Trang 1 trong 4 1234 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 73

Ðề tài: Thích Nhật Từ Bậc chân tu uyên bác

  1. #1

    Smile Thích Nhật Từ Bậc chân tu uyên bác

    Ở độ tuổi 46,những gì thầy Thích Nhật Từ làm được thực sự là điều kỳ diệu.Nhìn vào con đường tu hành và hoằng pháp của thầy,dường như người ta thấy tương lai nền Phật giáo Việt Nam đang hứa hẹn nở rộ đầy triển vọng.

    Bậc chân tu uyên bác

    Đại đức Thích Nhật Từ sinh năm 1969 tại Sài Gòn,xuất gia năm 1984 và thọ giới tỳ kheo năm 1988. Năm 1992,thầy trở thành trụ trì Chùa Giác Ngộ và gắn bó với ngôi chùa này cho đến nay.Năm 1994,thầy tốt nghiệp Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh với bằng cử nhân Anh văn.Năm 1997,thầy được hoàn thành khóa cao học triết học tại Đại học Dehli,Ấn Độ.Năm 2002,ở tuổi 33,thầy được trường Đại học Allabad trao bằng tiến sỹ triết học.Khó có thể kể hết những cương vị thầy Nhật Từ đã và đáng.Nhưng nhắc đến thầy,ai cũng nhớ đến thành công của Đại lễ Phật Đản Vesak 2008,khi thầy là Trưởng Ban thư ký quốc tế.Ngoài ra,thầy còn giữ cương vị quan trọng tại Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM và Viện nghiên cứu Phật học Việt Nam.Đóng góp quan trọng nhất của thầy là những cố gắng không mệt mỏi nghiên cứu và truyền bá Phật giáo ở trong nước và hải ngoại.Thầy là tác giả và dịch giả của trên 20 sách về Phật giáo. Suốt mấy chục năm qua,thầy đã giảng kinh tại hàng trăm chùa chiền trong nước và nước ngoài,số bài giảng được ghi âm của thầy đã lên đến hàng ngàn.Thầy Thích Nhật Từ cũng là nhà hoạt động xã hội ưu tú,không chỉ làm từ thiện,thầy còn mớ các khóa tu cho các bệnh nhân ung bướu,thuyết giảng cho hàng ngàn trại viên tại các Trung tâm bảo trợ xã hội.Những công việc thiện nguyện đã trở thành một phần cuộc đời tu hành của thầy

    Người "gỡ rối tơ lòng"

    Dù việc trở thành tư vấn viên của Phật tử chỉ là bất đắc dĩ,thầy Nhật Từ đã chứng tỏ khả năng dùng Phật pháp để trị liệu những vấn đề của cuộc sống.Bằng nhãn quan từ bi của đạo Phật,trong các buổi trả lời thắc mắc tại Chùa Giác Ngộ và nhiều Chùa khác,thầy giúp gỡ rối những tình huống tưởng chừng xa lạ với nơi cửa Phật chồng ngoại tình nên khi ốm đau bị vợ bỏ mặc,trót sa ngã với tình nhân cũ,mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu,sự tan vỡ của đôi tình nhân trẻ để lại đứa con không biết nên bỏ hay nên giữ.Dù không viện dẫn nhiều kinh điển nhưng trước bất kỳ khúc mắc nào của đời sống trần thế,thầy đều dùng tấm lòng bao dung của người nhà Phật để soi đường.Thầy khuyên người vợ có chồng ngoại tình nay mắc bạo bệnh đau ốm hãy nghĩ đến nghĩa tình vợ chồng hai ba mươi năm để chiến thắng nỗi khổ đau vài ba năm người chồng không chung thủy,lấy lòng từ bi để tha thứ cho chồng và để gây dựng lại gia đình cho con cái bớt khổ.Thầy cũng hết sức thực tế khi khuyên những cô gái gặp phải người tình phụ bạc đừng nên lưu luyến nỗi sầu bi vì hai người đã không có duyên với nhau,hãy nên mạnh dạn trút bỏ quá khứ để đi tìm hạnh phúc mới.Thầy đem Phật pháp vào cuộc sống bằng những triết lý đơn giản và gợi mở những hành xử có tình,có lý đến mức người nghe phải thán phục.Thầy tâm niệm Đạo Phật là đạo nhập thế nên nó gắn liền với cuộc sống thường nhật của con người là lẽ đương nhiên

    Góp phần hòa giải dân tộc

    Không chỉ thuyết giảng tại hàng trăm chùa chiền,trường học trong nước,thầy Nhật Từ còn góp phấn không nhỏ trong việc truyền bá Phật pháp ra hải ngoại.Trên con đường hành đạo,thầy chứng kiến và trải nghiệm mối bất hòa dân tộc vẫn còn tồn tại trong người Việt nói chung và Phật tử người Việt nói riêng.Bằng sự am hiểu lịch sử sâu sắc,thầy lý giải sự chia rẽ của Phật giáo Việt Nam,sự chia rẽ của dân tộc Việt Nam những nỗi hận thù của quá khứ lẽ ra phải được quên đi như Phật dạy thì vẫn được lưu giữ và khơi dậy,khiến cho người Việt Nam trong nước và hải ngoại vẫn chưa thể hòa hơp.Thầy mong người Việt Nam,dù là Phật tử hay không,hãy ngừng tranh cãi ai đúng ai sai,dùng lòng từ bi để hàn gắn nỗi đau quá khứ.Thầy mong có những chay đàn cầu nguyện cho vong hồn tử sỹ của cả hai bên.Thầy quan niệm sự hòa thuận của người Việt Nam với nhau không chỉ xuất phát từ nhu cầu kinh tế mà phải xuất phát từ lòng bao dung độ lượng giữa người với người.Nỗi đau lớn của thầy là chia rẽ.Có một vài Phật tử sống ở nước ngoài vẫn nhìn về trong nước bằng con mắt hận thù.Ngay tại hải ngoại,nhiều môn phái cũng chưa có thống nhất cao.Thầy Nhật Từ cho rằng ý đây là hậu quả của việc đặt nặng ý thức hệ Giáo hội và việc dùng Phật giáo để đấu tranh chính trị.Sứ mệnh của người tu hành chân chính là phải dùng lòng từ bi để hóa giải hận thù,giúp cộng đồng Phật giáo trong và ngoài nước đoàn kết,thống nhất với nhau làm Phật sự

    Những ước mơ cao cả

    Thầy Nhật Từ luôn mong ước có thể để đem điều hay lẽ phải của Nhà Phật đến với con quần chúng nhiều hơn nữa. Không chỉ giảng kinh theo cách truyền thống,thầy còn lập ra hai trang web Đạo Phật ngày nay và Tủ sách Phật học.Trên các Tủ sách Phật học,có hàng ngàn bài Pháp thoại của thầy về nhiều vấn đề Phật học và cả các kinh điển Phật giáo được âm thanh hóa,giúp Phật tử và những người yêu triết lý Nhà Phật dễ dàng tiếp cận và lĩnh hội.Thầy còn cho biên tập và xuất bản Tủ sách Đạo Phật ngày nay với trên 50 tác phẩm về nhiều chủ đề khác nhau,đáp ứng nhu cầu nghiên cứu và hành trì.Một nguyện ước lớn của thầy là dịch Kinh Phật ra tiếng Anh và các thứ tiếng khác để truyền giảng cho người nước ngoài.Theo thầy Đức Phật khuyên người tu hành truyền kinh bằng tiếng bản ngữ,nên nếu chỉ dùng tiếng Việt thì những điều hay lẽ phải sẽ chỉ đến được với người Việt Nam.Đó là chưa kể những người Việt hải ngoại sau hàng chục năm xa quê giờ tiếng mẹ đẻ không còn thông thạo vì hàng ngày chỉ nói tiếng bản ngữ.Sở nguyện của thầy đã được nhiều người hưởng ứng và thầy vẫn mong mỏi sự đóng góp nhiều hơn nữa của các bậc trí thức có lòng với Nhà Phật.Song,có lẽ mơ ước lớn nhất của thầy là xây dựng một nền Phật giáo Việt Nam lành mạnh và song hành cùng dân tộc.Sự phát triển của Phật giáo không nằm ở tổ chức Giáo hội và càng không phải bằng con đường hành chính hóa Giáo hội,mà phải bằng con đường vận dụng sáng tạo Phật pháp và phát triển các pháp môn Phật giáo Việt Nam có sở trường dựa trên nền văn hóa Việt Nam
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  2. #2

    Mặc định

    eo .......................noử rộ...........eo
    :hee_hee:........... thanh phần bất hảo...................:hee_hee:

  3. #3

    Mặc định

    Pactender cho may thang dau Troc, da tron.

  4. #4

    Mặc định

    Thầy này giỏi

  5. #5
    Đai Đen Avatar của changchancuu
    Gia nhập
    Nov 2011
    Nơi cư ngụ
    ĐẠI HỌC BÔNBA
    Bài gởi
    689

    Mặc định

    Tốt đời đẹp đạo.....phải luôn là kim chỉ nam của một người tu hành...
    Ta đây vốn thật người TRỜI
    Đứt dây rơi xuống làm người TRẦN GIAN

  6. #6

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi santanas.kratos666 Xem Bài Gởi
    Gieo gì gặt nấy...............
    Éo có lo!!!

  7. #7
    Nhị Đẳng Avatar của smc
    Gia nhập
    May 2012
    Nơi cư ngụ
    Tân Phú - Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    2,230

    Mặc định

    "Đạo Phật mê tín" và "Đạo Phật kinh tế" không thích điều này !!!

  8. #8

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi phanquanbt Xem Bài Gởi
    Ở độ tuổi 46,những gì thầy Thích Nhật Từ làm được thực sự là điều kỳ diệu.Nhìn vào con đường tu hành và hoằng pháp của thầy,dường như người ta thấy tương lai nền Phật giáo Việt Nam đang hứa hẹn nở rộ đầy triển vọng.

    Bậc chân tu uyên bác

    Đại đức Thích Nhật Từ sinh năm 1969 tại Sài Gòn,xuất gia năm 1984 và thọ giới tỳ kheo năm 1988. Năm 1992,thầy trở thành trụ trì Chùa Giác Ngộ và gắn bó với ngôi chùa này cho đến nay.Năm 1994,thầy tốt nghiệp Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh với bằng cử nhân Anh văn.Năm 1997,thầy được hoàn thành khóa cao học triết học tại Đại học Dehli,Ấn Độ.Năm 2002,ở tuổi 33,thầy được trường Đại học Allabad trao bằng tiến sỹ triết học.Khó có thể kể hết những cương vị thầy Nhật Từ đã và đáng.Nhưng nhắc đến thầy,ai cũng nhớ đến thành công của Đại lễ Phật Đản Vesak 2008,khi thầy là Trưởng Ban thư ký quốc tế.Ngoài ra,thầy còn giữ cương vị quan trọng tại Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM và Viện nghiên cứu Phật học Việt Nam.Đóng góp quan trọng nhất của thầy là những cố gắng không mệt mỏi nghiên cứu và truyền bá Phật giáo ở trong nước và hải ngoại.Thầy là tác giả và dịch giả của trên 20 sách về Phật giáo. Suốt mấy chục năm qua,thầy đã giảng kinh tại hàng trăm chùa chiền trong nước và nước ngoài,số bài giảng được ghi âm của thầy đã lên đến hàng ngàn.Thầy Thích Nhật Từ cũng là nhà hoạt động xã hội ưu tú,không chỉ làm từ thiện,thầy còn mớ các khóa tu cho các bệnh nhân ung bướu,thuyết giảng cho hàng ngàn trại viên tại các Trung tâm bảo trợ xã hội.Những công việc thiện nguyện đã trở thành một phần cuộc đời tu hành của thầy

    Người "gỡ rối tơ lòng"

    Dù việc trở thành tư vấn viên của Phật tử chỉ là bất đắc dĩ,thầy Nhật Từ đã chứng tỏ khả năng dùng Phật pháp để trị liệu những vấn đề của cuộc sống.Bằng nhãn quan từ bi của đạo Phật,trong các buổi trả lời thắc mắc tại Chùa Giác Ngộ và nhiều Chùa khác,thầy giúp gỡ rối những tình huống tưởng chừng xa lạ với nơi cửa Phật chồng ngoại tình nên khi ốm đau bị vợ bỏ mặc,trót sa ngã với tình nhân cũ,mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu,sự tan vỡ của đôi tình nhân trẻ để lại đứa con không biết nên bỏ hay nên giữ.Dù không viện dẫn nhiều kinh điển nhưng trước bất kỳ khúc mắc nào của đời sống trần thế,thầy đều dùng tấm lòng bao dung của người nhà Phật để soi đường.Thầy khuyên người vợ có chồng ngoại tình nay mắc bạo bệnh đau ốm hãy nghĩ đến nghĩa tình vợ chồng hai ba mươi năm để chiến thắng nỗi khổ đau vài ba năm người chồng không chung thủy,lấy lòng từ bi để tha thứ cho chồng và để gây dựng lại gia đình cho con cái bớt khổ.Thầy cũng hết sức thực tế khi khuyên những cô gái gặp phải người tình phụ bạc đừng nên lưu luyến nỗi sầu bi vì hai người đã không có duyên với nhau,hãy nên mạnh dạn trút bỏ quá khứ để đi tìm hạnh phúc mới.Thầy đem Phật pháp vào cuộc sống bằng những triết lý đơn giản và gợi mở những hành xử có tình,có lý đến mức người nghe phải thán phục.Thầy tâm niệm Đạo Phật là đạo nhập thế nên nó gắn liền với cuộc sống thường nhật của con người là lẽ đương nhiên

    Góp phần hòa giải dân tộc

    Không chỉ thuyết giảng tại hàng trăm chùa chiền,trường học trong nước,thầy Nhật Từ còn góp phấn không nhỏ trong việc truyền bá Phật pháp ra hải ngoại.Trên con đường hành đạo,thầy chứng kiến và trải nghiệm mối bất hòa dân tộc vẫn còn tồn tại trong người Việt nói chung và Phật tử người Việt nói riêng.Bằng sự am hiểu lịch sử sâu sắc,thầy lý giải sự chia rẽ của Phật giáo Việt Nam,sự chia rẽ của dân tộc Việt Nam những nỗi hận thù của quá khứ lẽ ra phải được quên đi như Phật dạy thì vẫn được lưu giữ và khơi dậy,khiến cho người Việt Nam trong nước và hải ngoại vẫn chưa thể hòa hơp.Thầy mong người Việt Nam,dù là Phật tử hay không,hãy ngừng tranh cãi ai đúng ai sai,dùng lòng từ bi để hàn gắn nỗi đau quá khứ.Thầy mong có những chay đàn cầu nguyện cho vong hồn tử sỹ của cả hai bên.Thầy quan niệm sự hòa thuận của người Việt Nam với nhau không chỉ xuất phát từ nhu cầu kinh tế mà phải xuất phát từ lòng bao dung độ lượng giữa người với người.Nỗi đau lớn của thầy là chia rẽ.Có một vài Phật tử sống ở nước ngoài vẫn nhìn về trong nước bằng con mắt hận thù.Ngay tại hải ngoại,nhiều môn phái cũng chưa có thống nhất cao.Thầy Nhật Từ cho rằng ý đây là hậu quả của việc đặt nặng ý thức hệ Giáo hội và việc dùng Phật giáo để đấu tranh chính trị.Sứ mệnh của người tu hành chân chính là phải dùng lòng từ bi để hóa giải hận thù,giúp cộng đồng Phật giáo trong và ngoài nước đoàn kết,thống nhất với nhau làm Phật sự

    Những ước mơ cao cả

    Thầy Nhật Từ luôn mong ước có thể để đem điều hay lẽ phải của Nhà Phật đến với con quần chúng nhiều hơn nữa. Không chỉ giảng kinh theo cách truyền thống,thầy còn lập ra hai trang web Đạo Phật ngày nay và Tủ sách Phật học.Trên các Tủ sách Phật học,có hàng ngàn bài Pháp thoại của thầy về nhiều vấn đề Phật học và cả các kinh điển Phật giáo được âm thanh hóa,giúp Phật tử và những người yêu triết lý Nhà Phật dễ dàng tiếp cận và lĩnh hội.Thầy còn cho biên tập và xuất bản Tủ sách Đạo Phật ngày nay với trên 50 tác phẩm về nhiều chủ đề khác nhau,đáp ứng nhu cầu nghiên cứu và hành trì.Một nguyện ước lớn của thầy là dịch Kinh Phật ra tiếng Anh và các thứ tiếng khác để truyền giảng cho người nước ngoài.Theo thầy Đức Phật khuyên người tu hành truyền kinh bằng tiếng bản ngữ,nên nếu chỉ dùng tiếng Việt thì những điều hay lẽ phải sẽ chỉ đến được với người Việt Nam.Đó là chưa kể những người Việt hải ngoại sau hàng chục năm xa quê giờ tiếng mẹ đẻ không còn thông thạo vì hàng ngày chỉ nói tiếng bản ngữ.Sở nguyện của thầy đã được nhiều người hưởng ứng và thầy vẫn mong mỏi sự đóng góp nhiều hơn nữa của các bậc trí thức có lòng với Nhà Phật.Song,có lẽ mơ ước lớn nhất của thầy là xây dựng một nền Phật giáo Việt Nam lành mạnh và song hành cùng dân tộc.Sự phát triển của Phật giáo không nằm ở tổ chức Giáo hội và càng không phải bằng con đường hành chính hóa Giáo hội,mà phải bằng con đường vận dụng sáng tạo Phật pháp và phát triển các pháp môn Phật giáo Việt Nam có sở trường dựa trên nền văn hóa Việt Nam
    Ca ngợi về thế tục thì ổn Ngài là đệ tử của ông ngài Thích thiện Trí

  9. #9

    Smile Gốc rễ của sân hận

    SẮC THÁI CỦA CƠN GIẬN

    Khái niệm “giận dữ” được định nghĩa như dòng chảy cảm xúc, đối tượng là con người được thể hiện qua lời nói khó nghe, lời qua tiếng lại trong giao tiếp cũng như việc làm… mang lại sự bực dọc, không ưa thích.

    Cơn giận dữ biểu hiện dưới nhiều góc độ khác nhau. Ví dụ, góc độ giọng nói thì sự giận dữ được thể hiện qua lời quát tháo, nguyền rủa tục tĩu, hăm dọa, hoặc lời đường mật nhưng chứa lưỡi dao, mảnh chai hay gai nhọn bên trong mà người giận dữ tặng đối phương. Biểu hiện không thiện cảm về giọng nói làm giá trị, ý nghĩa mối quan hệ, giao tế bị tổn thương, để lại vết hằn nội kết tạo khoảng cách ngày càng nhân rộng. Nó có thể trở thành dãy núi Trường Sơn hay Vạn Lý Trường Thành là tùy vào khả năng xử lý mâu thuẫn của hai bên. Sự ứng xử thiếu khôn ngoan sẽ tạo ra hố ngăn cách hoặc thiết lập thành hai đường ray xe lửa song song, sự nóng giận sẽ thiêu đốt mối quan hệ tình người!

    Theo nhà Phật, cơn giận dữ như ngọn lửa đỏ có thể thiêu cháy tất cả. Ai nuôi dưỡng cơn giận dữ trong lòng là đang tình nguyện đưa ngọn lửa vào thiêu đốt tâm thành tro bụi, làm cho hành động mang tính hủy diệt và mối quan hệ giữa tình người, kể cả với người thân trở thành nội kết khổ đau. Trong mọi tình huống, nếu vô tình hay cố ý nuôi dưỡng cơn giận dữ trong lòng, tức là đang từ bỏ niềm hạnh phúc, an vui giữa mình với người. Sân hận và giận dữ là hai đối tượng mà người con Phật cần tu tập để chuyển hóa. Chinh phục để chiến thắng cơn giận mang lại hạnh phúc lâu dài trong tâm, hành động và quan hệ giữa con người với nhau!

    Nếu cơn giận dữ được biểu đạt bằng hình thức cử chỉ thì da mặt tái mét, mắt đỏ ngầu, môi giật và máu dồn lên não bộ hoặc nói lầm bầm, đập bàn ghế, xô ngã các vật dụng,

    đập nát những gì đang có trên tay, hoặc biểu hiện bằng cách giậm chân, nhổ nước miếng hay những biểu hiện thô bạo, tấn công, bạo động, thậm chí muốn tiêu diệt người khác. Các biểu đạt của sân hận là hành vi phiền não, nghiệp chướng và khổ đau. Đệ tử Phật cần nhận diện biểu hiện của sân hận từ thô đến tế. Đừng để sân hận len lỏi vào hơi thở, sự sống kể cả trong ý nghĩ và việc làm, nhất là đối với người đang đi trên con đường hướng thượng, tìm kiếm sự an lành lâu dài hay vĩnh viễn.

    Sân hận còn được biểu đạt dưới góc độ tính tình, thái độ ứng xử, có thể là sự hiềm khích, bực dọc, im lặng, làm ngơ, dửng dưng trước khổ đau của người khác, dù là người thương, người thân đã từng chia sẻ niềm vui, nỗi khổ trong cuộc sống. Khi cơn giận dữ xuất hiện, con người có thể trở nên chai sạn, bàng quan trước những khổ đau, nhu cầu trợ giúp của người khác trong khi chỉ cần mở bàn tay ra là có thể nâng đỡ, giúp người ta có được chất liệu an vui và hạnh phúc lâu dài.

    Kinh điển thường ví giận dữ như một cơn điên. Người điên cuồng không kiềm chế được ý thức nên hành vi, cử chỉ, việc làm gây thương tổn bản thân và người khác. Người giận dữ càng lưu giữ thái độ này lâu chừng nào thì sẽ chia chẻ mảnh đất tâm nhiều chừng đó. Giận dữ chính là cơn điên giết chết tình thân, làm biến dạng thái độ, lời nói, việc làm, khiến bạn thành thù, tốt thành xấu. Khi không tự chủ cơn giận, có thể có những việc làm vi phạm luật pháp. Chẳng hạn, trong cơn ghen tức có thể tạt axit, đâm chém, xúi bậy người gây bạo động, khủng bố đối phương. Giận dữ có thể do mâu thuẫn ý thức hệ tôn giáo, chính trị, những va chạm quyền lợi. Trong lịch sử nhân loại đã từng diễn ra và hiện tại, tương lai có thể sẽ còn diễn ra.

    Đức Phật ví sân hận như cục than ngầm. Nếu thời đó có

    than đá thì tin chắc Ngài cũng ví nó như cục than đá. Than đá bén lửa lâu nhưng sức cháy có thể giữ được từ giờ này sang giờ khác. Người khéo kiềm chế lòng sân hận chúng ta khó nhìn thấy qua sự biểu đạt lời nói, việc làm, cử chỉ, ứng xử, cách giải quyết vấn đề nhưng họ có sự ức chế, nỗi đau thù hận lâu dài, tìm cơ hội trả đũa. Có người suy nghĩ, nếu ai tạo nỗi đau cho tôi một phần thì tôi sẽ làm cho người đó đau khổ mười phần, nếu người nào làm tôi mất mặt trước quần chúng một lần thì tôi sẽ làm cho người đó mất mặt suốt cả cuộc đời. Cơn sân hận ví như cục than ngầm, nhằm nói lên tính cách thâm hiểm của người chưa chiến thắng cơn giận dữ trong tâm.

    Có trường hợp đức Phật so sánh cơn sân hận như đám mây. Nó có thể che lấp bầu trời ánh sáng trí tuệ, nhận thức, hành động của con người. Trong đạo Phật, mặt trời được ví như đường dẫn đạo, sự xuất hiện của nó mang lại ánh sáng, sự sống cho tất cả các hoạt động của người, vạn vật. Khi sân hận che phủ mặt trời nhận thức thì có mắt mà không nhìn thấy, có tai mà không nghe, các giác quan bị ức chế. Cho nên, người sân hận có phản ứng dễ nổi loạn, xung đột hoặc làm bất cứ việc gì để thoả mãn cơn giận. Tuy nhiên, ta càng thoả mãn cơn giận thì khổ đau càng gia tăng, sự thoả mãn cái tôi trong cơn giận không phải là giải pháp.

    Sân hận còn được ví như sự phản kháng, làm tê liệt các ý thức, nhận thức, nhiệt huyết để dấn thân và phục vụ, làm băng giá lương tâm, chai sạn tình thương. Hậu quả là đối tượng mất hết tình yêu thương, tha nhân thậm chí cả với người gần gũi đã từng có những kỷ niệm đẹp. Sân hận trở thành năng lượng hủy diệt, triệt tiêu và đẩy đối tượng vào chân tường. Lúc đó, sự phản kháng của đối tượng có thể là sự lựa chọn một mất một còn, nạn nhân của giận dữ được đặt trên bàn cân mà không ai muốn khoan dung. Do vậy, sân hận chính là ngọn lửa.

    Đức Phật đã nói: “Nhất niệm sân tâm khởi, bá vạn chướng môn khai”. Lửa sân hận nhen nhúm rất đơn giản, tưởng chừng không có gì nguy hại nhưng thiêu đốt tất cả công đức đã gieo trồng, những việc làm từ thiện, dấn thân trong cuộc đời, những tình thương đã chia sẻ, phục vụ cộng đồng và xã hội, thiêu đốt tất cả mối quan hệ tình người. Cơn giận dữ còn là quả bom làm nổ tung tất cả nhịp cầu quan hệ giữa các quốc gia.

    Ngành tâm lý học Phật giáo định nghĩa sân hận là một phản ứng âm tính đối nghịch với những gì con người không thích, không muốn hoặc không hài lòng. Con người nghĩ mình là chủ thể bị tác động, ảnh hưởng, đâm chọc, hoặc bị làm thương tổn… Sự phản ứng âm tính trong trường hợp này được xem là cách thức làm tâm nổi phồng theo dạng bị viêm, giống như viêm bao tử, gan... Sự trương phồng khiến người ta cảm thấy rất nóng, ray rứt, khó chịu, bần thần, đau đớn. Do đó, phải tìm cách giải thoát bằng thuốc giảm đau. Khi bế tắc, nhiều người đã chọn giải pháp chạy trốn, tìm chốn hoặc lao vào các cuộc truy hoan để tìm quên lãng.

    Trong những cách làm giảm đau cơn sân hận, nhiều đấng mày râu chọn giải pháp uống rượu hay hút thuốc lá hoặc dùng những chất kích thích không tốt cho sức khỏe để giúp quên đi cơn bực dọc, chán nản mà y không có giải pháp thoát ra. Nhưng nên nhớ “mượn rượu giải sầu, sầu thêm nặng”. Dùng rượu chè không phải giải pháp thoát ly cơn đau và cũng không phải giải pháp làm cơn sân hận, bực tức giảm xuống. Ngược lại, càng làm cơn đau trương phồng ở cấp độ lớn hơn, nhiều hơn. Giống như người bị khát nước nhưng lại uống nước biển hay nước muối. Dĩ nhiên, cơn khát sẽ gia tăng sau khi đưa nước ấy vào cơ thể. Giải pháp đó có tác hại lớn hơn giải pháp trốn chạy.

    Tất cả những giải pháp chạy trốn đều có những phản ứng

    phụ, khiến con người trở nên thụ động hoặc bạo động. Thụ động tức là không còn màng đến cuộc đời, nhân tình thế thái, làm tâm bị khô héo, rút lại, phản xạ các giác quan không còn nhạy bén. Sự chạy trốn bế tắc cũng giống như con rùa rút đầu và tứ chi vào mai để tạo cảm giác an toàn. Đó không phải là giải pháp thích ứng với tình huống.

    Người chọn giải pháp bạo động thì ngược lại, giống con rùa lúc nào cũng đưa đầu và bốn chi ra bên ngoài để có thể kháng cự, xung đột với đối tượng và làm những gì nó muốn hòng chiến thắng hoàn cảnh. Nếu con rùa thò tứ chi ra bên ngoài, dĩ nhiên khó có thể tránh khỏi những trường hợp nguy hại đến mạng sống khi đối phương mạnh hơn, nguy hiểm hơn.

    Như vậy, giải pháp thụt đầu vào trong hay thò đầu ra trước tình huống sân hận theo cách thế đối đầu đều không tốt. Bởi vì, một bên để lại nỗi buồn, tạo thành những cách ứng xử tiêu cực, còn một bên để lại sự xung đột mà hệ quả dẫn đến đổ vỡ, khổ đau cho mình và người.

    Có thể định nghĩa sân hận như là cách làm nỗi đau bị trương sình lên hoặc chìm đắm, chìm sâu vào vô thức. Nếu không có bản lĩnh khắc chế nó sẽ thấm sâu vào tâm và để lại nỗi đau lớn. Nỗi đau này trở thành nội kết, lặp lại nhiều lần thành không gian ảo của phiền não, nghiệp trở thành sự cau có, bực dọc trong ứng xử, khiến người ta có thể trút lên bất cứ đối tượng nào khi có dịp tiếp xúc bằng nhiều cách.

    Là người con Phật, phải có chánh niệm và tỉnh thức để nhận biết được sự vận hành của sân hận. Nó có tác hại đối với đời sống đạo đức, lương tâm, nhất là đối với sức khỏe, tuổi thọ và giá trị tình người
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  10. #10

    Mặc định

    Cái gốc của sân hận là từ sự mê muội (si) mà ra, do không thấu triệt được nhân quả, nên bị vô minh che lấp làm mờ đi lý trí. Lúc không thỏa được dục vọng (dâm:thân,khẩu,ý) thì lòng sân nỗi nên mà tạo thành dòng nghiệp . Cái nghiệp này đã được tích tụ từ vô lượng vô biên kiếp về trước nữa kìa. Giống như bóng theo hình bởi vì cái nhân thiện hay ác mà nó cứ theo ta hoặc là phá hoại ta hay là bảo vệ ta. Nên hôm nay cái dòng nghiệp này là nguyên nhân chính cản trở hay dẫn đường ta trên bước đường tu tập để đi đến giác ngộ hoàn toàn. Nên cứ mà thủng thẳng đi trước hay sau gì cũng về biển lớn cả.

  11. #11

    Smile

    PHẢN ỨNG CỦA SÂN HẬN

    Ở Trung Hoa có câu chuyện dân gian kể về một anh ngư

    phủ. Mỗi ngày anh thường đi bắt cá ở vùng duyên hải. Có hôm được rất nhiều, có hôm chẳng được con nào.

    Vào ngày sóng to gió lớn, anh ta không đánh được gì, thuyền cứ chồng chềnh qua lại, nghiêng ngả, đụng chỗ này, chỗ kia khiến anh rất bực mình, cau có.

    Anh chỉ tay vào thuyền và nói: “Tao báo cho mày biết, lần này là lần cuối nhé, lần sau mà còn như vậy tao sẽ trừng phạt cho biết tay”. Nói xong, anh cảm thấy hả dạ, cập thuyền vào bờ và về nhà nghỉ.

    Khi về nhà, anh suy nghĩ, “Chiếc thuyền này không có mắt nên nó bị chồng chềnh, va chạm là chuyện thường. Thôi, bây giờ mình tạo cho nó con mắt”. Hôm sau, anh mua sơn về vẽ lên mui thuyền hai con mắt thật to. Hôm sau nữa, anh ta dong thuyền đi đánh cá. Lần này cũng giống lần trước, không được con cá nào vì biển động. Chiếc thuyền của anh cũng ngả nghiêng qua lại, đụng chỗ này, chỗ khác. Anh giận quá, cầm cây chèo đập mạnh vào chiếc thuyền, nhất là chỗ hai con mắt đã vẽ và mắng: “Mày đui hả, tao đã tạo cho mày hai con mắt rồi, sao cứ đi đụng hoài?” Anh đập đến lúc mái chèo gãy rời, cuối cùng, không còn cái gì chèo thuyền nữa, anh đành bỏ thuyền để bơi vào bờ. Tối về nhà, anh lại suy nghĩ, “Sao mình phải đập chiếc thuyền, hôm nay cũng may mắn, nếu sóng to gió lớn thì có lẽ mắc nạn rồi”.

    Qua câu chuyện này, có thể nhìn anh lái thuyền dưới góc độ “bệnh tâm thần nhẹ”, tức là tâm thần bất ổn nên rất dễ cau có, khó chịu, phiền não. Anh có thái độ ứng xử bạo động đối với chiếc thuyền vốn là ân nhân, chở anh từ nơi nay đến nơi khác, bạo động với phương tiện đã giúp mang lại cuộc sống ấm no cho anh. Bạo động luôn cả đối với bản thân vì lấy cây chèo đập thuyền đến gãy chèo, để cuối cùng không còn phương tiện để chèo thuyền vào bờ nên phải tự bơi khiến cơ thể bị mỏi mệt, rũ rượi, rất may là không bị đắm chìm dưới

    biển sâu, trở thành phẩm vật “cúng dường” cá mập mà không cần thắp hương.

    Câu chuyện cho thấy lòng sân hận rất dễ dàng phát sinh ở con người. Có những người sân hận một cách vô cớ như trường hợp anh ngư phủ. Giận vô cớ bắt nguồn từ nhận thức không sáng suốt rằng, biển bị động chứ không phải chiếc thuyền cứ tự đụng chỗ này chỗ kia. Biển động nên thuyền phải chao đảo, đâu thể quở trách thuyền. Nếu lúc đó nóng tính, quở trách khí hậu thời tiết cũng không đúng vì biển có ngày động, có ngày không. Thường những người sống bằng nghề biển có một ý thức, không bao giờ ra biển khi khí hậu thời tiết có gió to sóng lớn. Bởi anh ngư phủ không có kiến thức thâm sâu về lĩnh vực đó nên cứ làm theo thói quen, để rồi cơn sân hận phát sinh khiến anh bị nhiều nỗi nhọc nhằn.

    Sân hận có thể bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân. Cuộc đời có bao nhiêu vấn đề thì sân hận theo đó xuất hiện, tồn tại, phát triển tương thích. Do đó, khi quan sát về thái độ sân dẫn đến hành động sân và những ứng xử không đẹp thì người con Phật phải vượt lên trên những phản ứng tầm thường đó. Nếu không, những người liên hệ trực hoặc gián tiếp và ngay chính bản thân sẽ trở thành nạn nhân của cơn giận dữ. Cuối cùng, nhận lấy tác hại rất lớn không lường trước được.

    Hệ quả xấu của giải pháp này là nếu thành công thì một bên cũng sứt trán và bên còn lại bể đầu, nghĩa là không bên nào thành công, cũng không có được sự hoàn mỹ. Đó là chưa nói đến việc ức chế tâm lý. Khi người nào đó bị cản phá, bị nổi cáu dù trong một tình huống cho phép thì trong lòng người đó vẫn có nỗi uất hận. Nỗi uất hận này có thể bộc phát bất cứ lúc nào khi nó có điều kiện hay chất xúc tác, kích thích. Đó là cách thức giải quyết vấn đề đặt trên nền tảng của nhận thức tầm thường, phàm phu.

    Nghĩa là, nhiều người đã tự cho mình quyền ăn miếng trả miếng. Đối tượng nào mang đến đau khổ, ta có quyền đáp trả lại đau khổ cho họ ở bình diện tương đương hoặc lớn hơn, nhiều hơn. Cách ứng xử như vậy không phải giải pháp lâu dài vì có thể tạo ra làn sóng đối chọi nhau. Theo đạo Phật, cuộc đối chọi như vậy sẽ không ai là kẻ chiến thắng, cả hai đều là nạn nhân hứng hết tất cả khổ đau do hận thù, tranh chấp, sân hận đem lại. Đệ tử của đức Phật phải chọn giải pháp hoàn hảo có thể đã có, nếu không phải tìm một cách mới để giúp tâm an, thân vui, giúp mình thoát ra khỏi sự kìm kẹp của thù hận, đối chọi, xung đột, trả đũa nhau trong đời.

    Triết gia Aristotle từng phát biểu: “Nổi cáu hay nổi giận với người khác là chuyện dễ, nhưng khi mình nổi cáu với người đáng nổi cáu trong một hoàn cảnh cho phép, ở một mức độ có thể chấp nhận và cách thức dùng sự nổi cáu đó với một mục đích tốt là điều không phải dễ dàng tìm được”. Theo lời phát biểu này, Aristotle chấp nhận nổi cáu dẫn đến sự bạo động hay dẫn đến thù hận với người khác, coi như điều gì đó rất được biện hộ (trustify) từ góc độ xã hội.

    Theo quan niệm Nhị nguyên của triết gia Aristotle, trong tình huống đối tượng làm ta nổi cáu là đối tượng xấu, ác cản trở những việc làm tốt hoặc những người hầu như chỉ đem lại phiền não cho cuộc đời, sự nổi cáu với những con người như vậy là được phép. Chấp nhận đối kháng vì cái thiện để giải quyết vấn đề. Con người có khuynh hướng dùng sức mạnh lớn hơn để đè bẹp sức lực nhẹ. Dùng cưỡng lực âm thanh lớn để trấn áp âm thanh nhỏ là phản ứng thường gặp của con người. Mặc dù âm thanh nhỏ đó vẫn mang lại tiếng ồn. Như vậy, giải pháp trong trường hợp này là bạo động nhằm triệt tiêu bằng cản lực, cái nào mạnh cái đó sẽ thắng.

    Trong Tam Quốc Chí, ai đã đọc qua tác phẩm này thì không

    thể quên nhân vật Trương Phi, xem người hữu dũng, hiên ngang, bất khuất, nhưng không có mưu kế. Khổng Minh được xem là bậc thầy tiên tri, biết trước được diễn biến các sự vật, hiện tượng sẽ diễn ra nên ông thường giúp Trương Phi thành công trong những cuộc giao chiến với quân Tào Tháo. Khổng Minh biết, nếu để hai bên đánh nhau thì dù quân của Trương Phi thắng cũng phải tổn thất rất nhiều nên ông đã dùng mẹo, lợi dụng cơn sân hận của Trương Phi để giúp Trương Phi đánh thắng mà không hao tổn quân lính. Khổng Minh yêu cầu Trương Phi ra chiến trường giao chiến với Tào Tháo.

    Trước khi Trương Phi đi Khổng Minh đưa một phong thư chứa đựng bí kíp dặn: Hai bên sẽ giao tranh với nhau trên một cây cầu lớn, chờ khi lính của Tào Tháo đến gần hai phần ba cây cầu mới được mở xem bí mật chiến thuật và chiến lược trong bức thư. Trương Phi luôn tin tưởng Khổng Minh nên không hề hoài nghi.

    Theo lời căn dặn của Khổng Minh, lúc thấy quân Tào Tháo tiến được hai phần ba cây cầu, Trương Phi liền mở thư nhưng giật mình vì trong thư không có chữ nào. Trương Phi nổi giận, vì cho rằng Khổng Minh đã có ác ý đưa ông vào chỗ chết. Ông nghĩ, ta không làm điều gì để Khổng Minh buồn, tại sao Khổng Minh lại hãm hại ta? Trong lúc sân hận, Trương Phi dùng hết sức bình sinh hét lên một tiếng thật lớn.

    Dưới cầu có con cá kình ngàn năm tuổi rất lớn, đã hoảng sợ vì tiếng hét của Trương Phi, cá liền nhảy lên làm cây cầu gãy thành nhiều khúc. Trương Phi bỏ chạy ngay sau khi hét xong vì lực lượng của ông không nhiều, nếu đối đầu sẽ tổn thất lớn. Vừa bỏ chạy, Trương Phi nghe tiếng cây cầu gãy và quay lại nhìn thấy quân địch rớt xuống chết đầy sông. Trương Phi hiểu ngay Khổng Minh đã gài ông vào tình thế như vậy do biết dưới cầu có con cá kình, và tiếng thét giận dữ
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  12. #12
    Nhị Đẳng Avatar của smc
    Gia nhập
    May 2012
    Nơi cư ngụ
    Tân Phú - Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    2,230

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi huetinh Xem Bài Gởi
    Nên cứ mà thủng thẳng đi trước hay sau gì cũng về biển lớn cả.
    Chưa thấu triệt được thế nào là khổ nè... Cứ thủng thẳng đi thì cứ khổ dài dài..

    " Tu như đi trên dòng nước ngược, không tiến ắt sẽ lùi" !!!

  13. #13

    Smile

    Để được sống trọn vẹn với tình yêu không hề đơn giản chút nào, có người đang sống bên nhau nhưng không có tình yêu thật sự. Nhưng chia tay trong tình yêu chưa hẳn là đã mất hết tất cả, mà trên đường mình đang đi còn rất dài các em ạ.
    Này em hãy nhớ lấy điều này, khi chúng ta ghét bỏ một ai đó chính là em đang làm nghẹt thở và bóp nát trái tim mình, làm cho em cảm thấy chán nản và vô cùng tuyệt vọng! Vậy tại sao em cứ phải ghét bỏ một ai đó, làm chi vậy?
    Em đã kể với tôi về câu chuyện tình yêu của mình, về những ấm ức và nỗi uất hận mà em phải gánh chịu. Rồi em nói: “Em biết mình quá ngu ngốc, quá dại khờ vì đã tin tưởng một con người chỉ có tình yêu trên chót lưỡi đầu môi, em bây giờ chẳng còn biết gì nữa ngoài những nỗi đau. Giờ thì em mới nhận ra là em đã bị lừa, bị người ta lợi dụng. Em buồn lắm, em hận lắm, em vô cùng đau khổ!
    Tôi biết em rất đau, em rất buồn vì mình đã trót lỡ trao tình cảm cho một kẻ không xứng đáng để đón nhận tình yêu của em. Em nói với tôi, “em muốn quên đi hết tất cả những nỗi đau, nhưng mà sao nỗi đau ấy cứ dằn dặc em?
    Để được sống trọn vẹn với tình yêu không hề đơn giản chút nào, có người đang sống bên nhau nhưng không có tình yêu thật sự. Nhưng chia tay trong tình yêu chưa hẳn là đã mất hết tất cả, mà trên đường mình đang đi còn rất dài các em ạ.
    Ai cũng có thể cho rằng mình là người đau khổ nhất, nhưng trong tình yêu làm gì có khuôn mẫu nhất định, bởi nó cần sự hòa hợp của hai trái tim. Nhiều người cho rằng ai chủ động nói lời chia tay, tất nhiên sẽ không đau khổ bằng người bị bỏ rơi. Người nào chỉ biết cho riêng mình nhiều hơn thì người đó sẽ không chung thủy trong tình yêu, người đó sẽ làm đau lòng nhiều người khác.
    Tôi rất hiểu và thông cảm nỗi đau của em, tôi không thể bảo em tha thứ cho người ấy được. Tôi biết em, vẫn muốn kẻ ấy phải chịu nhiều đau khổ như chính nỗi đau em đang phải chịu hoặc nhiều hơn thế ấy nữa kìa. Nhưng mà em à, em làm cho người ấy đau, thì em cũng đâu có thể thanh thản được? Này em, em hãy nên nhớ rằng bên em còn bao nhiêu người thân yêu đang mong chờ em, đang mong muốn em được tràn đầy hạnh phúc.
    Này các em, tôi đã từng lầm lỡ, tôi đã từng tiếc nuối, tôi đã từng sống trong đau khổ, vì tôi có quá nhiều sai lầm, để tôi sẽ hướng dẫn cho các em học cách yêu thương và tha thứ cho nhau!
    Khi đã yêu rồi chúng ta đừng bao giờ nói câu “hối tiếc”. Các em đã khôn lớn trưởng thành, các em hãy can đảm chịu trách nhiệm về những việc mà các em đã quyết định.
    Khi em đã dành tình yêu cho ai đó, em sẽ nghĩ đến mình sẽ hạnh phúc bên người ấy, không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ “hối tiếc”? Tiếc nuối hay bám víu vào dĩ dãng, vào quá khứ, em sẽ làm cho mình đau thêm và tăng trưởng nỗi đau. Người như vậy là người yếu đuối em ạ, sẽ mãi sống trong đau khổ lầm mê, mà cố gắng vùng vẫy trong cay đắng ngậm ngùi.
    Em à, hãy mạnh mẽ và vững vàng hơn. Em hãy học cách chấp nhận sai lầm và tha thứ để đứng lên từ đau thương ấy. Đó mới là người biết sống và đón nhận hạnh phúc chân thật.
    Tôi bây giờ chỉ biết động viên và an ủi em! Để cho em tạm thời quên đi những nỗi đau ấy? Bởi trong tôi nếu rơi vào hoàn cảnh của em, tôi cũng có thể sẽ lại đau khổ như em? Này em, hãy tha thứ và hỷ xả để cho tâm hồn em được thanh thản nhé…! Này em, tha thứ cho người khác cũng chính là tha thứ cho chính bản thân mình.
    Này em, hối tiếc về chuyện đã qua chính là em đang gậm nhắm những những niềm đau nỗi buồn. Em luôn tiếc nuối thì em sẽ đánh mất mình trong hiện tại và em đang xóa mờ con đường đi đến tương lai đang chờ đón em?
    Tổn thương nào cũng đau đớn dù ít hay nhiều, tôi chỉ khuyên nhủ em hãy tha thứ và chấp nhận những gì đang có trong hiện tại, để rồi em sẽ quên nỗi đau ấy. Thay vì em ôm ấp nỗi đau đó, chính em đã biến nó thành một vết thương lòng khó buông xả được!
    Này em, hãy sẵn sàng thứ tha cho chính bản thân mình, em hãy đón nhận một ngày mới bắt đầu thật là vui tươi và hạnh phúc ngay tại đây và bây giờ!
    Em à, chúng ta hãy học cách tha thứ cho nhau, tha thứ cho những lỗi lầm đã qua mà không hối tiếc. Tha thứ cho người mà em đang thấy căm hận vô cùng, vì họ đã làm cho trái tim em tan nát. Tha thứ và chấp nhận những gì đang có trong hiện tại, là con đường nhanh nhất để em có thể đứng dậy và bước tiếp trong vững vàng.
    Em ơi: “tha thứ cho một ai đó chính là em đã biết tha thứ cho chính mình ”. Hãy tha thứ cho họ, để em có thể trở về với một thực tại nhiệm mầu mà em đang có được, bởi em không còn vướng bận nữa, sống được như vậy không sướng hay sao, sướng hết cả người em ạ.
    Đến một lúc nào đó, khi em đã tìm được hạnh phúc chân thật, không còn bị những thứ khác ràng buộc nữa, thì em sẽ cảm ơn người đó, vì họ đã giúp cho em sống hạnh phúc trọn vẹn với chính mình! Tức là em đã giải thoát được sự mê lầm mà bao người khác vẫn còn đang đắm chìm trong đó, vậy là em đang hưởng trọn niềm an vui hạnh phúc?
    Chút lòng thành xin dâng trọn đến em, mong rằng em sẽ đón nhận hạnh phúc một cách chân tình trong từng phút giây! Tôi luôn có trong em…để em có đủ niềm tin mà vững vàng đi hết cuộc đời, trong thương yêu và hiểu biết
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  14. #14

    Mặc định

    Hãy xem bài pháp hòa thượng Thích Từ Thông nhận xét như thế nào về vị đệ từ của mình thầy Thích Nhật Từ. Từ đó bạn có cái nhìn khách quan mặt được và chưa được của một ai đó. A di đà Phật!
    https://www.youtube.com/watch?v=vkACn7PagZA

  15. #15
    Đai Đen Avatar của changchancuu
    Gia nhập
    Nov 2011
    Nơi cư ngụ
    ĐẠI HỌC BÔNBA
    Bài gởi
    689

    Mặc định

    Ta đây vốn thật người TRỜI
    Đứt dây rơi xuống làm người TRẦN GIAN

  16. #16

    Mặc định

    HÌHÌ, 2 THẦY BỊ KẾT ÁN ĐƯA "TÀ MA NGOẠI ĐẠO" VÀO CHÙA, VÀ LÀ "PHẢN ĐẠO".

  17. #17

    Mặc định

    CHẲNG CÓ HỌC VỊ MÀ LÀM ĐƯỢC VIỆC LỚN CHO BAO NGƯỜI, CÒN HƠN NỔ PHÁO ĐÒI MỘT TAY CHE BẦU TRỜI. Ôm mớ lá cây mà khè với lá rừng

  18. #18

    Mặc định

    Hình như PHẬT lúc sắp chết mới nói 49 NĂM NAY TA CHẲNG NÓI GÌ HẾT. đúng rồi ! NÓI HỚ NÓI HÊNH "KO CÓ THẦN LINH NÀO CẢ". THẦN HIỆN ĐẾN PHÁN "CÓ TA ĐÂY!" Lúc đó mới "thấy SỰ THẬT"

  19. #19
    Nhị Đẳng Avatar của smc
    Gia nhập
    May 2012
    Nơi cư ngụ
    Tân Phú - Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    2,230

    Mặc định

    Vậy thì cho đến lúc đó có quyền phản đối! Thấy còn chưa tin, ở đó mà nghe đồn. Đạo Phật nói chuyện thực tế, không phải chỉ nói suông, rồi tin răm rắp.

    Phúc cho ai không thấy mà tin. Còn PG là: thiệt tội nghiệp cho kẻ éo thấy gì mà cũng tin sái cổ! Con vô minh quá, con óc cừu quá. Thiệt thương hại, tội nghiệp cho con!!!

  20. #20

    Mặc định

    TIN THÌ MỚI HÀNH THEO. TIN THUỐC THÌ ĐI MUA THUỐC CẤT VÀO TỦ, LÚC CẦN ĐEM RA HÀNH, XÀI. Đâu có ai đợi bản thân bị bệnh, uống thuốc hết bệnh rồi mới TIN THUỐC. Mà NGE BS NÓI LÀ TIN THEO BS, THẤY BÀ KIA UỐNG THUỐC ĐÓ KHỎI, THÌ TIN THUỐC ĐÓ ĐI LÙNG MUA VỀ. TIN SÁI CỔ LÀ SAO? Có ai mua sầu riêng mà ko ăn thử, thấy ngon mới mua? TIN LỜI CHÚA VÌ LỜI CHÚA SANH NÊN THÁNH NHÂN. CÁC THÁNH CÔNG GIÁO XÁC CÒN NGUYÊN KO HỀ PHÂN HUỶ , GỌI LÀ "NHỤC THÂN BẤT HOẠI". Cha Diệp BAN ƠN THÌ TIN VÀ LOAN TIN CHO NGƯỜI KHÁC. Ai nge MUỐN RÕ THÌ ĐẾN MỘ CHA MÀ CẦU NGUYỆN, XEM CÓ AI LA Ó "CẦU KO LINH" K? BIẾT BAO NGƯỜI ĐƯỢC ƠN, NGU GÌ KO "TIN SÁI CỔ". Chỉ tội nghiệp kẻ ngồi hang mà LA Ó NÓI VỌNG RA

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •