Trang 106 trong 134 Đầu tiênĐầu tiên ... 65696100101102103104105106107108109110111112116 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 2,101 tới 2,120 trên 2672

Ðề tài: ĐẠO VIỆT NAM

  1. #2101

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguoiconhukhong Xem Bài Gởi
    TRONG BỒ ĐỀ TÂM PHÁP .......CÓ 1 CÂU .....mà nhiều hành giả ko quan tâm
    câu đó là ..............................
    BIẾT CHÚNG SANH KHÓ ĐỘ MÀ KHÔNG SỜN LÒNG ....
    huynh hiểu ý đệ chứ
    thân
    ha ha có lạ chi mà không hiểu đôi khi tôi mượn đông chỉ tây mượn đục chỉ trong mượn có chỉ không ,hay dùng ý của tiêu đề khác để khai thị nhưng ôi thôi người đời họ không phải tu theo phật của họ, mà họ tu theo phật của người khác nên khó nhận ra mình ,họ có nhận ra cái gì là mình đâu mà biết chổ sai lạc pháp của mình,cứ tưởng tôi nói cho ai đó chứ không phải người trong cuộc,đành bó tay chấm com,,,,vì vậy ai làm chúng sanh thì ta cứu ai làm phật thì ta đảnh lể vậy,ai làm người thì ta chỉ đường đi hi hi hi nói bậy hư không đừng cười,,,,
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  2. #2102

    Mặc định D...

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguoiconhukhong Xem Bài Gởi
    TRONG BỒ ĐỀ TÂM PHÁP .......CÓ 1 CÂU .....mà nhiều hành giả ko quan tâm
    câu đó là ..............................
    BIẾT CHÚNG SANH KHÓ ĐỘ MÀ KHÔNG SỜN LÒNG ....
    huynh hiểu ý đệ chứ
    thân
    Đạo Hữu mạnh khỏe nhe

    chúc hạnh phúc nhe

  3. #2103

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lotus74 Xem Bài Gởi
    ayza Lâu lâu chỉ rặn được vài ba câu có đáng chi quan tâm, các lão phu xin đừng khách sáo.
    Thành thật mà nói, còn rất nhiều điều tu này cần phải học hỏi từ các Bác. :big_hug:

    Mong khỏe!
    khiêm tốn là cái đức của con người,giử tròn cái đức thì phát sinh được cái đạo trong ta,tôi trân trọng bạn,,,,,,,,,,,,,,,bạn cho mình hỏi câu làm quen nhé đừng cười,thế bạn đang ở chổ nào trong thế gian này,,,,,,,,,,,[khg phải địa chỉ số nhà ĐT>????]
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  4. #2104

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyensanh Xem Bài Gởi
    khiêm tốn là cái đức của con người,giử tròn cái đức thì phát sinh được cái đạo trong ta,tôi trân trọng bạn,,,,,,,,,,,,,,,bạn cho mình hỏi câu làm quen nhé đừng cười,thế bạn đang ở chổ nào trong thế gian này,,,,,,,,,,,[khg phải địa chỉ số nhà ĐT>????]
    Một câu hỏi khó thưa tiền bối, làm sao trả
    lời cho đúng ý đây. Đã từng nghe câu " sống theo bản năng buôn tuồng e rằng
    một chổ đứng trong thế gian cũng chẳng có" hình như trong Bách trượng thanh qui thì phải ayza lâu rồi không còn nhớ.

    Thật tình chỉỉ mong sống sao, được các Lao phu để ý tới và mọi người còn xem mình như một người đáng tin cậy là vui rồi ayza. Nói thật lòng thiện tay chân.:big_hug:
    Kính !
    Chào huynh vui vẻ luôn.

  5. #2105

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lotus74 Xem Bài Gởi
    Một câu hỏi khó thưa tiền bối, làm sao trả
    lời cho đúng ý đây. Đã từng nghe câu " sống theo bản năng buôn tuồng e rằng
    một chổ đứng trong thế gian cũng chẳng có" hình như trong Bách trượng thanh qui thì phải ayza lâu rồi không còn nhớ.

    Thật tình chỉỉ mong sống sao, được các Lao phu để ý tới và mọi người còn xem mình như một người đáng tin cậy là vui rồi ayza. Nói thật lòng thiện tay chân.:big_hug:
    Kính !
    Chào huynh vui vẻ luôn.
    ha ha ,nếu bạn đứng bên nầy thì bên kia là cuối,thế nếu bạn đứng bên kia thì bên nầy là cuối,như vậy thì bên nào cuối????bạn thông cảm ai đến thăm nhà thì tôi củng chỉ có lời chào để biết người biết ta mà mình mời bửa mới đúng món bạn đừng giạn há,,,,,,,tình người là cao cả nhất
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  6. #2106

    Mặc định

    Ở hai đầu nỗi nhớ nghĩa tình đằm thắm hơn...

  7. #2107

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lotus74 Xem Bài Gởi
    Ở hai đầu nỗi nhớ nghĩa tình đằm thắm hơn...
    cảm ơn bạn ,có như vậy mới hiểu nhau há ,thế bạn có gì chia sẻ cùng tớ không nhỉ,cuộc đời nầy có nhiều điều mà chúng ta cần chia sẻ lắm đó bạn, vì nó là hành trang cho chúng ta trải nghiệm bản thân,và củng là hành trang cho chúng ta vào đời ,trong cuộc đời có 2 con đường chúng ta cần phải chọn,.
    1-người tu thì chọn cho mình con đường đi ngược lại dòng đời để khẩn định chính ta,
    2-con đường thứ 2 là cứ buông trôi theo thế xuôi dòng nước mặt cho nó trôi đâu thì trôi,trong đó có hên xuôi,đó là con đường sanh tử luân hồi con đường của nghiệp lực trong đó có may mắn là khi trôi đi chúng ta may gặp chổ nước quần lại thì có thể chúng ta tìm cho mình được lối thoát,,,,,,,,,,,,A DI ĐÀ PHẬT,rose4rose4rose4rose4rose4
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  8. #2108

    Mặc định

    mạnh được yếu thua, lối suy nghĩ thường tình, nếu không muốn nói là tự phụ. Đời nhiều cạm bẫy nhiều giá phải trả nếu phạm sai lầm, đời cũng chính là ngôi trường lớn giúp mọi người trưởng thành, nếu ta nhìn ở mặt tích cực phải vậy khôg bác.

    Trộm nghĩ, mình chưa đủ tư cách nên thôi không dám nói đường " trở về". Xin đề cập về con đường thứ hai như bác đã khơi gợi bằng một câu chuyện dài copi dưới đây, coi như giải khuây vậy.



    " Tôi đã từng tin rằng, đời người mạnh được yếu thua, trời cho ai nấy hưởng. Tôi đã từng tin rằng, mình đẹp, mình khéo, mình có quyền có được người đàn ông mình thích và vật chất sung sướng.



    Tôi đẹp, từ lúc nhỏ tôi đã ý thức được điều này, vì rất nhiều người lớn chung quanh luôn khen tôi: Con bé sao mà đẹp thế, nét nào ra nét nấy. Hoặc: Lớn lên cho nó đi làm người mẫu.

    Khi tôi bắt đầu trổ giò thì người ta nói: Thế nào nó cũng nổi tiếng cho mà xem, mặt như vậy, dáng như thế...

    Trở nên nổi tiếng! Những suy nghĩ ấy dường như đã cắm rễ vào đầu tôi từ lúc còn nhỏ. Lớn lên, tôi luôn xem ảnh những ngôi sao và ao ước mình được đứng trên sân khấu lộng lẫy, được nhận những tràng pháo tay, những cặp mắt ngưỡng mộ và những ánh đèn ống kính.

    16 tuổi, tôi tham gia vào câu lạc bộ người mẫu ở quận. Dần dà, với thể hình lý tưởng, với gương mặt “đẹp và cá tính” như nhiều người khen, tôi thường được trình diễn với vai trò người mẫu phụ trong một số chương trình thời trang ở thành phố. Tôi vẫn tìm kiếm cho mình các cơ hội để toả sáng. Tôi thử ca hát, casting vai phụ, gì cũng được, miễn là có cơ hội để được nhiều người biết đến.

    Rồi cơ hội cũng đến với tôi. Một dự án phim truyền hình nổi tiếng sắp được bấm máy, đang trong giai đoạn tuyển diễn viên. Người quen nói với tôi, nếu làm quen với phó đạo diễn, tôi sẽ có khả năng nhận được vai nữ chính, mà như vậy thì cơ hội nổi tiếng trong tầm tay.

    Thông qua nhiều mối quan hệ, tôi đã tiếp cận được phó đạo diễn, và đúng như kế hoạch, tôi sẵn sàng “đổi tình lấy vai diễn”, rồi nhận được vai thứ chính trong bộ phim. Tôi bắt đầu được biết đến và nhận lời mời đi đóng vài vai nhỏ trong các bộ phim lớn.

    Nhưng tôi chưa thể hài lòng được. Nhiều người trong nghề mách bảo, tôi phải có “đại gia” chống lưng và phải có hẳn một dự án quảng bá hình ảnh cho mình thì mới nổi tiếng được như ý. Thế là từ đó, tôi bắt đầu kế hoạch “săn đại gia” cho mình.

    Tôi thường cùng các bạn “chân dài” lui tới những buổi tiệc chiêu đãi, sự kiện sang trọng. Nhưng cuối cùng tôi nhận ra, “bẫy” đại gia không dễ như tôi tưởng. Họ không chỉ hướng đến các cô gái chân dài mà còn có tri thức và nghề nghiệp “sang trọng” một chút. Nhưng trong tay tôi hầu như chưa có gì, kể cả cái bằng tốt nghiệp cấp ba, hành trang chỉ có vài vai phụ trong phim. Chỉ có cách là sống dưới sự bảo trợ của các đại gia đã có gia đình.

    Chị bạn thân trong nghề khuyên tôi nên hướng sự chú ý đến các đại gia đứng tuổi và đã có vợ, dần dà sẽ tính tiếp. Rồi, tôi bắt đầu ngắm đến Ph, anh là một doanh nhân trong ngành sắt thép, tôi quen Ph. trong một sự kiện của công ty Ph., và tôi đi ké bạn bè đến.

    Điều lý tưởng nhất của Ph đối với tôi là không những anh có đủ tiêu chí của một đại gia, mà còn… có một người vợ bệnh đã nhiều năm. Vài cuộc gặp vờ như tình cờ, vài lần hẹn hò, tôi trở thành tình nhân của Ph.

    Quen Ph., tôi bắt đầu một cuộc sống mới, với ngôi biệt thự nhỏ xinh đẹp ở ngoại ô thành phố, những bữa tiệc sang trọng (và đường hoàng hơn, không phải đi “ké” bạn bè), xe hơi hạng sang và tiền bạc rủng rỉnh. Nhưng dù đã có tiền, có sự giúp đỡ từ một đạo diễn bạn Ph., tôi cũng chỉ đóng thêm được vài vai diễn nữa, tên tuổi vẫn làng nhàng.

    Tôi bắt đầu tính đến con đường khác, nghĩa là chiếm Ph. làm của mình. Tôi bắt đầu đánh tiếng để vợ Ph. biết mối quan hệ của chúng tôi. Một ngày, người vợ yếu đuối của Ph. gọi cho tôi, hẹn tôi gặp mặt.

    Chị không đẹp lắm, khuôn mặt hiền hiền, người xanh xao vì thường đau ốm. Chị ta bảo Ph. trước giờ có quen ai chỉ qua đường thôi, mong tôi để yên cho Ph., vì tôi cũng có tai tiếng, sợ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của Ph.

    Càng nghe, tôi càng bực chị ta. Tôi tuyên bố thẳng thừng: Đời này mạnh được yếu thua, nếu chị không giữ nổi Ph. thì tôi sẽ giành anh về phía mình. Tôi làm nghệ thuật, mà giới này thì bao giờ chẳng có đồn thổi? Tôi đẹp, tôi có chút tiếng tăm, chẳng hơn người bệnh tật thường xuyên như chị hay sao?

    Rồi, mặc dù Ph. đã rất cẩn thận, nhưng tôi vẫn để có thai với Ph. Ph. biết, có chút bực mình vì bị “úp sọt”, nhưng sau đó là mừng, vì Ph. chỉ có một đứa con gái duy nhất, còn đứa con tôi mang trong bụng là con trai.

    Với nhiều chiêu, trò cuối cùng tôi cũng khiến vợ chồng Ph. ly hôn. Bụng đã to, không thể có một cái đám cưới hoành tráng như mong muốn. Nhưng tôi đã trở thành phu nhân tổng giám đốc, cuộc đời đã bước sang một trang mới huy hoàng.

    Nhưng mọi thứ chẳng như tôi mong muốn. Vốn quen với những cuộc chơi, tôi giờ đây phải khoá chân ở nhà chăm sóc con, và phải chăm luôn đứa con gái riêng của Ph., trong khi Ph. vắng nhà suốt vì những bữa nhậu, chiêu đãi, những chuyến công tác triền miên.

    Con lên năm tuổi, tôi đã chứng kiến không biết bao lần Ph. tay trong tay với các chân dài khác. Ghen tuông, đau khổ rồi tôi cũng dần dà chấp nhận, vì biết chẳng qua là Ph. vui chơi chốc lát thôi.

    Năm 2012, tôi phát hiện Ph. đang cặp với một sinh viên học trường nghệ thuật, cô này xinh đẹp và bắt đầu có chút tiếng tăm nhờ tham gia các cuộc thi âm nhạc truyền hình. Ph. đang bảo trợ cho cô ta.

    Không giống các cô bồ trước của Ph., lần này tôi thấy Ph. có vẻ si mê cô ta, thường công khai cùng cô ta đến các bữa tiệc. Ph. cũng bỏ tiền cho cô ta làm album. Tôi đã trực tiếp tìm gặp cô ta để hăm doạ, thậm chí năn nỉ, nhưng chỉ nhận được câu: Có giỏi thì giữ chồng, còn không giữ được thì để tôi giữ cho. Cô ta làm tôi giật mình, như nhìn thấy lại mình năm năm về trước, lúc cướp Ph. khỏi tay người vợ cũ.

    Tôi bắt đầu tìm lại bạn bè cũ, tham gia các cuộc vui để quên nỗi buồn khi thấy Ph. ngày một si mê nhân tình. Có những đêm về, Ph. đánh tôi thẳng tay vì nghe mùi bia rượu thuốc lá trên người tôi. Chuyện gì đến cũng đã đến. Ph. làm đơn ly hôn. Tôi đau đớn thấy mình trắng tay.

    Sau phiên toà, con tôi để cho Ph. nuôi vì tôi không có gì trong tay. Số tiền ít ỏi Ph. cho chỉ đủ mua một căn hộ chung cư nhỏ xíu để đi về. Không nghề nghiệp, tuổi và nhan sắc chẳng còn đủ trẻ để lên sàn diễn, tôi theo bạn bè đi hát phòng trà...

    Hàng đêm, tôi chạy sô qua các tụ điểm, nhận vài trăm mỗi đêm chỉ đủ tiền mua sắm quần áo và chi xài hàng ngày. Tương lai mờ mịt, chẳng biết sẽ ra sao. Những giấc mơ của tôi đã tắt. Tôi đã trả giá cho sự bất chấp của mình.

  9. #2109

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lotus74 Xem Bài Gởi
    mạnh được yếu thua, lối suy nghĩ thường tình, nếu không muốn nói là tự phụ. Đời nhiều cạm bẫy nhiều giá phải trả nếu phạm sai lầm, đời cũng chính là ngôi trường lớn giúp mọi người trưởng thành, nếu ta nhìn ở mặt tích cực phải vậy khôg bác.

    Trộm nghĩ, mình chưa đủ tư cách nên thôi không dám nói đường " trở về". Xin đề cập về con đường thứ hai như bác đã khơi gợi bằng một câu chuyện dài copi dưới đây, coi như giải khuây vậy.



    " Tôi đã từng tin rằng, đời người mạnh được yếu thua, trời cho ai nấy hưởng. Tôi đã từng tin rằng, mình đẹp, mình khéo, mình có quyền có được người đàn ông mình thích và vật chất sung sướng.



    Tôi đẹp, từ lúc nhỏ tôi đã ý thức được điều này, vì rất nhiều người lớn chung quanh luôn khen tôi: Con bé sao mà đẹp thế, nét nào ra nét nấy. Hoặc: Lớn lên cho nó đi làm người mẫu.

    Khi tôi bắt đầu trổ giò thì người ta nói: Thế nào nó cũng nổi tiếng cho mà xem, mặt như vậy, dáng như thế...

    Trở nên nổi tiếng! Những suy nghĩ ấy dường như đã cắm rễ vào đầu tôi từ lúc còn nhỏ. Lớn lên, tôi luôn xem ảnh những ngôi sao và ao ước mình được đứng trên sân khấu lộng lẫy, được nhận những tràng pháo tay, những cặp mắt ngưỡng mộ và những ánh đèn ống kính.

    16 tuổi, tôi tham gia vào câu lạc bộ người mẫu ở quận. Dần dà, với thể hình lý tưởng, với gương mặt “đẹp và cá tính” như nhiều người khen, tôi thường được trình diễn với vai trò người mẫu phụ trong một số chương trình thời trang ở thành phố. Tôi vẫn tìm kiếm cho mình các cơ hội để toả sáng. Tôi thử ca hát, casting vai phụ, gì cũng được, miễn là có cơ hội để được nhiều người biết đến.

    Rồi cơ hội cũng đến với tôi. Một dự án phim truyền hình nổi tiếng sắp được bấm máy, đang trong giai đoạn tuyển diễn viên. Người quen nói với tôi, nếu làm quen với phó đạo diễn, tôi sẽ có khả năng nhận được vai nữ chính, mà như vậy thì cơ hội nổi tiếng trong tầm tay.

    Thông qua nhiều mối quan hệ, tôi đã tiếp cận được phó đạo diễn, và đúng như kế hoạch, tôi sẵn sàng “đổi tình lấy vai diễn”, rồi nhận được vai thứ chính trong bộ phim. Tôi bắt đầu được biết đến và nhận lời mời đi đóng vài vai nhỏ trong các bộ phim lớn.

    Nhưng tôi chưa thể hài lòng được. Nhiều người trong nghề mách bảo, tôi phải có “đại gia” chống lưng và phải có hẳn một dự án quảng bá hình ảnh cho mình thì mới nổi tiếng được như ý. Thế là từ đó, tôi bắt đầu kế hoạch “săn đại gia” cho mình.

    Tôi thường cùng các bạn “chân dài” lui tới những buổi tiệc chiêu đãi, sự kiện sang trọng. Nhưng cuối cùng tôi nhận ra, “bẫy” đại gia không dễ như tôi tưởng. Họ không chỉ hướng đến các cô gái chân dài mà còn có tri thức và nghề nghiệp “sang trọng” một chút. Nhưng trong tay tôi hầu như chưa có gì, kể cả cái bằng tốt nghiệp cấp ba, hành trang chỉ có vài vai phụ trong phim. Chỉ có cách là sống dưới sự bảo trợ của các đại gia đã có gia đình.

    Chị bạn thân trong nghề khuyên tôi nên hướng sự chú ý đến các đại gia đứng tuổi và đã có vợ, dần dà sẽ tính tiếp. Rồi, tôi bắt đầu ngắm đến Ph, anh là một doanh nhân trong ngành sắt thép, tôi quen Ph. trong một sự kiện của công ty Ph., và tôi đi ké bạn bè đến.

    Điều lý tưởng nhất của Ph đối với tôi là không những anh có đủ tiêu chí của một đại gia, mà còn… có một người vợ bệnh đã nhiều năm. Vài cuộc gặp vờ như tình cờ, vài lần hẹn hò, tôi trở thành tình nhân của Ph.

    Quen Ph., tôi bắt đầu một cuộc sống mới, với ngôi biệt thự nhỏ xinh đẹp ở ngoại ô thành phố, những bữa tiệc sang trọng (và đường hoàng hơn, không phải đi “ké” bạn bè), xe hơi hạng sang và tiền bạc rủng rỉnh. Nhưng dù đã có tiền, có sự giúp đỡ từ một đạo diễn bạn Ph., tôi cũng chỉ đóng thêm được vài vai diễn nữa, tên tuổi vẫn làng nhàng.

    Tôi bắt đầu tính đến con đường khác, nghĩa là chiếm Ph. làm của mình. Tôi bắt đầu đánh tiếng để vợ Ph. biết mối quan hệ của chúng tôi. Một ngày, người vợ yếu đuối của Ph. gọi cho tôi, hẹn tôi gặp mặt.

    Chị không đẹp lắm, khuôn mặt hiền hiền, người xanh xao vì thường đau ốm. Chị ta bảo Ph. trước giờ có quen ai chỉ qua đường thôi, mong tôi để yên cho Ph., vì tôi cũng có tai tiếng, sợ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của Ph.

    Càng nghe, tôi càng bực chị ta. Tôi tuyên bố thẳng thừng: Đời này mạnh được yếu thua, nếu chị không giữ nổi Ph. thì tôi sẽ giành anh về phía mình. Tôi làm nghệ thuật, mà giới này thì bao giờ chẳng có đồn thổi? Tôi đẹp, tôi có chút tiếng tăm, chẳng hơn người bệnh tật thường xuyên như chị hay sao?

    Rồi, mặc dù Ph. đã rất cẩn thận, nhưng tôi vẫn để có thai với Ph. Ph. biết, có chút bực mình vì bị “úp sọt”, nhưng sau đó là mừng, vì Ph. chỉ có một đứa con gái duy nhất, còn đứa con tôi mang trong bụng là con trai.

    Với nhiều chiêu, trò cuối cùng tôi cũng khiến vợ chồng Ph. ly hôn. Bụng đã to, không thể có một cái đám cưới hoành tráng như mong muốn. Nhưng tôi đã trở thành phu nhân tổng giám đốc, cuộc đời đã bước sang một trang mới huy hoàng.

    Nhưng mọi thứ chẳng như tôi mong muốn. Vốn quen với những cuộc chơi, tôi giờ đây phải khoá chân ở nhà chăm sóc con, và phải chăm luôn đứa con gái riêng của Ph., trong khi Ph. vắng nhà suốt vì những bữa nhậu, chiêu đãi, những chuyến công tác triền miên.

    Con lên năm tuổi, tôi đã chứng kiến không biết bao lần Ph. tay trong tay với các chân dài khác. Ghen tuông, đau khổ rồi tôi cũng dần dà chấp nhận, vì biết chẳng qua là Ph. vui chơi chốc lát thôi.

    Năm 2012, tôi phát hiện Ph. đang cặp với một sinh viên học trường nghệ thuật, cô này xinh đẹp và bắt đầu có chút tiếng tăm nhờ tham gia các cuộc thi âm nhạc truyền hình. Ph. đang bảo trợ cho cô ta.

    Không giống các cô bồ trước của Ph., lần này tôi thấy Ph. có vẻ si mê cô ta, thường công khai cùng cô ta đến các bữa tiệc. Ph. cũng bỏ tiền cho cô ta làm album. Tôi đã trực tiếp tìm gặp cô ta để hăm doạ, thậm chí năn nỉ, nhưng chỉ nhận được câu: Có giỏi thì giữ chồng, còn không giữ được thì để tôi giữ cho. Cô ta làm tôi giật mình, như nhìn thấy lại mình năm năm về trước, lúc cướp Ph. khỏi tay người vợ cũ.

    Tôi bắt đầu tìm lại bạn bè cũ, tham gia các cuộc vui để quên nỗi buồn khi thấy Ph. ngày một si mê nhân tình. Có những đêm về, Ph. đánh tôi thẳng tay vì nghe mùi bia rượu thuốc lá trên người tôi. Chuyện gì đến cũng đã đến. Ph. làm đơn ly hôn. Tôi đau đớn thấy mình trắng tay.

    Sau phiên toà, con tôi để cho Ph. nuôi vì tôi không có gì trong tay. Số tiền ít ỏi Ph. cho chỉ đủ mua một căn hộ chung cư nhỏ xíu để đi về. Không nghề nghiệp, tuổi và nhan sắc chẳng còn đủ trẻ để lên sàn diễn, tôi theo bạn bè đi hát phòng trà...

    Hàng đêm, tôi chạy sô qua các tụ điểm, nhận vài trăm mỗi đêm chỉ đủ tiền mua sắm quần áo và chi xài hàng ngày. Tương lai mờ mịt, chẳng biết sẽ ra sao. Những giấc mơ của tôi đã tắt. Tôi đã trả giá cho sự bất chấp của mình.
    tôi thật tình hơi ngạc nhiên từ khi bạn vào chia sẻ cùng mọi người tôi cứ tưởng bạn là nam giới,và điều ngạc nhiên nửa là bạn đả trải bày tâm sự một cách chân tình và trung thật ,và chính cái thật nầy đả giúp cho bạn nhận ra được chính mình ,không dể đâu bạn thường thì họ sống bằng cái bề ngoài rất nhiều,có chút nhang sắt có chút tiền bạc danh vọng thì đa số họ đánh mất mình một cách dể dàng,hầu như ít có người còn có chổ quay về,nhưng qua tâm sự của bạn đối với con người có biết chút ít về đạo như chúng tôi thì điều nầy không có gì là lạ vì trong sự thành công nào củng có cái giá của nó,căn bản là người nầy có hiểu đó là nhân quả hay không mà thôi,đạo phật là đạo giác ngộ nếu thấy tất cả là vô thường chỉ có cái sống của ta hiện sống đây là quan trọng nhất,ta hảy nhìn nhửng chặn đường chúng ta đi qua mà giác ngộ ,mà đả có giác ngộ thì tức nhiên ta đả tìm được con đường đi về rồi đó,mà nếu ta quyết tâm tìm con đường đi về thì tôi tin chắc bạn không cô đơn ,luôn luôn có người đồng hành cùng bạn,một lần nửa tôi trân trong lời chia sẻ của bạn,,,,,,,,,,,rose4rose4rose4rose4rose4
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  10. #2110

    Mặc định

    Ayza đó là câu chuyện của một em tội nghiệp, bác NS nhe.
    Còn tu 74 này đích thị là thằng cu. Nay đã chạm mốc U 40 rồi.:p
    :thumbs_up:
    Dù sao, cũng như bác nói mọi việc cũng đều có cái giá của nó.
    Có câu " nhất niệm khởi thiện ác dĩ phân ." hình như là vậy.
    :coffee:
    Last edited by lotus74; 26-07-2013 at 01:42 AM.

  11. #2111

    Mặc định

    " ..., trong con người chúng ta có nhửng cái gì,có hỉ, có nộ, có ái,, có ố,có tham ,có sân ,có si ,có mê vv,nó từ đâu ra nếu không có cuộc đời thì làm sao ta thấy nó,một khi chúng ta muốn tu học thì ít nhứt chúng ta phải biết được nó,mà phải trực tiếp với nó ,đối diện với nó,ví dụ ta muốn luyện cái tâm ta có giận người ta khg,thì phải có người chưởi ta thì ta mới biết mình có giận không,mình muốn biết mình có tham không, thì củng phãi trực tiếp với tiền mới biết mình tham tới đâu,nói chung ta phải trực tiếp với cuộc đời,phải đi sâu vào cuộc sống

    trực tiếp với tiền tình danh lợi,đúng sai,thiện ác, chánh tà ,đẹp xấu,có không, đủ thứ trong đời,vì thế chúng ta muốn tu hảy từ nó trước rồi mới vào chùa khi vào chùa là ta xếp lại mọi chuyện lo tịnh tâm tu chứng,chứ khó nhứt là tu trong đời,tìm đạo trong đời, đạo trong đúng sai, đaọ trong thiện ác,..." (NS)



    :thumbs_up: :thumbs_up::thumbs_up:


    Đời là trường học, là ông giáo lớn đầy nghiêm khắc dạy chúng ta nên người. Bạn hãy mở lòng ra, thôi cố chấp, hãy thành thực với chính ta.
    Thép đã tôi thế đấy, Vàng nhờ lửa nên vàng ròng, bồ đề trong phiền não chẳng đâu xa.:yin_yang:2.
    Last edited by lotus74; 26-07-2013 at 01:42 AM.

  12. #2112

    Mặc định

    TU KHÔNG ĐẠO THÀNH CHUNG ĐẠO
    NGƯỜI TU TRONG ĐỜI THÀNH ĐẠO TRONG TA
    NGƯỜI TU TRONG TA THÀNH TÂM LINH ĐẠO
    NGƯỜI TU TÂM LINH ĐẠO THÀNH KHÔNG ĐẠO KHÔNG
    ----------vì 4 câu triết lý sống trên chúng ta thấy gì trong khi chúng ta tu học có phải chăng chúng ta thấy toàn trong ta là cái ta ,ngả,phải không,cái ta nó rộng lớn lắm đó các bạn đừng hiểu nó một cách đơn giản chính cái mình nói mà muốn mọi người hiểu và làm theo củng là cái ta cho họ đúng cho họ sai điều là cái ta cả ,nói hay được mọi người quí trọng củng là cái ta vì vậy ta tu hành thực hiện hạnh nguyện lập chí tu hành quyết thành đạo để phụng sự củng là cái ta, nhưng nói rỏ về cái ta thì nó có 2 cái ta mà ta luôn phải biết trong quá trình tu học ,1-là ta ngả -2 là ta đạo.khéo ứng dụng thì ta là tất cả thành chung sự sống,-ĐẠT quả tình người trước thì đạo ở ngay trước mắt chẳng cần tìm,hảy sống thật lòng mình,sống đúng tình người lý đời nghỉa đạo,thì ta sẻ tự thấy tâm ta bất biến trong cuộc đời đầy vạn biến,khi mà ta trở về với cái sống chân thật của lương tâm,thì ta đả trở về với chơn tâm rồi đó vì đó là thật tướng của vạn pháp là trí huệ của có và không,là đại thể,,,,,hư không hiện hóa đại sống thành
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  13. #2113
    Lục Đẳng Avatar của Dieudiem
    Gia nhập
    Nov 2011
    Nơi cư ngụ
    Đơn sơ nhà gỗ !
    Bài gởi
    13,103

    Mặc định

    Một dòng tất bật ngược xuôi
    Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.
    Một dòng nhộn nhịp sắc thinh
    Ta xin lắng đọng hòa mình thiên nhiên.
    Sáng ra nhìn nụ hoa hiền
    Chuyện cùng cây lá bình yên sau vườn
    Hỏi thầm khe khẽ giọt sương
    Này, em có biết vô thường sắc-không!
    Chiều về bát ngát mênh mông
    Trầm hương đốt nén, trải lòng nơi nơi.
    Trăng non một mảnh ngang trời
    Kinh đêm ta tụng là lời yêu thương.
    - Trăm năm giấc mộng huỳnh lương
    Rộn ràng chi lắm cố hương xa vời.
    Có ai tỉnh thức giữa đời
    Về đây ta sẽ chia đôi gia tài.
    Cuộc đời đó, vốn không dài
    Hãy cho hồn được… thoát thai mây ngàn
    Ta là tỷ phú thời gian
    Vì không nô lệ lòng tham chính mình.

    Huynh ui ! cám ơn những điều chia sẽ của huynh ,chúc huynh luôn an lạc !
    *BI QUAN LÀ TÂM TRẠNG,LẠC QUAN LÀ Ý CHÍ !

  14. #2114

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Dieudiem Xem Bài Gởi
    Một dòng tất bật ngược xuôi
    Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.
    Một dòng nhộn nhịp sắc thinh
    Ta xin lắng đọng hòa mình thiên nhiên.
    Sáng ra nhìn nụ hoa hiền
    Chuyện cùng cây lá bình yên sau vườn
    Hỏi thầm khe khẽ giọt sương
    Này, em có biết vô thường sắc-không!
    Chiều về bát ngát mênh mông
    Trầm hương đốt nén, trải lòng nơi nơi.
    Trăng non một mảnh ngang trời
    Kinh đêm ta tụng là lời yêu thương.
    - Trăm năm giấc mộng huỳnh lương
    Rộn ràng chi lắm cố hương xa vời.
    Có ai tỉnh thức giữa đời
    Về đây ta sẽ chia đôi gia tài.
    Cuộc đời đó, vốn không dài
    Hãy cho hồn được… thoát thai mây ngàn
    Ta là tỷ phú thời gian
    Vì không nô lệ lòng tham chính mình.

    Huynh ui ! cám ơn những điều chia sẽ của huynh ,chúc huynh luôn an lạc !
    muội cứ vắng thời gian kiếm ít vốn liếng là về chia sẻ cùng bà con,thế mới là hạnh nguyện bồ tát chứ,không lẻ có chút là đem đi tranh hơn thua thành ra mất ý nghỉa cảm ơn muội há,,,,,,,,cứ thế mà làm đúng sai không quan trong vì nó không có ở chổ ta,,,,
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  15. #2115
    Lục Đẳng Avatar của vothuong1978
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    Thánh Địa Tâm Linh
    Bài gởi
    16,168

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyensanh Xem Bài Gởi
    muội cứ vắng thời gian kiếm ít vốn liếng là về chia sẻ cùng bà con,thế mới là hạnh nguyện bồ tát chứ,không lẻ có chút là đem đi tranh hơn thua thành ra mất ý nghỉa cảm ơn muội há,,,,,,,,cứ thế mà làm đúng sai không quan trong vì nó không có ở chổ ta,,,,
    buôn bán lỗ lã tốt nhất ở nhà vợ nuôi thì hơn....còn bồ tát thì hẳn tính sao đi nha...người bán mới bi mắn vốn mất lời nếu bán sai...còn bạn quản lý chợ chỉ bik thu tiền thui à...bác NS...... one buy get, one free...:money_eyes:
    Thị Trấn Về Đêm...

  16. #2116

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vothuong1978 Xem Bài Gởi
    buôn bán lỗ lã tốt nhất ở nhà vợ nuôi thì hơn....còn bồ tát thì hẳn tính sao đi nha...người bán mới bi mắn vốn mất lời nếu bán sai...còn bạn quản lý chợ chỉ bik thu tiền thui à...bác NS...... one buy get, one free...:money_eyes:
    lâu nay 78 buôn bán lời lổ ra sao rồi, tôi thấy sao mà họ cứ buôn bán lòng vòng bên ngoài không hà ,chưa thấy ai vào được bên trong xem có` bán được gì không nhỉ,$$$191 mình có cái đề nghị các bạn đừng dùng tiêng nước ngoài tôi chả hiểu gì vì trình độ tôi là lớp ba trường làng thời trước năm 1975,nên tớ bó tay chả hiểu các bạn nói gì,cảm ơn
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  17. #2117
    Vô Pháp
    Guest

    Mặc định

    Em học ngu nhưng cũng học lõm được 1 câu: buy one get one free có nghĩa là mua 1 tặng một.

  18. #2118

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lotus74 Xem Bài Gởi
    " ..., trong con người chúng ta có nhửng cái gì,có hỉ, có nộ, có ái,, có ố,có tham ,có sân ,có si ,có mê vv,nó từ đâu ra nếu không có cuộc đời thì làm sao ta thấy nó,một khi chúng ta muốn tu học thì ít nhứt chúng ta phải biết được nó,mà phải trực tiếp với nó ,đối diện với nó,ví dụ ta muốn luyện cái tâm ta có giận người ta khg,thì phải có người chưởi ta thì ta mới biết mình có giận không,mình muốn biết mình có tham không, thì củng phãi trực tiếp với tiền mới biết mình tham tới đâu,nói chung ta phải trực tiếp với cuộc đời,phải đi sâu vào cuộc sống

    trực tiếp với tiền tình danh lợi,đúng sai,thiện ác, chánh tà ,đẹp xấu,có không, đủ thứ trong đời,vì thế chúng ta muốn tu hảy từ nó trước rồi mới vào chùa khi vào chùa là ta xếp lại mọi chuyện lo tịnh tâm tu chứng,chứ khó nhứt là tu trong đời,tìm đạo trong đời, đạo trong đúng sai, đaọ trong thiện ác,..." (NS)



    :thumbs_up: :thumbs_up::thumbs_up:


    Đời là trường học, là ông giáo lớn đầy nghiêm khắc dạy chúng ta nên người. Bạn hãy mở lòng ra, thôi cố chấp, hãy thành thực với chính ta.
    Thép đã tôi thế đấy, Vàng nhờ lửa nên vàng ròng, bồ đề trong phiền não chẳng đâu xa.:yin_yang:2.
    bạn đả nói được cái nói của chính bạn rồi đó,bạn đả gần với cái đạo rồi ,tôi thấy bây giờ nhìn chung chung là mọi người đi lòng vòng ôm chứa cả mớ sách vở thành ra toàn là sách nói trí làm chủ chứ cái chính họ là cái sự thật của mình nó lần lần mất tiêu,không hiểu tu là tu chổ nào,năng thuyết bất năng hành,người nào mà hành tốt thì họ nói ra là mình biết ngay,còn kinh sách thì đầy dẩy ra đo ai chịu khó có thời gian chút là nói ro ro chứ khó gì,cái thực sống thực biết của ta mà ai sống được thì đó là chính ta, chính đạo chính sống ,chính người,đừng bao giờ chạy theo cái không phải là mình,mà nếu biết cái không phải là mình là chính là mình mà không phải mình thì đả tới chổ vô ngôn rồi đó bạn ,,,,,,,,,,dù ai đó nói không cần văn hay không cần cao siêu chỉ cần họ nói được cái thật sống của chính họ là tôi rất tâm đắt và học hỏi ngay,,,,,,,,,,,,,,chào bạn
    MỘT LÀ TẤT CÃ
    TẤT CÃ LÀ MỘThttp://www.thegioivohinh.com/diendan/images/editor/menupop.gif

  19. #2119
    Lục Đẳng Avatar của Dieudiem
    Gia nhập
    Nov 2011
    Nơi cư ngụ
    Đơn sơ nhà gỗ !
    Bài gởi
    13,103

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyensanh Xem Bài Gởi
    muội cứ vắng thời gian kiếm ít vốn liếng là về chia sẻ cùng bà con,thế mới là hạnh nguyện bồ tát chứ,không lẻ có chút là đem đi tranh hơn thua thành ra mất ý nghỉa cảm ơn muội há,,,,,,,,cứ thế mà làm đúng sai không quan trong vì nó không có ở chổ ta,,,,
    Có chuyện Thiền Tăng Hàn Sơn hỏi Thập Đắc: “Người thế gian phỉ báng tôi, khích bác tôi, làm nhục tôi, cười tôi, khinh tôi, rẻ rúng tôi, lừa tôi thì làm thế nào để đối trị?” Thập Đắc trả lời: “Chỉ nên nhẫn họ, nhường họ, tránh họ, vì họ, nhịn họ, kính họ, không để ý đến họ rồi qua một thời gian đến thăm họ.”


    Muội học được rằng :
    Trong cuộc sống, ai mà chẳng có lúc phạm phải sai lầm. Nhưng nếu người phạm lỗi biết nhận lỗi, biết ăn năn hối hận, còn những người xung quanh thì biết bao dung tha thứ cho những người lầm lỗi đó thì đâu có xảy ra hận thù, đố kỵ, hiềm khích gây đau khổ cho nhau, mà ngược lại, người người sẽ sống hòa thuận, nhà nhà yên vui, gia đình hạnh phúc, xã hội an bình, thịnh vượng. Ôi, thật cao quý biết bao!

    Khổ nỗi, chúng ta không làm được như thế, cứ mãi ngụp lặn trong hỷ, nộ, ái, ố, trong tham lam, sân hận, si mê rồi gây khổ cho mọi người và cho chính cả bản thân mình.

    Muội muốn hỏi huynh 1 câu : Nếu 1 ly nước người ta đã đổ đi rồi làm sao muội hốt lại được đây ?
    *BI QUAN LÀ TÂM TRẠNG,LẠC QUAN LÀ Ý CHÍ !

  20. #2120
    Lục Đẳng Avatar của vothuong1978
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    Thánh Địa Tâm Linh
    Bài gởi
    16,168

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyensanh Xem Bài Gởi
    lâu nay 78 buôn bán lời lổ ra sao rồi, tôi thấy sao mà họ cứ buôn bán lòng vòng bên ngoài không hà ,chưa thấy ai vào được bên trong xem có` bán được gì không nhỉ,$$$191 mình có cái đề nghị các bạn đừng dùng tiêng nước ngoài tôi chả hiểu gì vì trình độ tôi là lớp ba trường làng thời trước năm 1975,nên tớ bó tay chả hiểu các bạn nói gì,cảm ơn
    hài...ngày xưa muốn ăn 1 trái cây ngon ngọt củng phải vào nam ra bắc, lên rừng vượt biển tìm hạt giống về trồng...rùi thưởng thức mới đem ra bán...còn giờ này thì chỉ alo là có rùi khỏi mất công sức...nên ko bik quý trọng cái người bán...nên hàng thì cứ ế ẩm, khách đi dạo thì nhiều ăn thì ít, cầm lên bỏ xuống làm dập hết hàng hóa...nên những người hành thương cũng phải e dè...tốt nhất là thu vốn bằng cách bán vu vơ ở ngoài chờ kẻ có lòng mà hùng hạp vào bên trong mở đại tiệm phục vụ vậy...mà thời bây giờ mỏ tiệm nhỏ mà còn có ăn...chứ cố gắn thì càng lỗ...có người hạ tới mất " Được mua 1 mà còn được tăng thêm 1" còn chưa thấy ji`...

    Chào ban quản lý chợ...nhé!!!!!!!:whew:
    note: tốt nhất hội họp giảm gia thuê cho hành thương thì mới có mong nhiều hoạt động, bằng cách nào nhỉ? tùy ban quản lý nhé...
    Thị Trấn Về Đêm...

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 48
    Bài mới gởi: 14-04-2013, 11:00 AM
  2. Thế kỷ 21 là Đạo tâm linh - đạo riêng của nứoc Việt Nam?
    By mhalex in forum Đạo Mẫu,Đạo Tứ phủ
    Trả lời: 31
    Bài mới gởi: 12-08-2012, 04:31 PM
  3. Lão tử tưởng nhĩ chú
    By nhaply in forum Đạo Giáo ( Lão giáo, Khổng giáo, Nho giáo )
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 13-05-2011, 11:19 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •