NGŨ BẤT ỨNG THÍ: 五不應施
1. Tài vật phi nghĩa; 2. Rượu, thuốc hút, độc dược; 3. Lưới bẫy, chài bắt; 4. Võ khí giết người; 5. Âm nhạc, nữ sắc. Đây là năm điều không nên dùng để bố thí.
(trích Từ điển Phật học của Hoà thượng Thích Duy Lực)
spam warming
NGŨ BẤT ỨNG THÍ: 五不應施
1. Tài vật phi nghĩa; 2. Rượu, thuốc hút, độc dược; 3. Lưới bẫy, chài bắt; 4. Võ khí giết người; 5. Âm nhạc, nữ sắc. Đây là năm điều không nên dùng để bố thí.
(trích Từ điển Phật học của Hoà thượng Thích Duy Lực)
spam warming
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Làm người phải có chữ Phước,
phước 1 thì tâm kia cũng phải cả 1000,
đời không phước chẳng làm nên chi,
phước 1 thì tài kia cả 100,
Vào đạo chẳng phải là gì,
đến khi chết rồi mới biết là ngu,
khi còn ở đời tưởng đạo là hay,
đến khi chết đi mới biết là ngu quá chừng,
khi còn ở đời tưởng niệm phật là phước,
đến khi chết đi mới biết là mê (lầm).
ở đời tưởng dể tạo ra phước,
đến khi chết đi mới biết là ngu,
ở đời tưởng phóng sanh là phước,
đến khi chết đi mới biết là lầm,
ở đời tưởng gì cũng nghiệp,
đến khi chết đi mới biết là sai,
ở đời tưởng lầm gây nghiệp dễ hối,
đến khi chết đi mới biết đó là xạo.
P/s Phước là quý giá bật nhất, niệm Phật và phóng sanh không thể có được, nên đừng cho ai hết nhé các bạn.
Hỏi: Có một ông cư sĩ ở Ngã sáu làm lễ truyền giới cho Phật tử, vì ông nói ông có thể truyền giới được.
Đáp: Vốn chẳng có giới thì làm sao truyền ! Nói Qui y là qui y Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng, chẳng thể tách rời. Có Phật Bảo, có Pháp Bảo, nếu không có Tăng Bảo thì Phật pháp cũng tiêu diệt nơi thế gian, vì đâu có ai truyền ! Truyền là nhờ Tăng Bảo, nay cho rằng khỏi cần nhờ Tăng Bảo, thế thì hãy nói với Phật Thích Ca vậy!
(trích khai thị của Hòa thượng Thích Duy Lực)
:whistling:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Lúc tâm mình chẳng khởi lên một niệm nào, thì tâm ở vào trạng thái đó gọi là chánh định, phải không?
Đáp: Lúc đó sẽ gần đến bản lai. Câu tiếp theo trong Vô Tướng Tụng là “Tà chánh đều chẳng chấp” mới là đến chỗ bản lai. Nếu còn chấp vào cái chánh, chỉ là đến thoại đầu, chỗ đầu sào trăm thước, nên phải từ đầu sào trăm thước tiến thêm một bước, tức chẳng trụ nơi chánh nữa.
(trích khai thị của Hòa thượng Thích Duy Lực)
:love_struck:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Vậy con muốn trốn ông bà đi tu, có được không?
Đáp: Sự tích của Phật Thích Ca ai cũng biết, ngài cũng trốn khỏi hoàng cung để đi tu., Nhưng hễ đi tu phải tu cho thành, cũng như Đức Phật vậy, tức là phải tu chơn thật, dù không thành cũng phải chơn tu, nếu không thì mắc nợ thí chủ. Nên nhớ rằng:
Thí chủ một hạt gạo,
Lớn như núi Tu di.
Nếu không tu giải thoát,
Mang lông đội sừng trả.
Do đó, tôi thường khuyên là nếu chơn tu, tại gia cũng được, không cần xuất gia, nhất là người nữ.
(trích khai thị của Hòa thượng Thích Duy Lực)
hug007
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Tại sao Thiền sư Bác Sơn nói “Công phu khẩn mà không chánh thì uổng dụng công, chánh mà chẳng miên mật thì không thành dung hoát, chẳng dung hoát thì không tương ưng, chẳng tương ưng thì không thể nhập, và không thể hóa cảnh”?
Đáp: Việc đó là lẽ dĩ nhiên rồi, vì công phu không miên mật tức có kể hở, vọng tưởng phiền não từ đó nổi lên, làm sao dung hoát ! Làm sao nói là khẩn, là chánh? Hóa cảnh tức dung hoát.
(trích khai thị của Hòa thượng Thích Duy Lực)
:loser:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Tịnh khẩu có ích lợi gì không?
Đáp: Chẳng những không có lợi ích, lại còn có hại vì làm cho mình tu không được.
(trích khai thị của Hòa thượng Thích Duy Lực)
:crying:1
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Nhất Tự kiến NHƯ LAI,
Nhất VÔ qui vị ĐẠO.
SÁU BA LA MẬT: 六波羅密
Cũng gọi là Lục độ, gồm Đàn na (bố thí), Thi la (trì giới), Sằn đề (nhẫn nhục), Tỳ lê da (tinh tấn), Thiền na (thiền định), Bát nhã (trí huệ).
(trích khai thị của Hoà thượng Thích Duy Lực)
slapping
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Thế nào là thâu nhiếp lục căn, tịnh niệm tương tục?
Đáp: Trong Kinh Lăng Nghiêm, Đại Thế Chí Bồ tát dạy về cách tu Tịnh độ: “Đô nhiếp lục căn, tịnh niệm tương tục,” đô là bao gồm, tức nhiếp cả nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý. Muốn nhiếp nhãn căn phải không phân biệt xấu đẹp, nhiếp được nhĩ căn thì không phân biệt khen chê, tức là khen cũng không vui, chê cũng không buồn. Nhiếp những căn khác cũng vậy.
Nay nhiều người tu Tịnh độ không nhiếp được căn nào, mà chỉ mong lúc lâm chung có Phật A Di Đà đến rước, đã không biết tông chỉ của Tịnh độ thì làm sao thực hành cho đúng? Phải thực hành đúng mới có Phật đến rước. Nguyện lực của Phật A Di Đà rất mạnh, ví như làn sóng điện của đài phát thanh, dù máy radio rất nhỏ, bất kể ở phương trời nào, chỉ cần vặn đúng với làn sóng tổng đài thì tự nhiên thu được hiệu quả, hễ xê xích một sợi tóc là thu không được. Tu Tịnh độ cũng vậy, nguyện của mình phải đúng với nguyện của Phật Di Đà mới có tương ưng, xê xích mảy may cũng không được. Hễ không tương ưng thì dù ở khít một bên cũng không được, đâu phải chỉ niệm Phật là Phật đến rước !
(khai thị của Hòa thượng Thích Duy Lực)
:happy:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Thiền Sư Viễn hỏi: Ý của Thiền sư cho thế nào là đạo?
Sư nói: Vô tâm là đạo.
Viễn nói: Đạo vì tâm mới có, đâu thể nói vô tâm là đạo?
Sư nói: Đạo vốn vô sanh, bởi tâm mới gọi là đạo. Tâm chỉ là tên gọi, nếu tâm thật có thì đạo cũng thật có. Tâm đã không tìm ra thì đạo do đâu mà lập? Cả hai đều hư vọng, thảy là giả danh.
Viễn nói: Thiền sư thấy có thân tâm là đạo hay không?
Sư nói: Thân tâm của sơn Tăng vốn là đạo.
Viễn nói: Vừa mới nói vô tâm là đạo, nay lại nói thân tâm vốn là đạo, há chẳng phải ngược nhau ư!
Sư nói: Vô tâm là đạo, tâm diệt, đạo vô; tâm và đạo nhất như. Nếu nói vô tâm là đạo, thân tâm vốn là đạo, đạo cũng vốn là thân tâm; thân tâm vốn là không thì tìm cội nguồn của đạo cũng chẳng có.
Viễn nói: Thấy hình tướng bề ngoài của Thiền sư rất nhỏ bé mà lại hiểu lý này.
Sư nói: Đại đức chỉ thấy tướng của sơn Tăng, chẳng thấy vô tướng của sơn Tăng, kẻ thấy tướng là Đại đức cảm thấy. Kinh nói: “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng”, nếu thấy tướng phi tướng tức là thấy đạo. Nếu cho tướng là thật, cũng chẳng thể thấy đạo.
Viễn nói: Nay Thiền sư ở nơi tướng mà thuyết vô tướng ư!
Sư nói: Kinh Duy Ma Cật nói: “Tứ đại vô chủ, thân cũng vô ngã thì sở thấy cùng đạo tương ưng. Đại đức! Nếu cho tứ đại có chủ là ngã, nếu có ngã kiến thì suốt kiếp chẳng ngộ đạo vậy.
Viễn nghe xong tâm chẳng còn thắc mắc.
Sư có kệ rằng:
Tứ đại vô chủ, lại như thủy,
Gặp cong gặp thẳng chẳng bỉ thử.
Hai chỗ tịnh uế chẳng sanh tâm,
Thông nhãn đâu từng có ý khác.
Gặp cảnh chỉ như thủy vô tâm,
Tung hoành trên đời có việc gì?
(trích lời thuật của Hoà thượng Thích Duy Lực)
:smug:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Quan điểm của em thế này anh hiếu ạ, cứ người nào ly gia cắt ái em đều nể và kính trọng. Đừng nói tới chuyện thành hay không thành, nhưng họ đã làm được 1 việc cho đời, họ xứng đáng nhận cúng dường dù có thành hay không thành, tất nhiên ở đây trừ 1 số người dã tâm lợi dụng cửa chùa thì chúng ta không nói làm gì.
Những giá trị mà họ mang đến cho xã hội đó là 1 thông điệp, rằng họ đã từ bỏ những tham ái ở cuộc sống, đã đặt những dục vọng xuống, với sự tồn tại của họ, họ giúp cho chúng ta có 1 nơi tâm linh để hướng về và tin tưởng dù họ có thành hay không thành.
Do đó họ xứng đáng, bởi vì đó là 1 dạng lao động tinh thần của xã hội.
Thiền sư Trí Minh hỏi: Nếu vô tâm là đạo thì ngói đá vô tâm cũng là đạo, lại nói thân tâm vốn là đạo, thế thì tứ sanh thập loại có thân tâm cũng là đạo?
Sư nói: Nếu hiểu theo kiến, văn, giác tri thì càng xa với đạo, là kẻ cầu kiến, văn, giác tri, chứ chẳng phải kẻ cầu đạo. Kinh nói: “Vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý”, lục căn còn không thì kiến, văn, giác tri do đâu mà kiến lập? Tìm nguồn đã chẳng có thì chỗ nào còn tâm? Đâu thể đồng với cây cỏ ngói đá!
Trí Minh bịt miệng.
Sư có kệ rằng:
Kiến, văn, giác tri vô chướng ngại,
Thanh, hương, vị, xúc thường tam muội.
Như ở nơi ‘không’ đều sanh ra,
Chẳng lấy chẳng xả chẳng yêu ghét.
Nếu nơi tiếp xúc vốn vô tâm,
Mới được gọi là Quán Tự Tại.
(trích lời thuật của Hoà thượng Thích Duy Lực)
boxing4
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Thiền sư Chân hỏi : Đạo đã vô tâm, vậy Phật có tâm chăng? Phật với đạo là một hay là hai?
Sư đáp: Chẳng một cũng chẳng hai.
(trích lời thuật của Hoà thượng Thích Duy Lực)
:laughing:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Biểu đồ của Đại Thừa Tuyệt Đối Luận có ý nghĩa ra sao?
Đáp: Đại Thừa Tuyệt Đối Luận có biểu đồ diễn tả về tâm: Tiểu thừa là duy vật luận, Trung thừa là duy tâm luận, Đại thừa là tâm vật hợp một, Tối thượng thừa thì phi tâm phi vật, vì trống rỗng không có gì.
(trích khai thị của Hoà thượng Thích Duy Lực)
:smug:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Thế nào là hỏa Tam muội, tánh Tam muội? Và cách ngồi kiết già do Phật Thích Ca hay Thiền sư nào đặt ra?
Đáp: Tất cả đều do người ta đặt ra tên gọi, chứ Phật Thích Ca đã nói vô thỉ vô sanh, vô sanh thì chẳng thể đặt ra, hễ đặt ra là có sự bắt đầu rồi. Người ta đặt ra thiền quán, quán lửa thì gọi là hỏa tam muội, quán thủy thì gọi là thủy tam muội… ấy là do người bày đặt. Còn Tổ sư thiền là chẳng có gì cả, chỉ do Tổ sư từng đời truyền xuống, miễn cưỡng gọi là Tổ sư thiền, chứ không có tên gọi, luôn cả thiền cũng không, vì trống rỗng vô sở hữu, chẳng thể kiến lập.
(trích khai thị của Hoà thượng Thích Duy Lực)
:oh_go_on:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)
Bookmarks