Trang 3 trong 6 Đầu tiênĐầu tiên 123456 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 41 tới 60 trên 119

Ðề tài: Phóng sự : Những ngôi nhà “dị thường” trong thành phố

  1. #41

    Mặc định

    còn căn nhà kế bên nhà Tang Lễ Chùa Vĩnh Nghiêm q3 đó, có bác nào biết k?
    nghe kể là bỏ hoang lâu lắm rồi, mỗi khi có ai vô coi nhà, là có người đứng kế bên kêu k được mua
    cuối cùng căn nhà đập ra phơi đất trống cũng mấy năm, sau đó bán cái gì đó cũng k biết nữa
    quí vị nào có thông tin về căn nhà này chia sẻ cho bà con cùng biết nhé! đa tạ..!

  2. #42

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi dieuthach Xem Bài Gởi
    nhà này ở đường hoàng hoa thám f12 q tân bình, bạn đến chợ HHT hỏi người ta chỉ cho

    còn 1 căn trong khu k300 có mấy người treo cổ(người đài loan), đối diện nhà liên khui thìn, bạn muốn mướn hông? nhà h11(số cũ), số mới tui k nhớ
    :tongue::i_dont_want_to_see:
    Cám ơn Dieuthach nhé !
    Bạn có thể kể lại vụ ở khu K300 hôn bạn ? Khu này , bạn mình có thời gian thuê ở đây , nên làm mình tò mò lắm !
    Tìm lại giấc mơ

  3. #43

    Mặc định

    Có bảng quyền không đây!
    học hỏi gì nữa tgvh ơi

  4. #44

    Mặc định

    Đứt ruột vì 10 đứa con đẹp đẽ bỗng… hóa điên

    28/07/2010 06:00

    (VTC News) - Bà Nguyễn Thị Nở và ông Phạm Văn Phong tuy nghèo, chỉ là công nhân bốc vác ở Nhà máy xi măng Hải Phòng, song lại đẻ tới 10 người con. Đứa nào đẻ ra cũng đẹp như tranh vẽ, mặt mũi sáng láng, gái thì xinh tươi, trai thì vương tượng. Con cái bà cứ lớn nhanh như thổi, đi học hành như bao đứa trẻ khác, nhưng đứa thì đến lớp 5 lớp 6 là tự dưng mặt mũi tối tăm lại, bài vở không tiếp thu được, rồi dở điên dở khùng, đứa thì đến lớp 2 lớp 3 đã phát bệnh.


    Trong tổng số 10 người con của bà Nở, thì có 3 cô con gái đẹp như tranh vẽ, gồm cô con cả là Phạm Thị Thái (SN 1965), Phạm Thị Dung (SN 1971) và Phạm Thị Cúc (SN 1973). Cả ba cô, dù nhà nghèo khó, miếng ăn chẳng mấy khi no, song cứ lớn như thổi, phổng phao, xinh đẹp nhất xóm. Đến tuổi thiếu nữ, đám trai tân dập dìu đưa đón. Nhưng đau buồn thay, chưa kịp lấy chồng, thì đột nhiên phát bệnh và đều bỏ đi biệt tích. Ba cô con gái này giờ ở phương trời nào, còn sống hay đã chết, bà Nở cũng không biết. Bao nhiêu năm rồi, không thấy tin tức gì cả.

    Trong số 7 cô con gái, thì có hai cô lấy được tấm chồng, đó là Phạm Thị Lan (SN 1968) và Phạm Thị Tâm (SN 1969). Chị Lan lấy chồng, sinh được đứa con trai. Tuy nhiên, khi cậu con còn đang bú mẹ, thì chị phát điên, thi thoảng lại cởi trần cởi truồng bế con trốn nhà đi lang thang giữa mùa đông giá rét. Khi sinh đứa con thứ hai được 4 tháng tuổi, thì chị… điên hẳn, không lúc nào tỉnh táo nữa, đập phá tanh bành nhà cửa. Để an toàn cho bản thân chị và hai đứa con, gia đình đã phải đưa chị vào trại tâm thần.


    Sổ chữa bệnh của những người con tâm thần. Ảnh: Quang Huy.

    Chị Phạm Thị Tâm, người con thứ 4 của bà Nở được coi là tỉnh táo hơn cả. Chị cũng kiếm được tấm chồng, nhưng thỉnh thoảng cũng nói lảm nhảm, bỏ nhà đi lang thang khắp nơi. Chị cứ đi vài ngày, tự dưng sực tỉnh, lại hỏi đường tìm về.

    Trong số 7 người con gái, thì có lẽ chị Phạm Thị Hoa (SN 1976) là điên nhất. Chị Hoa điên khùng từ khi chập chững biết đi. Da dẻ trắng trẻo, nhưng đôi mắt vô hồn và lúc nào cũng nheo nheo vẻ sợ hãi. Hoa gầy còm, chỉ có da bọc xương, quanh năm suốt tháng nằm ở góc nhà, cơm không chịu ăn, chửi bới cả ngày lẫn đêm.

    Cách đây 3 năm, ông Thanh, nguyên Chủ tịch UBND phường Cầu Tre vào thăm gia đình bà Nở. Ông Thanh thấy bà Nở khổ quá, mỗi mình vật lộn giữa đàn con điên rồ, hát hò, chửi bới suốt ngày đêm, đã làm giúp thủ tục, hồ sơ để đưa Hoa cùng anh trai Phạm Văn Hoàng (SN 1966) và chị gái Phạm Thị Lan (SN 1968) vào trại nuôi dưỡng bệnh nhân tâm thần. 3 người con vào trại, được Nhà nước nuôi dưỡng, bà Nở đỡ vất vả hơn, mà mấy người con của bà cũng đỡ khổ.



    Những người con đẹp đẽ cứ lần lượt... hóa điên. Ảnh: Phạm Ngọc Dương.

    Đang kể về đàn con, bà Nở ngước nhìn cái bàn thờ lạnh lẽo khói hương. Trên bàn thờ ấy, thờ hai con người, nhưng chỉ có một bát hương và một tấm ảnh. Chồng bà đã mất 6 năm trước vì đột quỵ. Để nuôi đàn con, ông làm đủ mọi việc, từ bốc vác, phu hồ, sửa chữa xe đạp… Lao lực quá, nên bị tai biến, sống thực vật một năm thì ra đi. Thời gian đó, mình bà nuôi đàn con điên và người chồng nằm bẹp một chỗ. Ông Phong chết mà không có nổi tấm ảnh thờ.

    Tấm hình sau bát hương là cậu thanh niên rất đẹp đẽ. Trông hình ngỡ tài tử điện ảnh, chứ ai ngỡ là chàng trai tâm thần. Phạm Văn Đức (SN 1978) mới chết năm ngoái. Nhắc lại cái chết của Đức, bà Nở ôm mặt khóc tu tu.

    Đức nằm bẹp trong trại tâm thần vì bệnh kiết lỵ, rồi tiêu chảy gì đó. Bệnh nặng quá, bác sĩ không cứu được. Khi Đức chết, bệnh viện gọi bà đến nhận xác con về chôn, nhưng bà nuốt nước mắt bảo: “Nhà không có gì bán được để mua quan tài, cũng chẳng có đất mà chôn. Các bác thương tình thì mai táng cho cháu nó, đời này, kiếp sau, tôi mãi đội ơn các bác”.


    Cô con gái Phạm Thị Hoa hồi còn ở với mẹ. Ảnh: Quang Huy.

    Trại nuôi dưỡng bệnh nhân tâm thần mua tấm ván, rồi cho xe bò chở xác Đức ra nghĩa địa chôn. Hôm đó, bà Nở cũng đến xem họ chôn con mình, chẳng có kèn trống, chẳng có làm ma gì cả. “Mới hôm rồi làm giỗ đầu cho em nó, tôi có đến mộ, nhưng cỏ mọc um tùm lắm, tìm mãi mới ra” – bà Nở vừa nói vừa vái lạy trước di ảnh con.

    Mặc dù là công nhân, nhưng đẻ một đàn con điên khùng, không ai chăm sóc, nên bà Nở bỏ dở, về một cục, thành ra chẳng có lương hưu. Để có miếng ăn, bà dậy từ sáng sớm, ra vùng ngoại thành mua rau, gánh vào thành phố bán. Đi từ sáng đến đêm, kiếm được một hai chục ngàn. Đồ ăn của bà và các con là cơm thừa, canh cặn ở các nhà hàng, quán xá. Họ thương cảnh bà, nên dồn thức ăn thừa phần cho mấy mẹ con bà.

    Thời gian gần đây bà Nở yếu quá, chân tay thường xuyên co rút, không thức khuya dậy sớm được. Có lần, quẫn quá, lúc đi qua cầu Bính, bà toan nhảy xuống sông. Nhưng dường như có sức mạnh vô hình ngăn bà lại. Bà chết rồi, không biết ai nuôi đàn con điên dở. Cũng mới đây thôi, quẫn quá, bà uống thuốc chuột. Tuy nhiên, hàng xóm phát hiện, đã kịp thời đưa bà đi bệnh viện rửa ruột. Bà bảo: “Sinh ra vào năm 1945, đói rạc cả tuần không chết, rồi về già, tự tử cũng vẫn không chết, chắc kiếp trước cô nặng nợ nhân gian nhiều quá. Thôi đành sống cho nốt kiếp khổ này để trả nợ!”.


    "Thôi đành sống cho nốt kiếp khổ này để trả nợ!”. Ảnh: Phạm Ngọc Dương


    Cũng may cho bà, năm ngoái, lãnh đạo phường Cầu Tre thương xót, giúp đỡ làm thủ tục trợ cấp cho gia đình. Hiện mỗi tháng bà được trợ cấp 120 ngàn đồng. Hai người con là Phạm Văn Hậu (SN 1982) và Phạm Thị Bích (SN 1983), mỗi người được trợ cấp 180 ngàn đồng một tháng. Mấy người con ở trại thì được Nhà nước nuôi dưỡng miễn phí. Hiện tại, bà Nở chỉ biết trông chờ vào số tiền trợ cấp này. Chẳng bao giờ bà dám tiêu pha đồng nào, mà bà tích cóp lại, để mỗi lần Hậu hoặc Bích lên cơn, còn có tiền đưa con đi điều trị. Mỗi lần hai người con này lên cơn, phải điều trị 5-6 tháng liền mới tạm tỉnh táo.


    Bà Nở kể: “Cách đây 5 năm, thằng Hậu lên cơn điên phóng hỏa đốt nhà, mấy chị em thì reo hò cổ vũ. Cũng may mà hàng xóm dập tắt kịp, không thì lửa thiêu cả nhà lẫn mấy chị em chúng nó rồi”. Nghe mẹ kể thế, Hậu ngồi góc nhà lẩm bẩm rủa vẻ cáu giận lắm. Hậu là niềm hi vọng duy nhất của bà Nở, vì hiện tại, Hậu tỉnh táo nhất. Hàng ngày, Hậu vẫn đi đánh giày kiếm thêm vài đồng bạc lẻ phụ giúp mẹ.


    Phạm Ngọc Dương
    NAM QUỐC sơn hà NAM ĐẾ cư
    TIỆT NHIÊN định phận tại THIÊN THƯ

    Đây là link Fanpage của Diễn đàn TGVH anh em nha https://www.facebook.com/thegioivohinh.fanpage/
    Đ
    ây là Youtube của Diễn đàn hay đăng ký ủng hộ nhé : https://www.youtube.com/@thegioivohinh571
    Tiktok1 - @thegioivohinh.571 : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9Wjn42o3s&_r=1

    Tiktok2 - @thegioivohinh.com : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9WnFaFDRX&_r=1

  5. #45
    Tứ Đẳng Avatar của vuhanp
    Gia nhập
    May 2008
    Nơi cư ngụ
    Garden Grove.CA.92843.USA
    Bài gởi
    4,267

    Mặc định

    vuhanp tui mở hàng quyên góp 100 ngàn. Huynh Tỷ nào đảm nhiệm chuyện này đi,gấp gấp đi...

  6. #46
    lbn1987
    Guest

    Mặc định

    Cái căn nhà Chú Hỏa quả là có gì đó khác lạ. HỒi nhỏ, baba tui làm trưởng BQL dự án của Sở VHTT nên đc chở đi khắp các di tích, bảo tàng trên SG này. Hồi đó mình là thằng nhỏ rất hay tò mò, đến đâu là phải đi xung quanh, đi hết cho = đc. Nhưng khi đến bảo tàng Mỹ Thuật, chả hiểu sao lúc ấy tôi lại đứng lì 1 chỗ, chứ ko dám đi lung tung. Lên đây mới biết câu chuyện này.

  7. #47

    Mặc định

    ngôi nhà lý thái tổ địa chỉ cố mấy zậy bạn, chạy ngang hoài mà ko để ý, giờ nhà đó là gì rồi

  8. #48
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn
    Gia nhập
    Oct 2007
    Bài gởi
    1,577

    Mặc định

    Huynh Bin Mến,
    Cám ơn huynh đã post rất nhiều câu chuyện về thế giới vô hình. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Nở, NN đọc xong mà NN rớt nước mắt. Thiệt đúng là nghiệp quả. Nếu bà biết đến Phật, biết tu tập thì hay biết mấy. Nhờ Phật lực thì các con của cũng không đến nổi phải điên, phải chết như vậy. Đọc xong câu chuyện mà NN cãm thấy thương xót cho bà và gia đình.

    Thân
    NN
    To You With Love

  9. #49

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vumy Xem Bài Gởi
    ngôi nhà lý thái tổ địa chỉ cố mấy zậy bạn, chạy ngang hoài mà ko để ý, giờ nhà đó là gì rồi
    124 Lý Thái Tổ, Q3- HCM, năm 2008 thấy có đăng tin cho thuê trên báo mua bán, hiện nay vẫn thấy cửa đóng then cài, có lẽ do tiền sử bệnh án dữ dằn quá nên....:skull:

  10. #50

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi manhquan Xem Bài Gởi
    124 Lý Thái Tổ, Q3- HCM, năm 2008 thấy có đăng tin cho thuê trên báo mua bán, hiện nay vẫn thấy cửa đóng then cài, có lẽ do tiền sử bệnh án dữ dằn quá nên....:skull:
    q3 chứ ko fải q10 hả bạn, sao nghe ng ta nói là dối diện tòa nhà khách chính fủ là q10 chứ

  11. #51

    Mặc định

    vậy chắc bạn không phải người thành phố này đúng không ạ, nhà khách chính phủ là thuộc quận 10( có 2 cổng- 1B Lý Thái Tổ và 37 Hùng Vương ) còn nhà 124 nằm đối diện là quận 3, đường Lý Thái Tổ bên đây là Q3 còn bên kia đường là Quận 10, đừng nói là Quận 11 nha bạn hiền kakakaaaaa

  12. #52

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi manhquan Xem Bài Gởi
    vậy chắc bạn không phải người thành phố này đúng không ạ, nhà khách chính phủ là thuộc quận 10( có 2 cổng- 1B Lý Thái Tổ và 37 Hùng Vương ) còn nhà 124 nằm đối diện là quận 3, đường Lý Thái Tổ bên đây là Q3 còn bên kia đường là Quận 10, đừng nói là Quận 11 nha bạn hiền kakakaaaaa
    zậy ah trước giờ cứ tưởng q10 cùng 1 con đg mà quận này quận kia nên ko bik giống đg lê hồng phong quá, địa chỉ 124 là nguyên 1 cái Ngân hàng Eximbank luôn mà bạn, cứ có fải như bạn nói là nhà đóng cửa im lìm đâu

    ec, coi lại bài của bạn Bin post fía trên có đề số nhà là 24 lý thái tổ p2,q3 chứ ko fải 124 lý thái tổ bạn ơi, để mốt mình đi ngang qua coi lại nhà này, nhà này giờ hình như kế nhà hang SInh đôi
    Last edited by vumy; 07-09-2010 at 05:27 PM.

  13. #53

    Mặc định

    Sr bạn, chính xác là 24 tại quán tính gõ thêm số 1 hehe

  14. #54

    Mặc định

    Ly kỳ hai ngôi nhà ma ở Hà Nội

    Đã có những chuyện kể về các oan hồn trong những ngôi nhà bỏ hoang. Rất nhiều người quả quyết nói rằng họ đã tận mắt chứng kiến "người cõi âm" hiện về.


    Căn nhà ma số 138 ở phố Hàng Trống, Hà Nội

    Đã có rất nhiều câu chuyện ly kỳ và huyền bí về căn nhà này. Những câu chuyện về những mảnh đời éo le, những cái chết tưởng chừng như vô lý và những câu chuyện về các oan hồn vẫn thường hay hiện về, lảng vảng trong căn nhà đó vào những đêm trăng rằm. Nghe nói chủ cũ của căn nhà này đã từng thắt cổ tự tử trong đó. Về sau những người nào đến thuê hoặc ở lại căn nhà này làm ăn không bị bại sản thì cũng gặp tai nạn hoặc chết bất ngờ.


    Căn nhà số 138 ở phố Hàng Trống.


    Cũng có thông tin cho biết, tại ngôi nhà này cứ vào nửa đêm ngày rằm hàng tháng lại có tiếng phụ nữ kêu rên, la hét như đang bị hành hạ đau đớn lắm... rồi thỉnh thoảng người ta lại nhìn thấy 1 người đàn bà tóc rất dài và đen, không nhìn rõ mặt hay ngồi trên nóc nhà ôm cây đa mà khóc lóc thảm thiết. Một cây đa mọc giữa nhà đâm thủng cả nóc và rễ thì lơ lững giữa gác 2, một cây đa không có đất mà vẫn xanh mơn mởn. Còn có người kể lại rằng khi đi ngang qua và nhìn vào căn nhà đó, họ còn thấy có một cái gì đó giống như chân người đang bay lơ lửng hiện ra chập chờn từ bên trong. Nhìn kỹ lại thì giống như một cô gái đang treo cổ tự tử và cái xác thì cứ đung đưa...

    Nhà ma số 300 phố Kim Mã


    Tòa nhà số 300 Kim Mã.


    Những thông tin đầu tiên và duy nhất về toà nhà số 300 đường Kim Mã hầu như chỉ có những lời rỉ tai nhau trên mạng. Chúng được lập hẳn thành một mục riêng với hàng ngàn lượt người đọc và hàng trăm lời bình luận, bàn tán. Mỗi người lại "cống hiến" một câu chuyện khác nhau về toà nhà này khiến tim người đọc cứ đập thình thịch và chuyển hết từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Mở đầu là một câu gợi mở: "Mình mới được nghe đứa bạn kể về số nhà 300 phố Kim Mã, không ai có thể ở trong nhà đó. Các công ty trong và ngoài nước đã thuê để làm văn phòng ở đó cũng không thể ở được. Hiện tại đang bỏ hoang, nếu ai biết cho thêm ít thông tin nhé".

    Ngay lập tức bên dưới là một dãy dài những lời bình luận ngày càng gợi trí tò mò. "Mình thì lại được nghe ngôi nhà đó trước cũng được mấy công ty thuê làm văn phòng. Nhưng không hiểu sao cứ sáng đến mở cửa là thấy bàn ghế bị xếp chổng ngược lên trời, kể cả những cái bàn họp rất to. Rồi tối đến bên trong có những tiếng động rất lạ. Nghe nói rằng ngày xưa có một ông người nước ngoài chết tại đây, ban ngày không sao, nhưng cứ đến đêm là bóng ma ông lại về, chạy đi chạy lại dựng hết bàn ghế lên. Ngày nào cũng bị như vậy nên các công ty sợ quá, chả ai dám thuê nữa".

    Có thành viên lôi cả nơi mình sống ra để củng cố cho câu chuyện: "Nhà em gần nhà 300 Kim Mã nên tập hợp một số tin đồn nghe được từ cha mẹ và bạn bè xung quanh: Một là ngày xưa đó là cái bệnh viện mà ai đến đó sinh nở đều... chết cả nên nhà bỏ hoang không ai dám thuê. Tiếp nữa là cũng có chuyện cái ghế tự di chuyển. Đặt ở giữa sân thì sáng ra nó tự động chuyển vào trong mái hiên, thấy nói chiếc ghế đó ngày xưa ông Tây... hay ngồi ngắm cảnh. Và cả vài chuyện liên quan đến chiếc xích đu ở căn nhà đó. Nhưng tôi không dám đến hỏi bảo vệ vì sợ nhỡ có ma thật, ma mà nghe thấy mình hỏi chuyện thì chết".

    Nick hanhnga98 lấy cả người quen ra cho thêm phần tin cậy: "Tin mới nhận đây, ở cơ quan của tôi có bác bảo vệ, sau khi nghe tớ kể lể, trình bày, hóa ra bác ấy có quen một người bạn trước cũng làm bảo vệ ở số nhà 300 Kim Mã đó, bác kia kể là khi ngủ lại qua đêm ở đó, bác thường nằm mơ thấy có người đuổi bác ý ra khỏi nhà và dựng giường lên, lúc đầu nghĩ là bình thường, nhưng giấc mơ đó cứ lặp đi lặp lại khoảng một tuần khiến bác ấy sợ, cuối cùng phải bỏ việc!". .... Cứ như vậy, câu chuyện về ngôi nhà có ma cùng những lời đồn thổi tiếp tục nối dài như chưa có hồi kết.

    Theo Bee
    NAM QUỐC sơn hà NAM ĐẾ cư
    TIỆT NHIÊN định phận tại THIÊN THƯ

    Đây là link Fanpage của Diễn đàn TGVH anh em nha https://www.facebook.com/thegioivohinh.fanpage/
    Đ
    ây là Youtube của Diễn đàn hay đăng ký ủng hộ nhé : https://www.youtube.com/@thegioivohinh571
    Tiktok1 - @thegioivohinh.571 : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9Wjn42o3s&_r=1

    Tiktok2 - @thegioivohinh.com : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9WnFaFDRX&_r=1

  15. #55

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoangyen Xem Bài Gởi
    Cám ơn Dieuthach nhé !
    Bạn có thể kể lại vụ ở khu K300 hôn bạn ? Khu này , bạn mình có thời gian thuê ở đây , nên làm mình tò mò lắm !
    bạn của bạn là người hàn quốc ỏ đài loan vậy?
    người treo cổ là bà người đài loan, chồng bả ngoại tình, đêm nào cô kia cũng đt chọc ghẹo bả, bả uống say rồi treo cổ, bỏ lại 2 đứa con còn nhỏ, thật đáng thương, cuối cùng thì chồng bả cũng công khai quen với cô kiaslapping
    bạn của bạn thuê nhà từ năm nào? nhà đó tù xưa đến giờ cũng nhiều người thấy ma lắm, nhất là gần lễ 30/4 :tongue::not_worthy:

  16. #56

    Mặc định

    K hiểu nhaf ma có thật k? mình chưa chứng kiến nên k biết, nhg thấy máy nhà báo thì chứng minh = lời kể của dân quanh đó thì k phải, chỉ là đồn đại thôi
    Ngoài tâm không động
    Ðộng chẳng phải tâm
    Tâm chẳng phải động
    Ðộng vốn không tâm
    Tâm vốn không động
    Ðộng không lìa tâm
    Tâm chẳng lìa động
    Ðộng là dụng của tâm
    Dụng là cái tâm động

  17. #57

    Mặc định

    Căn nhà 24 Lý Thái Tổ giờ lá ngân hàng Techcombank. Không biết ai trực đêm có bị gì không.

  18. #58

    Mặc định

    Dì của ông ngoại em hồi xưa là ở đối diện với nhà "chú Hỏa" ngày xưa nghe nói có câu " nhứt Hui Bon Hoa nhì Nguyễn Kiệu". Dì của ông ngoại em là vợ của ông N Kiệu, em gọi là "cố". nghe ông ngoại em kể hồi xưa cố cũng giàu lên nhờ ve chai, nhà đất nhiều vô kể, bà ngoại em mỗi lần đi thu tiền (có tài xế xe hơi chở đi) đi giáp vòng là lại đúng ngày đầu tháng.....đi cho tới cuối tháng thì ngày 1 tây tháng sau lại thu tiền ở khu vực đầu tiên đi thu hồi tháng trước. Nghe nói có cái cù lao nào trong chợ lớn có tên là cù lao Nguyễn Kiệu. Lúc nhỏ lắm Mẹ em có dẫn em đến nhà của cố ở đường bà huyện thanh quan hiện ngày này là căn biệt thự thời Pháp bán "lẩu cá kèo" đó.
    Tối qua hỏi mẹ con gái của chú Hỏa làm sao mà chết? thì mẹ em nói hồi xưa nghe bà dì kể là thiên hạ đồn cô gái đó bị "phong" tức là cùi, nghe nói đau đớn đêm hôm rên la dữ lắm. Bà Cố ở đối diện cũng k được rõ lắm chỉ biết là thời điểm đó mọi người đồn con gái chú Hỏa bị bênh phong thôi chứ k thấy đám ma, hay hồn ma gì hết!

  19. #59

    Mặc định

    Bóng ma trong căn nhà hoang
    Chủ Nhật, 19/12/2010 --- cập nhật 09:29 GMT+7




    Sự thật liên quan đến những câu chuyện tâm linh dạng truyền miệng về hồn ma nhà họ Hứa đã kéo dài hơn nửa thế kỷ qua tại Sài Gòn và một phần chân dung ông vua bất động sản Hứa Bổn Hòa.


    Người ta vẫn tin rằng, vào những đêm mưa gió sụt sùi hay khi trời đất âm u, cái thời tiết mà ông bà ngày xưa vẫn quen miệng gọi là “Trời hư quỷ lộng, đất động chó tru” thì phía trên lầu của căn nhà 2 tầng đang bỏ hoang trên đường Phó Đức Chính, Q1, TP.HCM (nằm liền kề Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM) lại xuất hiện cái bóng trắng mang dáng dấp của một người con gái.

    Thi thoảng những bác tài Honda ôm đậu chờ khách, cô bán cà phê cóc vẫn nghe tiếng bước chân lên cầu thang hoặc tiếng hát ri rỉ từ căn nhà hoang ấy vọng ra… Ngoài phố, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng vào phía bên trong căn nhà tuyệt nhiên chỉ có một màu tối đen.

    Giai thoại về cái chết và hồn ma nhà họ Hứa

    Ba tòa nhà liền kề nhau theo vòng cánh cung từ ngã ba Nguyễn Thái Bình kéo dài đến Phó Đức Chính xa xưa cùng có chung một chủ, ông vua bất động sản của Việt Nam thời Pháp thuộc – Hứa Bổn Hòa. Tài liệu còn lưu trữ cho thấy ba căn biệt thự kiểu Pháp nằm liền kề nhau chỉ là một phần rất nhỏ trong hơn 20 nghìn căn nhà mà vua bất động sản Hứa Bổn Hòa sở hữu thời bấy giờ.

    Người dân từ Sài Gòn quen miệng gọi Hứa Bổn Hòa là chú Hỏa. Gọi riết thành quen, lâu dần thành đường chú Hỏa, phố chú Hỏa, ngã ba chú Hỏa. Tất nhiên không có con đường hoặc khu phố nào được đặt tên như vậy. Tất cả chỉ là do quen miệng gọi mà nên.



    Ảnh minh họa (Nguồn: CSTC)


    Giai thoại liên quan đến “hồn ma nhà họ Hứa”, tức người con gái út chết vì bệnh phong của Hứa Bổn Hòa như sau:

    Lời kể thứ nhất: “Đêm đó vào ca trực của mình, tôi phát hiện trên căn phòng nằm ở tầng 2 của tòa nhà mà mình đang bảo vệ vẫn chưa đóng cửa sổ và đèn đang mở. Không nghĩ ngợi gì nhiều, tôi lập tức leo lên cầu thang tiến về căn phòng ấy để đóng cửa sổ và tắt đèn. Nhưng khi vừa đặt chân lên cầu thang, tôi rùng mình vì thoáng thấy bóng ai đó đang đứng trên lầu và nhìn xuống, rọi đèn pin lên phía trên thì không thấy gì.

    Lấy hết can đảm tôi bước dần lên từng bậc cầu thang và đột nhiên nghe có bước chân ai đang đi theo sau mình. Khi đến căn phòng, tôi sởn cả gai ốc vì ánh mắt ai đó đang nhìn xoáy sau gáy. Tôi với tay định đóng cửa sổ, thì bất ngờ con mèo đen ở đâu đó phóng ào qua của sổ và đứng nhìn tôi chằm chằm… Từ đó, không ai đủ can đảm để bước lên lầu vào buổi tối”.

    Lời kể thứ hai: “Tôi là nhân viên của tòa nhà nằm cạnh ngôi nhà mà con gái chú Hỏa từng sinh sống. Trưa, tôi vẫn có thói quen nằm đọc sách trong phòng vắng tại tòa nhà mình đang làm việc. Một lần tôi ngờ ngợ thấy có một người con gái đứng ngay đầu giường chỉ vào tôi và chỉ ra phía cửa phòng như muốn nói đuổi tôi đi. Tôi không nhớ rõ mặt của cô gái đó”.

    Lời kể thứ ba: “Chạng vạng chiều, khi chúng tôi chuẩn bị giao ca trực thì nghe tiếng báo cháy của thiết bị báo động. Phía phát ra tiếng còi báo cháy là từ căn phòng có đặt linh vị của chú Hỏa. Theo trí nhớ của tôi hầu như không ai thắp hương cho chú Hỏa. Chính vì vậy việc tiếng còi báo cháy xuất phát từ căn phòng đó là điều rất bất thường. Khi chúng tôi chạy đến cửa phòng thì tiếng còi báo cháy bỗng dưng im bặt. Mọi người đều thấy khói nhang bảng lảng trong phòng, vẫn ngửi được mùi thơm, nhưng trên bàn thờ chú Hỏa vẫn lạnh tanh”.

    Khi tin đồn thành phim “Con ma nhà họ Hứa”

    Đầu tiên là những thông tin lưu truyền trên mạng Internet. Tiếp đến là lời kể của những người đang làm việc và sinh sống gần khu nhà xưa kia là nhà của chú Hỏa đã kích thích tôi ghê gớm. Vốn dĩ tôi không tin nhiều và chuyện tâm linh, nên cứ cố đi tìm một lời giải hợp lý nhất cho những câu chuyện đầy tính ma mị này.

    Tài liệu tôi tìm được là cuốn sách được in tại hải ngoại của nhà văn Phạm Phong Dinh, một cuốn sách kể chuyện kinh dị có tựa đề “Ngôi cổ mộ nhà họ Hứa”. Nội dung sách tập trung nhắc lại những chuyện thần bí quanh cái chết của cô con gái út mà ông vua bất động sản Hứa Bổn Hòa nhất mực yêu thương.

    Đây có thể được coi là tài liệu duy nhất được thể hiện bằng văn bản liên quan đến ngôi nhà này. Tiếc thay nội dung của một tác phẩm văn học và nội dung của một bài báo là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thế nên, đầu mối duy nhất mà tôi lần theo là lời kể của một người khá am tường về Sài Gòn, đặc biệt là Sài Gòn trước năm 1975. Hiện tại, ông là nhà văn và là nhà biên kịch rất nổi tiếng (tác giả kịch bản phim “Kiều nữ và đại gia”), luôn được giới sản xuất phim săn đón.

    Nhà văn này lý giải, sở dĩ những tin đồn về hồn ma của cô con gái út Hứa Bổn Hòa vẫn còn sống được đến bây giờ là bởi bộ phim “Con ma nhà họ Hứa” do hãng phim Dạ Lý Hương sản xuất được chỉ đạo bởi đạo diễn Lê Mộng Hoàng đã tạo nên một cơn sốt vé khủng khiếp tại Sài Gòn vào những năm trước 1975.

    Chính hiệu ứng cinema này đã khiến cho đám đông không biết đâu là “phim thật”, không biết đâu là “ma giả”. Mà những gì liên quan đến chuyện… truyền miệng thì lại cũng khó kiểm định về tính chính xác của nó hơn. Thêm vào đó, đột nhiên căn nhà giữa nơi cô gái út của Hứa Bổn Hòa lại bị bỏ hoang một cách kỳ lạ trong khi hai căn nhà kề bên nó lại được trưng dụng làm các công trình khác nhau.

    Thứ đến, khoảng sân trước của ngôi nhà khá rộng với nhiều cây cối âm u. Một ngôi nhà vừa to lớn, vừa cũ kỹ lại vừa không có người ở, phía trước là cây cối rậm rạp, thật dễ gây cảm giác liêu trai. Mà không khí liêu trai thì không thể thiếu đi những câu chuyện vừa giật gân vừa lạ lẫm để tô đậm cho sự huyễn hoặc đó.

    “Bởi theo hiểu biết của tôi, ngoài chuyện trấn yểm để làm thần giữ của trong nhà vốn dĩ được các đại gia người Hoa thường sử dụng, thì hầu như là khi người thân mình nằm xuống, người Hoa sẽ làm mọi cách để họ không còn “quyến luyến” với người còn sống. Và cô con gái út là người mà Hứa Bổn Hòa yêu thương nhất thì không lẽ gì vua bất động sản này lại để cho con gái mình cứ vất vưởng mãi ở trong căn nhà ấy”, nhà văn này nói.

    Tôi đưa tài liệu mình tìm được cho nhà văn xem. Tài liệu này thể hiện khi cô con gái út mất vì bệnh phong, do quá thương yêu con nên Hứa Bổn Hòa đã không cho khâm liệm mà mang thi thể của cô con gái này đặt vào quan tài bằng đá phía trên được đậy kính trong suốt. Ông cho người đặt quan tài này ngay giữa phòng của con gái như cách để tự lừa dối mình rằng cô con gái út mà ông rất yêu thương vẫn còn sống.

    Nhà văn không tin vào giả thuyết này lắm, bởi theo ông, Hứa Bổn Hòa là một người cực kỳ thông minh, nhìn xa trông rộng. Đơn giản nhất ông có thể bước một bước dài từ kẻ bần hàn lên ngôi đế vương thì cần thiết phải có một thần kinh thép, tâm vững như núi. Thế nên làm gì có chuyện ông vì bi thương mà điên rồ đến mức độ đặt thi hài con gái ở mãi trong căn phòng đó.

    Và ông kể theo cách của mình: Khi phát hiện ra mình bị mắc chứng phong cùi, người con gái út của Hứa Bổn Hòa rất hoảng loạn. Vốn dĩ được cưng từ trong trứng cưng ra, nhà lại có nhiều kẻ hầu người hạ nên cô con gái út trút hết những u uất trong người mình lên tôi tớ. Cô gào thét, chửi bới từ sáng sớm đến đêm thâu. Cho đến khi bệnh phong làm cô trở nên dị dạng trong hình hài bị lở loét, thì cơn bấn loạn trong người cô gái này càng lên cao hơn bao giờ hết.

    Để ngăn chặn những cơn cuồng loạn của con gái, Hứa Bổn Hòa đã cho người dùng gỗ bao quanh căn phòng của cô con gái út lại, chỉ chừa một khoảng hở nhỏ đủ để người hầu đưa cơm và nước uống phục vụ mỗi ngày. Bị nhốt, bị bệnh, tâm trí của cô gái cực kỳ bất thường, cô có thể la hét, chửi rủa, cười nói, khóc lóc bất kể ngày đêm.

    Điều này, càng khiến những tin đồn về chuyện nhà chú Hỏa có ma có điều kiện để lan rộng.

    Đám ma giả và nỗi tuyệt vọng của người cha yêu con

    Trên thực tế, giả thuyết hợp lý nhất về “hồn ma nhà họ Hứa” chính là chuyện khi phát hiện ra con gái út bị bệnh phong. Hứa Bổn Hòa đã làm đủ mọi cách để cứu chữa cho con gái nhưng vô vọng. Ông từng huy động hàng chục đội quân về khu U Minh – Cà Mau để tìm ngọc ong, một loại linh dược của trời đất với hy vọng thứ thần dược thiên nhiên này khi hòa với vàng sẽ làm chậm lại mức độ phát bệnh của con mình. Nhưng tất cả chỉ là giải pháp tình thế.

    Việc cô con gái út cứ chửi rủa bất kỳ ai vào bất kỳ thời điểm nào đã khiến Hứa Bổn Hòa bận tâm. Sau nhiều đêm suy nghĩ, ông quyết định cho người mang con mình về căn nhà ở Lái Thiêu (nay thuộc Bình Dương) để tiện bề chăm sóc. Trước khi thực hiện kế hoạch này, Hứa Bổn Hòa đã tổ chức một đám ma cho con gái rất hoành tráng nhằm đánh lừa dư luận.

    Đây là đám ma lớn và ầm ĩ nhất Gia Định thời điểm ấy và hầu như tất cả những người đang sinh sống tại Sài Gòn – Gia Định đều thương tiếc cô con gái út của Hứa Bổn Hòa không may chết sớm. Chỉ một số ít người biết rằng cô gái này mất bởi di chứng của căn bệnh phong nhiều năm sau khi tổ chức đám ma.

    “Con ma nhà họ Hứa” là phim kinh dị 90 phút do đạo diễn Lê Hoàng Hoa thực hiện trên kịch bản của Nguyễn Phương, hãng Dạ Lý Hương sản xuất, với các diễn viên: Bạch Tuyết, Dũng Thanh Lâm, Tư Rọm, bà Năm Sa Đéc, Ba Vân, Năm Châu, Tâm Phan, Khả Năng, Thanh Việt, Minh Ngọc, Tùng Lâm, bé Thy Mai…

    Phim là câu chuyện kể về đứa con gái của chú Hỏa. Con gái này bị bệnh phong, lở loét khắp người. Vì con gái bị bệnh như vậy, nên chú Hỏa cho con gái sống cách ly trong phòng kín, hằng ngày cho quản gia đem đồ ăn, áo quần đến chăm sóc. Lúc đầu, người quản gia không thắc mắc gì cho lắm (đối với người Hoa, quản gia là người rất trung thành, chủ biểu gì làm nấy).

    Nhưng sau đó một thời gian, ông ta mới thắc mắc không hiểu vì sao cô con gái bị bệnh đến bây giờ vẫn còn sống (theo như y học thì những bệnh như vậy không sống được lâu) và mỗi ngày ông vẫn phải đem cơm, quần áo đến phòng rồi lấy đi những bộ quần áo dính đầy máu. Người quản gia quyết định thực hiện cuộc điều tra tìm hiểu sự thật…

    Phim được quay ở một tòa biệt thự tại Đà Lạt và cho đến nay biệt thự đó vẫn được đồn đoán là “nhà ma”…

    (Còn nữa)

    Theo VietNamNet
    NAM QUỐC sơn hà NAM ĐẾ cư
    TIỆT NHIÊN định phận tại THIÊN THƯ

    Đây là link Fanpage của Diễn đàn TGVH anh em nha https://www.facebook.com/thegioivohinh.fanpage/
    Đ
    ây là Youtube của Diễn đàn hay đăng ký ủng hộ nhé : https://www.youtube.com/@thegioivohinh571
    Tiktok1 - @thegioivohinh.571 : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9Wjn42o3s&_r=1

    Tiktok2 - @thegioivohinh.com : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9WnFaFDRX&_r=1

  20. #60

    Mặc định

    Người cha giàu có và hồn ma con gái út
    Thứ Hai, 20/12/2010 --- cập nhật 09:21 GMT+7




    Sau khi những lời đồn thổi về “Hồn ma nhà họ Hứa” phát triển thành chuyện… truyền miệng, thì những giai thoại về khu an táng của Hứa Bổn Hòa xuất hiện.


    Nhấc chân một cái là thoáng chốc, Hứa Bổn Hòa hiện thân thành ông vua không ngai trong ngành bất động sản tại Sài Gòn- Gia Định đầu thế kỷ 20. Hứa Bổn Hòa có cách làm ăn mà mãi đến những năm gần đây, giới đầu tư bất động sản mới nghĩ ra, chính là… mua đất theo dạng đón đầu quy hoạch. Mấy ai biết, hơn 100 năm trước, Hứa Bổn Hòa đã sở hữu hơn 20 nghìn căn nhà và đó chỉ là khối lượng tài sản nổi. Còn khối lượng tài sản chìm của ông thì không ai có thể tính nổi. Chỉ bấy nhiêu đó, đủ thấy cái tầm của Hứa Bổn Hòa lớn đến mức nào (!).
    Hứa Bổn Hòa là người được xếp thứ tư trong câu vè nổi tiếng của miền Nam thời Pháp thuộc: “Nhất Sỹ - Nhì Phương - Tam Xưởng - Tứ Hỏa” (Tức Huyện Sỹ Lê Phát Đạt – Bá hộ Lý Tường Quan và chú Hỏa Hứa Bổn Hòa (Hui Bon Hoa)). Mặc dầu chỉ xếp thứ tư trong “tứ đại quan gia”, nhưng về mức độ gia sản thì chưa biết ai có thể qua mặt được Hứa Bổn Hòa hay không. Và trong “Tứ đại quan gia” này, Hứa Bổn Hòa là người để lại nhiều giai thoại xung quanh cuộc đời và sự nghiệp… kiếm tiền của mình.


    Hứa Bổn Hòa gốc là người Minh Hương. Xuất phát điểm của ông vua bất động sản Hứa Bổn Hòa cực thấp. Ông làm nghề thu mua phế liệu (hay còn gọi là buôn bán ve chai) thời khốn khó. Chắt chiu được ít vốn, ông mở đại lý thu gom phế liệu để kiếm lời từ những người buôn bán nhỏ.

    Cơ hội đến với Hứa Bổn Hòa khi ông thắng thầu trong phi vụ mua hơn 20 nghìn cái máy truyền tin của quân đội Pháp. Trên thực tế, đây là một trong những giai thoại về sự giàu có nhanh chóng của Hứa Bổn Hòa, kiểu như ông nhặt được hàng chục kí vàng khi đi tìm phế liệu, hay chuyện hùn vốn mở sòng bạc và tiệm đồ với người Pháp, rồi được chia của cải ở Nam Kỳ lục tỉnh…

    Một lần, Hứa Bổn Hòa nhận được lời mới tham gia phiên đấu giá hàng vạn cái máy truyền tin của quân đội Pháp cùng 10 đại lý buôn bán phế liệu khác. Khi viên thượng sĩ người Pháp đặt vấn đề muốn thanh lý toàn bộ số máy truyền tin trên, các chủ phế liệu chỉ mỉm cười, trừ Hứa Bổn Hòa. Bởi vào thời điểm đó, máy truyền tin đối với nhiều người hoàn toàn không có giá trị về mặt… tái sản xuất. Nhưng, Hứa Bổn Hòa lại nghĩ khác.

    Lời đồn trong giới thương nhân người Hoa cho biết, trước khi tham gia phiên đấu này, Hứa Bổn Hòa từng thành công khi phân kim và tìm thấy vàng từ một chiếc máy truyền tin bị hỏng. Vì vậy, ông nhanh chóng nắm cơ hội dành riêng cho mình từ cuộc đấu giá mà sản phẩm được mang ra “sàn” lại bị chối bỏ này. Vận dụng tất cả các mối quan hệ, Hứa Bổn Hòa đã vay mượn và cầm cố tài sản với số tiền đủ để mua lại toàn bộ số máy truyền tin của quân đội Pháp. Sau khi phân kim, ông thu được một lượng lớn vàng.

    Có số vốn mạnh trong tay, Hứa Bổn Hòa nhanh chóng rời bỏ ngành phế liệu mà tập trung vốn vào kinh doanh bất động sản. Đây là một trong những quyết định táo bạo của Hứa Bổn Hòa. Quyết định này đã mang lại vị trí vương giả cho ông về sau.


    Căn phòng trước đây là phòng ngủ của con gái Hứa Bổn Hòa



    Khi Hứa Bổn Hòa tính kinh doanh bất động sản, thì toàn bộ ngành nghề mới mẻ này đang nằm trong tay những người Chà Và, tức người Ấn Độ. Cuối thế kỉ 19 đầu thế kỉ 20, người Chà Và sang Việt Nam chủ yếu để làm 3 nghề là: mã tà, gác gian và buôn sạp vải. Thực ra việc buôn sạp vải đi kèm với chuyện cho vay nặng lãi và buôn nhà.

    Nhưng người Chà Và không có thói quen mua đất, mà có thói quen mua nhà đã được xây dựng sẵn từ những con bạc đang túng tiền, người nợ nần hoặc cần tiền gấp để chữa bệnh, kiểu buôn bán “mua rẻ, bán đắt”. Hứa Bổn Hòa không kinh doanh theo cách cò con này. Ông đi theo con đường riêng của mình.

    Khu Nguyễn Thái Bình – Lê Thị Hồng Gấm, thậm chí là một phần đường Nguyễn Thái Học, quận 1, TP.HCM bây giờ ngày ấy là vũng lầy và là con kênh số 20. Người Pháp quyết định lấp vũng lầy này để mở chợ. Cái chợ mà người Hoa quen gọi là “Tân Nhai Thị”, tức Chợ Mới (dù chưa được kiểm chứng chính xác bởi giới nghiên cứu, nhưng nhiều người cho rằng, Chợ Mới ngày nay chính là chợ Bến Thành).

    Trước đây, tại khu vực chợ này cũng đã có một cái chợ, gọi là Chợ Cũ. Nhưng để phát triển giao thương, người Pháp bắt đầu lấp vũng và kênh để xây dựng, cái tên “Tân Nhai Thị” bắt nguồn từ nguyên nhân này.

    Ngày khi nắm bắt được thông tin người Pháp chuẩn bị lấp kênh xây chợ, Hứa Bổn Hòa đã tung tiền mua toàn bộ phần đất… con kênh vừa mới lấp. Đây có thể được coi là lần giao dịch vô tiền khoáng hậu, bởi thời điểm đó, không có giao dịch bất động sản nào được thực hiện theo kiểu… đón đầu quy hoạch như của Hứa Bổn Hòa.

    Cái thời điểm mà người dân còn xài bạc cắc, đất chưa cất nhà ở Gia Định – Sài Gòn rẻ như… cho không. Thế nên, khi chợ đã được xây dựng, cơ sở hạ tầng được hoàn thiện, Hứa Bổn Hòa nhanh chóng sở hữu trong tay một khối lượng tài sản kếch xù với hơn 20 nghìn căn nhà phố.

    Những căn nhà to đẹp, cực kỳ hoành tráng với kiến trúc đậm nét châu Âu, có thể kể đến những công trình tiểu biểu của Hứa Bổn Hòa làm và còn lưu dấu ấn đậm nét cho đến ngày nay là: Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM, khách sạn Mejestic (trên đường Tôn Đức Thắng, quận 1), Bệnh viện Từ Dũ, chùa Kỳ Viên…

    Nghĩa là gần như những căn biệt thự vừa sang trọng vừa lịch lãm ở Sài Gòn đều thuộc quyền quản lý của Hứa Bổn Hòa. Lúc này ông cùng những con của mình chính thức lập Công ty Hui Bon Hoa. Công ty nổi tiếng đến mức, mà cùng thời người ta đặt câu vè “Đi tàu chú Hỷ, ở nhà chú Hỏa”).

    Người ta đồn rằng khi lên “ngôi vương” trong giới bất động sản, Hứa Bổn Hòa đã cho xây dựng ngôi biệt thự gồm 3 căn liên kết với nhau hình chữ U (nay là Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM, khu phức hợp và một tòa nhà cạnh Bảo tàng đang được sửa chữa) với hàng trăm cánh cửa. Đặc biệt, cổng chính của ngôi nhà này to… hơn cổng Dinh Toàn quyền Đông Dương, chính vì vậy các nhà cầm quyền người Pháp đã yêu cầu Hứa Bổn Hòa phải đập đi và xây lại nhỏ hơn so với cổng của Dinh Toàn quyền cho phải phép.


    Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM


    Tuy nhiên, lời đồn này khó có thể là… sự thật. Bởi đơn giản để có thể thành công trong các lần giao dịch bất động sản theo kiểu đón đầu quy hoạch của mình, Hứa Bổn Hòa cần có sự giúp đỡ rất lớn từ các quan chức người Pháp. Thế nên, một con người lọc lõi như Hứa Bổn Hòa không thể vì một chút sĩ diện nhất thời mà làm mất lòng những chiến hữu, vốn dĩ là cái “mỏ vàng” của riêng mình.

    Sau thành công từ việc đón đầu quy hoạch khu Chợ Mới, Hứa Bổn Hòa tiếp tục phát huy chuyện mua đất đón đầu quy hoạch. Có thời điểm, ông đã thống trị toàn bộ những vị trí kinh doanh bất động sản có máu mặt ở Gia Định – Sài Gòn về dưới trướng của mình. Được cái, Hứa Bổn Hòa không kinh doanh theo kiểu sát ván với đối thủ, nên được nhiều người nể trọng. Đặc biệt là dân lao động rất có cảm tình với “ông vua” xuất thân từ nghèo khó này.

    Sau khi những lời đồn thổi về “Hồn ma nhà họ Hứa” phát triển thành chuyện… truyền miệng, thì những giai thoại về khu an táng của Hứa Bổn Hòa xuất hiện. Có giai thoại cho rằng mộ của Hứa Bổn Hòa đang nằm tại quận Thủ Đức, TP.HCM. Giai thoại khác lại đồn hài cốt của Hứa Bổn Hòa đã được người thân đưa về Pháp, vốn dĩ ông mang quốc tịch này.

    Cũng có giai thoại cho rằng, trước khi mất Hứa Bổn Hòa đã cho xây dựng sẵn nhiều lăng mộ để chuẩn bị cho lúc nằm xuống. Mục đích chính của chuyện này là để đảm bảo an toàn cho phần mộ của ông sẽ không bị bọn trộm mộ xâm hại. Bởi, những người giàu như Hứa Bổn Hòa thương mang theo nhiều đồ tùy táng có giá trị khi về với đất. Và cũng để “long mạch” được đảm bảo về mặt “phát” của nó.

    Từ một gánh ve chai bước lên ngôi vương trong giới buôn bán bất động sản, với gia tài kếch xù và những giai thoại liên quan đến nhiều giai đoạn trong cuộc sống, có thể nói Hứa Bổn Hòa là một trong những nhân vật dân sinh cận đại để lại nhiều tranh cãi nhất cho đến nay.

    Theo Cảnh Sát Toàn Cầu
    NAM QUỐC sơn hà NAM ĐẾ cư
    TIỆT NHIÊN định phận tại THIÊN THƯ

    Đây là link Fanpage của Diễn đàn TGVH anh em nha https://www.facebook.com/thegioivohinh.fanpage/
    Đ
    ây là Youtube của Diễn đàn hay đăng ký ủng hộ nhé : https://www.youtube.com/@thegioivohinh571
    Tiktok1 - @thegioivohinh.571 : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9Wjn42o3s&_r=1

    Tiktok2 - @thegioivohinh.com : https://www.tiktok.com/@thegioivohin...9WnFaFDRX&_r=1

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •