành Thái và Duy Tân.



    Qua nhiều năm tháng và đời người, trong con tim mỗi người dân cố đô, những con người Việt Nam vẫn khắc sâu niềm sùng kính đối với hai vị.



    Bởi vậy, khó tránh được sự chạnh lòng, bâng khuâng khi đứng trước ngôi mộ đơn sơ, vắng lạnh của các vị ở An Lăng. Càng không bình an trong lòng khi các di tích trong, ngoài thành phố Huế đã và đang được tiếp tục trùng tu, nhưng những nơi này vẫn còn ít bàn tay chăm lo, tôn tạo.




    Mộ vua Thành Thái. Ảnh: Thuỷ Tiên








    Khi viết bài này, tôi vẫn băn khoăn biết đâu bây giờ trong ấy đã đổi thay. Liền gọi điện bảo đứa cháu đang ở Huế, đến ngay An Lăng chụp mấy tấm hình gửi ra. Nhưng qua những tấm hình mới nguyên, tình hình chưa có gì đổi khác. Những nấm mộ các cựu hoàng Thành Thái và Duy Tân vẫn vậy. Cổng vào thăm mộ hai vị vẫn đóng chặt và vắng bóng người. Một mái hiên rách xệ chưa ai sửa lại v.v…



    Có phải một dự án tôn tạo đã có, nhưng vẫn chưa được bắt đầu? Chắc ai cũng mong sớm được thấy sự “bắt đầu” này. Dĩ nhiên, không ai lại ảo tưởng một ngày nào đó lăng mộ hai vị vua yêu nước sẽ cũng bề thế hoành tráng như các vị vua tiền bối khác. Đây là chuyện không công bằng của số phận, của lịch sử, thế hệ chúng ta không thể làm gì khác.



    Chỉ mong một điều giản dị hơn, thế hệ đang sống săn sóc, chăm chút để khu lăng mộ của hai vị vua Thành Thái và Duy Tân đàng hoàng hơn, xứng đáng với vị trí của các vị trong lịch sử, đáp ứng sự thành kính của lòng người dân Việt Nam. Các cấp quản lý nên tạo thuận lợi để người dân có thể thăm viếng, tỏ lòng tri ân các bậc tiền bối và ôn lại bài học làm người Việt Nam, không bao giờ xưa cũ.





    Mộ vua Duy Tân. Ảnh Thuỷ Tiên






    Về cố đô Huế, chiêm ngưỡng và tự hào trước các công trình, lăng mộ của tiền nhân, nhiều người Việt Nam có dịp bình tâm suy ngẫm mọi lẽ nhân tình thế thái về một giai đoạn lịch sử đã đi qua. Phải chăng, đã đến lúc mọi người, trước hết các nhà làm sử thời nay có trách nhiệm nhìn nhận khách quan và toàn diện, đánh giá thật sòng phẳng toàn bộ giai đoạn lịch sử của triều đại phong kiến cuối cùng ở nước ta.


    Cửa Ngọ Môn (Hoàng thành Huế). Ảnh tư liệu




    Sứ mệnh lịch sử dân tộc giao cho hậu thế chúng ta biết nhận ra trong bức tranh thời đại đầy biến động và phức tạp ấy những điểm tối, sáng đan xen nhau. Đan xen giữa những vị hoàng đế công trạng khác nhau, thậm chí tương phản nhau đối với dân tộc. Đan xen mặt tốt và mặt xấu, công lao và tội lỗi trong bản thân một nhân vật lịch sử. Đan xen giữa công lao mở mang bờ cõi và sự hèn yếu trước hoạ xâm lăng bởi ngoại bang…



    Quá khứ đang chờ đợi thế hệ đang sống một sự cư xử công bằng.



    Trần Thanh Minh
    NAM QUỐC sơn hà NAM ĐẾ cư
    TIỆT NHIÊN định phận tại THIÊN THƯ

    Đây là link Fanpage của Diễn đàn TGVH anh em nha https://www.facebook.com/thegioivohinh.fanpage/
    Đ
    ây là Youtube của Diễn đàn hay đăng ký ủng hộ nhé : https://www.youtube.com/@thegioivohinh571
    Tiktok1 - @thegioivohinh.571 : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9Wjn42o3s&_r=1

    Tiktok2 - @thegioivohinh.com : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9WnFaFDRX&_r=1

  8. #8

    Mặc định

    Là một người đã xây dựng và lớn lên nhìn đất nước mình bị tàn phá chắc là khổ tâm lắm , được biết là lúc chết cô vợ đó không cho ai lại gần ,

  9. #9

    Mặc định

    tu hành vui tu hành
    xuất hồn để làm chi
    lên đảnh lể phật
    phhaajt ở đâu
    ở bên trên
    xuất hồn mới đảnh lể phật sao
    không
    chúng sanh là phật
    phật hiện hửu giửa đời thường
    ngay tại đây
    chẳng ở đâu xa
    mong cầu đả xa
    ở gần không biết
    chúng sanh là phật

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •