Mấy bữa nay lùm xùm chuyện Thanh Hải. Tôi cũng lên google đọc xem rốt cục nó là như thế nào. Có người kêu nó là đạo. Thật ra cũng không đến mức hoành tráng như vậy. Có người nói đệ tử của nó đông lắm mà. Chuyện này làm tôi nhớ đến câu chuyện của mấy người đi bên Đông Âu hồi mấy năm 89-90 về kể. Sinh viên bên đó, ngày được người ta phát cho mấy đô đi cầm biển biểu tình, ai đi thì nhận tiền đi, ai không đi thì thôi. Có người nói mấy đệ tử của bả trên đây giỏi nhịn ghê, nhiều người xưng tu này tu kia mới nói mấy câu sân si nổi lên ầm ầm, mấy người này giỏi thật, nói quá trời mà vẫn như không. Tự nhiên tôi lại liên tưởng đến những người mình gặp trong đời khi mới lớn lên. Mình thấy tính cách họ không phải vậy, sao trong công việc và cuộc sống nhiều khi họ xun xoe, nịnh bợ, hoặc làm không như tính cách của họ. Có người nói với tôi: em à, anh còn vợ con nheo nhóc ở nhà, anh không làm vậy họ chết đói sao. À, thì ra là vậy. Đó cũng là cái nghề của họ, là miếng cơm manh áo của họ, họ làm khác đi, người ta cúp tiền cho mà chết đói à.
Tôi hỏi các bạn, mà cũng tự trả lời cho mình. Sao những chuyện như vậy mà cũng có người băng rừng vượt suối sang Campuchia, rồi sang Thái Lan gặp bả. Không biết trong đầu họ nghĩ cái gì. Rồi tôi liên tưởng đến Sấm Trạng, đến Long Hoa này kia. Nhiều người nói, mai mốt như trong đó nói là chết hết, chỉ còn một phần sống sót thôi, rồi mới đến hồi thái bình được. Tôi đọc đến mấy chổ đó, mắc cười không chịu nổi. Hai quả bom nguyên tử, bao nhiêu thằng phát xít, diệt chủng, bao nhiêu trận động đất khắp cả đất nước, bao nhiêu bom đạn dội xuống đất nước này, mà dân số thế giới thì cứ ngày một tăng lên. Mong chờ một quả thiên thạch rơi xuống địa cầu cho chết hết, ở đâu ra vậy. Mong chờ băng tan nước dâng để chết hết như bà Thanh Hải, có mà tới tết công gô. Chết là chết trong tư tưởng, suy nghĩ, con người sa đọa, lạc lối, chẳng còn chổ nào để bấu víu vào. Nên một vài người mới bám vào những thứ như bà Thanh Hải này. Và bả, cũng như nhiều người khác nữa, là những tên đao phủ, đi gom cho đủ số lượng, cho mười phần chết hết còn một.
Nhiều người thắc mắc, sao bả làm vậy, mượn danh đạo Phật vậy, sao những người vô hình của Phật giáo không nói gì hết, để bả tự do như vậy. Bả cũng có nhiệm vụ của bả, tuy là cái nhiệm vụ nó cũng chẳng tốt đẹp gì. Nhưng mà, người có trí, phải biết được mình nên làm gì, không nên làm gì, làm tới đâu, ở đâu, lúc nào, làm với chừng mực bao nhiêu.
Chúng tôi nhận thấy, công việc của các bạn Thanh Hải ở đây dừng lại là được rồi (và nhiều việc khác trên đất nước này, các bạn cũng nên ý thức về mức độ của nó hơn). Diễn đàn này tuyệt nhiên không phải là cái chợ, không phải là vườn hoa, công viên, không phải là nơi ai muốn làm gì thì làm. Các bạn, chúng tôi nghĩ đều là những người có trí, các bạn đủ thông minh để hiểu được sức mạnh của thế giới vô hình. Chúng tôi không cần thiết phải nói nhiều về vấn đề này.
Chúng tôi nhắc lại cho các bạn mấy câu về lịch sử, mà các bạn đã quên hay cố tình quên. Cũng thật đau lòng khi nói những câu này với những người dù sao cũng được sinh ra trên đất nước này:
NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ
TIỆT NHIÊN ĐỊNH PHẬN TẠI THIÊN THƯ
NHƯ HÀ NGHỊCH LỖ LAI XÂM PHẠM
NHỮ ĐẲNG HÀNH KHAN THỦ BẠI HƯ
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)

Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này


Bookmarks