Trang 1 trong 4 1234 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 80

Ðề tài: PHÀM TÌNH

  1. #1

    Mặc định PHÀM TÌNH

    HỌ NÓI YÊU BẠN CŨNG LÀ GIẢ, NÓI GHÉT BẠN CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ THẬT.

    Chí tâm là chân tâm, không phải vọng tâm. Chân tâm là trí tuệ, vọng tâm là tình thức, ngày nay chúng ta gọi là dùng cảm tình để làm việc. Cảm tình mà làm việc thì không đáng tin, cảm tình làm việc quyết định không thể dài lâu.

    Trong ngạn ngữ thường nói: “Nhân vô thiên nhật hảo, hoa vô bách nhật hương”, một người ngày ngày cùng nhau, người có ân ái hơn, mỗi ngày cùng thấy mặt nhau, nhìn thấy đến một ngàn ngày thì không có gì tốt để nhìn nữa, không muốn nhìn nữa. Không muốn nhìn thì sao? Muốn đổi cái mới, ghét cũ thích mới, tâm liền biến đổi. Đó là phàm tình, cho nên thường tình của con người, phàm tình chính là như vậy.

    Phật có trí tuệ, Phật thấy được rõ ràng. Phật nói với chúng ta những thứ này là gì? Hư tình giả ý, vạn nhất không nên nhận là thật. Nhận là thật thì bạn sẽ bị lỗ, thì bạn sẽ bị thiệt thòi. Bạn biết được thảy đều là giả, họ ưa thích bạn là giả, quyết không phải là thật, cho nên đến khi chia tay thì rất dễ dàng, không có chút đau lòng nào, vì là giả mà!

    Họ đến gây phiền phức cho bạn, chọc cho bạn sân si cũng là giả thì bạn sẽ không bị thiệt thòi, bạn cũng sẽ không khởi lên tức giận. “Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng”, không có thứ nào là thật. Phật có trí tuệ. Bạn phải từ chân tâm, chân tâm là vĩnh hằng bất biến, trên Kinh Lăng Nghiêm nói “thường trụ trụ chân tâm”, từ trong chân tâm phát tâm muốn cầu đạo, chân tâm sẽ không thay đổi, cho nên mới tinh tấn không ngừng.

    Hai chữ tinh tấn này quan trọng. Trên Kinh điển Đại Thừa, Phật thường nói: “Bồ Tát thiện căn duy nhất tinh tấn”. Thiện căn của Bồ Tát chỉ có một điều. Trong thiện pháp thế gian chúng ta có ba điều, ba thiện căn là không tham, không sân, không si.

    Cho nên các vị phải nên biết, tham sân si đoạn rồi, bạn khởi tâm động niệm lời nói việc làm mới là thiện hạnh, không việc gì không thiện. Chỉ cần tham sân si chưa đoạn, việc thiện của bạn làm đều không đáng tin, chưa hẳn là chân thiện. Không có tham-sân-si thì cái thiện đó mới gọi là chân thiện. Đạo lý này chỉ có Phật mới có thể nói ra được, người phàm làm gì biết được? Người phàm là lấy giả làm thật.

    *Trích từ bài giảng Kinh Phật Thuyết Đại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Thanh Tịnh Bình Đẳng Giác (tập 90)*.
    www.tinhkhongphapngu.net
    www.tinhtong.vn
    www.phapsutinhkhong.com
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

  2. #2

    Mặc định

    THAM, thì phải hiểu rõ là THAM CÁI GÌ? Tham giải thoát nhanh mau hưởng lạc hết khổ hết phiền toái thì sao? Xem phim BẢN DANH SÁCH CỦA SIA-LƠ , ổng THAM đấy!, tham CỨU NGƯỜI DO THÁI KHỎI TAY QUÂN ĐỨC, cố gắng hết lòng, vắt óc suy ngĩ, dốc túi tài sản, cuối phim ổng trách mình chưa xài hết tài sản để cứu thêm người. THAM ĐẤY! Giả hay thật?

  3. #3

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Sesônglai Xem Bài Gởi
    THAM, thì phải hiểu rõ là THAM CÁI GÌ? Tham giải thoát nhanh mau hưởng lạc hết khổ hết phiền toái thì sao? Xem phim BẢN DANH SÁCH CỦA SIA-LƠ , ổng THAM đấy!, tham CỨU NGƯỜI DO THÁI KHỎI TAY QUÂN ĐỨC, cố gắng hết lòng, vắt óc suy ngĩ, dốc túi tài sản, cuối phim ổng trách mình chưa xài hết tài sản để cứu thêm người. THAM ĐẤY! Giả hay thật?
    Tham thì là tham, tham nên mới đau đầu khổ óc, phải dốc sức vật lộn. Có câu, phải tùy duyên. Dù là hành thiện hay cứu nhân cũng nên tùy duyên. Vì phải chấp vào những thứ đó, để rồi bản thân không được thanh thản, không được tự do, bị trói buộc. Nếu không thể giải thoát cho chính mình, nếu bản thân không hạnh phúc thì làm sao mang đến giải thoái cho kẻ khác, hạnh phúc cho kẻ khác?
    Đức Jesus cũng đâu thể cứu hết nhân loại, Đức Phật cũng vậy. Hà tất phải miễn cưỡng để rồi chuốc lấy phiền não.

  4. #4

    Mặc định

    Ôi 2 chữ TÙY DUYÊN. Tham sống sợ chết, tham an sợ phiền.! ĐOÀN KẾT TẠO SỨC MẠNH. 1 con kiến, 1con châu chấu ,chẳng xi nhê gì. Nhưng CẢ ĐÀN KIẾN, ĐÀN CHÂU CHẤU, THÌ MẠNH. Để có 30/4 LÀ NHỜ TÙY DUYÊN à?

  5. #5

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Sesônglai Xem Bài Gởi
    Ôi 2 chữ TÙY DUYÊN. Tham sống sợ chết, tham an sợ phiền.! ĐOÀN KẾT TẠO SỨC MẠNH. 1 con kiến, 1con châu chấu ,chẳng xi nhê gì. Nhưng CẢ ĐÀN KIẾN, ĐÀN CHÂU CHẤU, THÌ MẠNH. Để có 30/4 LÀ NHỜ TÙY DUYÊN à?
    Đúng rồi, đoàn kết là sức mạnh, cái sức mạnh đó chẳng phải được đánh đổi bằng mạng người sao? Chẳng phải Jesus cũng chết đấy, mà thế giới đã hòa bình đâu. Lòng tham của con người là vô đáy mà. Chết vì lòng tham của kẻ khác, chẳng phải là quá ngu sao?

  6. #6

    Mặc định

    Bác mới chỉ nói JESU CHẾT, RỒI CHẤM HẾT. Vậy là CHƯA ĐỦ. Nếu KINH THÁNH CŨNG VIẾT "CHÚA CHẾT, CHẤM HẾT". , KT THẬT VÔ ÍCH. Nhưng, KT VIẾT "CHÚA CHẾT, RỒI NGÀI SỐNG LẠI." đấy mới là SỰ SỐNG ĐÍCH THỰC, LÀ HY VỌNG CHO AI MUỐN "SỐNG TRỌN HẢO"

  7. #7

    Mặc định

    đọc kinh thì hiểu đến đâu? kinh không phải kinh. giảng ra thì sợ bị nghiệp chướng do người học họ hiểu sai; hiểu không thấu. tùy đối tượng mà giảng; trích dẫn kinh sách cũng chẳng giải quyết gì. đã tham thiền chưa? đã tự tham chưa? đã đạt đến tham không phải là tham chưa? nền tảng của thế giới theo phật là tam giới. tam giới có đúng thế không? tại sao nó được xây dựng như thế? trên cơ sở nào? đã tu sửa thì thành thật mà tham vấn chính mình; tham vấn người; đừng có tự lừa dối; huyễn hoặc. duyên có thả tùy duyên; có gieo duyên(tức cố tình).có cái siêu việt duyên, thế này: có biết chuyện trâu vàng hồ tây chưa; biết thế nào? có biết khi duyên hội đủ thì con trâu vàng hóa thành người mà cái chuông kia cũng hóa thành người không. rồi do ở lâu với nhau thế đến khi thành người chúng tìm nhau lấy nhau không? đến pháp khí 1000 năm ở với nhau còn có tình; huống hồ là con người. đâu có phải là sư thì vô tình; vì tình của sư với nhân loại khác. vì tình không phải là tình.tam giới cũng từ một chữ dục mà ra. hay muốn. muốn gì? thế giới này có phải chỉ là dục giới không? hôm rồi có tên nhãi nhép khachonghg trích dẫn 10 điều không đáng tin của đức phật rồi[tất nhiên tui tôn trọng mong muốn bình đẳng của Y]. tui cũng nhắc lại để quý đạo hữu thấy. điều thứ 10 không đáng tin là quan trọng nhất. "10/ chớ có tin vì vị Sa-môn là bậc đạo sư của mình. " thế là sao? phải thực hành bát chính đạo. phải chính tư duy. phật ngồi trên tòa sen. vậy tòa sen là hình tượng gì? sao không ngồi trên tòa hoa súng? hoa loa kèn? tòa sen là giả biểu cái đầu tiên; cái chính. tượng phật giả hợp; tòa sen giả hợp; chùa thất cũng giả hợp nốt. thế đã tu đến giả không phải là giả; thật không phải là thật chưa? biết tài sản quý báu nhất của dân tộc này mà ta là ai được sở hữu một phần là cái gì không? là ngôn ngữ và trí tuệ tiềm ẩn siêu việt của nó. chỉ thông qua dân tộc này di lặc mới giảng dốt dáo về cái thế giới nhơ nhớp này. tất cả ngôn ngữ và trí tuệ của các dân tộc khác trên thế giới bé nhỏ này đều không thể làm được(lại chấp kiến bảo thế nào là to; thế nào là nhỏ chứ gì? tu đến to không phải là to, nhỏ không phải là nhỏ chưa?). cả một cái xe hoàn chỉnh mà ta là ai lúc thì cho người ta xem cái đèn; lúc thì cho người ta xem cái viên bi... thế thì có khác gì dậy thầy bói mù xem con voi đâu?

  8. #8

    Smile

    Trời xanh xanh,nước xanh xanh
    Con chim nó hót trên cành bình yên
    Xin trời đất cứ lặng im
    Ðể trong im lặng tôi tìm thấy tôi

    Tìm tôi trong cõi không lời
    Tìm trong không thấy,tìm ngoài cũng không
    Cánh chim theo gió phiêu bồng
    Giòng sông nước chảy,tấm lòng còn đây
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  9. #9

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vozanh Xem Bài Gởi
    đọc kinh thì hiểu đến đâu? kinh không phải kinh. giảng ra thì sợ bị nghiệp chướng do người học họ hiểu sai; hiểu không thấu. tùy đối tượng mà giảng; trích dẫn kinh sách cũng chẳng giải quyết gì. đã tham thiền chưa? đã tự tham chưa? đã đạt đến tham không phải là tham chưa? nền tảng của thế giới theo phật là tam giới. tam giới có đúng thế không? tại sao nó được xây dựng như thế? trên cơ sở nào? đã tu sửa thì thành thật mà tham vấn chính mình; tham vấn người; đừng có tự lừa dối; huyễn hoặc. duyên có thả tùy duyên; có gieo duyên(tức cố tình).có cái siêu việt duyên, thế này: có biết chuyện trâu vàng hồ tây chưa; biết thế nào? có biết khi duyên hội đủ thì con trâu vàng hóa thành người mà cái chuông kia cũng hóa thành người không. rồi do ở lâu với nhau thế đến khi thành người chúng tìm nhau lấy nhau không? đến pháp khí 1000 năm ở với nhau còn có tình; huống hồ là con người. đâu có phải là sư thì vô tình; vì tình của sư với nhân loại khác. vì tình không phải là tình.tam giới cũng từ một chữ dục mà ra. hay muốn. muốn gì? thế giới này có phải chỉ là dục giới không? hôm rồi có tên nhãi nhép khachonghg trích dẫn 10 điều không đáng tin của đức phật rồi[tất nhiên tui tôn trọng mong muốn bình đẳng của Y]. tui cũng nhắc lại để quý đạo hữu thấy. điều thứ 10 không đáng tin là quan trọng nhất. "10/ chớ có tin vì vị Sa-môn là bậc đạo sư của mình. " thế là sao? phải thực hành bát chính đạo. phải chính tư duy. phật ngồi trên tòa sen. vậy tòa sen là hình tượng gì? sao không ngồi trên tòa hoa súng? hoa loa kèn? tòa sen là giả biểu cái đầu tiên; cái chính. tượng phật giả hợp; tòa sen giả hợp; chùa thất cũng giả hợp nốt. thế đã tu đến giả không phải là giả; thật không phải là thật chưa? biết tài sản quý báu nhất của dân tộc này mà ta là ai được sở hữu một phần là cái gì không? là ngôn ngữ và trí tuệ tiềm ẩn siêu việt của nó. chỉ thông qua dân tộc này di lặc mới giảng dốt dáo về cái thế giới nhơ nhớp này. tất cả ngôn ngữ và trí tuệ của các dân tộc khác trên thế giới bé nhỏ này đều không thể làm được(lại chấp kiến bảo thế nào là to; thế nào là nhỏ chứ gì? tu đến to không phải là to, nhỏ không phải là nhỏ chưa?). cả một cái xe hoàn chỉnh mà ta là ai lúc thì cho người ta xem cái đèn; lúc thì cho người ta xem cái viên bi... thế thì có khác gì dậy thầy bói mù xem con voi đâu?
    đối cảnh tùy duyên sao còn hỏi thiền. Tất cả mọi thứ đều gom về A Di Đà Phật, ngay đến khi lâm chung cũng chỉ có A Di Đà Phật... Với người chân chánh học thì tất cả đều là pháp, với người thị thị phiền não thì đó là vọng tưởng. Phật nói cảnh tùy tâm sanh, tâm ưa sanh vạn pháp. Nếu cái thấy của chúng ta có phiền não, có sở tri chướng, có chướng ngại vậy thì nên quay về hỏi người, hay là tự hỏi bản thân??

    Không không phải là không, tức thị chơn không. Nếu cho không là chẳng có gì hết thì đó là đoạn kiến.
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

  10. #10

    Mặc định

    thời nay nhiều tì kheo tùy tiện giảng giải; ghi đĩa; ghi âm phát cho phật tử 10 phương xem và nghe. mà sự kiểm duyệt của giáo hội phật giáo ở mức nào tui không rõ. tui cho rằng "ta là ai" là một phật tử. cái mà ta là ai viết và phỏng thuyết(tán dương bài giảng" chẳng thể giúp gì người tu học hết. có chăng là quảng bá thêm cho đạo phật. thế giới của người việt ngày hôm nay bị ảnh hưởng rất nhiều bởi cái "nhân duyên lục độ tập kinh" từ 2000 năm trước. đến nay nó đã cho một số quả. có thể kiểm chứng được. trong lục độ tập kinh có chuyện "vua kính diện và 6 tên mù sờ voi". sau 2000 năm gieo nhân nay đã hiện quả. 6 quả ứng với 6 tên mù đó là:
    1.bửu sơn kỳ hương(thành lập 1849). tên mù này sờ được đầu voi; 2.tứ ân hiếu nghĩa(thành lập 1876).tên mù này sờ được tai voi; 3.mính sư đạo(được công nhận 1920). tên mù này sờ được thân voi; 4.cao đài(thành lập 1926).tên mù này sờ được chân voi; 5.tịnh độ cư sỹ phật hội(thành lập 1934).tên mù này sờ được ngà voi-vòi voi; 6.hòa hảo(thành lập 1939).tên mù này sờ được đuôi voi-mông voi; có đến 840000 pháp môn. nhưng là bậc tu sỹ bắt buộc phải tu được các pháp cơ bản; trước khi nâng cấp nên các pháp khó hơn hoạc tự sáng tạo ra pháp môn mới. các cơ bản ít nhất có: tam minh; tứ diệu khổ đế; tứ thiền ngũ định; lục thông; bát chính đạo. người đã thực hành bát chính đạo tất nhiên lục phải thông. còn vướng gì mà nghi ngờ(mà lục đã thông thì không thể bị mù) có điều "ta là ai" đang cố quảng bá cho mọi người cái gì? tạo phước giáo hóa hay tạo nghiệp chướng để người ta hiểu sai. tui ân cần góp ý. chứ tui đâu thông qua "ta là ai" để cầu lợi lộc hay giác ngộ cái gì. tất nhiên vì "ta là ai" và rất nhiều "ai" khác đều có quyền tự do ngôn luận của mình. nhưng đã là tu sỹ thì không tạo được phước thì cũng đừng tạo thêm nghiệp(các nghiệp đã tạo từ nhiều kiếp). không phải đã là tì kheo; đã là tiến sỹ phật học thì thích giảng gì thì giảng.

  11. #11

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vozanh Xem Bài Gởi
    thời nay nhiều tì kheo tùy tiện giảng giải; ghi đĩa; ghi âm phát cho phật tử 10 phương xem và nghe. mà sự kiểm duyệt của giáo hội phật giáo ở mức nào tui không rõ. tui cho rằng "ta là ai" là một phật tử. cái mà ta là ai viết và phỏng thuyết(tán dương bài giảng" chẳng thể giúp gì người tu học hết. có chăng là quảng bá thêm cho đạo phật. thế giới của người việt ngày hôm nay bị ảnh hưởng rất nhiều bởi cái "nhân duyên lục độ tập kinh" từ 2000 năm trước. đến nay nó đã cho một số quả. có thể kiểm chứng được. trong lục độ tập kinh có chuyện "vua kính diện và 6 tên mù sờ voi". sau 2000 năm gieo nhân nay đã hiện quả. 6 quả ứng với 6 tên mù đó là:

    1.bửu sơn kỳ hương(thành lập 1849). tên mù này sờ được đầu voi; 2.tứ ân hiếu nghĩa(thành lập 1876).tên mù này sờ được tai voi; 3.mính sư đạo(được công nhận 1920). tên mù này sờ được thân voi; 4.cao đài(thành lập 1926).tên mù này sờ được chân voi; 5.tịnh độ cư sỹ phật hội(thành lập 1934).tên mù này sờ được ngà voi-vòi voi; 6.hòa hảo(thành lập 1939).tên mù này sờ được đuôi voi-mông voi;

    ; có đến 840000 pháp môn. nhưng là bậc tu sỹ bắt buộc phải tu được các pháp cơ bản; trước khi nâng cấp nên các pháp khó hơn hoạc tự sáng tạo ra pháp môn mới. các cơ bản ít nhất có: tam minh; tứ diệu khổ đế; tứ thiền ngũ định; lục thông; bát chính đạo. người đã thực hành bát chính đạo tất nhiên lục phải thông. còn vướng gì mà nghi ngờ(mà lục đã thông thì không thể bị mù) có điều "ta là ai" đang cố quảng bá cho mọi người cái gì? tạo phước giáo hóa hay tạo nghiệp chướng để người ta hiểu sai. tui ân cần góp ý. chứ tui đâu thông qua "ta là ai" để cầu lợi lộc hay giác ngộ cái gì. tất nhiên vì "ta là ai" và rất nhiều "ai" khác đều có quyền tự do ngôn luận của mình. nhưng đã là tu sỹ thì không tạo được phước thì cũng đừng tạo thêm nghiệp(các nghiệp đã tạo từ nhiều kiếp). không phải đã là tì kheo; đã là tiến sỹ phật học thì thích giảng gì thì giảng.


    Ghê nhỉ? Bạn có biết những vị Giáo Chủ này là hóa thân của ai không? Mà bạn dám nói là tên mù này tên mù nọ. ............Thiện tay , thiện tay.......Sợ quá............miễn bàn.......bảo trọng nghe .
    Last edited by vo minh cau dao; 02-05-2015 at 06:03 AM.
    Thiên đường hửu lộ vô nhân vấn
    Địa ngục vô môn, hửu khách tầm

    :thinking: :prayingpraying:2

  12. #12
    Lục Đẳng Avatar của vothuong1978
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    Thánh Địa Tâm Linh
    Bài gởi
    16,168

    Mặc định

    cái thằng lẹo gái Sesônglai....đi qua post đạo Chúa chơi....cho anh hóng hớ nhé...hic
    Thị Trấn Về Đêm...

  13. #13

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vozanh Xem Bài Gởi
    thời nay nhiều tì kheo tùy tiện giảng giải; ghi đĩa; ghi âm phát cho phật tử 10 phương xem và nghe. mà sự kiểm duyệt của giáo hội phật giáo ở mức nào tui không rõ. tui cho rằng "ta là ai" là một phật tử. cái mà ta là ai viết và phỏng thuyết(tán dương bài giảng" chẳng thể giúp gì người tu học hết. có chăng là quảng bá thêm cho đạo phật. thế giới của người việt ngày hôm nay bị ảnh hưởng rất nhiều bởi cái "nhân duyên lục độ tập kinh" từ 2000 năm trước. đến nay nó đã cho một số quả. có thể kiểm chứng được. trong lục độ tập kinh có chuyện "vua kính diện và 6 tên mù sờ voi". sau 2000 năm gieo nhân nay đã hiện quả. 6 quả ứng với 6 tên mù đó là:
    1.bửu sơn kỳ hương(thành lập 1849). tên mù này sờ được đầu voi; 2.tứ ân hiếu nghĩa(thành lập 1876).tên mù này sờ được tai voi; 3.mính sư đạo(được công nhận 1920). tên mù này sờ được thân voi; 4.cao đài(thành lập 1926).tên mù này sờ được chân voi; 5.tịnh độ cư sỹ phật hội(thành lập 1934).tên mù này sờ được ngà voi-vòi voi; 6.hòa hảo(thành lập 1939).tên mù này sờ được đuôi voi-mông voi; có đến 840000 pháp môn. nhưng là bậc tu sỹ bắt buộc phải tu được các pháp cơ bản; trước khi nâng cấp nên các pháp khó hơn hoạc tự sáng tạo ra pháp môn mới. các cơ bản ít nhất có: tam minh; tứ diệu khổ đế; tứ thiền ngũ định; lục thông; bát chính đạo. người đã thực hành bát chính đạo tất nhiên lục phải thông. còn vướng gì mà nghi ngờ(mà lục đã thông thì không thể bị mù) có điều "ta là ai" đang cố quảng bá cho mọi người cái gì? tạo phước giáo hóa hay tạo nghiệp chướng để người ta hiểu sai. tui ân cần góp ý. chứ tui đâu thông qua "ta là ai" để cầu lợi lộc hay giác ngộ cái gì. tất nhiên vì "ta là ai" và rất nhiều "ai" khác đều có quyền tự do ngôn luận của mình. nhưng đã là tu sỹ thì không tạo được phước thì cũng đừng tạo thêm nghiệp(các nghiệp đã tạo từ nhiều kiếp). không phải đã là tì kheo; đã là tiến sỹ phật học thì thích giảng gì thì giảng.

    Là người sẽ nghe tiếng người, là quỷ sẽ nghe tiếng quỷ... vật họp theo loài tùy đó mà diễn dịch, vì thế họ nghe phiền não, nghe sở tri chướng nghe ra vọng tưởng là do tâm của họ không có chánh tri kiến.. vậy thì nên trách bản thân tu còn mỏng yếu. Cớ sao lại trách tiếng và âm thanh, pháp bên ngoài? nếu chiếc xe bò không đi thì nên đánh chiếc xe hay đánh con bò?? Nếu một người kêu bạn đốt nhà, viết ra tờ giấy kêu bạn đốt, bạn có thật đi đốt nhà không? nếu chẳng thật làm như thế thì phải biết mỗi người ai cũng có suy nghĩ tư duy riêng, vậy thì pháp post lên chia sẻ có ảnh hưởng gì tới bạn?

    Con chim giọng nó vẫn vậy, nhưng người nghe phân biệt, thành hay dở... kẻ ngu nghe thiện pháp thì sanh ra tâm phiền não... ấy cũng là do tâm chẳng chơn chánh. Tiếng, âm thanh và pháp cũng vậy, không phải vì nghe tiếng sát mà con người thành ra kẻ ác.

    Thiện hay ác phải tự hỏi bản thân, đừng nói: vì tôi nghe vậy nên bản chất tôi thay đổi... anh nói xấu tôi nghe tôi biến thành xấu, anh nói phải tôi nghe thành phải... Phật dạy rất rõ... văn tư tu... chúng ta có hiểu không? chắc không hiểu nên mới có nghi vấn trên...Âm thanh, pháp, bài văn... không có tốt xấu, tốt xấu do tâm của ta...

    nên mới nói: HỌ NÓI YÊU BẠN CŨNG LÀ GIẢ, NÓI GHÉT BẠN CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ THẬT...
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

  14. #14

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Sesônglai Xem Bài Gởi
    Ôi 2 chữ TÙY DUYÊN. Tham sống sợ chết, tham an sợ phiền.! ĐOÀN KẾT TẠO SỨC MẠNH. 1 con kiến, 1con châu chấu ,chẳng xi nhê gì. Nhưng CẢ ĐÀN KIẾN, ĐÀN CHÂU CHẤU, THÌ MẠNH. Để có 30/4 LÀ NHỜ TÙY DUYÊN à?
    Sesônglai mến! Cái Tuỳ duyên của đức phật nó muôn hình vạn trạng lắm. Hãy tìm hiểu kỹ rồi hãy cho ý kiến... Ngày xưa biết bao vị Sư đã bỏ Cà Sa khoát chiến bào:
    "...Nghe theo tiếng gọi của núi sông/ Cà sa gửi lại chốn thư phòng/ Xông ra trận tuyến trừ hung bạo/ Thực hiện từ bi lực phải hùng...”. Họ cũng là Phật Tử nhưng đâu có hiểu từ Tuỳ Duyên như vậy.
    Thân mến!
    Nhớ rằng khi muốn qua Sông
    Những đồ mang gánh lòng thòng bỏ đi!

  15. #15

    Mặc định

    pháp môn nhiều; cách tu lắm. nhưng thông suốt được 100 phẩm của lục độ tâp kinh thì đâu còn nghĩ bàn làm gì? trong kinh này chỉ có 91 phẩm; còn 9 phẩm nữa ai biết mà thông?
    thiền là gì trước; rồi mới tính các cách thiền; thiền thế nào cũng chỉ là phương tiện; còn kết quả đến đâu. hãy soi vào trích đoạn sau của lục độ tập kinh mà kiểm chứng. tu mà không kiểm chứng được minh đã đi đến đâu? có khác gì người lọt vào mê cung bao giờ mới giải thoát.
    đây là dẫn luận trong"thiền định độ vô cực" của lục độ tập kinh(ở đây thuật ngữ độ có ngĩa là cứu; hoặc giúp)
    Thiền độ vô cực là gì?
    Đó là lòng ngay thẳng, ý chuyên nhất, gồm thâu các lành, mang lấy
    trong lòng, dùng thiện để tiêu trừ các ý xấu nhơ. Thiền có bốn bậc. Hành
    Thiền thứ nhất bỏ chỗ tham ái, năm việc yêu tà. Mắt thấy sắc đẹp, lòng
    dại vì dâm, bỏ tai nghe tiếng..., mũi ngửi hương..., miệng nếm vị..., thân
    ưa tốt... Người có chí hành đạo ắt phải xa lìa chúng.
    Lại có năm thứ che phủ: che do tham của cải, che do sân hận, che do
    mê ngủ, che do dâm dục, che do nghi ngờ. Có đạo hay không đạo, có
    Phật hay không Phật, có kinh hay không kinh, tâm ý luôn nhớ nghĩ thì
    thanh tịnh không nhơ bẩn. Tâm sáng suốt; thì thấy được nẻo chân, chứng
    đạt thì không gì là không biết. Trời, Rồng, Quỷ yêu không thể mê hoặc
    được, như người có mười nỗi oán mà đã lìa bỏ, thoát thân được, một
    mình ở trong núi, không ai biết, không còn lo sợ. Người xa tình dục,
    trong sạch, tâm lặng, đó gọi là Thiền thứ nhất.
    Tâm đã đạt được Thiền thứ nhất rồi thì tiến hướng đến Thiền thứ
    hai. Bậc Thiền thứ hai như người tránh oán thù, tuy ở trong núi sâu mà
    vẫn còn sợ oán thù tìm đến, càng tự giấu sâu thêm. Hành giả tuy xa mười
    oán thù dục tình, vẫn còn sợ giặc dục đến hủy hoại chí đạo. Khi chứng
    được Thiền thứ hai thì dục tình hơi xa không thể làm ô uế mình được. Ở
    bậc Thiền thứ nhất, thiện ác tranh nhau, dùng thiện trừ ác, ác lùi thiện
    tiến, ở bậc Thiền thứ hai, lòng vui dừng lặng, không còn dùng thiện để
    tiêu diệt ác nữa. Hỷ, thiện hai ý đều tiêu diệt, mười ác bặt tăm, nhân
    duyên bên ngoài không len vào được trong lòng. Ví như đỉnh cao có suối,
    suối không có nguồn nước chảy vào, cũng chẳng phải nước do rồng mưa
    xuốg, mà suối tự có nước trong sạch tràn đầy, thiện từ tâm ra, ác cũng
    không còn do mắt, tai, mũi, miệng vào nữa. Chế ngự được tâm như vậy
    thì lòng hướng về Thiền thứ ba.
    Ở bậc Thiền thứ ba, giữ ý vững vàng chắc chắn, thiện ác không vào
    được, lòng an như núi Tu-di, ác thiện không ra với việc bên ngoài, thiện
    ác vắng tiêu, không len vào trong lòng, giống như hoa sen, gốc cành ở
    trong nước, hoa búp chưa nở bị nước phủ che. Hành Thiền thứ ba thanh
    tịnh như hoa sen, bỏ lìa các ác, tâm ý đều an. Chế ngự được lòng như thế
    liền hướng về Thiền thứ tư.
    ở bậc này, thiện ác đều bỏ hết, lòng không nghĩ thiện, cũng chẳng nhớ ác,
    trong lòng sáng sạch như ngọc lưu ly. Lại như vương nữ, tự tắm gội sạch
    sẽ, thân thoa hương thơm, áo mới mặc trong ngoài rực rỡ, thơm sạch hiển
    bày. Bồ-tát lòng ngay chứng Thiền thứ tư. Lũ tà chúng bẩn, không thể
    che lòng, giống như lụa sạch nhuộm màu gì chẳng được. Lại như thợ
    gốm, nhồi đất nặn đồ, đất không cát sỏi thì nắn đồ gì cũng được. Lại như
    thợ bạc, nấu chín vàng ròng, trăm lạ, ngàn khéo theo lòng mình muốn.
    Bồ-tát tâm tịnh, chứng được bốn Thiền ấy rồi tùy ý tự do, nhẹ nhàng bay
    nhảy, bước trên nước mà đi, phân tán thân thể, biến hóa muôn điều ra vào
    không gián đoạn, mất còn tự do, sờ mó mặt trời mặt trăng, lay động trời
    đất, thấy nghe thông suốt, không gì là không lãnh hội thấu đáo. Tâm
    thanh tịnh xem xét sáng suôt, chứng được Nhất thiết trí. Được trí này rồi,
    thì từ khi chưa có trời đất chúng sinh đổi thay mười phương hiện tại, các
    tâm đã nghĩ nhớ, việc chưa nNy sinh, hồn linh của chúng sinh làm trời,
    làm người, đọa vào địa ngục Thái sơn, sinh trong loài ngạ quỷ, súc sinh,
    phước hết thì thọ tội, tai ương hết thì thọ phước, không chỗ xa nào mà
    không đi tới. Phàm được bốn Thiền rồi mà muốn được trí sáng suốt của
    các bậc Câu cảng, Tần lai, Bất hoàn, Ứng nghi và trí sáng giác ngộ của
    các Bậc Như Lai Chí Chân Bình Đẳng Chánh Giác Vô Thượng thì cầu là
    được ngay, giống như muôn vật đều từ nơi đất mà sinh ra. Từ bậc đạt trí
    năm thông cho đến Bậc Thế Tôn đều từ bốn Thiền mà thành, cũng như
    chúng sinh không thể đứng vững nếu không có đất.
    Đức Thế Tôn lại dạy:
    -Quần sinh ở đời, dù cho có được trí của các bậc Thiên đế, Tiên
    thánh tuệ thông, mà không gặp kinh này thì cũng không đạt được cái định
    dứt lìa bốn thứ, khác nào người ngu tối. Đã có trí tuệ, mà lại nhất tâm, là
    gần với việc độ đời.
    Đấy là Thiền độ vô cực của Bồ-tát, nhất tâm như vậy.
    người tu sửa có thể soi vào đây để tự chứng thực mình đã tu sửa đến đâu.
    còn la hán nằm trong tứ thánh quả. câu cảng; tầm lai; bất hoàn; ứng nghi. ứng nghi hay ứng chân tức la hán. sách này giúp người tu sửa có thể tập theo mà không cần thầy. vì trong 6 phép tu sửa của sách này có dẫn luận rõ ràng và các ví dụ rõ ràng( các ví dụ được cụ thể bằng các câu chuyện) có tổng cộng 100 truyện. truyện thứ 100 chính là" trăm vua cùng một mẫu" nhưng kinh hiện hành chỉ có 91 chuyện mà thôi.

  16. #16

    Mặc định

    vì quần sinh trong một quốc gia hay trong toàn cầu này họ quên mất sức mạnh lớn nhất của chính mình; của cái gọi là nhân loại; cái gọi là loài người; họ được vinh danh là nhân loại mà bất nhân; bất nhẫn. vốn dĩ trong lục độ tập kinh thiện phẩm đầu tiên chính là nhẫn nhục độ vô cực chứ không phải là bố thí. con người nếu không nhẫn nhục được thì bố thí hoài bố thí hủy mãi mãi không thành nhân được, nếu không tập nhẫn nhục ngay từ đầu thì không thể tự tu sửa chứ đừng đòi lĩnh hội rốt ráo các triết lý của người khác. có 13 chuyện ví dụ cho nhẫn nhục; chuyện thứ 13 chính là:"nhà họ thích hết tội hay nhà họ thích trắng án". đến thích ca công đức sâu dày mà còn thấy được tội của mình thì mỗi chúng ta ai mà không có tội? khi con người ta nhẫn nhục xã hội mới thấy đạo đức; khi con người ta nhẫn nhục xã hội mới thấy văn minh; khi con người ta nhẫn nhục xã hội mới thấy quang minh; khi con người ta nhẫn nhục xã hội mới thấy thiện đạo. một xã hội mà hội đủ 4 chân nhẫn"đạo đức; văn minh; quang minh; thiện đạo" xã hội đó không thể không tốt đẹp. đây là dẫn luận của thiện phẩm nhẫn nhục đô vô cực, mời quý vị thưởng thức:
    " Zẫn luận:Thế nào gọi là Nhẫn nhục độ vô cực?
    Bồ-tát suy nghĩ sâu xa: “Thần thức của chúng sinh bị ngu si khuất lấp nên cống cao, tự đại, thường muốn hơn kẻ khác. Những sự tốt đẹp của quan tước, đất nước, sáu tình đều muốn riêng mình giành hết. Nếu thấy người ta có thì đâm ra ganh ghét, tham lam một cách ngu si. Trong thì hừng hực tham lam, ganh ghét, ngoài mặt thì sân giận bừng bừng, không biết dừng lại. Những cái đó làm cho con người say sưa điên cuồng nên mãi mãi ở trong cảnh tối tăm, lần hồi trong năm đường, nơi ngục Thái sơn thiêu nấu, trong nẻo ngạ quỷ, súc sinh... chồng chất không biết bao nhiêu lần khổ”.
    Bồ-tát thấy những điều đó liền hiểu ra, buồn bã than:
    -Chúng sinh do đó mà hại thân mạng; diệt họ hàng; tan nhà;mất nước. Họ sống thì chịu những hoạn nạn ấy, chết thì chịu khổ nơi ba đường ác. Họ phải chịu như vậy đều do không thể ôm nhẫn làm lành.
    Bồ-tát hiểu ra điều đó, liền tự thệ:
    -Ta thà chịu cái đau đớn của nước sôi, lửa bỏng, cái hoạn nạn bị băm vằm, trọn không hề sân hận, gây độc hại đối với chúng sinh. Phàm nhẫn những điều không thể nhẫn là cội nguồn của muôn phước.
    Từ khi Bồ-tát biết rõ như vậy trở về sau, đời đời tu hạnh từ bi. Chúng sinh có theo mình mắng chửi, đánh đập, nguy thân, hại mạng, cướp đoạt của báu, vợ con, đất nước, Bồ-tát liền dùng phước đức nơi sức nhẫn của chư Phật để diệt trừ độc hại của bực giận; sân hận, luôn từ bi, thương xót, tìm đến để tế độ giúp đỡ họ. Nếu chúng sinh ấy thoát khỏi tội lỗi thì Bồ-tát lấy làm hoan hỷ.

  17. #17

    Mặc định

    vì nhẫn nhục là chìa khóa để tu sửa đến vô cực. sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tui quyết định cung cấp 13 chuyện ví dụ về nhẫn nhục độ vô cực cho quý đạo tả hữu. từ giờ cho đến hết tháng 6 này tui sẽ lần lượt cung cấp các câu chuyện đó. vì kinh này sau khi chuyền vào đất la hán nó đã bị bóp méo, xuyên tạc, đổi thay vị trí nhiều chuyện. Do đó khi quý vị đọc có thấy khác một vài chỗ so với bản”linh sơn pháp bảo tạng kinh” thì mong quý vị đại xá, đại hiểu rằng tui chỉ làm cái việc là đưa các chuyện về đúng vị trí và làm cho chúng sáng rõ hơn.Hầu mong giảm ngiệp chướng cho người hiểu sai, hiểu không thấu. kính mời quý vị thưởng thức!

  18. #18

    Mặc định

    1-Chuyện ẩn nhẫn
    Thuở xưa, có vị Bồ-tát thấy đời dơ đục, vua tôi vô đạo, bỏ chính theo
    tà, khó đem đạo pháp ra hóa độ, nên mới che khôn giấu bóng, Ẩn thân nơi một nghĩa địa để tu tập hạnh nhẫn. Trong nghĩa địa có con trâu nghé, Bồ-tát thường lấy phân và nước tiểu của nó làm đồ ăn, thức uống kéo dài
    mạng sống[1]. Dung mạo đen xấu, mọi người đều gớm ghiếc, người trong
    nước thấy ngài thường bảo nhau:
    -Đất này có quỷ.
    Nhìn thấy Bồ-tát không ai là không thóa mạ, lại ném cả đất đá nữa.
    Nhưng Bồ-tát không mảy may giận dữ, còn lấy tâm Từ thương xót:
    -Khổ thay! Vì những người này không hiểu biết kinh Phật nên làm
    những việc ác ấy.
    Bèn thề:
    -Khi ta thành Như Lai Vô Sở Trước Chính Chân Giác Đạo, ta quyết
    độ hết họ.
    Bồ-tát thực hành pháp Nhẫn độ vô cực đã nhẫn nhục như vậy.
    [1] thực tế không ai lấy phân và nước tiểu của trâu để ăn cả, phải tu đại thừa thì hiểu thêm thế này:bánh gai là hình ảnh giả phân trâu; nước chè là hình ảnh giả nước tiểu

  19. #19

    Mặc định

    2-Chuyện người con trí hiếu [Ngày 22/06/2015-chuyện thứ 2]
    Thuở xưa, có vị Bồ-tát tên là Lương Thiền, thường mang lòng Từ rộng lớn thấm nhuần khắp chúng sinh, thương xót hạng ngu muội không thấy ba ngôi báu, bèn đem cha mẹ mình vào ở trong chốn núi đầm. Cha mẹ tuổi đã cao, đôi mắt lại mù lòa, nên Lương Thiền lấy làm thương xót, khổ sở, nói ra rơi nước mắt. Đêm đêm, ông thức dậy ba lần để chăm sóc, hàn huyên, hạnh chí hiếu tỏa đức thơm lừng trời đất. Thần đất, rồng biển,
    người trong nước... đều hay biết. Ông phụng thờ Phật, làm mười điều thiện, không giết hại chúng sinh, không nhặt của rơi trên đường, giữ trinh
    không cưới vợ, các họa của thân đều dứt sạch. Nói hai lưỡi, nói lời ác
    độc, nói dối, nói thêu dệt, khen chê tà ác... lỗi nơi miệng cũng đều diệt
    hết. Những dơ bẩn trong lòng như ganh ghét, bực giận, sân hận, tham lam, tâm cấu uế... cũng đều tịch tịnh cả. Ông tin làm thiện được phước, làm ác mang họa, lấy cỏ tranh làm lều, lấy rơm rác làm chiếu, thanh tịnh vô dục, chí như vàng mười. Trong núi có suối chảy, giữa dòng sen mọc, quanh bờ trái cây ngon ngọt đầy khắp. Sớm dậy đi hái quả, chưa từng dành phần trước, lòng nhân từ ấy thấu xa, cầm thú gần gũi cậy nhờ. Một hôm, ông Lương Thiền đi lấy nước về cho cha mẹ dùng thì gặp phải lức vua nước Ca-di vào núi săn bắn. Nhà vua giương cung lắp tên bắn hươu nai núi, nhưng lại nhầm trúng vào ngực Lương Thiền. Chất độc của mũi tên hoành hành, đau đớn không thể tả. Ông ngoái trông hai bên, rồi khóc kêu lớn:
    -Ai đã dùng một mũi tên mà giết chết ba đạo sĩ? Song thân ta tuổi
    cao, lại đều bị mù lòa, một ngày không có ta, chắc đều phải mất mạng.
    Lại cất tiếng than:
    -Voi chết vì ngà, tê giác chết vì sừng, chim thúy chết vì lông... ta đây
    không ngà, không sừng, cũng không lông rực rỡ thì vì cái gì mà chết?
    Nhà vua nghe tiếng kêu thảm thương, liền xuống ngựa, hỏi:
    -Nhà ngươi làm gì trong núi sâu?
    Đáp:
    -Tôi đem cha mẹ vào ở trong núi này để từ bỏ sự dơ bẩn của cuộc đời, tinh tấn tu học đạo lớn.
    Nhà vua nghe Lương Thiền thưa, nghẹn ngào rơi nước mắt, càng đau đớn
    thương xót ông, nên nói:
    -Ta là kẻ bất nhân, tàn hại sinh mạng loài vật, lại còn giết chết người
    con chí hiếu.
    Rồi cất tiếng than thở:
    -Sao lại đến nỗi này?
    Quần thần lớn nhỏ không ai là không nghẹn ngào. Nhà vua lại nói:
    -Ta đem cả nước để cứu mạng ngươi. Xin chỉ chỗ song thân ngươi ở, ta muôn đến để tạ tội.
    Ông Lương Thiền nói:
    -Nhân theo lối nhỏ này, đi đến chỗ kia không xa thấy một lều cỏ, cha
    mẹ tôi ở trong ấy. Xin nhà vua vì tôi nói với song thân: tôi từ đây xin vĩnh biệt, những năm tháng còn lại xin thận trọng, không nên luyến nhớ.
    Lương Thiền nói rồi lại càng đau xót, chốc lát thì mất. Nhà vua cùng quân sĩ lại một lần nữa thổn thức. Họ tìm theo đường đã chỉ đến đúng chỗ cha mẹ ông Lương Thiền ở. Nhà vua đi có nhiều người theo, tiếng cỏ cây sột soạt, cha mẹ Lương Thiền nghi là có người lạ, lên tiếng hỏi:
    -Người nào đi đó?
    Nhà vua đáp:
    -Là vua nước Ca-di.
    Cha mẹ Lương Thiền nói:
    -Nhà vua đến đây rất tốt, nhà chỉ có chiếu cỏ xin ngài nghỉ mát, có quả ngọt để ngài dùng, con tôi đi lấy nước sắp về ngay đây.
    Nhà vua thấy cha mẹ ông ấy đem lòng thương đợi con về, lại nghẹn ngào lần nữa. Nhà vua gọi họ bảo:
    -Ta thấy hai đạo sĩ đã thương đợi con về, lòng ta xót đau không lường, ông Lương Thiền con của đạo sĩ bị ta bắn chết rồi.
    Cha mẹ Lương Thiền kinh hãi nói:
    -Con tôi vì tội gì mà giết nó thế? Tính khí của nó nhân từ, đạp đất còn sợ đất đau. Nó có tội gì mà nhà vua giết nó?
    Nhà vua nói:
    -Quả thật con ông là một người con chí hiếu, là một bậc thượng hiền, ta săn bắn hươu nai, nhầm trúng ông ấy thôi.
    Cha mẹ Lương Thiền nói:
    -Con tôi đã chết! Chúng tôi biết sẽ nương vậy vào đâu, hôm nay chắc phải chết thôi. Xin đại vương đưa giúp hai mạng già chúng tôi đến chỗ thi thể của con, quyết gặp lần cuối, hầu chết được chung mồ. Nhà vua nghe lời nói ấy, càng thêm xót thương, rồi đích thân dẫn cha mẹ Lương Thiền đến chỗ xác chết. Người cha lấy tay sờ lên đầu gối, người mẹ thì ôm lấy chân con trai, hôn chân con thành tiếng, cả hai đều dùng tay sờ lên vết thương bị tên, đấm ngực, đập má, ngẩng đầu kêu:
    -Thần trời, thần đất, thần cây, thần nước... con ta là Lương Thiền đó, thờ
    Phật, tin Pháp, tôn kính Hiền thánh, hiếu thuận song thân, lòng nhân từ
    rộng rãi hơn hết, thấm nhuần đến cả cỏ cây.
    Rồi họ lại nói:
    -Nếu xét thấy con ta lòng thành phụng Phật, chí hiếu thấu đến trời cao, thì tên phải được nhổ ra, độc hại được tiêu trừ, con được sống lại, làm tròn cái hạnh chí hiếu ấy. Còn nếu hạnh của con không được như vậy, lời của cha mẹ không thành thì xin được chết theo luôn để cùng làm tro đất một thể!
    Trời Đế Thích, Tứ đại Thiên vương, Thần đất, Rồng biển, nghe lời thảm thương của cha mẹ Lương Thiền, đều tin lời nói ấy, ai ai cũng động lòng.
    Trời Đế Thích hóa thân xuống gọi song thân Lương Thiền bảo:
    -Người con chí hiếu ấy ta có thể làm sống lại được.
    Rồi ngài dùng thần dược của trời rót vào miệng Lương Thiền, bỗng nhiên
    ông được sống lại. Cha mẹ và Lương Thiền, vua cùng quần thần tháp tùng đều vui buồn lẫn lộn, thảy cùng bậc khóc. Nhà vua nói:
    -Do đức hạnh thờ Phật, chí hiếu, nên mới được như thế. Rồi vua ra lệnh cho quần thần từ nay về sau thúc đẩy dân chúng phải thờ phụng Phật và mười đức lành, tu theo hạnh chí hiếu của Lương Thiền.
    Cả nước đều làm theo, sau đấy nước giàu dân mạnh, nên được thái
    bình. Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:
    -Ta đời đời phụng thờ hạnh chí hiếu của chư Phật, đức cao, phước
    thịnh, nên đạt Bậc Thiên Trung Thiên, một mình qua lại ba cõi, ông Lương Thiền lúc ấy là thân Ta, còn quốc vương là A-nan, cha của Lương Thiền là cha Ta hôm nay, bà mẹ ấy nay là Xá Diệu mẹ Ta, trời Đế Thích là Di-lặc.
    Bồ-tát thực hành pháp Nhẫn độ vô cực đã nhẫn nhục như vậy.

  20. #20

    Mặc định

    3-Chuyện San Đề Tháp[năm 2015, tháng 6, ngày 23, chuyện thứ 3]
    Thuở xưa, Bồ-tát lúc làm Phạm Chí, tên là San-Đề-Tháp, sống tại núi đầm, ngồi thiền bên gốc cây, dùng trái rừng, nước suối làm đồ ăn thức uống. Tâm cấu nhiễm được gột sạch, ở chỗ vắng lặng, sáu căn rộng tỏ, biết được hết mọi thứ. Hương thơm trí tuệ tỏa lừng tám hướng và trên dưới. Mười phương các Đức Phật, Duyên giác, Ứng nghi, cùng Thánh chúng không ai là không khen ngợi. Phạm vương, Đế Thích, Tứ thiên vương, rồng biển, thần đất... sớm chiều cung kính chắp tay cúi đầu, vâng
    theo đúng cách, ủng hộ nước ấy, gió mưa thuận hợp, ngũ cốc được mùa,
    độc hại tiêu trừ, tai ương diệt hết, vua tôi giàu thịnh.
    Vua nước này tên là Ca-Lê vào núi săn bắn, đuổi theo hươu nai, tìm dấu chân chúng. Khi đi qua trước chỗ Bồ-tát, nhà vua hỏi Đạo sĩ:
    -Dấu thú qua đây, chúng về hướng nào?
    Bồ-tát im lặng suy nghĩ: “Chúng sinh luôn bị rối loạn chỉ vì tham mạng, ham sống sợ chết, lòng ta nào có khác! Giả như ta chỉ cho nhà vua thì là bạo ngược, giết hại bất nhân, tội đồng với vua. Còn ta nói không thấy thì là nói dối gạt”. Lòng cảm thấy xấu hổ, nên cúi đầu không nói.
    Nhà vua liền nổi giận, bảo:
    -Người ăn mày đáng chết! Ta là bậc chí tôn trong một nước mà hỏi ngươi không trả lời còn giả vờ cúi đầu ư?
    Nước kia có lệ cho khảy móng tay là không nói.
    Bồ-tát buồn bã, khảy móng tay nói “không biết”. Bèn nói rõ với vua là mình không thấy.
    Vua bảo:
    -Dấu chân thú qua đây mà nói rằng không thấy, thì với thế lực lớn của nhà vua không giết ông được ư?
    Bồ-tát nói:
    -Tôi xin nghe theo lời vua.
    Nhà vua hỏi:
    -Ông là ai vậy?
    Đáp:
    -Tôi là người nhẫn nhục.
    Vua nổi giận rút kiếm chém cánh tay phải.
    Bồ-tát nghĩ: “Chí ta chuộng đạo pháp, không tranh với đời, mà ông vua này còn dùng dao hại ta, huống gì là đối với dân chúng! Ta nguyện khi thành Phật sẽ trước độ ông ấy, để cho chúng sinh khỏi bắt chước theo những hành vi độc ác.”
    Nhà vua lại hỏi:
    -Ông là ai?
    Đáp:
    -Tôi là người nhẫn nhục.
    Vua lại chặt cánh tay trái của Bồ-tát. Rồi cứ một lần hỏi là một lần chặt một bộ phận nơi thân thể. Vua chặt chân, cắt mũi, cắt tai..., máu chảy như suối, đau đớn vô lượng. Trời đất vì việc này mà chấn động, mặt trời liền tối sầm lại. Bốn đại thiên vương đều kịp thời đến, giận dữ đồng thanh nói:
    -Tên vua này tàn ác hết mực, thật không ai bằng!
    Rồi họ nói với đạo sĩ.
    -Không phải bận lòng, chúng tôi sẽ giết bỏ tên vua này, cả vợ con, cùng tiêu diệt luôn cả nước để nêu rõ cái ác của hắn.
    Đạo sĩ đáp:
    -Mấy ông nói gì thế? Cái tai ương này là do tôi đời trước không vâng theo lời dạy của Đức Phật, đã gia hại ông ấy. Do đó làm ác thì họa theo như bóng theo hình. Xưa gieo trồng ít mà nay muốn gặt hái nhiều. Ta nếu thuận theo ý của các vị thì họa như trời đất, phải nhiều kiếp chịu tội lỗi, há có thể hết được sao?
    Chúng dân thấy có biến vội vàng chạy đến, nhận lỗi, đồng thanh nói:
    -Đạo sĩ ở đây, ân lớn giúp đỡ khắp đất nước, tai ương qua hết, dịch bệnh tiêu trừ, mà ông vua này quá ư ngu si không biết phải trái, không rõ nẻo tới lui, mà giết hại đức Thánh! Cúi xin Thánh nhân đừng đem chúng con, tâu lên Thượng đế!
    Bồ-tát đáp:
    -Vua đem điều ác vô cùng làm khốn khổ thân ta, nhưng lòng ta vẫn thương xót như mẹ hiền thương con. Còn chúng dân đây thì đâu có lỗi gì
    mà ta oán họ! Nếu còn nghi ngờ thì các ngươi cầm cánh tay của ta đã bị
    chặt đem lại đây.
    Dân chúng cầm lấy, thì dòng sữa vọt ra. Bồ-tát nói:
    -Vì ta có nỗi xót thương của người mẹ hiền nên nay bằng chứng ấy đã hiện ngay đây.
    Dân chúng thấy được bằng chứng rộng lớn, không ai là không vâng theo lời dạy và vui mừng lui về.
    Bồ-tát có người em, cũng đã thấy được nguồn đạo, đang ở tại một núi khác, dùng Thiên nhãn nhìn thấu suốt, thấy Trời, Thần, Quỷ, Rồng hội nhau bàn bạc về cái ác của vị vua kia, không ai là không phẫn nộ. Sợ người anh mình có chỗ tổn hại đến tâm đức nên dùng thần lực đi đến chỗ
    người anh, hỏi:
    -Những vết thương ấy có đau đớn lắm không?
    Bồ-tát đáp:
    -Không sao! Nếu em muốn rõ về bằng chứng của ta thì hãy lấy tay, chân, tai, mũi rời ra đó sắp vào chỗ cũ. Nếu nó liền lại thì niềm tin của ta đã hiện rõ.
    Người em nối các thi thể của anh, tức thì chúng đã liền lại. Người anh nói:
    -Niềm tin về lòng Từ bi rộng khắp của ta đến nay đã hiện rõ.
    Thần trời, Thần đất không ai là không vui mừng, cúi đầu khen ngợi,
    rồi khuyến khích dắt dẫn nhau lập chí tu hạnh cao, thọ giới mà lui về.
    Từ đó về sau mặt trời mặt trăng, không còn ánh sáng, năm sao cũng
    hết thấy dạng, yêu quái dẫy đầy, thời tiết khô hạn, ngũ cốc khan hiếm,
    dân chúng khốn khổ đều đem lòng oán thán vị vua.
    Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:
    -Ông San-Đề-Tháp khi ấy là thân Ta, người em là Đức Di-lặc, nhà vua
    nay là Điều Đạt.
    Bồ-tát thực hành pháp Nhẫn độ vô cực đã nhẫn nhục như vậy.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •