em là đời này tới kiếp sau chỉ ôm chặt lấy anh thôi đấy :D chạy đâu cho thoát.hí hí
Printable View
------------------------
anh đang lưỡng lự đây ,có chắc là đi tu anh quên dc em không?hay như LAN càng tu càng nhớ em mà chết queo trong đau khổ,nếu như có em bên anh lúc này ,anh sẽ khóc thật nhiều ,thật là nhiều như bản tình ca chúng mình từng hát,hic hic.................
trăng ơi ...ta quán thân ta là đá sỏi
nhưng u buồn cứ len lỏi vào tim
ta quán thân ta là cát bụi
nhưng.... ...............hic hic bí òi....
chàng ơi... :D trong quên gợi nhớ...trong nhớ có quên
đi tu mà nhớ em vậy hoài thì thôi đừng tu nữa chàng ạh :D lên sư phụ đuổi về cũng dzậy hà ! :D
ây mà chàng đừng khóc sẽ làm em khóc theo thì sao?? phải cười em mí cưng :D chàng "xinh trai" nhất khi chàng cười đấy,biết chửa? :D
hôm qua ,anh mơ một giấc mơ thật là bùn,bùn vô cùng ,khi biết mình sắp phải xa em mãi mãi.hic hic.
mơ j kể em nghe dzí anh
-----------------
ừ ừ anh sẽ cười vì sợ làm em khóc nhé..........
có đôi khi anh
thấy em buồn em khổ
anh ghẹo chọc đủ điều
làm em cười ngây ngất
sau đó em lại khóc
vì em phải xa anh
khi một mối tình xanh
vừa chớm thôi phải tắt
anh cố chọc em cười
nhưng em biết là
lòng anh đau như cắt
khi biết rằng
tình ta phải lìa xa.
hello là mem mới , chào mọi người
ờ..chỉ biết nhớ nàng thôi >"< hok nhớ 2 àh
----------------------
anh đang khóc đây em ,anh khóc rất nhiều .....xong rồi anh kể
anh thấy:có một ngôi chùa có tượng phật thích ca lớn lắm ở giữa ngôi chánh điện,khi cúng cơm ,thì vị trụ trì nói:hôm nay ta đãi thịt bò nhúng dấm,thịt bò xào ,anh thấy thịt quá chời luon ,có thể phải làm mấy con bò mới có nhiều như thế,và mùi hôm tanh của nó giờ chị nghe còn lợm giọng đây,vậy mà đãi ngay chánh điện,có người nói người nào ă chay thì ăn cơm với muối ,còn đa số là ăn mặn kể cả người xuất gia áo vàng hay tu sĩ đều ăn mặn hết,sau đó anh thấy khong còn tượng phật nữa,và lại thấy sau khi mấy vị an uống xong hết rồi thì lại thấy dọn cho mấy vị ăn chay ,cơm thì để trong cái thố rất là đẹp và chỉ ăn với muối trắng thui ,mấy vị cao tăng này tất cả đều lớn tuổi,anh lại nghe văng vẳng đâu đó có tiếng ấm áp và chan hòa,sao lại sát sanh hỡi chúng đệ tử?anh thấy anh đến đảnh lễ với trụ trì chùa ,nhưng lại thấy vị trụ trì này mù mắt ,và hỏi vì sao lại đãi tất cả đồ ăn mặn,vị này khong biết trả lời sao cả,và anh lại thấy có một cậu bé từ nhỏ khong ăn mặn,chỉ ăn trái cây thôi,từ lúc lên ba tuổi là cậu bé này rất thong minh vì nếu đọ hay nghe nói qua cái gì là nhớ ngay ,trả lời vanh vách ấy ,có giọng nói cậu bé này sẽ là vua trong tương lai,khi mọi người biết đến cậu bé thì cũng đến lúc mẹ cậu bé ấy đã dẫn cậu bé ấy trốn đi thật xa,mẹ cậu bé ấy sống một mình nuôi con ......trong sự nghèo nàn của một xóm nhỏ.anh thấy nơi câu bé ấy sống từ đất sỏi dần dần trở nên một màu xanh của cây cối ,của những cây trái ăn quả ,một cảnh tườn xanh rì và thanh bình biết bao nhiêu.
nhưng sáng anh dậy anh lại cảm thấy mình hình như sắp xa ai đó.nên bùn ơi là bùn.
SVCZ YouTube Player
Yêu em hok vì nguyên nhân nào cả..
Ngay từ lần đầu gặp mặt anh đã có cảm giác mình được trùng phùng
Hít thở thật sâu để trái tim ngừng thổn thức..bởi tình yêu hoàn mĩ chính là những giai điệu vô hình
anh nghe thấy giọng nói còn ngập ngừng của em..và anh chờ em gạt bỏ sự do dự
Nếu như em nhẹ nhàng nhắm mắt lại..thì em sẽ hiểu được quyết định của anh..
Bởi vì anh tin vào định luật của hạnh phúc bất diệt...sẽ có ai đó mang điều kì diệu đặt vào tay Em
anh sẽ câm lặng trọn đời giữ em ở 1 góc bình yên trong tim..để chúc phúc cho em mà hok cần đáp lại
Yêu em hok cần nguyên nhân nào cả..giống như tâm trạng của biển yêu trời xanh vậy
em đi về phía trước...còn anh đứng lại dõi theo bóng em
Vậy là thế giới đã đầy đủ,hok cần thêm gì nữa nhưng vẫn trong xanh
Nếu như em sẽ yêu một ai đó khác ngoài anh..nếu như tình yêu đã hok còn chỗ cho anh..thì chỉ cần em được mãi mãi vui vẻ..thì anh tình nguyện là người bị lãng quên
Bởi vì anh tin vào định luật của hạnh phúc bất diệt...sẽ có ai đó mang điều kì diệu đặt vào tay Em
anh sẽ câm lặng trọn đời giữ em ở 1 góc bình yên trong tim..để chúc phúc cho em mà hok cần đáp lại
Bàn tay em hok nhất định phải là do anh nắm lấy..giống như những hành tinh kia sẽ có nguyên nhân để phát sáng...
hello buổi trưa cả nhà....chắc là đang mum mun ...
hi hi...
Vanbinh và nhutri là đôi bạn thân...
Love all
@ ku út : 2 cũng thương cưng mừh :* hun cái nà
@ nhutri : có 1 đợt em nằm mơ thấy anh...đến cầm lấy tay em và bảo " đi với anh " ...rõ ràng khuôn mặt ấy..giọng nói ấy nhưng hok hiểu sao cảm giác nó cứ kì kì sao áh..thế là em rút tay lại bảo " hok,em hok đi đâu cả "..dứt câu thì thấy bóng anh xa dần xa dần rồi mất tích luôn :D cũng may là trong mơ vẫn còn tỉnh táo..chứng tỏ mình hổng có mê trai..há há
hihi ,em làm anh cừoi rồi đó,đúng là bé ủn ,rất là tiếu.hên là em khong đi đó,chứ em đi thì anh giờ khóc hận tình sầu òi,mà khi nào em mơ thấy anh nhé ,thì hỏi chị có less khong bảo đảm con ma ấy nó chạy mất dép luon áh
hì hì anh cười là em thấy vui rồi :D trùi ui lần sau mà "chàng ấy" còn lãng vãng tới dụ dỗ em theo thì em tán cho thiên hạ nhận hok ra luôn ấy >"< đừng nghĩ nữ nhi nhẹ dạ cả tin nhé
aaaaaaaaaaaa hết khóc òi ,em làm anh cười té ghế áh,.sao em dữ vậy,hum trước nhớ chúng ta môi kề môi em đâu có táng anh đâu...........
với anh thì hổng sao chớ với người giả dạng anh "lừa tình" em thì em sẽ cho một đi hok có đường trở lại :D
hihi chắc tại em yêu anh há...........thui bé đi ngủ đi ,anh nhớ em nhớ biển nha trang quá,hic hic ,anh cũng đi ngủ đây ,tối nay qua hun em nè.
Chiếc xe từ từ rẽ vào trung tâm TP Ban mê thuột,mọi người lục tục bước xuống xe và bước vào văn phòng.Tiếp đoàn phim là anh Tư Thắng,giám đốc sở Văn hóa thể thao du lịch tỉnh:
- các nhà làm phim truyền hình đi đường có mệt không?
- dạ cũng mệt nhưng nhờ uống cà phê phố núi ngon quá nên hết mệt rồi anh -Phú trả lời !
mọi người cười vang và bắt đầu làm việc:
- Địa bàn mà các anh yêu cầu nằm về phía Tây Quảng trị,giữa biên giới Việt Lào,bộ tộc người Vân Kiều tại đây một số sống bên Việt nam,một số sống bên Lào,họ rất hiền hòa,làm nông và làm rừng là chủ yếu.
- Thưa anh,chúng tôi cần một người dân tộc để làm thông dịch với già làng -Phú nói
- Chúng tôi đã sắp sếp sẵn cho đoàn một cán bộ người dân tộc,chức năng của cô bên mặt trận tổ quốc phụ trách khối dân vận cho nên tiếng Vân Kiều rất lưu loát-dứt lời anh tư Thắng bốc máy điện thoại gọi,khoảng vài phút sau có tiếng gỏ cửa và bước vào phòng là một cô gái trang phục theo lối dân tộc,mặc xà rông trên lưng có đeo gùi,cô có nước da đen bóng và lùn,gương mặt dể coi,tướng người hơi mập nhưng di chuyển rất nhanh lẹ:
- đây là cô Y mon Vân Bình,người sẽ hướng dẫn đoàn phim lên bộ lạc Vân Kiều chuyến này.
Vân Bình tươi cười đưa mắt chào mọi người và nhận lại những cái nhìn thiện cảm của đoàn phim:
- bây giờ cũng đã trưa rồi,thay mặt lãnh đạo tỉnh mời anh em qua nhà khách ăn cơm-anh Tư Thắng vui vẽ
- dạ thay mặt đoàn cám ơn anh-Phú đáp từ
Mọi người lên xe đi về nhà khách tỉnh dùng cơm trưa và tranh thủ trao đổi về công việc sắp tới:
- theo em thấy các anh nên quay cảnh sinh hoạt của bột tộc trước,em sẽ nhờ già làng sắp xếp cho các anh,còn hủ tục của bộ tộc em sẽ xem có thuận tiện thì sẽ báo!
- vấn đề sinh hoạt của người Vân Kiều thì dĩ nhiên rồi,nhưng anh lưu ý Vân Bình là nút thắt của bộ phim sẽ là cảnh hủ tục mai táng,nếu không có cảnh này thì bộ phim coi như vứt đi ! Phú trả lời
- cái này em phải xem có ai chết không mới được chứ anh,không lẽ họ sống nhăn mình bắt họ chết để mình quay phim sao ! hihiihhihi
Mọi người cười vang bước vào bàn ăn,còn riêng Phú chỉ nghĩ trong đầu hai chữ hên xui,anh thầm mong sẽ có người chết cho bộ phim của mình sinh động !
Sau khi dùng cơm trưa mọi người lên xe nhắm hướng tây thẳng tiến,đoạn đường này phải đi qua một cái đèo dài và hẹp,Huy chăm chú nhìn từng khúc cua ghì chặt tay lái vì đây là một cung đường lạ mà anh không quen thuộc ! mồ hôi chảy dài trên trán khi anh mở cửa kính rít thuốc liên tục để khống chế cơn buồn ngủ !
Rồi cũng qua cung đoạn hai mươi cây số đường đèo,mọi người thở phào nhẹ nhỏm khi thấy trạm biên phòng biên giới Việt Lào,giòng sông Sê pôn hiện ra như đường ranh giới tự nhiên của hai vùng đất.
Sau khi trình giấy giới thiệu cho thiếu tá Quang đồn trưởng,mọi người nhẹ nhỏm cả người khi được sự cởi mở thân thiện của các người lính biên phòng:
- chúng tôi có nhận được tin báo về đoàn phim sẽ hoạt động tại vùng đệm Việt Lào,mời vào văn phòng chúng ta trao đổi thêm.
Sau khi mọi người an vị tại phòng họp của đồn thiếu tá Quang nói:
-Đây là vùng biên giới giữa Việt và Lào,bên kia thuộc tỉnh Savanakhet Lào,bên đây thuộc Quảng Trị,bộ tộc Vân Kiều sống rãi rác cã hai bên,họ hiền lành, nhưng chúng tôi lưu ý đoàn phim những vấn đề sau:
một là bọn buôn lậu ma túy từ Lào về Việt nam hay sử dụng con đường này,và chúng có hàng nóng,đoàn nên né chúng để tránh nguy hiểm,hai là bọn thổ phỉ giả dạng dân làm rừng để hoạt động chống phá chính quyền vẫn còn,tuy ít nhưng bọn này rất manh động và nguy hiểm,cho nên đồn sẽ cử một chiến sỹ đi theo bảo vệ cho đoàn,ngoài vũ khí,người này còn có máy bộ đàm để có thể báo tin về đốn ngay lập tức và chúng tôi sẽ cho quân đến ngay khi có việc!
Mọi người lắng nghe và thầm cảm ơn sự chu đáo của các thiếu tá Quang !
Ymon Vân Bình giơ tay và tiến lên trước mặt đoàn:
- giờ Vân Bình sẽ cho các anh chị biết thêm về hủ tục của người Vân Kiều,khi gia đình có người chết đi họ thường được chôn tại rẻo đất Paroi,và họ gọi đó là khu rừng ma,anh chị không được phép bước vào đó khi không có sự đồng ý của già làng,mọi bất trắc Vân Bình không chịu trách nhiệm !
Mọi người tiếp thu và không ý kiến gì,chỉ riêng Phú lòng luôn thắc mắc,là một đạo diễn chuyên nghiệp Phú luôn ao ước quay được những cảnh gì khác lạ,vì cái máu đam mê luôn hừng hực trong huyết quản của anh:
-Trời đã tối,thay mặt ban chỉ huy,chúng tôi có bữa cơm đạm bạc mời người thành phố !
Mọi người cười xòa và tiến về khu hậu trại,nói là bửa cơm đạm bạc nhưng không hề đạm bạc chút nào,các chiến sỹ biên phòng đốt một đống củi to giữa lán trại trên đó là một con vật bị chặt đầu và bốn chân chỉ còn lại phần thân cháy vàng thơm phức:
- may cho đoàn hồi chiều anh em có bắn được con heo rừng sẵn làm tiệc đải luôn,Quang cười hềnh hệc.
Từng ché rượu cần được đem ra:
- rượu này của các già làng tặng cho đồn nhân dịp tết cổ truyền,nhưng anh em trên đây hầu như không có khách,hôm nay có đoàn phim đem ra đải,người thành phố đừng chê nhé -thiếu ta Quang nói
Phú đáp lễ và ngồi xuống,mọi người quây quanh đống lửa bập bùng bắt đầu ăn,phải công nhận rượu cần ngon thật cộng với heo rừng nướng tẩm mật ong,làm mọi người hưng phấn quên cả đoạn đường xa vưa trãi qua !
Sau khi tàn tiệc,thiếu ta Quang cho lính sắp xếp chổ ngủ cho mọi người chỉ còn anh và Phú chuyện trò cho đến gầnsáng ! Phú hiểu những người lính này thường cô đơn vì ít ai bước vào cái nơi khỉ ho cò gái này,cho nên anh nói chuyện với Quang thật tâm đắc và cũng tranh thủ hỏi thêm thông tin cho chuyến đi ngày mai,chàng chỉ trở về phòng ngã lưng khi kim đồng hồ dạ quang cho biết đã 3 giờ sáng............................................. ...........................
:D cười chết thôi
Sao mệt thế nhỉ
Eo sao nick mình bị mất khả năng ẩn dật rồi :crying:1
Thứ 7 máu chảy về đâu bây giờ nhể ?
Trong người thì nói làm gì .
Chảy đi sông ơi....
nhà cửa không có ai thế này ^^
Hôm nay vẫn thấy mình số may đi cùng cô Thái ai ngờ cô lại xin đc 1 chai lavie nước " Cam Lộ" của Thượng Sư Tây Tạng hôm qua...thế là xin đc một ít về cho mọi người......
số mình thật là may quá....
Hôm nay chúc Bé Cáo , YT và thanhvip thi tốt và làm bài tốt nhé ^^
chào cả nhà ^^
đang đói lại thèm ăn khoai ^^
híc...đồ dã man :crying:1
đói thì ta cái gì chả làm....
Cẩn thận bác VDK vào chém mi ra ăn đó ( lão ý tham lắm ko nhẹ nhàng như ta đâu).....
ngủ ngon nhé...cả nhà...
http://www.eva.vn/upload/1-2011/imag...80872-be-3.jpg
Love all
chào cả nhà buổi sáng
anh nhutri : oa oa tối qua thấy có người hứa dẫn em đi Úc cơ đấy:crying:1mà chưa kịp thấy Úc đâu thì tỉnh giấc mất tiêu:crying:1lúc ý mí biết là mình nằm mơ...òa òa hận đời vô đối..đập đầu vô gối :crying:1 chỉ thấy êm thôi :crying:1:crying:1 lẽ ra phải mơ thấy Úc..đi chơi xong hết hãy thức chớ :crying:1:crying:1 òa òa....