Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 22

Ðề tài: Giai thoại võ thuật Việt Nam.

  1. #1

    Mặc định Giai thoại võ thuật Việt Nam.

    Nếu bạn đã từng say mê kiếm hiệp Kim Dung , Cổ Long …. với những tình tiết gay cấn , những chiêu thức độc đáo cùng các đạn hiệp lừng danh thì tôi chắc rằng bạn cũng sẽ hết sức hứng thú khi đọc những giai thoại hết sức ly kỳ nhưng cũng thật gần gũi và giàu nhân tính được lượm lặt dưới đây về các cao thủ võ lâm của Bình Định , của người Việt Nam và cả thế giới

    Giai thoại võ Bình Định


    Lão Khanh năm 1971 , đang bị gãy 2 cánh tay...còn đang băng bột , đã nhảy lên lôi đại tụi Đại-Hàn và trưỚc khi đánh , ông dơ 2 cánh tay bị gãy còn đang bó bột lên mà nói cùng ban khám giảo rằng :

    - 2 tay tôi đang gãy , nhưng chút nữa đây , tôi sẽ đánh thằng Mỹ Đen có bát đẳng Thái Thực Đạo sẽ gãy 2 tay...y như tôi vậy !

    Dĩ nhiên là không ai tin ? Nhưng dân Bình-Định thì bán tin bán nghi vì ai cũng biết Lão Khanh chính là đồ đệ duy nhất của ngài Hương Bộ , tuy là đang gãy 2 tay nhưng...chắc chi đã thua..
    ...
    Khi trọng tài dộng quả chuông cho 2 đối thủ so găng...

    Lão Khanh hét to lên một tiếng khủng khiếp và xuống bộ 2 tay gãy x và rồi lên bộ 2 tay x ( gạt) chân giả - Đá quét ngựa lui xoay lưng đá ( giả) nhảy tới dùng cùi chỏ tay hốt ngựa và đánh móc cùi tay , dập chỏ chim ném thằng Mỹ bát đẳng bay ra khỏi loi đài té dập xuống đồng đội ở hàng ghế khán giả có cấp tá Mỹ , ViệT và quân đội Đại-Hàn...tham dự , đã làm tên Mỹ Đen gãy đúng 2 tay y như lời Lão Khanh nói...

    Cả đồng đội Mỹ ôm bạn mình mà...khóc. Không còn ai dám thuợng đài. Lão Khanh bèn giơ cao 2 cánh tay băng bột mà hét lớn :

    - Bữa nay ta chỉ quýnh giỡn thôi , từ nay về sau còn ai khiêu chiến Võ Bình-Định thì ta sẽ quýnh chết không tha !

    Lão Khanh lúc bây giờ ( 1990) cũng đã ngoài 60...đêm khuya đi ăn giỗ về say chuệnh choạng , đi siểng tảng bờ đê , gặp phải thằng nhỏ đánh trâu về chuồng...

    cản lối đi , vì Trâu đi thành đàng trước sau và thường hay nhai cỏ...bên rào nếu thích , cà nhẩn nhơ nên Lão Khanh liền quát lớn :

    - ***** Mẹ thằng nhóc , mầy mau quánh nó sang bên cho tao đi , không tao đá chết nó bi giờ !
    Thằng nhóc vô cớ bị chửi , lại ỷ mình cũng là con cháu Thầy Du ( đệ tử 2 Tửu ), tên tuổi lừng lẫy đất Phú Yên chứ giỡn sao , nó liền ngồi ngay ngắn lại trên lưng trâu mà thách đố :

    - Ông có giỏi thì đá chết nó đi !

    Lão Khanh bị chạm tự ái , rụ say vẫn còn...liền cong chân đá vào bụng con trâu nghe kêu cái " bịch " , con Trâu to lớn gần 200 kí quỵ gối đùng ra tắt thở sùi bọt nhãi...
    Nhìn con Trâu chết , Lão Khanh nói :

    - Mầy dám thách đố dân Bình-Định à , con Trâu này chết là do mầy nói đó biết chưa?

    Thằng nhỏ hết hồn... bỏ trâu mà chạy về nhà kêu Tổ Ngoại la ơi ới :

    - Ngoại ơi , có thằng cha Võ Bình-Định say rụ đá chết trâu nhà mình...
    ...

    Thầy Du dáng người nhỏ con , ốm tong teo...cười nói :

    - Thắng nào mà đá chết trâu , nếu vậy là cao thủ rồi , mầy có muốn coi thì theo coi tao sẽ quánh cho nó gãy chân...để nó phải bò về Bình-Định , sẽ biết tao là ai !

    Trận đấu của Thầy Du và Lão Khanh cũng xảy ra trong chớp nhoáng , Thầy Du ra đến bờ ruộng
    thấy Lão Khanh đang chửi rủa lầm bầm cùng với mấy tên bạn già cặp kè...

    Thầy Du đã nhận ra đây là Lão Khanh , tên tuổi lừng lẫy và là chưởng môn phái Hương Kiểm Mỹ ở An Thái , ( Lão Khanh là thầy của võ sư Đinh Văn Tuấn ), biết đây là đối thủ lợi hại , nếu không lợi dụng hắn đang say , dễ dâu gì đánh bại được hắn , lâu nay Sư Phụ mình Hai Tửu cũng chỉ được xếp ngang hàng cùng Thầy với hắn mà thôi....

    Nếu không vì thương tiếc con Trâu , và vì mặt mũi....thì Thầy Du chắc chắn là không muốn đấu gian kiểu này , vừa nghĩ là chân Thầy Du lướt nhanh theo thế công ngựa tam giác chiến Kim Tự Tháp...lướt nhanh trên cỏ áp đảo Lão Khanh từ xa....

    Lão Khanh tuy là say , nhưng cũng nhận ra người lạ mặt đang đánh thi triển tuyệt chiêu ,. Lão liền dùng Ngưu Thanh Mã Bộ mà thối lùi rồi nhanh như cắt tiến lên , cả hai dùng tấn tí ngọ mà thi triển 1 chiêu duy nhất bằng tất cả nội lực , đó là 2 quả đấm thôi sơn đụng nhau qua chiêu Pháo Quyền , đâY là 1 môn võ thất truyền trong giang hồ lâu năm , lần đầu tiên cả 2 võ sư đất An Thái thi triển giữa ruộng , 2 quyền đụng nhau 1 tiếng nổ bùng to dội 2 triền núi xa xa vang lại làm chấn động tâm thần Lão Khanh trong 3 giây...thất thần , chỉ trong 3 giây ngẩn ngơ là tiêu rồi , tiếng Thầy Dui thét lớn :

    " Giết "

    Thầy Du đã trụt bộ Đồng Tử Bái Quan âm dùng tay kia chặt vào đùi Lão Khanh và đánh bay ra xa té sỏng soài chỏng gọng chỏng mông....

    Sau tiếng thét của Thầy Du : " Giét "...

    Lão Khanh sờ soạng thấy đùi mình dường như đã bị gãy , lão hoàn toàn tỉnh rụ lúc này , biết không còn đứng dậy được nữa. Lão Khanh liền quây tròn người vắt mình dậy theo thế toạ thiền vắt cái chân gãy lên gối phải và xoè tay ra , tay kia ngửa lên trời.... mời Thầy Du xuất chiêu thứ 3 ...

    Thầy Du tím mặt lúc này , nói với thằng nhỏ :

    - Mầy kêu hàng xóm ra mổ trâu và chia nhau cho cả làng ăn đi.

    Thầy Du không nói nữa , tay vẫn còn nắm cú và để sau lưng , quày lưng bỏ đi và nói trỏng cùng Lão Khanh :

    - 3 tháng sau Lão Phu sẽ đi An Thái thăm Ngài !!!

    Lão Khanh mớI là cao thủ kỳ quặc trong làng Võ ở Bình-Định , gãy 2 tay còn lên đài , gãy chân mà còn đi khiêu chiến...

    Thật ra thì Lão Khanh không có bị gãy chân , cái chiêu của Thầy Du chỉ đánh bay Lão Khanh chỏng gọng chỏng mông , cú chặt cương đao chỉ làm sút bắp chân Lão Khanh thôi , nên Lão đứng lên không được nữa cọng với say rụ nên Lão Khanh buộc phải toạ thiền đánh chiêu lưỡng bại câu thuơng ( cả 2 cùng chết ). Thầy Du chưa muốn chết , nên rút lui lặng lẽ , vì 1 cánh tay đã bị Lão Khanh phế mẹ nó rồi...

    Pháo Quyền của Lão Khanh đã đấm gãy 3 ngón tay của Thầy Du lún sâu nát bét vào nửa bàn tay , tàn tật suốt cuộc đời , trở thành đại hiệp 1 tay và 2 ngón...
    ...
    Thầy Du chỉ nói đúng 1 nửa...

    Là Lão Khanh phải bò về An Thái trong ngày hôm đó , nhưng Thầy Du không ngờ nội kình của Lão Khanh đánh què tay mình luôn ( nên nhớ bàn tay của Thầy Du ngâm thuốc từ nhỏ không biết đau ) nên đánh ở trên không lại Lão Khanh , Thầy Du liền trụt bộ đánh bay Lão Khanh để mong giữ hoà....


    (còn tiếp)
    (st)
    Last edited by khuyetdanh; 29-04-2010 at 11:01 AM.

  2. #2

    Mặc định

    lợi hại !!:rock_on::nail_biting:

  3. #3

    Mặc định

    ở đâu ra vậy...ghê thiệt!!:votay:
    pót tiếp đê!!
    Last edited by CongTrikekeke; 29-04-2010 at 10:23 PM.

  4. #4

    Mặc định

    Võ sư Hồ Ngạnh thắng Trịnh Hùng Trí


    Triều đình Huế triệu Hồ Ngạnh từ Thuận Truyền (Bình Định) đến kinh đô dạy côn - quyền cho một số thanh niên hoàng tộc hâm mộ võ Bình Định. Trong số vài chục học viên của Ngạnh có một ông hoàng rất thông minhvà lúc nào cũng muốn " vét sạch tài nghệ" của thầy. Ông hoàng này tìm mưu tính kế , tạo cơ hội cho thầy mình thượng đài với các danh sư khác. Có thế mới hy vọng " học hết " được những "đòn" tuyệt đỉnh của cả hai bên. Khó khăn là ở chổ biết chọn ai mới tương xứng với tài nghệ siêu đẳng của thầy.

    Trong những người hành nghề Sơn Đông mãi võ hiện đang có mặt tại chợ Đông Ba, có một võ sư thượng thặng về môn trường đao, tên là Trịnh Hùng Trí sẵn sàng nhận lời mời thi đấu của bất kỳ ai và bất cứ môn võ công gì trong " thập bát ban võ nghệ". Ông hoàng trẻ mời Trí thượng đài với thầy mình .

    Ngày gặp gỡ đã đến, Trịnh Hùng Trí, vị võ sư đàn anh của nhóm Sơn Đông mãi võ , đến chào Hồ Ngạnh với nụ cười ngạo mạn. Ngày hội ngộ đột xuất này được tổ chức tại khu chợ Gia Lạc.

    Qua nữa giờ thi đấu , những người ủng hộ Hồ Ngạnh càng lo ngại vì Ngạnh hoàn toàn bị động, bởi đây là lần đầu ông đấu roi trên võ đài. Thường thì ông đấu trên những khu gò rộng - đấu bằng tất cả sức bình sanh quyết sống mái với bọn cướp của giết người chứ không khoan nhượng...hoặc cũng có khi ông dượt với bằng hữu trên những bãi cát ven sông dài - học hỏi nhau từng đòn đánh hiễm hóc sáng tạo một cách vô cùng thoải mái. Còn ở đây , bắt buộc phải hạn chế tấn công trước một đối thủ tầm cở quốc tế như Trịnh võ sư, Ngạnh càng lúng túng , Trí càng khai thác nhược điểm ấy tấn công tới tấp. Thanh trường đao của Trí vun vút không ngớt tung ra những đòn đao lạ, dũng mãnh, rợn người.

    Ông hoàng hét to " xin dừng cuộc đấu", roi đã bị đao chém gãy lìa thành hai đoạn. Lập tức một thanh roi mãnh khãnh khác được ném nhanh vào tay thầy.Trịnh Hùng Trí khiếu nại " Roi bị lâm đòn triệt kích gãy lìa , tức là giây phút toàn thắng của đao đã gần kề. Tại sao không để cho đao tiếp tục sử dụng một vài đường quyết định sau đó? ".

    Ông hoàng chưa biết phải trả lời sao cho ổn. Hồ Ngạnh từ tốn tỏ vẻ tán thành ý kiến của Trịnh võ sư. Ông quay người về ông hoàng như có muốn có riêng vài lời , nhưng vẫn cố ý để Trí cùng nghe: "Lần sau nếu rủi roi bị chém gãy hoặc chém rơi...cũng xin đừng bận tâm. Chỉ khi nào !...Ngạnh chưa nói hết câu sau đã nghe tiếng xé gió của đao từ sau chém tới...Bất giác, Ngạnh cảm thấy phấn khởi lạ thường vì qua đường đao "lạc lõng" này , ông phát hiện chính xác hơn về thực lực đao pháp của đối phương...đúng vào lúc cả hai đang tập trung cao độ vào các thế đánh rất lạ của nhau...thì cũng là lúc roi bị chém trúng lần nữa! Lần này roi bị chém lìa ở chỏm khoảng 30 cm. Mọi người lại hồi hộp và chăm chú nhìn theo đường bay ...nhảy múa, nhào lộn trên không của mảng roi vừa bị chém...như đang xem trò "ảo thuật"...Thật chẳng ai ngờ , chính đó là đòn "trí hoặc" của Ngạnh

    Nhanh như tia chớp - phần roi dài còn lại đã biến tác dụng thành mũi dao sắc sảo , đâm xuyên qua ...chiếc thắt lưng xanh có thêu dòng chữ Hán "vô địch võ lâm" của Trí. Bằng đòn đánh gia truyền được gọi là "trí hoặc"ấy, Ngạnh đã gây cho đối thủ tài ba của mình cảm giác ghê rợn - ngỡ như bị đâm xuyên từ bụng đến sau lưng bằng chính thanh roi vừa được "mình"vạt nhọn gíup cho Ngạnh.Tay đao không tự chủ được nữa...chỉ còn chờ Ngạnh sử dụng thêm động tác dọa nữa là đoạt được ngay thanh đao khổng lồ trong tay nhà vô địch đối diện. Vâng, Hồ Ngạnh đã làm hoàn toàn đúng như thế bằng thế võ "Ưng trảo quyền" rất ngoạn mục trong tiếng hò reo của mọi người.

    "Hồ Ngạnh danh bất hư truyền", Trịnh Hùng Trí đã trang trọng phát biểu như vậy sau trận đấu lịch sử này.



    (Còn tiếp)

    (St)

  5. #5

    Mặc định

    hay quá, pót nữa đi huynh khuyetdanh

  6. #6

    Mặc định

    Lý Huỳnh thách đấu Lý Tiểu Long


    NSƯT Lý Huỳnh vốn xuất thân là con nhà võ. Quê hương ông thuộc miền Tây Nam bộ. Từ nhỏ Lý Huỳnh đã bắt đầu tập luyện võ nghệ, Lý bái Hai yến, một võ sư phái võ cổ truyền dân tộc làm sư phụ.

    Hồi ấy Lý tỏ ra có thiên khiếu về võ học. Bắt đầu bái sư từ năm 9 tuổi,3 năm sau "Thập ban võ nghệ" của thầy Hai Yến Lý đã tinh thông . Thầy Hai yấn thấy không còn gì để dạy bèn bảo Lý lên Sài Gòn tầm sư học nghệ.
    Sau đó Lý theo hai thầy học võ: một vị là võ sư Quyền Anh, một vị cao thủ nội gia phái Thiếu Lâm.

    Khoảng 22-23, Lý Huỳnh bắt đầu có tên tuổi ở trên võ đài. Thâp niên 60 tên tuổi của lý Huỳnh vang dội khắp lục tỉnh Nam bộ với các trận đấu để đời: Đánh bại võ sĩ Francois, nhiều năm liền Vô địch Đông Dương ỡ võ đài Tinh võ, sau đó đả bại Mạch Trung Phương - vô địch miền Trung Trung bộ..
    Lý Huỳnh có biệt danh là Con báo đen của miền Tậy nam Bộ.

    Sau này Lý Huỳnh còn tham gia đóng phim, hồi đấy thấy phim võ thuật của Việt Nam còn rầm rộ chứ thế hệ của ông qua rồi thì Việt Nam hầu như chẳng còn làm được những phim như thế nữa.

    Tên tuổi, tài năng trên võ đài đã đưa Lý Huỳnh bước vào lĩnh vực điện ảnh
    Hồi ấy màn bạc Sài Gòn bị chiếm lĩnh của loại phim action của Hồng Kông, với các diễn viên: Vương Vũ, Địch Long, Khương Đại Vệ... nhưng tên tuổi lớn nhất vẫn là người sáng lập Triệt Quyền Đạo Lý Tiểu Long

    Bộ phim đầu tiên mà Lý đóng có nội dung tương tự như bộ Tinh Võ Môn của Lý Tiểu Long. Tên tuổi của Lý HUỳnh được ái mộ không kém "Con rồng nhỏ" của Trung Hoa.

    Đạo diễn khét tiếng Đinh Trung (người Đài Loan) - người chĩ đạo võ thuật cho Lý Tiểu Long trong Phim Đường Sơn đại huynh, nghe tên tuổi của Lý ở Sài Gòn tìm tới cộng tác làm phim bộ phim "Cú đấm giận dữ" trong thời gian bấm máy quay, một hôm Đinh Trung đề nghị với Lý: " Ngộ thấy nị, võ công cao cường, nị cũng họ Lý. Vậy nị có dám đấu với Lý tiểu long không?"

    Tự ái dân tộc,Lý Huỳnh lập tức đưa chiến thư khiêu chiến sang tận Hồng Kông, đáng tiếc thời gian này Lý Tiểu Long đang ở Hollywood đóng bộ phim cuối cùng của đời mình, sau đó ít lâu Lý Tiểu Long đột tử...

    Một cái chết để lại bao thương tiếc cho khán giản hâm mộ phim võ thuật, Lý tiểu Long trở thành huyền thoại, còn họ Lý An nam bấy giờ tiếc hùi hụi khi không có cơ hội thách đấu với Lý Tiểu Long.

  7. #7

    Mặc định

    Bầu Lòng là một làng nhỏ ở về hướng Bắc Sài Gòn lối 80 cây số, trước kia thuộc Tỉnh THỦ DẦU MỘT (Bình Dương), rồi thuộc Tỉnh Bình Long.(Tỉnh Bình Phước.)

    Từ Sài Gòn lên Bầu Lòng phải theo Quốc lộ 13, qua Lái Thiêu, Bình Dương, Bến Cát, Lai Khê, Bến Đồng Sổ, Bầu Bàng rồi Bầu Lòng đến Chơn Thành, Hớn Quản v.v…

    Bắt đầu từ Bến Cát trở lên ta thấy rất nhiều cao su mà trước kia người Pháp mộ dân phá rừng để trồng, lấy gốc cao su thay cây rừng thì chúng ta cũng tưởng tượng rừng Bầu Lòng ngày xưa trông lớn bực nào ?

    Từ năm 1898 người Pháp bắt đầu khai thác đến miền rừng thiêng nước độc nầy và cũng gấm ghé phá rừng.

    Thuở ấy dân cư còn thưa thớt, mỗi làng không nhiều hơn 30 nóc gia nhưng họ cũng thành lập Ban Hội Tề như những làng khác.

    Việc phá rừng lập nghiệp của người dân quê thật là thiên nan vạn nan. Họ rủ nhau đi khẩn hoang, họ đem cả gia đình tài sản đến một vùng nào đó. Khởi sự họ đốn cây cất nhà gần nhau rồi phá rừng, đốt rẫy và khởi sự tỉa lúa trồng khoai. Sau vài mùa, coi bộ yên nơi yên chỗ, họ mới công cử vài người lớn tuổi có uy tín về Tỉnh xin lập làng, lập ấp và họ được thỏa mãn ngay.

    Những gia đình khẩn hoang nầy phần đông đều giống nhau. Họ có ít lắm cũng một đôi Trâu hay Bò, một cái xe BO và một vài gia súc khác để nuôi gây giống. Người gia trưởng đen đúa, nhưng bậm trợn, sức vóc mạnh mẽ, một bà vợ mộc mạc quê mùa nhưng chí thú làm ăn, vài đứa con ngây ngô ốm đói…
    Họ sống đơn giản, tận lực khai phá, để sống ấm no, bất chấp cả rừng thiêng nước độc.

    Sau vài ba mùa, đời sống của họ tạm đủ với gạo đỏ, củ khoai, ngoài việc sự lập làng lập ấp, họ cũng không quên tín ngưỡng riêng, lập một ngôi đình và một cảnh chùa như bao nhiêu làng khác. Lần lần xuất đinh trong làng tăng thêm, đôi khi nhiều nguời xứ khác đến xin với Ban Hội Tề để nhập dịch. Ngoài việc đồng áng, thú vui của người dân là rủ nhau đi săn chồn đuổi thỏ với bầy chó cỏ, con nào con ấy chỉ bằng bắp chơn, nhưng đánh hơi rất tài, chạy theo con thịt rất bền và dai như đỉa đói. Trẻ nhỏ thì cùng nhau rấp rào đánh lưới thỏ hay gài bẫy bắt chim, đuổi cút. Những đêm trăng họ tề tựu lại sân đình, nhà việc hay nhà Ông Hương Cả, Hương Chủ để bày với nhau những trò giải trí lành mạnh, không kém phần hào hứng.

    Người lớn thì đẩy cây, kéo tay, bẻ chơn, giã gạo thi hay thực tế hơn là học võ để giữ mình. Trẻ nhỏ thì chơi những trò nhộn hơn như : U-U bắt Mọi, Nhảy Chan-Chán-Chậu, tập Chuồng-Chuồng hay Bịt mù khảo lon, những trò giải trí mà người lớn trẻ con đều ưa thích.

    Ngày Kỳ Yên, Kỳ Bông hay những rằm lớn còn vui hơn nữa, người người đều nô nức dự lễ với niềm tin tưởng nhiệt thành.

    Làng Bầu-Lòng với tương lai đầy hứa hẹn…
    Ngày mai sung mãn phì nhiêu.


    Cọp về làng

    Suốt một tháng qua, dân làng Bầu Lòng bị một cơn đe dọa trầm trọng. Nguyên do là có cọp về làng quấy nhiễu.

    Không phải là cọp mới về làng lần nầy là lần đầu tiên đâu, nhưng mấy lần trước, cọp về bắt chó, bò, heo rồi đi mất, hoặc bị dân làng xua đuổi bằng tên tẩm thuốc, chó săn, mõ tre, thùng thiếc, khiến cho mấy Ông BA-MƯƠI nhận thấy dân làng tiếp rước không được thân mật, hoặc hoảng sợ mà bỏ đi.
    Lần nầy, cọp về làng phá nhiều hơn trước. Mỗi đêm mỗi bắt bò, chó, heo hoặc trâu nghé mang đi, mặc cho mõ tre thùng thiếc khua chát óc, cọp cũng không bỏ mồi.

    Mấy ông thợ săn rình rập suốt đêm nầy qua đêm khác, để rồi khi gặp không dám bắn mũi tên nào vì Ông BA MƯƠI to sầm sầm vừa thấy là kinh khủng rồi. Còn mấy chú chó săn tối đến là chui xuống gầm giường không sủa được một tiếng cho ra hồn, có chăng thì chỉ rên ư ử…

    Lần lần cọp khủng bố dân làng cả ban ngày chớ không chờ đến ban đêm nữa. Muốn ra đồng làm lụng, họ chờ mặt trời lên cao hơn một sào rồi hú nhau ra hiệu để gom lại mà đi chung, mỗi người ngoài dụng cụ của mình cũng không quên đem theo khí giới hộ thân như lao, mác thông, lưỡi đồng hay roi trường, còn đàn bà thì cả mõ tre, thùng thiếc.

    Lần nọ, cọp toan bắt trâu ở Gò Đậu cách làng không xa quá 200 thước nhưng nhờ con trâu phát cổ của ông Hương Sư chống cự kịch liệt thêm mấy con trâu cái có con đến vây chém tiếp làm cho Chúa Sơn Lâm rống lên vài tiếng thật to rồi chạy dài không dám bắt trâu nữa.

    Từ đó người ta xem con trâu Pháo của ông Hương Sư như con vật quí, bao nhiêu trâu bò gom lại một nơi để cho con trâu Pháo cầm bầy.
    Khổ nhứt là toán người đi kéo củi thì không làm ăn gì được. Bò mà nghe hơi cọp thì mang xe chạy trối chết, bất kể hầm hố chông gai, xe gãy tan tành, bò chạy mất, còn chủ thì không bưu đầu sứt trán cũng gãy tay.

    Suốt tháng trường không biết làm cách nào tránh nạn cọp hoành hành mấy ông Hương chức mới bàn nhau xuống Ông Cai Tổng xin lãnh súng về bắn cọp.

    Ý kiến của Ông Hương Quản vừa đưa ra được mọi người tán thành ngay và sáng hôm sau Hương Cả và Hương Quản cùng về Tổng, xin thầy Cai cấp súng. Đường về Tổng cũng toàn là rừng rú không chắc là đi yên lành. Họ bèn dùng phương pháp đâm tỏi thoa mũi bò, đồng thời mượn con trâu Pháo của Ông Hương Sư đem theo phòng khi gặp cọp cho nó nghinh chiến và trên xe còn có ba bốn anh lực điền gan dạ cùng mình đem theo khí giới để hộ vệ hai ông Hương Chức.


    (còn tiếp)
    (st)
    Last edited by khuyetdanh; 30-04-2010 at 09:27 AM.

  8. #8

    Mặc định

    Lãnh súng

    Hai ngày sau, Ông Hương Cả và Hương Quản lãnh súng về làng. Theo thủ tục thì không được lãnh mau lẹ như thế đâu nhưng nhờ Ông Cai Tổng thông cảm nỗi khổ dân của làng mà bảo lãnh giùm, cho nên Chánh Chủ tỉnh mới cấp cho cây súng " ca-lip đuôi " (nòng 12) với 10 viên đạn, mỗi viên tròn, nhồi thuốc súng để bắn ra 9 viên đạn khá nhỏ (chevrotines) để đem về bắn cọp.

    Dân làng nghe nói lãnh được súng, mừng rỡ vô cùng. Từ đó, ông Hương Quản đi đâu cũng ôm kè kè cây súng một bên, dẫn theo chú Phó Hương Quản và chú Cai Tuần, mỗi người cầm một cây roi trường bóng láng.

    Dân làng bắt đầu tin tưởng, yên chí làm ăn vì mỗi ngày Ông Hương Quản và hai người hộ vệ đi từ đầu làng đến cuối làng rồi trở lên để canh chừng động tịnh. Ban ngày, họ ra đồng làm lụng, tối đến đóng kín cửa nẻo, nằm yên, nhưng cọp chỉ ngưng hoạt động độ chừng mươi ngày rồi bắt đầu làm dữ trở lại.

    Dường như có linh tính, hễ Ông Hương Quản xách súng đi đầu làng thì cọp xuất hiện ở cuối làng để bắt heo, bắt chó. Ban đêm, khi Ông Hương Quản đi rông (ronde) về, treo súng lên vách thì tiếng cọp " Cà-um " rền trời. Có một đêm, cọp lại về nhà Ông Hương Quản bắt một con heo, Ông Hương Quản xách súng lên cò, bước ra sân nhìn thấy Ông "Ba Mươi " thì hốt hoảng, thối lui, không dám bắn một tiếng lấy oai, dù là bắn chỉ thiên…đành để cho cọp bắt heo đi mất. Sáng hôm sau, ông tìm Hương Cả, mà báo cáo miệng :

    - Bẩm Cả, đêm rồi cọp về bắt heo tại…nhà tui.

    - Sao ? Thằng Hương mầy có bắn nó phát nào không ? Tao không nghe súng nổ.

    - Dạ…Dạ…

    - Không có bắn sao ? Bậy quá, sao không bắn nó ?

    - Dạ, nó lớn quá trời quá đất. Tui sợ bắn nó không trúng, nó không chết thì…tui cũng chết.

    Sau một hồi thảo luận, cả hai đồng ý, cho đánh mõ mời toàn ban hội tề nhóm lại, rồi sau đó Hương chức đồng ý về tỉnh xin Lính Tập về giết cọp. Hôm sau, họ cụ bị lên đường, cũng đâm tỏi thoa mũi bò, cũng trâu Pháo, cũng mác thông và súng…để xin binh tiếp viện.

    Lần nầy Ông Cai Tổng không còn sốt sắng trong công việc xin lính tập nữa. Sau khi nghe hết những lời thỉnh cầu, ông chỉ cười rồi bảo :

    - Ối, chuyện dễ ợt hè mà Cả lo quá ! Cả và Hương Quản nên về rước thầy nghề võ đánh cho một lần thì cọp tởn tới già chớ có gì đâu mà phải xin lính tập cho rộn chuyện. Làm vậy không sợ Tây nó chê dân mình bất tài sao ?

    Biết không thể lay chuyển ông Cai Tổng được vì ông là người ăn một đọi nói một lời, hai ông Hương chức Bầu Lòng đành trở về và suy gẫm lời ông Cai Tổng bèn rước thầy nghề võ về đánh cọp ; vậy là hữu lý.


    Ông thầy Gia Bẹ
    Sau khi dọ hỏi mấy ngày Ông Hương Cả cho người đem lễ vật qua Gia Bẹ (thuộc tỉnh Gia Định) rước thầy nghề võ về Bầu Lòng trừ cọp.

    Thật vậy, làng Gia Bẹ có ông thầy nghề võ tục gọi Ông Tám rất có tên tuổi.

    Thưở thiếu thời, ông từng đụng độ với nhiều tay danh sư và luôn luôn ông thủ thắng. Cọp beo ông cũng từng chiến đấu, phần nhiều chúng chịu được vài chục roi là cúp đuôi chạy mất hoặc trúng nhằm chỗ nhược, chết tại chiến trường.

    Quanh vùng Ông Tám ở, luôn cả làng Gia Bẹ, trộm cướp đều kiêng oai, không hề dám về phá quấy.

    Mặc dầu tuổi đã ngũ tuần, nhưng ông còn tráng kiện, tay chân gân guốc, đi đứng gọn gàng, sức ăn còn bằng một thanh niên trai tráng. Mỗi ngày ông đều tập dượt và học trò của ông học võ, dù dạy lén, cũng đến mươi người.

    Khi đoàn sứ giả Bầu Lòng qua tới, Ông Tám tiếp đón rất nồng hậu và không đợi phải " Tam Cố Thảo Lư " như Lưu Bị cầu Gia Cát, ông Tám lật đật cắp roi trường đi liền.

    Hai ngày sau, dân làng Bầu Lòng lại sống trong rạo rực và tin tưởng ở ông thầy Gia Bẹ. Ông Cả lãnh phần tiếp khách quí. Mọi người đều đến nhìn ngắm ông thầy võ với cặp mắt tò mò và thán phục.

    Ông Hương Cả và Ban Hội Tề thay nhau chuyện trò với Ông Thầy thật là thân mật. Ông Cả sai con lo cơm nước, bắt gà làm gỏi, mua rượu ngon


    (còn tiếp)
    (st)

  9. #9

    Mặc định

    Buổi cơm chiều hôm ấy ăn sớm hơn thường lệ và hầu hết Hương chức đều có mặt tại nhà Ông Cả để dự bữa cơm chiều giống như bữa đám giỗ nho nhỏ. Mọi người vui vẻ chuyện trò, nhưng cơm rượu vừa được nửa bữa thì có tiếng la thất thanh đâu đấy. Mọi người buông đũa, nhìn ra sân vừa đúng lúc cọp nhảy vào sân, nhìn vào nhà, mặt to chần vần, vóc cao như con ngựa, thật là khủng khiếp !

    Mọi người dường như nín thở, im lặng hoàn toàn, tiếng một con ruồi bay qua nghe cũng rõ. Cọp cũng im lặng đứng nhìn hồi lâu rồi ngồi xuống chống tó, quít đuôi, nhìn vào nhà như khiêu khích, như đợi chờ…

    Và lúc ấy người ta yên lặng và cũng đợi chờ. Họ chờ gì… ?

    Họ chờ đợi việc mới lạ mà họ vừa quên đi trong chốc lát. Đó là chờ ông thầy Gia Bẹ trổ tài. Nhưng chờ mãi hồi lâu không thấy gì lạ, họ nhìn lại thì thấy ông thầy Gia Bẹ ngồi chết trân, mặt xanh như tàu lá, cắt không còn hột máu… trán rịn mồ hôi.

    Họ hiểu ra và biết rằng ông thầy đã … sợ cọp rồi. Vậy không lẽ để yên chờ cho cọp chụp, nên họ tự động cùng nhau la hét, đánh thùng thiếc mõ tre, những phương tiện tự vệ tiêu cực mà lúc nào cũng có sẵn để đuổi cọp như bao lần khác.

    Cọp biết mình bị xua đuổi, uể oải đứng lên, vươn vai, rồi chầm chậm bước khoan thai, từng bước từng bước một, còn cà um mấy tiếng như dọa nạt rồi biến vào rừng.

    Bây giờ mọi người mới hoàn hồn, kể cả ông thầy. Ông thú thiệt :

    - Trời đất quỉ thần ơi ! Cọp nầy lớn quá trời quá đất…Tôi mới thấy lần thứ nhứt.

    Vừa nói, ông vừa lắc đầu coi bộ buồn xo làm cho mọi người cũng buồn lây. Càng lo sợ, họ càng thương ông thầy võ hơn.

    Hôm sau, người ta thấy ông Hương Cả cho người đâm tỏi thoa mũi bò, ông Hương Quản vai đeo súng đứng chờ lịnh.

    - Hương Quản mầy đưa ông thầy về, rồi sẵn trớn mầy xuống luôn dưới thủ, bẩm lại với ông Cai Tổng coi ổng tính làm sao chớ cứ như vầy hoài… đây rồi dân làng bỏ hết công ăn chuyện mần thì có phương chết đói cả lũ.

    Ông Hương Quản chán nản, cúi đầu vâng lịnh ra đi.



    (còn tiếp)
    (st)

  10. #10

    Mặc định

    Một giờ sau, ông Ất ông Giá đến chào ông Cai Tổng và Hương chức rồi đứng chờ lịnh.

    - À, hai đứa bây đến đó hả ? Sao tụi bây ? Có rảnh không ? Có rảnh thì làm ơn giùm tao lên trên Bầu Lòng với Hương Quản đây, coi con cọp nào đó về làng phá dữ quá, họ sợ làm ăn gì cũng không được.

    - Dạ bẩm Thầy tôi rảnh chớ không có việc gì.

    - Dạ thưa tui cũng rảnh.

    - Ừa, rảnh thì đi giùm. Nghe nói mấy bữa rày có rước ông thầy nào đó mới thấy cọp thì thiếu điều muốn té… mà đánh đập nỗi gì.

    - Dạ. Bẩm Thầy để tôi về lấy roi và dặn bầy trẻ cái đã…

    - Dạ. Bẩm Thầy cho tui về thay đồ rồi đi luôn thể.

    - Ừa, lẹ lẹ đi hai em. Nhớ ở lại trên đó giúp giùm cho xong việc rồi về, chớ bỏ nửa chừng đa. Có đánh thì đánh cho nó tởn tới già, còn có đánh chết được thì chở về đây qua thưởng cho.

    Nửa giờ sau, ông Ất và ông Giá theo Hương Quản về Bầu Lòng. Riêng Hương Quản thì rất ngao ngán và nực cười thầm cho ông Thầy Cai Tổng, chưa chi mà mong chở xác cọp về…

    Viết đến đây tưởng cũng nên phác họa vài nét đơn sơ về ông Ất ông Giá.

    Ông Ất tuổi độ trên ba mươi, người cao lớn, nước da bánh ếch, cổ tay no tròn như ống tre. Người ta đồn rằng bắp tay ông chỉ có một cái xương mà thôi, nhưng chỉ là giả thuyết chớ chưa ai dám quả quyết. Lông tay và lông chơn của ông xồm xàm đen trại. Ông chuyên sử dụng roi trường bằng cây Mật Cật to bằng cái chén đen mun.

    Ông Giá thì trái lại, trắng trẻo, mảnh khảnh hơn ông Ất độ một bảy một mười. Tay chơn ông cũng liền lạc, nhặm lẹ, cũng chuyên sử dụng roi trường. Tài ông Ất ông Giá thì hầu hết mọi người biết võ đều kiêng nể. Tuy không phải anh em ruột nhưng thương nhau còn hơn ruột thịt và đi đâu cũng có nhau.

    Chiến đấu

    Xe bò đi suốt ngày đêm mới về tới Bầu Lòng.

    Ông Hương Cả lo tiếp đãi như lần trước. Ông sai người lo cơm rượu nhưng cả hai đều từ chối bảo có gì ăn nấy, không uống rượu để tỉnh táo mà đánh cọp vì cọp xuất hiện bất ngờ.

    Tuy vui vẻ tiếp đãi, nhưng trong thâm tâm ông Hương Cả và toàn ban hương chức Hội Tề cũng đồng tâm sự với Hương Quản trên suốt con đường rừng dài thăm thẳm…

    Bữa cơm trưa vừa xong, ông Ất bảo ông Giá :

    - Cọp đâu không thấy ; hễ đánh thì đánh phứt đi cho rồi chớ nếu ở đây hoài bỏ hết công chuyện nhà chịu gì nỗi…

    Ông Ất vừa dứt lời thì nghe một tiếng " hự " thật to ở ngoài sân, tiếp theo những tiếng la thất thanh của lũ trẻ và tiếng chó ăng ẳng.

    Dường như có linh tánh, nên cọp khi biết có thầy nghề võ đến là về làng thử sức ngay. Mọi người còn đang khiếp sợ tìm chỗ núp rình xem ông cọp khổng lồ thì ông Giá nhanh nhẹn cắp roi trường, nhảy ra sân thủ thế, còn ông Ất tay chống roi đứng cạnh cửa mạch, tay kia còn cầm tăm xỉa răng như người vô sự đứng coi…

    Ở ngoài sân, cọp thấy có người nhảy ra thủ thế, bèn mọp xuống, rồi bất kể lợi hại nhảy đến chụp đùa. Ông Giá nhẹ nhàng nhảy qua một bên tránh khỏi, rồi thuận tay ông chỉa một ngọn roi đâm trúng hông cọp khá mạnh. Cọp rống lên một tiếng như tức giận lắm, nhảy trở lại chụp liền.

    Ông Giá loang roi vun vút, lúc đập lúc quơ, cọp nhảy tới nhảy lui miệng luôn gầm thét…

    Bụi bay mù mịt, ở ngoài người ta coi mê mệt, hết sợ phần nào, họ lần ra khỏi chỗ núp rồi lần ra sân, xem mê mẫn thích thú. Lúc ấy ông Ất cũng đứng tại cửa mạch mà coi như mọi người, không thèm tiếp tay với ông Giá.

    Độ hút tàn điếu thuốc, cọp hộc lên một tiếng, nhảy ra ngoài vòng chiến đấu, nằm ngửa thủ thế đưa bốn chân lên trời.

    Theo mấy thầy nghề võ nói lại thì đó là miếng " trâu vằng " miếng tổ của cọp. Ai sơ xuất nhảy vào thì chết. Roi đánh vào thì bị cọp bắt roi, tiện dịp cho cọp đoạt roi, móc họng địch thủ.

    Ông Giá thấy cọp thủ thế trâu vằng. Ông cũng không thèm đánh nữa, đứng chống roi nghỉ cho khỏe.

    Một hồi lâu, cọp không thấy ông Giá phá miếng nghề của mình và cọp cũng nghỉ mệt xong, hộc lên một tiếng rồi nhảy trở vô vòng chiến đấu. Ông Giá vung roi đánh tiếp.


    (còn tiếp)
    (st)

  11. #11

    Mặc định

    Một lần nữa, dân Bầu Lòng được dịp xem say sưa, xem mê man, cát bụi tung mịt mù không còn phân biệt được người và thú. Lúc sau, cọp lại mệt bèn dùng miếng cũ, nằm ngửa thủ thế trâu vằng. Ông Giá chống roi đứng chờ tái chiến.

    Theo lời người xưa kể lại, cọp rất giỏi võ. Mỗi lần giao đấu với ai, người hoặc thú khác, cọp ta đều chú ý học hỏi những miếng hay, vì thế, nghe có thầy nghề võ ở đâu là tìm đến đấy để thử sức. Càng thử sức nhiều thì cọp chiến đấu càng giỏi, biết nhiều miếng võ bí hiểm và lẫn tránh các đòn rất tài tình.

    Hễ hơn thì hạ địch thủ, liệu thua thì bỏ xứ đi mất, nhưng cũng nhớ rất dai mối thù thất bại chua cay, có dịp là tái đấu đặng rửa hờn.

    Lần này, chờ cũng không thấy ông Giá phá miếng trâu vằng, cọp lại trở mình phóng vào vòng chiến đấu.

    Phen này ông Giá đánh rất kịch liệt, roi loang nghe vo vo, lúc đánh trật, roi lún xuống đất, bụi cát tung bay, và không bao lâu người ta nghe tiếng cọp rống thật to và vọt một cái ra ngoài vòng chiến toan chạy về rừng. Nhưng, người ta nghe cọp rống thêm một tiếng nữa to hơn và dài hơn, nhìn lại thấy ông Ất đang đứng bên xác cọp, cọp còn vặn mình sắp chết.


    Tất cả mọi người đều không thấy ông Ất đánh cọp. Nhưng ông Ất đã độ được đường rút lui của cọp, nên lúc cọp phóng vào rừng, hướng ông Ất đang đứng, ông bèn chống roi phóng mình ra chận đầu đánh một roi là cọp hết đường tránh né và chịu chết dưới ngọn roi ngàn cân của ông.
    Chờ cọp chết hẳn, người ta mới dám mon men lại coi. Ông Ất lấy cỏ tranh thui ngay bộ râu mép cọp rồi mượn người khiêng chất lên xe bò. Ông Giá vấn một điếu thuốc hút say sưa… rồi ra giếng xách nước tắm cho sạch bụi chiến trường. Riêng ông Hương Quản hớn hở ra mặt, lấy thước đo ngang đo dọc coi con cọp được bao lớn đặng làm " phúc bẩm " (làm tờ báo cáo lên cấp trên. S.N.).

    Ông Ất toan xin tỏi đặng thoa mũi bò thì ông Hương Cả cản lại mà rằng :

    - Đâu được em… Mấy em phải ở lại dùng với qua một chén rượu lạt mới phải chớ…

    Ông Ất còn đang lưỡng lự thì ông Giá bước vào, nghe thế bèn bảo :

    - Ờ phải đa, tụi mình ở lại ăn ba hột cơm rồi về. Tôi đói quá đi không nổi đâu.

    Cả ba người cùng cười xòa đồng thời toàn thể dân chúng vui mừng hoan hô reo hò ầm ĩ. "



    (Theo bài viết của tác giả Lưu Linh Tử )

  12. #12
    Lục Đẳng Avatar của batquantrai
    Gia nhập
    Mar 2010
    Nơi cư ngụ
    Hư Không
    Bài gởi
    6,518

    Mặc định

    Ai về Bình Định mà coi
    Con gái Bình Định Đi roi múa quyền
    không những là con trai đàn ông đâu, mà ngay cả đàn bà con gái Bình Định cũng tiếng tăm vang dội , như là vào thời Quang Trung Đại Đế có bà Bùi Thị Xuân cũng là xứng danh nữ tướng đó

  13. #13

    Mặc định

    ặc cọp còn bị đánh tới chết, hai ông này mà đánh với người thì chắc chấp 1 lần cả chục người luôn quá

  14. #14

    Mặc định

    hồi xưa nhiều nhân tài nhỉ???:worried:
    bi h ít wa'!!!:p

  15. #15

    Mặc định

    Còn có ai muốn xem: "Giai thoại võ thuật Việt Nam" nữa không vậy?

  16. #16

    Mặc định

    đương nhiên là mún rùi, pót típ đi huynh khuyetdanh

  17. #17

    Mặc định

    Bí pháp của kiếm sư Bokuden

    Các kiếm sĩ cổ thời của Nhật đều có vẻ thiên về thiền đạo và rất thích sáng tác thơ văn. Tất nhiên , nội dung sáng tác của kiếm sĩ thường gắn liền với thanh kiếm và người cầm kiếm. Vì thế , một bài thơ tứ tuyệt của danh kiếm Bokuden còn được coi là cẩm nang cho những người muốn theo nghề cầm kiếm. Bài thơ như sau:

    Người kiếm sĩ học gì ?

    Chỉ một điều duy nhất,

    Một điều nhớ cuối cùng,

    Coi thường chuyện sống chết !

    Ý nghĩ của danh kiếm bokuden đã thể hiện rất rõ trong quan niệm của kiếm sư Tajima-No-Kami , một tên tuổi lẫy lừng trong giới kiếm sĩ Nhật thế kỷ 13. Tác phẩm Hagakure chép lại một chuyện về vị kiếm sư trên như sau:

    " Một hôm, một thị vệ ở phủ Tướng quân tới xin thụ giáo kiếm sư Tajima-No-Kami . Kiếm sư nhìn anh ta hồi lâu rồi nói:

    - Theo ta nhận xét , ngươi có vẻ rành về kiếm lắm rồi . Hãy nói thật cho ta hay, ngươi là môn đệ của kiếm phái nào ?

    - Con xin lấy danh dự mà thề rằng con chưa học kiếm ở đâu.

    - Cứ nói thật đi , ta không vì chuyện đó mà từ chối ngươi đâu. Ngươi rõ ràng rất có phong thái kiếm sĩ và năng lực võ nghệ. Ta nhận xét ít khi nhầm lắm.

    - Con xin lỗi đã làm phật ý ngài, nhưng thực ra con không hề biết võ. Đây là lần đầu con xin học võ.

    Kiếm sư vẫn thắc mắc:

    - Nếu ngươi không rành về kiếm thì ít nhất cũng từng tập một môn võ nào đó. Sao dám nói không biết võ !

    Viên thị vệ bỗng như sự nhớ ra, vội kể:

    - Thưa ngài, quả thực con chưa học qua môn võ nào, nhưng vẫn cố làm theo một lời chỉ dẫn của Cha con. Hồi con còn nhỏ luôn mong mỏi trở thành kiếm sĩ nên Cha con mới nhắc : " Muốn làm kiếm sĩ thì đừng bao giờ sợ chết cả " . Từ đó , bất kể làm việc gì và gặp khó khăn nào, con cũng cố tập coi thường cái chết. Con chỉ được học và tập có vậy thôi.

    Kiếm sư bật reo lên:

    - Đó , ta nói đâu có sai ! Bí quyết của người luyện k ếm là coi thường cái chết. Ta đã có hàng trăm môn đệ nhưng chưa ai đạt nổi tinh thần kiếm sĩ . Ngươi tuy chưa học kiếm nhưng đã đạt nổi điều đó rồi".



    Cụ Tàu Sáu:


    Cụ Tàu Sáu tên thật là Diệp Trường Phát, sinh năm 1896 tại làng An Thái, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Đây là nhân vật có tầm ảnh hưởng rất lớn trong việc tạo nên "oai danh" quyền An Thái. Cuộc đời cụ là cuộc đời của một bậc chân sư mà tài năng và nhân cách đã trở thành niềm ngưỡng vọng của bao nhiêu người.

    Lúc còn nhỏ, cụ được gia đình cho sang Phước Kiến - Trung Quốc học tập cả văn lẫn võ; sau đó còn qua Hồng Kông học thêm một thời gian nữa.

    Khi thành đạt võ công trở về nước, cụ tiếp tục gia tâm nghiên cứu, rút tỉa những tinh hoa võ thuật ở địa phương Bình Định cũng như rải rác khắp các vùng đất nước, kể cả các môn võ truyền thống của các dân tộc Chàm, Khơme, Lào? rồi dung hợp, phối chế thành môn võ mang dáng dấp của một sự hài hòa độc đáo.

    Hệ thống quyền của môn võ này khá chặt chẽ, được xây dựng dựa trên 4 bộ chính: Hổ quyền, Long quyền, Hầu quyền, Xà quyền. Trong đó, Hổ quyền và Long quyền thuộc Ngạnh công (tức luyện cho mạnh mẽ, rắn chắc), được coi là nền tảng căn bản; Hầu quyền và Xà quyền thuộc Nhu công và Miêu công (tức luyện cho mềm dẻo, linh hoạt, nhanh lẹ chớp nhoáng, tay chân như "vươn dài" ra) là phần xuất sắc, cao diệu...

    Về mặt tinh thần, cụ Tàu Sáu lấy "Ngưu giác chỉ" (ngưu giác: sừng trâu - một trong mười chỉ pháp) làm biểu tượng môn phái. Và đây cũng là kết quả của một quá trình chiêm nghiệm, chắt lọc từ cuộc sống...

    Cụ nhận thấy, ở đất nước nông nghiệp Việt Nam (thời ấy) con trâu là một hình ảnh quen thuộc, gần gũi, gắn bó chặt chẽ với con người trong công việc đồng áng. Nó là loài vật hiền lành, suốt đời cần mẫn, hy sinh giúp ích cho người, nhưng cũng rất dữ dội và đoàn kết khi bị tấn công. Ai từng chứng kiến những “trận đánh” của đàn trâu, đều thật sự kinh hoàng, khủng khiếp trước sự đoàn kết, dũng mãnh của chúng.

    Từ những đặc điểm ấy, cụ Tàu Sáu đã nghiền ngẫm, suy tưởng về "bản chất tốt đẹp" của loài trâu, rồi đúc kết thành giáo điều của môn phái, gồm có 5 điều gọi là "Ngũ điều" (Phải nhẫn nại, đoàn kết, hy sinh, thật thà, dũng cảm) bên cạnh "Ngũ qui" cũng có 5 điều (không phản sư phế đạo; không ỷ thế hiếp cô; không sanh tâm đạo tặc; không loạn dâm háo sắc; không thắng vinh bại nhục).

    Sự sắp xếp trên, còn hàm chứa một quan niệm rất tinh tế và xuyên suốt của cụ Tàu Sáu về phương diện giáo dục, rèn luyện con người thông qua phương pháp huấn luyện võ thuật. Có thể tóm tắt: Trước hết phải làm sao khơi dậy và tập cho người môn sinh biết nhẫn nại, chịu đựng để họ có thể thích ứng, hòa hợp được với những phức tạp, mâu thuẫn trong cuộc sống. Từ đó, nhu cầu giao lưu, chia xẻ trong họ mới có điều kiện phát triển, họ sẽ tự đoàn kết với mọi người. Và khi đã biết đoàn kết yêu thương nhau rồi, thì họ mới có thể hy sinh cho nhau được. Đấy là lẽ tự nhiên. Mà, một con người có đức hy sinh là đã triệt tiêu được những vụ lợi, đố kỵ nhỏ nhen, nguồn gốc của sự dối trá xảo quyệt. Họ sẽ luôn sống và cư xử một cách thật thà, đúng đắn. Nếu có phải dụng võ, thì cũng chỉ vì lẽ phải, vì chính nghĩa. Đấy là sự dũng cảm của con nhà võ. Để đạt được những điều đó, cụ Tàu Sáu chủ trương tiến hành một cách lâu dài, bền bỉ, đúng tiến độ, song song với một giáo trình huấn luyện phù hợp, cũng như trong các hình thức sinh hoạt môn phái (một dạng xã hội thu nhỏ), không cần thiết phải dùng lời lẽ. Bởi, ai cũng có thể nghe, hiểu và phân biệt được những đức tính tốt đó, nhưng để có đươc. Những đức tính đó là một việc hoàn toàn khác, rất khác.

    Vào khoảng năm 1924, khi đã hoàn chỉnh cả về mặt võ thuật lẫn võ đạo, cụ Tàu Sáu mới bắt đầu truyền dạy môn võ này tại quê nhà, và đã đào tạo được nhiều đệ tử nổi danh như Ba Phùng, Chín Kỳ, Phó Tuần Chẩn, Năm Tường. Năm Tường vốn là hảo thủ Nam Kỳ từng bất phân thắng bại với A-đu-bu (một võ sĩ hạng nặng của Pháp có lối luyện võ rất dã man. Theo tương truyền mỗi sáng dùng tay không đấm chết hai bò mộng), nhưng khi Năm Tường ra Bình Định thụ giáo với cụ Tàu Sáu một thời gian trở về thì A-đu-bu e sợ, không dám nhận lời tái đấu, và đã tự rút lui khỏi các đấu trường Đông Dương. Một võ sĩ tài năng khác là Kim Anh cũng từng được cụ Tàu Sáu chỉ giáo mà thành danh trên các đấu trường quốc tế, góp phần làm rạng rỡ cho xứ An Thái nói riêng và miền đất võ Bình Định nói chung.

    Đương thời, danh tài của các võ phái khác như Hồ Ngạnh, Đoàn Phong, Năm Nghĩa, Bang Beo, Khách Nhé... đều có đến đàm đạo, trao đổi và khâm phục cụ. Cũng từ đó bắt đầu râm ran những lời đồn đại huyền hoặc về nhân vật võ lâm Tàu Sáu - Cụ từng sang Trung Quốc xuất gia tu thiền học võ tại chùa Thiếu Lâm trên núi Tung Sơn. Khi thành đạt, muốn hoàn tục trở về nước nhưng không được chấp nhận, cụ đã tự mình xuống núi và lần lượt hạ gục các cao thủ trấn giữ ở 108 cửa lên xuống Thiếu Lâm Tự.

    Chuyện này rõ là nhại theo tích "quá ngũ quan trảm lục tướng" của Quan Công (Quan Vân Trường trong Tam Quốc Chí), còn chi tiết 108 cửa Thiếu Lâm Tự chỉ là "nghe lơ mơ" rồi "chế đại", chứ thật ra như sau:

    Theo qui môn Thiếu Lâm Tự, để được chính thức công nhận là môn đồ của môn phái, cho dù xuất sư xuống núi, người môn sinh phải trải qua một cuộc khảo hạch, thử thách toàn diện, cả về bản lãnh võ công cho đến kiến thức, cách xử thế, trí thông minh... Trong phần võ công, ngoài việc thi triển những thành tựu công phu trước hội đồng môn phái, người môn sinh còn phải đi qua một hành lang nhỏ hẹp có đặt sẵn 108 cặp mộc nhân, mộc mã được thiết kế theo họa đồ của Đạt Ma Sư Tổ. Khi được khởi động, 108 cặp nhân mã này sẽ lần lượt "đánh" ra 108 thế võ nhất định. Nếu công phu chưa tới, người môn sinh sẽ bị đánh gục ngay. Nhưng những điều đó là chuyện của hàng ngàn năm trước. Nó thuộc về lịch sử lâu đời của Thiếu Lâm Tự, và sau chỉ còn trong trí tưởng tượng của người đời...

    Khi cụ Tàu Sáu mất, người con trai nối nghiệp cụ là võ sư Diệp Bảo Sanh - ở Qui Nhơn, nhiều người quen gọi theo ngoại hiệu là Lai Sanh Đường (tiệm thuốc bắc Lai Sanh Đường) - cũng tiếp tục thu nhận môn đệ. Từ đấy, phái võ này còn có tên là Bình Thái Đạo; và đã có những bước cải tiến đáng kể về mặt tổ chức môn phái cũng như phương pháp huấn luyện.

    Hiện nay võ phái này đang được các đệ tử của võ sư Diệp Bảo Sanh, thuộc thế hệ môn đồ thứ ba, tiếp tục truyền dạy tại nhiều nơi ở Bình Định và Sài Gòn.



    (st)
    Last edited by khuyetdanh; 03-05-2010 at 10:54 AM.

  18. #18

    Mặc định

    Hạ Võ Sĩ Nam Hàn, Vinh danh làng quyền cổ.

    Sáng tổ của làng quyền An Vinh (đất võ Bình Định) là Nguyễn Ngạc, tức Hương Mục Ngạc. Theo nhiều người thì bà tổ cô của Nguyễn Ngạc chính là thầy dạy võ của nữ tướng Bùi Thị Xuân.

    Nguyễn Ngạc có nhiều học trò, họ đều là những võ sư ưu tú, tiếng tăm lừng lẫy. Trong số ấy phải kể đến Bảy Lụt, Tám Cảng, Chín Giác, Sáu Hà, Tám Tự, Hai Tửu, Hương Kiểm Mỹ...

    Bảy Lụt tên thật là Nguyễn An, là con trai của Nguyễn Ngạc. Ông sáng dạ, sức khoẻ thì phi phàm, lanh lẹ tựa cọp beo.

    Năm 1935, Bảy Lụt cùng em mình là Chín Giác và Hương Kiểm Mỹ tham dự giải đấu võ đài toàn quốc tại Huế. Thi đấu thắng hàng loạt đối thủ, ông đã đem về cho làng quyền An Vinh huy chương vàng. Từ đây, danh tiếng về làng võ này đã được các môn sinh khắp nơi biết đến.

    Thừa hưởng các bí kíp quyền pháp của cha, không để thất truyền, Bảy Lụt cũng chiêu mộ nhiều đệ tử. Trong số ấy, nổi danh nhất là võ sư Phan Thọ, người gốc Bình Nghi (Tây Sơn) người đã thừa kế di sản đồ sộ của môn phái quyền An Vinh.

    Võ sư Phan Thọ sinh năm 1925, bắt đầu học võ từ năm 17 tuổi. Ông được lĩnh hội võ thuật cao siêu của rất nhiều tiền bối. Các bài quyền, roi, kiếm, đao, thương ông học từ thầy Bảy Lụt, Tàu Sáu (Diệp Trường Phát). Các môn kích, gản, phủ, lăn khiên, chùy... ông học từ thầy Sáu Hà (Lê Hải). Các môn côn, thước, xích, độc bút, xà mâu, đinh ba... ông lĩnh hội từ thầy Hồ Ngạch. Tuy thế, sở trường của ông vẫn là quyền, thứ mà ông được thầy Bảy Lụt dày công dạy dỗ.

    Cũng giống như nhiều võ sư nổi tiếng khác, võ sư Phan Thọ cũng đã có nhiều trận thi tài, mà đến giờ nhiều người khi nhắc tới đều vẫn ngả mũ thán phục tài năng.

    Ngày ấy, khu vực Nam bộ, Trung Nam bộ rộ lên phong trào thi đấu võ đài theo kiểu tự do. Dù đã thượng đài rất nhiều lần nhưng Phan Thọ vẫn chưa có đối thủ. Tiếng tăm ông mỗi lúc một vang xa.

    Năm 1972, một võ sư taekwondo đệ ngũ đẳng huyền đai, vốn là một sĩ quan quân đội Nam Hàn đã tìm đến ông gửi lời khiêu chiến. Bị “áp đáo tại gia”, dù mến khách nhưng không có cách nào khác, ông phải nhận lời.

    Trận tỉ thí diễn ra ngay trong nhà. Không khách khí, khách tung đòn trước. Đó là một cú đá có sức mạnh kinh hồn. Nhanh như sóc, Phan Thọ cúi người né tránh khiến chiếc cột giữa nhà thành... nạn nhân bất đắc dĩ. Thiết cước ấy làm cả gian nhà rung chuyển.

    Thủ thế đến chiêu thức thứ ba, khi đối phương vẫn hăng say tung những cú đá nhanh như chảo chớp của mình. Lựa một cú đá quét ngang mặt của đối phương, ông liền giở thế tấn mã tam chiến, một chân quét, một tay đỡ đòn, tay còn lại dương hổ trảo, hạ luôn đối thủ. Chỉ một cú đánh ấy, viên sĩ quan Nam Hàn đã nằm sõng soài ngay góc nhà. Và, đương nhiên, anh ta chắp tay kính phục.

    Ở tuổi tuổi xưa nay hiếm, nhưng lão võ sư Phan Thọ vẫn phải đứng ra nhận lời thách đấu của giới võ lâm. Khi ấy, năm 1998, lại một đoàn võ sĩ cũng của Hàn Quốc tìm đến nhà ông. Họ cho rằng, võ cổ truyền của Việt Nam chỉ là võ vườn, không có đẳng cấp như taekwondo nước họ. Tuy đã có tuổi, chẳng còn máu hơn thua nhưng khi đã chạm đến lòng tự hào dân tộc, lão võ sư lại xắn áo “thượng đài”.

    Lợi dụng sức trẻ, võ sinh Hàn Quốc ra đòn vun vút. Có cú sát thủ đến nỗi cả mảng vữa tường rơi lả tả. Lão võ sư cứ nhẹ nhàng tránh né, hoá giải, chờ cơ hội. Và cơ hội ấy cũng đã đến khi đối phương tung một cú đòn lỡ trớn. Chỉ chờ có vậy, lão võ sư liền cúi người, quét luôn chân trụ. Chỉ một cú đòn ấy, đám khách không mời đã phải chắp tay: “Kung fu Tây Sơn danh bất hư truyền!”.



    (st)

  19. #19

    Mặc định

    Chuyện về sư phụ của Võ Tòng.

    Năm 1989, báo giới đồng loạt đưa những thông tin "giật mình" về một "hiện tượng võ thuật mới"... Nhân vật của các bài báo chứa đựng sự kinh ngạc ấy là võ sư Nguyễn Văn Thắng, hiện là chưởng môn của Thăng Long võ đạo lừng danh.

    Được thừa hưởng một gia tài võ học khổng lồ từ người ông và cha mình, võ sư Nguyễn Văn Thắng đã bổ sung cho nghệ thuật võ học Việt Nam nhiều giai thoại.

    Ngày ấy, tại Đại hội võ thuật toàn quốc, với tiết mục Khẩu lợi công, Nguyễn Văn Thắng đã làm cho cả giới võ lâm phải ngả mũ kính phục. Vóc dáng thư sinh, gày còm (nặng 52 kg) nhưng qua khổ luyện, với hàm răng như thép của mình, ông đã nâng bổng chiếc bàn bao gồm đỉnh đồng, nến, hạc, khung ảnh Đạt Ma sư tổ... nặng tới gần 80 kg.

    Hơn 20 năm đã trôi qua, vị võ sư gây chấn động với công phu đặc dị năm xưa vẫn thế, vẫn vóc dáng thư sinh, vẫn kiểu đi lại, nói năng hoạt bát và vẫn phương châm sống: “Thần vượng không ham ngủ, khí vượng không ham ăn, tinh vượng không ham sắc”... Đặc biệt hơn, ông vẫn gây bất ngờ bởi những công phu siêu đẳng của mình.

    Lời giới thiệu của một đại cao thủ

    Nội công thâm hậu của võ sư Nguyễn Ngọc Nội (môn phái Vịnh Xuân) đã nức tiếng trong làng võ bấy lâu nay. Ông đã từng đăng đài để mọi người thẳng tay đấm vào bụng mấy ngàn quả mà mặt chẳng hề biến sắc.

    Vậy nhưng, khi hỏi ông về những cao thủ trong làng võ, đặc biệt về nội công, ông đã không ngần ngại giới thiệu cái tên Nguyễn Văn Thắng, Chưởng môn phái Thăng Long võ đạo. Theo võ sư Nguyễn Ngọc Nội thì sự nghiệp võ công của người đồng đạo Nguyễn Văn Thắng đang có những bước tiến bất ngờ.

    Dù được sự chỉ dẫn tận tình của võ sư Nội, nhưng vất vả lắm tôi mới gặp được vị võ sư từng gây kinh ngạc trong giới võ lâm năm xưa bởi ông bận túi bụi tối ngày. Thời gian biểu cho một ngày làm việc của ông, ai thấy cũng đều phát hoảng.

    Một ngày của võ sư Thắng bắt đầu từ 3 giờ sáng. Khi ấy, tiết trời thanh mát, khí huyết lưu thông, ông lên sân thượng luyện khí công. Luyện khí đến 5 giờ, ông ra công viên Thống Nhất dạy khí công cho môn sinh cao tuổi. Bởi đang làm Chủ nhiệm khoa Giải phẫu bệnh lý (Bệnh viện Thanh Nhàn) nên 7 giờ, ông vội vã đến cơ quan. Làm việc đến 4 giờ chiều, ông về dạy thêm một lớp khí công ngay tại sân thượng nhà mình. Đến 7 giờ tối, lại tiếp tục dạy một lớp võ thuật cũng ngay tại sân thượng ấy.

    Dòng dõi oai hùng

    Võ sư Nguyễn Văn Thắng là chưởng môn đời thứ hai của Thăng Long võ đạo. Chưởng môn đời trước, cũng là sáng tổ của môn phái chính là cha đẻ của ông, võ sư nổi tiếng Nguyễn Văn Nhân.

    Nếu ai đã tận thấy những thế võ cận chiến tuyệt kỹ mà đặc công Việt Nam vẫn sử dụng để hạ gục đối phương trong chớp mắt thì có thể hình dung ra phần nào quyền cước siêu phàm của Thăng Long võ đạo, bởi trước đây lão võ sư Nguyễn Văn Nhân là thầy dạy của rất nhiều đơn vị đặc công.

    Cho đến tận bây giờ, làng võ vẫn nói cố võ sư Nguyễn Văn Nhân là người may mắn, bởi ông được thừa hưởng một “gia sản võ học” khổng lồ mà ông nội, ông ngoại của mình truyền lại.

    Ông nội cố võ sư là một võ tướng của triều đình nhà Nguyễn, tên là Thống Luận. Cụ Thống Luận theo học Thiếu lâm nội gia, là bạn vong niên với cụ Đề Thám nên võ học cũng hết sức uyên thâm.

    Ông ngoại cố võ sư Nhân là cụ Cử Tốn, người chỉ nhắc tới tên, cao thủ khắp nơi đều phải chắp tay bái phục. Cụ Cử Tốn là cử nhân võ thuật cuối cùng của triều Nguyễn. Khi giặc Pháp tấn công Hà Nội, cụ đã cùng Tổng đốc Hoàng Diệu chiến đấu trong thành. Về sau, khi Hà thành thất thủ, Tổng đốc Hoàng Diệu tuẫn tiết, cụ Cử Tốn lui về ở ẩn tại khu làng ngay bên ngoài thành Hà Nội (phố Trần Quý Cáp bây giờ).

    Đau đáu nỗi nhục mất nước, cụ bí mật mở lò dạy võ, những mong, khi cơ hội đến lại cùng các môn sinh yêu nước của mình vùng lên chống giặc. Lò võ ấy một thời đã thu hút được rất nhiều những môn sinh ưu tú như Mùi Đen, Sáu Tộ (Sáng tổ môn phái Nam Hồng Sơn), Lý Đen, đặc biệt về sau này, người cháu ngoại của cụ - võ sư Nguyễn Văn Nhân, với những tinh hoa võ thuật học được từ cụ đã làm rạng danh tiên tổ.

    “Hoàng Phi Hồng của Việt Nam”

    Cụ Cử Tốn nhiều giai thoại, hệt như Hoàng Phi Hồng bên Trung Quốc, tinh thần thượng võ luôn song hành với tinh thần ái quốc, thương dân. Bởi là nơi hội tụ những nhân vật kỳ tài, quân Pháp coi lò võ của cụ chẳng khác nào cái gai trong mắt. Chúng tìm cách triệt hạ để Hà Nội không còn “vườn ươm mầm hoạ”. Có lần, chúng bày gian kế hãm hại cụ đến mù hai mắt.

    Thế nhưng, trước âm mưu hèn hạ của kẻ thù, cụ vẫn không hề khuất phục. Lò võ của cụ vẫn bí mật chiêu sinh, cụ thì vẫn bí mật truyền dạy võ công cho những đệ tử yêu nước của mình.

    Bất lực, giặc Pháp viện đến một âm mưu quỷ quyệt, ấy là dùng giới võ lâm để triệt hạ lão võ sư “cứng đầu” ấy. Chúng dựng võ đài, loan báo khắp Đông Dương rằng, võ sư nào đánh hạ được thày trò Cử Tốn thì sẽ được trọng thưởng Bắc Đẩu bội tinh và được trọng đãi hậu hĩnh sau này.

    Âm mưu ấy là vô cùng thâm hiểm, bởi sẽ gây cảnh nồi da nấu thịt, huynh đệ tương tàn. Nham hiểm hơn, chúng nghĩ, ham mê danh lợi, nhiều người đã “bỏ quên” tinh thần yêu nước, xoay mũi giáo vào chính... người nhà, quyết chí ăn thua.

    “Sư phụ của Võ Tòng” ở... Việt Nam

    Hiểu rõ âm mưu ấy, cụ Cử Tốn rất đỗi phân vân. Thượng đài thì khác nào mắc mưu quân cướp nước, không thượng đài thì môn phái ô danh, quần hùng khinh rẻ.

    Sau cùng, cụ đã nghĩ ra được một kế sách vẹn toàn. Ngày ấy, ở sở thú Hà Nội có con hổ cụt đuôi vô cùng hung dữ. Con hổ to lớn, hễ thấy người là lồng lên, bổ nhào lên chuồng thép như muốn ăn sống nuốt tuơi. Cụ Cử Tốn muốn môn sinh của mình diễn lại tích “Võ Tòng đả hổ” ngay trước mắt quần hùng để tạo thanh thế.

    Người được cụ chọn sắm vai Võ Tòng là võ sư Mùi Đen, một đệ tử có thân hình vạm vỡ. Đúng hôm đăng đài, quần hùng tụ tập mấy vòng xung quanh cùng đám sĩ quan Pháp và bè lũ sai nha, cụ Cử mới nói rõ lý do tại sao lại thay màn tỉ thí võ công bằng màn đả hổ. Nghe cụ nói, tất thảy đều cúi đầu im lặng, và nín thở chờ xem màn quần thảo mà mới đầu ai cũng cho là chơi dại ấy.

    Sau một hồi trống rộn rã, hai chuồng cọp đã được mấy chục người khiêng ra, đặt ở hai đầu võ đài. Phía bên trái là chuồng con cọp đực cụt đuôi đang gầm lên những tiếng kinh hồn, bên phải là con cọp cái cũng đang nhe nanh, giương vuốt gầm gừ trông vô cùng dữ tợn.

    Mùi Đen thượng đài, trông vô cùng hùng dũng. Cứ thế, trước sự kinh hãi của mọi người, ông thủng thẳng vào mở cửa chuồng con cọp đực. Hai bên quần thảo vô cùng ác liệt, sau một giờ, bằng một đòn chí mạng, ông đã bẻ gãy cổ con mãnh thú khát mồi ấy.

    Chẳng cần nghỉ ngơi lấy sức, túm gáy “kẻ thua cuộc”, ông vác sang chuồng con cọp cái. Lại một màn kịnh chiến kinh hoàng diễn ra. Và, cũng chừng ấy thời gian, con cọp cái đã bị ông bẻ gãy bốn chân, nằm phủ phục, rên những tiếng thảm thiết.

    Phía dưới, quần hùng không ngớt vỗ tay tán thưởng và nể cái trí, cái dũng của thầy trò cụ Cử, chẳng ai còn dám thượng đài nữa. Có người còn gọi võ sư Mùi Đen là “sư phụ của Võ Tòng” vì một lúc đánh chết những hai con hổ. Còn đám thực dân Pháp thì được một phen muối mặt, rẽ đám đông đang hân hoan với những lời tán dương không ngớt, chuồn thẳng.

    Sáng lập Thăng Long Võ đạo.

    Thụ giáo những tinh hoa võ công từ hai bên nội, ngoại, cố võ sư Nguyễn Văn Nhân đã nhanh chóng bộc lộ và phát huy năng khiếu võ học thiên bẩm của mình. Võ sư Nguyễn Văn Thắng kể, ngay trước Cách mạng tháng Tám, tuổi mới đôi mươi, cha ông đã là một thầy võ nổi tiếng ở Hà Nội. Thanh niên, bởi còn sốc nổi, cha ông cũng hay đi đả lôi đài.

    Thời ấy, đa phần các võ sĩ thượng đài ra lời thách đấu đều do giặc Pháp giật dây, vậy nên các trận đấu đều vô cùng kinh hãi. Kẻ thua trận nhẹ thì tàn phế, nặng thì bỏ mạng ngay tại võ đài. Bởi thế, hầu hết các võ đài mà giặc Pháp dựng lên thời kỳ ấy, bên cạnh người võ sĩ thách đấu là chiếc quan tài được làm từ mây trông rất đẹp. Ai thua, tử trận thì nằm luôn vào chiếc quan tài ấy.

    Một lần thượng đài, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Nhân đã vô tình quá tay, đánh trọng thương một võ sĩ đã đăng đài cả tháng mà chưa ai đánh hạ. Theo lời võ sư Thắng thì ngày ấy, sau cú ra tay hơi mạnh đó, cha ông bị chính quyền thực dân truy nã. Sợ hãi, ông đã bỏ trốn biệt tích.

    Sau ba tháng, nhớ nhà, ông về, nhưng chẳng dám vào nhà. Ông trèo lên cây bàng cổ thụ ngay gần nhà mà nhìn vào trong, nhìn ngó mọi người. Năm 1944, ông theo cách mạng. Tuần lễ vàng do Cụ Hồ phát động, ông đã đem tài nghệ của mình ra để biểu diễn quyên tiền lấy tiền vàng ủng hộ. Đất nước thống nhất, với những tinh tuý võ công mà mình đã được học, tinh luyện những phương pháp luyện tập võ thuật phù hợp với thể trạng người Việt, ông đã sáng lập ra môn phái Thăng Long võ đạo.

    Võ sư Văn Thắng kể, ông được cha mình truyền thụ võ công từ năm 12 tuổi. Bởi là sĩ quan quân đội nên cha ông dạy võ cho ông theo kiểu... kỷ luật thép.

    Bây giờ, ông vẫn nhớ như in cái buổi đầu học võ... khổ sai ấy. Trong gian nhà bếp chật hẹp, năm đầu, cha ông chỉ dạy ông duy nhất một môn... đứng tấn. Tháng đầu tiên, cha ông bắt ông mỗi buổi phải đứng tấn khi que hương cháy hết 1/3 mới thôi.

    Tháng thứ hai tăng lên là 1 nửa, tháng thứ 3 là cả que nhang. Đứng im, không nhúc nhích. Hễ động đậy là ngay lập tức chiếc roi trong tay cha vút lên, đau điếng. Hết đứng tấn dưới đất lại đứng trên cọc nhọn, sau một năm thì chuyển sang Ngoại ngạch công. Cha ông bắt ông treo ngược chân lên xà, rồi cứ thế, ngửa cổ xuống dưới nhấc những xô đá đổ lên xô to phía trên. Xô đá mỗi lúc một đầy, một nặng thêm theo thời gian mà cha ông đã định sẵn.

    Hai năm, khi thân hình đã dẻo dai, cứng cáp ông mới được cha mình truyền thụ quyền cước...



    (còn tiếp)
    (st)

  20. #20

    Mặc định

    HAI LẦN “CỰC CHẲNG ĐÔ CỦA CHƯỞNG MÔN THĂNG LONG VÕ ĐẠO.

    Võ sư Nguyễn Văn Thắng kể: suốt cả đời luyện võ nhưng chỉ có hai lần "cực chẳng đã" ông phải dùng công phu thượng thừa "giải quyết" chuyện đời. Đến giờ ông vẫn còn thấy day dứt.

    Tập ngáp, tập nghiến răng, tập nhai... đá sỏi

    Mỗi một bài quyền hay những môn công phu đặc dị đều là sự khổ luyện, giờ nghĩ lại, nhiều lúc võ sư Nguyễn Văn Thắng, Chưởng môn phái Thăng Long võ đạo lừng danh, cũng thấy nổi da gà.

    Thiết xa chưởng là một ví dụ. Cha ông đưa cho ông 12 cây đũa thẳng tắp, được ông tự vót từ thân tre già. Tháng đầu tiên, bằng tay không, một chưởng, ông phải cắm ngập chiếc đũa đó xuống nền đất cứng. Sợ hãi nhất là tháng đầu tiên. Nếu vận khí không tốt thì chiếc đũa không những không cắm xuống đất mà còn xuyên ngược vào tay mình.

    Tháng thứ hai, vẫn một chưởng nhưng phải cắm liền lúc 2 chiếc đũa. Tháng thứ ba là 3 chiếc, đến tháng 12 thì cả 12 chiếc phải cắm được ngập thân trong lòng đất.

    Thiết xa chưởng của võ sư Thắng bây giờ có lẽ chẳng ai bì kịp. Đã rất nhiều lần ông kê bàn tay của mình trên nền nhà để mọi người thẳng tay cầm vồ gỗ mà nện thoả sức chẳng khác nào đưa tay vào cối để giã, trong khi ông vẫn đang tươi cười nói chuyện.

    Từ trước đến giờ, làng võ vẫn thừa nhận, khẩu lợi công của Thăng Long võ đạo là thiên hạ vô song. Võ sư Thắng bảo, chính bởi luyện môn công phu đặc dị này mà hàm răng trên của ông đã mòn vẹt, thành hình vòng cung trông rất khác người.

    Theo võ sư Thắng, luyện khẩu lợi công đòi hỏi người tập luyện phải có lòng kiên nhẫn, và một quyết tâm bền bỉ, sắt đá. Ban đầu, người học chỉ tập mỗi động tác... ngáp. Một ngày cứ thế ngồi ngáp đến cả vạn lần. Sau tập ngáp là tập nghiến răng. Tư thế nào thì cũng chỉ chú tâm vào việc... day “bộ gặm nhấm” ấy.

    Sau động tác đó, người luyện chuyển sang ngậm sỏi, nhá sỏi. Khi răng, hàm đã cứng, đã có lực thì chuyển sang nâng, nhấc, kéo những vật nặng. Ban đầu thì nhấc những túi cát nặng chừng 10 kg, sau đó tăng dần... thành chiếc cối đá nặng đến nửa tạ.

    Trước đây, năm 1989, Liên hoan Võ thuật cổ truyền toàn quốc, võ sư Thắng khi đó nặng chỉ 52 kg nhưng đã dùng khẩu lợi công nhấc cả chiếc bàn với đỉnh đồng, nến, hạc, kiếm, ảnh Đạt Ma Sư tổ... nặng đến xấp xỉ 80 kg.

    Sau mấy chục năm tu luyện, bây giờ, khẩu lợi công của võ sư Thắng đã đạt tới mức thượng thừa. Ông bảo, với hàm răng thép của mình, ông có thể nhai vỡ liền lúc mấy trăm chiếc cốc thuỷ tinh.

    3 tạ - quá nhẹ !

    Bởi là môn phái có những công phu dị thường nên rất nhiều lần Thăng Long võ đạo được Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Hà Nội mời đi biểu diễn giao lưu với các đơn vị khác.

    Võ sư Thắng bảo, đến giờ ông vẫn còn ấn tượng với lần lên Hoà Bình biểu diễn khí công cho các công nhân của Nhà máy Thuỷ điện sông Đà xem. Sở dĩ ông nhớ lần trổ tài kinh hồn ấy là bởi, khi về, ông đã bị họ hàng mắng cho một trận te tua. Ai cũng bảo, ông học lắm rửng mỡ, đùa với chính mạng sống của mình.

    Ông kể, lần ấy, bởi được báo hơi muộn, chưa kịp chuẩn bị tiết mục gì lạ nên ông đành chọn môn khí công chịu lực. Vật dụng để biểu diễn là khối bê tông nặng gần 3 tạ, ông mượn tạm từ bể nước của khu tập thể gần nhà mình.

    Tại công trường, khi các công nhân đã quây quần đông đủ, sau khi phô diễn những bài quyền cước đẹp tựa phượng múa, rồng bay thì tiết mục khí công chịu lực mở màn. Vị võ sư thân thể gầy nhẳng như que củi vận khí nằm im trên nền gạch. Khối bê tông 3 tạ được cần trục đưa tới, từ từ đặt nên người ông. Mọi người nín thở sợ hãi. Khi khối bê tông đã yên vị thì hai lực sĩ hai bên, mím môi mím lợi dùng búa tạ, nhè khối bê tông mà quai thật lực. Quai sã cánh tay mà khối bê tông không chịu vỡ, người võ sĩ bên dưới vẫn cứ nằm im thin thít, chẳng chút chau mày.

    Không tin vào mắt mình, hai chuyên gia Liên Xô lực lưỡng nhảy vào, giằng lấy búa, đập tiếp. Lại một thôi một hồi những tiếng búa chan chát vang lên, nhưng khối bê tông vẫn trơ trơ. Người nằm dưới thì vẫn nét mặt thản nhiên như đang ngẫm nghĩ điều gì mông lung lắm. Mỏi tay, hai chuyên gia đành buông búa, trầm trồ thán phục.

    Khi khối bê tông được nhấc ra, mọi người đã ùa vào sờ sờ nắn nắn khắp người vị võ sư tài giỏi. Họ ngạc nhiên bởi không hiểu thân hình vị võ sư được “kết cấu” bằng gì!?

    Xuất chiêu vì... chiếc săm xe đạp

    Trong suốt cả đời luyện võ, chỉ có hai lần ông cực chẳng đã phải đại phá... “xã hội đen”.

    Lần thứ nhất xảy ra cách đây đã hơn 20 năm. Chiều ấy, bởi vợ đang mang bầu, sắp sinh, ông đạp xe lên mạn hồ Hoàn Kiếm đón. Qua ngã tư Tràng Tiền, chẳng hiểu thế nào xe của vợ chồng ông bị xịt lốp. Thấy thế, toán sửa xe (toàn những tay thanh niên, mặt mày bặm trợn) ở gần đó đã lôi xềnh xệch xe của ông vào đòi sửa.

    Thử săm, một gã bảo, bị thủng 3 lỗ lớn, phải vá thì mới đi được. Vá xong, trả tiền, ông giật mình khi gã đó phát giá bằng đúng nửa tháng lương bác sĩ của mình. Biết đã gặp bọn xấu bắt chẹt khách nhưng ông từ tốn xin chúng giảm giá, nhưng dù trình bày thế nào thì chúng cũng chẳng chịu nghe, thậm chí, còn hùng hổ đe dọa.

    Cực chẳng đã ông đành bảo vợ ở lại, để mình chạy bộ về nhà lấy tiền. Rửa tay nhờ chậu nước thử săm xe, ông đã tá hoả khi phát hiện, trong chậu nước đục ngầu có một miếng cao su, được cắm những chiếc đinh nhọn hoắt.Thảo nào, khi nãy, xe của ông bị hết hơi rất chậm mà khi thử đã có đến ba nốt thủng.

    Cầm miếng cao su cắm đinh ấy, ông quyết định vạch mặt quân gian trá. Bị lật mặt, đám thợ sửa xe sửng cồ, chúng đè ngửa xe ông ra, tháo lấy săm và cắt nát tươm. “Xử lý” song cái săm, thằng cầm búa, đứa cầm kéo đòi tính sổ “vợ chồng thằng nhiều chuyện”. Uất ức, ông quyết định dạy cho bọn chúng một bài học nhớ đời. Nói thầm với vợ tạm lánh sang bên kia đường, ông ra tay.

    Lúc này, dân đi đường túm lại rất đông, ai cũng lo cho chàng thanh niên mảnh khảnh, nhưng sợ nên chẳng ai dám can ngăn. Thấy vợ đã ra khỏi “vùng nguy hiểm”, ông xuất chiêu luôn. Bốn năm tên đồng loạt lao vào nhưng chỉ trong chớp mắt, đứa thì ngã sõng xoài dưới cống, đứa thì lộn lên hè kêu la thảm thiết.

    Thấy chiến hữu đều bị hạ đo ván một cách khó hiểu, có tên từ phía sau, chực vung búa lên đánh lén. Thấy mọi người chỉ, ông quay phắt lại. Gặp ánh mắt sắc lẹm của ông, tên này chân tay bủn rủn. Buông “vũ khí” trên tay, hắn co cẳng chạy. Thấy ông ra tay ngoạn mục, dân bên đường đồng loạt vỗ tay thán thưởng. Sau này, những người dân quanh đó nói bọn chúng đều là những phần tử “thương tích đầy mình”.



    (còn tiếp)
    (st)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Giai thoại về Cao Bá Quát!
    By sackhong in forum Truyền thuyết - Giai thoại - Lịch sử VIỆT NAM
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 18-11-2009, 09:09 AM
  2. Giai thoại về những bậc tiền bối đáng kính.
    By Le Ngọc Chi in forum Võ VIỆT
    Trả lời: 5
    Bài mới gởi: 25-04-2008, 10:30 AM
  3. Giai thoại
    By HellBoy in forum Văn Hóa - Phong Tục - Lễ Hội
    Trả lời: 38
    Bài mới gởi: 21-10-2007, 08:42 PM
  4. Một giai thoại về khu đất nhà hát Hoà Bình
    By ht74 in forum Phong Thủy, Địa lý
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 15-10-2007, 11:29 PM
  5. Những giai thoại về lý số, phong thuỷ ...!
    By dienbatn in forum Các bài của DIENBATN
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 12-10-2007, 06:57 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •