kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Ðề tài: Tu hành là tu nơi ba nghiệp

  1. #1

    Mặc định Tu hành là tu nơi ba nghiệp

    Chúng ta tu hành là để cải thiện, cải thiện cái tâm thức này, làm cho vọng tưởng không còn sanh khởi. Lời nói việc làm, thân khẩu ý, tương ưng với nhau.

    Niệm niệm đều khởi thiện, niệm thiện niệm lâu ngày thì toàn tâm tức là thiện. Trước khi vào tu phải chọn lựa hoàn cảnh, bạn là sơ cơ tu hành, phải lựa nơi có thiện tri thức không ngừng khuyến tấn nhau, nhắc nhở để luôn luôn có cảnh tốt đẹp, huân tập ở đó... huân tập đến mức bạn đối cảnh mà có thể chuyển được cảnh giới, trước sự khen chê gièm pha mà không sanh vọng tưởng, khi ấy mới thật có thể đi đến nơi chợ đông mà tu. Việc này như xây dựng nhà, móng có vững chắc thì nhà mới có thể xây cao được.

    Trước khi có công phu, thì tuyệt nhiên không nên vào chỗ lăng xả với người, vì họ là ma sẽ phá công phu của bạn... Họ nói đạo nào cũng được, pháp nào cũng tốt, cực lực tán thán pháp của họ, khi ta không tán đồng thì sẽ khởi thêm thị phi... thị phi ngày càng nhiều thì vọng tưởng ngày càng khởi.
    Một chút an lạc thanh tịnh bạn học cũng chẳng được... Khuyến phát tu thiện, bày ra thiện pháp, sanh tâm hoan hỷ... mỗi mỗi thứ trên..một chút ma vương cũng không hề nói, dẫu có nói cũng chỉ là lời ngoài tai nghe cho vui, rồi lại tiếp tục bàn chuyện thị phi nhơn ngã, cười đuà giỡn hớt, chẳng hề có chánh niệm.

    Nếu chúng ta nghe theo đó, học theo đó.. bạn nghĩ xem bạn có thể học được gì? Pháp tốt là pháp có thể đưa chúng ta, từ thiện lại vào trong thiện, từ lành lại vào lành, càng học càng đắc pháp, càng học càng hoan hỷ vui vẻ... Nếu chỉ nghe một số lời hay ho, lời hay thì không thật, mật ngọt chết ruồi.. bạn nghe họ nói tốt, khen cái đạo lý tốt... nhưng hành vi lời nói hoàn toàn là khác nhau, chẳng hề tương ưng, một chút hành thiện, dưỡng tu khẩu nghiệp cũng không hề có... Một chẳng có, thì vạn sự nói bày, há lại có sao?

    Mua hàng là xem từ bao bì đến chất lượng giá cả... nếu bao bì tốt (lời nói nghe qua thì hay lắm) giá cả tốt (ai theo cũng đạt)... nhưng bên trong họ ba nghiệp như người chưa tu, một chút tu dưỡng đạo đức cũng không có (chất lượng chẳng tốt)... Vậy bạn có mua, có tin món hàng đó không?! Cũng như thế chọn thiện tri thức thân cận là nhìn nơi ba nghiệp của họ,.. nhìn họ xem họ có nói lời hay, làm việc tốt... ngoài thì từ ái, trong có khiêm cung hay không, đối người tiếp vật là như thế nào?..
    Hành vi tạo tác mỗi mỗi đều là từ tâm mà hiện ra cảnh giới, hiện ra chân thật cho chúng ta thấy...

    Tục ngữ có câu Gần mực thì đen... câu này khuyên chúng ta đừng coi thường việc lựa chọn bạn! Nếu bạn đã không thể chuyển tâm, thì tuyệt nhiên phải lựa cảnh tốt mà tu, không nên gần nơi xấu ác, tuy bây giờ thấy không sao nhưng lâu ngày sẽ bị nhiễm,... Như người đi trong sương, lâu dần sẽ bị ướt.. người hút thuốc, hút lâu sẽ bị nghiện... Một khi bạn đã nghiễm tập khí xấu ác nói một chữ bỏ, làm sao mà "dễ dàng" được...

    Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả. Chúng ta nếu gieo nhân đúng, thì quả há có thể ra sai. Nếu chỉ ưa gần người thường gieo thị phi, đọc bài của họ, đọc cho vui, xem qua cho biết! đọc một lần là đã huân tập vào trong tâm thức một lần... một lần, một lần, lần nào cũng đọc... vậy thì bạn đã mất đi chánh niệm, chạy theo thị dục không làm chủ được mình rồi, đọc nhiều không lợi mà còn sanh ra hại... Việc này giống như hạt cỏ gieo vào mảnh vườn tâm thức, trước chưa mọc thành cây nhưng lâu ngày đủ duyên sẽ trổ nên cái quả... trăm hại không một lợi thế thì làm để làm gì?

    Điều phục các căn, không theo dục niệm, chẳng sanh vọng tưởng chỉ hằng trì danh.
    Người tu thiền thì lúc nào cũng phải giữ vững chánh định, chánh niệm đề khởi, người niệm Phật lúc nào cũng khởi niệm Di Đà chỉ chuyên nhớ phật... nhiêu đó là đủ, còn xem thêm thứ tạp nhạp toàn là thị phi để làm gì?

    Bơ nó đi, nó là vọng tưởng, ta không khởi vọng tưởng, dẫu cho anh múa may quay cuồng, bày vẽ nhiều trò, nói hay luận khéo... tâm tôi không động thì anh làm được gì? Gió không động phướn không động, cớ sao chúng ta lại để động tâm.
    Last edited by ta_la_ai; 01-05-2014 at 10:56 PM.
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

  2. #2

    Mặc định

    Nam mô A Di Đà Phật.

    Hoan hỷ thay, hoan hỷ thay. Dạo này có nhiều bài đọc rất hay và ý nghĩa.

    Cám ơn bạn. đã cho thêm kiến thức.

    Nam mô A Di Đà Phật.

  3. #3

    Mặc định

    nói thì dễ nhưng chỉ mong 1 nghiệp khẩu thôi đố bạn tu được vẹn tròn vào thời mạc pháp này cũng là hiếm có hiếm có lắm rồi. ngoại trừ các đại sư cao tăng ẩn tu sơn lâm cùng cốc . con người đến khi lìa bỏ thân này vẫn còn ý để chửi nhau và tìm người để hại nhau. tất cả khổ đau từ (tâm) mà ra, tâm sanh cảnh sanh tâm diệt cảnh diệt

  4. #4

    Mặc định

    Khi không có gì để nói thì ông hay bà thường làm cái gì?...
    ai cũng biết là im lặng, người ít nói không phải là người nói ít... mà là không nói ra những đều vô ích.
    Mở miệng đóng miệng đều phải y nơi kinh văn, khuyến thiện, nói thiện... nếu khẩu nghiệp không huân tập nói lời hay, tâm không duyên với thiện cùng thiện tương ưng.. Thì lời nói và việc làm chúng ta sẽ là giả, là giả tướng làm cho người ta xem,... cái mưu danh mưu lợi, biểu diễn như thế, chúng ta tuyệt nhiên không làm.

    Cho là khó mà không tu, thì có khác gì đi đường mà sợ té, nên không đi... ăn cơm sợ nghẹn nên nhịn đói. Tu hành, tu hành... phải thực sự hành mới được, đại sư cao tăng cũng là từ phàm phu tội chướng tu hành mà thành. Chúng sanh đều có thể thành Phật, thành Bồ Tát... an ủi người, dùng từ tâm bố thí lời hay.. dùng tâm mà chuyển cảnh, thì cảnh giới nào bạn cũng có thể là chính mình, là thiện, nếu tu hành không có một chút công phu bạn ra ấy bị cảnh chuyển, người ta chửi liền sanh sân giận, nghe người nói ác, liền nói theo, chửi xyz,... đó là do tâm ta chưa được định. Vậy nên phải thường sám hối, không phải ai ác ta cũng ác, ai hiền ta cũng hiền, người ta hiền ác lành dữ thì bạn vẫn là bạn, chớ để thái độ của họ làm quấy nhiễu cái tâm an định của chúng ta... nên nói: Bậc Bồ Tát do nơi tâm ấy an trụ, không sanh sợ hãi, xa lìa đi hết thảy mọi điên đảo vọng tưởng...
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

  5. #5

    Mặc định

    [QUOTE=hoa_dang;1465221]nói thì dễ nhưng chỉ mong 1 nghiệp khẩu thôi đố bạn tu được vẹn tròn vào thời mạc pháp này cũng là hiếm có hiếm có lắm rồi. ngoại trừ các đại sư cao tăng ẩn tu sơn lâm cùng cốc . con người đến khi lìa bỏ thân này vẫn còn ý để chửi nhau và tìm người để hại nhau. tất cả khổ đau từ (tâm) mà ra, tâm sanh cảnh sanh tâm diệt cảnh diệt[/QUOTE

    mình thấy giữ được khẩu đã khó, giữ được ý còn khó hơn.

  6. #6

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi ta_la_ai Xem Bài Gởi
    Khi không có gì để nói thì ông hay bà thường làm cái gì?...
    ai cũng biết là im lặng, người ít nói không phải là người nói ít... mà là không nói ra những đều vô ích.
    Mở miệng đóng miệng đều phải y nơi kinh văn, khuyến thiện, nói thiện... nếu khẩu nghiệp không huân tập nói lời hay, tâm không duyên với thiện cùng thiện tương ưng.. Thì lời nói và việc làm chúng ta sẽ là giả, là giả tướng làm cho người ta xem,... cái mưu danh mưu lợi, biểu diễn như thế, chúng ta tuyệt nhiên không làm.

    Cho là khó mà không tu, thì có khác gì đi đường mà sợ té, nên không đi... ăn cơm sợ nghẹn nên nhịn đói. Tu hành, tu hành... phải thực sự hành mới được, đại sư cao tăng cũng là từ phàm phu tội chướng tu hành mà thành. Chúng sanh đều có thể thành Phật, thành Bồ Tát... an ủi người, dùng từ tâm bố thí lời hay.. dùng tâm mà chuyển cảnh, thì cảnh giới nào bạn cũng có thể là chính mình, là thiện, nếu tu hành không có một chút công phu bạn ra ấy bị cảnh chuyển, người ta chửi liền sanh sân giận, nghe người nói ác, liền nói theo, chửi xyz,... đó là do tâm ta chưa được định. Vậy nên phải thường sám hối, không phải ai ác ta cũng ác, ai hiền ta cũng hiền, người ta hiền ác lành dữ thì bạn vẫn là bạn, chớ để thái độ của họ làm quấy nhiễu cái tâm an định của chúng ta... nên nói: Bậc Bồ Tát do nơi tâm ấy an trụ, không sanh sợ hãi, xa lìa đi hết thảy mọi điên đảo vọng tưởng...
    Mình mới biết về đạo Phật và là Phật tử chưa lâu, nên cũng chưa có nhiều kiến thức cho lắm. theo những gì mình hiểu thì việc thanh tịnh ba nghiệp thân, khẩu ý là rất quan trọng. lúc trước tính học thiền và ngồi thiền, có tập ngồi vài lần, nhưng vì thời gian không có nhiều và còn lo công việc cuộc sống nên mình tạm thời nghỉ và bây giờ chỉ thực hành cố gắng giữ thanh tịnh ba nghiệp. mình không biết làm như vậy thì kết quả tu hành có tăng tiến nhiều không? tu có nhất thiết phải ngồi thiền hay không? nếu tu mà không thiền thì có ảnh hưởng gì không? hay nói cách khác ngồi thiền có giúp cho hành giả tu ba nghiệp được tốt hơn, nhanh hơn hay không? xin bạn cho ý kiến. xin cảm ơn!

  7. #7

    Mặc định

    Tu hành chính là rèn tâm ý...

    Khi đứng trước những quyết định quan trọng bạn cần phải bình tâm mà suy xét, nghĩ đến giải pháp tối ưu, rồi tổng kết dựa trên kinh nghiệm và rồi đưa ra kết quả... cái diễn tiến này chính là định huệ.. đối cảnh mà bình tâm chính là định, suy nghĩ ra đối sách tối ưu nhất của bạn chính là trí huệ...

    Vì thế tu thiền có quan trọng hay không? không quan trọng cũng được mà quan trọng cũng được... Chúng ta xem học cấp cứu, sơ cấp cứu.. học rất nằm lòng, nhưng khi đụng chuyện bạn huýnh hoán lên không thể bình tâm, không thể giúp người khác vậy sự học ấy có lợi ích chăng? Tu tập thiền định sẽ giúp cho ta quen dần với sự ổn định của tâm... tâm có an thì cảnh giới mới có thể khai thông, bạn có thể vĩ bất biến mà ứng vạn biến, suy ra đối sách...

    Rèn luyện tâm ý chính là trui mài tâm cảnh.. độ cao của tâm thức quyết định tầm nhìn của bạn, tầm nhìn sẽ quyết định độ cao mà bạn muốn hướng tới... Khi tâm không an, bạn bị cái trước mắt che mờ tâm trí, nếu chỉ chuyên nơi cái lá bạn sẽ không thấy được cả cái cây, cũng thế người ta sở dĩ bị mê mờ là do bị danh và lợi câu dụ. Bị nó che mắt, không nhìn được đại cuộc, người ta chê bạn bạn liền sân, khen bạn bạn liền vui, người ta muốn thế nào thì bạn liền theo như thế đó, ngồi trên bàn đàm phán mà như thế thì không phải là bạn không có định lực hay sao?

    Khi học bài, đang học thì ý thức liền nói ngủ một chút đi, học nhiều mệt lắm, bạn liền đi ngủ. Sáng thức lại nói ngủ thêm một chút đi nhé, bạn liền nằm nướng.. ấy không phải là do ta thiếu định lực nên chạy theo trò mê huyễn của tâm trí hay sao? Định lực phát sinh khi hằng ngày ta có huân tập nó, huân tập lâu dài thì bạn có thể làm chủ bản thân, làm chủ tư duy của mình.

    "Cường giả chính là cường tâm", để cường được tâm có nhiều phương pháp thiền chỉ là một trong số phương pháp mà thôi.

    Tu nơi ba nghiệp chính là cải hối, chính là huân tập, tập cho nó thành thuần thục... như một người chính khách, hay mc khi mở miệng đóng miệng họ đều không dư thừa chữ, chữ chữ câu câu đều có thể nói tròn vành rõ rõ ràng ràng... sau làm được vậy? hằng ngày tu khẩu nghiệp. Vì thế người mà tu tịnh độ bạn xem họ tu thuần thành miệng đóng khép đều là A Di Đà Phật, kim khẩu vừa khai là nói về Tịnh độ, tu tịnh thuần thục, một chữ nói xấu ác chửi thề tuyệt nhiên không hề nói,... khẩu nghiệp không duyên nơi bất tịnh...

    Chúng ta cũng có thể ứng dụng đều này, nếu bạn muốn học giỏi, thì cứ chuyên tâm nghiên cứu kinh văn về nó, đóng miệng mở miệng, bàn luận chỉ chuyên về nó thì tuyệt nhiên làm lâu thành thói, tu lâu thành thuần thục, duyên với nghiệp đó... Học anh văn, học kinh sách chỉ chuyên nơi một mộn, kiên tâm trì trí nơi đó thì nhất định sẽ thành tựu "thiên tài chính là sự kiên trì và bền bỉ", nếu bạn muốn chỉ cần quyết tâm thì không gì không học được không gì không làm được...

    Cái quyết tâm, kiên trì này không phải là do tâm ta cường đại hay sao? nỗ lực hằng ngày, mười năm như một thì kẻ sơ học cũng có thể thành chuyên gia, để giữ được mười năm như một ngày không đổi, thì tâm thức phải giữ vững, phải có định lực hơn người...

    Lý Bạch chính là một học sinh rất ham chơi (Mài sắt thành kim công đủ tự nhiên thành)

    Thuở niên thiếu, Lý Bạch là cậu bé không chịu khó học hành, ham chơi như bao đứa trẻ bình thường khác. Một hôm, cậu bé chán học, lẻn sang chơi ở chân núi phía Đông. Kỳ lạ quá! Trước mắt cậu bé là một bà lão đang cắm cúi mài một thanh sắt bên một tảng đá lớn. “Bà già tóc bạc đến dường kia mà lại chăm chắm mài một thanh sắt để làm gì nhỉ?” Cậu bé hết sức phân vân, bèn rón rén đến bên cạnh cụ già rồi cất tiếng hỏi:

    - Cụ ơi, cụ mài sắt để làm gì vậy?

    Bà lão ngoảnh mặt lên, hiền từ trả lời:

    - Để làm kim khâu cháu ạ.

    - Làm kim khâu ư? Thanh sắt thì làm thế nào mà trở thành cái kim khâu được? Cậu bé chất vấn bà lão.

    - Mài mãi cũng phải được. Kẻ có công mài sắt thì có ngày nên kim chứ - Bà lão trả lời một cách tin tưởng như vậy.

    Lý Bạch nửa tin nửa ngờ hỏi lại:

    - Liệu hôm nay có xong được không hở cụ?

    Bà lão thong thả trả lời hoà nhịp với động tác mài kim:

    - Hôm nay không xong thì mai lại làm tiếp vậy, năm nay không xong thì sang năm tiếp tục làm, ngày lại ngày, già nhất định mài xong.

    Nghe đến đây, Lý Bạch chợt hiểu ra và im lặng. Về nhà Lý Bạch thường ngẫm nghĩ về những lời của bà lão mà càng chuyên tâm học tập

    P/s: Tu hành cũng vậy, hành thiện cũng vậy... hôm nay làm mai cũng làm.. làm cho đến một ngày phàm sẽ chuyển thành thánh...Chỉ cần có quyết tâm, thì bạn đã thành công một nửa. Cái quyết tâm này chính là do sức định của chúng ta, chúng ta có bao nhiêu định lực để làm nó.
    Last edited by ta_la_ai; 11-05-2014 at 10:24 PM.
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-04-2012, 11:54 AM
  2. Kinh nghiệm cận tử: 30 năm nghiên cứu
    By Bin571 in forum Tâm linh – Tín ngưỡng – Siêu hình học – Ngoại cảm
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 02-01-2012, 05:59 PM
  3. Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 08-12-2011, 01:50 AM
  4. Trả lời: 10
    Bài mới gởi: 30-07-2011, 11:21 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •