Trang 84 trong 97 Đầu tiênĐầu tiên ... 34747879808182838485868788899094 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1,661 tới 1,680 trên 1939

Ðề tài: Xin mời mọi người chia sẻ và tìm hiểu về những khái niệm Phật Pháp

  1. #1661

    Mặc định



    Niết bàn trong Phật giáo không phải là một cõi cực lạc có vị trí không - thời gian .... mà là một trạng thái tâm linh hoàn toàn thanh thản, yên tĩnh, sáng suốt, không vọng động, diệt ái dục, xoá bỏ vô minh, chấm dứt mọi khổ đau, phiền não.

    (trích Về khái niệm Niết bàn trong Phật giáo - https://thuvienhoasen.org/a16798/ve-...rong-phat-giao)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  2. #1662

    Mặc định



    Một hôm Trí Thường hỏi Sư: Phật thuyết pháp tam thừa, lại thuyết tối thượng thừa là thế nào? Ðệ tử chưa rõ, xin Thầy dạy bảo.

    Sư nói: Ngươi chỉ nên tự xét bản tâm, chớ chấp trước pháp tướng bên ngoài, pháp chẳng bốn thừa, tâm ngươi tự có sai biệt: Thấy nghe tụng niệm là tiểu thừa; ngộ pháp hiểu nghiã là trung thừa; y pháp tu hành là đại thừa; vạn pháp thông đạt, vạn pháp đầy đủ, tất cả chẳng nhiễm, lià các pháp tướng, trọn vô sở đắc, gọi là tối thượng thừa. Thừa nghiã là hành, chẳng ở nơi tranh biện, ngươi nên tự tu, chớ hỏi ta vậy, trong bất cứ lúc nào, tự tánh tự như như...

    (Trích Pháp bảo Đàn Kinh - Hòa Thượng Thích Duy Lực dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  3. #1663

    Mặc định



    Hành Xương nói: ... Ðệ tử xem Kinh Niết Bàn, chưa hiểu cái nghiã thường và vô thường, xin Hoà Thượng từ bi giải thích sơ lược.

    Sư nói: Vô thường tức Phật tánh, có thường tức cái tâm phân biệt tất cả pháp thiện ác vậy.

    Hành Xương nói: Lời của Hoà Thượng rất nghịch lời văn trong Kinh.

    Sư nói: Ta được truyền tâm ấn Phật, đâu dám nghịch ý Kinh!

    Hành Xương nói: Kinh nói Phật tánh là thường, Hoà Thượng lại nói là vô thường. Các pháp thiện ác cho đến Bồ đề tâm đều là vô thường, Hoà Thượng lại nói là thường, ấy là trái nghịch nhau, khiến đệ tử lại thêm nghi ngờ.

    Sư nói: Xưa kia ta nghe Ni Vô Tận Tạng tụng qua một lần Kinh Niết Bàn, bèn vì Ni giải thuyết, chẳng có một chữ một nghiã không đúng với lời văn trong Kinh, cho đến nay vì ngươi mà thuyết, trước sau chẳng khác.

    Hành Xương nói: Ðệ tử căn tánh ngu muội, xin Hoà Thượng khai thị tỉ mỉ.

    Sư nói: Ngươi biết chăng, Phật tánh nếu thường còn nói gì về các pháp thiện ác; cho đến tận kiếp cũng chẳng một người phát Bồ đề tâm, nên ta nói vô thường, ấy chính là cái đạo chơn thường do Phật thuyết vậy. Hơn nữa, tất cả các pháp nếu vô thường thì mỗi mỗi đều có tự tánh riêng biệt để lãnh thọ sanh tử, vậy thì tánh chơn thường khắp nơi lại có chỗ thiếu sót, nên ta nói thường, ấy chính là nghiã chơn vô thường của Phật. Phật vì kẻ phàm phu tà đạo chấp nơi tà thường, những người nhị thừa từ nơi thường, suy ra vô thường, cộng thành tám thứ điên đảo, nên trong Kinh Niết Bàn liễu nghiã phá những thiên kiến của họ để tỏ bày tứ đức của Niết Bàn: chơn thường, chơn lạc, chơn ngã, chơn tịnh. Ngươi nay theo lời trái nghiã, lấy đoạn diệt vô thường và chấp thường là cố định, mà hiểu lầm lời nói sau cùng viên tròn vi diệu của Phật, dẫu cho xem Kinh ngàn lần, có ích gì đâu?

    Hành Xương hoát nhiên đại ngộ, nói kệ rằng:

    Nhân thủ vô thường tâm,
    Phật thuyết hữu thường tánh.
    Bất tri phương tiện giả,
    Du xuân trì thập lịch.
    Ngã kim bất thi công,
    Phật tánh nhi hiện tiền.
    Phi Sư tương thọ dữ,
    Ngã diệc vô sở đắc.
    Dịch nghiã:
    Vì giữ tâm vô thường,
    Phật nói tánh có thường.
    Kẻ chẳng biết phương tiện,
    Như mò sỏi tưởng vàng,
    Nay ta chẳng tác ý,
    Phật tánh tự hiện tiền,
    Chẳng phải do thầy cho.
    Ta cũng vô sở đắc.


    Sư nói: Ngươi nay đã triệt ngộ, nên đổi tên Trí Triệt.

    Trí Triệt lễ tạ lui ra.


    (Trích Pháp bảo Đàn Kinh - Hòa Thượng Thích Duy Lực dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  4. #1664

    Mặc định



    Hỏi: Thế nào là kiến giải của người đại thừa?

    Sư nói: Sáng với chẳng sáng, phàm phu thấy có nhị, người trí liễu đạt tánh ấy bất nhị, tánh bất nhị tức là thật tánh vậy. Thật tánh ở nơi phàm ngu mà chẳng bớt, nơi thánh hiền mà chẳng thêm; trụ nơi phiền não mà chẳng loạn, ngay nơi thiền định mà chẳng tịch, chẳng đoạn chẳng thường, chẳng đi chẳng đến, chẳng phải ở giữa, cũng chẳng bên trong bên ngoài, chẳng sanh chẳng diệt, tánh tướng như như, thường trụ chẳng biến đổi, ấy gọi là đạo.


    (Trích Pháp bảo Đàn Kinh - Hòa Thượng Thích Duy Lực dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  5. #1665

    Mặc định



    Hỏi: Sư nói chẳng sanh chẳng diệt, vậy đâu khác với ngoại đạo!

    Ðáp: Ngoại đạo nói chẳng sanh chẳng diệt, là dùng diệt để dẹp sanh, dùng sanh để tỏ diệt, sanh nơi chẳng sanh, diệt nơi chẳng diệt. Ta thuyết chẳng sanh chẳng diệt là: tự vốn chẳng sanh, nay cũng chẳng diệt, cho nên khác với ngoại đạo. Nếu ngươi muốn biết tâm yếu, nên đối với các pháp thiện ác đều chớ suy lường, tự nhiên được tâm thể thanh tịnh, trạm nhiên thường tịch, diệu dụng hằng sa.


    (Trích Pháp bảo Đàn Kinh - Hòa Thượng Thích Duy Lực dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  6. #1666

    Mặc định



    1. Người giác ngộ là người như thế nào? À, đó có thể là người nam hoặc người nữ. Bạn có thể tìm thấy họ trong một tu viện hoặc một ngôi nhà ở ngoại ô, trong rừng hoặc ở trong một thị trấn nhỏ. Nhưng sự thật thì không có nhiều người trong số họ giác ngộ ở những nơi đó như nhiều người thường nghĩ. Không phải vì sự giác ngộ vốn quá khó khăn; mà sự thật đáng buồn là hầu hết con người không chịu quan tâm kéo mình ra khỏi vũng lầy của vô minh và tham đắm.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  7. #1667

    Mặc định



    2. Lúc đầu, bạn sẽ không nhận ra người giác ngộ trong một đám đông bởi vì họ khá trầm lặng và kín đáo. Nhưng khi mọi thứ bắt đầu trở nên sôi nổi, khi đó họ mới nổi bật. Khi người khác bị những cơn giận làm cho bừng cháy lên thì người giác ngộ vẫn lặng yên với tất cả tình yêu thương. Khi người khác đang ở trong tình trạng rối loạn vì những cơn khủng hoảng thì người giác ngộ vẫn bình tĩnh như trước đây. Trong một cuộc tranh giành điên rồ của nhiều người để đạt được nhiều như có thể, người giác ngộ sẽ là người lặng yên trong góc với gương mặt điềm tĩnh. Vị ấy bước đi một cách êm ả trên con đường gồ ghề, vị ấy kiên định giữa sự lay động. Đó không phải là vì vị ấy muốn tạo nên sự khác biệt, mà chính do sự giải thoát khỏi lòng tham muốn đã làm cho vị ấy hoàn toàn độc lập và tự chủ. Nhưng lạ thay, mặc dù người khác không thể làm lay động vị ấy, nhưng sự bình tĩnh của vị ấy thì lại lay động được họ. Những ngôn từ hòa nhã của vị ấy đã hợp nhất những xung đột và thậm chí giúp những người đã nối kết với nhau gần nhau hơn. Người đau khổ, người sợ hãi và người lo lắng sẽ cảm thấy tốt hơn sau khi họ nói chuyện với vị ấy. Những động vật hoang dã cảm nhận được lòng từ bi trong trái tim của người giác ngộ và chúng không còn sợ hãi nữa. Ngay cả những nơi vị ấy cư ngụ, đó có thể là làng, rừng, đồi hoặc thung lũng, dường như có vẻ đẹp hơn, đơn giản chỉ bởi vì nơi đó có người giác ngộ.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  8. #1668

    Mặc định



    3.Người giác ngộ luôn luôn không thể hiện một ý kiến hay bảo vệ một quan điểm nào, trên thực tế vị ấy dường như không có bất kì quan điểm nào, vì vậy người ta thường nhầm lẫn vị ấy là một người ngu xuẩn. Khi vị ấy không có sự khó chịu hoặc trả thù, sỉ nhục hoặc nhạo báng ai, thì người ta lại nghĩ có một cái gì đó không ổn trong vị ấy. Nhưng vị ấy không quan tâm những gì họ nghĩ. Vị ấy bị cho là ngớ ngẩn nhưng đó chỉ là vì vị ấy thích giữ im lặng hơn. Người giác ngộ làm như thể vị ấy bị mù nhưng thực chất là thấy rõ tất cả mọi thứ đang diễn ra. Mọi người nghĩ rằng vị ấy yếu nhưng thực sự là rất mạnh mẽ. Bất kể là vẻ bề ngoài thế nào, vị ấy luôn sắc bén như lưỡi dao cạo.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  9. #1669

    Mặc định



    4. Khuôn mặt của người giác ngộ luôn luôn rạng rỡ và thanh thản bởi vì vị ấy không bao giờ lo lắng về những gì đã xảy ra ngày hôm qua hoặc những gì có thể xảy ra vào ngày mai. Từ dáng đi đến những động tác của vị ấy đều thanh nhã và tự tin bởi vì vị ấy có một lực chánh niệm tự nhiên trong mọi việc vị ấy làm. Giọng nói của vị ấy thì thu hút và ngôn từ thì tao nhã, rõ ràng, và xác đáng. Người giác ngộ đẹp một cách tự nhiên vì đơn giản vị ấy không làm bất cứ điều gì trên gương mặt hay với ngoại hình hoặc tài hùng biện, mà mọi thứ xuất phát từ chất thiện lành bên trong vị ấy.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  10. #1670

    Mặc định

    Một số tu sĩ nhầm "Đế Thích " với " Ngọc Hoàng Thượng Đế"...
    - "Đế Thích " là vua của cõi trời Đao Lợi
    - " Ngọc Hoàng Thượng Đế" ngự tại Bạch Ngọc Kinh ( là nơi mà nhà Phật gọi là cõi Niết Bàn đó )
    Chúng ta đừng nhầm vị quản lý của một tầng trời với chủ nhân của mọi tầng trời.....Ta giả sử có 1 toà cao ốc khoảng 30 tầng thì quản lý của 1 tầng trong toà cao ốc ( vd tầng 11, tầng 22v.v...) khác với chủ nhân của cả toà nhà cao ốc vì ông thấy là chủ của cả 30 tầng

  11. #1671

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi NINJA-dap-xichlo Xem Bài Gởi
    Một số tu sĩ nhầm "Đế Thích " với " Ngọc Hoàng Thượng Đế"...
    - "Đế Thích " là vua của cõi trời Đao Lợi
    - " Ngọc Hoàng Thượng Đế" ngự tại Bạch Ngọc Kinh ( là nơi mà nhà Phật gọi là cõi Niết Bàn đó )
    Chúng ta đừng nhầm vị quản lý của một tầng trời với chủ nhân của mọi tầng trời.....Ta giả sử có 1 toà cao ốc khoảng 30 tầng thì quản lý của 1 tầng trong toà cao ốc ( vd tầng 11, tầng 22v.v...) khác với chủ nhân của cả toà nhà cao ốc vì ông thấy là chủ của cả 30 tầng
    Làm sao để như thật rõ biết được điều này?

  12. #1672

    Mặc định



    5. Có thể người giác ngộ có một ngôi nhà, nhưng nếu nó bị đốt cháy vào ngày mai thì vị ấy sẽ di chuyển đến một nơi khác và ở ngay đó một cách thoải mái. Vị ấy có thể ở bất cứ nơi đâu. Ngay cả những người cố gắng cắt giảm số lượng hoặc những thứ mà họ có, họ dường như luôn luôn có quá nhiều. Còn người giác ngộ thì dường như luôn biết đủ dù có ai cho bao nhiêu đi chăng nữa. Đúng vậy, vị ấy cũng tìm kiếm những nhu cầu cần thiết của cuộc sống như bao nhiêu người khác nhưng vị ấy chỉ nhận những gì mà mình cần và những nhu cầu của vị ấy thì rất nhỏ. Cuộc sống của vị ấy thì gọn gàng và đơn giản và vị ấy hài lòng với những gì xảy ra trên con đường của mình. Thực phẩm thực sự của vị ấy là hỷ, thức uống thực sự của vị ấy là chân lý, ngôi nhà thực sự của vị ấy là sự tỉnh thức.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  13. #1673

    Mặc định



    6. Người bình thường thì ồn ào như tiếng suối chảy róc rách trong khi người giác ngộ thì yên lặng như độ sâu của đại dương. Vị ấy yêu thích sự tĩnh lặng và vị ấy nói với tinh thần tán dương sự yên tĩnh. Nói như vậy, tôi không có ý nói là vị ấy không bao giờ mở miệng. Vị ấy quá hạnh phúc khi nói về Giáo Pháp cho những người thích quan tâm lắng nghe, mặc dù vị ấy không bao giờ thuyết giảng và vị ấy sẽ không bị thu hút vào những cuộc luận đàm hay tranh cãi. Hơn nữa, bởi vì vị ấy không nói vượt ngoài giới hạn những gì mà vị ấy chắc chắn biết, tất cả mọi thứ vị ấy nói đều mang tính xác thực mà cả “những chuyên gia” cũng khó có thể sánh bằng.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  14. #1674

    Mặc định



    7. Tâm của người giác ngộ thì không lộn xộn với những ý nghĩ và cũng không phải là không hoạt động. Khi vị ấy cần ý tưởng thì vị ấy suy nghĩ và khi vị ấy không cần thì vị ấy để tâm trong trạng thái yên lặng. Đối với vị ấy, tư tưởng là một công cụ chứ không phải là một vấn đề. Vị ấy vẫn có những ký ức, những cảm xúc và những ý tưởng nhưng vị ấy không bị lay động bởi chúng. Đối với vị ấy chúng chỉ là những ảo tưởng huyền diệu. Vị ấy quan sát chúng khi chúng khởi lên, khi chúng tiếp tục tồn tại và khi chúng mất đi. Tâm của vị ấy giống như bầu trời trống không trong sáng – những đám mây trôi giạt qua nhưng nó vẫn cứ cao rộng, tinh khôi và không thay đổi.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  15. #1675

    Mặc định



    8. Mặc dù người giác ngộ luôn trong sáng trong tất cả mọi việc, nhưng vị ấy không nghĩ rằng mình là tốt hơn, tốt bằng hay thua kém đối với bất kì người nào khác. Những người khác thì cứ là những người khác, ở đây không có nhu cầu phán đoán hay so sánh. Vị ấy thì không ủng hộ hay phản đối bất cứ ai hay bất cứ điều gì.

    Vị ấy không thấy những điều trong giới hạn của thiện và ác, thanh tịnh và bất tịnh, thành công và thất bại nữa. Vị ấy hiểu rõ thế giới nhị nguyên và vượt thoát ra khỏi nó. Vị ấy cũng đã thoát ra ngoài ý tưởng của luân hồi và Niết bàn. Vượt thoát ngoài mọi thứ, vị ấy tự do đối với mọi thứ. Không tham muốn, không sợ hãi, không tưởng tượng và không lo lắng.


    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    Last edited by Richardhieu05; 03-03-2018 at 09:27 PM.
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  16. #1676

    Mặc định



    9. Trước đó không lâu, người giác ngộ cũng lúng túng và không hạnh phúc như những người khác. Vậy làm thế nào vị ấy có được cách mà vị ấy có ? Thực sự rất đơn giản. Vị ấy dừng lại việc tìm kiếm nguyên nhân của tất cả đau khổ bên ngoài và bắt đầu nhìn vào bên trong bản thân mình. Khi nhìn, vị ấy thấy rằng những điều mà vị ấy đã nhận là mình và đã chấp chặt, như thân thể, tình cảm, cảm xúc, ý tưởng và những vấn đề, tất cả đều không phải là của mình. Và khi đó, vị ấy buông xả. Không còn vướng mắc vào những điều không thật nữa, vị ấy thấy sự thật, thấy lẽ không sanh, không thành, không tạo, không tác.

    Bây giờ vị ấy an trú trong tự do vô tướng rỗng không đó và vị ấy hạnh phúc trong tất cả các thời. Vì lý do đó mà chúng ta khó phân biệt người giác ngộ. Những người khác thì cố gắng phân loại họ bằng việc gọi họ là một vị thánh, một vị A-la-hán hoặc thậm chí đôi khi gọi là một kẻ ngu ngốc. Trái lại vị ấy chỉ cười với những danh hiệu này và đề cập đến bản thân như “một người tầm thường”. Làm thế nào bạn có thể gắn danh hiệu cho một người đã vượt qua mọi ranh giới?


    Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  17. #1677

    Mặc định



    10. Bởi vì vị ấy đã hoàn thành nhiệm vụ của mình và không có gì thêm để thực hiện, người giác ngộ dành phần lớn thời gian ngồi yên lặng chú ý đến những việc của mình. Đối với người bình thường thì cuộc sống của người giác ngộ có vẻ giống như một người đần độn.“Hãy cho tôi một chút sôi động, một chút khác biệt” họ nói vậy. Nhưng tất nhiên khi họ có được sự phấn khích hoặc nhiều loại mà họ không thích – bệnh tật, thất bại, sự hắt hủi hay tử vong – thì họ rơi vào tuyệt vọng. Lúc đó, người giác ngộ mới bước tới để giúp đỡ và chữa lành một cách thầm lặng. Và bởi vì vị ấy có nhiều thời gian nên vị ấy có thể dành trọn phần mình cho người khác. Vị ấy tiếp xúc với mọi người bằng tất cả tình yêu thương.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  18. #1678

    Mặc định



    11. Vị ấy cảm thấy hạnh phúc để chờ một cơ hội tốt như thế cho đến khi kết thúc và khi cái chết cuối cùng diễn ra, vị ấy ra đi mà không sợ hãi và cảm thấy không hối tiếc. Sau khi chết thì điều gì xảy ra đối với người giác ngộ ? Nhiều học giả đã tranh cãi về điều này trong nhiều thế kỉ. Nhưng bạn không thể tìm thấy nơi mà người giác ngộ đã đi, cũng như bạn không thể tìm thấy đường đi của một con chim đang bay tự do trên bầu trời. Chết cũng giống như sống, Người Vô Tích đến và đi đều không để lại dấu vết nào.

    (Trích: THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÁC NGỘ? | Shravasti Dhammika | Vĩnh Thuỵ dịch)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  19. #1679

    Mặc định



    Đại Giác Thế Tôn thương các chúng sanh mê trái tự tâm, luân hồi sáu nẻo trải nhiều kiếp lâu xa, không thể thoát ra. Do vậy, khởi lòng Vô Duyên Từ, vận dụng lòng Bi đồng thể, thị hiện sanh trong thế gian, thành Đẳng Chánh Giác, tùy thuận cơ nghi rộng giảng các pháp. Nói bao quát đại cương thì gồm có năm tông, năm tông là như thế nào? Chính là Luật, Giáo, Thiền, Mật và Tịnh. Luật là Phật thân, Giáo là Phật ngữ, Thiền là Phật tâm. Phật sở dĩ thành Phật chỉ do ba pháp này, Phật sở dĩ độ sanh cũng chỉ có ba pháp này. Nếu chúng sanh thật sự có thể nương theo Luật, Giáo, Thiền của Phật để tu trì thì ba nghiệp của chúng sanh sẽ chuyển thành ba nghiệp của chư Phật. Ba nghiệp đã chuyển thì phiền não chính là Bồ Đề, sanh tử chính là Niết Bàn. Lại sợ kẻ túc nghiệp sâu nặng ắt chẳng dễ chuyển, nên dùng sức gia trì Đà La Ni tam mật[2] để un đúc. Như tò vò bảo con nhộng: “Giống ta, giống ta”, bảy ngày sau sẽ biến thành tò vò[1]. Lại sợ kẻ căn khí kém hèn, chưa được giải thoát, thọ sanh lần nữa, khó tránh khỏi mê mất; do vậy, đặc biệt mở ra một môn “tín nguyện niệm Phật, cầu sanh Tịnh Độ” để dù thánh hay phàm cùng trong đời này được vãng sanh Tây Phương. Thánh sẽ mau chứng Vô Thượng Bồ Đề, phàm thì vĩnh viễn thoát khỏi sanh tử buộc ràng. Do cậy vào Phật từ lực, nên công đức lợi ích chẳng thể nghĩ bàn.

    Phải biết: Luật chính là nền tảng của Giáo, Thiền, Mật, Tịnh. Nếu chẳng nghiêm trì cấm giới sẽ chẳng thể đạt được lợi ích thật sự nơi Giáo, Thiền, Mật, Tịnh. Giống như xây lầu cao vạn trượng nếu nền móng không vững thì chưa xây xong đã sụp. Tịnh là chỗ quy túc của Luật, Giáo, Thiền, Mật, như trăm sông vạn dòng đều đổ vào biển cả. Bởi lẽ pháp môn Tịnh Độ chính là pháp môn “trên thành Phật đạo, dưới độ chúng sanh, thành thủy, thành chung” của mười phương tam thế chư Phật. Vì vậy, trong phẩm Nhập Pháp Giới của kinh Hoa Nghiêm, Thiện Tài được Phổ Hiền Bồ Tát gia bị, khai thị, đã chứng Đẳng Giác, ngài Phổ Hiền bèn dạy phát mười đại nguyện vương, hồi hướng vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới để mong viên thành Phật Quả, lại dùng mười nguyện ấy khuyên khắp Hoa Tạng hải chúng. Trong kinh Quán Vô Lượng Thọ, chương Hạ Phẩm Hạ Sanh, dẫu là kẻ Ngũ Nghịch Thập Ác sắp đọa A Tỳ địa ngục, được thiện tri thức dạy cho niệm Phật hoặc niệm mười tiếng, hoặc chỉ mấy tiếng rồi liền mạng chung, cũng được đức Phật tiếp dẫn vãng sanh Tây Phương.

    Xem đó thì trên từ Đẳng Giác Bồ Tát chẳng thể ra ngoài pháp này; dưới đến tội nhân Ngũ Nghịch Thập Ác cũng có thể vào trong pháp này. Công đức lợi ích ấy vượt trỗi hết thảy [các pháp khác] trong giáo pháp cả một đời đức Phật, bởi những giáo pháp trong cả một đời Ngài đều cậy vào tự lực để thoát sanh tử; còn pháp môn Tịnh Độ, kẻ chưa đoạn Hoặc, cậy vào Phật từ lực, liền có thể đới nghiệp vãng sanh. Người đã đoạn Hoặc cậy vào Phật từ lực bèn mau chứng lên bậc Địa Thượng Bồ Tát[3]. Đây chính là pháp môn đặc biệt trong giáo pháp cả một đời đức Phật, chẳng thể dùng những giáo pháp theo đường lối thông thường để bàn luận được. Vì thế, các kinh Đại Thừa như Hoa Nghiêm, Pháp Hoa v.v… các vị đại Bồ Tát như Văn Thù, Phổ Hiền v.v…, các đại tổ sư như Mã Minh, Long Thọ v.v… thảy đều xiển dương, khen ngợi, chỉ dạy, khuyên khắp chúng sanh vãng sanh.

    Ấn Quang Đại Sư (Tổ Sư Đời Thứ 13 Của Tịnh Độ Tông Và Cũng Là Hóa Thân Của Đại Thế Chí Bồ Tát)

    [1] Tam mật là thân mật, khẩu mật, tâm mật.

    [2] Đây là truyền thuyết nói về sự biến thái từ ấu trùng thành tò vò. Ở đây, Tổ chỉ mượn truyền thuyết của dân gian Trung Quốc để nói cho dễ hiểu tác dụng của chú ngữ.

    [3] Địa Thượng Bồ Tát: Từ địa vị Sơ Địa trong trở lên.
    Kinh Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm dạy: "NẾU QUÊN MẤT TÂM BỒ ĐỀ MÀ TU CÁC PHÁP LÀNH, ĐÓ LÀ NGHIỆP MA."
    HT Tuyên Hóa dạy "Nơi nào có Kinh Hoa Nghiêm thì nơi đó có đức Phật."

  20. #1680
    Đai Đen
    Gia nhập
    Feb 2014
    Nơi cư ngụ
    Thanh Xuân, Hà Nội
    Bài gởi
    706

    Mặc định

    Xin kính chào các huynh, tỷ trên diễn đàn !


    Hôm nay, TD mới đi sâu tìm hiểu về ngũ uẩn (là các yếu tố về vật chất, tinh thần được kết hợp lại để tạo thành con người, chúng sinh) . Về uẩn sắc, thọ, tưởng thì TD hiểu. Nhưng đọc đến uẩn hành thì TD thấy mơ hồ, chẳng hiểu nó là gì nữa.

    TD tìm trên google mục này, mà ko thấy nói gì về uẩn hành. Cộng với đây là chủ đề TD thấy phù hợp nhất để vào đây học hỏi.

    Trên trang thuvienhoasen nói là: Saṅkhāra (hành) được hiểu là tạo tác các nghiệp thiện, nghiệp bất thiện và nghiệp bất động làm nên thức tái sanh vào tứ ác đạo, người bất hạnh, người hữu phúc, trời Dục giới, trời Sắc giới và trời Vô sắc giới
    (https://thuvienhoasen.org/a19404/ngu-uan-giai-khong)


    Mong các huynh, tỷ giảng giải giúp TD hiểu về uẩn hành này là gì ạ ?

    Kính !
    Last edited by Thuongdan; 21-03-2018 at 10:41 AM.
    Sám hối, tạ ơn trước khi ngủ và sau khi thức dậy !
    Lạy Phật giúp tăng trưởng Phước !
    Thương yêu cả với kẻ thù !
    Thực dưỡng Ohsawa !

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Similar Threads

  1. Mật tông vấn đáp
    By ductri16580 in forum Mật Tông
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 05-09-2014, 11:53 AM
  2. Kinh Vô Lượng Thọ Phật !
    By kinhdich in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 31-05-2012, 04:26 PM
  3. Xin hỏi về phương thức trợ niệm
    By ngocbich.ploy in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 30-10-2011, 11:46 PM
  4. Dành cho người hữu duyên
    By nguoi_mu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 101
    Bài mới gởi: 24-04-2011, 07:54 PM
  5. NIỆM PHẬT VÔ TƯỚNG -PHÁP MÔN THIỀN-TỊNH
    By linh_tinh_85 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 22-02-2011, 08:47 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •