-
Sách “Luận ngữ” còn ghi lại một câu: 與其媚於奥,寧媚於灶。Dữ kì mị ư Áo, ninh mị ư Táo (Thay vì nịnh thần Áo, nịnh thần Táo tốt hơn). Đủ thấy ngay từ thời Khổng Tử, Táo-Quân đã được thờ phụng như một vị phúc-thần.
https://ngotrantrungnghia.wordpress....ua-nguoi-viet/
-
HOÀ THƯỢNG TUYÊN HOÁ GIẢNG VỀ CÔNG ÔNG TÁO " Ba vị Thần Tài, Thần Hỉ và Thần Quý đều tự có trong quý vị. Bất quá tại quý vị không biết dùng đến, cứ mãi lo chạy ra ngoài để tìm cầu. Các Thần này vốn ngự ở trong ta.”
Đêm giao thừa nối liền hai tuổi.
Đến canh năm tách rời hai năm.
Tự tánh nghinh tiếp Thần Tài, Thần Hỉ, Thần quý.
Hòa Thượng Tuyên Hóa giảng trong khoá 100 ngày Thiền vào ngày 26/1/71 tại chùa Kim Sơn, San Francisco.
“Hôm nay là ngày cuối năm. Phong tục người Hoa cho rằng, tối nay tất cả quỷ thần sẽ xuất hiện. Vì vậy họ đưa ông Táo lên trời vào ngày 23, đến ngày 30 thì rước ông về, tức là hôm nay.
Có người hỏi:
- Từ đất lên trời bao xa? Lộ trình đi khoảng bao lâu?
Ông Già biết chuyện (vì chuyện gì ông cũng rành hết) liền nói:
- Từ đây tới trời xa khoảng 300 dặm. Người ta lại hỏi:
- Sao ông biết được?
Ông nói:
- Thì cứ nghĩ xem! Ông Táo lên trời bữa 23. Mỗi ngày ông cỡi ngựa đi khoảng100 dặm, vậy phải mất ba ngày mới được 300 dặm để đến gặp Thiên Hoàng mà báo cáo chuyện lành, chuyện dữ của thế gian. Báo cáo khoảng một ngày, rồi phải mất thêm ba ngày nữa để trở về. Lần đi khoảng 300 dặm, lần về cũng khoảng 300 chớ không thể hơn quá 350 dặm được vì ông cỡi ngựa đi và cỡi ngựa về mà!
Có phải các vị nói ông Già này rất là biết chuyện phải không?
Đúng vậy, từ mặt đất lên đến trời thì xa thật, vì không có cuộc hành trình nào dài bằng. Chúng ta đâu có thể đi bộ tới, hoặc dù có cỡi ngựa cả đời, cũng không thể nào tới đó được. Thậm chí ngồi máy bay cũng bay không đến nơi, vì máy bay sẽ bị vỡ tan nếu bay ra ngoài không gian. Cho nên phải dùng hỏa tiển. Nhưng hỏa tiễn bây giờ cũng không phóng đến trời, mà chỉ đến các hành tinh hay mặt trăng thôi. Vây cuối cùng rồi chúng ta cũng đều không biết trời ở đâu, hay cách đây bao xa nữa.
Mặt khác, chúng ta có thể nói, trời rất gần. Sao lại nói là gần?
Vì khi mở mắt là thấy trời, thấy đất ngay. Nếu không nói gần thì các vị làm sao mà thấy được chớ! Còn nếu nói là xa thì chúng ta cũng thử mở mắt nhìn nước Nhật, nhưng có thấy đâu. Muốn thấy Trung Quốc hay nước Đức gì đó cũng đâu thấy được, bởi vì xa quá đi. Vậy mà chúng ta chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn là thấy trời liền.
Cho nên nếu các vị nói trời xa thì không có chỗ nào xa hơn. Còn nói trời gần thì cũng không có chỗ nào gần hơn vậy. Bởi vì chúng ta còn ở trong vòng trời đất, cho nên cùng trời đất là láng giềng. Vậy trời cũng là hàng xóm của chúng ta.
“Thiên nhai nhược bỉ lân. Hải nội tồn tri kỷ”
(Chân trời như láng giềng. Biển cả là tri kỷ).
Tất cả đều là bạn bè của chúng ta.
Quả Ninh mà cũng biết phong tục người Hoa là đưa ông Táo lên trời vào ngày 23.
Táo Quân tức là vua trong bếp, còn gọi là ông Táo. Khi đưa ông Táo lên trời, người ta nói:
- Ông Táo ơi! Ông lên đó trình việc tốt rồi nhớ đem chuyện lành về nhé!
Họ bảo ông Táo rằng: “Lên đó ông nhớ báo cáo toàn chuyện tốt thôi, còn chuyện xấu xin đừng có nói, tôi không muốn ông nói chuyện xấu của tôi đâu à nghen!”
Rồi họ dùng “Kẹo Ông Táo” để cúng. Người Hoa chuyên môn cúng ông Táo loại kẹo này. Tuy nói là cúng cho ông Táo nhưng tụi trẻ con được dịp hưởng trọn.
Kẹo cúng ông Táo làm bằng gì vậy? Là dùng loại bột dẽo dính như keo để làm kẹo. Một khi ăn là môi bị dính lại, mở miệng không ra. Người ta dùng kẹo này để cúng ông Táo, cho nên gọi là kẹo đưa ông Táo. Vì là kẹo dẽo dính như keo, nên để dán miệng lại. Làm như vậy là có ý nghĩa gì? Là vì không muốn ông Táo lên trời nói nhiều. Họ còn cúng vái rằng:
- Ông Táo tới ăn chút kẹo nhưng nhớ đừng nói việc xấu của tôi nhé! Khi lên trời nói chuyện tốt và đem chuyện lành về. Chuyện tốt nói nhiều thêm, chuyện xấu ít nói một chút.
Cứ như thế mà họ cúng vái ông Táo.
Sau khi đưa tiển ông Táo xong. Họ để mấy tấm hình ông Táo ở bốn gốc lò rồi đốt đi. Họ cho rằng ông Táo sẽ từ ống khói mà đi thẳng lên trời. Thông thường phong tục đưa ông Táo là như vậy đó.
Các vị thử nghĩ: Tại sao khi đưa ông Táo lên trời, họ muốn dán miệng ông lại như vậy? Tại vì họ tự biết mình làm nhiều điều xấu quá đi, nên không muốn ông Táo nói ra việc xấu của họ chớ gì? Cũng như chúng ta làm chuyện ác, mà sợ người nào đó biết được, bèn mua lễ vật tặng cho người đó. Lại còn dặn dò người đó: “Đừng nói cho ai biết hết! Nhớ làm ơn bảo vệ bí mật này cho tôi.” Họ cúng kẹo hối lộ ông Táo cũng giống như vậy thôi!
Tôi tin rằng, nếu quả thật ông Táo là Thần, thì lúc miệng ông bị dán dính lại như vậy, chắc ổng đã nổi nóng mà tát một cái cho sưng mặt. Tiếc thay ông Táo đã không biết động đậy chi, bởi ổng chỉ là một tấm hình vẽ. Cho nên từ đó tới giờ, nếu ai làm theo phong tục này đều chưa bị tát tay bao giờ cả. Đúng là ngu si, tự gạt mình mà tưởng là cách khéo léo. Trên thật tế đó chỉ là một hành vi rất ngu ngơ. Nếu các vị sợ người ta nói việc xấu của mình, thì từ ngay lúc ban đầu đừng nên làm điều sai quấy. Nếu làm ác rồi sợ bị người dèm pha, thì thật là chuyện không thể được. Phong tục dùng kẹo dán miệng ông Táo này tuyệt đối nên bỏ đi.
Như nếu ông Táo là Thần thật đi nữa thì sao các vị lại dám làm chuyện sỉ nhục một vị Thần như vậy? Còn đối với người thì sao? Nếu tôi không muốn quý vị nói xấu tôi. Tôi có thể dán miệng hay thậm chí còn lấy chỉ may miệng quý vị lại, như vậy có được không? Cho nên đây là cách thức do người Hoa mê tín mà ra. Phong tục này nên dẹp bỏ, chớ theo.
Người ta bảo rằng các quỷ thần sẽ hạ giới trong đêm 30. Vì thế Đạo Giáo lại có một phong tục về chuyện này. Phong tục gì vậy? Đạo Giáo cho rằng: Nên thọ trì, đọc tụng kinh điển trong đêm 30. Thọ trì cái chi? Tức là bất kỳ họ niệm được chú gì trong đêm 30, thì trong năm tới, dù lúc nào hay ở đâu, họ muốn niệm nữa đều được linh cảm cả. Còn nếu như không thọ trì trong đêm 30 thì sao? Thì họ không thể niệm ở nhà, mà phải đến một ngôi chùa cô quạnh hay một ngôi mả hoang vắng. Chùa cô quạnh tức là nơi không có người mà chỉ toàn là quỷ thần ở trong đó, tại vì đêm tối chẳng ai dám tới. Nếu ai có thể đến chỗ vắng vẻ như vậy để niệm chú, tụng kinh thì mới gọi là thọ trì. Làm như vậy thì các quỷ thần mới nghe được lời chỉ huy của họ. Hoặc họ tới một ngôi mộ đơn độc hoang vu. Vì chỉ có một ngôi mộ, cũng như chỉ có một con quỷ ở đó. Nếu tới chỗ như vậy niệm chú thì con quỷ này sẽ là Hộ Pháp của họ. Họ muốn sai khiến nó lúc nào thì nó sẽ đến lúc nấy.
Nhưng trong Phật Giáo không có lối giảng Pháp như thế. Mỗi ngày, dù bất cứ lúc nào và ở đâu chúng ta cũng đều có thể đọc tụng được cả. Cho nên chúng ta mỗi ngày đều thọ trì đọc tụng.
Trung Quốc lại có một phong tục về đêm 30 nữa. Phong tục gì? Là người ta sẽ không ngủ trong đêm 30. Họ cho là:
“Nhất dạ liên song tuế, ngũ canh phân nhị niên,” - Một đêm nối liền hai năm, canh năm tách rời hai năm.
Vì là đêm hai năm nối liền nhau, nhưng đến canh năm, tức sáng sớm, gà gáy mới là lúc phân chia hai năm. Trong đêm giao thừa 30, hai năm vẫn còn dính liền, nhưng canh năm là lúc phân rời giữa năm ngoái và năm nay.
Đấy là câu đối liễn. Tôi nói cho các vị nghe vì nó là một phần kiến thức của Trung Quốc.
Thông thường vào đêm 30, các gia đình người Hoa lại muốn ăn toàn những món ngon vật lạ. Họ ăn những món ngon nhất, càng nhiều hương vị càng tốt. Đối với người ăn mặn thì họ sẽ ăn hoành thánh. Họ dùng thứ thịt thượng hạng để làm nhưn, rồi ăn vào lúc 12 giờ khuya. Họ cho rằng nếu được ăn loại hoành thánh này, thì nguyên năm tới sẽ như được “ăn bảo vật” (ăn vàng nén) và luôn có tiền xài trong năm.
Lại thêm chuyện nữa là họ nhét tiền trong nhưn hoành thánh. Cả nồi hoành thánh chỉ có một cái hoành thánh là có đồng tiền trong đó thôi. Ai mà ăn trúng hoành thánh này thì cho là rất có phước và sẽ phát tài.
Hôm nay tôi giới thiệu về những phong tục này để trong tương lai, nếu quý vị có dịp đi Trung Quốc thì quý vị sẽ biết. Còn như không có đi, quý vị cũng hiểu đại khái qua các phong tục đó.
Tháng giêng là tháng cho họ nghỉ ngơi, họ chỉ làm việc chút ít thôi. Hết tháng giêng, họ bắt đầu đi làm và sẽ không còn ăn các món ngon như vậy nữa. Còn một phong tục khác nữa là: Mồng một tết, họ phải biết nên khởi hành về hướng nào trong ngày đầu năm để họ nghinh tiếp thần Tài, thần Hỉ, thần Quý ở hướng đó. Đêm 30 họ cũng đón tiếp thần Tài. Đón vào lúc nào? Đúng 11 giờ đêm. Họ lập một bàn thờ ở hướng tây nam, rồi đốt một cặp đèn cầy và rót rượu thỉnh thần dùng. Sau đó cả nhà cùng quyến thuộc họ, hướng về phía nam lễ bái. Sau khi lạy xong, họ thỉnh Thần Tài vào nhà.
Chúng ta ở đây cũng tiếp đón Thần Tài, Thần Hỉ và Thần Quý vậy. Thế nào là Thần Tài? Nếu quý vị không để mất tinh thần, tổn hao khí lực, tức là có Thần Tài. Còn Thần Quý thì sao? Trong một năm mà quý vị không nổi nóng là quý lắm rồi, tức là có Thần Quý đó. Nếu quý vị phát tâm rằng: “Năm tới tôi sẽ không phát quạu. Tôi sẽ thay đổi tính tình” là có được Thần Quý đấy. Còn nếu lúc nào quý vị cũng vui vẻ, hân hoan, tức đang tiếp đón Thần Hỉ rồi! Bởi vậy cách thức diễn giải của tôi thì khác hẳn những lối trình bày cổ truyền của người Hoa.
Ba vị Thần Tài, Thần Hỉ và Thần Quý đều tự có trong quý vị. Bất quá tại quý vị không biết dùng đến, cứ mãi lo chạy ra ngoài để tìm cầu. Các Thần này vốn ngự ở trong ta.”
(Trích từ sách Pháp Nhủ Thâm Ân do Tổng Hội Phật Giáo Pháp Giới, Vạn Phật Thánh Thành xuất bản năm 2005)
https://www.facebook.com/share/p/1EHbSLUmNs/
-
Cấp độ của linh giới
Từng có một truyền thuyết như thế này:
Có một ngôi miếu linh nghiệm phi phàm.
Nhưng trong miếu này chỉ thờ một “ông Táo” mà thôi, nhưng người đến hành hương “ông Táo” này thì cứ ùn ùn đổ về chật kín đường đi, người đông nghìn nghịt, hương hỏa rất hưng thịnh, lừng danh khắp xa gần.
Bỗng dưng có một ngày. Một lão thiền sư cầm gậy đi đến. Đứng trước “ông Táo” này, dùng gậy gõ nhẹ vào bếp lò ba cái, nói một câu là: “Cái bếp này xây bằng gạch và đất sét thôi mà, tại sao lại linh nghiệm như thế nhỉ!”
Nói xong câu này. Cái bếp lò đã nứt thành hai nửa ngay tại chỗ.
Mọi người đều kinh hãi!
Trong đám người, bỗng nhiên có một người đàn ông mặc áo gấm đẹp đẽ bước ra, chắp tay cúi lạy lão thiền sư, luôn miệng nói cảm ơn lão thiền sư.
”Anh là ai, sao lại cảm ơn tôi?”
”Tôi chính là Táo Quân, hôm nay gặp được thiền sư chỉ điểm tự tính, trong sát-na đã chuyển mê thành ngộ, bây giờ đã đến lúc bay về trời rồi, vì thế đến để cảm ơn!”
Tôi cảm thấy truyền thuyết này rất có pháp vị, tôi cho rằng:
1. Vạn vật có linh.
2. Linh có cấp độ.
3. Hiểu rõ tự tính có thể thành đạo.
Theo như tôi biết, cấp độ của linh giới, nếu phân chia một cách đại khái thì có thể phân thành: địa cư linh (linh thấp), thiên cư linh (linh cao), thánh cư linh (linh cao nhất).
Phật Bồ Tát là linh cao nhất.
Thần trời cũng là linh cao.
Thần nước, thần cây, thần cửa, thần trồng trọt, thần đất, v.v…. là linh thấp.
Thượng đế của Cơ Đốc giáo, thượng đế của Hồi giáo, thượng đế của Thiên Chúa giáo, thượng đế của Đạo giáo, đều là Thần trời, ở cấp độ của Đại Phạm Thiên Vương.
Còn có những linh thấp hơn cả linh thấp, ví dụ linh động vật, con người cũng tính vào linh động vật.
Tam giới của Phật giáo là:
Dục giới — thế giới hữu tình có thân tâm, dục vọng về ăn uống và sắc tình đều mạnh.
Sắc giới — thế giới thù thắng kì diệu có thân tâm, đã lìa bỏ dục vọng ăn uống và sắc tình.
Vô sắc giới — thế giới vi diệu sâu sắc có tâm không thân, duy có tâm thức.
Phật — tự giác, giác tha, giác hành viên mãn.
Tam giới của Phật giáo kì thực cũng là thế giới của linh, “vô hình” ở đây đầy ắp trong toàn bộ pháp giới.
Còn pháp thuật là tác dụng của “vô hình”, cũng chính là tác dụng của “linh”, rất nhiều “linh học gia” hiện đại dứt khoát muốn đặt một cái tên, cái tên này chính là “linh tử”, kì thực linh tử cũng tức là quỷ thần vô hình thôi
Tôi cho rằng:
Có tượng hay không có tượng thì không có nhiều khác biệt, bởi vì linh tử vốn dĩ là đầy ắp cả hư không.
Có tượng thì linh tử sẽ đến để nhập vào tượng, giống như câu chuyện nói đến ở trên, linh tử nhập vào “ông Táo”.
Không có tượng thì linh tử cũng đầy ắp hư không, con người hướng về họ cầu nguyện là nghĩ về hư không.
Giới tôn giáo có tượng, ví dụ Phật giáo, Đạo giáo, Thiên Chúa giáo. Giới tôn giáo không lập tượng thì có Cơ Đốc giáo, Hồi giáo. Kì thực đôi bên đều không công kích lẫn nhau, cũng không cần phải phê bình đâu là chính đâu là tà, đâu là Phật đâu là Ma. Sự tụ tập của linh tử vốn dĩ cũng là theo duyên phận và tâm tính mà tới, đây là nguyên lí ngưu tầm ngưu mã tầm mã:
Tâm chính thì linh chính.
Tâm tà thì linh tà.
Thiện ác chỉ nằm giữa một suy nghĩ, Phật Ma chỉ nằm giữa một suy nghĩ, chính tà chỉ nằm giữa một suy nghĩ. Có thể nói như thế này, vốn không có thiện ác, vốn không có Phật Ma, vốn không có chính tà.
Có những điều này đều là từ con người mà khởi lên.
Tôi (Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn) phát hiện thấy, mỗi người có nhân quả của mỗi người, và mỗi linh cũng có nhân quả của mỗi linh, có ảnh hưởng lẫn nhau, con người có thể ảnh hưởng đến linh tử, linh tử cũng ảnh hưởng đến con người, đan xen phức tạp với nhau, là một thế giới hết sức mập mờ.
Còn pháp thuật của Mật giáo chính là phương pháp để điều ngự linh tử.
https://chanphat.org/van-tap/114-pha...t-cua-mat-giao
-
TÁO THẦN ĐÃ CẢNH TỈNH NGƯỜI TU HỌC PHẬT NHƯ THẾ NÀO ?
Táo thần là thật có, quyết không phải là giả. Không những Táo thần, mà ở trong một gia đình có rất nhiều quỷ thần; cửa thì có thần cửa. Các vị xem sách Lễ Ký thì sẽ hiểu được, hóa ra là mỗi căn phòng, ở trong mỗi góc đều có quỷ thần cư trú, chúng ta khởi tâm động niệm, hành vi tạo tác, người không nhìn thấy được nhưng quỷ thần thấy rất rõ ràng. Vào đời nhà Minh có truyện Du Tịnh Ý Cư Sĩ Ngộ Táo Thần Ký, truyện này là do đồng hương của ông ghi chép, hết thảy đều là sự thật. Bài văn này được in kèm vào phần sau của sách Liễu Phàm Tứ Huấn, chúng tôi trước đây đã từng giảng qua một lần rất cặn kẽ, có thể làm tham khảo.
Không chỉ có mỗi Du Tịnh Ý gặp được Táo thần. Vào thời xưa, chúng ta xem thấy ở trong bút ký của cổ nhân có rất nhiều, nhưng bài văn này thì viết tường tận nhất, viết xuất sắc nhất, Pháp sư Ấn Quang cho lưu hành bài văn này.
Người có học, người tu hành luôn luôn tự cho rằng mình rất là lương thiện, người khác nhìn thấy bạn cũng rất là tuyệt vời, mỗi ngày đều làm một số việc thiện, nói lời hay, làm việc thiện. Du Tịnh Ý năm xưa cũng giống như vậy, nhưng cả đời lại nghèo cùng thất vọng. Ông tự cho rằng bản thân mình cũng hành thiện, chưa hề làm qua việc ác gì, sao ông trời lại giáng cái quả báo này, thật là không công bằng. Táo thần rất từ bi, biết ông là người có học, chỉ dạy ông, ông có thể tiếp nhận, ông có thể phản tỉnh, nên Táo thần mới thị hiện, nói với ông: “Hành vi của ông giống như là thiện, nhưng ý nghĩ của ông quá ác, ác ý, bản thân ông không thể phản tỉnh, bởi vì ý niệm của ông là ác, ác ý, nên thiện mà ông làm đều không phải là thật. Trời đất quỷ thần giám sát, ông từ mồng một tháng Giêng đến 30 tháng Chạp, không có một việc thiện nào là thật, toàn là giả, là phô diễn, làm bộ cho người ta thấy”. Táo thần chỉ điểm cho ông, ông mới chợt nhận ra, ông mới thật sự hiểu ra.
Không sợ một người tạo ác nghiệp, chỉ sợ là người đó không thể quay đầu, không thể giác ngộ, nếu chịu quay đầu, chịu giác ngộ thì đều được cứu. Cá nhân như vậy, gia đình cũng như vậy, xã hội quốc gia thế giới đều cùng một đạo lý này. Hiện nay kiếp nạn hiện tiền, mọi người đều biết. Có thể cứu được kiếp nạn này không? Nhất định cứu được. Bắt đầu từ đâu vậy? Bắt đầu từ trong tâm của mình. Tâm của mình nhất định phải làm một cuộc chuyển đổi lớn, đoạn ác tu thiện, phá mê khai ngộ thì sẽ được cứu. Hy vọng mọi người chúng ta phải nghiêm túc, phải nỗ lực, phải sửa lỗi đổi mới. Không những bản thân được độ mà còn giúp đỡ được người khác, đây mới là công đức cực lớn.
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tập 10
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
https://www.facebook.com/share/p/1FaU4VkKVB/