Trang 1 trong 11 1234567 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 212

Ðề tài: Cho mình hỏi 1 câu

  1. #1

    Mặc định Cho mình hỏi 1 câu

    Xin phép các đạo hữu Thiên chúa giáo cho tôi hỏi 1 câu

    Tôi là một phật tử, nhưng tôi yêu quý những tôn giáo khác vì hầu như tất cả các tôn giáo đều khuyên con người lánh ác làm lành. Tuy nhiên tôi có đọc qua 1 vài tài liệu về kinh thánh, tôi không biết những lời đó có trong kinh thánh hay không???, vì tôi tìm hoài mà chẳng thấy

    1.
    Có hai người bị quỷ ám gặp Chúa Giê-su và quỷ trong hai người đó van nài Chúa Giê-su đuổi chúng ra và cho nhập vào một bày heo. Chúa phán “đi ra”, chúng liền nhập vào bầy heo và cả bầy heo (độ 2000 con, theo Mark 5: 13) rông tuốt xuống biển chết chìm hết. Trẻ con chăn heo chạy về làng kể chuyện lại cho dân làng nghe, cả làng kéo ra khỏi làng gặp Chúa Giê-su và… xin Ngài (có nghĩa là đuổi) hãy đi ra khỏi vùng đất của họ. Matthew 8: 28 – 34:

    2.
    “Thế rồi, khi Giêsu và các môn đồ tới Jerusalem, và tới làng Bethphage ở gần núi Olives, Giêsu sai hai môn đồ đi trước vào làng…..

    …Giêsu đi thẳng vào đền thờ, đuổi hết những người mua bán ra ngoài, lật đổ bàn của những kẻ đổi tiền, và ghế của những kẻ bán chim bồ câu….

    Rồi Giêsu bỏ họ, ra khỏi Jerusalem, về trọ tại làng Bethphage đêm ấy.”

    Sáng sớm, khi trở vào thành, Ngài cảm thấy đói. Trông thấy cây vả bên đường. Người lại gần nhưng không tìm được gì cả, chỉ thấy lá thôi. Nên Người nói: “Từ nay, không bao giờ mày có trái nữa!” Cây vả chết khô ngay lập tức. Thấy vậy, các môn đệ ngạc nhiên nói: “Sao cây vả lại chết ngay lập tức như thế?” Đức Giêsu trả lời: “Thầy bảo thật anh em. nếu anh em tin và không chút nghi nan, thì chẳng những anh em làm được điều thầy làm cho cây vả, mà hơn nữa, anh em có thể bảo núi này: Dời chỗ đi, nhào xuống biển! thì sự việc sẽ xảy ra như thế.”
    Matthiew 21, 18-21:

    3.
    Luke 19: 27: Hãy mang những kẻ thù của Ta, những kẻ không muốn Ta ngự trị trên họ, và giết chúng ngay trước mặt Ta.

    4.
    Matthew 18: 6: Nếu ai làm cho một trong những đứa trẻ đã tin Ta phạm tội, thì tốt hơn cho hắn là buộc một cối đá vào cổ hắn và ném hắn xuống đáy biển cho chết đuối.

    Tôi không có ý gì khác cả chỉ xin trả lời giúp tôi là CÓ hay KHÔNG ?

    Xin cám ơn quý đạo hữu

  2. #2

    Mặc định

    100% là có đó bạn . Không sai đâu ! Vì họ có ghi rõ vị trí của câu đó trong kinh thánh mà !

  3. #3

    Mặc định

    bạn muốn hiểu kinh thánh thì hãy đọc trọn vẹn bạn ạ cũng như muốn hiểu phật pháp thì cũng mất cả cuộc đời nhiều khi còn chưa ngộ được đó bạn

  4. #4

    Mặc định

    muốn hiểu thánh kinh hãy đọc cho kỹ bạn ạ cũng như muốn hiểu phật pháp phải mất cả đời may ra mơi ngộ đó bạn

  5. #5

    Mặc định

    Có thì sao mà không có thì sao nhỉ. Điều quan trọng là đừng có trích dẫn không. Hãy tìm hiểu thêm hoàn cảnh và ý nghĩa bản chất của các câu trích dẫn đó.

  6. #6

    Mặc định

    Dạ cám ơn đạo hữu, bạn xác nhận như vậy là dc rồi, tôi chỉ muốn biết có hay không thôi. Chứ không có bình luận gì hết. Còn việc bình luận thì cả thế giới đã nói rồi mình nói nữa thì thừa và không chính xác.

    Nếu có thời gian thì bạn giải thích những câu trên cho tôi hiểu. Còn không có thời gian thì thôi vậy.

    Thân chào

  7. #7

    Mặc định

    Phàm nhân thấy cái chết, rồi suy khổ, suy ai ác thế, gì gì nữa! Chúa Giesu dạy, rồi Chúa chết thảm. NGÀI DẠY LÀ THEO Ý CHA NGÀI. Ngài CHẾT THẢM CŨNG BỞI Ý CHA. Nhưng chết rồi sao nào? NGÀI PHỤC SINH VINH QUANG VỀ BÊN CHA NGÀI

  8. #8

    Mặc định

    Quý đạo hữu cho tôi hỏi, "Thánh chiến" trong lịch sử do ai phát động và nhằm mục đích gì???

    Có phải do các lãnh chúa mượn danh đức Chúa kêu gọi giáo dân với đức tin mãnh liệt vào chúa gây chiến hay không? Theo ý mình "thánh chiến" chỉ phục vụ lợi ích của tầng lớp vua chúa thời trung cổ lợi dụng đức tin của giáo dân làm điều tàn ác.

    Tôi mới nghiên cứu về thiên chúa giáo nên có nhiều bỡ ngỡ nên cần giải đáp

  9. #9

    Mặc định

    lethanh nói việc bình luận thì cả thế giới đã nói rồi, không hiểu thế giới đó có phải là thể giới của mấy ông sachiem hong..hihi

    thui tui cũng ráng trả lời từng câu cho bạn này

    1.
    Có hai người bị quỷ ám gặp Chúa Giê-su và quỷ trong hai người đó van nài Chúa Giê-su đuổi chúng ra và cho nhập vào một bày heo. Chúa phán “đi ra”, chúng liền nhập vào bầy heo và cả bầy heo (độ 2000 con, theo Mark 5: 13) rông tuốt xuống biển chết chìm hết. Trẻ con chăn heo chạy về làng kể chuyện lại cho dân làng nghe, cả làng kéo ra khỏi làng gặp Chúa Giê-su và… xin Ngài (có nghĩa là đuổi) hãy đi ra khỏi vùng đất của họ. Matthew 8: 28 – 34:<<< chuyện đơn giản là tự nhiên có 1 người tới trừ được bầy quỉ mà còn làm cho nguyen đàn heo của họ nhào xuống biển nữa, nếu gia tài của bạn là đàn heo mà bạn không quan tâm tới quỉ thì tui bảo đảm bạn cũng sẽ làm như vậy, tức là mời Chúa Giê Su đi chỗ khác vì bạn coi mấy con heo của bạn có giá trị hơn, tài sản của bạn quan trọng hơn con quỉ nên mấy con quỉ kia có muốn nhập vào 2 anh chàng đó thì ráng chịu không phải chuyện của họ , cái mà họ quan tâm là mấy con heo chứ không phải là bị quỉ ám!
    Miễn nc với santanas.kratos666,kael,nhatnam;phanquanbt,1288,qu angcom

  10. #10

    Mặc định

    2.
    “Thế rồi, khi Giêsu và các môn đồ tới Jerusalem, và tới làng Bethphage ở gần núi Olives, Giêsu sai hai môn đồ đi trước vào làng…..

    …Giêsu đi thẳng vào đền thờ, đuổi hết những người mua bán ra ngoài, lật đổ bàn của những kẻ đổi tiền, và ghế của những kẻ bán chim bồ câu….<<< Nơi thờ Thiên Chúa không phải là nơi mua bán, tui không biết ở Chuà có buôn bán gì hong? Nhưng lúc đó quang cảnh đền thờ hỗn loạn người ta bán trâu bò dê cừu chúng nó ị ra hôi thối, gây ồn ào, rồi còn đổi tiền bát nháo nữa, đuổi là đúng rồi, các bạn quen với cái cảnh đi Chùa mà bị người này người kia niú kéo bắt mua cái này cái nọ rồi ngã thịt ngã đồ ăn ra bán bầy hầy chứ tui thì không à

    Rồi Giêsu bỏ họ, ra khỏi Jerusalem, về trọ tại làng Bethphage đêm ấy.”Sáng sớm, khi trở vào thành, Ngài cảm thấy đói. Trông thấy cây vả bên đường. Người lại gần nhưng không tìm được gì cả, chỉ thấy lá thôi. Nên Người nói: “Từ nay, không bao giờ mày có trái nữa!” Cây vả chết khô ngay lập tức. Thấy vậy, các môn đệ ngạc nhiên nói: “Sao cây vả lại chết ngay lập tức như thế?” Đức Giêsu trả lời: “Thầy bảo thật anh em. nếu anh em tin và không chút nghi nan, thì chẳng những anh em làm được điều thầy làm cho cây vả, mà hơn nữa, anh em có thể bảo núi này: Dời chỗ đi, nhào xuống biển! thì sự việc sẽ xảy ra như thế.”
    Matthiew 21, 18-21:<<< Không phải ai đọc kinh thánh cũng hiểu đâu, nhất là ngoại đạo như bạn thì càng không hiểu nữa, vậy nên kinh thánh mà lọt vào tay mấy ông PG cực đoan như sachhiem thì bạn biết họ trù dập hình ảnh Thiên Chúa theo kiểu ma quỉ của họ , còn lôi kéo theo những người u mê khác gào thét chửi bới theo họ nữa chứ.
    Trở lại đoạn này, mới đọc qua thì cứ tưởng là Chúa Giê Su hơi bị dữ nên rủa cây vả cho nó chết, nhưng như đã nói, trình độ người đọc KT đến đâu thì họ diễn dịch KT đến đó, sự thật là cây vả này mọc trái mùa, thường nếu cây vả ra lá thì cho quả luôn, nếu như Chuá Giê Su đến đó vào muà vả thì Chúa chỉ cần bước qua cây vả khác để hái trái nhưng vì cây vả này mọc lá trái muà mà lại không cho quả nên Chúa nói thế, tại sao Chuá lại nói thế? Câu trả lời là cây vả không bị rủa vì nó không mọc ra trái mà nó bị rủa vì sự giả tạo của nó, nó ra lá nhưng nó không cho quả nào, đây là 1 bài học Chúa muốn nhắn gởi cho các môn đệ và các tín đồ của Chúa, đừng tỏ ra giả hình là người đạo đức nhưng sự thật chẳng làm được 1 việc công chính nào cho xứng đáng là dân Thiên Chúa, quả mọc từ công đức từ sự công chính, quả không mọc từ sự giả hình giả tạo là bài học mà Chúa dạy. Những tín đồ của Chúa mà không sinh ra hoa quả tốt và công chính thì cũng bị Chúa phạt như là cây vả bị phạt cho héo queo đó
    Miễn nc với santanas.kratos666,kael,nhatnam;phanquanbt,1288,qu angcom

  11. #11

    Mặc định

    3.
    Luke 19: 27: Hãy mang những kẻ thù của Ta, những kẻ không muốn Ta ngự trị trên họ, và giết chúng ngay trước mặt Ta.<< cực đoan sachhiem cũng có tật hay tách 1 câu ra để chửi bới lắm, đoạn này thuộc về dụ ngôn của Chúa, 1 câu chuyện dài trong đó có câu này là câu cuối, người lương thiện thì trích nguyên 1 đoạn, kẻ gian ác thì bứng 1 câu ra rồi hô hào là ác dữ gì đó, bạn lại là nạn nhân của đám đó rồi

    Dụ ngôn mười nén bạc

    (11) Khi người ta đang nghe những điều ấy, thì Ðức Giêsu lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giêrusalem và vì họ tưởng là Triều Ðại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi. (12) Vậy Người nói: "Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. (13) Ông gọi mười nguời trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: "Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến". (14) Nhưng đồng bào ông ghét ông, nên họ cử một phái đoàn đến sau ông để nói rằng: "Chúng tôi không muốn ông này làm vua chúng tôi".
    (15) "Sau khi lãnh nhận vương quyền, ông trở về. Bấy giờ ông truyền gọi những đầy tớ ông đã giao bạc cho, để xem mỗi người làm ăn sinh lợi được bao nhiêu. (16) Người thứ nhất đến trình: "Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh lợi được mười nén". (17) Ông bảo người ấy: "Khá lắm, hỡi người đấy tớ tài giỏi! Vì anh đã trung thành trong viê�c rất nhỏ, thì hãy cầm quyền cai trị mười thành". (18) Người thứ hai đến trình: "Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh được năm nén". (19) Ông cũng bảo người ấy: "Anh cũng vậy, anh hãy cai trị năm thành".
    (20) Rồi nguời thứ ba đến trình: "Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ. (21) Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo". (22) Ông nói: "Hỡi tên đầy tớ tồi tệ! Ta cứ lời miệng ngươi mà xử ngươi. Ngươi đã biết ta là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo. (23) Thế sao ngươi không gửi bạc của ta vào ngân hàng? Và khi ta đến, ta sẽ rút ra được cả vốn lẫn lời!" (24) Rồi ông bảo những người đứng đó: "Lấy lại yến bạc nó giữ mà đưa cho người đã có mười yến". (25) Họ thưa ông: "Thưa ngài, anh ấy có mười yến rồi!" (26) "Tôi nói cho các anh hay: phàm ai đã có, thì sẽ được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi".
    (27) "Còn bọn thù địch của tôi kia, những người không muốn ta làm vua cai trị chúng, thì hãy dẫn chúng lại đây và giết chết trước mặt tôi".


    Đây là cách hiểu đoạn này qua 1 linh mục này:
    Dụ ngôn các nén bạc (Mt 25,14-30 – CN XXXIII TN - A)


    1.- Ngữ cảnh
    Về phương diện văn chương và đề tài, “Dụ ngôn Những nén bạc” (Mt 25,14-30) được đặt trong ngữ cảnh là chương 24–25. Các chương này thuộc về bài Diễn từ cuối cùng của Tin Mừng I, ngay trước bài tường thuật về Thương Khó và Phục Sinh (ch. 26–28). Câu truyện đặt đối diện hai nhân vật: một ông chủ và các đầy tớ. Ở đây giống như trong dụ ngôn mười trinh nữ, có những đầy tớ “tốt” và những đầy tớ “xấu”. Khi ông chủ trở về, người ta không còn có thể thay đổi tình thế được nữa, mà phải chấp nhận vĩnh viễn tình thế ấy.
    Tuy nhiên, ở ngay chỗ bắt đầu bản văn, có từ “bởi vì” (gar). Từ này nối bài dụ ngôn với câu trước là 25,13 và làm cho bài dụ ngôn này nối với bài trước như sau: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào. Bởi vì cũng như có người kia sắp đi xa…”. Vậy bài dụ ngôn biện minh cho việc phải “canh thức/tỉnh thức”. Dĩ nhiên, Mt không hiểu từ ngữ này theo nghĩa chữ, nếu không ngài đã chẳng dùng lời khuyến cáo này làm câu kết cho một dụ ngôn trong đó các trinh nữ đều đã ngủ cả. “Canh thức” là ở trong tư thế luôn “sẵn sàng” đối với cuộc Phán xét, mà mình không biết ngày giờ.
    Nếu dụ ngôn Các nén bạc nói về “canh thức” thì phải có những ý tưởng liên hệ tới đề tài này. Chúng ta thấy ở c. 19, tác giả cho biết rằng ông chủ trở về “sau một thời gian lâu dài”. Chi tiết này tương tự chi tiết của bài trước: “vì chú rể đến chậm…” (25,5); chi tiết này lại nhắc đến một chi tiết có trước trong dụ ngôn Người đầy tớ trung tín, trong đó người đầy tớ nói: “Còn lâu chủ ta mới về” (24,48). Những câu này nêu ra vấn đề các Kitô hữu đang phải đương đầu vào cuối thời các tông đồ do cuộc Quang Lâm đến chậm: Đức Kitô chậm trở lại như thế, có thể khiến các Kitô hữu thất vọng (x. 2 Pr 3,4), sẽ mất sự bền bỉ. Do đó, cần phải nhấn mạnh đến đề tài “canh thức” với các sắc thái khác nhau của đòi hỏi này. Mt diễn tả bổn phận canh thức qua các tĩnh từ dùng cho các đầy tớ: “tài giỏi và trung thành”, hay là “tồi tệ và biếng nhác”.
    2.- Bố cục
    Bản văn có thể chia thành hai phần:
    1) Giới thiệu các nhân vật và chủ đề (25,14-18):
    a) Ông chủ giao tiền trước khi ra đi (cc. 14-15),
    b) Thời gian giữa thời điểm ông chủ ra đi và trở về (cc. 16-18);
    2) Tính sổ với ông chủ (25,19-30):
    a) Câu mở (c. 19) và Cảnh người đầy tớ tốt thứ nhất (cc. 20-21),
    b) Cảnh người đầy tớ tốt thứ hai (cc. 22-23),
    c) Cảnh người đầy tớ xấu (cc. 24-30. Hoặc: Người đầy tớ xấu: cc. 24-28; Nhận định chung kết: cc. 29-30).
    3.- Vài điểm chú giải
    - nén bạc (15): Một talanton Israel khoảng 35kg bạc (x. Xh 25,39; 1 V 9,14…), còn một talanton Hy Lạp (x. 1 Mcb 11,28; 2 Mcb 3,11; Mt 18,24…) thì khoảng 21-26kg. Ngoài các nghĩa tượng trưng đã được gán cho “nén bạc” (khả năng, các trách nhiệm, thì giờ, các của cải…), ý nghĩa của “nén bạc” tương ứng nhất với Tin Mừng Mt là “Tin Mừng”, hoặc tốt hơn, là sự hiểu biết mỗi người có về Tin Mừng (c. 15: “tuỳ khả năng riêng mỗi người”). Sự hiểu biết này phải được chuyển thành hoa trái phục vụ và bác ái đối với người khác. Nói chung, có thể cho rằng một nén bạc bằng 10.000 quan (một quan là công một ngày làm việc).
    - được giao ít mà anh đã trung thành (21.23): Lời khen này có thể khiến độc giả nghĩ đến những gương mẫu trong quá khư, như Môsê hoặc Đavít: lúc đầu Thiên Chúa đặt các ngài chăn dắt các đàn vật trước khi giao cho các ngài những nhiệm vụ lớn lao hơn.
    - niềm vui (21.23): Hẳn đây là niềm vui hai người đầy tớ tốt cảm nhận khi được vào hưởng bữa tiệc thiên sai, chứ không phải là niềm vui của ông chủ cảm nhận do lý do gì ta không biết.
    - Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm (29): Công thức có lẽ là một câu tục ngữ (x. 13,12), hoặc một câu nói của Đức Giêsu đã bị tách khỏi ngữ cảnh, được Mt đặt ở đây. Câu này tóm dụ ngôn rất khéo: vào ngày Phán xét chung (bản văn Hy Lạp là “sẽ được ban cho” là một công thức ở thái bị động tuyệt đối, để nói về hành động của Thiên Chúa, và động từ ở thì tương lai gợi đến một hành động cánh chung của Thiên Chúa), ai có, tức là đã trung thành trong những chuyện nhỏ của cuộc sống trần thế, sẽ nhận được một phần thưởng lớn; còn kẻ nào không có gì, tức đã bất trung hoặc lười biếng, sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
    - chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng (30): Hình phạt này chỉ có thể là cuộc trầm luân đời đời (x. Mt 22,13).
    4.- Ý nghĩa của bản văn
    * Giới thiệu các nhân vật và chủ đề (14-18)
    Dụ ngôn bắt đầu với từ hai từ nhỏ đáng chú ý: “cũng như” ([h]ôsper) và “bởi vì” (gar, “vì chưng” [NTT]; “quả thế” [CGKPV]). Với từ “cũng như”, bài dụ ngôn mới này dường như liên kết với c. 13 nói về canh thức. Còn với “bởi vì”, bài này triển khai câu cuối của dụ ngôn trước (25,13: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào”). Thật ra, cả bài nhắc nhớ đến các truyện Đức Giêsu đã kể trước đây: truyện Tên mắc nợ không biết thong xót (18,23-35: các từ có chung là “các yến vàng”, “tính sổ”) và nhất là truyện Người đầy tớ trung tín (24,45-51: các từ có chung là “đầy tớ trung thành”, “đặt lên”/”giao [nhiều]”, “ông chủ [các] tên đầy tớ ấy”, ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng”).
    Mọi chuyện xảy ra giữa ông chủ và các tôi tớ. Ông chủ chuẩn bị đi xa, đã ký thác công việc quản lý tài sản ông cho các đầy tớ. Trong thời gian ông đi vắng, các đầy tớ này phải vận dụng khả năng mà làm cho số bạc đã nhận sinh lãi. Như vậy, các tôi tớ này không tự do và độc lập, nhưng họ ở trong một tương quan lệ thuộc và phục vụ. Họ thuộc về ông chủ; những gì được ký thác cho họ là của cải của ông chủ và những gì họ làm sinh ra từ đó là sở hữu của ông chủ. Họ bị ràng buộc với chủ nhiều cách.
    Nhân vật chính là một ông chủ giàu có, nhưng dù vậy, ông không muốn để cho vốn của ông nằm đó, càng không muốn cho các đầy tớ của ông chỉ biết nằm ngủ. Dường như điểm sau này là mối quan tâm chính của ông. Với tám nén bạc, ông có thể tự mình đưa đến ngân hàng hoặc đầu tư cách nào khác; ở đây ông lại muốn giao phó số bạc cho các trung gian. Ông đã bỏ một lối xử sự đảm bảo hơn, như ông cho biết trong mẩu đối thoại với tên đầy tớ biếng nhác, mà chọn lấy một cách phiêu lưu hơn, mục đích chỉ để họ chứng tỏ sự cần mẫn (c. 27) và chịu khó. Nét bất thường này cho thấy rằng mục tiêu đầu tiên của ông không phải là lợi nhuận nhưng là xem xét các khả năng, sự sẵn sàng, óc sáng kiến nơi các thuộc cấp. Nhưng cách làm ấy cũng chứng tỏ ông tin vào thiện chí của họ. Ông không muốn họ chỉ là những kẻ lệ thuộc, nhưng là những cộng sự viên có lương tâm. Để thẩm định óc sáng tạo và chuyên chăm, ông không xác định cách thức họ phải theo. Mọi sự được phó mặc cho chọn lựa của họ. Nếu ông phân phát các nén bạc tùy theo khả năng của từng người, là để cho mọi người có cơ hội làm ra một năng suất tối đa, chứ không phải là thiên vị người này hơn người kia. Lời nhận xét của người đầy tớ vô tích sự: “Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi” (c. 24) xác nhận cách xử sự của ông chủ và hơn nữa việc ông tín thác công việc cho các cộng sự viên. Lẽ ra biết ông chủ là người nghiêm khắc, người đầy tớ càng phải ra sức mà làm việc, thay vì ươn ái bất động như thế!
    Hai người tôi tớ tốt bắt tay vào việc tức khắc. Họ sử dụng của cải đã được giao cho họ theo cách tương ứng với ý muốn của ông chủ. Họ tuân theo các mục tiêu của ông và bảo vệ của cải lợi lộc cho ông. Cách làm của họ đã đưa lại hoa trái dồi dào.
    Người tôi tớ thứ ba mang yến bạc đến trả lại cho chủ, không hơn không kém. Ngay từ đầu, anh đã có một tương quan sai lạc với chủ. Anh ta thấy ông là một con người cứng rắn, anh trách ông là gặt chỗ không gieo, và anh sợ ông (25,24t). Anh nhìn nhận mình lệ thuộc ông, nhưng không quy phục ông với lòng tin tưởng và cần mẫn. Anh cảm thấy sự lệ thuộc của mình gay go và áp bức và tức giận với ông như đối với một kẻ bóc lột bắt kẻ khác làm việc cho mình và sống nhờ công lao của những kẻ khác. Do đó, anh từ chối phục vụ và không hành động theo ý muốn của chủ. Anh không phung phí của cải được giao và không tiêu xài cho mình. Anh chỉ để nó ở đấy không sinh lợi và trả lại cho chủ y như đã nhận. Những lời nói của anh chao đảo giữa sự nghi ngờ, phản đối và sợ hãi. Anh bị kết án không phải bởi vì anh đã không đạt được con số như các đồng nghiệp, nhưng bởi vì anh không vận dụng một sáng kiến nào cả, dù là việc dễ hơn như bỏ số bạc vào ngân hàng (dễ hơn cả việc đào lỗ chôn giấu énn bạc của chủ!), dễ nhưng phiêu lưu hơn, nên cũng nặng trách nhiệm hơn. Lỗi của anh là đã chôn giấu một của cải tự nó phải sinh lời.
    * Tính sổ với ông chủ (19-30)
    Sau một thời gian lâu dài, ông chủ trở về và gọi các tôi tớ đến tính sổ. Cảnh tính sổ với ông chủ được chia thành ba hồi nhỏ: Ba người đầy tớ đến gặp chủ, mỗi người nói ra cách mình đã làm với số bạc của chủ và nghe ông đánh giá.
    Trường hợp hai người đầu thì hoàn toàn song song: người đầu như thế nào, thì người thứ hai như vậy (mỗi người được dành cho 2 câu); người thứ ba được đặc biệt lưu ý (anh được dành cho 7 câu, hoặc ít ra là 5 câu, nếu tách cc. 29-30 ra như là phần thêm vào sau). Về phương diện văn chương, bốn câu dành cho hai người đầu làm thành một đơn vị văn chương được dùng làm đối trọng cho người đầy tớ thứ ba. Như vậy, trong thực tế, chúng ta có một phép đối ngẫu: điểm giáo huấn quan trọng nằm trong sự tương phản giữa hai người đầu với người thứ ba. Trong một dụ ngôn có đặc tính đối ngẫu như thế, điểm nhấn luôn nằm nơi vế thứ hai của thế đối ngẫu (x. các dụ ngôn trong các Tin Mừng và Tl 9), vế thứ nhất chỉ nhằm làm rõ vế hai mà thôi.
    Họ đã báo cáo lại cho chủ đầy đủ và được ông không tiếc lời khen ngợi. Ông nhìn nhận họ là những tôi tớ tốt lành và trung tín. Một tôi tớ tốt lành thì chấp nhận trọn vẹn vị trí của mình và ra tay phục vụ chủ. Người ấy không theo các ý riêng hoặc các cảm hứng riêng, không tránh né chủ, nhưng tự đồng hóa với các mục tiêu và quyền lợi của chủ. Một tôi tớ tốt lành thì ân cần chăm sóc của cải đã được giao phó cho mình với lương tâm. Sau khi hai tôi tớ đã được thử thách, ông chủ có thể giao phó cho họ các nhiệm vụ lớn lao hơn. Ông mời gọi họ đến niềm hạnh phúc viên mãn: “Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!” (25,21.23). Tin Mừng rất thường nói đến việc “đi vào Nước Trời” (x. 5,20; 7,21; 18,3), “vào trong cõi sống” (18,8t; 19,16) và bây giờ “vào trong niềm vui”. Những ai trung tín thì được chấp nhận cho thông phần Nước Trời, nghĩa là được sự sống viên mãn và niềm hạnh phúc vô tận. Ông chủ không đẩy các tôi tớ ra xa, nhưng chấp nhận họ vào trong môi trường sống của ông, trong cuộc sống hạnh phúc viên mãn của ông. Chúng ta không thể đạt tới mục tiêu này và mức sống viên mãn nhờ dựa vào sức riêng, hoặc nhờ đi qua một nẻo đường chọn riêng, nhưng chỉ nhờ phục vụ Chúa. Hai người tôi tớ nhận được phần thưởng như nhau, phần thưởng này không được xác định bởi mức độ đóng góp của họ, nhưng bởi mức độ là sự chuyên cần và trung tín.
    Còn kiểu tính toán của người đầy tớ cuối cùng là một tính toán sai lầm; trong khi anh tưởng được yên thân khỏi bị quy trách, anh đã làm hại quyền lợi của ông chủ. Anh trả lại “nguyên xi” nén bạc đã nhận, nghĩ rằng như thế là “cân bằng thu chi”: anh vừa lười biếng lại vừa ngu ngốc. Ông chủ gọi anh là đầy tớ tồi tệ và biếng nhác (c. 26), một kẻ đã hoàn toàn làm hỏng cuộc đời của chính mình và lệnh truyền đã nhận. Bởi vì anh đã tránh né chủ, bây giờ ông chủ cũng tránh né anh. Ông không cho anh vào hiệp thông đời sống với ông, nhưng cho quăng anh ra ngoài, nơi đó không có niềm vui, nhưng chỉ có khóc lóc vì đau đớn và nghiến răng vì giận dữ vì sự hư hỏng chính mình đã gây ra cho mình (x. 8,12). Đây là một cuộc sống trong tối tăm, trong sợ hãi và tuyệt vọng.
    + Kết luận
    Cho dù cuộc Quang Lâm có đến chậm, các Kitô hữu cần phải luôn “canh thức” với ý nghĩ là cuộc Phán xét sẽ đến và lối sống của họ sẽ bị thẩm định để xem có được vào hưởng niềm hoan lạc hay không. Sự canh thức này cũng đồng thời là sự trung thành chu toàn các nhiệm vụ đã được giao phó, tức là tất cả các bổn phận thuộc đời sống Kitô hữu. Xét như thế, bài này có những liên hệ với bài dụ ngôn Người đầy tớ trung thành (24,45-51). Người đầy tớ trung thành là người không những biết chu toàn một sứ mạng đã được giao phó vừa theo mặt chữ vừa theo tinh thần, mà còn biết lấy sáng kiến mà làm việc trong chiều hướng những gì ông chủ có thể chờ đợi nơi họ.
    5.- Gợi ý suy niệm
    1. Giống như các tôi tớ trong dụ ngôn, chúng ta, cùng với những gì chúng ta có, là thọ tạo của Thiên Chúa. Chúng ta không có gì thuộc về chúng ta; các khả năng của chúng ta từ Người mà đến. Tuy nhiên, không phải mọi người đã nhận được như nhau; mức độ các ân ban của Thiên Chúa cho từng người thì khác nhau, và đó là quyền của Ngài. Các nén bạc đây có thể là các đức tính, các khả năng phải phát triển. Nhưng điều tác giả dụ ngôn nhấn mạnh là sự tin tưởng nơi ông chủ, và sự tha thiết, quảng đại hy sinh hầu chu toàn ý muốn của chủ.
    2. Thiên Chúa dùng các cộng sự viên để thực hiện các kế họach của Ngài. Ngài không tự mình làm nhưng nhờ trung gian các người thân tín. Những người này cần phải nhận ra cách xử sự như thế của Thiên Chúa là một vinh dự cho mình, để mà ra sức quảng đại đáp lại sự chờ đợi của Người. Đời sống Kitô hữu không phải là một nếp sống tĩnh hoặc nghỉ ngơi thoải mái.
    3. Không phải chỉ tránh sự dữ là đủ; còn cần phải vận dụng tất cả các năng lực và chính đời sống mình mà làm điều thiện. Ơn gọi Kitô hữu là một số vốn bấp bênh; đây không phải là một món tiền chết, nhưng là một quà tặng phải được làm cho sinh lời với óc khôn ngoan, chăm chỉ và tình yêu. Mỗi Kitô hữu phải lấy tinh thần trách nhiệm và can đảm mà làm việc.
    4. Thời gian hiện tại là nhà băng thử thách để đưa tới định mệng tương lai. Ai đã chứng tỏ mình biết dấn thân làm việc sẽ được giao phó cho một hoạt động cao hơn; ai ươn ái và lười biếng sẽ mất cả số vốn của mình và thậm chí bị loại khỏi Nước Trời.
    5. Chúng ta chỉ có một cách đạt tới cùng đích của đời sống chúng ta, đó là ra tay phục vụ Thiên Chúa, sử dụng theo ý Ngài tất cả những gì đã được ban tặng và ký thác cho chúng ta. Chúng ta không thể sử dụng theo ý muốn của mình và phung phí đời sống và thì giờ, các khả năng và phương thế, các công việc của chúng ta. Thiên Chúa đã ký thác tất cả các thứ đó cho chúng ta, và chúng ta phải trả lẽ với Ngài về tất cả. Không phải trong sợ hãi Thiên Chúa, nhưng trong sự tin tưởng vào Ngài, chúng ta mới có thể chu toàn nhiệm vụ của chúng ta.
    ts PX Vũ Phan Long, ofm
    Miễn nc với santanas.kratos666,kael,nhatnam;phanquanbt,1288,qu angcom

  12. #12

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lethanh Xem Bài Gởi
    Quý đạo hữu cho tôi hỏi, "Thánh chiến" trong lịch sử do ai phát động và nhằm mục đích gì???

    Có phải do các lãnh chúa mượn danh đức Chúa kêu gọi giáo dân với đức tin mãnh liệt vào chúa gây chiến hay không? Theo ý mình "thánh chiến" chỉ phục vụ lợi ích của tầng lớp vua chúa thời trung cổ lợi dụng đức tin của giáo dân làm điều tàn ác.

    Tôi mới nghiên cứu về thiên chúa giáo nên có nhiều bỡ ngỡ nên cần giải đáp
    Ý bạn muốn hỏi về thập tự chinh đấy hả ?

    Thập tự chinh là một loạt các cuộc chiến tranh tôn giáo, được kêu gọi bởi Giáo hoàng và tiến hành bởi các vị vua và quý tộc là những người tình nguyện cầm lấy cây thập giá với mục tiêu chính là phục hồi sự kiểm soát của Kitô giáo với vùng Đất Thánh

    Các cuộc Thập Tự Chinh ban đầu có mục tiêu thu hồi lại Giêrusalem và Đất Thánh khỏi ách thống trị của Hồi giáo và các chiến dịch của họ đã được xuất phát từ lời kêu gọi của các nhà lãnh đạo đế chế Byzantine để được sự giúp đỡ nhằm chống lại sự mở rộng của người Thổ Seljuk theo đạo Hồi tới Anatolia.


    Bạn có thể xem cụ thể tại bách khoa toàn thư . Ngày xưa , tôn giáo đi liền với chính trị , vì thế xâm phạm tôn giáo cũng như xâm phạm chính trị . Nếu bạn xem những bộ phim về trung cổ Châu Âu thì ban sẽ biết . Và hiện giờ , vẫn còn xung đột đấy bạn

  13. #13

    Mặc định

    4.
    Matthew 18: 6: Nếu ai làm cho một trong những đứa trẻ đã tin Ta phạm tội, thì tốt hơn cho hắn là buộc một cối đá vào cổ hắn và ném hắn xuống đáy biển cho chết đuối.
    sự thật đó là câu nói của 1 người làm Cha, ví dụ như bạn có 3 đứa con, đứa bé nhất chỉ có 4 tuổi thì có phải bạn làm Cha luôn là người bảo vệ đứa bé nhất vì nó đáng được bảo vệ triệt để phải không? 1 đứa nhỏ ngây thơ vô tội biết gì mà bị lôi kéo vào chuyện xấu? -đó chính là 1 lời nói cương trực của người làm Cha thôi, nói thí dụ đưá hang xóm dạy cho đứa con 4 tuổi của bạn đi ăn cắp đồ cho nó bán lấy tiền xài bạn thấy thế nào? gần đây nhất thế kỷ 19 ở Anh, những đứa bé nhỏ xiú vì đói mà phải đi ăn cắp 1 ổ bánh mì là đi tù ngay, có đứa còn đi tù biệt xứ nữa, caí thời mấy ngàn năm trước thì người ta không nhốt mà người ta xử , đó là bối cảnh thời đại, thời mấy ông vua nhà Nguyễn gần đây còn cho chém đầu những người theo đạo Kitô đó

    Chúa xuống thế để cứu nhân loại khỏi tội lội, nếu những con quỉ ma đứng ra cản đường cứu rỗi của Chúa lôi kéo người ta theo con đừơng tà ma của chúng thì chúng phải chịu hình phạt, mục đích của Chúa là cứu người , quan trọng không kém là cứu các em bé các trẻ nhỏ- và nếu ma quỉ cản đường giành giựt các em bé khỏi Chúa để bẻ lái các em vào hướng sai quấy thì chúng sẽ bị trừng phạt , đọc kinh thanh phải hiêủ toàn bộ ý nghĩa-1 khái niệm - nếu dò nghĩa của từng chữ bạn sẽ hiểu lầm hay hiểu sai nghĩa của nguyên 1 đoạn kinh thánh đó, và có nhiều khi 1 đoạn kinh thánh của cuốn này lien can tới 1 đoạn kinh thánh khác đã viết trước đó mấy ngàn năm cho nên những người học giả tây phương vẫn tiếp tục tìm hiểu và nghiên cứu kinh thánh, kinh thánh là sách quí trong tay 1 người trí thức nhưng nếu lọt vào tay bọn đạo tặc như sachiem thì chúng sẽ bóp méo tất cả
    Miễn nc với santanas.kratos666,kael,nhatnam;phanquanbt,1288,qu angcom

  14. #14

    Mặc định

    Vậy bạn vitxiem phân tích câu ông chủ kêu lôi những ai ko muốn ông làm vua thì giết chết trước mặt ông, hơi khó nhỉ?

  15. #15

    Mặc định

    CHÚ Ý : CHÚNG TA ĐANG ÁP ĐẶT LỐI TƯ DUY CỦA CON NGƯỜI LÊN HÌNH ẢNH CHÚA JESU.... CHÚNG TA NÊN NHỚ TUY CHÚA JESU HÓA THÂN GIÁNG TRẦN MANG HÌNH HÀI CON NGƯỜI NHƯNG KHÔNG THỂ VÌ ĐIỀU ĐÓ TA ÁP ĐẶT TIÊU CHUẨN TƯ DUY CỦA CON NGƯỜI VÀ COI ĐÓ NHƯ KHUÔN MẪU MÀ CHÚA JESU PHẢI TUÂN THEO..... VÌ BẢN THỂ CHÚA JESU KHÔNG GIỐNG LOÀI NGƯỜI NÊN KHÔNG THỂ DÙNG TIÊU CHUẨN CỦA LOÀI NGƯỜI ÁP ĐẶT VÀO CHÚA JESU ĐƯỢC
    CHÂN LÝ MÀ CHÚA JESU NÓI VỚI TA LÀ TIÊU CHUẨN CHÂN LÝ PHÚC LẠC CỦA CÕI TRỜI CHỨ KHÔNG PHẢI CHÂN LÝ HẠNH PHÚC CỦA CÕI TRẦN.......

  16. #16

    Mặc định

    Theo mình, câu ấy nằm cuối đoạn, là sau khi ông chủ trở về, thưởng 2 đầy tớ trung tín vào chung vui, quăng tên đầy tớ lười ra ngoài. Rồi đến những ai chống đối NGÔI VUA của ông chủ, là đem giết. Phân tích kỹ, là CHÚA ĐANG ĐỐI XỬ VỚI LINH HỒN LÌA ĐỜI. Vì ông chủ trở về nghĩa là ngày CHÚA TÁI LÂM, NGÀY TẬN THẾ GIAN, CHÚA XÉT XỬ LINH HỒN. Vậy "giết chết" là GIẾT LINH HỒN. Linh hồn lìa xác là cái chết thứ nhất bởi tận thế. CHÚA XÉT AI CHỐNG ĐỐI CHÚA LÀM VUA THÌ LÀ TỘI NẶNG NHẤT, LINH HỒN ĐÓ LẠI BỊ ĐEM GIẾT TIẾP, CHẮC KHIẾP LẮM, GHÊ HƠN KHÓC LÓC NGHIẾN RĂNG NHIỀU

  17. #17

    Mặc định

    Đúng là dân ngoại đạo thì khó hiểu về giáo lý của thiên chúa giáo thật. Tại vì tôi thấy tại sao mà người ta lại thành kiến với TCG nên mới thắc mắc. Sau khi bạn VX giải thích thì tôi cũng chưa hiểu nhiều lắm, nhưng cũng cám ơn bạn. Tôi đã từng gặp các đạo hữu TCG và các cha, đa số đều có lòng nhân từ và nói những điều nhân nghĩa cả, khuyên con người lánh ác làm lành.

    Tuy nhiên kinh thánh thì khó đọc thật, đọc xong thật khó hiểu, nhiều lúc muốn hiểu theo ý giáo hóa chúng sanh cũng khó.

    Bên Phật giáo thì có lý thuyết khác: nhưng cũng đơn giản thôi: bạn làm ác (gieo nhân xấu), thì bạn sẽ gặp điều không tốt (gặt quả ác). Con người đang chìm đắm trong 6 cõi luân hồi, nên muốn giải thoát về cõi Niết Bàn (thiên đàng ????) không sanh không diệt thì chỉ có cách tu, tu đạt chánh quả (giải thoát, hay không sa 3 đường dữ) hay không là do bản thân phải giác ngộ và tự mình tu, tự mình hành trì điều thiện. Chứ không ai có thể giúp mình kể cả Phật tổ hay bất cứ vị quỷ thần nào. Đức tin của PG là tin vào một quy luật khách quan, chứ không tin vào 1 đấng toàn năng toàn giác (Đức Phật không phải là 1 đấng toàn năng toàn giác, ngài chỉ là người thường mà giác ngộ và đã giải thoát). Đức Phật chỉ giúp mình chỉ ra con đường để thôi, còn đi hay không do mình.

    Vài lời đàm đạo với các bạn đạo hữu. Nếu dùng giáo lý TCG mà giáo hóa dc 1 người chưa tốt thành 1 người tốt cho xã hội thì là công đức bạn vô lượng rồi. Chúng ta không nên phê phán Tôn giáo nào xấu tốt cả, vì đức tin là cái khó đánh đổ nhất trong thế gian này

  18. #18

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Sesônglai Xem Bài Gởi
    Theo mình, câu ấy nằm cuối đoạn, là sau khi ông chủ trở về, thưởng 2 đầy tớ trung tín vào chung vui, quăng tên đầy tớ lười ra ngoài. Rồi đến những ai chống đối NGÔI VUA của ông chủ, là đem giết. Phân tích kỹ, là CHÚA ĐANG ĐỐI XỬ VỚI LINH HỒN LÌA ĐỜI. Vì ông chủ trở về nghĩa là ngày CHÚA TÁI LÂM, NGÀY TẬN THẾ GIAN, CHÚA XÉT XỬ LINH HỒN. Vậy "giết chết" là GIẾT LINH HỒN. Linh hồn lìa xác là cái chết thứ nhất bởi tận thế. CHÚA XÉT AI CHỐNG ĐỐI CHÚA LÀM VUA THÌ LÀ TỘI NẶNG NHẤT, LINH HỒN ĐÓ LẠI BỊ ĐEM GIẾT TIẾP, CHẮC KHIẾP LẮM, GHÊ HƠN KHÓC LÓC NGHIẾN RĂNG NHIỀU
    Xin lỗi bạn, bạn giải thích xong tôi càng rối thêm không biết bạn nói gì luôn. Tại sao chống đối chúa lại là tội nặng nhất, nếu ai đó chống đối thì là ng ta chưa hiểu phải dùng trí tuệ để giáo hóa chứ sao lại giết đi (kể cả linh hồn). Nói về tận thế: ngày này sẽ đến, nhanh hay chậm là do chúng ta, chúng ta cứ phải chém giết, hủy hoại môi trường (tạo nghiệp) thì sớm muộn gì chúng ta sẽ có ngày tận thế (bão lũ, nước biển dâng, chiến tranh hạt nhân v.v..) => lãnh quả báo. Tât cả là do con người tạo ra và gánh chịu hậu quả

  19. #19

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi lethanh Xem Bài Gởi
    Xin lỗi bạn, bạn giải thích xong tôi càng rối thêm không biết bạn nói gì luôn. Tại sao chống đối chúa lại là tội nặng nhất, nếu ai đó chống đối thì là ng ta chưa hiểu phải dùng trí tuệ để giáo hóa chứ sao lại giết đi (kể cả linh hồn). Nói về tận thế: ngày này sẽ đến, nhanh hay chậm là do chúng ta, chúng ta cứ phải chém giết, hủy hoại môi trường (tạo nghiệp) thì sớm muộn gì chúng ta sẽ có ngày tận thế (bão lũ, nước biển dâng, chiến tranh hạt nhân v.v..) => lãnh quả báo. Tât cả là do con người tạo ra và gánh chịu hậu quả
    Theo giáo lý TCG thì vai trò của Thiên Chúa là :

    Về mặt tình : Chúa là người tạo ra mọi thứ , kể cả con người . Xét trên mặt đó , thì Chúa là Cha mẹ ( vì hok xác định đc giới tính ) của toàn thể nhân loại , là nguyên nhân của toàn thể sự sống nên khi chống đối Chúa cũng đồng nghĩa : bất hiếu với cha mẹ , với tổ tiên , xem thường công ơn người tạo ra mình

    Về mặt lí : thì Chúa từng nói : ta là đường , là sự thật và là sự sống . Chống đối Chúa nghĩa là từ chối chân lý , từ chối sự thật , từ chối sự sống . Nếu Chúa toàn năng , toàn thiện , toàn trí thì không lẽ hướng dẫn con người đi sai đường ! ( ví dụ : Chúa cấm giết người , chống đối Chúa là bạn giết người , vậy giết người là đúng hay sai ? ) => Chống đối thiên chúa là đầu cội rễ mọi sự dữ , vì tất cả các tội lỗi đều có chung 1 điểm là chống đối thiên chúa , mà khi chống đối Chúa cũng đồng nghĩa việc chối bỏ sự sống ( vì theo luật nhân quả , gieo ác gặp ác , thiên chúa rất công bằng , cái chết là do chúng ta tự giết chúng ta , ác giả ác báo , cũng như phun nước bọt lên trời thì nó sẽ rơi vào mặt vậy đó ) , chúng ta phải hiểu như vậy , chứ không phải : " tụi bây cãi ta à , ta giết hết đấy , biết khôn thì nghe lời "

    Vậy phản nghịch Thiên Chúa là tội nặng nhất . Không hợp tình cũng không hợp lí

  20. #20

    Mặc định

    Trước khi CHÚA TRỞ LẠI LÀM VUA XÉT XỬ. Ngài đã ban nhiều dấu lạ để nhân loại biết để ý, tìm hiểu , học biết. Nhưng biết mà ko KHIÊM NHƯỜNG ĐÓN NHẬN, LẠI CAO NGẠO PHỈ BÁNG CHỐNG ĐỐI. Đến cả khi HỒN LÌA XÁC, LÀ THẤY MÌNH CÓ LINH HỒN, SAO KO NHẬN RA CHA CỦA LINH HỒN LÀ AI. Cái tâm chống báng ko từ bỏ thì TỘI SỜ SỜ RA ĐẤY. Tội nào thì HẬU QUẢ tương ứng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Quan niệm về việc Phóng Sanh của Phật Giáo Nguyên Thủy
    By Người Khăn Trắng in forum PHẬT GIÁO nguyên thủy
    Trả lời: 74
    Bài mới gởi: 06-08-2013, 06:56 AM
  2. Bổn Thiện
    By mynhan in forum Đạo Cao Đài
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 17-02-2013, 09:41 AM
  3. Địa ngục du ký của Cô Ba cháo gà
    By lyquochoang in forum Đạo Phật
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 01-12-2012, 02:52 PM
  4. Mình tìm đuợc nhiều truyện ma có thật rất hay
    By Thien_than_000 in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 30-05-2012, 11:09 AM
  5. Thượng đế là ai ?
    By kiennguyen in forum Đạo Cao Đài
    Trả lời: 371
    Bài mới gởi: 09-01-2012, 09:31 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •