ĐH Richardhieu05 . Vẫn cần mẫn như ngày nào ...hì.hì.. Viết gỏ đưa lên, mà có "Tỏ" tại sao..Lục Tổ nói : " Thiền định" là "Pháp Bất nhị" hay chăng ?
wellcome1
http://i370.photobucket.com/albums/o...nh/4335744.jpg
Hỏi: Vậy con còn vướng bận việc gia đình, chưa thể tu đến nơi đến chốn, bỏ thân kiếp này, kiếp sau có nhớ đường quay về không?
Đáp: Nếu tu đúng theo chánh pháp, gieo được chánh nhân thì chánh quả sẽ đến, chẳng kể tại gia xuất gia. Trong lịch sử Thiền tông, người tại gia kiến tánh rất nhiều, Nhà vua, Thừa tướng, người tay bưng vai gánh v.v… kiến tánh rồi công việc vẫn y như cũ, Nhà vua vẫn làm vua, Thừa tướng vẫn là Thừa tướng.
(trích khai thị của Hoà Thượng Thích Duy Lực)
:rolling_eyes:
http://www.baoquangninh.com.vn/datai...5_IMG_6811.jpg
TỌA THIỀN: 坐禪
Phàm tĩnh tọa quán tưởng, chú tâm một chỗ khiến vọng tưởng chẳng khởi mà đạt đến tâm trí yên định, đều gọi là tọa thiền.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:money_eyes:
Hi bạn, mình tìm thấy thông tin này:
http://www.daophatngaynay.com/vn/fil..._627010503.jpg
Hỏi: Người mới tham thiền, hay ngủ gục, vậy phải làm sao?
Đáp: Trong Thiền đường có ban chức sự, có người tuần hương. Hễ đông người thì nhiều người đi tuần, ví như hai trăm người tham gia thì có từ hai đến bốn vị tuần hương. Gặp người buồn ngủ, vị tuần hương dùng cây hương bảng đánh nhẹ trên vai cho thức.
(trích khai thị của Hòa thượng Thích Duy Lực)
:love_struck:
Nhìn như mấy trẻ mầm non, có cô giáo đi quản thúc từng bé từng bé ;))
Thiền như là trò chơi ám thị, tự thôi miên anh Hếu nhỉ :D
Ngủ hết nào :))
Dùng cây kều nhẹ cũng hay, vì dùng lời nói hơi ồn ào , nhưng ... cầm cây hơi bạo lực tí .
Nhẹ như lông hồng, vậy chi bằng cầm cái lông gà ngoái ngoái cái lỗ tai cho nó nhẹ nhàng vui vẻ từ bi.
Ayza hai cái ống chân bắt chéo hàng giờ.
Sanh tử sự đại, thiện tai chân, giang hồ hung hiểm. " Bộp" một cái thì còn từ bi hơn " soẹt, soẹt " hay ...phập... hự.... ayda ! chứ.
Gậy đập vào thân cũng chính là "ngữ lục"! Muốn "đốn" thì phải "đón"...
Lời này với người hữu duyên nhé! :D
hihi..... DS có đón chưa vậy nhỉ ... hihi
http://doanhnhansaigon.vn/files/arti...lue-moon-1.jpg
TỊCH CHIẾU: 寂照
Tịch là như như bất động, chiếu là chiêu soi các nơi. Vì thể dụng của tự tánh cùng khắp không gian và thời gian, tịch mà thường chiếu, chiếu mà thường tịch, tịch chiếu bất nhị.
(trích Từ điển Phật học của Hoà thượng Thích Duy Lực)
:hee_hee:
http://clbsangtactre.vnweblogs.com/g.../26369/mam.jpg
THIỆN CĂN: 善根
Là chủng tử Phật tánh.
(trích Từ điển Phật học của Hoà thượng Thích Duy Lực)
:love_struck:
http://www.tienphong.vn/ImageHandler...8458&Width=450
Hỏi: Trong cuốn Bá Trượng Ngữ Lục và Quảng Lục có câu: “Từ Sắc giới trở lên bố thí là bệnh, bỏn xẻn tham lam là thuốc; từ Sắc giới trở xuống, bỏn xẻn tham lam là bệnh, bố thí là thuốc,” nghĩa như thế nào?
Đáp: Cuộc sống hằng ngày của chúng ta đều nằm trong phạm vi tương đối, gọi là nhất niệm vô minh. Nguồn gốc của nhất niệm vô minh là CÓ và KHÔNG. Thiện và ác là tương đối, người thường hay bỏ ác làm thiện, làm thiện được phước báo, làm ác bị khổ báo, là việc trong luân hồi.
Mục đích của Phật pháp là ra khỏi luân hồi, nên phải quét sạch tương đối: Chẳng phải không làm thiện, nhưng làm thiện không trụ nơi thiện, cho đến chứng quả A-la-hán không được trụ quả vị A-la-hán, chứng quả Bồ tát không trụ nơi quả vị Bồ tát, chứng quả Phật không trụ nơi quả vị Phật v.v… Nếu có sở trụ tức còn ngã chấp vi tế, ví như chứng đến Niết Bàn mà trụ quả Niết bàn, tức còn Niết bàn ngã, là phá được ngũ uẩn ngã lại kẹt nơi Niết bàn ngã, Thiền tông gọi là “mạng căn chưa dứt’. Phải chứng đến cuối cùng mà chẳng biết có ta năng chứng, kể cả cảnh giới chứng cũng tan rã, gọi là “ngộ rồi đồng như chưa ngộ.” Tại sao? Vì có mê mới có ngộ, nay ngộ rồi tức hết mê, hết mê thì cũng hết ngộ.
Lời nói của chư Phật chư Tổ chỉ là phương tiện tạm thời, chấp đến đâu phá đến đó. Nên ngài Lâm Tế có câu “Gặp ma chém ma, gặp Phật chém Phật,” chẳng phải là chém Phật, chỉ là chém tâm chấp Phật của chúng ta mà thôi.
(trích khai thị của Hoà thượng Thích Duy Lực)
:party:1
http://ak4.picdn.net/shutterstock/vi...ea-surface.jpg
HẢI ẤN TAM MUỘI: 海印三昧
Hải ấn là hải thượng ấn văn (Nghĩa là do ánh nắng mặt trời chiếu trên thành phố phản xạ hiện lên mặt biển, người hàng hải thường gặp thấy thành phố trên mặt biển, nhưng đến gần thì không thấy nữa), để dụ cho sức dụng biến hóa vô biên của tự tánh. Cái chánh định được hiển bày sức dụng này, gọi là Hải Ấn Tam Muội.
(trích Từ điển Phật học của Hòa thượng Thích Duy Lực)
rose4
http://apollon.issp.u-tokyo.ac.jp/~w.../burst_low.gif
Hỏi: Nếu nói vốn là vô sở hữu thì chúng con phải dụng công như thế nào?
Đáp: “Vô sở hữu”cũng là lời nói, phàm là lời nói đều chẳng phải nghĩa thật.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
boxing4