Kính huyng Thuongdan:
Huynh có thể tìm các bài giảng của sư Giác Khang về kinh 66 và tiến trình của ngũ uẩn để xem thêm.
- SMC xin phép được nói theo cách hiểu của bản thân, mong rằng sẽ góp được một ý nhỏ nào đó, và mong nhận được nhiều cách giải thích khác.
- HÀNH UẨN (uẩn = tập hợp). Vậy, Hành uẩn là tập hợp những hành vi tạo tác (hình thành và tạo tác) của tâm, thuộc về ý chí. Nói cách khác, Tâm thuộc (thuộc chứ không phải là) Hành Uẩn - tức Tâm Hành! Những gì mà chúng ta hay gọi là "nghiệp" (hành vi tạo nghiệp) cũng thuộc nhóm Hành Uẩn này. Chức năng của nó là hướng dẫn tâm ý (ý hành) thực hiện hành vi (thiện, ác, tốt, xấu).
VD: miệng nói là do hành uẩn điều khiển. Còn nghĩ sẽ nói điều gì (tốt, xấu) là do Tưởng hỗ trợ. Và nhận biết mình đang nói gì là Ý Thức.
Do Hành Uẩn này tập khởi do Xúc, và Xúc đoạn diệt thì Hành cũng đoạn diệt. Nên Hành Uẩn cũng có 6 Hành (Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp).
===> Do đó, trong cái thân này, TÂM chính là tập hợp của (Thọ Tưởng Hành Thức), chứ không có 1 cái Tâm nào đứng riêng biệt, hoặc trong ngũ uẩn - hoặc ngoài ngũ uẩn! Do đó, cũng không có 1 cái "ngã", 1 cái "tôi" cái "ta" nào tồn tại độc lập, vĩnh viễn, tự có, hằng có!
[Phật pháp] và [Phật Giáo] 2 khái niệm này nghe na ná như nhau nhưng lại là khác nhau
+ [Phật giáo] là dòng tôn giáo được sáng lập bởi Đức Thích Ca
+ [Phật pháp] là tất cả các pháp môn đưa tới sự giác ngộ giải thoát tức là giúp đắc chính quả ( thoát khỏi tam giới và lục đạo luân hôi )
Như vậy khái niệm [Phật pháp] bao trùm khái niệm [Phật giáo] và nếu hiểu đúng thì Đạo Giáo , Thiên Chúa Giáo hay Ấn Độ Giáo hoặc bất cứ 1 pháp môn nào đưa con người ta đạt tới sự giác ngộ giải thoát thì ta đều có thể coi đó là [Phật pháp]
Ai cũng có lòng từ bi hầu như là ko dùng đến. Bởi vậy khi Đức Phật thuyết pháp hay nói hai chữ TỪ BI
Ai cũng biết câu dạy của Phật : HƯỞNG SỰ LỢI DƯỠNG CỦA BÁ TÁNH KHÔNG CHỊU BÁO ÂN SẼ MANG LÔNG ĐỘI SỪNG ĐỂ TRẢ NỢ ( đại loại vậy) nhưng thường chọn hướng mang lông đội sừng
Con người có tất cả các loại TỪ và đều được sử dụng, chỉ có 1 TỪ ko sử dụng mà cầu tìm lung tung đó là TỪ BI he he
- Lành thay!
Đạo Phật không phải là hai chữ “Phật giáo” trên tấm thẻ căn cước.
- Đạo Phật là Thánh đạo tám ngành: chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định.
- Phật giáo: là những lời dạy của Đức Phật (về khổ và con đường diệt khổ)
Vậy những ai đang đi trên thánh đạo tám ngành, dù có mang danh là “Đạo Phật” hay không, thì đó cũng là Phật tử trong giáo pháp của Đức Phật.
Những ai mang danh là “Đạo Phật” mà không thấy biết, không hành trì thánh đạo tám ngành, sống phóng túng, ác giới với quan niệm con đường đó sẽ đem lại hạnh phúc, thì cũng không phải là Phật tử trong giáo pháp của Đức Phật.
“27. - Này Subhadda, trong pháp luật nào không có Bát Thánh đạo, thời ở đây không có đệ nhất Sa-môn, ở đây cũng không có đệ nhị Sa-môn, cũng không có đệ tam Sa-môn, cũng không có đệ tứ Sa-môn. Này Subhadda trong pháp luật nào có Bát Thánh đạo, thời ở đây có đệ nhất Sa-môn, cũng có đệ nhị Sa-môn, cũng có đệ tam Sa-môn, ở đấy cũng có đệ tứ Sa-môn. Này Subhadda, chính trong pháp luật này có Bát Thánh Ðạo, thời này Subhadda, ở đây có đệ nhất Sa-môn, ở đây cũng có đệ nhị Sa-môn, cũng có đệ tam Sa-môn, cũng có đệ tứ Sa-môn. Những hệ thống ngoại đạo khác đều không có những Sa-môn. Này Subhadda, nếu những vị Tỷ-kheo này sống chơn chánh, thời đời này không vắng những vị A-la-hán.
Này Subhadda, năm hai mươi chín,
Ta xuất gia hướng tìm chân thiện đạo.
Trải năm mươi năm với thêm một năm
Từ khi xuất gia, này Subhadda,
Ta là du sĩ tu Trí, tu Ðức.
Ngoài lãnh vực này, không có Sa-môn đệ nhất cũng không có Sa-môn đệ nhị, cũng không có Sa-môn đệ tam, cũng không có Sa-môn đệ tứ. Những hệ thống ngoại đạo khác đều không có những Sa-môn. Này Subhadda, nếu những Tỷ-kheo sống chơn chánh, thì đời này không vắng những vị A-la-hán.” trích Đại Bát Niết Bàn.
PHÁP BỐ THÍ : Bố thí là một việc làm vượt trên tất cả nếu đúng nơi, dùng 2 từ BỐ THÍ không đúng chỗ sẽ trở thành thảm họa he he
Chê đạo người ta, khen đạo mình là nguồn gốc của sự đánh nhau ( trích )
Thân chào đạo hữu Thuongdan! Thật hoan hỉ khi biết đạo hữu đang tìm hiểu về kinh phật gốc và Noname cũng hiểu thật khó khăn cho ai bắt đầu con đường như vậy! Nếu không phiền mời đạo hữu add zalo của Noname theo số 0963379980, hy vọng Noname có thể phần nào giúp đạo hữu dễ đọc và học hơn! Còn đạo hữu nào khác cũng muốn tìm hiểu về đạo Phật gốc mời add nhé! Thân chào các đạo hữu!
Người trí nói y cứ trên sự thật, không khen mình - chê người! Còn người nào có thấy khen-chê thì quý vị... CHẤP rồi! :8: (cái lối nói 3 phải đôi khi cũng hữu dụng gớm) :21:
NHỮNG KẺ HỦY BÁNG KINH ĐIỂN ĐẠI THỪA ĐÓ ĐÃ DÙNG TAI, MẮT, MŨI, LƯỠI, THÂN, Ý TẠO RA ĐỦ THỨ ÁC NGHIỆP, NÊN KHI HỌ SINH LÀM NGƯỜI THÌ THÀNH NHỮNG KẺ MẮC BỊNH TÂM LÝ BIẾN THÁI, TRỞ NÊN VÔ TRI, VÔ GIÁC
Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh (Tứ Chủng Thanh Tịnh Minh Hối) trong Kinh Lăng Nghiêm là:
1. Ðoạn dâm (dứt dâm dục)
2. Ðoạn sát (dứt giết hại)
3. Ðoạn thâu (dứt trộm cắp)
4. Ðoạn vọng (dứt nói dối).
Bốn điều đó tương quan rất chặt chẽ với nhau. Nếu phạm giới dâm thì dễ dàng phạm giới sát và cũng dễ dàng phạm giới thâu, tức là ăn cắp, và giới vọng ngữ tức là nói láo. Bởi vì phạm giới dâm thì sát, đạo, vọng, đều đã bao gồm trong đó rồi, cho nên tuy chia làm bốn, nhưng hợp lại mà nói thì là nhất thể!
Phật thật là vô cùng từ bi, hết lòng hết dạ dạy bảo chúng ta hết sức rõ ràng Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh. Tuy nói rõ như vậy, nhưng có người lại không tin. Không phải chỉ có một số người không tin mà thôi, trong đó, những kẻ không tin lại là những học giả, những vị giáo sư, những kẻ xuất gia không giữ giới luật. Những người đó không có niềm tin nên không có cách gì cải thiện, cũng không cách gì để bài trừ cái gốc tà kiến của họ được; bởi vì những điều hiểu biết sai lầm của họ đã chằng chịt, thâm căn cố đế, làm cho họ mất lòng tin và công nhiên cho rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả tạo!
Trong các bộ kinh mà Phật nói ra, Kinh Lăng Nghiêm là một bộ kinh hết sức trọng yếu. Dù cho các vị học giả, giáo sư, những kẻ không giữ giới luật, cho đến những kẻ dùng đủ thứ thần thông, hiện ra mười tám phép biến hóa, tới nói với tôi rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả đi nữa, thì tôi cũng không tin được! Tại vì sao? Bởi vì Kinh Lăng Nghiêm dạy đạo lý hết sức chân chính, chỉ căn bịnh của chúng sinh hết sức rõ ràng; đó là "vô minh tội nghiệp." Kinh này chính là "đối bịnh cho thuốc," là lời khuyên răn rõ ràng nhất. Song người ta không ai muốn uống thuốc đắng, mặc dù thuốc hay thì quá đắng, khó mà chịu nổi. Nên dù có bậc thầy thuốc giỏi đưa toa thuốc ra thì họ cũng vất đi không dùng, nói rằng thuốc chẳng có hiệu lực gì, rằng thứ thuốc này chỉ để lừa người ta. Như vậy đúng là tự mình lừa mình và lừa người khác, tự mình làm hại mình rồi hại người khác vậy!
Bởi vậy cho nên những kẻ không hiểu biết cứ chạy theo những người này, nói rằng có những vị học giả danh tiếng như vầy, có những nhà giáo sư nổi tiếng như kia, hoặc có những vị Ðại Pháp Sư có tên tuổi như nọ nói rằng Kinh Lăng Nghiêm này là giả; rồi họ chạy theo những người đó như những kẻ đui đi theo những người mù, cùng nhau kẻ xướng người họa. Người ta nói làm sao thì họ nói làm vậy, do đó rốt cuộc tà thuyết đầy dẫy.
Nếu thật sự đúng như vậy, tức Kinh Lăng Nghiêm là giả, thì các vị trong Phật Giáo không cần phải giữ giới luật làm gì, cũng không cần nghe Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh này làm gì, và cũng không cần biết đến Năm Mươi Thứ Ấm Ma là ra sao, tất cả mọi thứ đều nhất tề vất bỏ hết! Các vị thử nghĩ coi, loại người như vậy thật là ác độc vô cùng; nếu những người như thế đó mà không bị xuống Ðịa ngục Cắt Lưỡi thì thật là không còn công lý gì nữa!
Mới đây tôi có nói đến một em bé bị bịnh thần kinh (em bé này có bịnh tâm lý biến thái, hành vi quái dị, toàn thân đều có bịnh). Ðứa bé này sở dĩ bị bịnh là vì kiếp trước đã từng hủy báng kinh điển Ðại Thừa, tạo nên tội nghiệp đọa địa ngục Vô Gián, bây giờ sinh ra làm người phải chịu quả báo như vậy. Ðó cũng là vì loài người chúng ta không hiểu đạo lý, lại còn tự cho mình là hay là giỏi, rồi công nhiên tạo ra đủ thứ tội nghiệp, còn trợn tròn mắt mà nói láo. Hành động như vậy thật là mất hết lương tri, lương năng, làm cho bản hữu trí huệ của mình bị hủy diệt đi; thật là đáng thương thay!
Bởi những kẻ hủy báng kinh điển Ðại Thừa đó đã dùng tai, mắt, mũi, lưỡi, thân, ý tạo ra đủ thứ ác nghiệp, nên khi họ sinh làm người thì thành những kẻ mắc bịnh tâm lý biến thái, trở nên vô tri, vô giác, đến khi thọ ác báo rồi, lại còn cho rằng mình là hay là giỏi lắm!
Chúng ta không nên dùng cái "thông minh giả" của mình mà hủy báng lời Phật. Nào là những kẻ rất có tiếng tăm, nào là những nhà học giả trứ danh, nào là những vị giáo sư uyên bác, nào là các vị Pháp Sư nổi tiếng, một khi họ nói ra lời hủy báng Phật Pháp thì vô hình trung, lời nói của họ sẽ ảnh hưởng đến trăm ngàn vạn ức, vô lượng, vô biên người khác, khiến cho những người đó đánh mất đi lòng tin chơn chính. Cho nên các vị thấy, tạo ra tội nghiệp như vậy không phải là tai hại vô cùng sao? Trăm ngàn kiếp về sau, họ sẽ đầu thai làm kẻ thọ quả báo, trở thành những người câm! Bởi vì họ làm hại tri kiến của kẻ khác, nói lên những lời khiến kẻ khác hiểu lầm đạo lý, như thế thật là vô cùng nguy hại!
Các vị hãy nghĩ coi, vì sao những người đó cho rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả tạo? Là bởi vì họ không thể làm được Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh: Không dâm dục thì họ không thể làm được, không sát sinh thì họ cũng chẳng làm nổi! Không trộm cắp thì ở trên bề mặt có thể nói rằng họ không trộm cắp, nhưng thực sự có rất nhiều học giả, giáo sư thường lấy trộm văn chương của học sinh hay của kẻ khác rồi vá víu lại để làm của mình; nếu đem vật sở hữu của kẻ khác mà làm của mình thì đó chính là trộm cắp vậy! Nếu một ngày nào mà họ nói những lời lừa dối học sinh thì ngày đó họ đã nói láo rồi! Ðương nhiên không phải tất cả những vị học giả hay giáo sư đều như vậy, song ở trong hàng ngũ những người đạo đức luôn luôn có vô số những kẻ gian dối tác hại.
Bởi vì không làm được Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh đó nên họ sợ hãi, và không thể chấp nhận lý luận trong Kinh được. Nếu họ chấp nhận lý luận của Kinh thì họ không thể tồn tại, và dĩ nhiên họ sẽ mất đi địa vị của họ. Nhưng họ lại không muốn như vậy nên mới làm trái với lương tâm, mới nói rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả. Khi có ý nghĩ như vậy là họ đã phạm tội lớn tày trời:
"Khoát đạt không,
Bát nhân quả,
Mãng mãng đãng đãng, Chiêu ương họa."
Nghĩa là:
"Phủ nhận hết mọi thứ,
Bác bỏ luật nhân quả,
Thì tự chuốc lấy tai ương."
Trong tương lai họ sẽ thọ lãnh quả báo đọa địa ngục Vô Gián, lúc đó họ có hối lỗi thì không còn kịp nữa!
Hòa Thượng Tuyên Hóa (Tổ Sư Giác Ngộ Đời Thứ Chín Của Quy Ngưỡng Tông)
Vâng, trích kinh sách ghi lại lời Phật thì được cho là chấp chữ, chấp văn tự.
Vậy mà cứ đem những bài luận của những người (được xưng tụng) là Tổ tràn đầy khắp diễn đàn, hầu như trong mọi topic thì được, là tốt, là không chấp!
Tổ giỏi hơn Phật rồi!
"Tổ thì nó đội lên trên
Phật thì đạp xuống, họ quên Phật rồi!
Kinh Phật nó bảo "đồ tồi",
Kinh Tổ nó bảo "một trời cao siêu"
Nó học kinh Tổ sớm , chiều
Kinh Phật nó bỏ tiêu điều một nơi
Vì Tổ bày cho nó chơi,
Cổ suý dục lạc, sống đời lợi - danh.
Ru ngủ bao kiếp chúng sanh
Đào nguyên cái hố Tử - Sanh chôn người
Nó dạy tu pháp chây lười
Mấy câu kiến tánh - hết đời nhăng răng."
1/ Thông suốt kinh điển, giới luật ko phạm
2/ biết kinh điển, giới luật ko phạm
3/ Vô ngại biên tài, phạm giới luật
Theo bạn 3 trường hợp trên trường hợp nào là phật tử chân chính và
Cũng theo bạn , trường hợp nào là trường hợp gây tranh cãi he he
Xưa có 1 đại thiện nhân quyết định công đức cho một ngôi chùa một khoản tiền lớn để ấn tống "kinh nhân quả" để phát cho mọi người . Trong chùa có một vị sư nảy lòng tham bèn ỉm đi khoản tiền đó . Vì đáng lẽ ra số sách đó mà được in ra sẽ có hàng ngàn hàng vạn người đọc được thì sẽ có hàng trăm , hàng ngàn người biết đến luật nhân quả mà sống đời lương thiện , đức hạnh hơn nhưng do vị sư này ỉm đi nên những người đó cuộc đời của họ không được tốt lành thêm đúng như nó vốn có . Sau này vị sư này chết đi bị đọa vào địa ngục , ông ta kêu khóc thì có 1 vị thần nói với ông ta là : " Ông không biết ông đã gián tiếp hủy đi cuộc đời của hàng ngàn người rồi à , họ mà đọc được kinh thì có khi họ đã giác ngộ sống đời lương thiện , tử tế.... "
Chúng ta thấy đấy nhiều khi mọi việc có liên quan nhân duyên với nhau rất chặt chẽ , đúng là nhiều khi " 1 đốm lửa nhỏ thiêu cả rừng công đức "
Câu này hình như của Phật nói trong đại trí độ luận cảnh báo những đại đệ tử, sợ ko chính xác nên tui để trích, bạn nào nhớ chính xác xin vui lòng xin cái link hoặc xác nhận cũng được. Nhưng tui chắc chắn rằng Ôn Thiện Trí giảng đại trí độ luận có nói câu này he he, ko khéo có ai đó nghĩ tui trích câu nói của Tổ Tầu he he