Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 23

Ðề tài: Sự sai khác của A La Hán Và Phật trong Kinh Nguyên Thuỷ/Đại thừa là do Phật Thuyết!

  1. #1

    Mặc định Sự sai khác của A La Hán Và Phật trong Kinh Nguyên Thuỷ/Đại thừa là do Phật Thuyết!

    Trích 108. KINH GOPAKA MOGGALLĀNA :Bà-la-môn Gopaka Moggallāna thưa với Tôn giả Ānanda:– Có thể có chăng, một Tỷ-kheo thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Tôn giả Gotama bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác đã thành tựu?– Không thể có một Tỷ-kheo, này Bà-la-môn, thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác đã thành tựu.

    --------------------------------------------------------------Trích 20. Kinh Ðại hội (Mahàsamaya sutta)1. Như vậy tôi nghe.Một thời, Thế Tôn trú tại bộ lạc Sakka (Thích-ca), thành Kapilavatthu (Ca-tỳ-la-vệ), ở Ðại Lâm (Mahàvana), cùng với đại chúng Tỷ-kheo khoảng năm trăm vị, tất cả đều là bậc A-la-hán.
    --------------------------------
    Trong kinh Nguyên Thuỷ Khác, đức Phật còn nói A La Hán không thể là người tu tại gia được, nếu người tại gia chứng A La Hán hoặc là họ nhập diệt hoặc là họ phải xuất gia trong 7 ngày, A La Hán nhất định phải là Tỷ Kheo, Phật còn nói người nữ không thể chứng A La Hán, vậy đích xác A La Hán phải là Tỷ Kheo rồi :), ngài A Nan trí nhớ thông tuệ, đại đa văn chẳng lẽ lại nói pháp sai cho một bà la môn?Điều này cũng thế hiện rõ hơn quá-------------------------------------------------------------
    Trường Bộ KinhDigha Nikaya
    Trích 26. Kinh Chuyển luân Thánh vương Sư tử hống(Cakkavati-Sìhanàda sutta)

    . Này các Tỷ kheo, khi tuổi thọ loài Người lên đến tám vạn tuổi, có Thế Tôn tên là Metteyya sẽ ra đời, là vị A la hán, Chánh Ðẳng Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn; như Ta nay sanh ra ở đời này, là bậc A la hán, Chánh Ðẳng Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn. Vị này tự mình biết, chứng, và tuyên thuyết quả đất này, gồm có Thiên giới, Ma giới, Phạm thiên giới, Thế giới này với Sa môn, Bà la môn, loài Trời, loài Người; như Ta hiện nay tự mình biết, chứng và tuyên thuyết quả đất này, gồm có Thiên giới, Ma giới, Phạm thiên giới, Thế giới này với Sa môn, Bà la môn, loài Trời và loài Người. Vị này sẽ thuyết pháp, sơ thiện, trung thiện, hậu thiện, với nghĩa lý văn tự đầy đủ và tuyên thuyết đời sống phạm hạnh hoàn toàn đầy đủ thanh tịnh; như Ta hiện nay thuyết pháp, sơ thiện, trung thiện, hậu thiện, với nghĩa lý văn tự đầy đủ và tuyên thuyết đời sống phạm hành hoàn toàn đầy đủ thanh tịnh. Vị này sẽ có khoảng vài ngàn vị Tỷ kheo Tăng đoàn; như Ta hiện nay có khoảng vài trăm vị Tỷ kheo Tăng đoàn vậy.26. Này các Tỷ kheo, vua Sankha sẽ cho thiết lập cung điện mà vua Mahà Panada đã thiết lập. Sau khi thiết lập, vua trú tại đó. Sau vua lại bố thí cung điện ấy, dâng cúng cho các vị Sa môn, Bà-la-môn, các hàng bần cùng, du đãng, ăn xin, cạo bỏ râu tóc, mặc áo cà sa, từ bỏ gia đình, sống không gia đình dưới sự chỉ đạo của Thế Tôn Metteyya, bậc A la hán, Chánh Ðẳng Giác. Vị này xuất gia như vậy, sống một mình, biệt lập, tinh tấn, trì chú, chuyên tâm, chẳng bao lâu chứng được vô thượng phạm hạnh, mà vì mục đích này các thiện nam tử đã xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình. Với vô thượng phạm hạnh này, ngay trong hiện tại, vị này tự tu, tự chứng, đạt đến và an trú

    .->Thế Vậy là Tỷ Kheo chứng A La Hán không thể thành tựu được tất cả các pháp như đức Thế Tôn đã thành tựu, nhưng có Phật Di Lặc , Phật Thích Ca nói tương lai Di Lặc sẽ chứng như ngài. Vậy trước Phật phải là cái gì chứ.

    ------------------------------

    Trích:Kinh Thất Phật trong Trường A-hàm
    “Vào thời quá khứ, có quốc vương lớn hiệu Mãn-độ-ma; Vương phi của vua tên Mãn-độ-ma-đế. Khi ấy, Phật Tỳ-bà-thi từ cung trời Đâu-suất giáng sinh xuống cõi Diêm-phù, nhập vào bụng mẹ, an trú trong thai, phóng ra ánh sáng chiếu khắp các cõi trong thế gian, không còn chỗ tối tăm, đến cả các cảnh giới ác, địa ngục, nơi ánh sáng mặt trời mặt trăng không thể chiếu tới. Ánh sáng của Phật đến đâu, nơi ấy bỗng sáng rực lên. Hữu tình ở những nơi ấy được trông thấy nhau, liền lên tiếng: Tại sao ở đây lại có chúng sanh khác?”
    Thế Tôn nói kệ:Bồ-tát từ Đâu-suất, Khi xuống cõi Diêm-phù;Như mây bay gió thổi, Nhanh chóng vào thai mẹ.Thân phóng ánh sáng lớn, Chiếu rực cõi trời người;Địa ngục núi Thiết vi, Đều không còn tối tăm.Tất cả chúng đại tiên, Các cảnh giới cõi Phật;Đều tập hợp nhau lại, Hộ vệ thân mẹ ngài.Thế Tôn nói kệ xong, bảo chúng Bí-sô:“Các thầy lắng nghe. Khi Đại Bồ-tát ấy từ trời Đâu-suất giáng sinh xuống Diêm-phù, vào thai mẹ, Dạ-xoa Bộ-ma lớn tiếng tuyên bố: Vị Đại Bồ-tát có uy đức lớn, bậc đại trượng phu này, bỏ thân Trời, thân A-tu-la, ở trong thai mẹ để thọ thân người. Lần lượt trời Tứ thiên vương, trời Đao-lợi, trời Dạ-ma cho đến các cõi trời Phạm phụ v.v... nghe lời này, đồng xướng lên: Bồ tát giáng thần ở trong thai mẹ, tất cả phải vân tập đến.”
    .............
    ...................
    Thế Tôn nói kệ:
    Tướng sư Bà-la-môn, Xem tướng đồng tử này;Tâu với vua cha rằng, Bậc đủ ba hai tướng.Như trăng giữa muôn sao, Ít có trong thế gian;Nếu ngài ở cung điện, Tất làm vua Chuyển luân.Thống lĩnh cả bốn châu, Sinh một ngàn Thái tử;Nếu xuất gia tu hành, Liền chứng Vô thượng giác
    .
    ----------------------------------------------------------------------------------
    Trích lời Ấn Quang Tổ Sư:Phải biết thế giới này của chúng ta, trong Phật pháp của đức Thích Ca Mâu Ni Phật, chỉ có một mình đức Thích Ca Mâu Ni Phật là thành Phật ngay trong thân này. Lại phải đến khi đức Di Lặc Phật hạ sanh thì mới có thể tính là có một vị Phật nữa thành Phật ngay trong thân này. Trong khoảng thời gian sau khi đức Thích Ca diệt độ và ngài Di Lặc chưa giáng sanh, muốn tìm lấy một người thành Phật ngay trong thân này thì bất luận ra sao cũng không thể có được! Dẫu chính Phật Thích Ca ứng hiện trong thế gian lần nữa, cũng không thị hiện đạo lý “thành Phật ngay trong thân” này!


    [/SIZE]Ta có nghĩa là đức Phật Tỳ Bà Thi đã thành đạo trước rồi sau đó giáng sanh xuống nhân gian thị hiện thành thân người rồi sau đó mới thị hiện chứng quả Phật.Khoảng thời gian thị hiện làm thân người đó Phật THích Ca gọi ngài là Bồ Tát có thể chỉ sự thị hiện của đức Phật Tỳ Bà Thi (trong đạo Phật, Bồ tát đơn giản là người đã phát tâm bồ đề, nguyện thành Phật và độ tất cả chúng sanh), Hơn nữa trong kinh Chuyển luân Thánh vương Sư tử hống

    -->
    Phật có tiên đoán tương lai sẽ có Phật Di Lặc ra đời cũng giống như ngài, vậy chắc chắc phải có một sự chuẩn bị trước như theo quan điểm Bắc Tông chứ nếu theo quan điểm Nam Tông, Phật chỉ là một người bình thường sau đó tu hành chứng đắc A La Hán thì làm sao Phật tiên đoán và quyết chắc như trong kinh được? Chẳng lẽ thành Phật cũng có "số mệnh" mà tiên đoán sao ?

    ->>>Các KInh điển Nguyên Thuỷ này phù họp với quan điểm của đại thừa, trái với quan điểm của người theo đạo phật Nam Tông.+Có người luận rằng Thế Tôn và A La Hán giống nhau vì trong kinh, Phật nói ngài là A La Hán, nhưng theo quy định của tiếng VIệt Nam thì việc Phật Thích Ca là A La Hán thì chưa chắc A La Hán là Phật Thích Ca cũng như hình vuông là hình chữ nhật chứ chưa chắc hình chữ nhật là hình vuông. Theo đại thừa thì a la hán cũng là Phật, nhưng là Phật Thanh Văn chứ không phải Phật Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.Thế vì sao trong kinh Nguyên Thuỷ Phật không nói rõ mà chỉ nói mù mờ về sự khác nhau giữa A La Hán và Phật, chúng ta có sự lý giải:

    + Sau khi Phật Thị Hiện thành đạo, Phật thuyết kinh HOA NGHIÊM cho hàng bồ tát trong 21 ngày trong Định rồi sau đó thuyết các kinh Nguyên Thuỷ như A hàm,Trung Bộ,.......trong vài năm rồi sau đó mới thuyết kinh Đại Thừa. Phật thuyết kinh Nguyên Thuỷ trước vì để đặt nền móng cho Đại pháp Đại Thừa sau này của ngài.Thời kỳ thứ nhất, Ðức Thế-Tôn vì muốn cho hàng đệ-tử lìa khỏi nỗi khổ thân tâm hiện tại, hưởng sự an vui tịch tịnh, nên Ngài chỉ ngay những phương tiện giải thoát. Như Đức Phật dạy: “Thế nầy là Khổ, thế nầy là Tập, thế nầy là Diệt, thế nầy là Đạo. Như-Lai đã tu tập theo đường lối ấy, các ông nên thực hành theo. Như-Lai đã đắc quả giải thoát theo đường lối ấy, các ông nên cố gắng để chứng nhập... Hiện nay sự sống chết của ta đã dứt, phạm hạnh đã thành lập, việc làm cũng đã xong, không còn thọ thân đời sau nữa...” Xuyên qua mấy lời nầy, đạt đáo điểm của Phật cùng với hàng đệ-tử trong buổi đầu tiên dường như không khác nhau, có thể biểu dương bằng câu: “Hành đồng đạo, đắc đồng quả”
    Kinh Pháp-Hoa cũng nói:Vì thế, Xá-Lợi-PhấtTa mới lập phương tiệnNói các pháp diệt khổChỉ bày nẻo Niết-bànNhưng cảnh Niết-bàn nầyChưa phải chân diệt độCác pháp từ xưa nayTự hướng hằng vắng lặngPhật-tử đã hành đạoVề sau sẽ thành PhậtTa dùng sức phương tiệnMở bày pháp Tam-thừaTất cả chư Thế-TônĐều nói Nhất-thừa-đạoNay trong đại chúng đâyPhải nên trừ nghi hoặcLời chư Phật không khácChỉ một, không hai thừa...Pháp tối diệu bậc nhấtVì các loại chúng-sanhPhân biệt nói ba thừaKẻ thấp ưa pháp nhỏKhông tin mình thành PhậtNên ta dùng phương tiệnChia ra các đạo quảTuy là nói ba thừaKỳ thật dạy Bồ-Tát...
    Last edited by tên thành viên; 24-08-2014 at 06:38 PM.

  2. #2

    Mặc định

    Forum lỗi quá , lúc viết soạn cách dòng nhưng khi đăng bài lại thành thế này :(

  3. #3

    Mặc định

    Hiện tại,Sắp tới,chiều nay trở đi TTV bận việc rất nhiều nên nếu có ai báng đại thừa trong topic này thì xin các thành viên trong forum này tranh luận, bảo vệ chân lý đại thừa
    Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai, Thế Tôn, Ứng Cúng, Chính Đẳng Giác
    Tadyatha: Om bhaisajye bhaisajye bhaisajya samudgate svaha BHRUM.
    Last edited by tên thành viên; 24-08-2014 at 02:10 PM.

  4. #4

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Trích 108. KINH GOPAKA MOGGALLĀNA :Bà-la-môn Gopaka Moggallāna thưa với Tôn giả Ānanda:– Có thể có chăng, một Tỷ-kheo thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Tôn giả Gotama bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác đã thành tựu?–[B] Không thể có một Tỷ-kheo, này Bà-la-môn, thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác đã thành tựu.
    Trích kinh mà thiếu là nguy hiểm lắm đó nhá. Để mình trích lại nguyên văn ấy:

    Tôn giả Ananda ngồi xuống trên chỗ ngồi đã soạn sẵn. Còn Bà-la-môn Gopaka Moggallana chọn một chỗ ngồi thấp khác rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, Bà-la-môn Gopaka Moggallana thưa với Tôn giả Ananda:

    -- Có thể chăng, một Tỷ-kheo thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Tôn giả Gotama, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã thành tựu?

    -- Không thể có một Tỷ-kheo, này Bà-la-môn, thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã thành tựu. Này Bà-la-môn, Thế Tôn là bậc làm khởi dậy con đường trước đây chưa được hiện khởi, làm cho biết con đường trước đây chưa từng được biết, nói lên con đường trước đây chưa từng được nói; là bậc hiểu đạo, biết đạo và thiện xảo về đạo. Và nay các đệ tử là những vị sống hành đạo và tùy hành, và sẽ thành tựu (những pháp ấy) về sau.

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Trích:Kinh Thất Phật trong Trường A-hàm
    “Vào thời quá khứ, có quốc vương lớn hiệu Mãn-độ-ma; Vương phi của vua tên Mãn-độ-ma-đế. Khi ấy, Phật Tỳ-bà-thi từ cung trời Đâu-suất giáng sinh xuống cõi Diêm-phù, nhập vào bụng mẹ, an trú trong thai, phóng ra ánh sáng chiếu khắp các cõi trong thế gian, không còn chỗ tối tăm, đến cả các cảnh giới ác, địa ngục, nơi ánh sáng mặt trời mặt trăng không thể chiếu tới. Ánh sáng của Phật đến đâu, nơi ấy bỗng sáng rực lên. Hữu tình ở những nơi ấy được trông thấy nhau, liền lên tiếng: Tại sao ở đây lại có chúng sanh khác?”Thế Tôn nói kệ:Bồ-tát từ Đâu-suất, Khi xuống cõi Diêm-phù;Như mây bay gió thổi, Nhanh chóng vào thai mẹ.Thân phóng ánh sáng lớn, Chiếu rực cõi trời người;Địa ngục núi Thiết vi, Đều không còn tối tăm.Tất cả chúng đại tiên, Các cảnh giới cõi Phật;Đều tập hợp nhau lại, Hộ vệ thân mẹ ngài.Thế Tôn nói kệ xong, bảo chúng Bí-sô:“Các thầy lắng nghe. Khi Đại Bồ-tát ấy từ trời Đâu-suất giáng sinh xuống Diêm-phù, vào thai mẹ, Dạ-xoa Bộ-ma lớn tiếng tuyên bố: Vị Đại Bồ-tát có uy đức lớn, bậc đại trượng phu này, bỏ thân Trời, thân A-tu-la, ở trong thai mẹ để thọ thân người. Lần lượt trời Tứ thiên vương, trời Đao-lợi, trời Dạ-ma cho đến các cõi trời Phạm phụ v.v... nghe lời này, đồng xướng lên: Bồ tát giáng thần ở trong thai mẹ, tất cả phải vân tập đến.”
    ................................
    Thế Tôn nói kệ:Tướng sư Bà-la-môn, Xem tướng đồng tử này;Tâu với vua cha rằng, Bậc đủ ba hai tướng.Như trăng giữa muôn sao, Ít có trong thế gian;Nếu ngài ở cung điện, Tất làm vua Chuyển luân.Thống lĩnh cả bốn châu, Sinh một ngàn Thái tử;Nếu xuất gia tu hành, Liền chứng Vô thượng giác
    Theo những tư liệu hiện còn thì lúc trước ít nhất cũng còn tồn tại những kinh điển do Thượng Tọa Bộ , Hữu Bộ, Hóa Địa Bộ, Pháp Tạng Bộ, Đại Chúng Bộ, Ẩm Quang Bộ và Kinh Lượng Bộ truyền. Nhưng đến nay, chỉ có kinh điển của Thượng Tọa Bộ (Phật Giáo Nam Tông Nguyên Thủy) ở phương Nam là hoàn toàn được bảo tồn, gồm có 5 bộ : Trường Bộ, Trung Bộ, Tương Ưng Bộ, Tăng-chi Bộ, Tiểu Bộ chép bằng văn Pàli. Đây là 5 bộ Nikaya Nam truyền.

    Về mặt Bắc truyền, do gom góp các kinh điển rời rạc riêng lẻ của các bộ phái mà tạo thành bốn bộ A-hàm : Trường A-hàm, Trung A-hàm, Tăng Nhất A-hàm và Tạp A-hàm. Bốn bộ kinh này được ghi bằng Phạn văn. Đây là bốn bộ A-hàm Bắc truyền.

    Năm bộ Nam truyền được ghi bằng văn Pàli, gần với ngôn ngữ thường dùng ở thời Phật, cho nên các học giả thường cho rằng Nam truyền giàu sắc thái nguyên thủy hơn Bắc truyền. Và kinh điển của Phật Giáo Nguyên Thủy Nikaya mới là chính xác nhất.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    ->>>Các KInh điển Nguyên Thuỷ này phù họp với quan điểm của đại thừa, trái với quan điểm của người theo đạo phật Nam Tông.+Có người luận rằng Thế Tôn và A La Hán giống nhau vì trong kinh, Phật nói ngài là A La Hán, nhưng theo quy định của tiếng VIệt Nam thì việc Phật Thích Ca là A La Hán thì chưa chắc A La Hán là Phật Thích Ca cũng như hình vuông là hình chữ nhật chứ chưa chắc hình chữ nhật là hình vuông. Theo đại thừa thì a la hán cũng là Phật, nhưng là Phật Thanh Văn chứ không phải Phật Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.Thế vì sao trong kinh Nguyên Thuỷ Phật không nói rõ mà chỉ nói mù mờ về sự khác nhau giữa A La Hán và Phật, chúng ta có sự lý giải:
    Bạn nói "hình vuông là hình chữ nhật chứ chưa chắc hình chữ nhật là hình vuông."? Hình vuông có từ ngữ riêng, hình chữ nhật có từ ngữ riêng. Bạn thử đem hình vuông hỏi người khác có phải là hình chữ nhật không chắc người ta cũng bó tay luôn :D

    Theo kinh Nguyên thủy, Phật là vị A la hán đã đắc đạo, khi còn tại thế gian. Ngược lại theo thuyết “Tam thân Phật” của Đại thừa, Phật Thích Ca đã là Phật từ vô lượng kiếp và ngài nhập thế là để hoá độ. Nếu như vậy thì Phật Thích Ca đã biết là phải: “tu hành như thế nào ?”. Ngài đâu cần phải: “6 năm khổ hạnh rừng già để tầm đạo”.?

    Mà mình có điều này thắc mắc trong Kinh Đại Thừa, mong bạn giúp mình giải đáp:

    Trong Kinh Kim Cang dạy rằng:

    Nếu dùng sắc thấy ta,
    Dùng tiếng tăm cầu ta,
    Người ấy tu đạo tà!
    Chẳng thấy được Như-Lai.


    Vậy tại sao trong các Kinh A Di Đà... của Phật Giáo Đại Thừa lại dạy pháp môn niệm Phật?
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    + Sau khi Phật Thị Hiện thành đạo, Phật thuyết kinh HOA NGHIÊM cho hàng bồ tát trong 21 ngày trong Định rồi sau đó thuyết các kinh Nguyên Thuỷ như A hàm,Trung Bộ,.......trong vài năm rồi sau đó mới thuyết kinh Đại Thừa. Phật thuyết kinh Nguyên Thuỷ trước vì để đặt nền móng cho Đại pháp Đại Thừa sau này của ngài.Thời kỳ thứ nhất, Ðức Thế-Tôn vì muốn cho hàng đệ-tử lìa khỏi nỗi khổ thân tâm hiện tại, hưởng sự an vui tịch tịnh, nên Ngài chỉ ngay những phương tiện giải thoát. Như Đức Phật dạy: “Thế nầy là Khổ, thế nầy là Tập, thế nầy là Diệt, thế nầy là Đạo. Như-Lai đã tu tập theo đường lối ấy, các ông nên thực hành theo. Như-Lai đã đắc quả giải thoát theo đường lối ấy, các ông nên cố gắng để chứng nhập... Hiện nay sự sống chết của ta đã dứt, phạm hạnh đã thành lập, việc làm cũng đã xong, không còn thọ thân đời sau nữa...” Xuyên qua mấy lời nầy, đạt đáo điểm của Phật cùng với hàng đệ-tử trong buổi đầu tiên dường như không khác nhau, có thể biểu dương bằng câu: “Hành đồng đạo, đắc đồng quả”Kinh Pháp-Hoa cũng nói:Vì thế, Xá-Lợi-PhấtTa mới lập phương tiệnNói các pháp diệt khổChỉ bày nẻo Niết-bànNhưng cảnh Niết-bàn nầyChưa phải chân diệt độCác pháp từ xưa nayTự hướng hằng vắng lặngPhật-tử đã hành đạoVề sau sẽ thành PhậtTa dùng sức phương tiệnMở bày pháp Tam-thừaTất cả chư Thế-TônĐều nói Nhất-thừa-đạoNay trong đại chúng đâyPhải nên trừ nghi hoặcLời chư Phật không khácChỉ một, không hai thừa...Pháp tối diệu bậc nhấtVì các loại chúng-sanhPhân biệt nói ba thừaKẻ thấp ưa pháp nhỏKhông tin mình thành PhậtNên ta dùng phương tiệnChia ra các đạo quảTuy là nói ba thừaKỳ thật dạy Bồ-Tát...
    HT. Thích Trí Quang, trong phần “Ghi Sau Khi Duyệt Pháp Hoa” của bản dịch Kinh Hoa Sen Chánh Pháp cho rằng tư tưởng “Pháp Hoa công nhận tiểu thừa nhưng không công nhận tiểu thừa có Niết-bàn.” Trong khi đó, Đức Phật đã xác định và tán dương không biết bao nhiều lần trong hệ thống Nikāya và Āgama là các vị A-la-hán là các vị đã cắt đứt dòng chảy ái nhiễm của mọi cảnh giới (dục lậu, hữu lậu và vô minh lậu), là vị “sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, các việc làm đã xong, không còn trở lui đời sống này nữa”, các vị này mới thật sự đạt đến mục tiêu của đời sống phạm hạnh được gọi là bậc Vô học tức là không còn phải học tập gì nữa nên gọi là Vô học.

  5. #5

    Thumbs up

    Trả lời Dhamma Vinaya :
    1//Lời Dhamma Vinaya:
    Theo những tư liệu hiện còn thì lúc trước ít nhất cũng còn tồn tại những kinh điển do Thượng Tọa Bộ , Hữu Bộ, Hóa Địa Bộ, Pháp Tạng Bộ, Đại Chúng Bộ, Ẩm Quang Bộ và Kinh Lượng Bộ truyền. Nhưng đến nay, chỉ có kinh điển của Thượng Tọa Bộ (Phật Giáo Nam Tông Nguyên Thủy) ở phương Nam là hoàn toàn được bảo tồn, gồm có 5 bộ : Trường Bộ, Trung Bộ, Tương Ưng Bộ, Tăng-chi Bộ, Tiểu Bộ chép bằng văn Pàli. Đây là 5 bộ Nikaya Nam truyền.

    Về mặt Bắc truyền, do gom góp các kinh điển rời rạc riêng lẻ của các bộ phái mà tạo thành bốn bộ A-hàm : Trường A-hàm, Trung A-hàm, Tăng Nhất A-hàm và Tạp A-hàm. Bốn bộ kinh này được ghi bằng Phạn văn. Đây là bốn bộ A-hàm Bắc truyền.

    Năm bộ Nam truyền được ghi bằng văn Pàli, gần với ngôn ngữ thường dùng ở thời Phật, cho nên các học giả thường cho rằng Nam truyền giàu sắc thái nguyên thủy hơn Bắc truyền. Và kinh điển của Phật Giáo Nguyên Thủy Nikaya mới là chính xác nhất.------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    ----->>>>>TTV trả lời:Trích Kinh Hy hữu vị tằng hữu pháp(Trung Bộ Nikaya)

    (Kinh này nói về những đặc tính kỳ lạ của thế tôn lúc ngày nhập mẫu thai và sanh ra. Ngài Thích Ca đã như vậy không lẽ các vị Phật quá khứ lại thua kém ngài?) Gọi thế tôn lúc nhập thai là Bồ Tát vậy không lẽ gọi các vị Phật quá khứ khác được.

    ……Thế Tôn bảo Tôn giả Ananda:
    -- Do vậy, này Ananda, hãy nói lên nhiều nữa, những đặc tánh hy hữu, vị tằng hữu của Như Lai.
    -- Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Chánh niệm tỉnh giác, này Ananda, Bồ-tát sanh trong Thiên chúng (Kaya) Tusita". Vì rằng, bạch Thế Tôn, chánh niệm tỉnh giác, Bồ-tát sanh trong Thiên chúng Tusita, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Chánh niệm tỉnh giác, này Ananda, Bồ-tát an trú trong Thiên chúng Tusita". Vì rằng, bạch Thế Tôn, chánh niệm tỉnh giác, Bồ-tát an trú trong Thiên chúng Tusita, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Chánh niệm tỉnh giác, này Ananda, Bồ-tát an trú tại Thiên chúng Tusita cho đến trọn thọ mạng". Vì rằng, bạch Thế Tôn, chánh niệm tỉnh giác, Bồ-tát an trú tại Thiên chúng Tusita cho đến trọn thọ mạng, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Chánh niệm tỉnh giác này Ananda, Bồ-tát sau khi từ Thiên chúng Tusita mạng chung, nhập vào mẫu thai". Vì rằng, bạch Thế Tôn, chánh niệm tỉnh giác, Bồ-tát sau khi từ Thiên chúng Tusita mạng chung, nhập vào mẫu thai, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát nhập vào mẫu thai, này Ananda, khi ấy một hào quang vô lượng, thần diệu, thắng xa oai lực của chư Thiên hiện ra cùng khắp thế giới, gồm có các thế giới ở trên chư Thiên, thế giới của các Ma vương và Phạm thiên và thế giới ở dưới gồm các vị Sa-môn, Bà-la-môn, chư Thiên và loài Người. Cho đến các thế giới ở giữa các thế giới, tối tăm, u ám không có nền tảng, những cảnh giới mà mặt trăng mặt trời với đại thần lực, với đại oai lực như vậy cũng không thể chiếu thấu, trong những cảnh giới ấy, một hào quang vô lượng, thắng xa oai lực của chư Thiên hiện ra. Và các chúng sanh sống tại những chỗ ấy nhờ hào quang ấy mới thấy nhau và nói: "Cũng có những chúng sanh khác sống ở đây". Và mười ngàn thế giới này chuyển động, rung động, chuyển động mạnh. Và hào quang vô lượng, thần diệu, thắng xa oai lực của chư Thiên hiện ra ở thế giới. Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn".
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát nhập mẫu thai, này Ananda, bốn vị Thiên tử đến canh gác bốn phương trời và nói: "Không cho một ai, người hay không phải loài người được phiền nhiễu Bồ-tát, hay mẹ vị Bồ-tát". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn".
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát nhập mẫu thai, này Ananda, mẹ Bồ-tát giữ giới một cách hồn nhiên, không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói láo, không uống các thứ rượu nấu, rượu lên chất men". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát nhập mẫu thai, này Ananda, mẹ Bồ-tát không khởi dục tâm đối với một nam nhân nào, và mẹ Bồ-tát không bị xâm phạm bởi bất kỳ người đàn ông nào có nhiễm tâm". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát nhập mẫu thai, này Ananda, mẹ vị Bồ-tát tận hưởng năm dục công đức đầy đủ, tận hưởng trọn năm dục công đức". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát nhập mẫu thai, này Ananda, mẹ Bồ-tát không bị một bệnh tật gì. Bà sống với tâm hoan hỷ, với tâm khoan khoái. Bà thấy trong bào thai của mình vị Bồ-tát đầy đủ mọi bộ phận và chân tay. Này Ananda, ví như viên ngọc lưu ly, thanh tịnh, thuần nhất, có tám cạnh, khéo cắt, khéo dũa, trong sáng, không tỳ vết, hoàn hảo trong mọi phương diện. Rồi một sợi dây được xâu qua viên ngọc ấy, dây màu xanh, màu vàng, màu đỏ, màu trắng hay màu vàng lợt. Nếu có người có mắt để viên ngọc trên bàn tay của mình, người ấy sẽ thấy rõ ràng: "Ðây là viên ngọc lưu ly, thanh tịnh, thuần nhất, có tám cạnh, khéo cắt, khéo dũa, trong sáng, không tỳ vết, hoàn hảo trong mọi phương diện. Ðây là sợi dây xâu qua, sợi dây màu xanh, màu vàng, màu đỏ, màu trắng hay màu vàng lợt". Cũng vậy, này Ananda, khi Bồ-tát nhập mẫu thai, mẹ Bồ-tát không bị một bệnh tật gì. Bà sống với tâm hoan hỷ, với tâm khoan khoái. Bà thấy trong bào thai của mình vị Bồ-tát đầy đủ bộ phận và chân tay". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Sau khi sanh Bồ-tát bảy ngày, này Ananda, mẹ Bồ-tát mệnh chung và sanh lên cõi trời Ðâu suất". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Trong khi các người đàn bà khác, này Ananda, mang bầu thai trong bụng chín tháng hay mười tháng rồi mới sanh, mẹ Bồ-tát sanh Bồ-tát không phải như vậy. Mẹ Bồ-tát mang Bồ-tát trong bụng mười tháng rồi mới sanh". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Trong khi các người đàn bà khác, này Ananda, hoặc ngồi hoặc nằm mà sanh con, mẹ vị Bồ-tát sanh Bồ- tát không phải như vậy. Mẹ Bồ-tát đứng mà sanh Bồ-tát". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát từ bụng mẹ sanh ra, này Ananda, chư Thiên đỡ lấy Ngài trước, sau mới đến loài người". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát từ bụng mẹ sanh ra, này Ananda, Bồ-tát không đụng đến đất. Có bốn Thiên tử đỡ lấy Ngài, đặt Ngài trước bà mẹ và thưa: "Hoàng hậu hãy hoan hỷ! Hoàng Hậu sanh một bậc vĩ nhân". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát từ bụng mẹ sanh ra, này Ananda, Ngài sanh ra thanh tịnh, không bị nhiễm ô bởi nước nhớt nào, không bị nhiễm ô bởi loại mủ nào, không bị nhiễm ô bởi loại máu nào, không bị nhiễm ô bởi bất cứ vật bất tịnh nào, thanh tịnh, trong sạch. Này Ananda, ví như một viên ngọc ma-ni bảo châu đặt trên một tấm vải Ba-la-nại. Viên ngọc không làm nhiễm ô tấm vải Ba-la-nại, tấm vải Ba-la-nai cũng không làm nhiễm ô hòn ngọc. Vì sao vậy? Vì cả hai đều thanh tịnh. Cũng vậy, này Ananda, khi Bồ-tát từ bụng mẹ sanh ra, Ngài sanh ra thanh tịnh, không bị nhiễm ô bởi nước nhớt nào, không bị nhiễm ô bởi loại mủ nào, không bị nhiễm ô bởi loại máu nào, không bị nhiễm ô bởi bất cứ vật bất tịnh nào, thanh tịnh, trong sạch". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát từ bụng mẹ sanh ra, này Ananda, hai dòng nước từ hư không hiện ra, một dòng lạnh, một dòng nóng. Hai dòng nước ấy tắm rửa sạch sẽ cho Bồ-tát và cho bà mẹ". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Bồ-tát khi sanh ra, này Ananda, Ngài đứng vững, thăng bằng trên hai chân, mặt hướng phía Bắc, bước đi bảy bước, một lọng trắng được che lên. Ngài nhìn khắp cả mọi phương, lên tiếng như con ngưu vương, thốt ra lời như sau: "Ta là bậc tối thượng ở trên đời! Ta là bậc tối tôn ở trên đời! Ta là bậc cao nhất ở trên đời! Nay là đời sống cuối cùng, không còn phải tái sanh ở đời này nữa". Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Khi Bồ-tát từ bụng mẹ sanh ra, này Ananda, khi ấy một hào quang vô lượng thần diệu, thắng xa oai lực của chư Thiên, hiện ra cùng khắp thế giới, gồm có các thế giới trên chư Thiên, thế giới của các Ma vương và Phạm thiên, và thế giới ở dưới gồm các Sa-môn, Bà-la-môn, chư Thiên và loài Người. Cho đến các cảnh giới giữa các thế giới, tối tăm, u ám, không có nền tảng, những cảnh giới mà mặt trăng mặt trời với đại thần lực, đại oai lực như vậy cũng không thể chiếu thấu, trong những cảnh giới ấy một hào quang vô lượng, thắng xa oai lực chư Thiên hiện ra. Và các chúng sanh sống tại các chỗ ấy, nhờ hào quang ấy mới thấy nhau mà nói: "Cũng có những chúng sanh khác sống ở đây". Và mười ngàn thế giới này chuyển động, rung động, chuyển động mạnh. Và hào quang vô lượng thần diệu, thắng xa oai lực của chư Thiên hiện ra ở thế giới. Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn.
    Trích TRong kinh tiểu bộ của tạng NIKAYA, 100. CHUYỆN SẮC THÂN BẤT LẠC. (Tiền Thân Asàtarùpa) : Nhưng vì hoàng tử cúi đầu đảnh lễ chân Ðức Phật
    Padumattara, cầu nguyện với bố thí lớn để chứng được quả vị toái thượng, lại nữa, trong thời Ðức Phật
    Vipassi (Tỳ-bà-thi),
    --->>Kinh Tiểu Bộ đã xác nhận có đức Phật Tỳ Bà Thi thời quá khứ rồi!
    Trích Kinh đại bổn thuộc Digha Nikaya:
    4. - Này các Tỷ-kheo, chín mươi mốt kiếp về trước, Thế Tôn Vipassì (Tỳ-bà-thi), bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ra đời. Này các Tỷ-kheo, ba mươi mốt kiếp về trước, Thế Tôn Sikhì (Thi-khí) bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ra đời. Này các Tỷ-kheo, cũng trong ba mươi mốt kiếp ấy, Thế Tôn Vessabhù (Tỳ-xá-bà) bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ra đời. Này các Tỷ-kheo cũng trong tiền kiếp ấy, Thế Tôn Kakusandha (Câu-lâu-tôn) bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ra đời. Này các Tỷ-kheo, cũng trong tiền kiếp ấy, Thế Tôn Konàgamana (Câu-na-hàm) bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ra đời. Này các Tỷ-kheo, cũng trong tiền kiếp ấy, Thế Tôn Kassapa (Ca-diếp) bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ra đời. Này các Tỷ-kheo, cũng trong tiền kiếp ấy, nay Ta, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác ra đời.
    5. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Vipasì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác sanh thuộc chủng tánh Sát-đế-lỵ, sanh trong giai cấp Sát-đế-lỵ. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Sikhì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, thuộc chủng tánh Sát-đế-lỵ, sanh trong giai cấp Sát-đế-lỵ. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Vessabhù, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, thuộc chủng tánh Sát-đế-lỵ, sanh trong giai cấp Sát-đế-lỵ. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Kakusandha, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, thuộc chủng tánh Bà-la-môn, sanh trong giai cấp Bà-la-môn. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Konàgamana, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc chủng tánh Bà-la-môn, sanh trong giai cấp Bà-la-môn. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Kassapa, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc chủng tánh Bà-la-môn, sanh trong giai cấp Bà-la-môn. Này các Tỷ-kheo, nay Ta là bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc chủng tánh Sát-đế-lỵ, sanh trong giai cấp Sát-đế-lỵ.
    6. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Vipasì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc danh tánh Kondanna (Câu-ly-nhã). Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Sikhì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc danh tánh Kondanna. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Vessabhù, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc danh tánh Kondanna. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Kakusandha, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc danh tánh Kassapa. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Konàgamara, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc danh tánh Kassapa. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Kassapa, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác thuộc danh tánh Kassapa. Này các Tỷ-kheo, nay Ta là bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, thuộc danh tánh Gotama (Cù-đàm).
    7. Này các Tỷ-kheo, trong thời Thế Tôn Vipassì bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tuổi thọ loài người là tám vạn năm. Này các Tỷ-kheo, trong thời Thế Tôn Sikhì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tuổi thọ loài người là bảy vạn năm. Này các Tỷ-kheo, trong thời Thế Tôn Vessabhù, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tuổi thọ loài người là sáu vạn năm. Này các Tỷ-kheo, trong thời Thế Tôn Kakusandha, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tuổi thọ loài người là bốn vạn năm. Này các Tỷ-kheo, trong thời Thế Tôn Konàgamana, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tuổi thọ loài người là ba vạn năm. Này các Tỷ-kheo, trong thời Thế Tôn Kassapa, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tuổi thọ của loài người là hai vạn năm. Này các Tỷ-kheo, nay tuổi thọ của Ta không bao nhiêu, ít oi, tuổi thọ loài người khoảng một trăm năm hay hơn một chút.
    8. Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Vipassì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, giác ngộ dưới gốc cây pàtali (bà-bà-la). Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Sikhì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, giác ngộ dưới gốc cây pundarika (phân-đà-ly). Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Vessabhù, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, giác ngộ dưới gốc cây sirĩsa (thi-lợi-sa). Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Konàgamana, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, giác ngộ dưới gốc cây udumbara (ô-tam-bà-la). Này các Tỷ-kheo, Thế Tôn Kassapa, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, giác ngộ dưới gốc cây nigrodha (ni-câu-luật-đà). Này các Tỷ-kheo, nay Ta là bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác giác ngộ dưới gốc cây assattha (bát-đa-la).
    9. Này các Tỷ-kheo, hai vị hiền sĩ, đệ nhứt đệ tử của Thế Tôn Vipassì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tên là Khanda (Kiển-trà) và Tissa (Ðề-xá). Này các Tỷ-kheo, hai vị hiền sĩ, đệ nhứt đệ tử của Thế Tôn Sikhì, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tên là Abhibhù (A-tỳ-phù) và Sambhava (Tam-bà-bà). Này các Tỷ-kheo, hai vị hiền sĩ, đệ nhất đệ tử của Thế Tôn Vessabhu, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, tên là Sona (Phù-du) và Uttara (Uất-đa-la). Này các Tỷ-kheo, hai vị hiền sĩ, đệ nhất đệ tử của Thế Tôn Kakusandha, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác tên là Vidhùra (Tỳ-lâu) và Sanjìva (Tát-ni). Này các Tỷ-kheo, hai vị hiền sĩ, đệ nhất đệ tử của Thế Tôn Konàgamana, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác tên là Bhiyyosa (Thư-bàn-na) và Uttara (Uất-đa-la). Này các Tỷ-kheo, hai vị hiền sĩ, đệ nhất đệ tử của Thế Tôn Kassapa, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác tên là Tissa (Ðề-xá) và Bhàradvàja (Bà-la-bà). Này các Tỷ-kheo, hai vị hiền sĩ, đệ nhất đệ tử của Ta là Sãriputta (Xá-lợi-phất) và Moggallàna (Mục-kiền-liên).
    --> Đã quá rõ ràng không thể chối cãi được sự có mặt của các vị Phật quá khứ.Chúng ta thấy có khá nhiều sự đồng dạng giữa Thích Ca và các vị Phật khác
    ----> Không cần kinh A Hàm, TTV đã bổ sung đầy đủ hơn chứng cứ qua kinh Nikaya.

    2.Lời Dhamma Vinaya:

    -- Không thể có một Tỷ-kheo, này Bà-la-môn, thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã thành tựu. Này Bà-la-môn, Thế Tôn là bậc làm khởi dậy con đường trước đây chưa được hiện khởi, làm cho biết con đường trước đây chưa từng được biết, nói lên con đường trước đây chưa từng được nói; là bậc hiểu đạo, biết đạo và thiện xảo về đạo. Và nay các đệ tử là những vị sống hành đạo và tùy hành, và sẽ thành tựu (những pháp ấy) về sau.

    -->TTV trả lời: Điều này càng làm rõ thêm, nếu các tỷ kheo, a la hán không thể thành tựu trọn vẹn được một cách đầy đủ những pháp mà thế tôn đã thành tựu thì đương nhiên phải có một ai có thể thành tựu như Phật được.Người đó là Bồ Tát, Phật Tử.
    --> Hơn nữa nói thành tựu những pháp ấy không có nghĩa là thành tựu TẤT CẢ những pháp ấy,
    ----> “những pháp ấy” bỏ trong ngoặc chắc là do người sau thêm vào để làm rõ ý kinh hơn, nếu bỏ những pháp ấy thì như mũi tên thứ 2, đã quá rõ.Câu này không có nghĩa là THÀNH TỰU TẤT CẢ.
    -----> Tôn giả Anan nói “không thể” chứ chẳng phải là “chưa thể”

    3.Lời Dhamma Vinaya: Bạn nói "hình vuông là hình chữ nhật chứ chưa chắc hình chữ nhật là hình vuông."? Hình vuông có từ ngữ riêng, hình chữ nhật có từ ngữ riêng. Bạn thử đem hình vuông hỏi người khác có phải là hình chữ nhật không chắc người ta cũng bó tay luôn :D
    --------->>>>>>>TTV trả lời:Bạn thử hỏi mấy đứa học sinh lớp 8, lớp 9 đi sẽ rõ liền. Theo quy ước hình chữ nhật là hình tứ giác có 4 góc vuông, hình vuông cũng có tính chất này tức là hình vuông cũng là hình chữ nhật. Nhưng hình chữ nhật không có tính chất tứ giác có 4 cạnh bằng nhau và có 4 góc vuông như hình vuông.--> nên hình chữ nhật CHƯA CHẮT là hình vuông.

    4/Lời Dhamma Vinaya:Theo kinh Nguyên thủy, Phật là vị A la hán đã đắc đạo, khi còn tại thế gian. Ngược lại theo thuyết “Tam thân Phật” của Đại thừa, Phật Thích Ca đã là Phật từ vô lượng kiếp và ngài nhập thế là để hoá độ. Nếu như vậy thì Phật Thích Ca đã biết là phải: “tu hành như thế nào ?”. Ngài đâu cần phải: “6 năm khổ hạnh rừng già để tầm đạo”.?
    ---------------->>>>>>>TTV trả lời:Nếu ngài nhập xuống để hoá độ thì ngài phải dấu sự thành tựu của ngài cho đến lúc ngài thị hiện thành Phật.Mà nếu ngài thị hiện ngài biết tu hành thế nào thì là đâu có dấu đâu? Chính vì ngài dấu thành tựu nên gọi là Bồ tát nhập thai chứ đâu gọi là Phật nhập thai ?
    Ngài thị hiện 6 năm khổ hạnh rừng già tầm đạo là vì có lý do riêng để lợi ích cho chúng sanh về sau.
    Trích kinh Hy Hữu Tằng vị pháp thuộc tạng Nikaya:
    Ngài nhìn khắp cả mọi phương, lên tiếng như con ngưu vương, thốt ra lời như sau: "Ta là bậc tối thượng ở trên đời! Ta là bậc tối tôn ở trên đời! Ta là bậc cao nhất ở trên đời! Nay là đời sống cuối cùng, không còn phải tái sanh ở đời này nữa".
    -------->>>> Từ đoạn trích này trong kinh ta đã quá rõ tính chất thị hiện của ngài, nếu ngài còn là một chúng sanh bình thường thì dám tuyên bố những lời ấy chăng ??


    5/Lời Dhamma Vinaya:
    Trong Kinh Kim Cang dạy rằng:

    Nếu lấy sắc để thấy ta,
    Lấy âm thanh để cầu ta.
    Người nầy làm tà đạo,
    Chẳng thể thấy như lai.

    Vậy tại sao trong các Kinh A Di Đà... của Phật Giáo Đại Thừa lại dạy pháp môn niệm Phật?

    ------->>>TTV trả lời: TTV trích một đoạn giảng giải kinh Kim Cang của cư sỹ Giang Vì Nông cho bạn :
    è Dịch nghĩa: Lúc bấy giờ thế tôn nói câu kệ rằng:
    è Nếu lấy sắc để thấy ta,
    è Lấy âm thanh để cầu ta.
    è Người nầy làm tà đạo,
    è Chẳng thể thấy như lai.
    è Nhĩ thời là lúc phật phá và trưởng lão giải vừa xong, nêu lên hai chữ nầy là khiến người học phải cùng với khoa trên đồng thời thể hội, vì chỗ thuyết trong kệ chính là cái cớ sở dĩ nhiên của chỗ phá, chỗ giải. Chữ “sắc” là trỏ bao gồm hết thảy sắc tướng, 32 tướng cũng nhiếp ở trong đó. Hai chữ “ngã” trỏ như lai mà nói, tức là tánh. Âm thanh: bao gồm thuyết pháp âm thanh ở trong đó, chính là bảo chẳng thể chấp thủ các thuyết nhứt như bình đẳng ở trên day về trong văn tự âm thanh tìm cầu. Thấy sắc là nhãn thức, nghe tiếng là nhĩ thức, đem hai thức để khái quát các thức khác. Tóm lại, thấy, nghe, giác tri tuy thể của nó là tánh, nhưng chúng sanh từ vô thủy đến nay đã biến nó thành thức. Nay nếu lấy sắc để thấy, lấy âm thanh để tìm cầu thì hiển nhiên là việc dùng của nghiệp thức, chấp trước cảnh tướng lục trần. Bèn muốn lấy cái đó để thấy pháp thân, lấy cái đó để cầu pháp thân, thì rõ ràng là vọng kiến, rõ ràng là day ra ngoài tìm cầu, tri kiến của người nầy đã rất chẳng chánh, còn muốn thấy pháp thân như lai ư? Nên như lai bài xích nó rằng: thị nhân hành tà đạo, bất năng kiến như lai. Vì cớ tánh chân như chẳng phải là cảnh giới nghiệp thức phân biệt chấp trước. Kết thành ý: muốn quán nhứt như, nếu chẳng không hết tình thức thì chẳng thể được.
    --à Hoặc hỏi: trong kinh phật mỗi hay khiến người ta quán phật tướng hảo là sao? Phải biết, đây là phương tiện. Chỗ bảo là phương tiện gồm có hai nghĩa: chúng sanh chỗ nào cũng trước tướng, nên nay bỏ cái nhiễm, quán cái tịnh, đây là một phương tiện. Ðã biết quán tịnh, liền lại khiến đi tới cứu cánh, như chỗ thuyết trong nầy, đây là phương tiện thứ hai, vì bước bước dẫn người ta vào chỗ thắng, gọi đó là phương tiện. Cho nên trong Thập Lục Quán Kinh chỗ rất cần yếu là mấy giòng văn: “tâm nầy là phật, tâm nầy làm phật”. Hiểu rõ được hết thảy duy tâm, thì biết tuy quán tướng hảo mà chẳng chấp cho là thực, tình thức phân biệt chấp trước của người nầy đã khiển trừ rồi. Cho nên người niệm phật tuy quán tưởng thấy Di Ðà hiện ra, Cực lạc hiện ra cũng chẳng thể trước là vì thế. Vì cớ gì? Vì tướng do tâm làm ra, tự tánh thanh tịnh tâm vốn vô tướng, vô bất tướng, tướng và bất tướng lại chẳng cần để niệm vào. Lý nầy chẳng thể nào mà không biết. Phải biết, để niệm vào tức là phân biệt, tức là chấp trước. Ở trên khiển tướng đã khiển đến chỗ cùng cực, cũng tức là chỗ tổng qui kết từ vô pháp phát tâm đến đây ở nửa bộ kinh sau. Vì chưng lúc phát tâm liền chẳng thể thủ trước bồ đề pháp, vì có chỗ thủ chút ít tức là trước sắc tướng, tức là day ra ngoài tìm cầu, tức là chẳng phải chánh tri, chánh kiến, tức là pháp chấp ngã chấp, tức là cùng với tánh không tịch trái nhau, há có thể thấy như lai? Cho nên khiến bồ tát thông đạt vô ngã pháp là vì thế. Nếu chẳng thế thì tu một cách mù quáng, luyện một cách mù quáng, đi vào tà đạo, muốn nấu cát để thành cơm, vĩnh viễn chẳng thể đạt đến mục đích. Vì tu hành là lấy thấy như lai làm mục đích, cho nên phải thông đạt vậy. Thế nhưng khiển tướng chỉ là chẳng thể thủ trước mà thôi, nếu hiểu lầm là diệt tướng, thì lại rất chẳng phải, nên mới có văn của khoa dưới.
    --àThứ nhì là văn một khoa khiển diệt tướng, tỏ rõ “chẳng phải dị” nay trước nói yếu chỉ của nó. Một khoa nầy chẳng những ở trong nửa bộ sau có sức nặng ngàn cân, tức là từ khai kinh đến đây chỗ thuyết các nghĩa bất ưng thủ phi pháp, phi phi pháp, cho đến đã thuyết tức phi, lại thuyết thị danh v.v...,thẳng đến chỗ nầy mới nói rõ cái sở dĩ nhiên của nó, nên ở trong trọn bộ kinh cùng với một khoa tỏ rõ “chẳng phải nhứt” ở trên cùng là then chốt khẩn yếu. Phải biết, nửa bộ trước là đối với kẻ mới muốn phát tâm mà thuyết, cho nên không và hữu đều khiến chẳng trước để hợp trung đạo. Phàm chỗ thuyết tức phi thị danh, hơi của lời nói đó đều gồm chiếu cố cả hai bên, đã chẳng thể trước hữu, lại chẳng thể trước không. Chỗ gọi là thị danh là bao gồm có ý danh tướng tuy là giả, nhưng chưa từng là chẳng phải. Ðến nửa bộ sau là đối với kẻ đã phát đại tâm tu đại hành, và có thể chẳng thủ hết thảy pháp tướng mà thuyết. Nhưng sợ người này riêng một mình thủ trước bồ đề pháp tướng, thì rốt cuộc làm lụy cho không tịch, rốt cuộc chẳng thể chứng tánh, mà chấp này rất vi tế rất khó trừ. Nên chỗ thuyết ở nửa bộ sau đều day về trước bên hữu khiển trừ một cách thống thiết, tuy có lúc tức phi, thị danh đều thuyết, nhưng hơi của lời nói phần nhiều chú trọng ở bên tức phi, bao gồm có pháp tướng tuy thị, rốt cuộc là giả danh. Vì là giả danh cho nên ý tức phi ắt đợi khiển trừ được đến không còn một hạt bụi nào, không còn vướng một tơ hào nào. Rồi sau lại quay đầu trở lại thuyết chẳng nên trước không, cho nên nói có sức nặng ngàn cân. Ðây chính là ý tông hạ chỗ bảo: “ở trên đầu cây sào trăm thước lại tiến lên một bước nữa”. Vả chỗ thuyết chẳng nên trước không, ở nửa bộ trước chỉ thuyết cái đương nhiên của nó, nếu không có câu: “ư pháp bất thuyết đoạn diệt tướng” ở đây vì đó điểm tỉnh thì chẳng những lý của nó chưa rõ, cũng không có qui kết, mà tinh thần của trọn bộ kinh cũng chẳng đoàn tụ. Cho nên nói khoa trên và khoa nầy là then chốt trọng yếu của trọn bộ kinh, vì nó là chỗ qui kết các nghĩa từ khai kinh đến đây. Tuy thế nửa bộ sau, sau khi khai chương đã chuyên khiển chấp hữu, khoa trên tuy là tổng qui kết của khiển hữu, nghĩa uẩn sâu kín, nhưng lý vốn nhứt quán, còn dễ thuyết minh. Chỉ có khoa nầy bỗng nhiên xoay chuyển, lại ánh sáng con mắt bắn ra bốn phía, tinh thần, ngữ khí của khoa nầy quán chú thẳng tới nửa bộ trước, nên trong một câu cai quát nhiều nghĩa, thiệt giống như xem nghiêng một bên thì thành ngọn núi, mà xem ngang thì thành dãy núi, mặt mặt đều phóng quang minh, đều thành sắc thái lạ, chẳng biết từ chỗ nào mà bắt đầu nói. Nay muốn thuyết minh nghĩa lý từng mặt, phải trước nói tông chỉ lớn của nó. Tông chỉ lớn đã hiểu rõ thì mặt mặt so sánh cũng dễ hiểu rõ.
    --àPhải biết, tánh là thể của hết thảy pháp, tướng là bề mặt, sở dĩ kẻ tu hành nguyên vì chứng tánh, cho nên chẳng nên chấp trước tướng bề mặt, đây là lý nhứt định. Thế nhưng có bề trong cũng phải có bề mặt, nếu chỉ có chủ thể mà tuyệt nhiên không có bề ngoài, thì chủ thể cũng cô lập mà vô dụng. Sở dĩ kẻ tu hành muốn chứng tánh thì đã chẳng nên chấp thủ tướng, lại cũng chẳng nên đoạn diệt tướng, đây cũng là lý nhứt định. Thí dụ như xây cất nhà thì rường cột là chủ cán, là thể, cửa, cửa sổ, cửa ngõ, vách tường cho đến gạch ngói, vôi, đá, v.v... là bề mặt là tướng. Tự nhiên trước phải chú trọng rường cột, nếu chỉ biết thủ trước tướng bề ngoài mà chẳng biết chú trọng thể chủ cán thì làm sao có thể được? Thế nhưng chỉ có rường cột làm chủ cán, mà tuyệt nhiên không có cửa, cửa sổ, cửa ngõ, vách tường, thì còn có thể gọi tên là cái nhà chăng? Cất nhà như thế, thì tu hành cũng thế. Xem thí dụ nầy thì lý chẳng nên chấp tướng, cũng chẳng nên phế bỏ tướng có thể hiểu rõ. Ðây là tôn chỉ rất trọng yếu của phật thuyết khoa nầy.

    --à Để rõ hơn thì bạn đọc kĩ lại những đoạn trên.Nghĩa kinh Kim Cang rất viên đốn, bạn bỏ chấp kiến của bạn về đại thừa thì đọc sẽ hiểu,Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai Thế Tôn, Ứng Cúng, Chính Đẳng Giác.! Vì thế TTV Chẳng muốn giải thích thêm.
    6.Lời Dhamma Vinaya: HT. Thích Trí Quang, trong phần “Ghi Sau Khi Duyệt Pháp Hoa” của bản dịch Kinh Hoa Sen Chánh Pháp cho rằng tư tưởng “Pháp Hoa công nhận tiểu thừa nhưng không công nhận tiểu thừa có Niết-bàn.” Trong khi đó, Đức Phật đã xác định và tán dương không biết bao nhiều lần trong hệ thống Nikāya và Āgama là các vị A-la-hán là các vị đã cắt đứt dòng chảy ái nhiễm của mọi cảnh giới (dục lậu, hữu lậu và vô minh lậu), là vị “sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, các việc làm đã xong, không còn trở lui đời sống này nữa”, các vị này mới thật sự đạt đến mục tiêu của đời sống phạm hạnh được gọi là bậc Vô học tức là không còn phải học tập gì nữa nên gọi là Vô học.
    ------->TTV trả lời Đây là ý kiến của hoà thượng, có thể hoà thượng đã hiểu sai ý chỉ kinh Pháp Hoa, Pháp Hoa kinh rất vi diệu, nhiều mật nghĩa, Hiện nay người hiểu sai kinh đại thừa rất nhiều. Bạn có thể trích ra một đoạn kinh nói như vậy chăng.

    Theo Quan điểm của đại thừa thì Niết Bàn của Phật khác với Niết bàn của A La Hán
    Chứng minh rằng Niết Bàn của Phật khác với Niết Bàn của A La Hán (dùng Kinh điển Nhị Thừa)

    Lê Anh Chí
    __________________________________________


    ALH = A La Hán

    Chứng minh rằng Niết Bàn của Phật khác với Niết Bàn của A La Hán (dùng Kinh điển Nhị Thừa). Chứng minh này tôi đã nói đến trong bài Kiến Tánh Thành Phật, nhưng khá vắn tắt.

    Ở đây, trình bày đầy đủ hơn.
    Ngoài ra, bài viết này có thêm ba dẫn chứng từ trong Kinh Nhị Thừa ; những điều dẫn chứng này có hàm ý rằng Niết Bàn của Phật khác với Niết Bàn của A La Hán



    Dẫn nhập : Người Nhị Thừa không công nhận Phật Tánh

    Trong Phật Giáo Nhị Thừa, không hề có chữ Phật Tánh. Người Nhị Thừa không công nhận Phật Tánh. Và dĩ nhiên trong Phật Giáo Nhị Thừa không có chuyện : Phật đã Kiến Tánh Thành Phật. Họ bảo rằng : Phật là A La Hán.
    Đại Thừa bảo rằng Phật quả là A La Hán, nhưng Phật hơn A La Hán it nhất một bực : Phật đã Kiến Tánh Thành Phật
    Trong Phật Giáo Nhị Thừa, Niết Bàn của Phậtlà Niết Bàn của A La Hán.
    Trong Phật Giáo Đại Thừa, Niết Bàn của Phật, khác với Niết Bàn của A La Hán.

    Sự khác biệt này -hầu hết Phật Tử đều biết- là do trong mười mấy năm đầu chuyển pháp luân, Phật quyền phương tiện chỉ nói Nhị Thừa. Đến khi Phật thuyết Đại Thừa, nhiều vị A La Hán không bằng lòng, có lúc biết Phật sắp thuyết Đại Thừa, họ lễ Phật rồi bỏ đi ! . . .

    Vậy mà, ta có thể tìm thấy , trong kinh điển Nhị Thừa, một số điều chứng tỏ rằng Niết Bàn của Phật, khác với Niết Bàn của A La Hán . . .


    I) Chứng minh (dùng Kinh điển Nhị Thừa)

    ===== Kinh Đại Bát-Niết-Bàn (Kinh Trường Bộ , (Nhị Thừa)):
    8. Rồi Thế Tôn nhập định Sơ thiền. Xuất Sơ thiền, Ngài nhập Nhị thiền. Xuất Nhị thiền, Ngài nhập Tam thiền. Xuất Tam thiền, Ngài nhậpTứ thiền. Xuất Tứ thiền, Ngài nhập định Không vô biên xứ. Xuất Không vô biên xứ, Ngài nhập định Thức vô biên xứ. Xuất Thức vô biênxứ, Ngài nhập định Vô sở hữu xứ. Xuất Vô Sở hữu xứ, Ngài nhập định Phi tưởng phi phi tưởng xứ. Xuất Phi tưởng phi phi tưởng xứ, Ngàinhập Diệt thọ tưởng định.
    Khi ấy tôn giả Ananda nói với tôn giả Anuruddha: - Thưa Tôn giả, Thế Tôn đã diệt độ. - Này Hiền giả Ananda, Thế Tôn chưa diệt độ. Ngàimới nhập Diệt thọ tưởng định.
    9. Rồi xuất Diệt thọ tưởng định, Ngài nhập Phi tưởng phi phi tưởng xứ định. Xuất Phi tưởng phi phi tưởng xứ, Ngài nhập Vô sở hữu xứđịnh. Xuất Vô sở hữu xứ, Ngài nhập Thức vô biên xứ định. Xuất thức Vô biên xứ, Ngài nhập Hư không vô biên xứ định. Xuất Hư không vôbiên xứ, Ngài nhập định Tứ thiền. Xuất Tứ thiền, Ngài nhập định Tam thiền. Xuất Tam thiền, Ngài nhập định Nhị thiền. Xuất Nhị thiền,Ngài nhập định Sơ thiền.
    Xuất Sơ thiền, Ngài nhập định Nhị thiền. Xuất Nhị thiền, Ngài nhập định Tam thiền. Xuất Tam thiền, Ngài nhập định Tứ thiền. Xuất Tứthiền, Ngài lập tức diệt độ. =====

    Nhận xét :
    1) Sư Tử Phấn Tấn Tam Muội
    Xuất nhập các từng thiền như sau :
    _xuất nhập Tứ Thiền Bát Định, theo chiều thuận : Sơ thiền, Nhị thiền, Tam thiền, Tứ thiền, Không vô biên xứ,Thức vô biên xứ,Vô sở hữuxứ, Phi tưởng phi phi tưởng xứ.
    _rồi nhập Diệt thọ tưởng định
    _rồi xuất nhập Tứ Thiền Bát Định, theo chiều nghịch : Phi tưởng phi phi tưởng xứ, Vô sở hữu xứ định, Thức vô biên xứ định, Hư không vôbiên xứ định, Tứ thiền, Tam thiền, Nhị thiền, Sơ thiền.

    là Sư Tử Phấn Tấn Tam Muội

    2) Phật nhập Niết Bàn từ Tứ Thiền :
    _Phật nhập Sư Tử Phấn Tấn Tam Muội một vòng
    _rồi Phật nhập Sơ thiền, Nhị thiền. Tam thiền, Tứ thiền
    _từ Tứ Thiền nhập Niết Bàn.

    3) Kinh Trường A Hàm cũng diễn tả như vậy

    Phật nhập Niết Bàn từ Tứ Thiền !
    Sự kiện này chứng tỏ rằng :
    _Đại Niết Bàn, Niết Bàn của Phật, khác với Niết Bàn của A La Hán

    Tại sao vậy ?
    _Bởi vì nếu Niết Bàn của Phật là Niết Bàn của A La Hán, thì Phật đã nhập Niết Bàn ở Diệt thọ tưởng định.
    (Diệt thọ tưởng định là Niết Bàn của A La Hán)

    Tới lượt TTV nói:…..Theo một truyện khác tôn giả a nan nhập định tam muội rồi vào niết bàn.Điều này khác với Thế Tôn
    Truyện về:Tôn giả Tu-Bà-Mật: Tôn giả là người miền bắc xứ Thiên Trúc. Khi Tổ thứ 6 du hóa tới, trông thấy tôn giả trong tay cầm một bình dùng để đựng rượu, đi đến chỗ Tổ hỏi rằng : ‘Sư từ ở đâu lại ? Sẽ đi đến đâu ?’ Tổ đáp : ‘Từ tâm đến, chẳng đi đến nơi nào.’ Tôn giả hỏi : ‘Sư có biết vật tôi cầm trong tay là cái gì không ?’ Tổ đáp : ‘Đây là đồ dùng dơ dáy, nhưng nó chứa đồ thanh tịnh.’ Tôn giả hỏi : ‘Sư có biết tôi không ?’ Tổ nói : ‘Ta thì không biết ngươi, nếu biết thì chẳng phải ta.’ Sau đó Tổ cho tôn giả cạo tóc và thọ đầy đủ giới pháp cùng truyền lại Đại Pháp cho tôn giả. Nhận lãnh pháp xong, tôn giả đi giáo hóa đến nước Ca-Ma-La làm cho Phật giáo được hưng thịnh. Về sau, tôn giả truyền pháp cho Phật-Đà-Nan-Đề, vào định Từ tâm, rồi ra định, nói trước đại chúng : ‘Pháp ta đã được, chẳng phải là cái có. Nếu muốn biết chỗ của Phật thì phải lìa có và không.’ Nói xong, tôn giả lại vào định rồi nhập Niết-bàn.

    Trích TiỂU bộ của tạng kinh Nikaya:Rồi Tôn giả Dabha Mallaputta từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân phía hữu hướng về Ngài, bay lên hư không, ngồi kiết-già giữa hư không, nhập định hỏa giới, xuất khỏi định và nhập Niết-bàn. Khi Tôn giả Dabha Mallaputta bay lên hư không, ngồi kiết-già giữa hư không, nhập định hỏa giới, xuất khỏi định và nhập Niết Bàn, thân của Tôn giả được cháy sạch, đốt sạch, không còn có than hay có tro có thể thấy được. Ví như bơ hay dầu được cháy, được đốt, không còn có than hay có tro có thể thấy được. Cũng vậy, khi Tôn giả Dabha Mallaputta bay lên hư không, ngồi kiết già giữa hư không, nhập định hỏa giới, xuất khỏi định và nhập Niết-bàn, thân của Tôn giả được cháy sạch, đốt sạch, không còn có than hay có tro có thể thấy được.
    --> Chúng ta thấy rõ ràng sự khác nhau giữa phật và các vị tôn giả khi NHập niết bàn
    ……trích thêm bài viết khác: Niết bàn của Bồ tát thì gọi là Vô trụ xứ niết bàn. (Niết bàn không có chỗ nơi an trụ cố định ).

    Trích lại kinh Kinh Ðại Bát-Niết-Bàn thuộc Trường Bộ, tạng kinh Nikaya

    : . Rồi Thế Tôn nhập định Sơ thiền. Xuất Sơ thiền, Ngài nhập Nhị thiền. Xuất Nhị thiền, Ngài nhập Tam thiền. Xuất Tam thiền, Ngài nhập Tứ thiền. Xuất Tứ thiền, Ngài nhập định Không vô biên xứ. Xuất Không vô biên xứ, Ngài nhập định Thức vô biên xứ. Xuất Thức vô biên xứ, Ngài nhập định Vô sở hữu xứ. Xuất Vô Sở hữu xứ, Ngài nhập định Phi tưởng phi phi tưởng xứ. Xuất Phi tưởng phi phi tưởng xứ, Ngài nhập Diệt thọ tưởng định.
    Khi ấy tôn giả Ananda nói với tôn giả Anuruddha:
    - Thưa Tôn giả, Thế Tôn đã diệt độ.
    - Này Hiền giả Ananda, Thế Tôn chưa diệt độ. Ngài mới nhập Diệt thọ tưởng định.
    9. Rồi xuất Diệt thọ tưởng định, Ngài nhập Phi tưởng phi phi tưởng xứ định. Xuất Phi tưởng phi phi tưởng xứ, Ngài nhập Vô sở hữu xứ định. Xuất Vô sở hữu xứ, Ngài nhập Thức vô biên xứ định. Xuất thức Vô biên xứ, Ngài nhập Hư không vô biên xứ định. Xuất Hư không vô biên xứ, Ngài nhập định Tứ thiền. Xuất Tứ thiền, Ngài nhập định Tam thiền. Xuất Tam thiền, Ngài nhập định Nhị thiền. Xuất Nhị thiền, Ngài nhập định Sơ thiền. Xuất Sơ thiền, Ngài nhập định Nhị thiền. Xuất Nhị thiền, Ngài nhập định Tam thiền. Xuất Tam thiền, Ngài nhập định Tứ thiền. Xuất Tứ thiền, Ngài lập tức diệt độ.
    Last edited by tên thành viên; 24-08-2014 at 05:36 PM.

  6. #6

    Mặc định

    Lưu ý :" è " là dấu mũi tên đó, tại TTV đánh trong WORD 2013 nên coppy qua đây bị lỗi :(
    Last edited by tên thành viên; 24-08-2014 at 05:21 PM.

  7. #7

    Mặc định

    TTV bận việc rất nhiều, KHÓ THỂ TRẢ LỜI NỮA,nên nếu có ai báng đại thừa trong topic này thì xin các thành viên trong forum này tranh luận, bảo vệ chân lý đại thừa
    Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai, Thế Tôn, Ứng Cúng, Chính Đẳng Giác
    Tadyatha: Om bhaisajye bhaisajye bhaisajya samudgate svaha BHRUM.

  8. #8

  9. #9

  10. #10

  11. #11

  12. #12

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    --->>Kinh Tiểu Bộ đã xác nhận có đức Phật Tỳ Bà Thi thời quá khứ rồi!
    --> Đã quá rõ ràng không thể chối cãi được sự có mặt của các vị Phật quá khứ.Chúng ta thấy có khá nhiều sự đồng dạng giữa Thích Ca và các vị Phật khác
    ----> Không cần kinh A Hàm, TTV đã bổ sung đầy đủ hơn chứng cứ qua kinh Nikaya.
    Trong Phật Giáo Nguyên Thủy chưa bao giờ phủ nhận việc đã có các vị Phật quá khứ trước đức Phật Thích Ca và chưa bao giờ phủ nhận sẽ có các vị Phật tương lai bạn nhé.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    -- Không thể có một Tỷ-kheo, này Bà-la-môn, thành tựu một cách trọn vẹn, một cách đầy đủ tất cả các pháp mà Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác đã thành tựu. Này Bà-la-môn, Thế Tôn là bậc làm khởi dậy con đường trước đây chưa được hiện khởi, làm cho biết con đường trước đây chưa từng được biết, nói lên con đường trước đây chưa từng được nói; là bậc hiểu đạo, biết đạo và thiện xảo về đạo. Và nay các đệ tử là những vị sống hành đạo và tùy hành, và sẽ thành tựu (những pháp ấy) về sau.

    -->TTV trả lời: Điều này càng làm rõ thêm, nếu các tỷ kheo, a la hán không thể thành tựu trọn vẹn được một cách đầy đủ những pháp mà thế tôn đã thành tựu thì đương nhiên phải có một ai có thể thành tựu như Phật được.Người đó là Bồ Tát, Phật Tử.
    --> Hơn nữa nói thành tựu những pháp ấy không có nghĩa là thành tựu TẤT CẢ những pháp ấy,
    ----> “những pháp ấy” bỏ trong ngoặc chắc là do người sau thêm vào để làm rõ ý kinh hơn, nếu bỏ những pháp ấy thì như mũi tên thứ 2, đã quá rõ.Câu này không có nghĩa là THÀNH TỰU TẤT CẢ.
    -----> Tôn giả Anan nói “không thể” chứ chẳng phải là “chưa thể”
    Đức Phật là bậc Toàn Giác, dĩ nhiên ngài hiểu biết tất cả các pháp, ngài thành tựu và biết nhiều hơn các vị A La Hán, nên ngài mới thuyết nhiều pháp môn, khi tu tập chứng đắc thì chứng đắc cái cốt tủy của giáo pháp mà đức Phật đã chứng ngộ như Tứ Diệu Đế. Dù tu tập một hay nhiều pháp môn đến cuối cùng khi chứng đắc A La Hán diệt khổ, đoạn diệt vô minh tận gốc rễ thì cũng điều chứng đắc Niết Bàn đoạn diệt trầm luân sanh tử luân hồi như nhau cả thôi.

    Kinh văn đã nói rõ ràng "Và nay các đệ tử là những vị sống hành đạo và tùy hành, VÀ SẼ THÀNH TỰU về sau." Chính là thành tựu giáo pháp mà đức Phật đã giác ngộ và câu này ở đây nói thành tựu chứ không phải nói không thành tựu. Bởi vậy những vị Tỳ Kheo nào về sau khi mà chứng đắc quả vị A La Hán, đức Phật thường hay gọi là con trai của Như Lai là vậy.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Lời Dhamma Vinaya: Bạn nói "hình vuông là hình chữ nhật chứ chưa chắc hình chữ nhật là hình vuông."? Hình vuông có từ ngữ riêng, hình chữ nhật có từ ngữ riêng. Bạn thử đem hình vuông hỏi người khác có phải là hình chữ nhật không chắc người ta cũng bó tay luôn :D
    --------->>>>>>>TTV trả lời:Bạn thử hỏi mấy đứa học sinh lớp 8, lớp 9 đi sẽ rõ liền. Theo quy ước hình chữ nhật là hình tứ giác có 4 góc vuông, hình vuông cũng có tính chất này tức là hình vuông cũng là hình chữ nhật. Nhưng hình chữ nhật không có tính chất tứ giác có 4 cạnh bằng nhau và có 4 góc vuông như hình vuông.--> nên hình chữ nhật CHƯA CHẮT là hình vuông.
    Bạn nói vậy thì mình cũng bó chiêu với bạn luôn
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Lời Dhamma Vinaya:Theo kinh Nguyên thủy, Phật là vị A la hán đã đắc đạo, khi còn tại thế gian. Ngược lại theo thuyết “Tam thân Phật” của Đại thừa, Phật Thích Ca đã là Phật từ vô lượng kiếp và ngài nhập thế là để hoá độ. Nếu như vậy thì Phật Thích Ca đã biết là phải: “tu hành như thế nào ?”. Ngài đâu cần phải: “6 năm khổ hạnh rừng già để tầm đạo”.?
    ---------------->>>>>>>TTV trả lời:Nếu ngài nhập xuống để hoá độ thì ngài phải dấu sự thành tựu của ngài cho đến lúc ngài thị hiện thành Phật.Mà nếu ngài thị hiện ngài biết tu hành thế nào thì là đâu có dấu đâu? Chính vì ngài dấu thành tựu nên gọi là Bồ tát nhập thai chứ đâu gọi là Phật nhập thai ?
    Ngài thị hiện 6 năm khổ hạnh rừng già tầm đạo là vì có lý do riêng để lợi ích cho chúng sanh về sau.
    Trích kinh Hy Hữu Tằng vị pháp thuộc tạng Nikaya:
    Ngài nhìn khắp cả mọi phương, lên tiếng như con ngưu vương, thốt ra lời như sau: "Ta là bậc tối thượng ở trên đời! Ta là bậc tối tôn ở trên đời! Ta là bậc cao nhất ở trên đời! Nay là đời sống cuối cùng, không còn phải tái sanh ở đời này nữa".
    -------->>>> Từ đoạn trích này trong kinh ta đã quá rõ tính chất thị hiện của ngài, nếu ngài còn là một chúng sanh bình thường thì dám tuyên bố những lời ấy chăng ??
    Đức Phật thốt ra lời "Ta là bậc tối thượng ở trên đời! Ta là bậc tối tôn ở trên đời! Ta là bậc cao nhất ở trên đời! Nay là đời sống cuối cùng, không còn phải tái sanh ở đời này nữa". vì ngài đã hoàn thiện đầy đủ 30 Ba La Mật qua nhiều kiếp và đây là kiếp cuối cùng, ngài sẽ đắc đạo và thành bậc A La Hán, Chánh Đẳng Giác và mang giáo pháp bất tử để cứu độ chúng sanh để tất cả được chứng ngộ giáo pháp bất tử đạt được Niết Bàn như ngài.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Theo Quan điểm của đại thừa thì Niết Bàn của Phật khác với Niết bàn của A La Hán
    Chứng minh rằng Niết Bàn của Phật khác với Niết Bàn của A La Hán (dùng Kinh điển Nhị Thừa)
    Vì đức Phật là bậc toàn giác, nên khi ngài nhập Niết Bàn oai nghi của ngài sẽ hơn các vị A La Hán khác, nhưng trong Niết Bàn thì tất cả đều an lạc như nhau chấp dứt sanh tử luân hồi đoạn tuyệt trầm luân. Bạn trích kinh điển phía trên thật ra không có nói chứng minh rằng Niết Bàn giữa đức Phật và vị A La Hán là khác nhau nhưng chỉ nói đến cách nhập để đi vào Niết Bàn giữa đức Phật và vị A La Hán là khác nhau mà thôi.

    Trong Kinh Điển Phật Giáo Nguyên Thủy Đức Phật chưa bao giờ nói Niết Bàn của ngài và các vị A La Hán là khác nhau. Trong Phật Giáo Nguyên Thủy thì các vị Phật, các vị Bích Chi Phật, hay các vị A La Hán thì khi chứng ngộ giáo pháp bất tử để đoạn tận phiền não chấm dứt sanh tử luân hồi và giải thoát thì điều chỉ có hai Niết Bàn. Những gì là hai? Đó là Niết bàn có dư y và Niết bàn không dư y.

    Thế nào là Niết bàn có dư y? Các vị ấy hết các lậu hoặc, hoàn thành phạm hạnh, làm xong việc nên làm , đặt xuống gánh nặng, đạt đến mục đích, hết sạch hữu kiết sử, giải thoát do chánh trí. Nơi các vị ấy, 5 căn vẫn tồn tại; Vì bản thân không bị tiêu hoại nên các vị ấy lý giải điều vừa ý và điều không vừa ý, và cảm giác vui khổ. Các vị ấy tham hết, sân hết, si hết, ấy gọi là Niết bàn có dư y.

    Thế nào gọi là Niết bàn không dư y? Các vị ấy hết các lậu hoặc, hoàn thành phạm hạnh, làm xong việc nên làm, đặt xuống gánh nặng, đạt đến mục đích, hết sạch hữu kiết sử, giải thoát do chánh trí. Nơi các vị ấy tất cả cảm giác không hỷ lạc đều mát dịu; ấy gọi là Niết bàn không dư y.

  13. #13

    Mặc định

    ++Trong Phật Giáo Nguyên Thủy chưa bao giờ phủ nhận việc đã có các vị Phật quá khứ trước đức Phật Thích Ca và chưa bao giờ phủ nhận sẽ có các vị Phật tương lai bạn nhé.
    --> Và với những luận cứ này từ các kinh Nikaya hợp lực với những luận cứ khác, TTV còn suy ra 1 điều để chứng minh A La Hán không bằng Phật.
    ++Đức Phật là bậc Toàn Giác, dĩ nhiên ngài hiểu biết tất cả các pháp, ngài thành tựu và biết nhiều hơn các vị A La Hán, nên ngài mới thuyết nhiều pháp môn, khi tu tập chứng đắc thì chứng đắc cái cốt tủy của giáo pháp mà đức Phật đã chứng ngộ như Tứ Diệu Đế. Dù tu tập một hay nhiều pháp môn đến cuối cùng khi chứng đắc A La Hán diệt khổ, đoạn diệt vô minh tận gốc rễ thì cũng điều chứng đắc Niết Bàn đoạn diệt trầm luân sanh tử luân hồi như nhau cả thôi.
    --> Nếu nói như bạn thì nói chưa thể là đúng hơn, nói KHÔNG thể tức là phủ nhận tính có thể về tương lai rồi. Tức là có 2 giả thuyết:
    1. Cho dù các vị tỷ kheo có biết hết thảy các pháp và làm theo đi nữa thì cũng không thể thành tựu bằng được như Phật.
    2. Tỷ Kheo chẳng thể thành tựu được, nhưng có người khác, với các tính chất khác nên gọi người đó khác với Tỷ Kheo, có thể thành tựu được
    Giả thuyết thứ 2 đúng vì theo như Kinh trong tạng Nikaya mà TTV đã trích, Thế Tôn nói có Phật Di Lặc trong tương lai sẽ giáng sanh xuống, chứng như thế tôn đã chứng.
    Hơn nữa bạn nói như vậy tức là bạn nói A La Hán chẳng phải là Toàn Giác, một người là biết được tất cả, một người biết được giới hạn, một trời một vực.
    Vậy đã quá rõ ràng, A La Hán khác Phật về sự chứng đắc,,
    Bạn đọc lại mấy bài của mình đi , đã trả lời câu này rồi, chẳng có gì để tranh luận nữa.

    ++Kinh văn đã nói rõ ràng "Và nay các đệ tử là những vị sống hành đạo và tùy hành, VÀ SẼ THÀNH TỰU về sau." Chính là thành tựu giáo pháp mà đức Phật đã giác ngộ và câu này ở đây nói thành tựu chứ không phải nói không thành tựu. Bởi vậy những vị Tỳ Kheo nào về sau khi mà chứng đắc quả vị A La Hán, đức Phật thường hay gọi là con trai của Như Lai là vậy.

    -----> Đệ tử chưa chắc là người xuất gia, có thể là người tại gia. Người thành tựu là tất nhiên rồi, nhưng thành tựu cái gì nữa,

    ++Bạn nói vậy thì mình cũng bó chiêu với bạn luôn [IMG]file:///C:\Users\LONG\AppData\Local\Temp\msohtmlclip1\01\c lip_image001.gif[/IMG]
    ---->Đúng vậy, cái TTV nói là chân lý, bao nhà toán học, khoa học đã công nhận thì bạn phải bó chiếu là điều đương nhiên.
    ++Đức Phật thốt ra lời "Ta là bậc tối thượng ở trên đời! Ta là bậc tối tôn ở trên đời! Ta là bậc cao nhất ở trên đời! Nay là đời sống cuối cùng, không còn phải tái sanh ở đời này nữa". vì ngài đã hoàn thiện đầy đủ 30 Ba La Mật qua nhiều kiếp và đây là kiếp cuối cùng, ngài sẽ đắc đạo và thành bậc A La Hán, Chánh Đẳng Giác và mang giáo pháp bất tử để cứu độ chúng sanh để tất cả được chứng ngộ giáo pháp bất tử đạt được Niết Bàn như ngài.
    ---> Đó chỉ là tiên đoán của bạn , không y cứ trên kinh thì tin sao được ?
    Thành A La hán cũng có tiên tri được nữa sao ? Nếu vậy thì đức Phật phải biết trước cách để chứng A La Hán chứ, sao còn tìm tòi khổ hạnh 6 năm trời, tỏ ra là 1 người không biết chân lý vài năm. Hơn nữa nếu ngài chưa chứng A La Hán thì ngài đâu có là bậc tối thượng trên đời được ? Nếu thực sự chưa chứng gì thì Phật nào dám nói vậy ?
    Chứng tỏ sự xuất hiện của Thế Tôn là thị hiện.

    +++Vì đức Phật là bậc toàn giác, nên khi ngài nhập Niết Bàn oai nghi của ngài sẽ hơn các vị A La Hán khác, nhưng trong Niết Bàn thì tất cả đều an lạc như nhau chấp dứt sanh tử luân hồi đoạn tuyệt trầm luân. Bạn trích kinh điển phía trên thật ra không có nói chứng minh rằng Niết Bàn giữa đức Phật và vị A La Hán là khác nhau nhưng chỉ nói đến cách nhập để đi vào Niết Bàn giữa đức Phật và vị A La Hán là khác nhau mà thôi.

    Trong Kinh Điển Phật Giáo Nguyên Thủy Đức Phật chưa bao giờ nói Niết Bàn của ngài và các vị A La Hán là khác nhau. Trong Phật Giáo Nguyên Thủy thì các vị Phật, các vị Bích Chi Phật, hay các vị A La Hán thì khi chứng ngộ giáo pháp bất tử để đoạn tận phiền não chấm dứt sanh tử luân hồi và giải thoát thì điều chỉ có hai Niết Bàn. Những gì là hai? Đó là Niết bàn có dư y và Niết bàn không dư y.

    Thế nào là Niết bàn có dư y? Các vị ấy hết các lậu hoặc, hoàn thành phạm hạnh, làm xong việc nên làm , đặt xuống gánh nặng, đạt đến mục đích, hết sạch hữu kiết sử, giải thoát do chánh trí. Nơi các vị ấy, 5 căn vẫn tồn tại; Vì bản thân không bị tiêu hoại nên các vị ấy lý giải điều vừa ý và điều không vừa ý, và cảm giác vui khổ. Các vị ấy tham hết, sân hết, si hết, ấy gọi là Niết bàn có dư y.

    Thế nào gọi là Niết bàn không dư y? Các vị ấy hết các lậu hoặc, hoàn thành phạm hạnh, làm xong việc nên làm, đặt xuống gánh nặng, đạt đến mục đích, hết sạch hữu kiết sử, giải thoát do chánh trí. Nơi các vị ấy tất cả cảm giác không hỷ lạc đều mát dịu; ấy gọi là Niết bàn không dư y.
    ---> Những gì bạn nói là chưa chắc chắn, chỉ chống được thuyết của TTV nhưng ít nhiều thì cách nhập để đi đến Niết Bàn đã cho thấy sự khác nhau rồi
    Thật ra không có gì phân loại ra là chỉ có 2 cả , Phân Niết bàn ra 2 loại nhưng trong 2 loại đó còn có thể phân ra làm nhiều loại khác.
    VD như phân biệt trong 2 loại virus thì virus ebola với hiv, tuy nói Ebola nhưng virus ebola cũng có nhiều loại nữa.
    Trong kinh Nguyên thủy chưa nói vì chưa đủ duyên
    Hơn nữa trong kinh Phật không nói chỉ có, mà chỉ nói có , : » Này các Tỷ-kheo, có hai Niết-bàn giới này. Thế nào là hai? Niết bàn giới có dư y và Niết-bàn giới không có dư y. »
    Trong kinh Itivuttaka, Đức Phật dạy đơn giản như sau:

    "Có hai hình thức chứng nghiệm Niết Bàn là chứng nghiệm Niết Bàn trong lúc còn mang thân và chứng nghiệm Niết Bàn lúc không còn thân.

    .Vậy từ 2 loại niết bàn này còn có thể có nhiều loại niết bàn khác nằm trong 2 loại niết bàn bao rộng hết này.

  14. #14

    Mặc định

    Thôi TTV bận cả tuần rồi, không onl để trả lời tiếp nếu có nữa.
    Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai, Thế Tôn, Ứng Cúng, Chính Đẳng Giác

    Tadyatha: Om bhaisajye bhaisajye bhaisajya samudgate svaha BHRUM.


  15. #15

    Mặc định

    Tôi thấy chúng ta ko nên tranh luận Tiểu Thừa và Đại Thừa . Nam Tông hay Bắc Tông làm gì mà tại sao ko phối hợp lại để nghiên cứu và học hõi lẫn nhau . Giống như Thiền -Tịnh song tu như Hổ mọc thêm cánh. Kinh - Luận - Luật của Đức Như Lai truyền lại cho chúng ta là để chúng ta tu học trước chứng quả để tự giải thoát mình (đắc quả Alahan tinh thần tiểu thừa ) sau để có kiến thức uyên bác dùng các phương tiện thiện xảo mà hàn phục ngoại đạo ,dẫn dắt chúng ngoại đạo trở về với chánh đạo ( phát Bồ Tát tâm - tinh thần Đại Thừa ).
    Và cuối cùng tôi xin mạo muội nói 1 câu mà tôi nghiệm được : " tất cả các Pháp đều là ko , Niết Bàn cũng là ko . "
    Cũng giống như câu hỏi Hình Vuông và Hình chữ nhật có phân biệt hay ko , Tôi xin trả lời trong mắt tôi , trong suy nghĩ của tôi , tôi thấy nó rất khác biệt ( 2 hình khác rõ rệt từ tên gọi cho tới phương pháp xác định hình học ) . Nhưng nơi Tâm của tôi , tôi chẳng biết 2 hình đó là cái gì và hình tướng như thế nào ,vì thế là sao mà phân biệt lý giải , vì ko biết phải lý giải ra sao nên tạm gọi 1 thằng là hình chữ nhật , 1 thằng là hình vuông.
    Buddham Saranam Gacchâmi
    Dhammam Saranam Gacchâmi
    Sangham Saranam Gacchâmi

  16. #16

    Smile

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    ++Trong Phật Giáo Nguyên Thủy chưa bao giờ phủ nhận việc đã có các vị Phật quá khứ trước đức Phật Thích Ca và chưa bao giờ phủ nhận sẽ có các vị Phật tương lai bạn nhé.
    --> Và với những luận cứ này từ các kinh Nikaya hợp lực với những luận cứ khác, TTV còn suy ra 1 điều để chứng minh A La Hán không bằng Phật.
    ++Đức Phật là bậc Toàn Giác, dĩ nhiên ngài hiểu biết tất cả các pháp, ngài thành tựu và biết nhiều hơn các vị A La Hán, nên ngài mới thuyết nhiều pháp môn, khi tu tập chứng đắc thì chứng đắc cái cốt tủy của giáo pháp mà đức Phật đã chứng ngộ như Tứ Diệu Đế. Dù tu tập một hay nhiều pháp môn đến cuối cùng khi chứng đắc A La Hán diệt khổ, đoạn diệt vô minh tận gốc rễ thì cũng điều chứng đắc Niết Bàn đoạn diệt trầm luân sanh tử luân hồi như nhau cả thôi.
    --> Nếu nói như bạn thì nói chưa thể là đúng hơn, nói KHÔNG thể tức là phủ nhận tính có thể về tương lai rồi. Tức là có 2 giả thuyết:
    1. Cho dù các vị tỷ kheo có biết hết thảy các pháp và làm theo đi nữa thì cũng không thể thành tựu bằng được như Phật.
    2. Tỷ Kheo chẳng thể thành tựu được, nhưng có người khác, với các tính chất khác nên gọi người đó khác với Tỷ Kheo, có thể thành tựu được
    Giả thuyết thứ 2 đúng vì theo như Kinh trong tạng Nikaya mà TTV đã trích, Thế Tôn nói có Phật Di Lặc trong tương lai sẽ giáng sanh xuống, chứng như thế tôn đã chứng.
    Hơn nữa bạn nói như vậy tức là bạn nói A La Hán chẳng phải là Toàn Giác, một người là biết được tất cả, một người biết được giới hạn, một trời một vực.
    Vậy đã quá rõ ràng, A La Hán khác Phật về sự chứng đắc,,
    Bạn đọc lại mấy bài của mình đi , đã trả lời câu này rồi, chẳng có gì để tranh luận nữa.
    Mình có nói đức Phật có trí tuệ và hiểu biết hơn các vị A La Hán, nhưng mình không có nói về sự giải thoát của hai vị này là khác nhau, đức Phật là là bậc làm khởi dậy con đường trước đây chưa được hiện khởi, làm cho biết con đường trước đây chưa từng được biết, nói lên con đường trước đây chưa từng được nói, là bậc hiểu đạo, biết đạo và thiện xảo về đạo và các vị đệ tử đi theo gót chân của ngài để đạt được Niết Bàn giải thoát như ngài. Một vị A La Hán đệ tử Phật không thể bằng được với đức Phật khả năng như thuyết pháp, trí tuệ, thần thông... Nhưng điều quan trọng nhất ở đây là các vị A La Hán đi theo con đường và thực hành theo lời dạy của Đức Phật để đoạn tận vô minh, phiền não tận gốc rễ và chứng đắc Niết Bàn giải thoát như Đức Phật mới là quan trọng.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Đúng vậy, cái TTV nói là chân lý, bao nhà toán học, khoa học đã công nhận thì bạn phải bó chiếu là điều đương nhiên.
    Mình thì chưa thấy khoa học nào công nhận hình vuông là hình chữ nhật hết
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Đó chỉ là tiên đoán của bạn , không y cứ trên kinh thì tin sao được ?
    Thành A La hán cũng có tiên tri được nữa sao ? Nếu vậy thì đức Phật phải biết trước cách để chứng A La Hán chứ, sao còn tìm tòi khổ hạnh 6 năm trời, tỏ ra là 1 người không biết chân lý vài năm. Hơn nữa nếu ngài chưa chứng A La Hán thì ngài đâu có là bậc tối thượng trên đời được ? Nếu thực sự chưa chứng gì thì Phật nào dám nói vậy ?
    Chứng tỏ sự xuất hiện của Thế Tôn là thị hiện.
    Dĩ nhiên là một số vị thánh A La Hán điều được các đức Phật quá khứ thọ ký từ trước sẽ được gặp đức Phật và sẽ chứng đắc A La Hán. Và đức Phật của chúng ta đây cũng đã được các đức Phật quá khứ thọ ký là sẽ thành Phật trong thế giới này. Và trong thời gian ngài tầm đạo ngài vẫn chưa chứng được Túc Mạng Minh nên không thể nhớ tiền kiếp, nên ngài vẫn phải tìm con đường giải thoát.

    Bạn nói mình tiên đoán ư? Trong Kinh Chuyển Pháp Luân, đức Phật có nói rõ ràng rằng:

    Hỡi này các Tỳ Khưu , ngày nào mà tri kiến tuyệt đối như thực của Như Lai về bốn pháp thánh đế, dưới ba sắc thái và mười hai phương thức chưa được hoàn toàn sáng tỏ thì, cho đến chừng ấy, Như Lai KHÔNG xác nhận trước thế gian gồm chư Thiên, Ma Vương và Phạm Thiên, giữa các chúng Sa-Môn, Bà-La-Môn, Trời và Người rằng Như Lai đã chứng ngộ Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác.

    Ðến khi, hỡi này các Tỳ Khưu, tri kiến tuyệt đối như thực của Như Lai về bốn pháp thánh đế, dưới ba sắc thái và mười hai phương thức đã trở nên hoàn toàn sáng tỏ thì, chỉ đến chừng ấy, Như Lai MỚI xác nhận trước thế gian gồm chư Thiên, Ma Vương và Phạm Thiên, giữa các chúng Sa-Môn, Bà-La-Môn, Trời và Người rằng Như Lai đã chứng ngộ Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác.

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    ---> Những gì bạn nói là chưa chắc chắn, chỉ chống được thuyết của TTV nhưng ít nhiều thì cách nhập để đi đến Niết Bàn đã cho thấy sự khác nhau rồi
    Thật ra không có gì phân loại ra là chỉ có 2 cả , Phân Niết bàn ra 2 loại nhưng trong 2 loại đó còn có thể phân ra làm nhiều loại khác.
    VD như phân biệt trong 2 loại virus thì virus ebola với hiv, tuy nói Ebola nhưng virus ebola cũng có nhiều loại nữa.
    Trong kinh Nguyên thủy chưa nói vì chưa đủ duyên
    Hơn nữa trong kinh Phật không nói chỉ có, mà chỉ nói có , : » Này các Tỷ-kheo, có hai Niết-bàn giới này. Thế nào là hai? Niết bàn giới có dư y và Niết-bàn giới không có dư y. »
    Trong kinh Itivuttaka, Đức Phật dạy đơn giản như sau:

    "Có hai hình thức chứng nghiệm Niết Bàn là chứng nghiệm Niết Bàn trong lúc còn mang thân và chứng nghiệm Niết Bàn lúc không còn thân.

    .Vậy từ 2 loại niết bàn này còn có thể có nhiều loại niết bàn khác nằm trong 2 loại niết bàn bao rộng hết này.
    Cách nhập để đi đến Niết Bàn khác nhau không có nghĩa là Niết Bàn là khác nhau bạn nhé, cần phải phân biệt cho rõ ràng như vậy. Mình thì chỉ biết trong Kinh Phật dạy Niết bàn có dư y và Niết bàn không dư y, chứ không thấy Niết Bàn nào khác nữa.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tên thành viên Xem Bài Gởi
    Thôi TTV bận cả tuần rồi, không onl để trả lời tiếp nếu có nữa.
    Vâng, mình cũng không muốn tranh luận với bạn nữa. Mọi thứ hãy để tùy duyên vậy. Các pháp môn của Phật Giáo Đại Thừa và Phật Giáo Nguyên Thủy điều dạy chúng ta đạt đến con đường an vui, phước đức đầy đủ. Cả hai cũng giống như anh em một nhà vậy, không nên tranh luận với nhau thêm nữa.

    Nguyện chúc bạn thân và tâm luôn được an lạc

  17. #17

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Dhamma Vinaya Xem Bài Gởi
    Mình có nói đức Phật có trí tuệ và hiểu biết hơn các vị A La Hán, nhưng mình không có nói về sự giải thoát của hai vị này là khác nhau, đức Phật là là bậc làm khởi dậy con đường trước đây chưa được hiện khởi, làm cho biết con đường trước đây chưa từng được biết, nói lên con đường trước đây chưa từng được nói, là bậc hiểu đạo, biết đạo và thiện xảo về đạo và các vị đệ tử đi theo gót chân của ngài để đạt được Niết Bàn giải thoát như ngài. Một vị A La Hán đệ tử Phật không thể bằng được với đức Phật khả năng như thuyết pháp, trí tuệ, thần thông... Nhưng điều quan trọng nhất ở đây là các vị A La Hán đi theo con đường và thực hành theo lời dạy của Đức Phật để đoạn tận vô minh, phiền não tận gốc rễ và chứng đắc Niết Bàn giải thoát như Đức Phật mới là quan trọng.

    Mình thì chưa thấy khoa học nào công nhận hình vuông là hình chữ nhật hết

    Dĩ nhiên là một số vị thánh A La Hán điều được các đức Phật quá khứ thọ ký từ trước sẽ được gặp đức Phật và sẽ chứng đắc A La Hán. Và đức Phật của chúng ta đây cũng đã được các đức Phật quá khứ thọ ký là sẽ thành Phật trong thế giới này. Và trong thời gian ngài tầm đạo ngài vẫn chưa chứng được Túc Mạng Minh nên không thể nhớ tiền kiếp, nên ngài vẫn phải tìm con đường giải thoát.

    Bạn nói mình tiên đoán ư? Trong Kinh Chuyển Pháp Luân, đức Phật có nói rõ ràng rằng:

    Hỡi này các Tỳ Khưu , ngày nào mà tri kiến tuyệt đối như thực của Như Lai về bốn pháp thánh đế, dưới ba sắc thái và mười hai phương thức chưa được hoàn toàn sáng tỏ thì, cho đến chừng ấy, Như Lai KHÔNG xác nhận trước thế gian gồm chư Thiên, Ma Vương và Phạm Thiên, giữa các chúng Sa-Môn, Bà-La-Môn, Trời và Người rằng Như Lai đã chứng ngộ Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác.

    Ðến khi, hỡi này các Tỳ Khưu, tri kiến tuyệt đối như thực của Như Lai về bốn pháp thánh đế, dưới ba sắc thái và mười hai phương thức đã trở nên hoàn toàn sáng tỏ thì, chỉ đến chừng ấy, Như Lai MỚI xác nhận trước thế gian gồm chư Thiên, Ma Vương và Phạm Thiên, giữa các chúng Sa-Môn, Bà-La-Môn, Trời và Người rằng Như Lai đã chứng ngộ Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác.


    Cách nhập để đi đến Niết Bàn khác nhau không có nghĩa là Niết Bàn là khác nhau bạn nhé, cần phải phân biệt cho rõ ràng như vậy. Mình thì chỉ biết trong Kinh Phật dạy Niết bàn có dư y và Niết bàn không dư y, chứ không thấy Niết Bàn nào khác nữa.

    Vâng, mình cũng không muốn tranh luận với bạn nữa. Mọi thứ hãy để tùy duyên vậy. Các pháp môn của Phật Giáo Đại Thừa và Phật Giáo Nguyên Thủy điều dạy chúng ta đạt đến con đường an vui, phước đức đầy đủ. Cả hai cũng giống như anh em một nhà vậy, không nên tranh luận với nhau thêm nữa.

    Nguyện chúc bạn thân và tâm luôn được an lạc
    Dù mình có thể tranh luận với bạn tiếp nhưng mình không muốn tranh luận nữa. Vì bạn đã nói : "Các pháp môn của Phật Giáo Đại Thừa và Phật Giáo Nguyên Thủy điều dạy chúng ta đạt đến con đường an vui, phước đức đầy đủ."\


    Nhưng để giải nghi cho các bạn đại thừa, vì đại thừa quan trọng niềm tin lắm, thì.....:


    Kinh1:Ðến khi, hỡi này các Tỳ Khưu, tri kiến tuyệt đốinhư thực của Như Lai về bốn pháp thánh đế, dưới ba sắc thái và mười hai phương thức đã trở nên hoàn toàn sáng tỏ thì, chỉ đến chừng ấy, Như Lai MỚI xác nhận trước thế gian gồm chư Thiên, Ma Vương và Phạm Thiên, giữa các chúng Sa-Môn, Bà-La-Môn, Trời và Người rằng Như Lai đã chứng ngộ Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác.
    Kinh2:
    "Ta là bậc tối thượng ở trên đời! Ta là bậc tối tôn ở trên đời! Ta là bậc cao nhất ở trên đời! Nay là đời sống cuối cùng, không còn phải tái sanh ở đời này nữa".
    ---> Điều này chứng tỏ đức Phật đã chứng quả Phật từ khi ngài vừa mới sinh ra., nếu chưa chứng thì ngài chẳng tuyên bố như trong Kinh1.Vậy suy ra Thế Tôn thị hiện thành Phật theo quan điểm của Đại Thừa là đúng rồi. Và bạn đã hiểu sai ý nghĩa kinh rồi, nên xem lại.

    Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai, Thế Tôn, Ứng Cúng, Chính Đẳng Giác. CHúc bạn luôn an lạc .


  18. #18

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi myxuanclub Xem Bài Gởi
    Tôi thấy chúng ta ko nên tranh luận Tiểu Thừa và Đại Thừa . Nam Tông hay Bắc Tông làm gì mà tại sao ko phối hợp lại để nghiên cứu và học hõi lẫn nhau . Giống như Thiền -Tịnh song tu như Hổ mọc thêm cánh. Kinh - Luận - Luật của Đức Như Lai truyền lại cho chúng ta là để chúng ta tu học trước chứng quả để tự giải thoát mình (đắc quả Alahan tinh thần tiểu thừa ) sau để có kiến thức uyên bác dùng các phương tiện thiện xảo mà hàn phục ngoại đạo ,dẫn dắt chúng ngoại đạo trở về với chánh đạo ( phát Bồ Tát tâm - tinh thần Đại Thừa ).
    Và cuối cùng tôi xin mạo muội nói 1 câu mà tôi nghiệm được : " tất cả các Pháp đều là ko , Niết Bàn cũng là ko . "
    Cũng giống như câu hỏi Hình Vuông và Hình chữ nhật có phân biệt hay ko , Tôi xin trả lời trong mắt tôi , trong suy nghĩ của tôi , tôi thấy nó rất khác biệt ( 2 hình khác rõ rệt từ tên gọi cho tới phương pháp xác định hình học ) . Nhưng nơi Tâm của tôi , tôi chẳng biết 2 hình đó là cái gì và hình tướng như thế nào ,vì thế là sao mà phân biệt lý giải , vì ko biết phải lý giải ra sao nên tạm gọi 1 thằng là hình chữ nhật , 1 thằng là hình vuông.

    Dân Nam Tông nói Đại Thừa không phải là Phật thuyết, điều này rất nghiêm trọng!
    Sẽ rất nhiều người đã phát tâm Bồ Tát, tương lai sẽ độ thoát vô lượng chúng sanh, mà nghe lời bọn họ mà thoái tâm, đau khổ, thất vọng, cho đến bỏ luôn cả đạo Phật, ko thèm tu theo Nam Tông lẫn Bắc Tông.
    Câu của bạn là Đại Thừa nói, nếu không tin thì lấy đâu ra lãnh thụ,
    Theo lời văn, TTV đoán bạn đã chấp Không, dùng Thế Trí biện luận Bát Nhã, chẳng nên tí nào.

    *Theo SGK :Hình vuông là hình chữ nhật có 4 cạnh bằng nhau. Hình vuông là hình thoi có 4 góc vuông.
    *
    Trong hình học Euclid, hình vuông là một hình tứ giác có bốn cạnh bằng nhau và bốn góc bằng nhau. Suy ra, bốn góc phải là góc vuông. Hình vuông là một loại tứ giác đều. Nó là tập con của tập hợp các hình chữ nhật, hình thoi, hình con diều, hình bình hành, và hình thang cân.
    Hai dường chéo của hình vuông là vuông góc với nhau, do đó, nếu hình chữ nhật có hai đường chéo vuông góc nhau thì hình chữ nhật đó là hình vuông.

    Vì kiến thức quá cơ bản nên các nhà khoa học không nhắc đến nhiều.

  19. #19
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi myxuanclub Xem Bài Gởi
    Và cuối cùng tôi xin mạo muội nói 1 câu mà tôi nghiệm được : " tất cả các Pháp đều là ko , Niết Bàn cũng là ko . "
    ko phải đâu bạn ạ
    các pháp thể tánh rỗng không mới đúng

    giống như ngoài đời thực gặp 1 cái bàn thì thể của nó là chất rắn mà khi bạn mơ thấy cái bàn đó thì bấy giờ thể của cái bàn đó mới rỗng không

    giống như cái bóng của bạn trong gương thì thể của nó cũng rỗng không ...nghĩa rỗng không là không thể nắm lấy hay là không thê có được ( bất khả đắc )
    Người đi trong mộng....

  20. #20
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định

    cam đoan với bạn luôn là mình chưa bao giờ nghe phật nói các pháp là không hay các pháp là mộng cả chỉ nghe nói các pháp như Mộng thôi ..rất khác biệt đó
    Người đi trong mộng....

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 29-10-2011, 06:03 PM
  2. Nghệ thuật sử dụng "Thần tài sống" trong kinh doanh
    By MrLove in forum Ký sự, phóng sự, hồi kí, hồi ức...
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 03-09-2011, 11:36 PM
  3. Pháp Môn Niệm Phật Trong Kinh Tạng Phật Giáo Nguyên Thủy
    By lotus74 in forum PHẬT GIÁO nguyên thủy
    Trả lời: 12
    Bài mới gởi: 13-07-2011, 10:03 PM
  4. SỰ MÂU THUẪN TRONG KINH SÁCH ĐẠI THỪA
    By nguoi_mu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 20
    Bài mới gởi: 08-03-2011, 08:23 AM
  5. Pháp Môn Niệm Phật Trong Kinh Tạng Nguyên Thủy
    By ngoc.khanh198 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 23-03-2008, 12:44 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •