http://www.hervietnam.com/images/sto...A-VIET-NAM.jpg
CHÂN ĐẾ: 真諦
Chân đế của tự tánh siêu việt không gian thời gian và số lượng, chẳng thể diễn tả gọi là Chân đế.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:love_struck:
http://www.hervietnam.com/images/sto...A-VIET-NAM.jpg
CHÂN ĐẾ: 真諦
Chân đế của tự tánh siêu việt không gian thời gian và số lượng, chẳng thể diễn tả gọi là Chân đế.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:love_struck:
http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:A...oUVLMto7q9y-AC
NHẤT TƯỚNG TAM MUỘI: 一相三昧
Nơi tất cả tướng mà chẳng trụ tướng, chẳng sanh tâm yêu ghét, lấy bỏ; chẳng nghĩ sự lợi hại, thành hoại, vô trụ vô y, gọi là Nhất tướng tam muội.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:not_listening:
Hihi, cám ơn đạo hữu Sanghata tham gia chia sẻ nhé. Đạo hữu chia sẻ thông tin chi tiết quá, thật đáng quý ! Xin mời tiếp tục ! Chúc đạo hữu thành tựu nha ! :thumbs_up:
http://www.daophatngaynay.com/vn/thu...article_medium
Hỏi: Chơn không Diệu hữu là cái Có của sự huyền diệu ?
Đáp: Thế nào gọi là huyền diệu? Những gì không thể hiểu mới gọi là huyền diệu. Về sự thật phải ngộ rồi mới biết rõ.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
rose4
http://img.tongiaovadantoc.com/2011/...LN-ky-20-2.JPG
Hỏi: Phật với chúng sanh ai là chủ, ai là khách?
Đáp: Tự tánh bất nhị, không có chủ khách. Phật pháp chẳng lìa tự tánh. Lục Tổ nói “Lìa tánh thuyết pháp, ấy là tướng thuyết”. Chấp tướng mới có chủ có khách, còn căn bản của Phật pháp không có chủ khách không có tương đối. Tương đối là nằm trong nhất niệm vô minh.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:coffee:
http://www.daophatngaynay.com/vn/thu...article_medium
Hỏi: Phật pháp và thế gian pháp là một hay hai?
Đáp: Phật pháp cũng là thế gian pháp, vì thế gian pháp cũng là tâm, Phật pháp cũng là tâm. Tâm cũng như đất, chẳng cái gì rời khỏi đất mà sanh trưởng cả, nên nói là tâm địa. Người thế gian cũng phải sống trên mặt đất, nhà cửa cây cối cũng phải ở trên mặt đất, mà mặt đất thì ở trên tâm chứ chẳng phải ở ngoài. Phật nói “Nhất thiết duy tâm tạo,” nếu thế gian ở ngoài Phật pháp thì chẳng phải nhất thiết rồi.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:nerd:
những bài viết rất ý nghĩa, ngộ ra được nhiều thứ . Rất cảm ơn bạn Hieu
http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:A...pptgDg2W6QiUbg
Hỏi: Thế nào là nhân sinh quan và vũ trụ quan?
Đáp: Tức chủ quan của mình cho là nhân sinh phải như vậy như vậy, còn người khác lại cho là nhân sinh phải như vậy như vậy…Cũng như nhân sinh quan giữa nhà khoa học với nhà triết học đã khác nhau rồi, vũ trụ quan cũng vậy. Làm thế nào hình thành vũ trụ? Vũ trụ có tác dụng gì? Làm sao thành lập nhân sinh? Nhân sinh có tác dụng gì?… Nhà triết học thì muốn biết tại sao, còn nhà khoa học thì muốn biết bắt đầu từ chỗ nào, muốn truy cứu nguồn gốc sanh ra vũ trụ, nguồn gốc sanh ra con người.
Nếu theo Phật giáo thì Đức Phật nói những người này đều là ngu si. Nói Nhà khoa học là ngu si thì mọi người đều phản đối, vì mọi người đều sùng bái khoa học, thế thì tại sao nói như thế? Vì Đức Phật nói là vô thỉ, bất cứ cái gì đều không có sự bắt đầu, không có lý bắt đầu, gọi là nghĩa vô sanh. Tại sao? Tôi thường lấy con gà và trứng gà làm thí dụ: con gà thì khác với trứng gà, trứng gà khác với con gà, vậy thì con gà bắt đầu trước hay trứng gà bắt đầu trước? Không có con gà làm sao có trứng gà? Mà không có trứng gà làm sao ấp ra con gà? Sự thật chứng tỏ, hai cái đều không thể bắt đầu, ấy là nghĩa vô sanh.
Nhà khoa học tìm sự bắt đầu không được thì cho là tự nhiên, còn Phật thì phủ nhận tự nhiên, mặc dù Phật nói là nhân duyên, nhưng nhân duyên cũng chẳng phải thật, cho nên Kinh Lăng Nghiêm nói “Phi nhân duyên, phi tự nhiên.” Tại sao? Vì chẳng có nhân đầu tiên thì nhân thứ nhì, thứ ba làm sao có? Cũng như con gà và trứng gà làm nhân với nhau nhưng không có cái nhân bắt đầu; nếu nói tự nhiên cũng không được, vì chẳng thể tự nhiên có con gà, muốn có con gà phải có trứng gà; chẳng thể tự nhiên có trứng gà, muốn có trứng gà phải có con gà.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:love_struck:
http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:A...ah0ababGpZmGQg
Hỏi: Thế nào là Hòa Thượng Duy Lực?
Đáp: Chẳng có thế nào hết. Cũng như tôi đâu phải gọi là Duy Lực? Thầy bổn sư tôi đặt tên Duy Lực thì mọi người gọi tôi là Duy Lực; người ta khen ngợi Duy Lực cũng chẳng dính dáng với tôi, chê cười Duy Lực cũng chẳng dính dáng với tôi. Không những Duy Lực là giả danh, cho đến Phật Thích Ca cũng là giả danh. Trong Kinh Pháp Hoa, Phật nói:”Nay đồng thời ở vô lượng vô biên thế giới hoằng dương Phật pháp, mỗi thế giới đều có tên họ, tuổi tác khác nhau,” vậy cho tên họ nào là chính Phật Thích Ca? Nói Phật Thích Ca cũng chẳng phải Phật Thích Ca nữa, tức Phật còn phủ nhận, huống là Duy Lực ! Trong Kinh Kim Cang Đức Phật nói:”Do ta chẳng đắc Vô thượng Bồ đề nên Phật Nhiên Đăng thọ ký cho ta sau này thành Phật, hiệu Thích Ca Mâu Ni, nếu ta có đắc Vô thượng Bồ đề thì Phật Nhiên Đăng đã chẳng thọ ký cho ta thành Phật, hiệu Thích Ca Mâu Ni.” Tại ông có tư tưởng chấp thật, mới có những câu hỏi như vậy.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
surrender
http://mst.24h.com.vn/upload/1-2012/...ui-cao--3-.jpg
Hỏi: Tại sao lúc Đức Phật ra đời trời đất rung chuyển, khi Phật nhập Niết bàn thì trời người chim muông đau thương?
Đáp: Chính Phật Thích Ca nói là vô thỉ vô sanh, thì làm sao Phật lại có sanh và nhập Niết Bàn? Kinh Lăng Già nói:”Chẳng có Phật Niết bàn, chẳng có Niết bàn Phật,” nếu y theo lời nói thì rất mâu thuẫn, nên phải hiểu theo nghĩa: Tám tướng thành đạo từ Đức Phật sinh ra đến khi nhập Niết bàn, là muốn thị hiện cho người đời biết, nên có trời đất rung chuyển, sự thật thì chẳng có sanh, cũng chẳng có Niết bàn.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
hug007
http://www.thichchanquang.com/image....e4d5cba605.jpg
Hỏi: Phật tử đông có tốt không?
Đáp: Vấn đề chẳng phải là đông hay không đông, mà phải tu đúng chánh pháp mới là tốt. Dù Phật tử chỉ có một người mà tu đúng chánh pháp ấy là tốt, còn nếu Phật tử một ngàn người, tu theo tà pháp thì không tốt. Tại sao? Vì tu đúng chánh pháp được giải thoát, một người thành Phật độ vô lượng vô biên chúng sanh; còn một ngàn người tu theo tà đạo, chẳng những không được giải thoát, còn phải đọa địa ngục, ấy là hại người, đông chừng nào hại nhiều chừng nấy.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:day_dreaming:
http://thienviendaidang.net/images/news/hoidau1.jpg
Hỏi: Thế nào mới được giải thoát sanh tử?
Đáp: Kiến tánh thì được giải thoát sanh tử.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:party:1
ngài thích duy lực quả thật siêu xuất , viên đốn ... :D
http://tin180.com/wp-content/blogs.d.../11/bcaCam.jpg
Hỏi : Làm sao hết được nhân quả, chấm dứt cái biết?
Đáp: Ở trong mở mắt chiêm bao thức tỉnh thì hết. Trên xã hội ngày nay là người nào hiểu biết nhiều chừng nào cao chừng nấy, là bậc tri thức. Còn Phật pháp thì ngược lại, biết nhiều chừng nào, sở tri chướng ngại nhiều chừng nấy, cho nên làm sao chấm dứt được cái tìm hiểu biết? Không chấm dứt thì chẳng thể ngộ, chẳng thể thức tỉnh từ mở mắt chiêm bao. Như thế cứ từ chiêm bao này qua chiêm bao khác; nay là chiêm bao con người, sau này có thể là chiêm bao con heo, con chó, con mèo…
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
ignored
http://www.kientrucdaotao.com/upload...1239874774.jpg
Hỏi: Thế nào là giải ngộ? Thế nào là chứng ngộ?
Đáp: Giải ngộ là cái nhận biết của bộ não, còn chứng ngộ là dẹp hết cái biết của bộ não, lúc đó chơn tâm hiện lên, chẳng phải sự hiểu hay không hiểu
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
sick032
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/20...3/IMG_6892.jpg
Hỏi: Có phải hễ có khởi niệm là lọt vào tương đối?
Đáp: Không phải. Nếu chỉ có thế lưu bố tưởng, không sanh ra trước tưởng thì không có tương đối. Cũng như bậc thánh nói “có”ù cũng được, nói “không” cũng được, vì không sanh ra trước tưởng. Nay chúng ta dù hiểu được nhưng làm không được, vì còn ngã chấp chưa dứt sạch, ví như chưa ra khỏi luân hồi, dùng tri kiến muốn tìm Viên giác thì Viên giác ấy cũng thành luân hồi.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
violent105
http://tvdaidang.org/img2011/bktkkimcang.jpg
Hỏi: Tại sao tất cả các kinh đều bắt đầu từ hai chữ “Như thị” ?
Đáp: Hai chữ này nghĩa là “đúng như vậy”. Vì thời Phật thuyết pháp không ai ghi chép, sau khi Phật nhập diệt, đệ tử của Phật tập họp lại , mời Thị giả của Đức Phật là A Nan ghi nhớ và đọc lại, nên cuốn kinh nào cũng khởi đầu bằng “Tôi nghe như vầy”, nếu năm trăm vị A la hán đều cho là đúng thì ghi nhận.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:i_dont_want_to_see:
http://tinhxangocminh.net/wp-content...atthomang3.jpg
Hỏi : Thế nào là hành đúng theo chánh pháp?
Đáp: Không chấp thật, lại phá chấp thật là chánh; không chấp ngã, lại phá chấp ngã là chánh
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:whistling:
http://files.myopera.com/nhatvanguye...tation_boy.jpg
Hỏi : Thông thường, người đệ tử nhìn vào sự tu hành của người thầy có chứng đắc hay không, ví dụ : Con là người tu hành, sau này con chết rồi, đem đi thiêu, nếu có xá lợi thì mọi người nói là con đắc đạo; nếu không thì mọi người cho là con không có tu. Quan niệm của Thầy ra sao?
Đáp: Tôi chẳng có cái đó. chữ Phật nghĩa là giác ngộ, nếu tu đến giác ngộ thì biết không có sanh tử, tức liễu thoát sanh tử . Tại có sanh tử mới có xá lợi của xương, sanh tử đã không thì những cái kia cũng là thừa.
Tâm Kinh nói “Vô lão tử diệc vô lão tử tận,” bây giờ có xá lợi đâu có ích lợi gì ! Những thứ đó do chấp sanh tử mới có, người không chấp sanh tử thì có hay không chẳng vấn đề, có cũng được, không có cũng được, tất cả hiện tượng mình thấy đều là vọng tưởng, do vọng tâm tạo. Trong kinh Lăng Nghiêm giải thích rất kỹ.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:shame_on_you:
https://lh3.googleusercontent.com/-R...mn-c/photo.jpg
Hỏi : Tại sao học Phật pháp có thể thành tà đạo ?
Đáp: Trên thực tế, người hiểu giáo lý nhiều dễ trở thành tà đạo, vì chấp thật sự hiểu biết của mình, dùng sự hiểu biết của bộ não kiến lập tri kiến, mà chẳng biết sự hiểu biết đó sai lầm.
Kinh Lăng Nghiêm nói “Tri kiến lập tri, tức vô minh bổn.”Họ chẳng những lọt vào tà đạo, lại còn hoằng dương tà đạo, cho lời nói của Phật là Phật pháp của mình để dạy người, tạo tội địa ngục mà chẳng tự biết, cứ tự cho là thuyết pháp theo lời Phật dạy. Nên Trí Giả đại sư nói là :” Học Phật pháp thành ngoại đạo, sau này tiêu diệt Phật pháp là bọn người này.” Tức là chỉ có con cháu của nhà Phật mới tiêu diệt Phật giáo, chứ chẳng phải tôn giáo khác. Đối với hạng người đó, chẳng cách nào vãng hồi, đành phải chịu thôi.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
green3
http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1.../news20040.jpg
Hỏi: Thần thức đi đầu thai là sao?
Đáp: Thần thức đi đầu thai là chưa nhảy ra ngoài chiêm bao, từ chiêm bao này qua chiêm bao khác chưa thức tỉnh, phải kiến tánh rồi mới thức tỉnh. Còn chưa kiến tánh, thức thứ bảy cứ ôm A-lại-da thức cho là ta, đã có ta rồi làm sao cùng khắp được? Nhưng bản thể cùng khắp, nên năng lượng của Phật tánh cùng khắp. Bây giờ máy vi tính có thể chứng tỏ cùng khắp, nhưng nhà khoa học không chịu tin. Tất cả chủng tử thiện, ác, vô ký đều ở trong A-lại-da thức mang theo.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:p
http://www.khoahoc.com.vn/photos/Ima...vity_waves.jpg
Hỏi: Sư phụ nói những thức nào khi thân chết nó vẫn còn tồn tại?
Đáp: Nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức đều tồn tại vĩnh viễn, không phải các căn. Tức Tánh thấy, tánh nghe, tánh ngửi, tánh xúc, tánh nếm, tánh biết tồn tại vĩnh viễn không mất, cùng khắp không gian và thời gian, nên không có đi và ở. Nếu có đi đâu thì chẳng phải cùng khắp.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:idea:
http://chaobansanpham.com/images/res...0/20033619.jpg
Hỏi : Xin Thầy nói rõ: Không tin và không chấp?
Đáp: Nếu giải thích triệt để thì Phật nói: “Phàm có lời nói đều chẳng có nghĩa thật”. Bây giờ nói không chấp là đã chấp rồi, tại có chấp nên mới nói không chấp, vì còn nằm trong tương đối. Nếu chấp vào một bên, là nằm trong một của 5 thứ ác kiến:
Chấp nhất định có Phật cũng lọt vào biên kiến, chấp nhất định không có Phật cũng lọt vào biên kiến. Cho nên nói: “Lấy vô Trụ làm gốc”, tức là không trụ bên nào, có trụ là không được.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:money_eyes:
http://www.thegioisuckhoe.com/wp-con...ge/yeu(23).jpg
Hỏi: Nếu người đã kiến tánh mà không có thầy ấn chứng thì người đó có thể tự biết không?
Đáp: Thì người đó tự biết, mà cái biết đó không phải là cái biết của bộ não. Như Trịnh 13 đã ngộ thì tự biết, còn Sư cô chẳng biết gì. Vì sự hiểu biết của người thế gian là cần có cái gì để chứng minh, nhất là dùng logic để chứng minh. Logic chỉ chứng minh được những việc tương đối; còn kiến tánh là phủ nhận tương đối, dùng logic không thể chứng minh được, và người thường cũng không thể lấy cái gì để chứng minh, chỉ có người ngộ với người ngộ tự biết. Nhưng nói với người chưa ngộ thì không được.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:rock_on:
http://4.bp.blogspot.com/-p5Rs-fa3f3...tthichca-1.jpg
Đức Phật là muốn chúng ta ngộ, chứ không phải muốn chúng ta hiểu. Nếu đuổi theo cái hiểu đó thì không bao giờ ngộ được.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:silly:
http://nld.vcmedia.vn/Images/Uploade...Cha%5B1%5D.gif
Hỏi: Người tham thiền khi lâm chung bị đau đớn lại sợ, lúc đó phải làm sao?
Đáp: Nếu hành giả tham thiền giữ được cái không biết thì làm sao có sợ hãi, biết sợ hãi là biết rồi, tức không có tham thiền.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:D
http://www.chuaphuocam.com/uploads/2..._59_231_sv.jpg
A MA LA THỨC: 阿摩羅識 Amala
Tiếng Hán dịch là Vô cấu, tức là cái thức thanh tịnh vô cấu, cũng gọi là thức thứ chín.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:rolling_on_the_floo
http://files.myopera.com/phamminhlua....jpg_thumb.jpg
BÁT XÚC: 八觸
Là tám thứ cảm giác của thân: động, ngứa, nặng, nhẹ, lạnh, ấm, trơn, rít. Thực ra còn nhiều cảm giác như: mềm, cứng, kiến bò, điện giựt, quên thân, bay bổng… đều là quá trình lúc tĩnh tọa thường có.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
object-004
http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:A...kCNOf5-mQZvJcA
GIẾT PHẬT: 殺佛
Ngài Lâm Tế nói: “Gặp Phật giết Phật”, là muốn phá trừ cái kiến giải chấp Phật của đương cơ, nghĩa là chẳng trụ nơi Phật.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:icon_evil:
http://thamtosuthien.net/vn/uploads/...1_09/datma.jpg
HÀN LU TRỤC KHỐI, SƯ TỬ GIẢO NHÂN: 韓驢逐塊 , 獅子咬人
(Hàn Lu là con chó mực rất thông minh của nước Hàn vào thời Xuân Thu Trung Quốc). Có người quăng ra cục xương, con chó đuổi theo cục xương mà cắn, sư tử thì phát hiện người quăng cục xương mà cắn ngay người đó. Người đó dụ cho tự tánh, cục xương dụ cho lời nói của chư Phật chư Tổ. Nếu hướng vào lời nói lãnh hội là con chó, hướng vào vào tự tánh lãnh hội mới là con sư tử.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
rose4
http://tvdaidang.org/img2010/tsbontinh.jpg
Hỏi: Nói là từ chỗ không có bắt đầu, rồi đến chỗ không cuối cùng. Nhưng Phật Giáo chia ra nhiều thừa (Tiểu thừa, Trung thừa, Đại thừa, Tối Thượng thừa). Như vậy việc ấy như thế nào?
Đáp: Phật thuyết pháp vừa xong liền phủ định không có thừa nào cả. Thiền Sư Bổn Tịnh nói: “Phật còn không có, Tâm cũng không”. Giáo pháp là để hiển bày tâm, nếu tâm còn không thì hiển bày cái gì?
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:D
http://www.thientinhmat.net/images/news/12nd.JPG
Hỏi: Thập Nhị Nhân Duyên ở trong kinh nào?
Đáp: Thập Nhị Nhân Duyên không ghi ở trong kinh nào, nhưng tất cả kinh nào cũng có, vì đó là nhân duyên. Phật pháp là do nhân duyên hòa hợp nên sanh, nhân duyên tan thì diệt. Phật pháp nói đến nhân duyên, nhưng nhân duyên là tánh không, là phương tiện để phá chấp của ngoại đạo và Tiểu thừa.
Ngưỡng Sơn thí dụ: Lục căn như căn nhà có sáu cửa sổ, giữa nhà thắp một cây đèn, ánh sáng rọi ra sáu cửa sổ ra ngoài. Tiểu thừa đem màng đen che sáu cửa sổ, để cho ánh sáng khỏi tiếp xúc cảnh ngoài, có khi cũng có thể ánh sáng lọt ra ngoài. Tối Thượng thừa khỏi cần che cửa sổ, chỉ cần tắt cây đèn là xong, thì đâu còn ánh sáng để tiếp xúc bên ngoài. Cửa sổ vẫn y nguyên, và ánh sáng trong nhà và ánh sáng ngoài nhà đều giống nhau.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:love_struck: