Ông này ăn nhằm gì, Giu đa- 1 trong 12 tông đồ ưu tú nhất được Chúa chọn còn bán cả Chúa cơ 1288 à.
Ông này ăn nhằm gì, Giu đa- 1 trong 12 tông đồ ưu tú nhất được Chúa chọn còn bán cả Chúa cơ 1288 à.
Tôi là môn đồ Ấn giáo. Tôi cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, một tín đồ Hồi giáo, một Phật tử và một môn đồ Do Thái. (Mahatma Gandhi)
Giống như ngoài đời thôi có 1 vài khu vực trộm cắp như rươi . Nếu bạn lấy được tư liệu ở mấy phòng khám công nữa thì hay . Tính tồng số học sinh yếu trong toàn trường chứ không phải là lấy trong 1 cái lớp đứng bét khối về học lực .
À mà như thông tin bạn điều tra thì phụ nữ công giáo chắc là rất chung thủy nhỉ , không lăng nhăng bên ngoài .( toàn người nhà cả )
Châm Ngôn - Chương 11
1 ĐỨC CHÚA ghê tởm bàn cân gian, nhưng ưa thích quả cân chính xác. 2 Kiêu hãnh đi liền với ô nhục, khôn ngoan ở với kẻ khiêm nhường. 3 Đức liêm khiết của người chính trực sẽ dẫn lối họ đi, còn mưu mô của kẻ lọc lừa khiến chúng bị tiêu diệt. 4 Trong ngày thịnh nộ, của cải ích lợi chi, chỉ đức công chính mới cứu khỏi tử thần. 5 Đức công chính của người sống vẹn toàn sẽ giúp họ thẳng đường tiến bước, còn ác nhân lại sa vào chính mưu độc của nó. 6 Đức công chính của người ngay thẳng sẽ cứu họ, còn kẻ lừa đảo lại mắc bẫy vì tham lam. 7 Khi ác nhân nằm xuống, mối hy vọng của nó tiêu tan, và niềm cậy trông vào của cải cũng tan thành mây khói. 8 Người công chính được thoát cảnh hiểm nghèo, đứa gian tà lại rơi vào thế chỗ. 9 Quân vô đạo dùng miệng lưỡi làm hại tha nhân, bậc chính nhân nhờ tri thức mà được cứu thoát. 10 Chính nhân thịnh đạt, cả thành mừng rỡ, kẻ ác tiêu vong, ai cũng reo hò. 11 Người ngay chúc phúc, cả thành được thịnh vượng, ác nhân mở miệng, cả thành phải tiêu vong. 12 Kẻ thiếu lương tri mới khinh khi người khác, người giàu hiểu biết thì ngậm miệng làm thinh. 13 Đứa ngồi lê đôi mách sẽ tiết lộ điều bí mật, còn người tín cẩn giữ kín chuyện riêng tư. 14 Thiếu lãnh đạo, dân tộc bị sụp đổ, nhiều cố vấn, đất nước được an ninh. 15 Ai bảo lã:nh người lạ sẽ chuốc hoạ vào thân, kẻ ghét chuyện giao kèo được bình yên vô sự. 16 Đàn bà có duyên được tiếng tăm, đàn ông gan dạ được giàu có. 17 Người nhân hậu làm ích cho bản thân, kẻ tàn nhẫn lại làm hại chính mình. 18 Kẻ làm điều ác lãnh đồng lương hư ảo, người gieo công chính được phần thưởng vững bền. 19 Người thực thi công chính được đi vào cõi sống, kẻ theo đuổi gian tà phải đến chốn tử vong. 20 ĐỨC CHÚA ghê tởm tâm địa quanh co, nhưng lối ưa thích sống vẹn toàn. 21 Hẳn ác nhân không thoát khỏi hình phạt, nhưng giống nòi người công chính sẽ được cứu nguy. 22 Phụ nữ đẹp người mà không đẹp nết khác chi khuyên vàng đem xỏ mũi heo. 23 Khát vọng của chính nhân ắt sẽ được thành tựu, hy vọng của kẻ ác đáng chịu thịnh nộ thôi. 24 Người hào phóng lại được thêm giàu có, kẻ hà tiện lại lâm cảnh túng nghèo. 25 Người rộng lượng được phương phi béo tốt, chính kẻ cho uống lại được uống thoả thuê. 26 Dân chúng nguyền rủa kẻ đầu cơ lúa gạo, nhưng chúc phúc cho người đem bán ra. 27 Người tìm kiếm điều thiện thì gặp được ân phúc, kẻ chạy theo điều ác, điều ác đến bên mình. 28 Ai cậy trông vào của cải, người ấy sẽ quỵ ngã, còn chính nhân sẽ vươn lên như cành lá xanh tươi. 29 Ai gây bất thuận trong nhà sẽ chẳng có chi làm di sản, kẻ ngu si đần độn phải làm đầy tớ cho người khôn. 30 Người công chính được thừa hưởng cây sự sống, kẻ khôn ngoan chinh phục được lòng người. 31 Người công chính còn lãnh thưởng phạt nơi trần thế, huống chi là kẻ tội lỗi, đứa ác tâm.
Mt5:37 Hễ "có" thì phải nói "có", "không" thì phải nói "không". Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.
Trong đạo Phật và Thiên chúa người ta coi 1 bào thai cũng như 1 sinh mạng con người nên tội phá thai cũng coi như là tội giết người . Bởi thế người có đạo mà lỡ lầm không cần biết là ni cưỡng ép hay tự nguyện chắc đa số đều phải dấm dúi kiếm chỗ nào kín đáo mà bỏ .Chứ mà đến bệnh viện công người ta lưu vô hồ sơ bệnh án vào máy vi tính hay gặp người quen thì teo luôn . Cả cái xóm đạo biết chuyện thì chắc bỏ xứ mà đi .
_À mà ngày nay thời đại văn minh bình đẳng rồi nhỉ . Trước nam giới có làm cái gì thì bây giờ phụ nữ cũng đòi bằng chị bằng em . Ví dụ hút thuốc lá , xì ke ma túy , vũ trường , đánh lộn , bao trai ,rượu bia nhậu nhẹt .... chả thiếu món gì , hi hi
sao cãi hoài vậy trời?
BẢY ĐÓA SEN VÀNG NÂNG GÓT NGỌC
BA NGÀN THẾ GIỚI ĐÓN TỪ TÔN
Diễn đàn Phật pháp VN : www.phatphapvn.tk
Nguyện đem Chú Đại Bi đến với mọi người:)
http://vi.wikipedia.org/wiki/Gi%C3%A...C4%91%C3%AA_VI
Một người tình sau đó của ông với Giulia Farnese, là em gái của Alessandro Farnese, người mà sau này đã trở thành giáo hoàng Phaolô III. Ông đã có hai người con với bà này.
Ông là cha của tổng cộng tất cả ít nhất bảy đứa trẻ và có thể còn nhiều hơn đến mười đứa trẻ bất hợp pháp. Trước đó giáo hoàng Callistus III chú ông chỉ có một con trai sau cũng là hồng y.Giáo hoàng Alexanđê VI đột ngột qua đời ngày 18 tháng 8 năm 1503, sau một buổi chiều lễ. Ông chết do uống nhầm rượu mà chính ông sai bỏ thuốc độc, nhằm hạ thủ một số hồng y chống đối.
Khi quyền lực tôn giáo cộng hưởng quyền lực chính trị, điều này là bình thường thôi, cũng là con người, cũng phạm tội và cần được tha thứ, vì đã là con người thì chẳng ai là không có phạm tội cả.
Giá trị của Ki tô giáo chính là ở ơn tha thứ.
Còn Đức Giê-su thì đến núi Ô-liu. Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. Lúc đó, các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giê-su một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Người : "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao ?" Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giê-su cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ : "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất. Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Đức Giê-su, và người phụ nữ thì đứng ở giữa. Người ngẩng lên và nói : "Này chị, họ đâu cả rồi ? Không ai lên án chị sao ?" Người đàn bà đáp : "Thưa ông, không có ai cả." Đức Giê-su nói : "Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu ! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa !"
Tôi là môn đồ Ấn giáo. Tôi cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, một tín đồ Hồi giáo, một Phật tử và một môn đồ Do Thái. (Mahatma Gandhi)
1288 nói rõ từ tâm mình như thế này thì khối người hiểu ý 1288 muốn nói gì để mà chia xẻ, chứ 1288 cứ đem mấy cái hình ảnh hay lời nói của người khác ném lên thì chẳng có mấy người thừa hơi mà ngồi đó lảm nhảm với ba cái hình với lời nói lượm nhặt của người khác làm gì. Mà thôi, 1288 đã có ý thì Toma này cũng hết mình chia xẻ theo tâm tình của Toma đây.
Chuyện Giáo hoàng Alexanđê VI có thật hay không và xảy ra tốt xấu như thế nào thì Toma này không nói đến nhưng để góp ý với lời của 1288 thì Toma nói như thế này, nếu xử theo lề luật của con người thì mắt đền mắt, tay đền tay, … nhưng xử theo tình yêu Thiên Chúa thì tội nặng nhẹ còn tùy thuộc ở nơi Thiên Chúa vì Thiên Chúa thấu biết mọi sự cho nên có những tội mà con người cho là nhẹ và đôi khi có người còn coi nó không phải là tội nữa kìa, chẳng hạn như tội phá thai hay tội phạm thượng vậy đó; rồi có tội con người cho là không thể dung tha nhưng khi Thiên Chúa xét xử ngài rất công bằng vì ngài xử theo sự thấu biết của ngài. Bởi vậy, có những điều mà mắt và đầu óc con người mình không thấy hoặc không biết được. Chẳng hạn như làm sao mình biết người đó phạm tội cả tâm hồn lẫn thể xác? Nói thế này mà không giải thích rõ ràng thì lại vãi tội ra với những người mà tư tưởng họ đã bị đóng khung. Nói một cách khác là khi người đó làm chuyện tội lỗi thì có bị kẻ khác kê súng sau đầu, bỏ thuốc mê, rượu độc, cha mẹ anh em bị uy hiếp, vân vân và vân vân. Toma này nói thế không phải để bênh cho ai đâu 1288 à, Toma này chỉ muốn chúng ta buông bỏ bớt cái tư tưởng mà mình hay lên án người khác theo sự hiểu biết nhỏ bé của mình. Nói tóm lại là chỉ có Thiên Chúa mới có quyền phán xét chúng ta mà thôi. 1288 không đồng ý với Toma này là chuyện của 1288. Toma này chỉ chia xẻ theo ý mình thôi. Cầu mong 1288 và các bạn có một cuối tuần vui vẻ với gia đình.
"Toma, vì con thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai không thấy mà tin!" (Ga 20,24-29) :big_hug:
chệp, hồi xưa có định kiến đạo thiên chúa = phản dân hại nước, giờ lại có thêm định kiến giáo dân = cực đoan gây rối. Xem xong clip này thì các nick chống chúa dành dụm tiền mua mũ bảo hiểm đi nhé.
http://www.youtube.com/watch?v=3CDhrDyzo6o
Vinh Danh Thiên Chúa...
Tác giả:
Thanh Sơn
Vinh Danh Thiên Chúa Trên Các Tầng Trời
Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm.
Lc.2,14
VINH Danh Thiên Chúa trên trời
DANH Cha cả sáng người người tôn vinh
THIÊN Thần loan báo cung nghinh
CHÚA Con nay đã hạ sinh thế trần
TRÊN cao Chúa đã không ngần
CÁC nơi hèn mọn hạ thân cứu đời
TẦNG tầng lớp lớp nơi nơi
TRỜI giao hòa đất, người người hoan ca
BÌNH yên đến khắp mọi nhà
AN vui tuổi trẻ, người già cùng chung
DƯỚI trần vang vọng khắp cùng
THẾ nhân sắm sửa đón mừng Giáng Sinh
CHO nhau qùa tặng xinh xinh
NGƯỜI ơi! sửa soạn hồn mình ra sao ?
THIỆN tâm Chúa sẽ ngự vào
TÂM hồn thanh tịnh, đón chào CHÚA SINH
Tôi là môn đồ Ấn giáo. Tôi cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, một tín đồ Hồi giáo, một Phật tử và một môn đồ Do Thái. (Mahatma Gandhi)
vạn pháp quy tông,chúa và phật là anh em.
các bạn công giáo hay thiên chúa giáo nói chung đa phần lòng mộ đạo rất cao,là đức tin mãnh liệt...đạo phật cũng thế,cũng có đức tin mãnh liệt vào phật,thế nhưng các bạn chỉ biết có mỗi bản đạo mà không tìm hiểu các đạo khác,các kinh sách khác,để tìm cái điểm chung,để tim cái tốt đẹp tuy nhiều mà chỉ duy một đạo lý,...các bạn làm thế là chia rẻ tinh thần đoàn kết tôn giáo rồi
Justkito ban đầu theo đạo nào trước, rùi tiếp đó tìm hiểu thêm đạo nào sau ?
Tư tưởng giống mình :)
Thần học Ki tô giáo mấy chục năm gần đây cũng đang hướng tới 1 thế giới đại đồng đề cao lòng bác ái, quảng đại, nhân bản, vì nó đi vào bản thể của Thân thể Chúa Ki tô và Thần khí hoạt động mọi tư tưởng, tôn giáo, chứ không trói buộc trong 1 tôn giáo là Ki tô giáo.
Tôi là môn đồ Ấn giáo. Tôi cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, một tín đồ Hồi giáo, một Phật tử và một môn đồ Do Thái. (Mahatma Gandhi)
Justkito chắc là mới học đạo Chúa. Bạn biết gì về THIÊN CHÚA, và ĐỨC KITO? Mà phán CHÚA VÀ PHẬT là anh em? Hãy phân biệt cho rõ 2 chữ LOÀI NGƯỜI
Ông Bill, ông Dũng, ông Bê
Ông lào Tâm Thiện đều là anh em :i_dont_know:
Last edited by minhthai; 27-09-2013 at 11:19 AM.
Tôi là môn đồ Ấn giáo. Tôi cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, một tín đồ Hồi giáo, một Phật tử và một môn đồ Do Thái. (Mahatma Gandhi)
Thánh Luca thuật lại câu chuyện như sau: "Một người ở thành Yêrusalem xuống Jêrico, giữa đường bị kẻ cướp bóc lột hết và đánh nhừ tử, đoạn chúng bỏ người ấy nửa sống nửa chết mà đi. Tình cờ một trưởng tế đi qua đấy, ông thấy người ấy song tránh một bên mà đi. Lại có một thầy Lêvi cũng qua lối ấy, thầy thấy người ấy song cũng tránh một bên mà đi. Một người Samari nọ, nhân đi đường, cũng đến nơi ấy, thấy thế thì chạnh lòng thương, tiến lại đổ dầu và rượu, ràng buộc thương tích người ấy, đoạn vực người ấy lên lừa của mình mà đưa đến quán trọ, và săn sóc người ấy (Lc. 10:29-37).
Thầy tư tế và Lêvi chẳng những là người trong đạo mà còn hơn nữa, họ là kẻ giảng về đạo. Họ ở trong đạo nhưng lại không có đạo. Kẻ sống đạo lại là người ngoại đạo.
Tôi là môn đồ Ấn giáo. Tôi cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, một tín đồ Hồi giáo, một Phật tử và một môn đồ Do Thái. (Mahatma Gandhi)
NGOẠI ÐẠO
Lạy Chúa, con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên cao.
Là người ngoại đạo sao lại tin có Chúa ngự trên cao? Ðã tin Chúa ngự trên cao là có đạo rồi. Nếu tin Chúa ngự trên cao mà vẫn ngoại đạo chỉ có nghĩa là có đạo mà không vào đạo thôi.
Nhiều người có đạo nhưng không vào đạo. Cũng như nhiều người vào đạo nhưng không có đạo. Thơ Nguyên Sa bảo rằng nắng Saigon tôi đi mà chợt mát vì em mặc áo lụa Hà Ðông. Cũng nắng Saigon tôi đi, nhưng sẽ chẳng chợt mát khi lòng tôi không có áo-lụa-em bay. Áo lụa cũng phơi bên sân hiền nhà ai. Dưới ngõ trúc cũng là áo lụa ai đi về. Cũng là áo lụa đó, nhưng vẫn là khác. Phải là áo-lụa-em bay lòng anh mới chợt mát.
Như thế, xem ra, cái gần gũi không gian có là gần mà vẫn là xa. Cái lòng mình chợt mát phải là cái gì thiêng liêng hơn, nó ở trong hồn ta chứ không ở ngoài ta. Nếu nó ở ngoài ta thì bất cứ áo lụa nào lòng tôi cũng chợt mát, bất cứ nắng nào cũng được chứ không phải nắng Saigon. Cái nắng Saigon, con đường Duy Tân lá đổ, hàng me già công viên, tự nó chỉ là me, là nắng, là lá đổ mà thôi cho những ai đi giữa Saigon mà không có Saigon với áo-lụa-em trong hồn mình. Còn ai có áo-lụa-em thì nắng là chợt mát, lá đổ là muôn chiều dư âm. Ðạo cũng thế, chỉ khi nào đạo ở trong tôi mới là có đạo, mới là "chợt mát", là ơn cứu độ.
Thủa xưa cũng đã có một chuyện tình. Ngày đó, sau khi phạm tội, Ađam cùng Evà đi "trong địa đàng" nhưng vẫn là rũ úa giữa địa đàng. Như thế, "tôi ở trong địa đàng" vẫn là thống khổ, chỉ khi "địa đàng ở trong tôi", lúc đó tôi mới "có địa đàng", bấy giờ mới là gió lụa, mới là nắng hoa, mới là lòng mình chợt mát.
Nói về có đạo và vào đạo thì Phúc Âm có nhiều biến cố tường thuật về những người ngoại đạo nhưng lòng họ thì lại có đạo.
Một người ngoại đạo
Kết thúc cuộc đời rao giảng của Chúa là khúc đường vác thập giá lên Núi Sọ. Nếu Chúa vác không nổi mà chết trên đường đi thì hành trình cứu chuộc có dang dở không? Ðó là câu hỏi giả sử mà thôi. Thực tế, hành trình cứu chuộc đã không dang dở. Chúa đã không kiệt sức mà chết trên đường đi vì đã có người vác đỡ. Kẻ vác đỡ thánh giá là ông Simon, người xứ Kyrênê, ông là một người ngoại giáo (Lc. 23:26).
Một người ngoại giáo nữa
Trong quãng đời mục vụ của Chúa, Tin Mừng thánh Matthêu có kể câu chuyện đức tin của một người như thế này:
Khi Ngài vào Carphanaum, thì một viên bách quản đến gặp Ngài, van xin: "Thưa Ngài, tên hầu của tôi nằm liệt bất toại ở nhà, phải đau đớn dữ dằn." Ngài nói: "Ta phải đến chữa nó?" Viên bách quản thưa lại: "Thưa Ngài, tôi không đáng được Ngài vào mái nhà tôi. Song Ngài hãy phán một lời mà thôi, thì tên hầu tôi sẽ khỏi, vì tôi đây tuy là thuộc hạ, thế mà có lính tráng dưới quyền tôi, tôi bảo người này: "Ði đi!" là nó đi; và bảo người khác: "Ðến!" là nó đến; tôi bảo tôi tớ của tôi: "Làm cái này" là nó làm". Nghe vậy Ðức Kitô ngạc nhiên và nói với các kẻ theo Ngài: "Quả thật, Ta bảo các ngươi, ta chưa hề gặp được lòng tin lớn như thế nơi một người nào trong Israel" (Mt. 8:5-10).
Lại một người ngoại giáo nữa
Câu chuyện trên là chứng nhân của niềm tin. Câu chuyện dưới đây nói về tâm tình biết ơn, cũng lại là một người ngoài.
Nhằm lúc Ngài vào một làng kia, thì mười người phung hủi đón gặp Ngài. Ðứng đàng xa, họ gióng tiếng lên mà rằng: "Lạy Thầy Yêsu, xin thương xót chúng tôi!" Thấy vậy, Ngài bảo họ: "Hãy đi trình diện với hàng tư tế." Và xẩy ra là trong lúc họ đi, thì họ đã được sạch. Một người trong bọn thấy mình được lành thì quay lại lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa, và sấp mặt dưới chân Ngài mà tạ ơn. Người ấy là một người Samari. Ðức Yêsu cất tiếng nói: "Không phải là cả mười người được sạch cả sao? Chín người kia đâu? Không thấy họ quay lại mà chúc vinh Thiên Chúa, trừ có người ngoại bang này?" (Lc. 17:11-18).
Rồi lại một người nữa ngoại giáo
Thánh Luca thuật lại câu chuyện như sau: "Một người ở thành Yêrusalem xuống Jêrico, giữa đường bị kẻ cướp bóc lột hết và đánh nhừ tử, đoạn chúng bỏ người ấy nửa sống nửa chết mà đi. Tình cờ một trưởng tế đi qua đấy, ông thấy người ấy song tránh một bên mà đi. Lại có một thầy Lêvi cũng qua lối ấy, thầy thấy người ấy song cũng tránh một bên mà đi. Một người Samari nọ, nhân đi đường, cũng đến nơi ấy, thấy thế thì chạnh lòng thương, tiến lại đổ dầu và rượu, ràng buộc thương tích người ấy, đoạn vực người ấy lên lừa của mình mà đưa đến quán trọ, và săn sóc người ấy (Lc. 10:29-37).
Thầy tư tế và Lêvi chẳng những là người trong đạo mà còn hơn nữa, họ là kẻ giảng về đạo. Họ ở trong đạo nhưng lại không có đạo. Kẻ sống đạo lại là người ngoại đạo.
Rồi những người ngoại giáo nữa
Vào đêm Chúa sinh ra, trên bầu trời Belem năm ấy có một vì sao lạ. Cả triều đình và bao nhiêu pho Kinh Thánh, với những kinh sư chuyên môn cắt nghĩa ngôn sứ, mà họ chẳng biết gì, họ phải đợi cho tới khi những kẻ ngoại giáo từ phương xa tới hỏi: Ðấng Cứu Thế đã sinh ra ở đâu? (Mt. 2:1-12). Trên bầu trời Belem năm ấy, vâng: Con là người ngoại đạo, nhưng tin có Chúa ngự trên cao.
* * *
Lạy Chúa,
- Nói về niềm tin thì các môn đệ khẳng định Thầy đâu có sống lại (Mc. 16:11, Yn. 20:25). Trong khi người có niềm tin mà tìm hết dòng dõi nhà Israel cũng không thấy lại là một người bên ngoài.
- Kẻ vác đỡ thánh giá cho Chúa trên những bước chân xiêu té cuối đời cũng lại là người ngoại.
- Nói về lòng biết ơn thì ít quá. Trong cái ít ỏi ấy lại cũng là một người bên ngoài.
- Nói về lòng bác ái thương người thì cũng không phải là tư tế hay các vị chức sắc trong đạo mà lại là người Samari, một kẻ ngoại giáo.
Băn khoăn một chút thế nào là "người bên ngoài", thế nào là "người bên trong", thế nào là "ngoại đạo" và "có đạo", con thấy một lần Chúa nói: "Ta bảo các ngươi, nhiều kẻ tự phương Ðông, phương Tây mà đến và được dự tiệc với Abraham, Isaac và Yacob trong Nước Trời, còn chính con dân trong Nước lại sẽ bị đuổi ra bên ngoài tối tăm" (Mt. 8:11-12).
Con không muốn là con dân trong Nước nhưng bị loại ra ngoài. Làm kẻ từ mười phương mà được Nước Trời thì vẫn tốt hơn. Nếu thế thì con phải hiểu ÐẠO là gì. Con phải băn khoăn thế nào là "vào đạo" và thế nào là "có đạo". Trời chiều nay rộng quá, mênh mông như ÐẠO không bến bờ. ÐẠO mênh mông lắm, làm sao con có thể đem ÐẠO vào một định nghĩa chật hẹp được. Làm sao con có thể nhốt ÐẠO vào nhà thờ, vẽ chân dung ÐẠO bằng tờ giấy rửa tội. Ðã nhiều lần con loại bỏ những ai không cùng tôn giáo với con là người "ngoại đạo".
Bỏ cái chật hẹp của lòng mình, con thấy ý nghĩa lời kinh kia quá đỗi thênh thang. Nếu những giải mây ngang đời trôi về vùng trời bao la không biết đâu là bờ bến thì ý nghĩa của lời kinh ấy cũng mênh mông không biết đâu là bến bờ. Lời kinh đó là:
Lạy Chúa, con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên cao.
Nguyễn Tầm Thường
(Trích tập Con Biết Con Cần Chúa)
http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/...g/ngoaidao.htm
Tôi là môn đồ Ấn giáo. Tôi cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, một tín đồ Hồi giáo, một Phật tử và một môn đồ Do Thái. (Mahatma Gandhi)
Thư Gioan 1 - Chương 4
Điều kiện thứ ba: đề phòng thế gian và những ngôn sứ giả
1 Anh em thân mến, anh em đừng cứ thần khí nào cũng tin,
nhưng hãy cân nhắc các thần khí
xem có phải bởi Thiên Chúa hay không,
vì đã có nhiều ngôn sứ giả lan tràn khắp thế gian.
2 Căn cứ vào điều này,
anh em nhận ra thần khí của Thiên Chúa:
thần khí nào tuyên xưng Đức Giê-su Ki-tô
là Đấng đã đến và trở nên người phàm,
thì thần khí ấy bởi Thiên Chúa;
3 còn thần khí nào không tuyên xưng Đức Giê-su,
thì không bởi Thiên Chúa;
đó là thần khí của tên phản Ki-tô.
Anh em đã nghe nói là nó đang tới,
và hiện nay nó ở trong thế gian rồi.
4 Hỡi anh em là những người con bé nhỏ,
anh em thuộc về Thiên Chúa,
và anh em đã thắng được các ngôn sứ giả đó,
vì Đấng ở trong anh em mạnh hơn kẻ ở trong thế gian.
5 Các ngôn sứ giả đó thuộc về thế gian;
vì thế, chúng nói theo thế gian, và thế gian nghe chúng.
6 Còn chúng ta, chúng ta thuộc về Thiên Chúa.
Ai biết Thiên Chúa thì nghe chúng ta.
Ai không thuộc về Thiên Chúa thì không nghe chúng ta.
Chúng ta cứ dựa vào đó mà nhận ra
thần khí dẫn đến sự thật và thần khí làm cho sai lầm.
III. NGUỒN MẠCH ĐỨC ÁI VÀ ĐỨC TIN
Nguồn mạch đức ái
7 Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau,
vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa.
Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra,
và người ấy biết Thiên Chúa.
8 Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa,
vì Thiên Chúa là tình yêu.
9 Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta
được biểu lộ như thế này:
Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian
để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống.
10 Tình yêu cốt ở điều này:
không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa,
nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta,
và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta.
11 Anh em thân mến,
nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế,
chúng ta cũng phải yêu thương nhau.
12 Thiên Chúa chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ.
Nếu chúng ta yêu thương nhau,
thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta,
và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo.
13 Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng
chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta:
đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta.
14 Phần chúng tôi, chúng tôi đã chiêm ngưỡng
và làm chứng rằng: Chúa Cha đã sai Con của Người đến
làm Đấng cứu độ thế gian.
15 Hễ ai tuyên xưng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa,
thì Thiên Chúa ở lại trong người ấy
và người ấy ở lại trong Thiên Chúa.
16 Còn chúng ta, chúng ta đã biết
tình yêu của Thiên Chúa nơi chúng ta, và đã tin vào tình yêu đó.
Thiên Chúa là tình yêu:
ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa,
và Thiên Chúa ở lại trong người ấy.
17 Căn cứ vào điều này
mà tình yêu đã nên hoàn hảo với chúng ta:
đó là chúng ta được mạnh dạn trong ngày phán xét,
vì Đức Giê-su thế nào
thì chúng ta cũng như vậy ở thế gian này.
18 Tình yêu không biết đến sợ hãi;
trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi,
vì sợ hãi gắn liền với hình phạt
và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo.
19 Phần chúng ta, chúng ta hãy yêu thương,
vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước.
20 Nếu ai nói: "Tôi yêu mến Thiên Chúa"
mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối;
vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy,
thì không thể yêu mến Thiên Chúa
mà họ không trông thấy.
21 Đây là điều răn mà chúng ta đã nhận được từ Người:
ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình.
Mt5:37 Hễ "có" thì phải nói "có", "không" thì phải nói "không". Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.
cảm ơn bạn đã nhắc nhở. nhưng thật ra anh em ở đây đâu có kích bác tôn giáo đâu. chỉ là có nhiều người hay dương đông kích tây gây chia rẽ mà thôi. đạo công giáo được gọi là đạo yêu thương đó bạn. cũng không một vài cá nhận chỉ là đánh trống nghi tên mà làm những việc sai trái, thì khổng thể đổ cho đạo đó được. (điểm chung của các tôn giáo là tình yêu thương con người với con người)
Đạo Thiên Chúa cũng thế, nhưng nhận biết Thiên Chúa là tình yêu ở với con người. nhưng chỉ những ai có yêu thương thật sự với nhận ra có Thiên Chúa.
12 Thiên Chúa chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ.
Nếu chúng ta yêu thương nhau,
thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta,
Mt5:37 Hễ "có" thì phải nói "có", "không" thì phải nói "không". Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks