kết quả từ 1 tới 16 trên 16

Ðề tài: hỏi về chuyện xưa ở thất sơn

  1. #1

    Mặc định hỏi về chuyện xưa ở thất sơn

    Chào các chú bác vô tình lang thang trên mạng tìm tài liệu về hắc hổ thì biết được 1 số bài viết về thất sơn ,, rắn hổ mây và các loài thú dữ , em cũng là con nhà võ thích phiêu lưu khám phá nhưng thời bây giờ thì ..... kiếm 1 con rắn 5kg còn o ra chứ nói chi rắn >100 kg
    Mong có chú nào sống ở thời đó kể cho em nghe 1 số chuyện về thú dữ với ,,, thanks you hug007hug007

  2. #2

    Mặc định

    rắn 5kg là chuyện nhỏ nếu bạn muốn thấy mãng xà thật sự thì cứ về thất sơn, nếu có duyên ắt sẽ gặp, nếu bạn muốn tìm hiểu rõ hơn thì về thất sơn tìm d8e61n điện cây quê mà hỏi những người dân tộc khme chuyên sinh sống trên thung lũng vùng này thì chắc sẽ thu thập được nhiều thông tin hơn, nói trước nếu bị đái dầm thì không nên tìm hiểu về loài này nha, nế`u bị tật đó thì khi về thất sơn nhớ đem theo quần để thay nếu không là tè ra quần xấu hổ lắm đó.
    Nam Mô A DI ĐÀ PHẬT!
    Nam Mô VÔ LƯỢNG THỌ PHẬT!
    Nam Mô Đại Từ Đai Bi Tầm Thinh Cứu Khổ Linh Cảm Ứng QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT!

  3. #3

    Mặc định

    Chà huynh này dọa mọi người sao ?
    PHẬT TỬ Phước Thảo
    Tìm an lạc giữa cuộc đời

  4. #4

    Mặc định

    chuyện về loài rắn và hổ rất hấp dẩn .Mình cũng thích được nghe lắm.Ai biết làm ơn kể dùm,mình đem bình trà ra nhé...

  5. #5

    Mặc định

    Có vẻ các huynh nên đến tận núi Cấm đi,đệ cũng thường xuyên đi núi Cấm lắm,nhưng ít có người kể chuyện này lắm tự mình kiểm chứng là hay hơn.
    PHẬT TỬ Phước Thảo
    Tìm an lạc giữa cuộc đời

  6. #6

    Mặc định

    Xin chỉ dẫn cách kiểm chứng : các huynh đi đến cửa núi thắp nhang và khấn với sơn thần Hôm nay là ngày tháng năm ? Con tên là....Nguyện với sơn thần cho con được gặp thần rắn hay thần hổ gì đó,nếu con được gặp con sẽ phát nguyện quy y.Các huynh cứ thử đi nếu gặp được thì nên quy y nhé,nếu ko tội lắm đấy !
    PHẬT TỬ Phước Thảo
    Tìm an lạc giữa cuộc đời

  7. #7

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi votrunghieu79 Xem Bài Gởi
    Xin chỉ dẫn cách kiểm chứng : các huynh đi đến cửa núi thắp nhang và khấn với sơn thần Hôm nay là ngày tháng năm ? Con tên là....Nguyện với sơn thần cho con được gặp thần rắn hay thần hổ gì đó,nếu con được gặp con sẽ phát nguyện quy y.Các huynh cứ thử đi nếu gặp được thì nên quy y nhé,nếu ko tội lắm đấy !
    :i_dont_know::i_dont_know: em chưa có gia đình con cái để nối dòng mà bác kêu em quy y hiz hiz , chỉ muốn nghe kể chuyện về rắn thần thôi bác chứ gặp thì chắc o nên , nhiều khi gặp rồi hoảng quá em nổ súng bậy bạ thần rắn giận nuốt em vào bụng thì khổ thân em

  8. #8

    Mặc định

    Mình cũng chưa từng thấy nhưng những người phát nguyện như vậy đều quy y cả.Vậy huynh nghĩ như thế nào ?
    PHẬT TỬ Phước Thảo
    Tìm an lạc giữa cuộc đời

  9. #9

    Mặc định

    Huyền thoại về điện ông Hổ - Võ Lương


    Thời vùng núi Thất Sơn còn hoang vu, người dân chưa đến khai hoang nhiều, đa số là những đạo sĩ, ẩn sĩ tìm đến để tu hành hay làm nơi luyện bùa nuôi ngải cho yên tịnh. Đến một hôm có tiếng cọp gầm thét vang động cả rừng xanh, mọi người hiểu ra con Tiểu Bạch Hổ đã quay về, nó là hậu duệ của con Bạch Hổ khi xưa do một Lục Miên đưa qua biên giới. Câu chuyện của năm năm về trước lại hiện về…

    Bạch Hổ xuất hiện

    Con Bạch Hổ xưa được ông Lục thuần dưỡng, biết nghe tiếng nói của người. Dọc đường chẳng may ông Lục Miên vì không thuộc đường núi nên bị té xuống một vực sâu mất xác. Riêng con Bạch Hổ cứ ở đó nhìn xuống đáy vực mà mong chờ chủ. Khi thấy vắng bóng chủ mấy ngày đêm, nó mới gầm rú lên thê thảm suốt mấy ngày đêm đến đói xỉu.

    Khi đó có một đoàn đạo sĩ đi qua, thấy con cọp to lông trắng nằm lả ra, liền bảo nhau đưa thức ăn và thuốc để cứu chữa con cọp có nghĩa.

    Bạch Hổ có bộ lông toát lên một màu trắng, và những sọc vằn vện quanh thân cũng gần như tiệp với màu lông. Khi nó tỉnh lại không rống nữa mà đi theo các đạo sĩ, nhưng các đạo sĩ nhất quyết đuổi nó trở lại chốn rừng sâu, nhưng con Bạch Hổ vẫn theo về đến am thất. Ban ngày nó ngồi trước cửa, ban đêm vào rừng tìm thức ăn.

    Trong một đêm, con Bạch Hổ dẫn về trước am một con cọp cái cũng to lớn như nó. Cả hai cùng gầm rống làm bầu không khí tĩnh mịch của rừng đêm không còn, trái lại thêm phần náo loạn, các thú rừng mỗi khi nghe đôi cọp rống là chạy hoảng loạn.

    Các đạo sĩ thức giấc mới thấy hai con cọp đang xé xác một con nai, chúng vừa ăn vừa gầm khoái trá.

    Các đạo sĩ nói nhỏ với nhau :

    - Con Bạch Hổ đã nhiễm thú tánh, sát sanh ngay chốn tu hành làm ô uế cửa thiền. Bây giờ chúng ta phải tính sao ?

    Một đạo sĩ khác bàn :

    - Chúng ta người tu hành dùng cương không được thì dùng nhu. Tức dùng bùa ngải để đánh đuổi đôi cọp này đi khỏi đây, chúng ta vừa không phạm tội sát giới mà cũng không ai phải ra mặt chống lại chúng.

    - Ai có loại bùa ngải đó ?

    Một người lên tiếng hỏi, vị đạo sĩ kia mới đáp :

    - Tôi biết thầy Bảy Do có nuôi nhiều thứ ngải và có loai ngải dùng kiềm chế loài thú dữ. Chúng ta thử cầu cứu với thầy Bảy xem có giúp được không ?!

    Dùng bùa đả hổ

    Các đạo sĩ cho ý kiến này là hữu lý, nên cùng nhau đi đến điện thầy Bảy Do.

    Thầy Bảy Do nghe xong chuyện đôi cọp trở thú tính hoang dã, cũng nhận ra nếu chúng còn sống trong khu rừng này hậu quả về sau do chúng gây ra sẽ thật thê thảm.

    Thầy Bảy Do mới trả lời mọi người :

    - Được rồi, tôi sẽ đưa chúng về bên kia Cao Miên, rất xa vùng đất này, chúng ta sẽ được sống yên lành với nếp sống đã có từ bao năm nay trên Cấm Sơn.

    Nói rồi thầy đi lấy chiếc túi vải đựng các thứ ngải, khoác lên vai đi theo đám đạo sĩ đến nơi đôi cọp đang sinh sống. Đến nơi, mọi người trông thấy đôi cọp đang luyến ái bên nhau trông thật chướng tai gai mắt. Là người tu hành hay luyện bùa chú không ai muốn nhìn thấy cảnh trần tục đó, họ ngoảnh mặt đi nơi khác.

    Con Bạch Hổ đang gầm rống trong sự hoan lạc cùng những tiếng rên rỉ của con cọp cái, mặc cho sự hiện diện của đám đông người đang đi đến. Cả hai đâu biết mọi người có mưu đồ dùng bùa ngải khống chế chúng, đuổi chúng ra khỏi nơi rừng sâu hoang dã.

    Đợi cho hai con thú làm xong việc truyền giống theo luật tạo hóa. Thầy Bảy Do nghiêm trang ra hiệu cho các đạo sĩ hiếu kỳ, ngoắc tay bảo họ vào hết trong hang động. Rồi thầy mở túi vải lấy ra một củ ngải bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Mắt thầy mở to chiếu về phía hai con cọp dữ như để thôi miên chúng. Bỏ túi vải lên một cành cây, bấy giờ thầy Bảy mới vén hai vạt áo dài nâu cột gọn gàng vào nhau, đoạn kéo hai ống quần lên sát bẹn.

    Sửa soạn việc tiếp cận với thú dữ vừa xong, thầy Bảy Do mới bắt đầu công việc mà các đạo sĩ giao phó. Thầy khoa tay dạng chân theo bộ tấn thật vững vàng trên nền cỏ xanh. Vừa trụ bộ xong bắt đầu khiêu khích đôi cọp chờ chúng tấn công. Con Bạch Hổ và con cọp cái cũng không vừa, chúng thấy có người đến khiêu khích liền chậm chạp tiến tới, đôi mắt chúng sáng quắc và không chớp, cũng muốn thôi miên lại đối thủ. Sáu ánh mắt người và vật cùng nhìn nhau và cùng chờ đợi.

    Không để cho hai con thú dữ kịp nhe nanh múa vuốt,thầy Bảy Do liền thét to một tiếng cũng vang dội cả rừng xanh núi thẳm. Đoạn thầy nhún mình bay đến trước hai con cọp, miệng phun thật nhanh những xác củ ngải vào mặt hai con thú. Cùng lúc Bạch Hổ và cọp cái cũng phóng đến, thân hình chúng vọt lên cao, đôi chân vươn thẳng ra phía trước như định chụp địch thủ.

    Ai nhìn thấy cảnh tượng ấy cũng đều hốt hoảng, lo sợ dùm cho thầy Bảy Do, sợ thầy sẽ bị phanh thây bởi những móng vuốt của đôi cọp dữ. Không ngờ thầy Bảy có võ giỏi, né tránh được đường cước của cọp rồi thầy hoành thân đá vút hai chân tới đôi cọp. Cú liên hoàn cước của thầy vào mặt cả hai con cọp. Chúng bị trúng cước như vậy, tính tình thêm hung dữ, miệng gầm vang náo động cả vùng rừng.

    Trúng cú đá song phi của thầy Bảy Do, con Bạch Hổ quăng mình ngược trở lại định phản công, nhưng không thể ngờ là nó đã bị trúng ngải vào mắt nên không còn thấy gì, con cọp cái cũng không hơn gì con Bạch Hổ cũng bị ngải như chồng nó, cả hai cứ chạy vòng vòng tại chỗ.

    Thầy Bảy Do nhìn thấy cảnh tượng đó liền ngưng vận công, trở lại tư thế bình thường và chỉ vào hai con thú, nói với đám đạo sĩ còn trong am động ngó mắt để xem :

    - Mấy thầy ra xem đi, hai con thú đã trúng mồi ngải rồi. Bây giờ mấy thầy muốn giết, muốn trói chúng thì tùy ý. Tuy nhìn thấy chúng to lớn như vậy chứ chúng không còn sức nữa đâu, hai con cọp này không thể giết chết cả một con kiến con sâu, vậy chỉ cần một người đủ để làm việc này.

    Các đạo sĩ muốn tránh tội sát sanh nên mới nhờ đến thầy Bảy ra tay bằng bùa ngải để chế ngự đôi cọp. Nhưng để nuôi như xưa thì không được, vì đôi cọp đã gá nghĩa vợ chồng, sự trần tục đó ở nơi tu hành coi không ổn.

    Một người lên tiếng :

    - Trước đây thầy Bảy nói, bắt được chúng sẽ đem trả về bên Cao Miên, xin thầy giúp cho các đạo hữu.

    Ông Đạo Điện vuốt râu cười :

    - Nói với mấy thầy vậy chứ tôi cũng tính đưa chúng về bên kia núi. Bây giờ mấy thầy đến trói hai con cọp lại, rồi dẫn chúng theo tôi qua biên giới.

    Tất cả đồng tình cùng nhau áp vào nơi hai con cọp trói chúng lại. Rồi dẫn chúng đi như hai con cọp giấy, còn chúng tỏ ra hiền lành, ngoan ngoãn lạ thường, có mắt như mù. Khi đến bìa rừng sát biên giới Cao Miên, thầy Bảy Do bèn cởi trói cho chúng và xua con Bạch Hổ cùng con cọp cái chạy qua hẳn bên đất Miên, cho chúng về với quê hương ông Lục.

    Bạch Hổ tái xuất

    Qua một thời gian dài hơn ba bốn năm, dân dưới chân Cấm Sơn và giới tu hành trên núi, hầu như quên đi câu chuyện về vợ chồng con Bạch Hổ.

    Rồi cũng như đêm nay, cả vùng Năm Non Bảy Núi còn chìm trong giấc ngủ chợt nghe thấy tiếng gầm rống như xé nát không gian. Tiếng gầm rống có vẻ đau đớn lắm pha lẫn trong sự giận dữ. Mọi người bừng tỉnh chạy đến nơi có tiếng gầm rú đó.

    Thật kinh ngạc, mọi người nhìn thấy một sự việc đau lòng. Dưới hầm chông, vợ chồng Bạch Hổ năm nào đang giãy giụa gào thét đến tắt lịm trên các đầu chông sắc bén. Chúng càng cố ngoi lên thì da thịt càng bị những mũi chông ấn sâu vào vì cả hai quá to lớn nặng nề, máu cọp đang chảy ra xối xả trong hầm chông nhỏ bé.

    Hầm chông này là của bọn thợ săn đào để bẫy các loại thú đến bên chân núi. Chẳng may vợ chồng Bạch Hổ đã dẫn xác đến nạp mạng.

    Những người thợ săn rất đổi vui mừng, họ reo ầm ĩ với chiến công vừa đạt được. Nhưng có vài đạo sĩ đi qua nhìn thấy đôi cọp, họ phân vân không rõ hai con thú nhớ lại chốn cũ mà về thăm hay trở lại rửa mối thù xưa. Họ bèn lên núi mời ông Đạo Điện tức thầy Bảy Do khi xưa xuống núi xem sự thể về sự trở lại của vợ chồng Bạch Hổ.

    Đến nơi ông nhận ra hai con cọp ngày xưa mà ông đã chế ngự được chúng, bỗng ông đột nhiên la lớn :

    - Vợ chồng Bạch Hổ đã có con. Vậy con chúng đâu ?

    Nghe câu hỏi bất ngờ của ông Đạo, mọi người bắt đầu tỉnh người, hết còn vẻ hân hoan của mấy phút trước, đổi lại là nỗi lo sợ. Đúng như lời ông Đạo Điện lên tiếng, một tiếng gầm của chúa sơn lâm phát ra từ trong rừng làm mọi người hướng mắt về đó.

    Ông Đạo Điện ung dung đi vào rừng nơi có tiếng gầm của cọp, vào sâu ông nhận ra một con cọp đang bị bẫy kẹp hết nửa thân mình, con cọp này cũng rất to lớn, nên những chiếc răng sắc bén của cái bẫy dù bám chặt vào mình chỉ đủ giữ cho nó không chạy thoát được thôi, còn thương tích chỉ làm nó đau đớn mà gầm rú lên như thế. Ông Đạo mới từ tốn đi đến bên con cọp mắc bẫy, dang tay kéo mạnh hai mép bẫy để con thú thoát ra.

    Con thú rời khỏi bẫy, đã thoát được sự đau đớn, khi ra khỏi bẫy nó quay đầu liếm các chỗ thương tích, rồi đi quanh quẩn bên ông Đạo Điện như tỏ vẻ biết ơn. Ông liền đưa tay ve vuốt con vật như ve vuốt con chó con mèo.

    Ông Đạo ôm con cọp vào lòng mà nói thầm :

    - Ta sẽ nuôi con.

    Thế rồi từ đó ông Đạo Điện nuôi con cọp mồ côi này như nuôi một đứa trẻ. Nó được ăn chung ngủ chung với ông ngay trong hang động.

    Rồi ngày tháng trôi đi nhanh chóng, con cọp càng to càng đủ lông, nhưng lông nó không trắng như lông con Bạch Hổ mà là màu vàng nghệ đậm đà, nó đã bị lai giống. Tuy vậy con Tiểu Bạch Hổ theo cái tên ông Đạo Điện đã đặt cho nó, vẫn mang dáng của Bạch Hổ cha, vẫn oai dũng như một chúa sơn lâm nơi chốn rừng sâu, với những móng vuốt sắc như dao, người đi rừng gặp Tiểu Bạch Hổ phải luôn nơm nớp sợ sệt, tuy nó không ra oai với bất cứ ai.

    Rồi một ngày Tiểu Bạch Hổ cũng như cha nó, bớt ăn cơm lạt, bớt chịu nằm nghe kinh kệ như hồi mới về hang đá ở cùng ông Đạo. Nay nó hay gầm rống như loài thú rừng hoang dã, cũng đi vào rừng săn bắt hươu nai, chồn mễn xé thịt ăn. Ông Đạo Điện biết được tỏ ý ngăn cấm không cho nó ăn thịt sống, sát sanh. Con Tiểu Bạch Hổ chỉ sợ vài ba hôm không dám vào rừng săn bắt thú. Nhưng ăn quen nhịn không quen, con cọp con lại tiếp tục đi tìm mồi.

    Vào một buổi tối, ông Đạo Điện chờ con thú kiếm ăn trở về định vỗ về dạy dỗ nó thêm lần cuối, nếu không được ông sẽ dùng tới ngải mà chế ngự rồi tống khứ nó ra khỏi vùng Thất Sơn, để tránh những hậu quả mà con thú có thể mang đến cho mọi người.

    Quá canh ba, Bạch Hổ con mới mò về, nó đang kéo lê một phần xác một con heo rừng, vừa đi vừa gầm gừ khoái trá. Ông Đạo Điện thấy vậy vội nạt to :

    - Tiểu Bạch Hổ ! Mi lại sát sanh phá giới nữa rồi, chốn thâm tu ta không chấp nhận mi nữa.

    Con Tiểu Bạch Hổ giật mình buông vội con mồi ra khỏi miệng, nó ngoảnh mặt lại và chỉ trong chớp mắt phóng mình luôn về phía người từng nuôi dưỡng nó lâu nay. Con thú dữ vừa phóng mình vừa rống to.

    Như mọi người biết, ông Đạo Điện là người có võ, nên ông tránh được cú vồ mồi của con cọp, ông liền hoành thân nhảy dựng lên cao đá thốc vào họng cọp, khiến thân hình to lớn của nó chao đảo bởi cú đá thần tốc ấy. Không thể chậm trễ, ông bồi tiếp cú đá thứ hai vào cổ bên trái con thú, như trời giáng.

    Con Tiểu Bạch Hổ bị đòn liên tiếp nên quá đau đớn chẳng kịp phản ứng và hoảng loạn thất hồn, nó bỏ mồi và vụt chạy hút vào rừng đêm mất dạng.

    Cọp tu

    Cả tháng không ai thấy con Tiểu Bạch Hổ xuất hiện trên Cấm Sơn, có lẽ nó đã sợ đến thất kinh hồn vía. Nhưng ông Đạo Điện lại thấy không yên tâm, vì bản chất dã thú của nó có thể giết người ăn thịt nếu không có mồi ăn, tội lỗi ấy ông phải gánh chịu với dư luận dân chúng trong vùng Bảy Núi này rất lớn.

    Vậy mà đêm nay con Tiểu Bạch Hổ đã trở lại chốn cũ, nó đang gầm rống thị oai với mọi người..

    Ông Đạo Điện nghe tiếng cọp gầm vội vàng thức giấc, đi vào rừng tìm nó. Khi ông nhìn thấy nó nằm co quắp gần con suối mới hay con cọp đang bị trúng thương nặng nề. Một mũi tên độc của bọn thợ săn đã bắn trúng nó nhưng con Tiểu Bạch Hổ cũng thoát được chạy về chốn cũ tìm ông, nhưng vì sức mòn lực kiệt nó phải ngã quỵ nơi đây.

    Thấy con Tiểu Bạch Hổ chưa chết nhưng nằm bất động, mũi tên độc chắc không đủ liều lượng giết chết ngay con thú hoang dã này. Lúc đó ông Đạo Điện đã dùng thuốc giải độc nhai nát cho nó uống và rịt vào vết thương.

    Gần tàn một cây nhang thì con Tiểu Bạch Hổ con bắt đầu cựa quậy, nó nhận ra người chủ thân yêu, đuôi nó vội vàng ve vẩy tỏ ra mừng rỡ, mắt nó sáng ngời.

    Ông Đạo Điện lúc này cũng quên đi trách nhiệm là tìm cách chế phục con cọp dữ đưa nó trở về bên Cao Miên để trừ họa cho dân; ông cảm động trước tình cảm của con vật, nên ra sức chữa trị vết thương cho nó mau lành.

    Sau mấy ngày con Tiểu Bạch Hổ đã hồi phục, ông Đạo Điện khẽ khàng nói với con thú hoang dã :

    - Bây giờ ta về am điện, chỉ muốn răn dạy mi một điều, mi làm ác ắt sẽ có ngày bị quả báo, như vừa qua mi nhận mũi tên độc đó.

    Ông Đạo Điện không muốn đưa con Tiểu Bạch Hổ trở lại am của mình, vì ông hiểu các tu sĩ, đạo sĩ sẽ chống đối khi thấy con vật hung dữ biết ăn thịt người ở cùng với họ, rồi sẽ có một ngày họ là miếng mồi ngon của con vật.

    Ông Đạo Điện rất cảm thông cho nỗi bức xúc đó của mọi người, ông nói với con Tiểu Bạch Hổ :

    - Mi không thể ở đây cùng ta, vì mọi người sợ mi lắm. Còn nếu như mi đã thực tâm hối cãi chuyện sát sanh, thì từ nay phải ở trên chốn thâm sơn không được đi đâu, phải ăn chay niệm Phật thì ta mới nuôi dưỡng…

    Con Tiểu Bạch Hổ nghe nói xong, nó như thấu hiểu hết lời dạy của ông Đạo Điện, nó vươn mình đứng dậy đi theo ông lên tận đỉnh Cấm Sơn. Cuối cùng ông Đạo đưa nó vào sống trong một hang động nơi thâm sơn cùng cốc.

    Từ đó con vật hậu duệ của Bạch Hổ, trở thành một đệ tử hiền lành trung hậu của ông Đạo Điện.

    Dân sơn thôn không còn thấy con Tiểu Bạch Hổ thì yên tâm, ngỡ rằng ông Đạo Điện đã trục xuất nó đi khỏi vùng Thất Sơn, nên không còn lo sợ như trước.

    Thời gian cứ thế kéo dài, người và vật mỗi ngày một già nua, con Tiểu Bạch Hổ ngày càng thêm hiền lành không khác kẻ tu hành. Đôi lúc ông Đạo Điện muốn đưa nó trở về am điện để dễ bề chăm sóc, nhưng còn ngại ngùng vì mọi người vẫn còn khắt khe lên án.

    Cho đến một ngày, có một đám cướp từ bên kia biên giới tràn đến, chúng kéo lên núi Cấm tra khảo của cải các chùa chiền, am điện, chúng cướp phá nơi sơn thôn, chặt phá vườn quế, vườn trầm.

    Nhiều đạo sĩ, tu sĩ có võ nghệ ra quần thảo với bọn cướp nhưng chúng vì quá đông nên đành chịu thua để chúng tự do cướp bóc, trong đó vì tuổi già sức yếu, ông Đạo Điện cũng là một nạn nhân.

    Lúc này ông Đạo Điện mới nhớ đến Tiểu Bạch Hổ còn ở trên núi cao, ông mới ra hiệu cho nó xuống núi tấn công bọn cướp hung bạo.

    Con cọp tuy già nhưng vẫn là chúa sơn lâm, nó xù lông, giơ cao móng vuốt, hăng say rượt đuổi bọn cướp. Nó tha hồ cắn xé vật ngã bọn cướp tơi tả, nhưng không xé thịt ăn thịt một ai. Bọn cướp đứa bỏ mạng đứa bị thương nặng nhẹ, bỏ cả các món cướp được cố thoát về phía bên kia biên giới.

    Nhờ chiến công đánh cướp hy hữu này, lại thấy con Tiểu Bạch Hổ không thèm thịt tươi nữa, mọi người ca ngợi và lại có cảm tình với con vật mà lâu ngày họ gièm pha ruồng rẫy, bằng lòng để nó ở lại với ông Đạo Điện.

    Hồn ma trên núi Cấm

    Thất Sơn là vùng núi linh thiêng và cũng đầy những chuyện hư ảo huyền bí.

    Sau khi Tiểu Bạch Hổ thuần tánh tu hành cùng ông Đạo Điện trên Cấm Sơn. Nhưng trước đó từ đời Bạch Hổ đến đời nó, không biết bao nhiêu người đã chết oan uổng bởi móng vuốt của loài thú hoang dã này. Những oan hồn uổng tử này khi chết theo thuyết thì không được siêu thoát, nên hồn ma cứ vất vưỡng trên chốn hồng trần mà người đời thường gọi là ma xó, ma trành. Bọn ma này quấy phá được gì đều không từ, do vì chúng bị uẩn ức khi chết bất đắc kỳ tử mà linh hồn không siêu thoát được.

    Tiểu Bạch Hổ đã sống hơn mười mấy năm, già nua, bạc nhược. Nếu lũ ma trành vào mượn xác nó để quấy nhiễu gây ra chuyện đẫm máu thì vô tình công tu hành của nó như dã tràng xe cát.

    Biết tình thế âm thịnh dương suy, nạn âm binh sẽ bùng phát, ông Đạo Điện rất đau đầu tính kế trừ ma diệt quỷ.

    Để rồi một hôm ông Đạo đang ngồi tham thiền trong am điện, có số người lạ mặt xuất hiện, người nào người đó mặt mày hầm hầm, vai mang cung tên tay cầm chà gạt (rựa lưỡi dài) bén ngọt trong ánh thép sáng lấp lánh.

    Ông Đạo Điện lên tiếng hỏi :

    - Các ông đi tìm ai ?

    Một người trọ trẹ tiếng Việt, hẳn đó là người gốc bên Cao Miên mới sang, hắn hằn giọng nói to :

    - Dớ, tụi này đi chém chết con cọp, nó giết chết bà con tui… nó đâu rồi ?

    Ông Đạo Điện từ tốn đáp :

    - Thôi các ông về đi, trời Phật sẽ trừng trị nó. Các ông đừng làm náo động nơi chốn tu hành này !

    Nhưng bọn chúng đâu dễ dàng nghe theo, sừng sộ nói :

    - Ông là chủ của nó thì ông phải chịu trách nhiệm. Nếu không giao được xác con cọp ra đây thì tụi tui sẽ giết ông để trả thù cho bà con tụi tui đã chết dưới móng vuốt cha con nó.

    Ông Đạo Điện không nói thêm, đứng nhìn bọn họ với sự bình thản của một người tu hành. Bỗng ngay sau đó từ trong am điện con Tiểu Bạch Hổ vụt xuất hiện trước mắt mọi người. Ông Đạo biết chuyện chẳng lành sắp xảy đến.

    Đúng như vậy, bọn người Miên vừa thấy con Tiểu Bạch Hổ chúng ào ào phóng đến, kẻ chém người buông tên độc vào mình con vật già nua. Con thú bị áp đảo nên không còn đường nào khác là phải tự vệ, nó lại trở thành con thú hung dữ của chốn rừng xanh, giơ cao móng vuốt vồ tới tấp đám người lạ mặt, có kẻ chết ngay bởi những cú tát của con Tiểu Bạch Hổ vào đầu mạnh hơn búa bổ vỡ óc mà chết, kẻ thì gãy tay kẻ bị cào sướt từng mảng da, thịt lòi đỏ hói những máu.

    Thấy Tiểu Bạch Hổ say máu, ông Đạo Điện vội thét lên :

    - Tiểu Bạch Hổ dừng lại ngay !

    Con cọp vừa nghe xong nó liền dừng ngay hành động trả đũa và đi đến bên ông, nó cũng bị thương nặng, con thú đã yếu sức hẳn đi, lê từng bước chân nặng nề run rẩy. Còn bọn người Miên, kẻ còn lành lặn nào chịu buông tha, chúng tiếp tục nã tên độc vào con vật đáng thương. Con Tiểu Bạch Hổ vừa đến dưới chân chủ thì cũng vừa thở hơi cuối cùng. Mắt cọp vẫn mở trừng trừng vào bọn người khát máu không kém gì nó.

    Ông Đạo Điện quá bất ngờ với sự việc xảy ra, người và vật đều có kẻ chết, ông lẩm bẩm :

    - Bọn cô hồn uổng tử đã xúi giục hai bên đi vào biển máu, khiến con vật hoàn lương phải trở về với tội ác mà lâu ngày nó từ bỏ. Ôi nạn tai, nạn tai !

    Khi bọn người Miên thấy con Tiểu Bạch Hổ đã chết, chúng mới chịu bỏ đi, vác xác đồng bọn ra về. Còn lại ông Đạo Điện và xác Tiểu Bạch Hổ, ông mới đưa tay vuốt mắt cho nó khép lại và lấy ra chiếc hộp quẹt mà bật lửa đốt trụi cả hàng ria cọp. Dù ông rất thương con Tiểu Bạch Hổ, nhưng quy luật rừng xanh buộc ông phải đốt hết hai hàng ria của nó như thế, vì nếu những sợi ria cọp này lọt vào tay bọn xấu thì nguy hại vô cùng, họ sẽ nuôi những sợi ria đó thành những con sâu đi hại người. Con sâu này khi bò đi, người vô tình đụng phải sẽ tức khắc bị trúng độc mà chết nếu không cũng bị cùi hủi lở lói.

    Ông Đạo Điện biết, dù Tiểu Bạch Hổ đã chết nhưng bọn ma cỏ ma trành đâu dễ dàng buông tha cho nó, có thể bọn ma uổng tử đến mượn hồn nó để nhập vào những con thú khác mà tiếp tục quấy nhiễu mọi người. Nay ông Đạo già yếu, và không muốn vướng vào bùa ngải để diệt loài ma quỷ, cho nên ông lập ra trang thờ con Tiểu Bạch Hổ để vong linh nó đi theo Phật pháp, bọn cô hồn uổng tử phải tránh xa.

    Nói xong ông Đạo Điện lập tức lập trang thờ vong con Tiểu Bạch Hổ. Bàn thờ luôn có đèn đuốc sáng choang, trầm quế tỏa mùi hương thơm ngát. Trên đó ông đặt chiếc đầu lâu con Tiểu Bạch Hổ lên chiếc mâm đồng có trái cây vây quanh, bên dưới lót vải đỏ, mặt đối diện là cặp nanh cọp dài cong rất ấn tượng.

    Rồi lâu ngày dài tháng, dân vùng Thất Sơn thường lên am điện ông Đạo Điện trước lễ bái, sau tham quan cái đầu lâu cọp lâu ngày không hề thối rữa. Mọi người cho là Tiểu Bạch Hổ đã đắc đạo thành thần, nên họ luôn luôn tôn kính và đặt tên nơi am động của ông Đạo Điện là điện Ông Hổ.

    Từ thời Pháp thuộc đến nay đã trên một thế kỷ, chiến tranh lan rộng khắp nơi, có những thứ mất đi không rõ ai lấy. Cái đầu lâu Tiểu Bạch Hổ cũng không còn tại điện Ông Hổ nữa nhưng dân chúng vùng Năm Non Bảy Núi rất sùng bái những sự linh thiêng của Thần Tiểu Bạch Hổ, người người khi hành hương đều không quên điện Ông Hổ cho đến tận ngày nay. Mọi người cho rằng, đến điện Ông Hổ mà cầu xin thật lòng thì được toại lòng như ý, còn đến chiêm bái cầu xin theo tính hiếu kỳ thì chẳng bao giờ được. Vì vậy ở điện Ông Hổ lúc nào nhang khói cũng nghi ngút, đông người vào ra.



    VÕ LƯƠNG

  10. #10

    Mặc định Chuyện ly kỳ về rắn khổng lồ nặng 300-400kg ở Thất Sơn

    Nhiều huyền thoại về loài rắn ở Bảy Núi (An Giang) được truyền qua nhiều thế hệ. Từ một số chuyện có thật, dân gian thêm thắt cho ly kỳ để câu chuyện trở nên huyền bí. Xưa nay cái hư và cái thực cứ lẫn lộn khiến nhiều người nửa tin nửa ngờ.
    Người dân sóc Tà Đéc, xã An Hảo (Tịnh Biên, An Giang) còn lưu truyền câu chuyện kể về cặp rắn khổng lồ bò từ núi Bà Đội Om sang núi Cấm.

    Câu chuyện trên xuất hiện cách nay cũng trên 40 năm. Nhiều vị cao niên cho rằng đó chỉ là chuyện đồn chứ rắn thật ở Bảy Núi từ thập niên 60 của thế kỷ trước đến giờ chỉ thấy con nặng 100 kg đổ lại là to lắm rồi. Chẳng có ai bắt được rắn bằng khạp da bò (lu tráng men đường kính to cỡ năm, sáu tấc), cây thốt nốt như lời truyền.

    Chuyện rắn chặn đầu xe khách

    Sư Chánh Minh, 79 tuổi, đang tu tại chùa Long Định thuộc xã Châu Lăng (Tri Tôn) kể: Khoảng năm 1960 ông hay đi lấy thuốc Nam ở vùng Thất Sơn. Khi đó ông lui tới vùng núi Cấm hái thuốc, rồi tập kết xuống chân núi. Khoảng năm 1968 sư nghe kể có người từng gặp một cặp rắn khổng lồ, to bằng cây thốt nốt già, nặng chừng 300-400 kg bò chắn ngang tỉnh lộ 948, từ núi Bà Đội Om sang núi Cấm, chặn đầu một chiếc xe khách.
    Người ta không nhớ rõ là chiếc xe khách nào chạy tuyến đường này vào thời đó. Xe Tân Thành, Công Tạo hay An Giang, Tam Hữu gì đó. Khoảng nửa khuya thì chiếc xe khách xuất bến chợ Xà Tón (chợ Tri Tôn ngày nay). Khi đến khu vực núi Bà Đội Om gặp phải một vật đen sì như cây thốt nốt ngã vắt ngang lộ. Dân đi xe ai nấy run lập cập vì nghĩ bị sơn tặc dùng cây chặn đầu xe để cướp của. Chiếc xe giảm tốc độ, pha đèn thì thấy có ánh sáng phản chiếu. Nhìn kỹ mới rõ ra là một cặp rắn to kinh khủng, chúng từ từ bò ngang lộ nhưng do thân hình dài quá cỡ nên cứ như nằm y một chỗ. Tài xế bóp kèn inh ỏi mới thấy cái đuôi rắn rút khỏi mặt lộ vào rừng. Nhiều người trên xe sợ muốn rớt tim. Sáng hôm đó, tin đồn lan khắp Bảy Núi. “Năm đó tôi khoảng 22 tuổi, được ba tôi dắt đi coi dấu rắn bò. Đến hiện trường còn thấy rõ cỏ trên đường 948 bị đè bẹp, bề ngang độ chừng hai chiếc xuồng ba lá kéo lướt. Thời ấy đường Xà Tón đi Nhà Bàn là đường đất, do Pháp mở để lại chứ chưa trải nhựa như bây giờ. Do vậy, dấu vết để lại rất dễ nhận biết. Mình chỉ thấy vậy thôi chứ sau đó chưa nghe ai gặp thêm lần nào nữa” - ông Nguyễn Văn Tùng (Ba Tùng) nhà trên ấp Vồ Bà, xã An Hảo (Tịnh Biên) kể.

    Sư Chánh Minh nói mình không biết chuyện đó có thật hay không vì chỉ nghe kể lại. Còn ông Ba Tùng cho rằng rắn lớn cỡ đó bản thân ông sống nơi núi rừng ngót 40 năm cũng chưa từng chứng kiến.

    Đồn đại chuyện rắn thần để giữ yên chốn tu hành?

    Ông Ba Tùng cho biết dù mình có gặp dấu vết khá giống dấu rắn bò nhưng đó là chuyện khó tin. Bởi chắc chắn từ đó đến nay cặp rắn phải di chuyển để kiếm ăn, thế nào cũng có người gặp lại.
    Còn ông Hai Sở nhà dưới chân núi Cấm, là lơ cho nhà xe Tân Thành chạy tuyến Xà Tón-Châu Đốc vào những năm 1968 thì khẳng định: Chưa hề nghe thấy chuyện này. “Nếu tài xế xe khách khác có gặp rắn thì họ cũng kể tôi nghe. Tuy nhiên, sau đó ở Bảy Núi có xuất hiện chuyện đồn đại như kể trên” - ông Sở nói.

    Sư Chánh Minh phân tích: Nếu đúng là có người gặp rắn thật thì phải là con người cụ thể, tên họ là gì, ở đâu. Mọi chuyện trôi theo thời gian và câu chuyện cứ thế mà đồn. Tôi nghĩ những năm đó trên núi Cấm có một số vị đạo sĩ ẩn tu nên truyền ra những câu chuyện như vậy nhằm ngăn dòng người di cư lên núi Cấm, làm xáo động sự yên tĩnh của các vị. Có thể vì thế mà đẻ ra câu chuyện cặp rắn sang núi Cấm rồi trú luôn ở đó. Người dân khi nghe chuyện vì sợ rắn ăn thịt nên không dám đến vùng núi Cấm.

    Có người còn kể rằng cặp rắn ấy xuất phát từ điện Cây Quế của núi Cấm sang núi Bà Đội Om. Họ đồn ở điện Cây Quế có nhiều hang sâu nên rắn thần ngụ ở đó. Ngày trước, tại khu vực này có một cây quế khâu cổ thụ tỏa mùi thơm bát ngát cả núi rừng nên cọp, rắn quây quần giữ cây. Lâu lâu ở các chùa chiền trên núi Cấm tổ chức cúng bái, lễ lộc gì thì có một giai nhân đẹp tuyệt trần xuất hiện. Cô gái mặt xinh như hoa, da trắng như bông bưởi, từ cây quế đi xuống chùa dự tiệc. Tiệc tàn, một mình cô gái băng rừng ngược lên điện Cây Quế rồi mất dạng. Dân chúng cho rằng cô gái ấy là con rắn cái trong cặp rắn thần hóa thân xuống trần.

    Những chuyến săn ly kỳ

    Ông Nguyễn Văn Đậu (Tư Đậu) nhà ở ấp Rau Tần (xã An Hảo, Tịnh Biên, An Giang) kể về kỷ niệm một thời tung hoành rừng núi để săn thú.

    Lần nọ, Tư Đậu đi săn cùng hai người trong xóm, đi một đoạn đến cánh rừng gần khu vực thánh thất Cao Đài (ấp Vồ Bà) thì gặp bầy khỉ khoảng 500 con. Ba người liền giương súng định bắn hạ mấy chú khỉ lấy mật và thận bán, chia vài con cho bạn bè chiến hữu nhậu chơi thì phát hiện chó săn sủa dữ dội dưới vực sâu. Lấy làm lạ, Tư Đậu đứng trên một mỏm đá cao nhìn xuống và bất giác thấy con rắn hổ mây nằm khoanh tròn một đống, đầu ngóc lên. Ông Đậu liền ra hiệu cho hai người đi cùng thu súng, quẩy lên vai và dùng hết sức bò càng ngược dốc đá tìm đường tẩu thoát. “Con rắn bự cỡ cái cột nhà, dài chừng 6 m, đuôi nhọn thon và nặng khoảng 60 kg. Rắn lớn cỡ đó đạn bắn vào chắc gì hạ được nên bọn tôi bèn rút chạy. Thấy động, con rắn tức tốc cuốn phăng leo lên tận đọt cây. Trên mấy ngọn cây cao vọi, hổ mây lướt như đi mây về gió. Nó chuyền hết ngọn cây này sang đọt cây khác, gió lộng ù ù khiến bầy khỉ sợ sệt kêu vang, inh ỏi khắp núi rừng” - Tư Đậu kể.
    Ông Nguyễn Trung Huê nhà ở ấp Thiên Tuế, xã An Hảo cho hay đời thợ săn ông cũng vào sinh ra tử vì đối mặt với rắn. Cũng bởi mê nghiệp săn thú rừng mà ông Huê bị kỷ luật vì cho bạn mượn súng đi săn khi còn làm việc.

    Thời ấy, ông Huê chủ yếu săn khỉ lấy mật và thận bán kiếm sống. Mật khỉ năm 1976 bán được 3.000 đồng/cái, còn thận khỉ đột bán với giá 7.000 đồng/cái. Ở thời điểm đó, với mức thu nhập này ông Huê nuôi sống cả gia đình. “Thợ săn thì chẳng ngại con thú nào. Vậy mà tôi và nhiều đồng nghiệp vẫn phải ớn khu vực điện Cây Quế, hễ dẫn chó săn đi ngang đó là bị “nướng”. Nhiều lần như vậy chúng tôi mới phát hiện có rắn ở đó. Một hôm, đoàn săn đi ngang điện Cây Quế thì một con chó săn bị cắn lôi vào rừng kêu ăng ẳng. Tôi chạy theo tiếng kêu của con chó mới thấy một con nưa chín lỗ mũi (còn gọi là trăn gấm) đang quấn chặt con chó. Giương súng bắn nhiều phát mới hạ được con nưa, cứu sống con chó” - ông Huê hào hứng kể.

    Kỷ vật còn lại một thời đi săn của ông Huê là cái sọ mễn. “Năm đó tôi bắn được con mễn (cùng loài với nai, hươu, giống như con bê con) nặng khoảng 30 kg, thấy cặp sừng ngồ ngộ nên giữ lại cái sọ dính hai cái sừng làm kỷ niệm. Rắn lớn cũng có nhưng thường trú ngụ trong rừng già, ở hang hoặc lò ảng mà con người khó bén mảng tới” - ông Huê cho hay.

    Theo kinh nghiệm của ông Ba Tùng (Nguyễn Văn Tùng, nhà dưới chân chùa Phật Nhỏ thuộc ấp Vồ Bà, xã An Hảo) thì rắn lớn quá trăm ký ở Bảy Núi hiện không còn. Suốt những năm đi săn ông chỉ chứng kiến một vài lần rắn lớn độ bằng cột nhà, chừng 40-50 kg. “Rắn núi Cấm còn nhiều vô kể. Rắn tự nhiên và rắn do ngành kiểm lâm bắt được từ buôn lậu thả vào núi cũng nhiều. Sóc đỏ, chồn hương, gà rừng… thỉnh thoảng dân cũng bắt được. Mấy loài này còn thì rắn còn. Nhưng thường những con lớn bằng khạp da bò là nưa hoặc trăn. Hai năm trước một người làm vườn gần đất tôi cũng gặp con nưa nặng chừng 300 kg” - ông Tùng khẳng định.
    http://tu-an-hieu-nghia.tk

    Theo Vĩnh Sơn - PL TPHCM
    Last edited by nggphong; 22-10-2011 at 08:31 PM.

  11. #11

    Mặc định Những hang động huyền bí ở Thất Sơn

    Rất nhiều người dân sinh sống trên núi Cấm khẳng định họ đã từng chạm trán mãng xà và may mắn trở về từ cõi chết.

    Thiên Cấm sơn (núi Cấm) ở xã An Hảo, H.Tịnh Biên, An Giang, có đỉnh cao đến 716m, cao nhất vùng Thất Sơn và cũng là nơi chứa đựng nhiều điều huyền bí.

    Ba đời "diện kiến" mãng xà

    Theo lời của nhiều người dân trên núi Cấm, hiện nay rắn lớn cỡ bắp đùi còn khá nhiều. Ông Trần Huy Dũng, tổ trưởng tổ 1, ấp Vồ Đầu trên đỉnh núi Cấm nói rằng, đến tận bây giờ vẫn còn bị ám ảnh bởi suýt làm mồi cho rắn khổng lồ. Chuyện xảy ra đã hơn 10 năm. Bữa đó, khi ông Dũng đang từ trên triền xuống chân núi thì nhìn thấy con chim chìa vôi và con sóc đang nhảy tung tăng như đùa giỡn với nhau trên mặt đất. "Cảnh này thiệt lạ. Một con trên trời, một con dưới đất sao lại giỡn với nhau? Định thần lại, tôi rùng mình khi thấy cái đầu rắn to đùng đang hướng về phía 2 con vật. Lúc đó tôi mới biết là chúng đã bị nọc độc rắn làm mù mắt và sẽ trở thành mồi cho con rắn. Tôi sựng lại khi chỉ cách con rắn chừng 5m và "chết đứng" một hồi lâu. May mắn là con mãng xà đang đặt tầm ngắm vào 2 con mồi kia nên không phát hiện ra tôi, nếu không...". Theo ông Dũng, đó là con rắn hổ mây to bằng cái khạp năm cân (còn gọi là hũ đường), nhưng không thể phát hiện nó từ xa vì hổ mây có bộ da mốc thít, rất giống với da cây cổ thụ trong rừng.

    Bà Mai Thị Nguyệt, hàng xóm ông Dũng, nói bà là đời thứ 3 trong gia tộc đã từng được "diện kiến" rắn khổng lồ trên núi Cấm. Bà kể: gần 20 năm trước, nhà bà ở khu vực Cao Đài tự gần suối Thanh Long, đường đi bộ lên núi Cấm. Khi cùng chồng đi hái cây thuốc, đến khu vực suối Sư Bình (phía trên suối Thanh Long), bà ngửi thấy mùi hôi tanh. Lần theo hướng phát ra mùi hôi, thì đến một hang đá lớn. Khi chỉ còn cách hang chưa đầy 4m, bà "chết đứng" khi nhìn thấy một con rắn khổng lồ đang khoanh mình. "Trong tư thế nằm khoanh, đầu gác lên khoanh mình cuối cùng, vậy mà con rắn cao hơn đầu tôi cả nửa thước, thật khủng khiếp. Lúc đó tôi đứng chết trân không dám động đậy và nghĩ phen này mình chết chắc. Nhưng có điều lạ là con rắn cũng nằm im. Sau một lúc trấn tĩnh, tôi lạy con rắn: "Nếu ông ở đây tu thì nằm im cho con đi ra. Con vô tình lạc vào đây chứ không có ý quấy phá". Thấy "ổng" không động tịnh gì, tôi bước thụt lùi ra khỏi hang rồi chạy một mạch về nhà", bà Nguyệt kể tiếp.

    Ngay sau khi về đến nhà, bà Nguyệt thuật lại câu chuyện gặp rắn khổng lồ cho mẹ là bà Nguyễn Thị Khoe nghe. Bà Khoe nghe xong bảo rằng chính bà và người cha (ông ngoại bà Nguyệt) cũng từng chạm mặt con rắn lớn đó ngay tại nơi bà Nguyệt đã gặp. "Má tôi kể dù đã cùng ông ngoại trèo lên đọt cây để tránh nhưng khi nhìn lại thì đầu con rắn đã ngẩng lên sát đít. Sau ông ngoại tôi vì quá kinh hãi đã phát bệnh mà chết", bà Nguyệt nói.

    Hang rắn khổng lồ

    Nghe câu chuyện của bà Nguyệt, ông Dũng khẳng định em trai ông cũng từng chạm trán một con rắn rất lớn gần khu vực suối Thanh Long cách đây gần chục năm. "Buổi chiều đi học về đến khu vực phía trên suối Thanh Long, em tôi và mấy đứa học trò nghịch đá ném đàn khỉ bên kia bờ suối. Bầy khỉ bỏ chạy thì bất ngờ xuất hiện một con rắn khổng lồ giương cao đầu rượt đuổi mấy đứa học trò. May mà tụi nhỏ chạy thoát", ông Dũng cho biết. Ông Dũng còn chỉ cho chúng tôi cái hang rắn khổng lồ dưới gốc cây da, chỉ cách nhà ông độ hơn 10 công đất. Ông quả quyết đã rất nhiều lần nhìn thấy con rắn bò vô, bò ra cái hang này. "Năm 1997, có một đoàn người của trại rắn Đồng Tâm mang theo súng ống, đồ nghề, thuốc mê lên đây gặp tôi nhờ dẫn đường tới hang rắn. Nhưng tôi ngăn cản quyết liệt vì nó quá lớn, mấy cái dụng cụ đó chẳng nhằm nhò gì, nguy hiểm lắm", ông Dũng nói.

    Chúng tôi được một thanh niên tên Sang dẫn vào hang rắn cây da, nơi ông Dũng chỉ. Sang cho biết anh là người trông coi đất cho một thầy tu tại đây và đã 2 lần nhìn thấy con rắn ra vào hang cây da. Sang bảo lần anh nhìn thấy sau cùng cách đây chưa đầy một năm và khẳng định con rắn vẫn ở hang này. Chỉ cho chúng tôi gốc cây to độ nửa vòng tay ôm, Sang nói: "Nó to cỡ đó". Mặc dù rất hoang mang nhưng chúng tôi vẫn bạo gan bám theo Sang vào hang rắn. Lúc sau, Sang bất ngờ dừng lại, nói: "Tới hang nó rồi nè!". Tôi tái mặt nhưng cố làm tỉnh để tự trấn an. Bất chợt nhìn lại thấy mình đang đứng trên một vồ đá cheo leo, trước mặt là một cái hang đá to tướng với mùi hôi tanh xộc lên mũi. Cố thò đầu vào miệng hang quan sát, chúng tôi thấy ngổn ngang những đống màu đen như phân rắn, vô cùng hôi tanh. Sang quả quyết chính cái mùi hôi đặc quánh này mà người chủ đất trước đây đã bán lại mảnh rừng này với giá rẻ bèo.

    Còn tại điện U Minh trên đỉnh núi Két (thị trấn Nhà Bàn, H.Tịnh Biên), ông Nguyễn Văn Sơn, chủ núi, khẳng định trong hang núi này từng có một cặp rắn khổng lồ sinh sống. Chúng tôi theo ông Sơn vào thám hiểm hang sâu giữa ban ngày nhưng cứ nghe sống lưng lành lạnh. Chỉ cặp tượng rắn bằng xi măng to tướng đang phồng mang, thè lưỡi đầy uy lực, ông Sơn nói cặp rắn thật còn lớn hơn gấp nhiều lần. Cái hang núi càng trở nên thâm u, huyền bí vì lối đi sâu bên trong không có ánh sáng và cũng không ai dám đi đến tận cùng hang. "Để khắc chế "mấy ổng", tôi tạc tượng một cặp rắn to trấn ải miệng hang. Đêm đêm khi ra đến đây gặp cặp rắn giả, "mấy ổng" bị... dội, rút trở vào hang sâu không quấy phá con người", ông Sơn nói.

    Ba Lưới giết rắn

    Ông Ba Lưới tên thật là Nguyễn Văn Y (98 tuổi, quê ở xã Mỹ Hiệp, H.Chợ Mới, An Giang) lên núi ẩn tu từ năm 1935, khi mới 23 tuổi. Cuộc sống trên núi lúc bấy giờ vô cùng khó khăn, hiểm nguy rình rập. Mỗi khi đi làm rẫy hay ra khỏi nhà, ai cũng phải cầm theo cây săn mây (làm từ cây mây rừng, dài gần 2m một đầu tròn nhọn, đầu kia dẹp mỏng bén như lưỡi dao) và chiếc búa lận lưng để phòng thân. Một lần đang băng qua rừng, ông Ba Lưới chạm trán con rắn hổ mây dài độ 10m, nặng hơn 90 kg. Nghe tiếng động, con hổ mây quay lại xòe cặp mang rộng cỡ 1,5m, đầu ngẩng cao, khè khè như muốn nuốt chửng ông. Không nao núng, Ba Lưới bước lùi thủ thế. Con rắn vừa lao đến tấn công đã nhận ngay nhát chém rụng đầu.

    Lần thứ hai, khi ông đang đi cặp đường ô lên dốc núi. Một con rắn hổ mây nặng chừng 40 kg trườn mình thoăn thoắt xuống, ông không kịp tránh đường. "Sẵn cây săn mây đang làm gậy chống đường tao vung chém ngay đầu con rắn. Nhát chém làm con mãng xà bị thương, máu văng xối xả. Chưa kịp ngẩng đầu chống trả, ác thú nhận tiếp một đòn chí mạng, đứt lìa đầu, chết lăn xuống đường ô. Tao đem cả đầu và xác rắn chôn bên vách đá", ông kể.
    http://tu-an-hieu-nghia.tk

    Thanh Quốc - Chí Nhân

  12. #12
    Đai Đen Avatar của tony_huynh
    Gia nhập
    Jul 2008
    Nơi cư ngụ
    Khai Phong Phủ
    Bài gởi
    710

    Mặc định

    Thất Sơn quê mình nhiều huyền thoại ghê

  13. #13

    Talking

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tony_huynh Xem Bài Gởi
    Thất Sơn quê mình nhiều huyền thoại ghê
    Đúng vậy! khi nào có dịp, mình sẽ pót nhiều bài hơn nói về vùng Thất Sơn huyền bí!!!! Chúc cả nhà vui vẻ!!!!wellcome1

  14. #14

    Mặc định

    cảm ơn bạn đã chia sẽ câu chuyện này ...!!!
    câu chuyện rất hay :)
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

  15. #15

    Mặc định

    nam mô a di đà phật...!

  16. #16

    Mặc định

    Dù gì cũng chỉ là tin đồn bởi có ai chứng minh đc nó đâu

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Ý nghĩa của 64 quẻ và 384 hào
    By Bin571 in forum Dịch Học
    Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 08-07-2012, 04:04 PM
  2. Thần Đồng Phật Pháp tại Việt Nam!
    By vietnamese in forum Đạo Phật
    Trả lời: 44
    Bài mới gởi: 09-02-2012, 10:09 PM
  3. Câu chuyện về một bàn tay khỉ
    By kiếp mù lòa in forum Thế Giới Bùa Ngải
    Trả lời: 12
    Bài mới gởi: 11-02-2011, 02:05 PM
  4. Huyền thoại đạo sĩ Thất Sơn
    By kiếp mù lòa in forum Chuyện các Thầy, Bà…
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 04-02-2011, 04:22 AM
  5. cho em hỏi về THẤT SƠN THẦN QUYỀN ạ
    By thiendia in forum Thần Quyền
    Trả lời: 5
    Bài mới gởi: 10-01-2011, 07:45 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •