hi
niệm không khởi sao thân chuyển
Printable View
posted by Nha_Thien77;
Đừng kể chậm nhanh, chỉ cần có chí thành. Đường xa vạn dăm không qua bằng một bước! Nhưng nếu cần thì phải biết nhảy.
tất cã chúng sanh có sẵn trí tuệ
đừng lo nhe tu hành một ngày rồi té ra chúng sanh đã có rồi
do nhân quã nghiệp tu hành tu hành rồi lại tu hành ....
Niệm trước mà sanh đều là chấp Pháp, chấp Ngã, cái khởi đó chỉ là nhị tướng Trần lao. Muốn sao thì tùy! Thụy miên muôn lối; Đạo màu cũng chẳng có đường đi. Muốn học đốn giáo thì huynh cứ đọc tài liệu do huynh vuive đã post, tự thể nghiệm căn cơ, ắt có chỗ hữu dụng, còn huynh đã có con đường thì cứ tiếp tục. Chỉ cần không thoái chí, nhất tâm tiến bước, chân trời tuy xa nhưng có thể kéo lại gần, ấy gọi là chỗ có khế hợp thì không chướng ngại.
Kính!
Nguyên văn bởi Nha_Thien77
Không ở trong thân thì lấy cái gì để Niệm, không ở ngoài thân thì lấy gì để mà thấy. Giữa hai niệm tương tục là gì?
.................................................. .................................................. ..
không ở trong thân
thân mà chúng ta có là giã thân do sanh diệt có thấy vô thường nhe
thân lúc đầu trẽ sau đó già rồi hủy diệt.
Niệm là thấy nhưng thấy có thay đổi từ trẽ rồi già
không ở ngoài thân
Vậy Niệm không ở trong thân và Niệm không ở ngoài thân
chính là Chơn thân cũa hàng tỷ chúng sanh không sanh không diệt
mà luôn hiện hữu mà Đức phật đã chỉ cho hàng tỷ chúng sanh
là .....Phật tánh đó xem Kinh Thiên Địa Bát Dương
Đức Phật chỉ dạy rất rõ
Chàng cùng tử có hạt ngọc trong người mà vẫn đi ăn mày lạ không ?
Tu hành vào học viện Phật giáo học đầy đủ để tu hành nhe
Đi tìm rỗng lặng thì sao mà có rỗng lặng. Mà thôi, nói nhiều người ta cười cho bảo là hai thằng điên khùng nói chuyện cái vung to vung nhỏ.
"...Đừng dòm trong ống kiếm trời xanh,
Chưa tỏ, vì anh ta mở rõ... "
(chứng Đạo ca)
Tạm biệt, cứ an vui là nhất, để cho mọi sự đi theo con đường của nó ạ, tôi dừng đàm đạo với huynh nhé!
Các sư huynh làm MINH ĐÀI nhớ lại ,lúc MINH ĐÀI đang làm nhang thắp ,chân thả xuống ,TÂM lúc đó niệm PHẬT tay thì xe từng cọng nhang ,biết dưới chân có cái gì đó lạnh chạy qua ,nhưng còn một chút bột hương nên ráng làm cho hết ,khi xong rồi mới rút chân đứng lên ,và cuối xuống ngó ,thì ra một con rắn chung ,thân màu đen ,dài 1 thước ,nó rút thu mình ,đầu ngóc lên ,miệng há ra mắt ngó mình ,MINH ĐÀI bây giờ mới sợ ,không la mà không nói gì đứng dậy đi ra .
Con rắn cũng từ từ bò đi ,khi mình nhập định không thấy nó ,hơi thở cũng nhẹ như ngầm thì con rắn thấy không có gì động thì nó bò quanh không sợ ,bản thân mình cũng không sợ ,nhưng biết đó có động thì tự có phản xạ khán đó là tự nhiên
Dạ thưa sư huynh ,THAM,SÂN,SI vốn có sẳn tự tánh con người ,có từ vô thủy đến nay ,từ hiển lộ đến vi tế ,PHẬT dạy là để kềm hãm bớt chứ không triệt dứt nổi .
Cho ví dụ :người phàm tham tiền tham của mới tạo nên cơ ngơi ,nếu đạo lý nhà PHẬT nói chung gọi con người đừng tham những cái hữu vi đều này phải nên hỏi lại .
Tụng kinh có phải là hữu vi không ?tụng ngày tụng đêm ,thắp nhang lễ lạy ,xây chùa đắp tượng có phải là hữu vi không ?
Chính vì THAM công đức ,tham phước mới sanh ra tham tiền để cung phụng ,sự trao đổi cái này để nhận cái kia vốn là tự nhiên .
Làm cách nào để chữ THAM,SÂN,SI ,KHÔNG CÒN TỒN TẠI TRONG CON NGƯỜI xin sư huynh chỉ giáo A DI ĐÀ PHẬT
Tôi chia sẻ một phần hiểu biết nhỏ của mình. Rằng trong niệm Phật, tụng kinh, xây Chùa đắp tượng thì Tham thể hiện vô cùng vi tế. Nếu ta niệm Phật, làm công đức không phải để trau dồi công đức cho bản thân, không nghĩ rằng "à, mình làm điều này thế là công đức mình lớn, sắp thành chánh quả", đó chính là cái Tham và cái Si. Chỉ khi nào, mình làm tất cả những điều đó không vụ lợi cho cá nhân, làm điều đó cho chúng sinh một cách chân thực thì đó mới là công đức vô lượng không có mùi của Tham Sân Si .
Do vậy, nhìn động cơ làm từ thiện, tụng kinh, cúng dường ....của mỗi người thì có thể nhìn thấy cái Hạnh của họ vậy.
Nhưng vẫn bị dính mắc ,đây là tham sân si vi tế , mình không nghỉ nhưng nó vẫn có tự nhiên .
Thí dụ :khi một người tạo nên nhiều công đức ,được mọi người kính trọng,rất tự hào ,đến một hôm có một PHẬT tử chỉ ngay mặt nói : ông là người tu giả dối lừa gạt bá gia lấy tiền về bỏ túi ,và v...v....
Bây giờ sự tôn trọng bị giảm đi ,Trong TÂM vị thầy đó lập tức sanh ,TÂM nghỉ đến công lao tu hành của mình hôm nay bị súc phạm .
Dù không hiển lộ nhưng nó thật vi tế trong con người ,cũng như hành phải có phương tiện ,muốn có phương tiện phải tạo ra đây là quy luật .
Cẩn thận sẽ khó gỡ nha,coi vậy nó dính chùm chùm đó
Thế nên mà TA phải luôn luôn tỉnh giác, chỉ có TA mới đọc được cái sâu lắng, vi tế của chính bản thân để mà tự sửa đổi. Còn việc của ông nào đó, TK nghĩ thì để ông ta tự phải "thanh lọc, có thể giờ ông ta chưa tự thấy thì sẽ có lúc ông sẽ nhận ra. Nhìn người để TA có thêm cơ hội TU và SỬA bản thân.
Ví như TK nhoi lên chia sẻ suy nghĩ của mình, có một phần rất nhỏ vì bản thân, đó là muốn chứng tỏ cho mọi người thấy cái suy nghĩ được cho là Đúng của mình....đó chính là cái Tự Ngã vẫn còn...
Thân chào.
Vì vậy cô luôn nhắc ,tu càng cao cái ngã vi tế càng lớn ,luôn luôn SOI TÂM đừng vội cho ràng mình tham thiền đã dứt được bản ngã của TÂM.
Khi nào thấy không có đúng không có sai ,không còn nghiêng lệch của chân lý rồi hãy mới nói mình là vô ngã.
Vô ngã tướng ,vô ngã TÂM ,vô ngã pháp
Đây mới là chánh kiến phá tà tông!
Lành thay còn có người ngộ ra, vô sở cầu-vô sở đắc - vô sở ái ngại, đó là tu theo lục độ ba la mật, mà không thấy cả pháp ba la mật.
Chỉ có Tỉnh giác mọi lúc, mới thấy được lúc nào thì Si khởi, người có thân tâm luôn tỉnh giác, không bao giờ để Nhân Si chuyển biến và kích hoạt tâm Tham và Sân.Do đó dù là vi tế của tham và Sân cũng không thể khởi.
Tu là phải tập, lúc đầu còn dựa theo pháp để Tập, sau khi thuần thục thì buông luôn cả pháp, mà vẫn hành đúng pháp, và tuỳ nó biến, tuỳ nó chuyển.
Còn bà cô kia ,nói và lý luận của người phàm phu, chẳng biết thế nào là tỉnh giác, bằng cách nào làm sao cho thân tâm tỉnh giác, chẳng biết thế nào là chánh niệm - chánh tư duy, mở miệng ra là nói những câu cao cơ hơn người, khi chết cũng về cỏi thiên mà thôi.
TĐ vì tà niệm của ngươi mà nói, mọi sự sai sót đều gánh chịu hậu quả!
Cô cô nầy chưa hiểu cái TỰ Ngã là gì Bản Tâm là gì, chúng ta chớ nên bàn ở đây.
OM A HUM