từ khi tìm hiểu về vô hình ,mình thấy tất cả những trãi nghiệm tâm linh đều là vô hình ,là giấc mộng ,vậy tây phương cực lạc nằm trong tâm trí chúng ta ,còn nếu nói giác ngộ ,là đến tây pcl ,thế thì còn biết đến nỗi đâu khổ con người trên trần thế không !
mình chính là con bip bip đi tìm trai tim của trên cướp.
Không được,trong tất cả các pháp Chữ "TÍN" phải đi đầu,nếu bạn không có lòng tin thì không thể hành trì được pháp môn nào cả,và cũng chẳng thể nguyện về nơi mà bạn không tin tưởng vào nó..Muốn về Tây Phương thì "Tín" và "Nguyện" quyết định,phẩm vị thì nhờ vào sự "Hạnh"..Nếu bạn bảo như vậy thì chỉ cần Tín và Nguyện cần gì Hạnh,về đó rồi tu sau..Không được,nếu chúng ta tin rồi,tin mà không làm thì đó không phải là lòng tin chân thật,tin và nguyện mà không hạnh thì đều là giả dối..he he
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI CỨU KHỔ CỨu NẠN QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT
NAM MÔ ĐẠI THẾ CHÍ BỒ TÁT
Xin lỗi nếu thật vậy, thì xin dùng hàng Việt Nam
Made in Vietnamese
Người Việt dùng hàng Việt.
Luận Niệm Phật Vua Trần Thái Tông dạy
Phàm niệm Phật là do tâm khởi. Tâm khởi thiện thì niệm thiện, khởi niệm thiện thì nghiệp báo thiện. Tâm khởi ác là niệm ác, sanh nghiệp ác thì ứng nghiệp ác. Như gương hiện ảnh, tợ bóng theo hình. Cho nên Thiền sư Vĩnh Gia nói: “ai vô niệm, ai vô sanh” là nghĩa này vậy.
Nay học giả muốn khởi chánh niệm để dứt ba nghiệp, cũng nhờ công niệm Phật. Thế nào là niệm Phật được dứt ba nghiệp? Vì khi niệm Phật thân ngồi ngay thẳng, không làm hạnh tà là dứt thân nghiệp. Miệng tụng chân ngôn, chẳng nói lời tà là dứt khẩu nghiệp. Ý gắng tinh tấn, chẳng khởi niệm tà là dứt ý nghiệp. Song người trí có ba bậc:
Bậc thượng trí thì tâm tức là Phật, chẳng nhờ tu thêm. Niệm tức là trần, chẳng cho một điểm. Niệm trần vốn tịnh, nên gọi như như bất động, tức là thân Phật. Thân Phật tức là thân ta, không có hai tướng. Tướng tướng không hai, lặng lẽ thường còn, còn mà chẳng biết, đó là Phật sống.
Bậc trung trí ắt nương niệm Phật. Chú ý chuyên cần, niệm niệm chẳng quên, tự tâm thuần thiện. Niệm thiện đã hiện, niệm ác liền tiêu. Niệm ác đã tiêu, chỉ còn niệm thiện. Do niệm là ý niệm, nên niệm niệm diệt đó. Khi niệm diệt ắt về chánh đạo. Lúc mạng chung được vui Niết-bàn - thường lạc ngã tịnh - là Phật đạo vậy.
Bậc hạ trí thì miệng siêng niệm lời Phật, tâm muốn thấy tướng Phật, thân nguyện sanh về nước Phật. Ngày đêm siêng năng tu hành, không có thối chuyển. Sau khi mạng chung, tùy niệm thiện đó được sanh về nước Phật. Sau được chư Phật dạy bảo chánh pháp, chứng được bồ-đề, cũng vào quả Phật.
Ba bậc trên sâu cạn chẳng đồng, chỗ được là một vậy. Song bậc thượng trí nói thì dễ mà hành thì khó. Người thời nay muốn theo gương học, toàn không có chỗ gá nương, trọn trông bờ rồi lui, rất khó đặt chân. Bậc trung trí nếu hay siêng tu như lời nói ở trên thì tức khắc thành Phật. Nếu như lậu chưa hết mà lâm chung, tùy quả báo kia trở lại thọ sanh ở đời, nhận quả báo thiện. Quả báo thiện đã hết, không có người đánh thức, trở lại rơi vào đường ác. Như thế đó cũng là khó vậy. Bậc hạ trí lấy niệm Phật làm nấc thang, lấy tinh tấn làm cây thang, chú ý duyên lành, nguyện sanh về nước Phật. Siêng năng không lười biếng, tâm tánh thuần thục, sau khi mạng chung, tùy theo sở nguyện, được sanh về nước Phật. Đã sanh về nước Phật thân đó không bao giờ mất.
Người học thời nay, đã được thân người, ba nghiệp đồng có, mà chẳng dùng niệm Phật, cầu sanh về cõi Phật, đâu chẳng khó sao? Như muốn niệm Phật, tức lấy bậc hạ trí làm trước. Tại sao? - Vì có chú ý vậy. Ví như xây đài ba tầng, mà chẳng dùng tầng dưới làm trước thì không thể có vậy.
Nếu bảo chấp Ấn Bỏ Trung thì là đúng, vậy phế Việt chấp Ấn thì lại là đúng sao?
Nếu đã chuộng xa mà bỏ gần thì lấy căn cứ gì mà phân đúng sai?
Học hữu là made in Vietnamese... dùng hàng Việt hay chuộng hàng ngoại ( do lấy so sánh, nên dùng so sánh mà nói, chứ thật ra lý ấy chẳng hề đúng)
Trong vũ trụ, năm đường phân minh, thiện ác báo ứng họa phước đành rành, thân tự chịu lấy không ai thay được. Người thiện làm lành thì từ cảnh sướng đến cõi sướng, từ sáng vào sáng. Người ác làm ác từ cảnh khổ vào cõi khổ, từ tối vào chỗ tối.
khi nào chết thì sẽ biết adress tây phương và địa ngục
vì chỉ có người chết hoặc thánh nhân trở lên mới đến đó được, ta còn sống chưa cần thiết phải nghĩ đến đó làm gì, thôi thì hãy cho đây là cực lạc đi
Lấy cái tâm nhỏ hẹp made in China, Made in India, Made in v..v...... mà bàn Phật pháp, mà tu đạo thì bạn ra chợ mà tu thì hợp hơn đó, có nhãn mác rõ ràng khỏi tranh cãi.
Phật pháp rộng lớn vô biên, là chân lý tối cao của Vũ Trụ, vậy là lấy những thước đo nhỏ bé của thế gian mà lạm bàn, chia rẽ nhau! Ghét người ta mà đụng chuyện gì cũng lấy cớ "made in china" mà nói thì bạn thiệt là nhỏ nhen đó, tâm lượng của bạn ít rộng thiệt. QN thiệt là ít tán dương những người như bạn. Người Việt Nam cũng có chắc là tốt hết 100% hay không mà chê bai kẻ khác, ở đâu cũng có người này người kia.
Mà dù là người nào, ở đâu, chưa giải thoát được, thì tất cả đồng là phàm phu như nhau, có hơn gì mà chê bai, ganh ghét nhau.
Có thể bạn có lý do riêng, nhưng bạn hãy tự lo cho mình, tự nuôi dưỡng cái tâm lương thiện nơi bạn, nuôi dưỡng chánh kiến nơi con đường bạn đang đi, khỏi bận tâm đến luồng tư tưởng khác. Ai cũng lớn, cũng đủ tự lo cho mình, không cần bạn phải "dạy dỗ" thì người khác mới nhận biết con đường đúng.
Ờ, mà chủ đề này lâu rồi, tự nhiên lại thấy bới lên gây chia rẽ! Thiệt là ít hay.
Adidaphat.
Diễn Đàn Đại Tạng Kinh Việt Nam => http://diendan.daitangkinhvietnam.org
Nam Mô A Di Đà Phật. Adidaphat...Adidaphat...
Đúng vậy , đúng vậy . Đi ngang đọc thấy tếu tếu đùa một chúc , nhưng vô tình đùa trong Phật Pháp . Tội lỗi , tội lỗi ,
Không có ai phỉ báng đâu người đẹp , nhẹ nhàng một chúc đi :icon_wink:, xin lỗi đả vào nhà người đẹp nô đùa vô duyên .
Con xin xám hối cùng mười phương Chư Phật , Mô Phật :not_worthy::not_worthy::not_worthy::not_worthy::n ot_worthy:
Thiên đường hửu lộ vô nhân vấn
Địa ngục vô môn, hửu khách tầm
:thinking: :prayingpraying:2
"hàng Việt Nam chất lượng cao" !toàn dòng dõi vua chúa vương giả .vị vua đầu tiên đời Trần(trần thái tông)-->vị vua kế Trần Thánh Tông--> vua Trần Nhân Tông(hiệu TRÚC LÂM ĐẦU ĐÀ)--->sáng lập phái Thiền Trúc Lâm Yên Tử(Tổ thứ nhất dòng Thiền Việt Nam)--->Bồ Tát Trần Nhân Tông.
Luận Niệm Phật Vua Trần Thái Tông dạy
Phàm niệm Phật là do tâm khởi. Tâm khởi thiện thì niệm thiện, khởi niệm thiện thì nghiệp báo thiện. Tâm khởi ác là niệm ác, sanh nghiệp ác thì ứng nghiệp ác. Như gương hiện ảnh, tợ bóng theo hình. Cho nên Thiền sư Vĩnh Gia nói: “ai vô niệm, ai vô sanh” là nghĩa này vậy.
----->nhưng khổ nổi nó hoàn toàn trái ngược với Đại Nguyện thứ 18 của Bồ Tát gì đó à à tên là Pháp Tạng(niệm 10 niệm lúc lâm chung sẽ được rước về cõi cực lạc,cõi niết bàn)----->Đạo hữu xử lí sao đây?
:call_me:
Diễn Đàn Đại Tạng Kinh Việt Nam => http://diendan.daitangkinhvietnam.org
Nam Mô A Di Đà Phật. Adidaphat...Adidaphat...
Thật hư, hư thật bởi tâm Ta
pháp giới chẳng thật cũng chẳng hư
Tướng pháp hữu vi như mộng ảo
Như bọt bóng , như sương, như điện
Thân thanh tâm tịnh , ta bà tịnh
Thân trược tâm tà, tịnh độ suy
Tây phương chẳng thật , dứt tâm khổ- lạc
Thật thấy Tây phương, tâm vướng cảnh sinh
35. Sứ quân đảnh lễ rồi lại nói: “Đệ tử thấy Tăng chúng, đạo, tục, thường niệm A Di Đà Phật và nguyện vãng sanh Tây phương. Xin Hòa thượng giải thích rõ cho đệ tử xem người ta có thực sự vãng sanh ở đó được không, ngõ hầu để dẹp tan mối nghi của đệ tử”.
Đại sư nói: “Sứ quân lắng nghe, Huệ Năng tôi sẽ giải thích cho ông. Thế Tôn lúc ở Xá Vệ quốc, thuyết giảng về Tây phương để dẫn hóa chúng sanh. Kinh văn nói rõ ràng rằng: “Tây phương cách đây không xa. Chỉ vì muốn dạy những người có căn cơ thấp mới nói là xa, còn nói gần là để dạy người có trí tuệ cao. Tuy con người có hai loại, pháp chẳng hề có bất “đồng”. Giữa mê và ngộ có sự dị biệt, cũng như kiến giải có mau có chậm. Kẻ mê niệm Phật hy vọng vãng sanh Tây phương, người ngộ chỉ thanh tịnh tâm mình. Cho nên Phật nói: “Tùy tâm mình tịnh, là Phật độ tịnh”.
Sứ quân, người ở phương Đông nếu chỉ cần tịnh tâm là lập tức hết tội chướng, người ở Tây phương Tịnh độ tâm mà không tịnh là lập tức có lỗi lầm. Kẻ mê nguyện vãng sanh Đông phương hay Tây phương, còn người ngộ thì ở bất cứ đâu cũng là một cả. Chỉ cần tâm không có bất tịnh, là Tây phương chẳng cách xa đây. Còn như tâm mà khởi bất tịnh, thì dù có niệm Phật để cầu vãng sanh cũng khó mà đạt được. Trừ được mười điều ác tức là đi được mười vạn sặm, không có tám điều tà tức là đã vượt qua được tám ngàn dặm. Song nếu tu hành chơn tâm, mình sẽ đến Tây phương trong nháy mắt.
Sứ quân, chỉ nên lo tu thập thiện, cần gì phải nguyện vãng sanh. Nếu như ông không đoạn cái tâm làm mười điều ác, Phật nào đến đón ông đây? Nếu giác ngộ được giáo pháp đốn ngộ vô sanh, chỉ trong sát na là ông thấy Tây phương. Nếu như không ngộ giáo lý đốn ngộ của Đại thừa, con đường niệm Phật để mong vãng sanh quá xa vời, làm sao mà đạt đến được?”.
Lục Tổ nói: “Để Huệ Năng tôi trong một sát na dời Tây phương đến ngay trước mắt cho Sứ quân thấy, Sứ quân có muốn thấy chăng?”.
Sứ quân cúi lạy nói: “Nếu như đệ tử có thể thấy Tây phương ở đây, còn cần gì phải vãng sanh nữa. Xin Hòa thượng từ bi làm cho Tây phương hiển hiện trước mắt đệ tử thì tốt lắm thay”.
Đại sư nói: “Có thể thấy Tây phương ngay từ con đường đi này, không có gì đáng ngờ cả. Bây giờ chúng ta giải tán thôi”.
Đại chúng đều ngạc nhiên, không ai hiểu chuyện gì cả.
Đại sư nói: “Đại chúng, xin hãy cẩn thận lắng nghe. Sắc thân của người đời là một thành phố. Mắt, mũi, tai, lưỡi là cửa thành. Bên ngoài có năm cửa, bên trong có cửa của ý thức. Tâm tức là đất, tánh tức là vua. Tánh còn thì vua còn, tánh đi thì vua không còn. Tánh còn thì thân tâm còn, tánh đi thì thân tâm hoại. Phật là do tự tánh mà ra, chớ nên hướng ra ngoài thân mà cầu. Mê mờ tự tánh thì Phật là chúng sanh, giác ngộ tự tánh thì chúng sanh tức là Phật. Từ bi là Quán Thế Âm, hỷ xả là Đại Thế Chí, năng tịnh là Thích Ca, bình đẳng chơn thực là Di Lặc, nhân ngã chấp là núi Tu Di, tà tâm là biển lớn, phiền não là sóng, tâm độc là rồng dữ, trần lao là cá rùa, hư vọng là thần quỷ, tam độc là địa ngục, ngu si là súc sanh, thập thiện là thiên đường. Nếu không chấp nhân ngã, núi Tu Di tự lở; trừ tà tâm, nước biển lập tức cạn; không có phiền não, sóng tự nhiên hết; trừ độc hại, cá rồng sẽ hết. Hãy để giác tánh Như Lai trên tâm địa của mình, phóng ánh sáng trí tuệ lớn, chiếu sáng sáu cửa, và bằng ánh sáng thanh tịnh ấy chiếu phá sáu cõi trời của Dục giới. Nếu bên trong tự tánh chiếu sáng, tam độc sẽ bị trừ và địa ngục sẽ lập tức tiêu diệt. Nếu trong ngoài gì đều trong sáng thấu suốt thì đây cũng chẳng khác gì Tây phương. Nếu như không tu hành pháp môn này, làm thế nào có thể đến bên ấy được?”.
Những người lắng nghe dưới tòa, tán thán đến tận trời cao, và tất cả những người mê mờ cũng hiểu rõ ràng. Sứ quân cúi lạy, tán thán: “Lành thay, lành thay! Nguyện rằng tất cả chúng sanh trong pháp giới nghe thấy đều lập tức giác ngộ”.
36. Đại sư nói: “Này các thiện tri thức, nếu như muốn tu hành, tại gia cũng được, không cần phải ở chùa. Nếu như ở chùa mà không tu, thì có khác chi những người ở Tây phương mà tâm địa độc ác. Còn ở tại gia mà tu hành, thì cũng như người ở Đông phương mà tu thiện pháp. Chỉ cần ở tại gia mà tu thanh tịnh thì đó tức là Tây phương”.
Sứ quân hỏi: “Bạch Hòa thượng, tại gia phải tu như thế nào, cúi xin Hòa thượng chỉ dạy”.
Đại sư nói: “Này các thiện tri thức, để Huệ Năng tôi làm một bài Vô tướng tụng cho chư vị, Tăng cũng như tục. Nếu như chư vị đều trì tụng rồi theo đó mà tu hành, thì các vị lúc nào cũng như ở cùng một chỗ với Huệ Năng.
Tụng rằng:
“Thuyết thông và tâm thông
Như mặt trời trên không
Chỉ truyền pháp đốn giáo
Xuất thế phá tà tông
Giáo vốn không đốn tiệm
Mê ngộ, có nhanh chậm
Học pháp đốn giáo này
Kẻ ngu không hiểu nổi
Cách giảng tuy vạn loại
Hợp lý lại quy nhất
Trong nhà phiền não tối,
Mặt trời tuệ thường mọc
Tà đến vì phiền não
Chánh đến phiền não trừ
Tà chánh đều không dụng
Thanh tịnh đến Niết bàn
Bồ đề vốn thanh tịnh
Khởi tâm tức là vọng
Tịnh tánh ở trong vọng
Chánh trí trừ tam chướng
Thế gian nếu tu đạo
Không gì ngăn ngại được
Nếu thường tỏ lỗi mình
Tức tương đương với đạo
Chúng sanh sở hữu đạo
Lìa đạo mà tìm đạo
Rốt cuộc tâm ảo não
Nếu muốn tìm kiếm đạo
Chánh hành tức là đạo
Nếu không có chánh tâm
Tối ám không thấy đạo
Người thật tâm tu đạo
Không thấy lỗi người đời
Nếu thấy thế gian sai
Chính mình sai và tà
Người sai mình có lỗi
Mình sai mình có lỗi
Chỉ cần khử tâm sai
Đập nát tan phiền não
Nếu muốn hóa người ngu
Cần phải có phương tiện
Đừng để họ nghi tâm
Thì Bồ đề mới hiện
Pháp vốn ở thế gian
Đồng thời xuất thế gian
Chớ nên lìa thế gian
Cầu xuất thế bên ngoài
Tà kiến là thế gian
Chánh kiến xuất thế gian
Đả phá tà lẫn chánh
Bồ đề tánh hiện rõ
Đây chính là đốn giáo
Cũng gọi là Đại thừa
Mê mờ từ muôn kiếp
Giác ngộ chỉ sát na”.
Lang thang trong cỏi luân hồi
Cùng nhau suy ngẫm chuyện đời, chuyện tu
Pháp Phật là pháp tự tu
Xa rời nhân thế, sao tu đây người?
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks