Trang 6 trong 6 Đầu tiênĐầu tiên 123456
kết quả từ 101 tới 117 trên 117

Ðề tài: Chữ KHÔNG kỳ diệu

  1. #101

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Vì vậy cho nên buộc phải phân tâm mình ra... tâm này kiểm soát tâm kia. Đây gọi là phân tâm , hay phan thân đấy. Giong nhu máy tính core và doucore...
    Đó là Tha Lực. Hãy Nguyện Tha Lực giúp bạn Tinh Tấn.

    Tôi cảm nhận bạn có sự An Tĩnh hơn trước kia.

    Chúc Bạn Tinh Tấn!

  2. #102

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi
    Đó là Tha Lực. Hãy Nguyện Tha Lực giúp bạn Tinh Tấn.

    Tôi cảm nhận bạn có sự An Tĩnh hơn trước kia.

    Chúc Bạn Tinh Tấn!
    Nếu như ta ngưng đánh giá người đối diện thì cuộc nc sẽ rất khách quan và đi đến hòa ái.
    Sự đánh giá sẽ làm cho ng ta nghiên về 2 cảm giác thích hoặc ghét. Khi ấy lời nói ko còn trung thực.

  3. #103

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Nếu như ta ngưng đánh giá người đối diện thì cuộc nc sẽ rất khách quan và đi đến hòa ái.
    Sự đánh giá sẽ làm cho ng ta nghiên về 2 cảm giác thích hoặc ghét. Khi ấy lời nói ko còn trung thực.
    Thích hay ghét diễn ra trong Tâm Bạn. Bạn hãy tự làm chủ, dễ hơn đòi hỏi ngoại cảnh nên thế này nên thế kia. Đúng vậy ko? Hehe.

  4. #104

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi
    Thích hay ghét diễn ra trong Tâm Bạn. Bạn hãy tự làm chủ, dễ hơn đòi hỏi ngoại cảnh nên thế này nên thế kia. Đúng vậy ko? Hehe.
    Đương nhiên là tôi có thể làm chủ. Ấy nhưng diễn đàn ko phải ai cũng làm chủ dc. Và vì thế ta nên cẩn thận.

  5. #105

    Mặc định

    Xin Chúc Mừng!
    Không có không gian còn lo chi lớn, nhỏ.
    Chẳng có thời gian nên khỏi ngại trước, sau.

  6. #106

    Mặc định

    Nếu như núi không cao thì Ta đây đâu có thấp

    Nếu như họ không giàu thì ta đây đâu có nghèo.

    Nếu như Ta không sinh thì ta đâu có diệt.

  7. #107

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Nếu như núi không cao thì Ta đây đâu có thấp

    Nếu như họ không giàu thì ta đây đâu có nghèo.

    Nếu như Ta không sinh thì ta đâu có diệt.
    Cái vụ Không Sinh, Không Diệt này căng à.

  8. #108
    Nhị Đẳng Avatar của smc
    Gia nhập
    May 2012
    Nơi cư ngụ
    Tân Phú - Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    2,229

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Nếu thực sự chúng ta đã buông xả tất cả thì có cái gì trói buộc mình nữa đâu mà phải giải thoát? giải thoát đi đâu trong khi tâm ta tự tại như thế này. Tâm ta tự tại thì mọi thứ trước mắt ta là niềm tin là hy vọng, là đẹp đẽ ... không gian xung quanh ta chính là cực lạc. Vậy thì mong đi đâu về đâu nữa bây giờ? Còn việc tái sinh hay không tái sinh thì kệ chứ, lo gì? tái sanh thì ta vẫn thoát khổ dc mà....

    Đấy, cái tâm không cần giải thoát, không cần tái sanh hay không tái sanh ấy.... chính là cái tâm đã được giải thoát rồi.
    - Thì chính ông cũng nói là "đã buông xả" thì không cần giải thoát đó. Nhưng ông có buông xả được chưa mới là quan trọng. Và chính vì đang "tập buông xả" nên mới tu học, nên mới trao đổi... v... v... Vô bệnh viện mổ xẻ thử coi tâm có tự tại không? Thử bị đột quỵ nằm một chỗ, ăn uống đi lại khó khăn, hành gia đình vợ con coi... có Khổ không, có tự tại không? Hỏi thử mấy người K giai đoạn cuối, nó hành đau coi, họ muốn chết hay muốn sống? Chỉ cần đọc mấy cái ví dụ tôi nói ở đây, người ta đã cảm thấy rùng mình, đã thấy được sơ sơ hình dáng của cái khổ, của cái "sự sinh ra, sự hiện hữu có mặt tại đời này do Vô-minh làm duyên" rồi.

    Cái ông nói thực ra chỉ là Tưởng. Tức là dùng Tưởng để đẩy lùi một sự việc gây đến các cảm thọ Khổ xảy đến trên thân, tâm này. Có thể người đó biết cách xả bỏ khổ đó đi, luôn sống với tư duy tích cực. Nên dù gặp hoàn cảnh khó khăn, nhờ sự tư duy tích cực đó nên người đó luôn sống lạc quan vui vẻ trong mọi hoàn cảnh. Hoặc người đó được sống trong môi trường quá hoàn hảo, tạm thời không cho phép sự đau khổ xuất hiện. Nên người đó chưa nhìn thấy rõ được như thật về khổ. Việc này được ví như lấy một tấm vải đẹp đẽ, thơm tho phủ trùm lên nền nhà đầy rác; nhưng như vậy không có nghĩa là nhà sạch rác!

    Hoặc nhiều người chủ trương lập luận rằng: Khổ nó cũng vô-thường, khi ta khởi lên một niệm khổ, thì niệm sau nó đã qua đi. Thực tế, niệm sau đúng là không phải là niệm khổ trước đó, nhưng nó chính là niệm khổ trước đó theo luật vô-thường mà thành một niệm khổ mới. Ví dụ: bạn mới mua được con iP 11 băng tiền dành dụm; mới được ba ngày ra đường bị giật mất. Bạn buồn cả ngày. Tối đến, bạn được người bạn phương xa gởi tặng cho con iP 12, bạn vui lên, và nỗi buồn lúc sáng đã mất đi. Nhưng đó lại là cái khổ "bị một thứ giá trị hơn" trùm lên (mặc dù là mình vui vì có iP12).

    Khổ là có thật bạn không thể trốn tránh nó được. Nếu bạn tìm cách hạ nó thì không bao giờ thẳng nó. Bởi vì sao, vì có bạn là có nó. Vậy ta phải hiểu rằng: Tất cả đều là pháp, không gì là không pháp. Tất cả các pháp đều vô ngã. Vậy có pháp khổ chứ không có ta khổ.

    ===> Tóm lại, đạo Phật không dạy con người trốn chạy khổ đau một cách tạm bợ và giả tạo.
    Dùng tưởng để tự đánh lừa mình cũng như uống viên thuốc moc-phin giảm đau tạm thời cho căn bệnh ung thư hiểm nghèo, được ví như tập nghiệp khổ đau trầm kha nhiều kiếp ta đã huân tập.
    Liên tục tu tập trong pháp tưởng sẽ làm cho ý thức của hành giả ngày một suy yếu đi, sự tỉnh thức dần bị lấn át để nhường cho tưởng thức hoạt động. Đây là một ác pháp trong tu tập đạo giải thoát.

    - Không có tỉnh thức thì khó tu tập Tứ Chánh Cần (luôn tỉnh thức để ngăn ác, diệt ác - sinh thiện tăng trưởng thiện).
    - Không có tỉnh thức thì khó tu tập phòng hộ các căn.
    - Không phòng hộ các căn thì tâm không thể định tĩnh.
    - Tâm không định tĩnh thì không thể tu tập các pháp môn cao hơn.

    Xin nhớ cho, Phật ra đời để dạy chúng sanh DIỆT TẬN KHỔ ĐAU chứ không dạy ta ru ngủ trong tưởng thức để rồi sanh tử luân hồi mãi trôi lăn. "Khổ" hay "Vui" đối với người Vô-minh, còn tâm hữu lậu thì nó chỉ biến đổi vô thường chứ không có hết đi. Chỉ khi thực hành đúng pháp Diệt Khổ thì khổ đau mới diệt được tận gốc, bứng sạch gốc rễ để vĩnh viễn không còn mầm khổ đau.

    Ngũ thủ uẩn khổ - là khi có sắc thân này (Sắc), có cảm thọ (Thọ), tri giác (Tưởng), tâm hành (Hành) và nhận thức (Thức); và nhất là bám víu vào nó, chấp thủ nó, ái luyến nó, nhận nó là ta, là của ta thì vô lượng thống khổ sẽ duyên sinh, khởi sinh đến trùng trùng, bất khả hủy diệt. Toàn bộ ấy là sự thật về khổ, là khổ đế, chi phối các chúng hữu tình.

  9. #109

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi smc Xem Bài Gởi
    - Thì chính ông cũng nói là "đã buông xả" thì không cần giải thoát đó. Nhưng ông có buông xả được chưa mới là quan trọng. Và chính vì đang "tập buông xả" nên mới tu học, nên mới trao đổi... v... v... Vô bệnh viện mổ xẻ thử coi tâm có tự tại không? Thử bị đột quỵ nằm một chỗ, ăn uống đi lại khó khăn, hành gia đình vợ con coi... có Khổ không, có tự tại không? Hỏi thử mấy người K giai đoạn cuối, nó hành đau coi, họ muốn chết hay muốn sống? Chỉ cần đọc mấy cái ví dụ tôi nói ở đây, người ta đã cảm thấy rùng mình, đã thấy được sơ sơ hình dáng của cái khổ, của cái "sự sinh ra, sự hiện hữu có mặt tại đời này do Vô-minh làm duyên" rồi.

    Cái ông nói thực ra chỉ là Tưởng. Tức là dùng Tưởng để đẩy lùi một sự việc gây đến các cảm thọ Khổ xảy đến trên thân, tâm này. Có thể người đó biết cách xả bỏ khổ đó đi, luôn sống với tư duy tích cực. Nên dù gặp hoàn cảnh khó khăn, nhờ sự tư duy tích cực đó nên người đó luôn sống lạc quan vui vẻ trong mọi hoàn cảnh. Hoặc người đó được sống trong môi trường quá hoàn hảo, tạm thời không cho phép sự đau khổ xuất hiện. Nên người đó chưa nhìn thấy rõ được như thật về khổ. Việc này được ví như lấy một tấm vải đẹp đẽ, thơm tho phủ trùm lên nền nhà đầy rác; nhưng như vậy không có nghĩa là nhà sạch rác!

    Hoặc nhiều người chủ trương lập luận rằng: Khổ nó cũng vô-thường, khi ta khởi lên một niệm khổ, thì niệm sau nó đã qua đi. Thực tế, niệm sau đúng là không phải là niệm khổ trước đó, nhưng nó chính là niệm khổ trước đó theo luật vô-thường mà thành một niệm khổ mới. Ví dụ: bạn mới mua được con iP 11 băng tiền dành dụm; mới được ba ngày ra đường bị giật mất. Bạn buồn cả ngày. Tối đến, bạn được người bạn phương xa gởi tặng cho con iP 12, bạn vui lên, và nỗi buồn lúc sáng đã mất đi. Nhưng đó lại là cái khổ "bị một thứ giá trị hơn" trùm lên (mặc dù là mình vui vì có iP12).

    Khổ là có thật bạn không thể trốn tránh nó được. Nếu bạn tìm cách hạ nó thì không bao giờ thẳng nó. Bởi vì sao, vì có bạn là có nó. Vậy ta phải hiểu rằng: Tất cả đều là pháp, không gì là không pháp. Tất cả các pháp đều vô ngã. Vậy có pháp khổ chứ không có ta khổ.

    ===> Tóm lại, đạo Phật không dạy con người trốn chạy khổ đau một cách tạm bợ và giả tạo.
    Dùng tưởng để tự đánh lừa mình cũng như uống viên thuốc moc-phin giảm đau tạm thời cho căn bệnh ung thư hiểm nghèo, được ví như tập nghiệp khổ đau trầm kha nhiều kiếp ta đã huân tập.
    Liên tục tu tập trong pháp tưởng sẽ làm cho ý thức của hành giả ngày một suy yếu đi, sự tỉnh thức dần bị lấn át để nhường cho tưởng thức hoạt động. Đây là một ác pháp trong tu tập đạo giải thoát.

    - Không có tỉnh thức thì khó tu tập Tứ Chánh Cần (luôn tỉnh thức để ngăn ác, diệt ác - sinh thiện tăng trưởng thiện).
    - Không có tỉnh thức thì khó tu tập phòng hộ các căn.
    - Không phòng hộ các căn thì tâm không thể định tĩnh.
    - Tâm không định tĩnh thì không thể tu tập các pháp môn cao hơn.

    Xin nhớ cho, Phật ra đời để dạy chúng sanh DIỆT TẬN KHỔ ĐAU chứ không dạy ta ru ngủ trong tưởng thức để rồi sanh tử luân hồi mãi trôi lăn. "Khổ" hay "Vui" đối với người Vô-minh, còn tâm hữu lậu thì nó chỉ biến đổi vô thường chứ không có hết đi. Chỉ khi thực hành đúng pháp Diệt Khổ thì khổ đau mới diệt được tận gốc, bứng sạch gốc rễ để vĩnh viễn không còn mầm khổ đau.

    Ngũ thủ uẩn khổ - là khi có sắc thân này (Sắc), có cảm thọ (Thọ), tri giác (Tưởng), tâm hành (Hành) và nhận thức (Thức); và nhất là bám víu vào nó, chấp thủ nó, ái luyến nó, nhận nó là ta, là của ta thì vô lượng thống khổ sẽ duyên sinh, khởi sinh đến trùng trùng, bất khả hủy diệt. Toàn bộ ấy là sự thật về khổ, là khổ đế, chi phối các chúng hữu tình.
    Tôi không có đọc hết, chỉ đọc tới chỗ ông dùng Tưởng để đẩy lùi khổ gì đó.... không phải như thế.

    Ví dụ: chúng ta mất của, chúng ta đau khổ... chúng ta quán tưởng rằng: "của đi thay người", ai tham người ấy có tội.... đó là chúng ta dùng tưởng để đầy lùi đau khổ.

    Ấy thế nhưng giả sử con chó cưng của ta nó ăn vụng, chúng ta có giận không? rõ ràng là chúng ta mất của đấy... chúng ta chỉ cảm thấy buồn cười, và con chó kia đáng yêu. Đấy nghĩa là cái khổ không hề sanh ra. Thì đâu cần tưởng để đẩy lùi sự khổ.

    Cái không khổ ở đây là do sự thấu hiểu, sự hiểu biết. Đã biết con chó kia nó là loài kém trí, đã biết Thức ăn kia chỉ là phù du... vậy thì hà cớ chi phải giận. Do đó cái khổ không hề sanh ra.

    Người tu hành diệt khổ là đến một ngày kia cái khổ không còn tồn tại, chứ không phải ta quán tưởng để mà đầy lùi.

  10. #110

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi smc Xem Bài Gởi
    - Thì chính ông cũng nói là "đã buông xả" thì không cần giải thoát đó. Nhưng ông có buông xả được chưa mới là quan trọng. Và chính vì đang "tập buông xả" nên mới tu học, nên mới trao đổi... v... v... Vô bệnh viện mổ xẻ thử coi tâm có tự tại không? Thử bị đột quỵ nằm một chỗ, ăn uống đi lại khó khăn, hành gia đình vợ con coi... có Khổ không, có tự tại không? Hỏi thử mấy người K giai đoạn cuối, nó hành đau coi, họ muốn chết hay muốn sống? Chỉ cần đọc mấy cái ví dụ tôi nói ở đây, người ta đã cảm thấy rùng mình, đã thấy được sơ sơ hình dáng của cái khổ, của cái "sự sinh ra, sự hiện hữu có mặt tại đời này do Vô-minh làm duyên" rồi.

    Cái ông nói thực ra chỉ là Tưởng. Tức là dùng Tưởng để đẩy lùi một sự việc gây đến các cảm thọ Khổ xảy đến trên thân, tâm này. Có thể người đó biết cách xả bỏ khổ đó đi, luôn sống với tư duy tích cực. Nên dù gặp hoàn cảnh khó khăn, nhờ sự tư duy tích cực đó nên người đó luôn sống lạc quan vui vẻ trong mọi hoàn cảnh. Hoặc người đó được sống trong môi trường quá hoàn hảo, tạm thời không cho phép sự đau khổ xuất hiện. Nên người đó chưa nhìn thấy rõ được như thật về khổ. Việc này được ví như lấy một tấm vải đẹp đẽ, thơm tho phủ trùm lên nền nhà đầy rác; nhưng như vậy không có nghĩa là nhà sạch rác!

    Hoặc nhiều người chủ trương lập luận rằng: Khổ nó cũng vô-thường, khi ta khởi lên một niệm khổ, thì niệm sau nó đã qua đi. Thực tế, niệm sau đúng là không phải là niệm khổ trước đó, nhưng nó chính là niệm khổ trước đó theo luật vô-thường mà thành một niệm khổ mới. Ví dụ: bạn mới mua được con iP 11 băng tiền dành dụm; mới được ba ngày ra đường bị giật mất. Bạn buồn cả ngày. Tối đến, bạn được người bạn phương xa gởi tặng cho con iP 12, bạn vui lên, và nỗi buồn lúc sáng đã mất đi. Nhưng đó lại là cái khổ "bị một thứ giá trị hơn" trùm lên (mặc dù là mình vui vì có iP12).

    Khổ là có thật bạn không thể trốn tránh nó được. Nếu bạn tìm cách hạ nó thì không bao giờ thẳng nó. Bởi vì sao, vì có bạn là có nó. Vậy ta phải hiểu rằng: Tất cả đều là pháp, không gì là không pháp. Tất cả các pháp đều vô ngã. Vậy có pháp khổ chứ không có ta khổ.

    ===> Tóm lại, đạo Phật không dạy con người trốn chạy khổ đau một cách tạm bợ và giả tạo.
    Dùng tưởng để tự đánh lừa mình cũng như uống viên thuốc moc-phin giảm đau tạm thời cho căn bệnh ung thư hiểm nghèo, được ví như tập nghiệp khổ đau trầm kha nhiều kiếp ta đã huân tập.
    Liên tục tu tập trong pháp tưởng sẽ làm cho ý thức của hành giả ngày một suy yếu đi, sự tỉnh thức dần bị lấn át để nhường cho tưởng thức hoạt động. Đây là một ác pháp trong tu tập đạo giải thoát.

    - Không có tỉnh thức thì khó tu tập Tứ Chánh Cần (luôn tỉnh thức để ngăn ác, diệt ác - sinh thiện tăng trưởng thiện).
    - Không có tỉnh thức thì khó tu tập phòng hộ các căn.
    - Không phòng hộ các căn thì tâm không thể định tĩnh.
    - Tâm không định tĩnh thì không thể tu tập các pháp môn cao hơn.

    Xin nhớ cho, Phật ra đời để dạy chúng sanh DIỆT TẬN KHỔ ĐAU chứ không dạy ta ru ngủ trong tưởng thức để rồi sanh tử luân hồi mãi trôi lăn. "Khổ" hay "Vui" đối với người Vô-minh, còn tâm hữu lậu thì nó chỉ biến đổi vô thường chứ không có hết đi. Chỉ khi thực hành đúng pháp Diệt Khổ thì khổ đau mới diệt được tận gốc, bứng sạch gốc rễ để vĩnh viễn không còn mầm khổ đau.

    Ngũ thủ uẩn khổ - là khi có sắc thân này (Sắc), có cảm thọ (Thọ), tri giác (Tưởng), tâm hành (Hành) và nhận thức (Thức); và nhất là bám víu vào nó, chấp thủ nó, ái luyến nó, nhận nó là ta, là của ta thì vô lượng thống khổ sẽ duyên sinh, khởi sinh đến trùng trùng, bất khả hủy diệt. Toàn bộ ấy là sự thật về khổ, là khổ đế, chi phối các chúng hữu tình.
    Bạn cũng công nhận nếu làm được như @Cglmt nói là Tốt cho cuộc sống hiện tại mà.

    Vậy hãy bàn làm cách nào để được như vậy đi, kinh nghiệm của bạn về việc đó như thế nào...v..v
    cớ sao phải phải suy diễn moitj loạt sự tiêu cực chụp lên đầu người ta như vậy????

    Làm vậy bạn thấy trong lòng thế nào??? Có làm Tâm bạn nhẹ nhõm hơn không??? Nếu bạn vui với cách hành xử như vậy thì đó là Tâm Atula đó.

    Hãy Tu tập để rời xa Tâm đó đi. Đó chính là Khổ mà bạn cần Giải Thoát lúc này đó.

  11. #111

    Mặc định

    Khổ có sanh có diệt, khổ rồi lại hết khổ.

    Vui buồn giận thương ghét... đều có sanh có diệt.

    Chỉ có một thứ không bao giờ diệt đó là trạng thái cân bằng, không vui mà cũng chẵng buồn, không thương mà cũng chẵng ghét... đấy là trạng thái niết bàn mà người tu ai cũng cần được như thế.

  12. #112

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Khổ có sanh có diệt, khổ rồi lại hết khổ.

    Vui buồn giận thương ghét... đều có sanh có diệt.

    Chỉ có một thứ không bao giờ diệt đó là trạng thái cân bằng, không vui mà cũng chẵng buồn, không thương mà cũng chẵng ghét... đấy là trạng thái niết bàn mà người tu ai cũng cần được như thế.
    Quan trọng nói được phải làm được đó nha.

    Tu bao gồm rất rất nhiều bài học đời thường cần thực hành. Cho dù bạn gọi tên nó là gì: Cân Bằng, Trung Đạo hoặc gì gì đi nữa miễn nó thực sự có chuyển đổi Tâm ta theo hướng Tích cực.

  13. #113

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi
    Quan trọng nói được phải làm được đó nha.

    Tu bao gồm rất rất nhiều bài học đời thường cần thực hành. Cho dù bạn gọi tên nó là gì: Cân Bằng, Trung Đạo hoặc gì gì đi nữa miễn nó thực sự có chuyển đổi Tâm ta theo hướng Tích cực.
    Đúng vậy aptruong, nhiều người cứ bảo thủ. Nói cân bằng là sai, phải nói Trung đạo mới đúng... Bảo luôn giữ chánh niệm thì không chịu, phải Bát chánh đạo mới chịu.... đấy là bảo thủ.

    Có thể một người không hề là phật tử, ấy thế nhưng tâm họ đầy đủ phạm hạnh của một vị bồ tát, thì người ấy chính là Bồ tát... Giả sử đạo khác gọi họ là Thánh, là thần... nhưng rõ ràng ta biết tâm họ là Tâm bồ tát thì họ chính là Bồ tát... chứ ko phụ thuộc vào ngôn ngữ.

  14. #114
    Nhị Đẳng Avatar của smc
    Gia nhập
    May 2012
    Nơi cư ngụ
    Tân Phú - Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    2,229

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi
    Bạn cũng công nhận nếu làm được như @Cglmt nói là Tốt cho cuộc sống hiện tại mà.
    - Ông không hiểu hay cố tình xuyên tạc lời tôi nói? Tôi nói như vậy là tốt, và tôi khuyến khích làm như vậy à? Tôi đã kết luận một cách chắc chắn là: đó chỉ là việc uống thuốc giảm đau, là tạm thời ức chế nó, chứ không hề DIỆT TRỪ TẬN GỐC RỄ.

    Trích lại comment của tôi: Tóm lại, đạo Phật không dạy con người trốn chạy khổ đau một cách tạm bợ và giả tạo..... Xin nhớ cho, Phật ra đời để dạy chúng sanh DIỆT TẬN KHỔ ĐAU chứ không dạy ta ru ngủ trong tưởng thức để rồi sanh tử luân hồi mãi trôi lăn.

    Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi
    Vậy hãy bàn làm cách nào để được như vậy đi, kinh nghiệm của bạn về việc đó như thế nào...v..v
    cớ sao phải phải suy diễn moitj loạt sự tiêu cực chụp lên đầu người ta như vậy????

    Làm vậy bạn thấy trong lòng thế nào??? Có làm Tâm bạn nhẹ nhõm hơn không??? Nếu bạn vui với cách hành xử như vậy thì đó là Tâm Atula đó.

    Hãy Tu tập để rời xa Tâm đó đi. Đó chính là Khổ mà bạn cần Giải Thoát lúc này đó.
    - Tiêu cực? Có nghĩa là tôi nói chuyện trốn khổ là đúng rồi. Vì những thứ đó là sự thật, ai ai cũng có thể hiểu biết, cảm nhận được... và nó hoàn toàn có thể xảy đến với bất kỳ ai, bất kỳ giai đoạn nào trong đời sống.

    Rồi tự nhiên nói lên sự thật như vậy, cái hỏi trong Tâm tôi có nhẹ nhõm không? Ủa... mắc gì không nhẹ nhõm ? Nói vậy là tôi tạo Ác Nghiệp gì mà phải vui/buồn trong đó? Rồi tâm Atula gì trong đó nữa... Ông có hiểu mình đang nói cái gì không vậy ?!?

  15. #115

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi smc Xem Bài Gởi
    - Ông không hiểu hay cố tình xuyên tạc lời tôi nói? Tôi nói như vậy là tốt, và tôi khuyến khích làm như vậy à? Tôi đã kết luận một cách chắc chắn là: đó chỉ là việc uống thuốc giảm đau, là tạm thời ức chế nó, chứ không hề DIỆT TRỪ TẬN GỐC RỄ.

    Trích lại comment của tôi: Tóm lại, đạo Phật không dạy con người trốn chạy khổ đau một cách tạm bợ và giả tạo..... Xin nhớ cho, Phật ra đời để dạy chúng sanh DIỆT TẬN KHỔ ĐAU chứ không dạy ta ru ngủ trong tưởng thức để rồi sanh tử luân hồi mãi trôi lăn.



    - Tiêu cực? Có nghĩa là tôi nói chuyện trốn khổ là đúng rồi. Vì những thứ đó là sự thật, ai ai cũng có thể hiểu biết, cảm nhận được... và nó hoàn toàn có thể xảy đến với bất kỳ ai, bất kỳ giai đoạn nào trong đời sống.

    Rồi tự nhiên nói lên sự thật như vậy, cái hỏi trong Tâm tôi có nhẹ nhõm không? Ủa... mắc gì không nhẹ nhõm ? Nói vậy là tôi tạo Ác Nghiệp gì mà phải vui/buồn trong đó? Rồi tâm Atula gì trong đó nữa... Ông có hiểu mình đang nói cái gì không vậy ?!?
    Trốn khổ nhiều cách nói, tại sao phải ví chuyện đột quỵ liệt giường??? Tâm nào thúc đẩy đoạn đó, hãy dùng Tứ Niệm Xứ nói rõ lúc đó ông Quán Tâm gì khi nói đoạn đó giúp.

    Tôi thấy Tâm Atula thì nói ra vậy đó.

    Giải Thoát cũng nhiều cung bậc ngay đời thường này mà. Sự buông bỏ những cố chấp đời thường )được Huân Tập từ vô thỉ kiếp) đều có ích cho người Tu.

    Tôi cũng đã từng phản đối @Cglmt trước đây nhưng rõ ràng bằng cách nào đó bạn ấy đã thay đổi tích cực. Cho dù Pháp của anh ta gọi tên là gì hoặc thực hành như thế nào đâu quan trọng. Tôi thấy thay đổi và Mừng cho bạn ấy.
    Mừng với niềm vui của Người Khác đó là Hỷ đó, cũng cần phải tập.

    Đối nghịch với các Tâm Tích Cực là Tâm Tiêu Cực, tôi không cần giải thích thì hàng ngàn người đọc cũng sẽ nhận ra mà.

    Chúc các bạn An Lạc!

  16. #116

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Nếu như núi không cao thì Ta đây đâu có thấp

    Nếu như họ không giàu thì ta đây đâu có nghèo.

    Nếu như Ta không sinh thì ta đâu có diệt.



    Sinh động hay Sống động hay Chết lặng ??????

    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập.
    Cát tường .

    Nhất Tự kiến NHƯ LAI,
    Nhất VÔ qui vị ĐẠO.

  17. #117

    Mặc định

    Giữ vẹn trọn Sa Di giới là không, Giới Tì kheo vẹn toàn không một vẩn đen là không, Làm Đại Công Đức mà tánh luôn quan hoà, khiêm nhường là không, làm Chuyện Đại ác mà cứu rỗi cuộc sống vô vàn loài, Vô vàn người... Là không...
    Thầy Pháp Cao Tay Ấn ...

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •