-
「真言」のブログ記事一覧(42ページ )-原宿駅から表参道を抜けて
https://blog.goo.ne.jp/osaki_11/c/.../41
Translate this page
Apr 12, 2014 - Namah samanta-buddhanam vaisravanaya svaha ナウマク・ ... Om strih kala-rupa hum kham svaha ... Om lokesvara (raja) hrih .... Ksiti-garbh
https://blog.goo.ne.jp/osaki_11/c/a3...25ee822d4f8/41
-
Liberation by Wearing: Natural Liberation of the Psycho-physical ...
bardothodol.nextohm.com/BardoThodol16/
Jul 3, 2017 - KSIM HI RAJAYA SVAHA [is the enlightened intention of the male ... OM MUNI YE SVAHA is the enlightened intention of Dharmaraja.
http://bardothodol.nextohm.com/BardoThodol16/
----
Full text of "The Tibetan Book Of The Dead Penguin Classics Edition ...
https://archive.org/.../The%20Tibeta...ad%20-%20Pengu...
His seven major publications include works on Tibetan lexicography medicine, ...... Laksanaraka is then brought screaming into the presence of [Dharma-] raj a.) ...... KSIM HI RAjAYA SVAhA [is the enlightened intention of the male bodhisattva ...
https://archive.org/stream/TheTibeta...leman_djvu.txt
-----
[PDF]Tibet-eu Commentary ohvôzs-bcu mun-gel by Gyurme Done Thesis ...
http://www.surajamrita.com/yoga/hidd...ngchenpa_1.pdf
Sep 3, 2011 - Sanskrit ma., on extant Tibetan versions found In the bka'-'vur and the ...... KSIM HI RAJAYA. TRAM A ... OM MUNE HUM TRUM SvAHA.
http://www.surajamrita.com/yoga/hidd...ngchenpa_1.pdf
-
[DOC]南摩金光海音如来
www.dhanaka.com/Dhw/HomeworkExtract.docx
Translate this page
Om, amogha maṇi pūjā mantra pra-sara vi-kurvite, samanta ... maṇi-ratna phala puṣpa pra-varṣaṇe svāhā. 不空摩尼供養釋迦牟尼 ... Oṃ, dhuru dhuru pṛthivīye svāhā. 不空摩尼 ... dṛḍhā-pṛthivī-loka-viṣayam ā-bharaṇa gandha su-gandha
=
此功課的最基本心態 : 念誦時需保持
恭敬心、真誠心、懺悔心、感恩心、 靜心、平等心,缺一不可。
南摩釋迦摩尼佛(上坐,合掌 X7)
Namo bhagavate śākyamunaye
tathāgatāya arhate samyak-saṃbuddhāya
南摩金光海音如来 (打手印X7)
Namo bhagavate ananta mahā maitrī-karunā muditopekṣa vipula-apramāṇatā saṃbhṛta-saṃbhāra, mahā-praṇidhāna-vaśa artha-kriyā atyalpa-puṇya nāma-grāha bhāvane loka-sattvānām, uṣṇīṣa cintāmaṇi māhātmya jñāna-raśmi-pra-muñcane jagad ajñāna pra-hāṇe, mahā-śaṅkha haste vividha dravyaḥ sam-udgate, indriya-karṇa-abhijñā-jñāna saṃpanne, suvarṇa-prabha-jala-dhara-garjita-sāgara-buddhi-dhary-abhijña-gupta-brahma-susvara-vyūha-rājāya tathāgatāya arhate samyak-saṃbuddhāya
歸命十方三世一切諸如来(合掌X7)
Namas triya-dhvikānāṃ sarva tathāgatānām
不空摩尼供養一切佛世界真言(打手印X 7)
Om, amogha maṇi pūjā mantra pra-sara vi-kurvite, samanta
brahma-gola buddha-loka-viṣayam ā-bharaṇa
gandha-sugandha maṇi-ratna gandha-puṣpa pra-varṣaṇe svāhā
不空摩尼供養釋迦牟尼佛真言(打手印X 7)
Om, amogha maṇi pūjā mantra pra-sara vi-kurvite, samanta
śākyamuni tathāgata viṣayam ā-bharaṇa gandha-su-gandha
maṇi-ratna phala puṣpa pra-varṣaṇe svāhā
不空摩尼供養無邊殊勝廣大功德藏示 無量寶花開敷
嚴身百千光明遍照威德莊嚴王如來世 真言(打手印X7)
Om, amogha maṇi pūjā mantra pra-sara vi-kurvite, samanta aparimāṇa-guṇa-ākara-viśeṣa-māhātmya-saṃdarśaka-ananta-ratna-kusuma-saṃpuṣpita-vibhūṣita-kāya-śata-sahasra-raśmi-samanta-avabhāsa-tejo-bala-vyūha-rāja tathāgata loka viṣayam ā-bharaṇa gandha-sugandha maṇi-ratna gandha-puṣpa pra-varṣaṇe svāhā
不空摩尼供養金光明最勝智慧具足廣 猶如
大海梵音自在王佛世界真言(打手印X7)
Om, amogha maṇi pūjā mantra pra-sara vikurvite, samanta suvarṇa-prabhāsa uttama-sāgaropama-audarya-buddhi-dharin brahma-ghoṣeśvara-rāja tathāgata loka viṣayam ā-bharaṇa gandha-sugandha maṇi-ratna phala puṣpa pra-varṣaṇe svāhā
不空摩尼供養堅牢地神衆真言 (打手印X7)
Om, amogha maṇi pūjā mantra pra-bhāva vi-kurvite, samanta dṛḍhā-pṛthivī-devatā loka-viṣayam ā-bharaṇa gandha su-gandha madhu-manthaḥ praṇīta-bhojane pari-bhoga pra-varṣaṇe svāhā
南摩寶花嚴身佛 (打手印或合掌)
(主修此佛號 : 打坐持此佛號三個小時或更长)
Namo bhagavate aparimāṇa-guṇa-ākara-viśeṣa-māhātmya-saṃdarśaka-ananta-ratna-kusuma-saṃpuṣpita-vibhūṣita-kāya-śata-sahasra-raśmi-samanta-avabhāsa-tejo-bala-vyūha-rājāya tathāgatāya arhate samyak-saṃbuddhāya
法華補闕真言(合掌X7)
Namo ratna-trayāya. Oṃ, kala kala-arava kūjita mantra-paṭhita
mala-hārake, sakala sārya sūtra-padā pari-pūritaye svāhā
功德迴向於無邊殊勝廣大功德藏示現 量寶花開
敷嚴身百千光明遍照威德莊嚴王如来( 掌X1)
Om, sa-kala guṇa buddha nāma-dheya-grahaṇā pari-ṇāmane aparimāṇa-guṇa-ākara-viśeṣa-māhātmya-saṃdarśaka-ananta-ratna-kusuma-saṃpuṣpita-vibhūṣita-kāya-śata-sahasra-raśmi-samanta-avabhāsa-tejo-bala-vyūha-rājāya tathāgatāya arhate samyak-saṃbuddhāya
-
https://upanh1.com/images/Untitled1380f775a8f7679d.png
From Wikipedia, the free encyclopedia. Mahāmudrā ...
AYR190_Review-for-CAT-Only_02-14-2008_rev ... - DOKUMEN.TIPS
https://dokumen.tips › Category Documents
Apr 20, 2015 - ... BODHANI SVAHA (7x) OM DHURU DHURU JAYA (Victory) MUKHE ...... consciousness) AGNI UCCHUSHMA (fire element) PRITHVI KSHITI ...
https://dokumen.tips/documents/ayr19...8rev-24-1.html
https://vi.scribd.com/document/88221...-2008-rev-24-1
-
0. om a vira svaha. madhye bhagavan anena hrdayena pujyah.
1. hrih hah padmapriye svaha. avalokitesvarasya hrdayah.
2. me hah rana svaha. maitreyasya hrdayah.
3. ah garbhaya svaha. akasagarbhasya hrdayah.
4. ksah hah raje svaha. ksitigarbhasya hrdayah.
5. svahri jaya svaha. samantabhadrasya hrdayah.
6. kuvara svaha. vajrapanibodhisattvasya hrdayah.
7. sri aragha svaha. manjusribodhisattvasya hrdayah.
8. nisarata svaha. sarvanivaranaviskambhinabodhisattvasya hrdayah
https://upanh1.com/images/Untitled7c95bc70e61d06f1.png
http://www.chisan.or.jp/files/user/p...o/18pdf/11.pdf
==========
21. Tib: om maha hum mahavira svaha.
21. Ms (32): bhagavam.
22. Tib: om hri hum padmapriya svaha.
22. Ms (33): padmaprye.
23. Tib: om maiharana svaha.
23. Ms (35): metreyasya.
24. Ms (36)-(37): ganbhaya; -ganbhasya.
24. Tib: om akasagarbhaya svaha.
25. Tib: om ksiti ha raja svaha. これ以降、梵本とTibとで順番が異な ており、後者で
は9番目が地蔵菩薩である。従って Tibでは地蔵菩薩の真言(om ksiti ha raja
svaha)は最後であるが、左ページのテ キストと対応させるために、この場 に入
れた。
26. Ms. (38)-(39)にetany astaboとあるが、前述のようにこれは 来Ms (44)に入るべきも
のが間違ってここに混入したもので る(次ページ冒頭を参照)。
26. Ms (39): svaha jaya svaha. このうちの初めのsvahaは、チベット語 ・漢訳等の
svahri/svahriに相当していると思われるので 訂正した。宮坂博士はこれを除外さ
れている。宮坂p.(142) 参照。
26. Tib: om svahri rajaya svaha.
26. Ms (40): hrdaya.
27. Tib: om kuru bhana raha svaha.
27. Ms (41): -bodhisakrsya hrdaya. (sic.)
28. Tib: om sri am ramga svaha.
28. Ms. (42)-(43): hrdaya.
29. Tib: om nisvarambha svaha.
29. Ms (43)-(44): sarvativaskambhinabodhisatvasya hrdaya.
https://upanh1.com/images/Untitled70d27a352246dfef.png
http://www.chisan.or.jp/files/user/p...o/18pdf/11.pdf
-
https://upanh1.com/images/44619839987588.jpg
https://upanh1.com/images/33233565812488.jpg
除盖障菩萨陀罗尼
来自 夕阳|已发表 2017年1月18日
除盖障菩萨陀罗尼
转载自网络,整理汇编
http://yishineihua.com/50-%E9%99%A4%...D%97%E5%B0%BC/
除盖障菩萨陀罗尼
Namah sarva nivarana viskambhini maha-bodhi-satvaya
南嘛 萨尔瓦 尼瓦ra那 V思刚毕尼 马哈 菩提 萨埵瓦牙
一切 盖障 除 大 菩萨
om amrta vindu-java maha-sukha svaha
om 阿m里达 Vin度 加瓦 马哈 苏卡 梭哈
甘露 获得 急速 大 乐 圆满
除盖障菩萨陀罗尼
Namah samanta buddhānām ah Sattva hitābhyudgata Tram Tram Ram Ram svāhā
南嘛 三曼达 布达南 阿 萨埵瓦 Hi达毕由德嘎达 德ram 德ram ram ram 梭哈
归命 一切 佛 除障种子字 有情 善性挥发出来 清除垢障 证入圣果 圆满
《大日经·密印品》除盖障菩萨之扫除 一切障碍真言
除盖障菩萨陀罗尼
除盖障菩萨摩诃萨(梵文Sarvanīvaraṇa-Viṣkambhin bodhisattva mahāsattva; 藏文:Dripa Namsal; 日文 : Jogaisho jizo除盖障地藏),又名除一切盖障菩 、降伏一切障碍菩萨、弃诸阴盖菩萨 ,佛教八大菩萨之一,密教胎藏界坛 (曼荼罗)除盖障院之主尊。密号为 恼金刚。
除盖障菩萨的形像为左手持莲花,花 安置着一颗摩尼宝珠,右手结施无畏 ,其意为用菩提心中的如意珠普施一 切众生,令众生皆得如愿。
《除盖障一百零八名号经》中云:“om amrta vindu-java maha-sukha svaha,除盖障汝之功德如意宝陀罗尼咒 能令一切有情心生大安乐。闻此咒者 于十恒河沙数佛前积累过善根。获得 声,远离诸障。于有舍利之佛塔前于 上弦月初八、十五受斋戒,供养香花 等后,边转绕边持诵此咒,则获得一 所欲,遣除一切罪业、痛苦、畏惧, 以香供养除盖障菩萨并诵此咒,则其 梦中显相,圆满一切心愿,消除一切 恼、痛苦。”此外,经中说:仅仅耳 闻此菩萨的名号也能清净一切罪障, 仅念诵名号也是大地_震动……
除盖障菩萨,以消除一切盖障而著称 障是众生心中的尘垢,使众生不能开 智慧。盖障即形形色色的烦恼,主要 是贪欲、嗔恚、睡眠、掉悔、怀疑。 论中又称之为“五盖”。这五种障碍 覆盖心性光明,使人难以入定。修行 者虽具般若智慧,如果没有去除五盖 得禅定,就像盲人虽遇到日光,却看 见太阳的形状,不能真正了知般若, 更勿庸说得无上菩提,因而除盖障是 之定德。
除盖障菩萨,就是消除一切烦恼的意 ,又叫灭恶趣菩萨,以破灭“三恶趣 为本誓,救度众生的烦恼痛苦,臻至 解脱的彼岸。在无量僧祇劫前除盖障 萨曾为文殊之师。据说有人如果能听 他的名字,一弹指间就能发善心,除 一切障碍。无论内外一切障碍,除盖 菩萨皆能净除之。
声明:如有发现本站的文章、图片或 频侵权,请通过邮件yishineihua001@gmail.c om与我们取得联络,我们在接到通知后 会立即删除
-
-
-
https://upanh1.com/images/35934563_2...90350080_n.jpg
Images about #bhaisajyaguru on Instagram
Imgrum
Sasaguri Shikoku 88 sacred places No.11 Yamate-Yakushido. It's principal object of
https://www.imgrumweb.com/hashtag/Bhaisajyaguru
-
[PDF]基督教音樂之詩歌賞析
bcabdc.civil.taipei/religion/images/7.pdf - Translate this page
Tadyatha Om Bhaisajye Bhaisajye. 白沙佳沙母卡帝娑哇哈. Bhaisajya Sam-udgate Svaha. 「大雄寶殿」∼臺灣音樂 ..... 針繞塔的禮佛儀式可在迴廊進. 行,日本奈良 ...
http://bcabdc.civil.taipei/religion/images/7.pdf
-
https://upanh1.com/images/Untitleda0f6b4cb4e047f9e.png
[PDF]阿弥陀仏に関するジターリの信仰と 践
https://archives.bukkyo-u.ac.jp/rp-c...SK00110L047.pd...
Translate this page
これは,西岡 [1983Jが omが二つのも .... mahanayaparivar,邑svaha.J (cf. ..... のである2針。 翻訳 l .... スヴァパーヴァ,ヴィシュッドー, ン (Skt.om svabhavavisuddhahs釘 ...... rabrinchen),エーパ・コントン (Epa'Khonston),ジャムヤン・シートクパ ('Jam.
https://archives.bukkyo-u.ac.jp/rp-c...K00110L047.pdf
-
KINH ĐẠI PHƯƠNG ĐẲNG ĐÀ RA NI (P4-5)
Published on November 28, 2016
Kinh Dược Sư
Kinh Dược SưFollow
Human Resources Manager at Nhanvienmoi.net
Like2
Comment0
Share0
KINH ĐẠI PHƯƠNG ĐẲNG ĐÀ RA NI
* Bắc Lương, Sa-môn Pháp Chúng ở quận Cao Xương dịch từ Phạn ra Hán
* Sa-môn Thích Viên Đức dịch thành Việt văn
Quyển bốn Phần bốn: Hộ giới
Bấy giờ Văn-thù-sư-lợi Bồ Tát liền từ tòa đứng dậy, trịch vai áo bên hữu, gối hữu sát đất, bạch đức Phật rằng: “Kính thưa đức Thế tôn, sau khi Thế tôn nhập Niết bàn, nếu có Tỳ-khưu hủy phạm bốn trọng giới, hoặc Tỳ-khưu-ni hủy phạm tám trọng giới; nếu có Bồ-tát hoặc Sa-di, Sa-di-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di hủy phạm các giới tương ứng, khi đã phạm trọng tội rồi thì làm sao mà diệt?”
Phật dạy: “Than ôi, lành thay, Văn-thù-sư-lợi hay thưa hỏi những việc như thế! Lòng từ bi của ông quá thù thắng nên mới phát hỏi lời ấy! Nếu ông không hỏi, ta trọn không nói việc Tỳ-khưu trong đời ác đã hủy phạm giới. Lành thay, lành thay, Văn-thù-sư-lợi! Ông nay lắng nghe, ta sẽ vì ông mà nói. Sau khi ta qua đời, nếu có ác luật nghi Tỳ-khưu hủy phạm tứ trọng giới và cứ mặc nhiên thọ sự cúng dường của đàn việt mà không biết cải hối, phải biết Tỳ-khưu đó chắc chắn phải đoạ địa ngục thọ khổ không chút nghi ngờ. Ta nay sẽ ban cho món lương dược để cứu vớt vị Tỳ-khưu trọng bịnh, sau khi ta nhập Niết bàn, hủy phạm bốn trọng giới, xấu hổ không phát lồ. Ông nay lắng nghe, ta sẽ vì ông mà nói:
Ly bà ly bà đế Cừu ha cừu ha đế Đà la ly đế Ni ha la đế Tỳ ma ly đế Sa ha.
(Có bản truyền khẩu: Ly bà ly bà đế (tội chướng đã tạo), cầu ha cầu ha đế(tự biết, tự hiểu), đà ra ni đế (mật ý sám hối), ni ha ra đế (giải trừ), tỳ lê nể đế (thanh tịnh), ma ha dà đế (đại thanh tịnh), chơn lăng càng đế(chư Phật chứng minh), ta bà ha (thành tựu).
Phạn ngữ: lipa-lipate(tội chướng đã tạo), guha-guhate((tự tri(không nói ra)), taralite (mật ý sám hối) nirhārate(giải trừ), vimalate(thanh tịnh), jine-kaṇṭhe(Chư Phật chứng minh), svāhā(thành tựu).
Văn-thù-sư-lợi, đà-ra-ni này là quá khứ thất Phật đã tuyên nói. Chữ “thất” này không thể đếm cũng không thể tính, nói đà-ra-ni này cứu nhiếp chúng sinh. Hiện tại mười phương không thể tính, không thể đếm thất Phật cũng tuyên nói đà-ra-ni này cứu nhiếp chúng sinh. Vị lai mười phương không thể tính, không thể đếm thất Phật cũng tuyên nói đà-ra-ni này cứu nhiếp chúng sinh. Ông nay thỉnh hỏi nghĩa đà-ra-ni, ta đã nói xong. Ông hãy đem kinh đà-ra-ni này cứu nhiếp luật nghi Tỳ-khưu ở đời ác sau này, khiến cho họ kiên cố trụ thanh tịnh địa.
Thiện nam tử, Tỳ-khưu nào hủy phạm tứ trọng cấm thì phải chí tâm nhớ niệm kinh đà-ra-ni này, tụng 1.400 biến. Tụng 1.400 biến xong rồi mới một lần sám hối, thỉnh một vị Tỳ-khưu vì mình làm chứng nhân, nơi trước hình tượng mà tự bày tỏ tội lỗi mình. Như thế lần lượt trải qua 87 ngày cần mẫn sám hối rồi, mà các giới căn không hoàn sanh, thì không có lý đó. Người kia cần mẫn sám hối trong 87 ngày xong, nếu không kiên cố tâm Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác, thì cũng không có lý đó.
Lại nữa Văn-thù-sư-lợi, làm thế nào biết được giới đã thanh tịnh? Nếu trong mộng thấy có sư trưởng lấy tay xoa đầu mình, hoặc cha mẹ, Bà-la-môn, kẻ kỳ cựu có đức, dạng người như vậy, hoặc cho ẩm thực, y phục, ngọa cụ, thang dược, thì biết mình được an trụ giới thanh tịnh. Nếu thấy được mỗi mỗi tướng như vừa kể, nên nói cho thầy biết như pháp diệt tội như vậy.
Lại nữa thiện nam tử, trường hợp Tỳ-khưu-ni hủy phạm tám trọng cấm, nếu muốn diệt tội thì phải thỉnh một Tỳ-khưu biết rõ luật trong ngoài, rồi trình bày tội lỗi cho Tỳ-khưu nghe, nghe xong Tỳ-khưu nên như pháp mà dạy nội ngoại luật như thế này:
A lệ ly bà kỳ la đế La đế bà Ma la đế A ma la đế Sa ha.
Thiện nam tử, nếu như pháp thọ trì đọc tụng đà-ra-ni này 97 ngày, mỗi ngày tụng 49 biến rồi sám hối một lượt, theo thầy tu hành, thì không có lý nào mà không diệt trừ được ác nghiệp.
Thiện nam tử, nếu ông không tin, ta nay vì ông lược nói: ta xưa vì duyên ngu hạnh nghiệp nhân, cho nên mười phương hư không pháp giới và cõi đất lớn, núi sông, rừng cây, nghiền nát hết làm bột, nhỏ như vi trần còn có thể đếm biết được, trừ hết thảy chư Phật ra, không người nào có thể biết ta đã phạm giới. Mười phương vô biên, ta đã phạm giới cũng lại vô biên. Vi trần vô số, ta đã phạm giới cũng lại vô số. Chúng sinh vô biên, ta đã phạm giới cũng lại vô biên. Phương tiện vô biên, ta đã phạm giới cũng lại vô biên. Pháp tánh vô biên, ta đã phạm giới cũng lại vô biên.
Thiện nam tử, ta quán xét hết thảy nghiệp như vậy lại càng lo sợ. Trên đến Bồ-tát, dưới đến Thanh văn, không ai có thể cứu ta thoát những khổ báo. Suy nghĩ như vậy rồi, ta liền đi tìm cầu Kinh điển đà-ra-ni này. Tìm cầu được rồi, ta tu hành 97 ngày, mỗi ngày đọc tụng 49 biến, nghe trong hư không có tiếng nói rằng: “Lành thay, lành thay thiện nam tử, mới hay tìm cầu Kinh điển đà-ra-ni này!” Nghe xong ta nhìn xem bốn phương, thấy có hàng hàng chư Phật hiện tiền, mỗi mỗi chư Phật đưa tay xoa đầu ta, nghe ta hối lỗi. Thiện nam tử, vì nhân duyên đó, sau khi ta nhập Niết bàn, nếu có Tỳ-khưu-ni phạm tám trọng cấm, nên phải tìm đến Kinh điển đà-ra-ni này mà đọc tụng tu hành. Nếu trong mộng thấy những việc như trên, phải biết Tỳ-khưu-ni kia đã an trụ thanh tịnh địa, đầy đủ thanh tịnh giới.
Lại nữa thiện nam tử, nếu có Bồ-tát thọ tám trọng cấm rồi sau hủy phạm, ôm lòng cuồng loạn, muốn tự ăn năn trình bày tội lỗi mà không có chỗ quy thú, không thể diệt tội. Những tội lỗi như thế Tăng đem hòa hợp mang ra tẩn xuất nên quá lo sợ. Kẻ có lỗi nên ở trong một tịnh thất, dọn quét trong ngoài cho thật sạch sẽ, thỉnh một Tỳ-khưu thông suốt luật nghi trong ngoài, ở trước vị ấy trình bày lỗi lầm và nói như thế này: “Tăng nay ruồng đuổi, tôi đến nơi đây, tôi nay thỉnh Thầy cũng đến nơi đây, xin Thầy giáo hóa pháp tịnh luật.”
Bà la lệ Cừu na la lệ A na la lệ Kỳ na la lệ Già na lệ A lệ na lệ A đế na lệ A đế na lệ Sa ha.
Thiện nam tử, đà-ra-ni này là chỗ hộ trì của ba đời chư Phật, cũng là bí tạng của ba đời chư Phật. Thiện nam tử, xưa ta chưa nói, nay đã nói. Xưa ta chưa làm, nay đã làm. Xưa chưa từng nghe, nay đã nghe, mở ba nhân duyên phương tiện này đã xong, khiến cho chúng sinh gặp ba nhơn phương tiện này mà mau ra khỏi tam giới như mù được thấy mặt trời, như con trẻ được mẹ, như chim ra khỏi trứng, như người đói được ăn, như kẻ bị trói được mở, như người lạnh được lửa, như kẻ trần truồng được áo mặc, như kẻ mê được gặp người dẫn đường, như người khát được nước.
Thiện nam tử, pháp vị này của ta lại cũng như vậy. Nếu trụ ở đời lâu một kiếp, hoặc bớt đi một kiếp vì các chúng sinh thọ trì đọc tụng, giải nói nghĩa ấy, vì kẻ ngu si mà nói, phải biết người đó như ta không khác, trụ nơi thanh tịnh địa. Vậy người ấy nên sinh tâm khó gặp, tự mình trình bày tội lỗi, thì không có lý gì mà trọng tội không diệt.”
Văn-thù-sư-lợi bạch Phật rằng: “Kính thưa Thế tôn, đà-ra-ni này nên đọc tụng bao nhiêu biến? Tu hành bao nhiêu ngày mới chấm dứt?”
Phật dạy: “Thiện nam tử, đà-ra-ni này nên tụng 600 biến mới sám hối một lần. Khi sám hối, nên thỉnh một vị Tỳ-khưu đứng trước mặt, mình tự trình bày tội lỗi cho vị ấy nghe, như vậy lần lượt trải qua 67 ngày, đến khi thấy được các mộng tướng kể trên. Nếu được như vậy thì biết là Bồ-tát đã trụ thanh tịnh địa, đầy đủ thanh tịnh giới.
Lại nữa thiện nam tử, nếu Sa-di, Sa-di-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di hủy phạm các cấm giới, cũng nên thỉnh một Tỳ-khưu biết rõ luật nghi trong ngoài, mình ở trước tôn tượng hoặc tôn kinh Bát-nhã, tự trình bày tội lỗi cho Tỳ-khưu nghe, Tỳ-khưu này nên dạy cho họ pháp tịnh luật:
Luật già la đế, mộ già la đế, a đế ma la đế, uùc già la đế, bà la đế. Bà tòa la yết đế, tòa la yết đế, đậu la xa yết đế, tỳ xa yết đế. Ly bà yết đế. Bà la lệ a lệ, kỳ la lệ a lệ, tỳ la lệ a lệ. Kỳ lan lệ a lệ, Đề lan lệ a lệ, tỳ la a lệ. Sa ha.
Thiện nam tử, ta vì thương xót tất cả chúng sinh nên nói đà-ra-ni này. Nếu có hạ liệt Sa-di, Sa-di-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di cũng nên thọ trì đọc tụng đà-ra-ni này, tụng 400 biến mới sám hối một lượt, lần lượt như vậy trải qua 47 ngày, tự mình trình bày tất cả tội lỗi cho vị Tỳ-khưu nghe rõ. Xong hết 47 ngày, nếu thấy những điềm mộng như trên đã kể, thì biết Sa-di, Sa-di-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di kia đã trụ thanh tịnh địa, đủ thanh tịnh giới.”
Bấy giờ Văn-thù-sư-lợi và 500 đại đệ tử, tâm có chút ít nghi. Phật biết ý liền dạy rằng: “Như các ông đã nghĩ, kẻ hành giả nên tu năm việc trì các giới tánh, nghĩa là:
1. Không phạm đà-ra-ni nghĩa;
2. Không báng Phương Đẳng kinh;
3. Không thấy lỗi của kẻ khác;
4. Không tán khen Đại thừa mà hủy báng Tiểu thừa;
5. Không rời bạn lành.
Thường nói với chúng sinh năm diệu hạnh như vậy, ấy là hành giả nghiệp không phạm giới tánh.
Lại nữa thiện nam tử, khi được mộng lành thì không được nói cảnh giới đó ra, cũng không được nói mình đã tu hành tốt xấu như thế nào. Ngày ngày nên ba thời dùng hương thơm thoa đất, sái quét sạch sẽ, cũng nên mỗi ngày tụng một biến, mỗi ngày sám hối một lần. Năm việc như thế để cho kẻ hành giả nghiệp không phạm giới tánh.
Thiện nam tử, lại có năm việc nữa:
1. Tỳ-khưu nào tu hành pháp này không được cùng bạch y cúng tế quỷ thần;
2. Cũng không được khinh quỷ thần;
3. Cũng lại không được phá miếu thờ quỷ thần;
4. Giả sử có người cúng tế quỷ thần cũng không được khinh;
5. Cũng không được qua lại với người ấy.
Năm việc như vậy là nghiệp hạnh của kẻ tu hành hộ giới cảnh giới.
Thiện nam tử, lại còn năm việc nữa:
1. Không được qua lại nhà của người phỉ báng kinh Phương Đẳng;
2. Không được qua lại với Tỳ-khưu phá giới;
3. Cũng không được qua lại nhà của Ưu-bà-tắc phá ngũ giới;
4. Không được qua lại nhà của kẻ thợ săn;
5. Không được qua lại với người nào thường nói lỗi của Tỳ-khưu.
Năm việc như vậy là nghiệp hạnh của kẻ tu hành hộ giới cảnh giới.
Thiện nam tử, lại còn năm việc nữa:
1. Không được qua lại nhà của người làm nghề lột da thú;
2. Không được qua lại nhà người nhuộm chàm;
3. Không được qua lại nhà người nuôi tằm;
4. Không được qua lại nhà người ép dầu;
5. Không được qua lại nhà người đào chuột.
Năm việc như vậy là nghiệp hạnh của kẻ tu hành hộ giới cảnh giới.
Thiện nam tử, lại còn năm việc nữa:
1. Không được qua lại nhà kẻ cướp;
2. Không được qua lại nhà người trộm cắp;
3. Không được qua lại nhà người thiêu Tăng phòng;
4. Không được qua lại nhà người trộm cắp của chúng Tăng;
5. Không được qua lại nhà người chỉ trộm lấy vật của một Tỳ-khưu.
Năm việc như vậy là nghiệp hạnh của kẻ tu hành hộ giới cảnh giới.
Thiện nam tử, lại còn năm việc nữa:
1. Không được qua lại nhà người nuôi heo, dê, gà, chó;
2. Không được qua lại nhà người xem sao, thiên văn;
3. Không được qua lại nhà kẻ dâm nữ;
4. Không được qua lại nhà góa phụ;
5. Không được qua lại nhà người nấu rượu.
Năm việc như vậy là nghiệp hạnh của kẻ tu hành hộ giới cảnh giới.
Thiện nam tử, bảy khoa năm việc như trên, người tu hành nên hiểu rõ, quán sát tận nguồn gốc, nhiên hậu xa lìa. Các việc khác cũng lại như thế.
Lại nữa thiện nam tử, có hai hạng người tu hành: xuất thế tu hành và tại thế tu hành. Người xuất thế tu hành, ta không cấm những việc như trên, nhưng ta lại cấm đối với người tại thế tu hành. Vì sao? Thí như con trẻ khi mới biết đi, bà mẹ giữ gìn không cho đi xa. Giả sử đi xa hoặc bị dứt sữa mà chết, hoặc rớt trong nước mà chết, hoặc cọp beo, sư tử ăn thịt, hoặc bị các chim hung tợn làm thương tổn. Trẻ con như vậy, mẹ thường giữ gìn không để bị hại, để sau này lớn lên, nó ra làm thì mới chắc chắn thành tựu.
Thiện nam tử, ta cũng lại như thế, là mẹ của tất cả. Hết thảy chúng sanh tức là con ta, thường hộ trợ họ để không gặp hoạnh, mau ra ba cõi mới có thể làm xong. Nếu không ngăn giữ các con như vậy thì làm thế nào được Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác, như người mẹ kia không ngăn con thì làm thế nào con có thể khôn lớn trưởng thành?
Lại nữa thiện nam tử, nếu các đệ tử của ta thấy những người ác luật nghi không lành như trên, xem tướng tốt xấu, buôn bán đổi chác nuôi sống, một hạng không đúng đắn làm các việc ác, xả bỏ pháp của ta mà đi tham đắm các ác luật nghi, sau rồi mạng chung chịu vô lượng khổ. Ta thấy như vậy sanh tâm thương xót, vì các chúng sanh bày những phương tiện, để cho chúng sanh nương vào đấy mà ra ba cõi khổ, được vui cứu cánh. Vì vậy ta nay bày nhiều phương tiện cứu nhiếp chúng sanh khiến được cứu cánh tịch diệt Niết-bàn.”
Bấy giờ Văn-thù-sư-lợi và 500 đại đệ tử, vô lượng đại chúng hoan hỉ phụng hành.
Phần năm: Bất tư nghì liên hoa
Bấy giờ tại rừng Kỳ-đà có vô lượng ức thiên na-do-tha đại chúng, có hoa sen báu từ đất vọt lên cao mười cây đa-la. Hoa ấy có 80 vạn Hằng hà sa lớp, mỗi lớp có một đức Phật cũng vô lượng đại chúng trước sau đoanh vây vi nhiễu mà nói nghĩa đà-ra-ni, như vậy thứ lớp 80 vạn Hằng hà sa chư Phật đều nói nghĩa đà-ra-ni. Trong hoa phóng ra đại quang minh soi khắp ba ngàn đại thiên thế giới. Lúc đó đại chúng thấy việc này rồi đắc điều chưa từng có, không biết vì nhơn duyên gì mà tướng ấy hiện ra. Đại chúng đều khởi nghi rằng “Đức Như lai vì duyên gì thị hiện diệu bảo liên hoa như vậy? Trong ấy chư Phật nói diệu Pháp tạng. Nay chúng ta sẽ hỏi ai về các tướng này?”
Bấy giờ Văn-thù-sư-lợi biết niềm nghi của đại chúng, liền từ tòa đứng dậy, trịch vai áo bên hữu, gối hữu sát đất, bạch đức Phật rằng: “Kính thưa Thế tôn, tâm của năm trăm đại đệ tử và tất cả đại chúng đang có nghi hoặc, con cũng chưa rõ hoa này gọi là gì, vì duyên gì mà thoạt qua đến đây? Hoa này không thể nghĩ bàn, lại còn có chư Phật ở trong đó cùng vô lượng đại chúng nói diệu Pháp tạng, việc này không thể nghĩ bàn. Lại có hào quang chiếu sáng khắp mười phương vi trần thế giới, việc này cũng không thể nghĩ bàn. Hoa này lại có 32 món vi diệu trang nghiêm cũng không thể nghĩ bàn. Hoa này có bốn điều không thể nghĩ bàn như vậy. Hoa này gọi là gì? Lớp số chư Phật quang minh trong đó từ phương nào thoạt nhiên đến đây? Vì nhơn duyên gì mà hiện tướng ấy?”
Bấy giờ Phật bảo Văn-thù-sư-lợi: “thiện nam tử, hoa này gọi là Ưu-đàm-bát-la-la-xà (Vua loài hoa sen xanh), chư Phật trong ấy đều đồng tên Thích-ca Mâu-ni. Ta đã từ lâu thường cúng dường hết thảy chư Phật ấy, nơi các ngài đã thâm nhập pháp tánh. Đại chúng các ông cũng nên cúng dường.”
Lúc bấy giờ đại chúng liền từ tòa đứng dậy, mỗi mỗi đều đến dâng hoa cúng dường chư Phật, đến rồi đầu mặt lễ chân. Cúng dường hoa xong, chiêm ngưỡng chư Phật mắt không tạm rời.
Bấy giờ Xá-lợi-phất nghĩ muốn cúng dường những Phật ấy, liền dùng thần thông nhiễu quanh hoa vương kia trải qua 87 ngày, nhưng trăm ngàn vạn phần không được chu khắp một. Xá-lợi-phất liền lớn tiếng gào khóc, đi bộ mà trở lại, đến trong đại chúng mà bạch đức Phật rằng: “Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc con mất hết thần thông. Vì sao vậy? Hướng cùng vô lượng đại chúng qua đến chỗ Phật, nghĩ muốn cúng dường những vị Phật kia, con liền dùng thần thông muốn tuần hành xem khắp hoa này, trải qua 87 ngày nhưng trăm ngàn vạn phần không chu khắp được một. Vì nhơn duyên ấy, con nay cho rằng đã mất thần thông, không còn nghi ngờ gì nữa!”
Bấy giờ Phật dạy Xá-lợi-phất: “Giả sử chim bay nhanh hơn ánh sáng gấp trăm ngàn vạn lần, có A-la-hán lại còn nhanh hơn vậy trăm ngàn vạn bội, lại có Bồ-tát còn hơn ức bội, lại có Bồ-tát còn quá hơn vạn vạn bội. Giả sử (có bay) trăm ngàn vạn ức kiếp cũng còn không chu khắp, huống gì 87 ngày mà ông có thể bay khắp được ư? Hỡi thiện nam tử, ông không mất thần thông đâu! Thí như có hạt muối lớn như vi trần, muối này thế gian cho là mặn, lại không hơn ta, kẻ trí ở thế gian liền đem quăng trong biển lớn, dẫu mất thân ấy, cái muối mặn ở tại chỗ nào? Các ông Thanh văn cũng lại như thế, thần thông lớn nhỏ như muối kia vậy, pháp vị nhiều ít như vị mặn kia, làm thế nào muốn biết biên giới của hoa này?”
Bấy giờ đức Thế tôn liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đến chỗ liên hoa, lấy hoa cúng dường hết thảy chư Phật kia. Hoa cúng dường rồi, liền nói đà-ra-ni rằng:
Bà ha la đế Bà đế la Tỳ lưu lại đa kỳ kha đế sa Kha kha kha lê kha điệt trĩ tất Tát bồ ê a ê bồ ê kha Uất kha xà ê Phục xà ê xà Bồ ê xà ê Tất xà ê A nâu xà ê A nâu xà ê ê xà Phục xà ê ê xà Bồ xà ê ê xà Phục xà ê ê xà Phục xà hiếp phục xà Bồ xà ê ê xà Đáo trĩ Sa ha .
Bấy giờ chư Phật nói đà-ra-ni xong, đức Thế tôn liền từ tòa đứng dậy, nói với chư Phật rằng: “Nay kinh Đại Phương Đẳng đà-ra-ni này sẽ phải giao phó cho ai?”
Bấy giờ trong hội có 80 vạn Hằng hà sa Pháp thân Đại sĩ liền từ tòa đứng dậy, chắp tay cung kính bạch đức Phật rằng: ”Kính thưa Thế tôn, cho dù Phật còn ở đời hay đã qua đời, kể từ ngày hôm nay chúng con nguyện nếu có kẻ trai lành, người gái tín nào hay tu hành giải nghĩa Kinh này, hoặc là thành ấp tụ lạc, tịnh xứ hay chốn núi non rừng thẳm, hoặc nơi thọ hạ chỗ thần tiên trú ngụ mà có tu hành giải nghĩa Kinh này, chúng con 80 vạn Hằng hà sa Bồ-tát quyết tới chỗ đó để ủng hộ người tu hành khiến không gặp hoạnh nạn, thân không mỏi mệt, thường được sắc lực danh dự, cùng những việc lợi ích khác. Người tu hành đi đến chỗ nào thì hàng Bồ-tát chúng con đều xây dựng các cung điện, bày những món ẩm thực, tùy ý cung cấp khiến không thiếu thốn, chúng con vì đà-ra-ni này nên cung cấp như vậy khiến cho người tu hành không mất tâm thượng diệu.”
Bấy giờ chư Phật nói với chư Bồ-tát: “Lành thay, lành thay! Đã trụ lâu nơi cõi Ta-bà thế giới, hay thọ trì Kinh điển đà-ra-ni, và còn cúng dường cho người trì Kinh điển này, tức là cúng dường mười phương chư Phật. Các ông không lâu sẽ được Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác. Vì sao vậy? Vì kinh này có vô lượng oai thần lực. Các ông thọ trì kinh này có vô lượng phương tiện, các ông thọ trì kinh này có vô lượng từ bi, các ông thọ trì kinh này có vô lượng thần thông, các ông thọ trì kinh này có vô lượng thần lực như vậy thì làm thế nào mà không thành Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác?”
Bấy giờ chư Phật dạy các Bồ-tát: “Thiện nam tử, cho dù chư Phật còn ở đời hay đã nhập Niết bàn, nếu có chúng sinh đến từng vị Bồ-tát trong số các ông, nếu có hỏi phải làm thế nào để trước đắc Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác, thì các ông nên chỉ bày là hãy tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào trước hết được vào môn tổng trì đà-ra-ni, thì các ông nên chỉ bày là hãy tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi làm thế nào hay biết được việc trang nghiêm của mười phương thế giới, thì các ông nên chỉ bày là hãy tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi là người nào sẽ sanh trang nghiêm thế giới, thì các ông nên chỉ là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi là người nào đời sau sẽ làm Chuyển Luân Vương, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào đời đương lai hay rộng làm giáo hóa chúng sinh khiến trụ tâm bền chắc nơi đạo Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào đời đương lai được chư Phật khen ngợi, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay biết mười phương thế giới có biên giới hay không biên giới, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa được lục tặc, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa các giặc phiền não, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa được thập nhị thực, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa được thập triền, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa được ba món ăn ngọt, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa độc hại, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa bốn độc, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa kẻ một phen lừa dối người thân, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay xa lìa ác tri thức ở đời, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào không bị ba ái lôi kéo, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào có thể ở đời này hay đời mai sau không hủy báng kinh Phương Đẳng, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay biết mười phương thế giới có bao nhiêu chúng sinh phát Bồ-đề tâm, bao nhiêu chúng sinh phát Thanh văn và Duyên giác tâm, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay phân biệt tiếng thuyết Pháp của mười phương chư Phật, tiếng Duyên giác, tiếng Thanh văn, tiếng Cụ trụ Bồ-tát, tiếng Bất cụ trụ Bồ-tát, tiếng Chuyển Luân Vương, tiếng chư Thiên, tiếng Bà-la-môn, tiếng đại thần, tiếng giàu, tiếng nghèo, tiếng vui, tiếng khổ, tiếng Dạ-xoa, tiếng ngạ quỷ, tiếng địa ngục, tiếng súc sinh, tiếng kiếp số khổ báo, tiếng phi kiếp số khổ báo, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này. Hoặc có hỏi người nào hay phân biệt được các mùi hương thơm trong thế gian, hương hải chử bỉ ngạn, hương đa-ma-la-già, hương tần-bà-già-la-bà, hương bà-thủ-già-la, hương huân-lục-già, hương tô-mạn-đà, hương bà-sư-già, hương thoa, hương bột, hương kê thiệt, hương trầm thủy, hương thường tại thế, hương phi thường tại thế, hương Phật Bồ-đề, hương Bồ-tát cứu cánh, hương Thanh văn phân đoạn, hương Duyên giác căn tế, hương sơ quả nhơn, hương phi sơ quả nhơn, hương cứu cánh Niết-bàn, hương phi cứu cánh Niết-bàn, hương phần tế, hương phi phần tế, hương Chuyển Luân Vương, hương Lật Tán Vương, hương đại thần, hương Bà-la-môn, hương cư sĩ, hương đồng nam, hương đồng nữ, hương phi đồng nam đồng nữ, hương địa ngục ngạ quỷ súc sanh, hương thập phương thế giới, hương phi thập phương thế giới, thì các ông nên nói là người tu hành giải nghĩa kinh này.
Lại nữa thiện nam tử, khi chư Phật còn tại thế hay khi đã Niết bàn, nếu có chúng sinh gặp được đà-ra-ni này, phải biết người đó cách Phật không xa, thì như người thợ mộc khéo làm nhà, qua đến rừng rậm trong chốn núi non, trước thấy cây nhỏ, quyết định tự biết ta nay được cây không có nghi vậy. Giả sử sau khi chư Phật Niết bàn, nếu có chúng sinh gặp đà-ra-ni này, phải biết người đó cách Phật không xa, ví như người đến sông, trông nghe tiếng nước quyết định ta nay được nước mà không có nghi. Giả sử sau khi chư Phật Niết bàn, nếu có chúng sinh gặp đà-ra-ni này, phải biết người đó cách Phật không xa, ví như người lạc đường trở lại gặp đường chính, quyết định tự biết cách nhà không xa, không còn nghi nữa. Giả sử sau khi chư Phật Niết bàn, nếu có chúng sinh gặp đà-ra-ni này, phải biết người đó cách Phật không xa mà không còn nghi vậy, ví như người đào giếng lần thấy đất ướt, quyết định biết nước cách không xa, mà chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Giả sử sau khi chư Phật qua đời, nếu có chúng sanh gặp đà-ra-ni này, phải biết người đó cách Phật không xa.”
Bấy giờ chư Phật bảo các Bồ-tát: “Đương lai có kiếp tên là Diệu Âm Thinh, Bồ-tát các ông sẽ sinh vào kiếp này. Trong kiếp ấy có cõi nước tên là Diệu Âm Tràng Hoa, thế giới đó có thành tên là Vô Nhiễm Hạnh, trong thành có vua tên là Nghiêm Thân. Vua này thường đem 10 điều lành giáo hóa chúng sinh. Bồ-tát các ông sẽ sinh vào vương gia này, xuất gia học đạo, thứ lớp thành Phật, đều hiệu Thích-ca Mâu-ni.”
Bấy giờ hoa sen ra khỏi mặt đất, ở tại hư không phóng đại quang minh, trong hào quang kia có các thứ tiếng mầu nhiệm khen ngợi các Bồ-tát rằng: “Lành thay, lành thay hết thảy chư Bồ-tát! Các vị không lâu chắc chắn sẽ được Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác, như lời Phật nói quyết định không nghi, các ông quyết sẽ được kiên cố Vô thượng Bồ-đề Chánh đẳng chánh giác, được Thường Lạc Ngã Tịnh.”
Bấy giờ hoa này ở trong hư không thoạt nhiên không hiện. Lúc đó 500 đại đệ tử sinh lòng nghi ngờ mà nói lên rằng: “Ô hô lạ thay, vì nhân duyên gì có việc như thế? Đại liên hoa này không có biên tế, tại nơi hư không thoạt nhiên ẩn mất, nay không biết đã về nơi nào? Trong hoa này có vô lượng chư Phật nay cũng theo đó mà ẩn mất.”
Bấy giờ Phật biết tâm của chúng hội, liền dạy đại chúng: “Ta nay đã nói Kinh điển đà-ra-ni, bây giờ cũng sẽ không như tướng hoa kia. Tất cả các pháp như huyễn, như hóa, như mây hư không, tất cả các pháp cũng lại như thế. Giả sử có pháp hơn hoa ấy cũng như huyễn hóa, không có định tướng. Thiện nam tử, không nên nghi sợ, những việc như vậy không phải là chỗ nghĩ bàn của hàng Thanh văn. Lúc nãy hoa hiện ra là do sức thần của đà-ra-ni, nay lại hoàn không ấy cũng là do sức thần của đà-ra-ni. Muốn nói đà-ra-ni nên hoa này từ đất vọt lên. Nay đã nói xong, hoa lại hoàn vô, chẳng phải chỗ nghĩ bàn của hàng Thanh văn các ông. Chư pháp hưng khởi cho nên tướng mạo cũng hưng khởi, chư pháp suy tàn cho nên tướng mạo cũng suy tàn. Đà-ra-ni hưng khởi nên các hoa cũng hưng khởi. Nói đà-ra-ni xong, các hoa tàn diệt.
Thiện nam tử, các ông không thấy ư? Ta khi mới ban đầu chuyển Pháp luân, vô lượng vô biên đại chúng trời người, A-tu-la …vv, trước sau đoanh vây, ấy gọi là Pháp hưng. Ta đã nói xong là chư Pháp suy tàn, Thiên nhân A-tu-la tùy ý đã đến, phải biết chư Pháp như tướng huyễn hóa, thí như người sinh đến 50 tuổi thường đến lúc suy hoại. Pháp ta đã nói cũng lại như thế. Lúc mới nói, ban đầu đã có tánh tận diệt, chẳng phải nói xong mới có tánh tận diệt ấy. Hoa này lúc ban đầu xuất hiện chắc đã có khứ tánh không nghi. Pháp tánh thường vậy, có gì là nghi ư?”
Phật dạy A-nan: “Ông phải thọ trì kinh đà-ra-ni này. Ta nay ra đời để ba lần chuyển kinh đà-ra-ni này. Khi ban đầu mới nói phó chúc cho ông cứu nhiếp ách bệnh khổ của chúng sinh. Khi nói lần thứ hai cứu hộ Pháp của ta, khiến cho ma Ba-tuần không hủy loạn được. Nay lần thứ ba nói, đều vì cứu nhiếp tất cả chúng sinh đến chốn Niết-bàn. Vậy cho nên một Pháp phương tiện, ba phen nói độ các chúng sinh. Đem ba Pháp này phó chúc cho ông, thí như trưởng giả có ba phương tiện thường dùng tu hành bản thân: Tâm phương tiện suy niệm; Nhãn phương tiện để xem xét; Tay phương tiện để làm. Như vậy ba việc hòa hiệp thành một. Kinh đà-ra-ni này của ta cũng lại như thế. Ban đầu nói dụ Tâm, thứ hai nói dụ Mắt, thứ ba nói dụ Tay. Tuy có ba tên mà kỳ thật là một, một Phật Bồ-đề. Như cư sĩ kia sắp lâm chung chỉ có một người con, đem ba việc này giao phó cho con, con đã thọ giáo, nhiên hậu tu hành thường được cao vị.
Thiện nam tử, ta tức là cha, ông là con ta. Tu ba nhân đại phương tiện của ta về sau đắc làm Thiên trung tôn vương, như con cư sĩ thuận lời cha dạy, về sau được giàu sang phú quý. Nếu không thuận lời cha dạy thì làm sao được sang quý? Nếu ông không thuận lời dạy này của ta thì làm sao đắc được Thiên trung tôn vương?
Lại nữa thiện nam tử, thí như sông lớn có chỗ thủng lớn. Ý ông nghĩ sao? Thủng lớn hay sông lớn?”
A-nan thưa rằng: “Kính thưa Thế tôn, thủng có thể đầy chẳng phải sông đầy, thủng quyết lớn vậy.”
Phật dạy: “Lành thay, lành thay thiện nam tử, khéo nói lời ấy! Thủng ấy dụ ta, sông ấy dụ ông. Thủng tràn lớn nước lần lượt chảy đến nơi bể. Nếu lại có nước mà không nhờ thủng đất mặn chứa đầy, nước mặn ấy chảy thì lại mất thân kia.
Thiện nam tử, lại có một thứ nước trụ tại trong thủng không chịu chảy ra. Thiện nam tử, thủng ấy dụ cho bể lớn, ví dụ là ta, nước dụ Bồ-tát, trụ dụ Thanh văn, mặn ấy dụ Duyên giác. Tuy nhập vào trong mặn rồi lần lượt mà đi vào bể lớn. Tuy trụ trong thủng lần lượt đã tìm vào biển lớn. Thiện nam tử, ba việc như thế đều quy về đại hải. Ta nay đã nói nghĩa đà-ra-ni, ban đầu nói cứu bệnh, thứ hai là nói cứu Pháp, thứ ba là nói hộ thân, tuy nói ba tên mà kỳ thật là một.
Lại nữa thiện nam tử, thí như cây lớn, nhân đất mà sanh, đầu nó có hai nhánh. Ý ông nghĩ sao? Cây nhơn đất sanh hay đất nhơn cây sanh?”
A-nan thưa: “Kính thưa Thế tôn, cây nhơn đất sanh, chẳng phải cây sanh đất.”
– Thiện nam tử, ông khéo nói lời ấy. Đất dụ là ta, cây dụ Bồ-tát, nhánh dụ Thanh văn và Duyên giác. Thiện nam tử, ba việc như thế có thể nói chẳng phải một loại không?”
A-nan thưa: “Một loại đã sanh không thể khác vậy. Vì sao? Một đại địa sanh nên một rễ lớn, không thể nói chẳng phải một loại vậy.”
Phật dạy: “Lành thay thiện nam tử, ta đã nói nghĩa đà-ra-ni cũng lại như thế mà không có khác. Bởi vì sao? Bởi một thân kim cang cho nên một ý sanh, một khẩu thuyết, vì nhơn duyên ấy mà không có cái gì xen khác. Ta nay đã ba lần nói đà-ra-ni đem phó chúc cho ông, một Phật Bồ-đề thừa cũng giao phó cho ông, ông nay lắng nghe thọ trì, dè dặt chớ nên quên lãng đà-ra-ni này. Khi ta đã qua đời, ông nên lưu bố đà-ra-ni này.”
Lại dạy A-nan: “Thí như vị quốc vương trong mái tóc có viên minh châu rất yêu quý, nên lúc sắp lâm chung trao cho con ngoan. Ta nay là vua của chư Pháp, kinh này ví như là minh châu trong búi tóc. Ông như con ta, nay lấy kinh Đại Phương Đẳng đà-ra-ni này trao cho ông, thí như vị vua lấy viên minh châu nơi búi tóc trao cho con mình.”
Lại dạy A-nan: “Thí như đại vương thống lãnh tất cả nước, khi sắp lâm chung, việc quốc chánh giao phó cho con. Ta nay cũng lại như thế, là vua trong tất cả các Pháp được tự tại. Đại tiểu thừa Kinh điển giao phó cho ông thí như đại vương, việc tốt xấu giao phó cho con.
A-nan, ta nay đem kinh Đại Phương Đẳng đà-ra-ni này giao phó cho ông. Nếu có chúng sinh đến chỗ ông muốn cầu kinh này, ông nên khéo léo vì họ nói mười sự tướng, mười hai mộng vương như trên. Với người ấy, ông có thể nói việc cảnh giới. Ở trong một hội, chớ vì nhiều mà nói, ví như kẻ đi buôn dạo khắp bốn phương, đến một nước để bán của báu, đến lúc bán đều không chỉ người. Ông nay cũng lại như thế, ít ít mà nói.
Lại nữa A-nan, thí như người nữ có một đứa con, làm các thức ăn uống để trong nhà đều không chỉ cho con. Như vậy các thức ăn uống ấy đều là của con mình, trọn không cho hết mà thảy khiến hết vậy. Ông nay cũng lại như thế, không nên trong một hội vì chúng sanh mà nói tận hết việc cảnh giới.
Lại nữa A-nan, đà-ra-ni không được dùng chú phương đạo trị bệnh: Càn-đà quỷ bệnh, Cuồng loạn quỷ bệnh, Bất ngữ quỷ bệnh, Bất khai nhãn quỷ bệnh, Hấp tinh khí quỷ bệnh, Thùy nhơn quỷ bệnh, Thị nhơn quỷ bệnh, Thực nùng huyết quỷ bệnh, Khí thủy hỏa quỷ bệnh, Ly mị quỷ bệnh, Mê nhơn quỷ bệnh, Thực phát quỷ bệnh, Hay khiến người vô tâm thức quỷ bệnh, Thực nhơn tâm quỷ bệnh, Đại dịch quỷ bệnh, nếu gặp những bệnh như vậy thì không được dùng, trừ tự nhớ niệm kinh Đại Phương Đẳng đà-ra-ni. Vì sao? Bởi chẳng phải đối trị vậy. Thiện nam tử, ý ông nghĩ sao? Có kẻ thiện nam, người thiện nữ nào mài đất đại địa dùng làm thức ăn để nuôi thân tứ đại, ngày ngày thường ăn như vậy để nuôi thân không?”
A-nan bạch Phật: “Không vậy, thưa Thế tôn! Đất như vậy gốc không phải là món ăn, làm thế nào nuôi thân được?”
Phật dạy A-nan: “Lành thay, lành thay thiện nam tử, lời ấy thật không dối. Đất ấy nhất định không phải là thức ăn. Pháp này của ta nay nhất định không dùng trị bịnh cho đời. Vì sao thế? Vì đà-ra-ni này không phải là pháp đối trị.
A-nan, ta nay đã nói xong Đại Phương Đẳng đà-ra-ni, chỗ đáng thọ trì thì đã thọ trì, chỗ đáng giáo hóa thì đã thọ hóa, chỗ đáng nói thì ta đã nói xong, chỗ đáng trì thì Bồ-tát đã trì xong. Thanh văn đã trì mà chưa nên vậy. A-nan, ý ông nghĩ sao? Thọ trì chương cú như vậy không?”
A-nan bạch Phật: “Kính thưa Thế tôn, con sẽ thọ trì chương cú như vậy. Sau khi Phật qua đời, nếu có Tỳ-khưu, Tỳ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, Bà-la-môn, Bà-la-môn nữ, cư sĩ, cư sĩ nữ, Thiên, Long, Dạ-xoa, Ma-hầu-la-già …vv mà đến chỗ con tìm hỏi nghĩa đà-ra-ni, con sẽ vì họ nói như Phật Thế tôn. Cúi mong ngài cho phép!”
Phật dạy A-nan: “Lành thay, lành thay! Chơn đệ tử ta, chơn dụng Pháp ta để ra khỏi khổ ba cõi. Lành thay, lành thay A-nan! Chúng sanh không hay thọ trì Kinh điển như vậy vi phạm trọng giới, hủy báng chánh pháp, nghịch hại thánh nhơn. A-nan, vì nhơn duyên ấy, ta nay chú trọng kinh này đem phó chúc cho ông, sẽ vì chúng sanh trừ diệt trọng tội.”
Bấy giờ A-nan và 500 đại đệ tử, Văn-thù-sư-lợi cùng chư Bồ-tát, vua Ba-tư-nặc và 500 Tỳ-khưu, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, cư sĩ, cư sĩ tử và mười phương thiên tử, Bà-tẩu đại sĩ cùng các tội nhơn, tám mươi vạn ức Hằng hà sa chư ba, chín mươi hai ức Thiên tử và các Thiên nhơn, A-tu-la, vô lượng đại chúng hoan hỉ phụng hành, mỗi mỗi đều lễ chân Phật đảnh đới thọ trì.
https://www.linkedin.com/pulse/kinh-...BB%A3c-s%C6%B0
-
Kinh Tam Thien Danh Hieu Phat - Scribd
https://www.scribd.com/doc/.../Kinh-...Danh-Hieu-Phat
Translate this page
Nếu ngƣời nào thụ trì, đọc tụng danh hiệu của chƣ Phật thì đời hiện tại đƣợc yên vui ... Sơ thiên nhân giả, Hoa Quang Phật vi thủ, hạ chí Tỳ Xá Phù Phật ƣ Trang ... Quang Minh Phật Nam mô Kim Cƣơng Lao Cƣờng Phổ Tán Kim Quang Phật ... Dịch nghĩa: Kinh chép rằng: Nếu có ngƣời thiện nam, thiện nữ nào đƣợc nghe ...
-
PHẬT THUYẾT KINH DIỆT TRỪ TỐI TĂM TRONG MƯỜI PHƯƠNG Numéro: 435 Hán dịch: Tam tạng Pháp sư Trúc Pháp Hộ, Nước Nguyệt Chi, đời Tây Tấn.Việt dịch: Ns.Tâm Thường Ni viện Diệu Quang, Nha Trang
---o0o---
Nguồnwww.quangduc.comChuyển sang ebook 18 – 8 - 2009 Người thực hiện : Nam Thiên – namthien@gmail.com Link Audio Tại Website http://www.phatphaponline.org
Quyển thứ nhất
Nghe như vầy:Một thời, Phật du hóa tại Ca Duy La Vệ cùng với đông đủ chúng đại Tỳ kheo một ngànhai trăm năm mươi vị và vô số các Bồ tát, trú dưới gốc cây Ni-câu-loại, nơi tinh xá ThíchThị.Vào buổi sáng sớm, đức Phật đắp y, ôm bình bát cùng với các quyến thuộc Tỳ-kheo vâyquanh, vào thành khất thực.Bấy giờ có đồng tử thơ ấu dòng họ Thích, tên là Diện Thiện Duyệt, thắng xe tốt đẹp, sángsớm ra khỏi thành, từ xa trông thấy đức Thế Tôn cùng các Thánh chúng, liền đi thẳng đếnchỗ Phật, xuống xe, đi bộ đến, cúi đầu đảnh lễ sát chân Phật, đi quanh Phật ba vòng rồilui đứng một bên.Bấy giờ Diện Thiện Duyệt cúi đầu buồn rầu. Phật biết nhưng cố hỏi:- Đồng tử chắc có việc thưa hỏi nên sáng sớm ra khỏi thành, trong lòng lo buồn, sắc diệnrầu rỉ?Diện Thiện Duyệt bạch Phật:- Kính bạch Thiên Trung Thiên! Hiện nay song thân của con thân thể không được an hòa,luôn bị phi nhơn ngày đêm quấy nhiễu, ngủ nghỉ không được yên giấc ; vào ra lui tới đều bị bức bách khó chịu. Lại còn bản thân con tuy ngự trị một đất nước to lớn, nhưng gặp sựnguy khốn cùng khổ này, không giúp được gì, tự nghĩ mãi nhưng không biết phải dùng
phương kế gì, không biết phải thiết lập những phương tiện gì. Giả sử gặp phải giặc giảoán thù hoặc phi nhơn, yêu quái, gian tà... thì không biết lấy gì để phòng hộ. Cúi xin đứcThế Tôn chỉ dạy cho con dùng phương pháp gì để tùy thời cứu giúp, để cho không còn bịnhiễu hại.Phật bảo Diện Thiện Duyệt:- Hãy lắng nghe kỹ, lãnh thọ kỹ, khéo ghi nhớ và hành trì, Ta sẽ vì ông thuyết pháp ủnghộ.Khi ấy đồng tử thơ ấu họ Thích vâng theo lời dạy và lắng nghe. Phật bảo:- Phương Đông, cách đây hơn tám ngàn vạn ức na-thuật cõi Phật, có thế giới tên là BạtChúng Trần Lao, đức Phật cõi đó hiệu là Đẳng Hành Như Lai Chí Chơn Đẳng ChánhGiác hiện đang thuyết pháp. Người nào muốn đi đến phương Đông, trước tiên nên cúiđầu quy y cúng dường Phật ở phương Đông, thì sẽ không còn sợ hãi và chẳng ai còn dámxâm phạm, nhiễu hại. Có ưa thích đi và có sự khởi hành thì chắc chắn sẽ được nhưnguyện, tâm chí chưa từng rối loạn và như tâm chí đã nghĩ liền được thành tựu.Khi ấy, Phật thuyết kệ:- Trước thờ Tối Chánh GiácBậc Đại Thánh đẳng hànhSau đi về phương ĐôngMới được không khiếp sợ.Phật bảo đồng tử:- Phương Nam, cách đây hơn mười ức trăm ngàn cõi Phật có thế giới tên là Tiêu MinhĐẳng Yếu Thoát, đức Phật cõi đó hiệu là Sơ Phát Tâm Niệm Ly Khủng Úy Quy Siêu Thủ Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác, hiện đang thuyết pháp. Người nào muốn đi đến phương Nam, nên từ xa cúi đầu quy mạng đức Phật kia rồi mới khởi sự ra đi, một lòngnhớ nghĩ, ý không lìa Phật thì không còn sợ hãi, không gặp hoạn nạn.Khi ấy, Phật thuyết kệ:- Lìa xa các tưởng rồiĐồng tử tu như vậy Nếu đi đến phương NamKhông còn gặp sợ hãi.
Phật bảo đồng tử:- Phương Tây, cách đây hằng hà sa cõi Phật, có thế giới tên là Thiện Tuyển Trạch, đứcPhật đó hiệu là Kim Cang Bộ Tích Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nào muốn đi đến phương Tây, trước tiên nên giảng thuyết và tư duy về phápBổn tịnh, hoàn toàn không còn sở kiến, không khởi, không diệt, thanh tịnh, vắng lặng vàtrước hết nên cúi đầu đảnh lễ đức Phật cõi đó, nhất tâm quy y rồi mới khởi sự ra đi, thìchắc chắn không còn sợ hãi, không gặp hoạn nạn.Khi ấy Phật thuyết kệ:- Các pháp chẳng sanh raVà cũng không diệt mất Người hiểu rõ như thếThì không còn sợ hãi.Phật bảo đồng tử:- Phương Bắc, cách đây hơn hai vạn cõi Phật có thế giới tên là Giác Biện, Phật hiệu làBảo Trí Thủ, Như Lai, Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nàomuốn đi đến phương Bắc, bắt đầu ngay nơi nhà, cúi đầu đảnh lễ quy y đức Phật kia rồimới khởi sự ra đi thì chắc chắn không còn sợ hãi và không gặp hoạn nạn.Khi ấy Phật thuyết kệ:- Nếu ngay trong nhà ở Hay mọi nơi cư trúMuốn đi về phương BắcĐều không còn sợ hãi.Phật bảo đồng tử:- Phương Đông-bắc, cách đây hơn trăm vạn ức cõi Phật có thế giới tên Trì Sở Niệm, đứcPhật cõi đó hiệu là Hoại Ma Mạn Độc Bộ Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đangthuyết pháp. Lại Như Lai kia đi đến dưới gốc cây Bồ-đề, vừa mới ngồi, nhất tâm, liềnkhuyến hóa các ma quyến thuộc và các thiên ma ở thế giới tam thiên đại thiên, đều an lậphọ nơi Bất thối chuyển, sẽ thành đạo Chánh chơn Vô thượng. Đây là khi Như Lai đếndưới gốc cây Bồ-đề cảm hóa được. Người nào đi đến phương Đông-bắc, nên từ xa cúi
https://vi.scribd.com/doc/76876961/K...am-Thuong-Dich
-
Kinh Chữa Bệnh Trĩ
Việt dịch: Thích Nguyên Chơn
Đúng thật như thế, chính tôi được nghe: một thời đức Bạc-già-phạm cùng năm trăm vị tì-kheo ưu tú an trú tại Trúc lâm, thành Vương Xá. Bấy giờ trong chúng có nhiều tì-kheo bị các bệnh trĩ nội ngoại và ung nhọt khiến thân thể ốm gầy, đau đớn bức bách, ngày đêm vô cùng lo buồn, khổ não. Cụ thọ A-nan-đà thấy vậy, vội đến trụ xứ của Thế Tôn, đảnh lễ nơi chân Ngài rồi đứng qua một bên thưa:
- Bạch đức Thế Tôn! Ngày nay trong thành Vương Xá có nhiều tì-kheo bị bệnh trĩ, khiến thân thể ốm gầy, đau đớn bức bách, ngày đêm vô cùng lo buồn, khổ não. Bạch Thế Tôn! Làm thế nào để chữa trị căn bệnh này?
Đức Phật dạy:
- Này A-nan! Ông hãy lắng nghe kinh Liệu trĩ bệnh rồi lãnh thọ, đọc tụng, ghi nhớ kĩ không để quên sót, rồi sau đó thuyết lại cho mọi người cùng nghe. Như thế tất cả các chứng bệnh trĩ sẽ lành. Đó là các bệnh trĩ do phong, trĩ do nhiệt, trĩ do tâm, trĩ do cả ba hợp lại gây ra; hoặc là trĩ từ máu; hay các ung nhọt trong bụng, trong mũi, trong răng, trong lưỡi, trong tai, trên đỉnh đầu, trên tay chân, trong xương sống, trong đường phân tiểu, ung nhọt xuất hiện trên toàn thân. Các bệnh trĩ và ung nhọt như vậy nhất định sẽ khô lành, rơi rụng, tiêu trừ. A-nan-đà! Ông hãy lãnh thọ và trì tụng bài thần chú này. Đức Phật liền tuyên thuyết:
Đát điệt tha, át lan đế, át lam mê, thất lị tì, thất lí thất lí, ma yết thất chí, tam ma bạt đô, sa ha.
Này A-nan-đà! Trên dãy Đại Tuyết sơn vương ở phương bắc có cây sa-la Nan Thắng rất cao lớn. Hoa của nó có ba thời kì: một là lúc mới trổ, hai là lúc nở tròn đầy, ba là lúc khô héo. Bệnh trĩ này khô rụng cũng giống như hoa kia đến lúc héo khô rồi rơi rụng vậy, không bao giờ chảy máu hay tuôn mủ nữa. Tất cả đều khô lành,vĩnh viễn không còn đau đớn. Nếu người nào thường xuyên tụng kinh này sẽ được trí Túc mạng, nhớ được những việc trong bảy đời quá khứ, thành tựu chú pháp. Sa ha!
Thế Tôn thuyết thần chú:
Đát điệt tha, thiêm mê thiêm mê, xả thiêm mê, thiêm một nễ, xả thiêm nê, sa ha.
Nghe Đức Phật thuyết kinh này xong, cụ thọ A-nan-đà và đại chúng vui vẻ tin nhận và cung kính hành trì.
https://www.rongmotamhon.net/xem-kin...ccm_viet2.html
-
Kinh Quán Thế Âm Bồ Tát Vãng Sanh Tịnh Độ Bản Duyên
Việt dịch: Thích Nguyên Chơn
Đúng thật như thế, chính tôi được nghe: Trong thời gian Đức Phật cùng với các vị đại tì-kheo, các vị đại bồ-tát, tám bộ là trời, rồng… cư trú tại đỉnh núi Linh Thứu, thành Vương Xá, một hôm các chúng đệ tử đang vây quanh, cung kính nghe Đức Phật giảng nói nhân duyên của các đại bồ-tát, bỗng có một vầng ánh sáng rực rỡ hiện đến trước Ngài, tỏa sáng khắp Diêm-phù-đề, rồi dần dần chiếu đến các cõi khác. Trong vầng ánh sáng ấy lại vang lên bài kệ:
Thành tựu đại bi giải thoát môn
Thường trụ Phổ Đà, cõi Ta-bà
Ngày đêm sáu thời xem thế giới
Nhân duyên bản nguyện cứu muôn loài.
Đại chúng thấy ánh sáng, lại nghe bài kệ, đều cho là việc chưa từng có, trong lòng nghi ngờ, lần lượt hỏi nhau, nhưng không ai biết. Lúc ấy, từ trong chúng hội, bồ-tát Tổng Trì Tự Tại đứng dậy thưa Đức Phật:
- Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì mà có vầng ánh sáng này và do ai phóng ra? Chúng con thấy ánh sáng, lại nghe thuyết kệ, nhưng chưa biết vì sao. Cúi xin Thế Tôn dạy cho chúng con biết!
Đức Phật bảo bồ-tát Tổng Trì Tự Tại:
- Quí thay! Quí thay! Các thầy hãy lắng nghe, Ta sẽ giải đáp! Từ đây đi về phương tây trải qua hai mươi hằng hà sa cõi Phật, thì gặp một thế giới tên là Cực Lạc. Chúng sanh sống trong đó không có các nỗi khổ, chỉ hưởng toàn niềm vui. Giáo chủ cõi ấy là Đức Phật A-di-đà, với vô số bậc thánh Tam thừa an trú cùng khắp. Trong đó có một vị bồ-tát Nhất sanh bổ xứ tên là Quán Thế Âm Tự Tại. Vị này trồng căn lành từ rất lâu xa, đã thành tựu hạnh nguyện đại bi. Hôm nay vị ấy sẽ đến đây trình bày toàn bộ nhân duyên vãng sanh Cực Lạc. Hiện ánh sáng đã chiếu khắp thế giới, hẳn không bao lâu nữa bồ-tát sẽ đến. Lúc ấy các thầy hãy hỏi về nhân duyên bài kệ.
Đức Phật vừa nói xong, bồ-tát Quán Thế Âm Tự Tại cùng với trăm nghìn đại bồ-tát cùng lúc đến đỉnh Linh Thứu lễ lạy, ca ngợi và cúng dường Đức Phật rồi ngồi sang một bên. Bấy giờ bồ-tát Tổng Trì Tự Tại nương uy lực Phật đến gần bồ-tát Quan Thế Âm. Hai bên thăm hỏi xong, bồ-tát Tổng Trì Tự Tại hỏi bồ-tát Quan Thế Âm:
- Thưa ngài! Trong luồng ánh sáng do ngài phóng ra có thuyết kệ tụng nhiệm mầu. Chúng tôi chưa biết nhân duyên và ý nghĩa thế nào. Xin ngài giảng nói cho đại chúng được biết!
Bồ-tát Quan Thế Âm Tự Tại đáp lời bồ-tát Tổng Trì Tự Tại:
- Vào thời quá khứ bất khả thuyết a-tăng-kì kiếp về trước, tại nước Thiên Trúc cõi Nam Diêm-phù có một quốc gia tên là Ma-niết-bà-tra. Trong nước này có Phạm sĩ[1] Trường-na và vợ tên là Ma-na-tư. Vị trưởng giả này rất giàu, nhưng chưa có con nối dõi. Vợ chồng thường oán than: “Tuy chúng ta có rất nhiều tài sản, cũng không còn lo nghĩ điều gì, chỉ hận là chưa có con nối dõi”. Sau đó vợ chồng chí thành cúng tế thiên thần, thiết tha cầu được con trai. Không bao lâu người vợ mang thai. Đủ tháng ngày, bà sanh được một bé trai dung mạo xinh đẹp không ai sánh bằng.
Khi đứa bé này được ba tuổi, bà lại sanh được bé trai thứ hai. Được hai con trai, vợ chồng Phạm sĩ vô cùng vui mừng, liền mời thầy tướng đến xem. Sau khi xem, thầy tướng lộ vẻ mặt không vui. Ông im lặng hồi lâu rồi nói:
- Hai đứa bé này tuy dung mạo xinh đẹp, đoan chính, nhưng không bao lâu sẽ lìa xa cha mẹ. Vì vậy đặt tên cho đứa lớn là Tảo Li, đứa nhỏ là Tốc Li.
Tuy nghe thầy tướng nói như vậy, nhưng vợ chồng Phạm sĩ vẫn thương yêu, nuôi dưỡng không mảy may ghét bỏ. Vào năm Tảo Li bảy tuổi, Tốc Li năm tuổi, một hôm bỗng nhiên bà Ma-na-tư-la bị bệnh nặng, thân hình tiều tụy, đớn đau bức bách, không thể ngồi nằm, bỏ cả uống ăn. Lúc bà sắp chết, anh em Tảo Li, Tốc Li đứng bên giường nhìn thân hình mẹ mà lòng đau xót, kêu khóc thảm thương. Nghe hai con than khóc bi thương, máu lệ tuôn trào, bà gượng ngồi dậy, đưa hai tay xoa đầu hai anh em và bảo:
- Không ai tránh khỏi sanh tử hủy hoại, đúng như lời thầy tướng đã nói lúc trước. Chỉ hận một điều là các con chưa kịp đến tuổi trưởng thành mà ta bỏ ra đi. Ta có tội báo gì? Sao các con bất hạnh như vậy?
Nghe mẹ nói thế, Tảo Li mê ngất, té ngã bên giường mẹ, hồi lâu mới tỉnh, lại kêu trời than trách:
- Chúng con hôm nay còn nhỏ dại, chưa biết điều gì. Nếu chẳng có mẹ, thì ai dạy cho con chí đạo đây? Trời đất thật mênh mông, nhưng tâm thần chúng con thật không có nơi nương tựa. Sao bỗng nhiên mẹ bỏ chúng con ra đi?
Người mẹ vội an ủi:
- Pháp thế gian là như thế, có sanh ắt có diệt, giống như dòng thác, nước tuôn ào ạt không phút giây dừng nghỉ. Nghe tiếng khóc than bi thảm, lòng mẹ lại tiếc hận cho bệnh của mình.
Tốc Li còn nhỏ chỉ biết hai đưa tay ôm lấy chiếc cổ khô gầy của mẹ mà khóc lóc. Bấy giờ bà Ma-na-tư-la bảo hai con:
- Muốn rõ chí đạo, không có gì hơn phát tâm Bồ-đề. Tâm Bồ-đề chính là tâm đại bi. Nếu đến trưởng thành mà muốn báo bốn ân, thì nên phát tâm Bồ-đề. Bây giờ các con không nên khóc lóc nữa! Tuy mẹ ra đi, nhưng các con có thể sống cùng cha.
Bảo ban các con xong, bà cho mời chồng là Phạm sĩ Trượng-na đến và dặn dò: “Thiếp với chàng như hai bánh của một chiếc xe, như đôi cánh của một con chim. Chúng ta có hai con trai, nay thiếp ra đi, chàng ở lại nên thương yêu chăm sóc chúng như lúc thiếp còn sống. Nếu chàng theo duyên mới, thì cũng chớ thay đổi lòng này”.
Nghe vợ nói, Phạm sĩ mê ngất, té ngã trên đất. Hồi lâu ông mới tỉnh lại và nói:
- Nếu xe thiếu một bánh thì không thể đi, dù chỉ một tấc; chim mất một cánh thì không thể nào bay, dẫu có vài gang. Nay nàng sắp vào cõi chết, ta sẽ cùng với ai chăm sóc dưỡng dục hai con thơ? Nghĩa vợ chồng li biệt, tình ân ái thật thảm sầu. Nay ta không còn ham thích thế gian, sẽ xả mạng để chết cùng nàng!
Người vợ vội nói:
- Hai con là do thiếp và chàng sanh ra, xin chàng chớ chết theo, hãy ở lại dưỡng dục chúng
Nói xong bà nhắm mắt lìa đời. Phạm sĩ cùng hai con y theo di ngôn, an táng bà xong liền trở về nhà. Bấy giờ đứa lớn ngồi trên đùi phải ông, nét mặt bi thương nhớ mẹ; đứa nhỏ ngồi trên đùi trái đòi ăn mà lòng buồn thảm. Ông suy nghĩ: “Ta không đủ sức, có lẽ phải tìm một người vợ về nuôi nấng hai con nhỏ”.
Lúc ấy, Phạm sĩ Tì-la có một cô con gái bản tính thuần lương, ông liền đến xin cưới làm vợ. Một thời gian sau, đất nước đói kém, tiền tài lúa gạo trong nhà ông dần dần dùng hết, kho lẫm cũng trống rỗng. Không biết lấy gì sinh sống, ông nói với người vợ kế:
- Ta nghe nói đi về phương bắc bảy ngày đường sẽ đến núi Đàn-la. Trong núi có quả Trấn đầu ngon ngọt. Ta sẽ đến núi ấy hái quả ngọt mang về nuôi nàng và hai con. Trong thời gian ta vắng nhà, nàng hãy chăm sóc chúng.
Người vợ nghe lời chồng, thương yêu chăm sóc hai con như con ruột của mình. Một mình ông Phạm sĩ đến núi Đàn-la, trải qua mười bốn ngày mà vẫn chưa về. Bấy giờ người vợ khởi lòng độc ác, bà suy nghĩ: “Nếu Trượng-na đến núi ấy mà không trở về, thì ta làm sao nuôi dưỡng hai đứa bé này. Ví như có hái được quả ngọt mang về, thì cũng cho hai đứa con mà ông ta yêu thương, chứ ta nào có phần! Nay ta hãy tìm cách trừ khử chúng”. Thế là bà nói trước với một người đi biển, ấn định thời gian đưa đi. Sau đó bà nói với hai đứa bé:
- Ta không đủ sức nuôi dưỡng hai con, còn cha các con thì chưa về. Từ đây đi về hướng nam không xa có một hòn đảo, bên bờ biển hoang ấy có quả ngọt, trên bãi vắng lại có rau xanh. Ta và các con hãy đến sống nơi hòn đảo hoang ấy.
Thế là bà đưa hai đứa bé đến chỗ người đi biển, cả ba cùng ngồi thuyền ra hoang đảo. Khi đến đảo, bà bảo hai đứa bé:
- Hai con hãy xuống trước vui đùa trên cát đi! Ta nán lại trên thuyền lo liệu lương thực rồi sẽ xuống sau để cùng các con đi tìm rau quả.
Hai đứa bé vâng lời, liền rời thuyền lên bờ, rồi chạy đông rảo tây, vui đùa thỏa thích, không còn nghĩ đến việc gì khác. Thế rồi người mẹ kế âm thầm theo thuyền ấy trở về nhà. Khi hai đứa bé trở lại chỗ cũ, thì không còn thấy thuyền và cả mẹ kế cũng chẳng biết đi đâu. Thế là chúng vừa chạy vừa gọi đến sức kiệt hơi tàn mà chẳng có ai đáp. Cả ngày đêm hôm ấy, hai đứa trẻ kêu khóc thật bi thương. Tảo Li lại than thở: “Mẹ hiền thì sớm bỏ chúng ta ra đi không trở lại, cha kính thì đến núi Đàn-na chẳng trở về, còn kế mẫu thì bỏ chúng ta trên hoang đảo rồi âm thầm đi mất. Chúng ta làm sao giữ được mạng sống đây?”. Bỗng nhiên Tảo Li nhớ lại lời mẹ dặn dò trước lúc lâm chung, nên nghĩ: “Ta nên phát đạo tâm vô thượng, thành tựu tâm đại bi của bồ-tát, tu hành môn giải thoát, trước cứu độ hết mọi người, rồi mới thành Phật. Nếu vì người không có cha mẹ, thì ta hiện hình tướng cha mẹ họ. Nếu vì người không có bổn sư thì ta thị hiện thân bổn sư cho họ. Nếu vì người nghèo khổ thì ta hiện thân giàu sang. Cho đến nếu vì vua, quan, trưởng giả, cư sĩ, tể quan, bà-la-môn, bốn chúng, tám bộ, ta đều tùy theo đó mà hiện các thân hình. Ta nguyện thường trú tại đảo này mà ban an lạc cho tất cả chúng sanh khắp các cõi ở mười phương. Ta lại nguyện biến thành núi, sông, mặt đất, cây cối, ngũ cốc, quả ngọt khiến ai thọ dụng sẽ sớm thoát sanh tử. Ta cũng nguyện sanh vào nơi mẹ đã sanh, lại không lìa nơi sanh của cha”. Anh em Tảo Li phát một trăm thệ nguyện như vậy rồi qua đời.
Bấy giờ tại quê nhà, Phạm sĩ Trường-na từ núi Đàn-na-la mang theo quả Trấn đầu trở về nhà. Trước tiên ông hỏi hai con mình, người vợ bảo hai con hôm nay ra ngoài xin thức ăn chưa về. Phạm sĩ liền đến nhà một người bạn thân tìm con. Người bạn ấy nói:
- Anh ra đi hơn mười bốn ngày, thì mẹ kế chúng nó đã đưa chúng ra bỏ ngoài hoang đảo ở biển nam. Nhất định chúng đã chết đói rồi!
Trường-na nghe bạn nói, liền thở than tự trách: “Ta đến núi Đàn-na-la hái quả ngọt về nuôi hai con, ta có tội tình gì mà bỗng nhiên phải chịu hai nỗi đau li biệt. Trước kia đã không chịu được nỗi li biệt vợ hiền, nay lại chịu thêm cảnh sống mà biệt li. Ta thật không cam tâm!”.
Ông liền tìm một chiếc thuyền nhỏ, rồi một mình chèo ra hoang đảo tìm kiếm, nhưng chỉ thấy xương trắng tụ tập một nơi, còn quần áo thì rải rác trên bờ biển. Biết là hài cốt của con mình, ông đớn đau khóc than, dùng áo bọc gói lại rồi phát nguyện:
- Ta nguyện độ tất cả chúng sanh xấu ác, giúp họ mau thành tựu Phật đạo. Ta nguyện biến thành mặt đất, hoặc biến thành nước, lửa, gió, hoặc biển thành cây cỏ, rừng rậm, làm nơi nương tựa cho chúng sanh. Hoặc ta biến thành ngũ cốc nuôi lớn thân chúng sanh, hoặc biến thành trời, người, thần và các loại thân hình sang hèn, thị hiện khắp các cõi nước.
Ông phát năm trăm nguyện lớn như thế, rồi lại nguyện thường trụ tại cõi Ta-bà thuyết pháp giáo hóa chúng sanh. Sau đó, ông nhịn ăn một thời gian rồi qua đời. Lúc ấy mặt đất rung động mạnh, các vị trời tụ tập đến, chim muông bất an kêu gào bi thương, chim bay tán loạn trên không trung, rồi tự hủy mình để cúng dường những bộ xương trắng.
Bấy giờ bồ-tát Quán Thế Âm Tự Tại nói tiếp:
- Phạm sĩ Trường-na chính là Thích-ca Như Lai hôm nay. Bà Ma-la-tư-na chính là A-di-đà Như Lai ở phương tây. Tảo Li chính là ta, Tốc Li là bồ-tát Đại Thế Chí; người bạn của Trường-na chính là bồ-tát Tổng Trì Tự Tại. Núi Đàn-na-la ngày xưa chính là núi Linh Thứu hôm nay. Hoang đảo ấy chính là núi Phổ Đà Lạc ngày nay. Vào kiếp hoại, tuy thế giới bị hủy diệt hết, nhưng đến kiếp thành, thì núi này xuất hiện trước nhất. Mặt bắc núi này có một hang động như kim cang, trong đó có phiến đá lớn tên là Bảo Nghiệp, ta thường ngồi trên tảng đá này thuyết môn Đại bi hạnh giải thoát, giúp chúng sanh thành tựu đạo nghiệp; đó là nơi khi xưa Tảo Li đã phát đại nguyện. Trên tại đỉnh núi này có cung điện bảy báu, trang nghiêm kì diệu, ta thường trụ trong cung điện này thị giáo lợi hỉ[2]; đây chính là nơi khi xưa Tảo Li kêu gọi cha mẹ. Ta nương nơi ấy mà vãng sanh Tịnh Độ, được giai vị Bất thoái chuyển. Nay ta nghĩ đến đến việc xả thân ngày xưa, cho nên thường trú tại núi này. Những loài cầm thú được ta hóa độ khi xưa, nay hiện thành cây cỏ mà cành lá đều rạp về nơi ta xả thân. Các vị nên biết, trong vầng ánh sáng có vang lên bốn câu kệ tụng có toàn bộ nhân duyên như vậy.
Bấy giờ Thích-ca Như Lai khen ngợi bồ-tát Quan Thế Âm:
- Hay thay, hay thay! Đúng như lời ông nói, nhân duyên ngày trước đều đúng như vậy. Các ông nên biết, ngày hôm nay Ta và Phật A-di-đà trước sau chỉ có một pháp giáo hóa. Giống như cha mẹ có một đứa con còn thơ bé, chẳng may rơi xuống giếng sâu. Người cha vội vàng xuống giếng vớt lên đặt trên bờ. Người mẹ bế đem về chăm sóc nuôi dưỡng. Thân thuộc trợ giúp người mẹ bồi dưỡng ý chí cho đứa bé, rồi kết thành tình bằng hữu, không còn để bé phải rơi vào giếng sâu nguy hiểm nữa. Các ông nên biết! Ta giống như từ phụ, chúng sanh trong đời năm trược như đưa bé rơi vào giếng sâu, A-di-đà Như Lai giống như mẹ hiền, bờ giếng giống như Tịnh Độ. Quán Thế Âm… giống như những bằng hữu. Được giai vị Bất thoái giống như không còn phải rơi lại giếng sâu. Ta vào cõi Ta-bà đầy dẫy năm trược giáo hóa chúng sanh ngu si trong sáu đường, nay họ sanh về Tịnh Độ, Phật A-di-đà luôn tiếp dẫn không bao giờ lìa bỏ. Quán Thế Âm, Đại Thế Chí giúp đỡ bảo vệ để không bị lui sụt. Tất cả những điều đó đều y theo nhân duyên thệ nguyện đời quá khứ.
Khi Thích-ca Như Lai nói những lời này xong, Đức Phật A-di-đà cùng với vô số trăm nghìn thánh chúng hiện ra trong hư không thuyết kệ:
Quí thay! Thích-ca Văn!
Vào năm trược độ sinh
Ai nghe tên, thấy hình
Nhất định thành Phật đạo
Do nhân duyên ngày trước
Nay hiện trong hư không
Ai muốn sanh cõi Ta
Ta nhất định nghinh đón
Thích-ca Như Lai thuyết kệ ca ngợi Đức Phật A-di-đà:
Quí thay! Lưỡng Túc Tôn!
Làm lợi ích cõi này
Chứng minh pháp chân thật
Từ bi ban tất cả
Nếu kẻ nghiệp chướng nặng
Không nhân sanh Tịnh Độ
Nương nguyện lực Di-đà
Nhất định được vãng sanh.
Nếu người tạo nhiều tội
Đáng lẽ đọa địa ngục
Vừa nghe danh Di-đà
Lò lửa thành ao sen.
Nếu niệm A-di-đà
Liền tiêu vô lượng tội
Hiện đời được an vui
Mai sau sanh cõi Tịnh.
Khi ấy bồ-tát Quán Thế Âm từ chỗ ngồi đứng dậy thuyết kệ:
Hai Phật như mặt trời
Phá tăm tối tử sanh
Nêu nhân duyên ngày trước
Trải số kiếp chẳng tiêu.
Con nhớ vô lượng kiếp
Trên một hoang đảo kia
Nhân duyên lúc phát tâm
Nguyện thường trụ Bổ Đà
Ngày xưa còn sanh tử
Hai Phật là mẹ cha
Nay tại cõi Tịnh-Uế
Giúp nhau độ thế gian
Bồ-tát Đại Thế Chí thuyết kệ:
Lúc con mới phát tâm
Theo hai Phật chẳng rời
Nay nghe nhân duyên xưa
Biết được duyên không mất
Khi con động một chân
Khổ não ba đường dứt
Nếu ai sanh cõi Tịnh
Con đưa tay tiếp dẫn
Bồ-tát Tổng Trì Tự Tại Vương cũng thuyết kệ:
Xưa con là bằng hữu
Ngày hôm nay mới biết
Mai sau ai nghe tên
Nhất định sanh Tây Phương
Bấy giờ Đức Phật A-di-đà bỗng nhiên biến mất. Đại chúng trong đạo tràng vui mừng đảnh lễ chư Phật rồi trở về trú xứ của mình.
Chú thích:
[1] Phạm sĩ: tức Phạm chí.
[2] Thị giáo lợi hỉ 示教利喜: Chỉ bày ý nghĩa, dạy dỗ tu hành, nêu lợi ích của việc tu tập thành tựu, khen ngợi để người vui mừng.
https://www.rongmotamhon.net/xem-kin...gql_viet1.html
-
Ý nghĩa pháp danh
Pháp danh của người phật tử tại gia không có chữ Thích đi trước, mà chỉ có những chữ như Cư sĩ, Đạo hữu, Tín nữ, Phật tử…ở phía trước mà thôi.
Có phải cứ đăng ký quy y là được?
Người Việt đầu tiên quy y Tam Bảo là ai?
Ngoài ra tín đồ Phật giáo cũng được đặt pháp danh sau khi qua đời để sử dụng trong lúc cung hành tang lễ nếu như khi còn tại thế chưa quy y.
https://images.kienthuc.net.vn/stati...1_kienthuc.jpg
Một người sau khi quy y Tam bảo sẽ chính thức trở thành người phật tử, theo đó sẽ có một pháp danh cho riêng mình do thầy bổn sư 5 giới truyền trao.
Pháp danh gồm hai (2) chữ: Chữ đầu chỉ sự liên hệ đến thế hệ trong môn phái theo bài kệ của Ngài Tổ môn phái đó. Chữ thứ hai là do vị Bổn Sư chọn lựa dựa trên ý nghĩa của tên người đệ tử (thế danh) để tạo thành một chữ kép mang ý nghĩa hay, đẹp và có tính khuyến tu. Ví dụ: Người đệ tử tên Mỹ, quy y với vị Bổn Sư có Pháp danh chữ trước là TÂM ( thượng Tâm) sẽ có Pháp danh chữ trước là Nguyên; chữ sau có thể là Mãn. Tức là Nguyên Mãn: chữ Nguyên theo thứ tự thế hệ trong bài kệ của Ngài Tổ Liễu Quán, còn chữ Mãn là theo tên của người đệ tử là Mỹ, tạo thành một chữ kép có nghĩa tu hành được tốt đẹp (Mỹ Mãn). Đôi khi tên người đệ tử đã mang sẵn chữ có ý nghĩa đạo và ý nghĩa phù hợp với chữ trong bài kệ, vị Bổn sư để nguyên và không cần thay đổi, hoặc tên không thể tìm được chữ ghép thì có thể lấy chữ trong tên của các vị La Hán, Bồ Tát v.v… để tạo thành Pháp danh. Các Ngài bổn Sư trước đây thường lấy chữ trong cuốn Kim Quang Minh Tam Tự để đặt pháp danh cho đệ tử.
Phật giáo Việt Nam hiện nay đều xuất từ Thiền Tông và đa số thuộc dòng Tào Động (miền Bắc), Lâm Tế (miền Trung và miền Nam). Các Long vị của các Ngài Tổ đều ghi Lâm Tế, nhưng pháp tu lại kiêm cả Tịnh và Mật Tông. Ví dụ, ở Huế hiện ít nhất cũng đang truyền thừa theo ba (3) bài kệ của từng vị Tổ môn phái xuất kệ nhưng đều thuộc dòng Lâm Tế.
Bài kệ của Ngài Thiền Sư Vạn Phong Thời Uỷ ( Môn phái Hải Đức, Huế. Môn phái Thập Tháp Di Đà, Bình Định, đều dùng bài kệ này:
Âm Hán Việt -----> Chữ Hán
Tổ Đạo Giới Định Tông 祖導戒定宗
Phương Quảng Chứng Viên Thông 方廣證圓通
Hạnh Siêu Minh Thật Tế 行超明寔際
Liễu Đạt Ngộ Chơn Không 了達悟真空
Như Nhật Quang Thường Chiếu 如日光常照
Phổ Châu Lợi Ích Đồng 普周利人天
Tín Hương Sanh Phước Huệ 信香生福慧
Tương Kế Chấn Từ Phong 相繼振慈風
Quý Thầy thế hệ cao nhất trong môn phái nầy đang ở khoảng chữ CHƠN.
Đa số các chùa khác thuộc môn phái Ngài Liễu Quán và dùng bài kệ sau:
Âm Hán Việt -----> Chữ Hán
Thật Tế Đại Đạo 實際大導
Tánh Hải Thanh Trừng 性海清澄
Tâm Nguyên Quảng Nhuận 心源廣潤
Đức Bổn Từ Phong 德本慈風
Giới Định Phước Huệ 戒定福慧
Thể Dụng Viên Thông 體用圓通
Vĩnh Siêu Trí Quả 永超智果
Mật Khế Thành Công 密契成功
Truyền Trì Diệu Lý 傳持妙里
Diễn Sướng Chánh Tông 演暢正宗
Hạnh Giải Tương Ưng 行解相應
Đạt Ngộ Chơn Không 達悟真空
Quý Thầy thế hệ cao nhất trong môn phái nầy đang ở chữ TRỪNG.
Hai dòng nầy phát triển rất mạnh ở miền Trung và miền Nam. Ngoài ra ở Huế có môn phái chùa Quốc Ân do Tổ Nguyên Thiều lập lại dùng bài kệ của Ngài Đạo Mân đời thứ 31 như sau:
Âm Hán Việt -----> Chữ Hán
Đạo Bổn Nguyên Thành Phật Tổ Tiên 導本原成佛祖先
Minh Như Hồng Nhật Lệ Trung Thiên 明如紅日麗中天
Linh Nguyên Quảng Nhuận Từ Phong Phổ 靈源廣潤慈風溥
Chiếu Thế Chơn Đăng Vạn Cổ Huyền 照世真燈萬古懸
Quý Thầy thế hệ cao nhất trong môn phái nầy đang ở chữ LỆ.
Riêng ở Quảng Nam Đà Nẳng có môn phái chùa Chúc Thánh thuộc Ngài Minh Hải Pháp Bảo đã biệt xuất bài kệ khác như sau:
Âm Hán Việt -----> Chữ Hán
Minh Thật Pháp Toàn Chương 明寔法全章
Ấn Chơn Như Thị Đồng 印真如是同
Chúc Thánh Thọ Thiên Cửu 祝聖壽天久
Kỳ Quốc Tộ Địa Trường 祈國祚地長
Đắc Chánh Luật Vi Tuyên 得正律為宣
Tổ Đạo Hạnh Giải Thông 祖導行解通
Giác Hoa Bồ Đề Thọ 覺花菩提樹
Sung Mãn Nhơn Thiên Trung 充滿人天中
Ngoài ra còn những bài kệ khác như của Ngài Trí Thắng Bích Dung đời thứ 41 biệt xuất như sau:
Âm Hán Việt -----> Chữ Hán
Trí Huệ Thanh Tịnh 智慧清淨
Đạo Đức Viên Minh 道德圓明
Chơn Như Tánh hải 真如性海
Tịch Chiếu Phổ Thông 寂照普通
Tâm Nguyên Quảng Tục 心源廣續
Bổn Giác Xương Long 本覺昌隆
Năng Nhơn Thánh Quả 能仁聖果
Thường Diễn Khoan Hoằng 常演寬宏
Duy Truyền Pháp ấn 惟傳法印
Chánh Ngộ Hội Dung 正悟會容
Không Trì Giới Hạnh 空持戒行
Vĩnh Kế Tổ Tông 永繼祖宗
Ngài Minh Hành Tại Toại ở miền Bắc cũng biệt xuất bài kệ:
Âm Hán Việt -----> Chữ Hán
Minh Chơn Như bảo Hải 明真如寶海
Kim Tường Phổ Chiếu Thông 金祥普照通
Chí Đạo Thành Chánh Quả 至導成正果
Giác Ngộ Chứng Chơn Thường 覺悟證真空
Ngài Tri Giáo Nhất Cú tông Tào Động cũng xuất bài kệ:
Âm Hán Việt -----> Chữ Hán
Tịnh Trí Viên Thông Tông Từ Tánh 淨智圓通宗慈性
Khoan Giác Đạo Sanh Thị Chánh Tâm 寬覺道生是正心
Mật Hạnh Nhân Đức Xưng Lương Huệ 密行仁德稱良慧
Đăng Phổ Chiếu Hoằng Pháp Vĩnh Trường 燈普照宏法永長
Ba bài kệ sau cùng, người viết chưa đủ duyên để được gặp quý Thầy thuộc các môn phái đó nên không biết những chi tiết khác.
Ngoài ra trong thời gian gần đây, về phía nữ Phật tử cũng có một số được đặt pháp danh mang chữ Diệu, Minh như Phật giáo Nhật Bản, Trung Quốc v.v… Trên đây là những điều mà cá nhân người viết đã may mắn được sự chỉ dẫn và giải thích của Quý Thầy trong thời gian học hỏi và phụ giúp về nghi Lễ.
Ngoài ra, trong nghi lễ pháp danh chỉ được dùng trong Sớ để tác bạch lên chư Phật và Bồ Tát mà thôi, còn các việc khác bậc xuất gia đã có Pháp tự, Pháp hiệu; tại gia có tự, hiệu…
https://kienthuc.net.vn/thien/y-nghi...nh-237692.html
-
Kinh Giới Tiêu Tai
Việt dịch: Thích Nguyên Chơn
Đúng thật như thế, chính tôi được nghe: Trong thời gian Đức Phật an trú tại nước Xá-vệ, bấy giờ có một huyện mà tất cả mọi người trong đó đều vâng giữ năm giới, mười điều thiện do Đức Phật chế định. Cả một huyện không có gia đình nào nấu rượu. Ngày kia người con trai của gia đình trưởng giả trong huyện này muốn đi buôn bán ở nơi xa. Lúc sắp lên đường, cha mẹ người ấy dạy:
- Con hãy siêng năng giữ gìn năm giới, thực hành mười điều lành, không nên uống rượu, để khỏi phạm giới nặng của Phật.
Người con vâng lời cha mẹ rồi lên đường sang một nước khác buôn bán. Tại đây, anh ta gặp lại một bạn học cũ. Bạn thân gặp nhau, cả hai vô cùng vui mừng. Người bạn ấy đưa anh ta về nhà, rồi mang ra một bình rượu Bồ đào để bạn bè cùng nhau uống. Người bạn mời, nhưng anh ta từ chối và bảo:
- Người nước tôi đều vâng giữ năm giới, không ai dám phạm. Vì uống rượu, đời sau làm người ngu si, không được gặp Phật. Hơn nữa, khi sắp lên đường, cha mẹ tôi cũng đã răn nhắc. Nếu uống sẽ trái lời dạy, lại phạm giới, tội rất nặng. Tôi với anh đã quen biết nhau lại rất thân thiết, thêm lâu ngày mới gặp, lòng tuy vô cùng vui mừng, nhưng anh cũng không nên khiến tôi phải phạm giới, trái lời dạy của cha mẹ!
Người bạn nói:
- Tôi với anh cùng học một thầy, nghĩa tình như anh em. Cha mẹ tôi cũng là cha mẹ của anh. Cha mẹ tôi đã kính anh, há anh lại trái lời họ sao? Nếu tôi đến nhà anh, nhất định tôi sẽ thuận theo ý cha mẹ anh!
Bất đắc dĩ anh ta phải uống, và uống nhiều đến nỗi say nằm ba ngày mới tỉnh. Sau khi tỉnh rượu, anh ta vừa hối hận vừa lo sợ. Sau khi công việc buôn bán xong, anh ta trở về cúi đầu tạ tội trước cha mẹ. Cha mẹ anh ta bảo:
- Ngươi đã trái lời chúng ta dạy, lại phạm giới Phật, khởi đầu cho việc làm loạn phép tắc, không phải là con chúng ta. Ngươi không cần phải nói thêm gì, chúng ta sẽ làm gương cho mọi người trong đất nước này.
Thế là họ cho anh ta những vật kiếm được rồi đuổi ra khỏi nước, không cho ở nhà. Đã phạm giới, bị cha mẹ đuổi khỏi nhà, anh ta lang thang đến một nước khác. Trên đường đi, anh ta tạm trú tại một quán trọ. Ba vị quỉ thần mà người chủ quán trọ này phụng thờ có thể hiện thành người, ăn uống, nói chuyện với nhau. Chủ quán trọ nhiều năm thờ phụng ba vị quỉ thần này, nên cũng mỏi mệt, gia tài lại cạn kiệt, mà người trong nhà bị bệnh tật, chết chóc liên miên. Vì thế lòng ông vô cùng chán ghét và lén bàn luận với nhau về điều này.
Ba thần biết được tâm ý của chủ nhà chán ghét mình, nên bàn:
- Người này cạn kiệt tài sản, chính là vì chúng ta mà chúng ta chưa từng làm lợi ích cho gia đình này, nên họ oán ghét chúng ta. Chúng ta nên tìm châu báu mang về ban cho họ, để họ được vui!
Sau khi bàn bạc, ba vị quỉ thần này liền trộm báu vật trong kho tàng của vua nước khác, rồi mang về cất giữ trong vườn. Sau đó báo với chủ quán:
- Ông siêng năng gian khổ phụng sự chúng ta đã nhiều năm. Nay chúng ta muốn ban phước cho ông, để ông được giàu sang. Ông thích không?
Chủ nhân đáp:
- Tôi xin nhận ân lớn của các thần!
Quỉ nói:
- Trong vườn của ông có vàng bạc. Hãy đến đó lấy, sẽ được phúc lớn, giúp thỏa mãn ước mong của ông!
Người chủ vui mừng. Khi ra vườn, ông thấy nhiều vật quí hiếm, liền mang vào nhà. Ông ta cảm tạ thần và nói:
- Ngày mai chúng con bày biện thức ăn thức, xin thần hạ cố đến thọ thực!
Chủ nhân bày tiệc rất thịnh soạn. Vừa xong, thì ba vị quỉ thần cũng đến trước cửa. Nhưng khi thấy người nước Xá-vệ ngồi trong nhà này, thì ba vị thần liền vụt chạy. Chủ nhân thấy thế, liền chạy theo mời thỉnh lại:
- Thức ăn thức uống đã dọn xong. Các thần cũng hạ cố đến rồi, nhưng sao lại đột nhiên bỏ chạy?
Ba thần đều nói:
- Hiện trong nhà ngươi có khách quí, chúng ta đâu dám vào!
Vừa dứt lời, ba thần lại hoảng sợ chạy tiếp. Chủ nhân trở vào nhà ngồi suy nghĩ: “Trong nhà ta không có ai khác, chỉ có người này mà thôi!”. Thế là ông ta ra gặp người ấy chuyện trò, bày biện thức ăn thức uống, cùng nhau thọ dụng, vô cùng vui vẻ. Ăn uống xong, chủ nhà bèn hỏi:
- Thưa quí khách! Ngài có uy đức gì ở đời mà khiến cho ba vị thần tôi thờ phụng bấy lâu phải sợ ngài mà chạy trốn vậy?
Vị khách liền nói về công đức của Phật, của ngũ giới, thập thiện, rồi bảo:
- Do tôi phạm giới rượu, bị cha mẹ đuổi khỏi xứ. Tuy còn lại bốn giới, nhưng vẫn được các thiện thần theo bảo vệ. Vì thế ba thần mà ông thờ phụng không dám gặp mặt.
Chủ nhà nói:
- Tuy tôi phụng thờ các vị thần này, nhưng từ lâu đã nhàm chán. Hôm nay muốn kính giữ năm giới của Phật.
Nhân đây, chủ nhà lãnh thọ ba qui y, năm giới, mười điều thiện từ người khách trọ kia. Sau khi thọ giới, chủ nhà một lòng siêng năng gìn giữ, không dám buông luông. Một hôm ông hỏi người khách trọ:
- Đức Phật hiện đang trú tại nơi nào? Tôi có được gặp Ngài chăng?
Người khách trọ đáp:
Hiện Đức Phật đang an trú tại vườn Cấp Cô Độc, nước Xá-vệ. Ông mau đến đó có thể gặp được Ngài!
Người chủ quyết tâm đến nơi ấy. Trên đường đi, ông gặp một ngôi đình, trong đó có một phụ nữ xinh đẹp sinh sống, cũng chính là vợ của một con quỉ ăn thịt người. Đã đi qua một đoạn đường xa, trời lại sắp tối, người chủ bèn xin người nữ tá túc một đêm. Người nữ nói:
- Ông chớ nên ở lại nơi này, nên đi gấp!
Người chủ vội hỏi:
- Vì sao? Có điều gì chăng?
Người nữ đáp:
- Tôi đã nói với ông rồi, còn hỏi làm gì?
Người chủ ấy suy nghĩ: “Người nước Xá-vệ khi trước chỉ còn bốn giới của Phật mà các vị thần ta thờ còn phải sợ như thế, ta đây đã thọ ba qui y, năm giới, mười giới, tâm gìn giữ không buông lung, thì có sợ gì!” Thế là người này ở lại một đêm. Quỉ ăn thịt người thấy các vị thần uy mãnh hộ giới quanh quẩn bên người chủ, liền tránh xa ngôi đình bốn mươi dặm, suốt đêm không dám trở về.
Đến sáng, người chủ quán trọ kia lên đường. Đi chưa được bao xa, ông thấy nhiều hài cốt mà con quỉ đã ăn rơi vãi ngổn ngang, lông tóc ông dựng đứng, vừa sợ hãi, vừa ăn năn, ông suy nghĩ: “Khi ta ở bản quốc, nhà cửa, áo quần, ăn uống đầy đủ, vô cùng sung sướng. Bỗng dưng bị người kia bày bảo, nói Phật đang ở nước Xá-vệ, làm ta phải đi. Điều kì diệu đâu chưa thấy, trái lại chỉ thấy xương cốt ngổn ngang!”. Thế là ông sinh tâm xấu nghĩ tiếp: “Chẳng bằng ta trở lại chỗ cô gái kia, đưa cô ta về bổn quốc sinh sống như xưa, chẳng phải sung sướng lắm sao?”.
Thế là ông ta trở lại chỗ ngôi đình, xin cô kia tá túc một đêm. Cô gái hỏi:
- Ủa! Sao anh trở lại?
- Dự tính bất thành, nên quay lại xin nghỉ tạm một đêm_Người kia đáp.
- Lần này anh chết chắc rồi! Vì chồng của tôi là ăn thịt người, không bao lâu nó sẽ về đến. Anh phải đi gấp!_Cô gái bảo.
Cậu ta không tin, quyết ở lại mà không chịu đi. Lúc ấy lòng dục nổi mạnh, nên không tin công đức tam qui y và tâm ngũ giới, thập thiện. Vì thế các vị thiện thần bỏ đi. Sau đó ác quỉ trở về. Cô gái sợ chồng ăn thịt người khách, nên thương xót giấu trong lu.
Quỉ trở về ngôi đình, nghe mùi thịt người, hắn hỏi vợ:
- Mình kiếm được thịt ư, tôi muốn ăn?
- Tôi không đi đâu thì sao có thịt được? Còn đêm hôm qua sao chàng không về?
- Do hành động của mình mà trong nhà có khách quí tá túc, khiến tôi bị đuổi!
Bấy giờ, người chủ kia đang trốn trong lu, nghe nói vậy, lòng càng thêm sợ hãi, không còn nhớ đến ý nghĩa của ba qui y. Cô gái lại hỏi:
- Vì sao anh chẳng kiếm được thịt?
- Chính vì đệ tử Phật ở trong nhà của mình đó, các thiện thần hộ giới đuổi tôi ra ngoài bốn mươi dặm, ban đêm ngủ ngoài đồng trống, trong lòng vô cùng sợ hãi, đến bây giờ vẫn chưa an, cho nên không kiếm được thịt!
Khi nghe quỉ nói như vậy, người vợ thầm vui mừng, nhân đó hỏi chồng:
- Giới của Phật như thế nào? Làm sao để phụng trì?
- Tôi đói khát lắm, mau đem thịt ra đây! Không cần hỏi điều này. Đây là giới vô thượng chính chân, ta chẳng dám nói!
Người vợ bảo:
- Hãy nói cho tôi nghe, tôi sẽ cho anh thịt!
- Bản tánh của quỉ tham lam, hung bạo, trong lòng không ngừng thôi thúc muốn ăn thịt, lại thêm bị vợ hỏi ép quá, quỉ bèn thuyết ba qui y, năm giới trọng: một là nhân từ, không sát sanh; hai là giữ lòng chân thành và trong sạch, không trộm cắp; ba là giữ vững trinh tiết, không tà dâm; bốn là không nói dối; năm là luôn hiếu thuận, không uống rượu. Khi quỉ thuyết giới thứ nhất, người vợ liền lãnh thọ. Quỉ thuyết năm giới, người vợ trong tâm lãnh thọ và miệng tụng đọc đầy đủ. Người kia đang trốn trong vò, nghe biết và nhớ lại năm giới, nên cũng theo đó mà lãnh thọ. Trời Đế Thích biết tâm hai người này đã tự qui Phật, liền chọn năm mươi thiện thần theo bảo vệ. Thế là quỉ liền bỏ chạy mất.
Sáng hôm sau, vợ quỉ hỏi người chủ quán trọ kia:
- Ông sợ chăng?
Người chủ quán kia đáp:
- Sợ quá! Nhưng nhờ ân của cô, tôi mới tỉnh ngộ mà nhớ đến Phật!
Vợ quỉ hỏi:
- Vì sao hôm qua ông lại trở về?
- Tôi thấy xương người chết, nào cũ nào mới ngổn ngang khắp nơi, nên sợ quá mà trở về!
Vợ của quỉ nói:
- Xương ấy do tôi ném bỏ. Tôi vốn là con gái của một gia đình lương thiện, bị quỉ bắt đem về làm vợ, đau xót cùng tột mà không biết bày tỏ cùng ai. Hôm nay nhờ ân ngài mà tôi nghe được giới của Phật, lìa xa được quỉ này!
Vợ quỉ lại hỏi:
- Bây giờ ngài muốn đi đâu?
Người chủ quán trọ đáp:
- Tôi muốn đến nước Xá-vệ diện kiến Đức Phật!
Vợ quỉ nói:
- Hay thay! Tôi gác lại việc trở về nước gặp cha mẹ để theo ngài đến diện kiến Đức Phật!
Thế là hai người cùng lên đường. Trên đường đi, gặp một đoàn bốn trăm chín mươi tám người, họ hỏi:
- Các ngài từ nơi nào đến đây, muốn đi về đâu?
Những người ấy đáp:
- Chúng tôi vừa từ chỗ Đức Phật đến đây!
Họ lại hỏi:
- Các ngài đã được gặp Phật, vì sao lại bỏ đi?
Những người ấy đáp:
- Hằng ngày Đức Phật thuyết kinh, trong tâm chúng tôi mờ mịt, nên vẫn chưa hiểu, vì thế hôm nay trở về nước!
Hai hiền giả thuật lại toàn bộ việc con quỷ ăn thịt người sợ giới. Nghe xong, những người có phẩm hạnh cao tâm ý khai mở, khuyên cả đoàn trở lại diện kiến Đức Phật. Thấy họ từ xa, Đức Phật liền mỉm cười, từ miệng Ngài phóng ra luồng ánh sáng năm màu. Tôn giả A-nan thưa:
- Bạch Thế Tôn! Ngài không bao giờ cười suông, hẳn là sắp nói điều gì!
Đức Phật hỏi A-nan:
- Ông thấy bốn trăm chín mươi tám người kia quay trở lại chăng?
A-nan thưa: Bạch Thế Tôn! Thấy ạ!
Phật bảo tiếp:
- Hôm nay bốn trăm chín mươi tám người này đã gặp được bổn sư của họ, nên đồng trở lại diện kiến Phật. Họ đều sẽ đắc đạo.
Năm trăm nguời cùng đến trước Phật, đảnh lễ Ngài, rồi một lòng nghe kinh. Nghe xong, tâm ý của họ tỏ ngộ, xin Phật xuất gia làm sa-môn và đồng chứng quả A-la-hán.
Người phạm giới uống rượu, người chủ quán trọ và người nữ này là anh em từ nhiều đời với nhau. Nhưng hai người nầy là thầy đời trước của bốn trăm chín mươi tám người đây. Phàm người đi cầu đạo, cốt phải gặp được bổn sư và thiện hữu. Như thế mới có thể hiểu đạo.
Nghe Đức Phật nói kinh này xong, đại chúng vui mừng đảnh lễ rồi lui.
https://www.rongmotamhon.net/xem-kin...pgc_viet2.html
-
-
Công dụng và ý nghĩa của những Thần chú
nguoiphattu.com - Những người hành trì Kinh Đại Thừa Phật Giáo đều có tụng các Thần Chú trong các thời khoá nhằm mục đích tiêu trừ nghiệp chướng oan khiên, thêm được phước lành tăng trưởng.
Ý nghĩa chữ Thần Chú như trước đã giải thích là lời nói bí mật của chư Phật (Mật ngôn hay Phật ngôn), lời nói đặc biệt này chỉ có các đức Phật trong mười phương nghe biết mà nó không phải là thứ ngôn ngữ thường tình của các chúng sanh trong ba cõi sử dụng, cho nên những thứ ngôn ngữ này người phàm phu không thể nào hiểu rõ. Những ai muốn chư Phật, chư Bồ Tát trong mười phương gia hộ những khổ đau của cuộc đời chỉ cần hành trì Thần Chú được chỉ dẫn sẽ được linh ứng theo sở cầu.
Thần Chú của Mật Tông có nhiều loại và mỗi loại có công dụng riêng, nhưng các Thiền Gia trong các Thiền Môn chỉ chọn khoảng một số Thần Chú để sử dụng trong các buổi lễ như Cầu An, Cầu Siêu, Sám Hối, v.v... gồm có Thần Chú Lăng Nghiêm, Thần Chú Đại Bi và mười Thần Chú khác gọi là Thập Chú. Ý Nghĩa và công dụng các Thần Chú nói trên được giải thích như sau :
1)- Chú Lăng Nghiêm :
Công dụng của Thần Chú Lăng Nghiêm, theo Triết Lý Đạo Phật hay Đại Cương Kinh Lăng Nghiêm trong Phật Học Phổ Thông Khoá VI và VII của Hoà Thượng Thích Thiện Hoa, trang 255 và 266 đức Phật nói : "Nếu người nào nghiệp chướng nặng nề không thể trừ được, ông (chỉ ông A Nan) nên dạy họ chí tâm trì chú Lăng-nghiêm này thì các nghiệp chướng đều tiêu diệt" và đức Phật nói tiếp : "Sau khi ta diệt độ các chúng sanh đời sau, nếu có người trì tụng chú này thì các tai nạn: thủy tai, hoả hoạn, thuốc độc, độc trùng, ác thú, yêu tinh, quỉ quái, v.v... đều chẳng hại được".
Chúng ta muốn đạt thành những ý nguyện cho cuộc sống được an lạc và thành quả trên con đường giác ngộ giải thoát thì phải chuyên cần hành trì thâm nhập Chú Lăng Nghiêm này để nhờ thần lực chuyển hoá. Điều đó chính đức Phật đã nói trong Kinh Lăng Nghiêm : "Ma Đăng Già là kẻ dâm nữ, không có tâm tu hành còn được thành quả Thánh, huống chi các ông là bậc Thanh văn, có chí cầu đạo vô thượng, lại trì tụng chú này, thì quyết định thành Phật rất dễ, cũng như thâu gió tung bụi, chẳng có khó gì."
2) - Chú Đại Bi :
Theo Kinh Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà La Ni giải thích : "Hồi đời quá khứ vô lượng ức kiếp, có đức Phật Thiên Quang Vương Tịnh Trụ ra đời vì ngài Quán Thế Âm mà nói ra chú Đại Bi này. Lúc đó Ngài mới trụ bực Sơ Địa, sau khi nghe chú này rồi thì siêu chứng lên bậc Bát Địa liền, Ngài thấy hiệu nghiệm như vậy liền phát đại nguyện rằng: "Nếu qua đời vị lai có thể đem thần chú này ra làm lợi ích cho chúng sanh thì cho thân Ngài sanh ra ngàn cái tai ngàn con mắt," v.v...nguoiphattu.com
Ngài nguyện vừa xong thì quả nhiên tay mắt đều đầy đủ tất cả và lại được chư Phật Phóng quang soi đến thân Ngài, đồng thời soi khắp vô biên thế giới. Khi ấy Ngài lại phát nguyện nữa rằng : "Người nào nếu trì tụng chú này mỗi đêm 5 biến thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp, đến lúc mạng chung thì có thập phương chư Phật hiện thân tiếp dẫn về cõi Tịnh Độ. Bằng như người nào trì tụng chú này mà sau còn đọa vào ba đường ác và chẳng đặng sanh về cõi Phật hay chẳng đặng những pháp Tam Muội, chẳng biện tài, sở cầu không toại chí, nếu có mấy sự ấy, thì chú này không được xưng là Đại Bi Tâm Đà La Ni". Chỉ trừ những người tâm không thiện, chí không thành và lòng hay nghi thì không thấy hiệu nghiệm được liền mà thôi.
Theo Nhị Khoá Hiệp Giải của Hoà Thượng Thích Khánh Anh, trang 74 giải thích : "Thuở ấy, đức Quán Thế Âm rất kín nhiệm phóng ra hào quang lớn chiếu cả mười phương các cõi nước đều rực rỡ thành màu vàng ròng; rồi chấp tay bạch Phật rằng: Tôi có thần chú.... Đại Bi tâm Đà La Ni, nay tôi muốn nói ra để cho các chúng sanh đều đặng an lạc, vì nó có hiệu lực : tiêu trừ bệnh hoạn, tuổi sống lâu dài, thêm điều lành, dứt hết các tội, được toại tâm với sự mong cầu, nên được Phật hứa cho thuyết chú."
Đây là những sự linh ứng và diệu dụng của Thần Chú Đại Bi.
3)- Chú Như Ý Bảo Luân Vương Đà La Ni :
Theo Như Ý Tâm Đà La Ni: Ngài Bồ Tát Quán Tự Tại vì muốn cho chúng sanh tùy ý sở cầu cái gì cũng được như nguyện nên Ngài bạch với Phật xin Ngài thuyết chú này. Những người trì tụng mà rõ được nghĩa thâm mật của chú này thì cái thắng lợi ấy cũng thí như cây như ý sanh ra những ngọc bảo châu như ý, tuỳ nguyện muốn cầu việc gì cũng được.
Lúc Bồ Tát thuyết chú này rồi, sáu chưởng chấn động, cung điện của Ma Vương đều nổi lửa cháy sợ hãi không cùng, các loài độc ác chúng sanh đều lăn nhào té ngã, còn những kẻ thọ khổ trong địa ngục và ngạ quỷ thì đều đặng sanh về cõi Trời.nguoiphattu.com
Người nào nhứt tâm trì tụng chú này thì các thứ tai nạn đều được tiêu trừ mà đến lúc lâm chung lại được thấy đức Phật A Di Đà và Ngài Quán Thế Âm tiếp dẫn về cõi Tịnh Độ.
4) - Thần Chú Tiêu Tai Cát Tường :
Theo Kinh Tiêu tai Cát Tường : "Khi Phật ở tại từng trời Tịnh Cư nói với các thiên chúng cùng các vị quản lý 28 ngôi sao và 12 cung thần rằng : "Có chú Xí Thạnh Quảng Đại Oai Đức Đà La Ni" của Phật Ta La Vương đã nói hồi trước. Ta nay thuyết ra đây là pháp để trừ những tai nạn. Nếu trong Đế đô quốc giới có các vị đặc trách sao yêu tinh đến làm những điều chướng nạn, hay những vị đặc trách sao quan hệ bổn mạng của nhân loại có gì bất tường phải lập đạo tràng, rồi khắc ký mà niệm chú này 108 biến thì tai chướng tức thời trừ diệt hết."
5) - Thần Chú Công Đức Bảo Sơn :
Theo Viên Nhơn Vãng Sanh có dẫn chứng Kinh Đại Tập nói rằng : "Nếu người tụng chú này một biến thì công đức cũng như lễ Kinh Đại Phật Danh bốn vạn năm ngàn bốn trăm biến (45.400), còn như phạm tội nặng đang đọa vào địa ngục A Tì mà nhứt tâm trì tụng chú này thì trong lúc mạng chung chắc đặng sanh về bậc Thượng Phẩm Thượng Sanh bên cõi Tịnh Độ mà đặng thấy Phật A Di Đà."
6) - Thần Chú Phật Mẫu Chuẩn Đề :
Câu chú này trích trong Kinh Chuẩn Đề. Bốn câu kệ đầu là : "Khể thủ quy y Tô tất Đế," v.v... cho đến "Duy nguyện từ bi thùy gia hộ" là của Ngài Long Thọ Bồ Tát. Trong bốn câu kệ :
* Câu đầu là nói về Pháp Bảo : câu hai là nói về Phật Bảo; câu thứ ba là nói về Tăng Bảo; câu thứ tư là nói mình xin nhờ ơn sự gia hộ của Tam Bảo.
* Khể thủ quy y Tô Tất Đế : nghĩa là cúi đầu quy kính Pháp Viên Thành (pháp nhiệm mầu). Chữ Tô Tất Đế : nguyên tiếng Phạn là Susidhi, Tàu dịch là Diệu Thành Tựu, nghĩa là một pháp có năng lực thành tựu được hết thảy sự lý và thành tựu đặng hết thảy tâm nguyện của chúng sanh rất mầu nhiệm.
* Đầu diện đảnh lễ Thất Cu Chi (cu đê) : nghĩa là thành tâm đảnh lễ bảy trăm ức Phật. Chữ "Cu Chi" hay là "Cu Đê", nguyên tiếng Phạn là "Koti", Tàu dịch là bách ức, nghĩa là trăm ức; cho nên trên đây nói "thất cu chi" tức là số bảy trăm ức vậy.
* Ngã kim xưng tán Đại Chuẩn Đề : nghĩa là con nay xưng tán đức Đại Chuẩn Đề. Chữ "Chuẩn Đề", nguyên tiếng Phạn là "Candi", Tàu dịch có hai nghĩa : 1) Thi Vi, 2) Thành Tựu.
Thi Vi : nghĩa là lời nguyện rộng lớn đúng nơi lý và dùng đại trí để dứt vọng hoặc, vì đủ các nhơn hạnh để ra làm việc lợi tha cho chúng sanh, nên gọi là Thi Vi.
Thành Tựu : nghĩa là từ nơi pháp không mà hiện ra pháp giả rồi thành tựu đặng pháp tịch diệt.
Sở dĩ Chú này xưng là "Phật Mẫu Chuẩn Đề" là nói : Pháp là thầy và thiệt trí, là mẹ của chư Phật, cho nên bảy trăm ức Phật đều dùng pháp "Chuẩn Đề Tam Muội" mà chứng đạo Bồ Đề.
Trong kinh Chuẩn Đề nói rằng : Khi Phật ở vườn Kỳ Đà vì có tứ chúng bát bộ đông đủ, Ngài nghĩ thương những chúng sanh đời mạt pháp sau này, tội dày phước mỏng, nên mới nhập "Chuẩn Đề Định" mà thuyết thần chú như vầy:nguoiphattu.com
Nam Mô Tát Đa Nẩm, Tam Miệu Tam Bồ Đề, Cu Chi Nẩm, Đát Điệt Tha, Án, Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề, Ta bà Ha.
Phật nói : Nếu trì chú này mãn chín mươi vạn (900.000) biến thì diệt trừ được các tội thập ác, ngũ nghịch và tứ trọng; cho đến nhà thế tục chẳng luận tịnh hay uế, chỉ cần chí tâm trì tụng, liền được tiêu trừ tai nạn bệnh hoạn, tăng trưởng phước thọ. Khi tụng mãn 49 ngày, Bồ Tát Chuẩn Đề khiến hai vị Thánh thường theo người ấy hộ trì.
Nếu có người hoặc cầu mở trí tuệ, hoặc cầu chống tai nạn, hoặc cầu pháp thần thông, hoặc cầu đạo Chánh Giác, chỉ y theo pháp thiết lập đàn tràng, tụng đủ một trăm vạn (1.000.000) biến thì đặng đi khắp mười phương Tịnh Độ, phụng thờ chư Phật, nghe cả diệu pháp mà được chứng quả Bồ Đề.
7) - Thần Chú Thánh Vô Lượng Thọ Quyết Định Quang Minh Vương Đà La Ni :
Chú này trích trong Kinh Đại Thừa Thánh Vô Lượng Thọ Quyết Định Quang Minh Vương Như Lai Đà La Ni. Kinh ấy nói : "Đức Thích Ca Thế Tôn nghĩ thương chúng sanh đoản mạng trong đời vị lai, muốn cho thêm được thọ số, hưởng được hạnh phúc, nên Phật nói với Đại Trí Huệ Diệu Cát Tường Bồ Tát rằng: những nhơn loại ở trong cõi Diêm Phù Đề này thọ mạng chỉ đặng trăm tuổi, mà ở trong số đó lại có phần đông người tạo lắm điều ác nghiệp nên bị tổn đức giảm kỷ thác yểu chết non. Nếu như nhơn loại thấy đặng chú này, hoặc biên chép, hoặc ấn tống, hoặc thọ trì đọc tụng thì lại tăng thọ mạng sống ngoài trăm tuổi và qua đời sau mau chứng quả Bồ Đề."
8) - Thần Chú Dược Sư Quán Đảnh Chơn Ngôn :
Thần chú này được trích ra từ nơi Kinh Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Bổn Nguyện Công Đức. Theo như trong kinh, đức Thích Ca Như Lai nói nếu có chứng bệnh gì mà cứ nhứt tâm trì chú này trong nước tịnh thủy đủ 108 biến rồi uống vào thì các bệnh đều lành.
Còn như những người mà trọn đời thọ trì chú này thì đặng khỏi bệnh tật và được sống lâu, đến lúc mạng chung lại được sanh về cõi Tịnh Lưu Ly. Nhưng phải biết rằng : chú này được gọi là "Quán Đảnh" là nói chú này do nơi đảnh quang của Phật mà thuyết ra. Người nào nếu thọ trì đọc tụng chú này mà đặng thanh tịnh ba nghiệp (thân, miệng, ý) thì hào quang Phật chiếu ngay đến nơi đảnh môn của người trì tụng ấy một cách mát mẻ như rưới nước cam lồ vậy.
Nên biết ánh quang của Phật khác hơn ánh quang của ma, nguyên vì ánh quang của ma thì chói loà khiến cho người ta sợ hãi, còn ánh quang của Phật thì mát mẻ và làm cho ta vui mừng. Vậy ai là người thọ trì chú này hoặc niệm Phật cần phải phân biệt rõ hai cái ánh quang nói trên. Chớ đừng thấy ánh quang của ma lập lòe trước mắt như ngoại đạo nhìn nến, như kẻ nhìn nhang kia mà nhận lầm cho là thấy tánh.
9)- Thần Chú Quán Âm Linh Cảm Chơn Ngôn :
Đức Quán Thế Âm có lòng Đại Bi rất tha thiết, bi nguyện của Bồ Tát rất thâm sâu, công đức độ sanh của Bồ Tát lan rộng khắp mười phương. Người nào thành tâm trì tụng chú này thì liền được lòng Đại Bi của Bồ Tát chắc chắn ủng hộ.
10) - Thần Chú Thất Phật Diệt Tội Chơn Ngôn :
Chú này được trích ra từ trong kinh Đại Phương Đẳng Đà La Ni. Kinh này nói : "Ngài Văn Thù Sư Lợi nghĩ thương về sau đến đời mạt pháp các chúng Tỳ Kheo phạm tội Tứ Trọng và các chúng Tỳ Kheo Ni phạm tội Bát Trọng thì làm sao mà sám hối đặng, nên mới cầu Phật chỉ rõ phương pháp. Lúc ấy Đức Thích Ca Như Lai mới thuyết ra chú này; vì chú này là chú của bảy vị Phật đời trước thường nói, rất có oai lực làm diệt hết các tội Tứ Trọng, Ngũ Nghịch mà đặng phước vô lượng".nguoiphattu.com
Tứ Trọng, Ngũ Nghịch là tội rất nặng, nếu không phải cách sám hối vô sanh thì tưởng không thể nào tiêu diệt cho đặng. Nhưng vì thần chú này là bảy vị Phật đời trước xứng tánh thuyết ra, cho nên những người trì tụng niệm niệm cũng phải xứng tánh để đặng lý vô sanh thì tất cả tội chướng thảy đều tiêu diệt, cũng như nước sôi đổ vào tuyết thì tuyết liền bị tan biến ngay lập tức.
11) - Thần Chú Vãng Sanh Tịnh Độ :
Thần chú này được trích từ trong kinh Bạt Nhứt Thiết Nghiệp Chướng Căn Bổn Đắc Sanh Tịnh Độ Đà La Ni. Thần chú này có công dụng diệt được các trọng tội như : tội Tứ Trọng, Ngũ Nghịch, Thập Ác, Hủy Báng Chánh Pháp. Người nào nếu y pháp mà chí tâm trì tụng chú này thì Đức Phật A Di Đà thường trụ ở nơi đảnh đầu người ấy luôn cả ngày đêm mà ủng hộ, không cho oan gia thừa tiện nhiễu hại, trong lúc hiện thế đặng an ổn và đến khi mạng chung được vãng sanh Tịnh Độ.
Cách thức hành trì, Trước khi trì tụng chú này, hành giả phải tắm rửa, súc miệng cho sạch sẽ, ngày đêm sáu thời, thắp hương lễ Phật, quì gối trước bàn thờ, chấp tay cung kính trì tụng mỗi thời tối thiểu 21 biến thì được linh ứng và hoặc trì tụng được ba vạn (300.000) biến thì được thấy đặng Phật A Di Đà thọ ký.
12) - Thần Chú Thiện Thiên Nữ :
Thần chú này được trích từ trong kinh Kim Quang Minh. Trong kinh Kim Quang Minh nói rằng : "Nếu chúng sanh nghe nói chú này mà một lòng thọ trì đọc tụng hương hoa cúng dường thì những thứ thọ dụng như vàng, bạc, châu báu, trâu dê, lúa thóc đều đặng đầy đủ hết thảy".
VI.- TỔNG KẾT :
Nên để ý các Kinh Chú của Phật để lại trong Đại Tạng thì rất nhiều, đa dạng theo mỗi vị Phật trình bày mỗi cách qua kinh nghiệm tu tập của mình. Các Thiền gia thời xưa qua kinh nghiệm của họ rút ra trong Đại tạng một số Kinh Chú theo nhu cầu phổ thông chẳng những cho quần chúng mà cho cả người xuất gia trong thời mạt pháp nghiệp trọng phước khinh ma cường pháp nhược này. Những Kinh Chú mà các Thiền gia chọn ra để trì tụng là của những vị Phật, những vị Bồ Tát rất quan hệ với các chúng sanh nơi cõi Ta bà ngũ trược ác thế này. Còn các Kinh Chú khác của các vị Phật hay của các vị Bồ Tát khác chỉ quan hệ nhiều với các chúng sanh trong các cõi khác không có ngũ trược ác thế như cõi Ta Bà này. Những Kinh Chú mà các Thiền gia chọn ra để hành trì có những mục đích như sau :nguoiphattu.com
1)- Những Kinh Tụng nêu trên ngoài sự Tu Huệ của hành giả và còn nhờ sự gia hộ của chư Phật, chư Bồ Tát quan hệ giúp hành giả sớm hoàn thành hạnh nguyện đạt đạo.
2)- Còn các Kinh khác nhằm tu tập bao gồm Văn Huệ, Tư Huệ và Tu Huệ trong lãnh vực tự độ và tự giác mà không cần sự gia hộ của chư Phật, chư Bồ Tát quan hệ, được gọi là tự lực cánh sinh.
3)- Các Thần Chú nêu trên mà các Thiền gia chọn lựa được rút ra trong các Kinh Tạng của chư Phật chỉ dạy để các hành giả hành trì ngõ hầu đạt được ý nguyện mà không bị phân tâm, không bị loạn tưởng, không bị tẩu hoả nhập ma.
4)- Còn các Thần Chú khác một số không thấy trong các Kinh Phật mà chỉ thấy trong Mật Tông nếu như hành trì mà thiếu sự hướng dẫn chơn truyền qua sự kinh nghiệm của những người đi trước thì sẽ bị nguy hiểm phân tâm, loạn tưởng, tẩu hoả nhập ma.
Các Thiền gia Việt Nam cũng chọn những Kinh những Chú đã được liệt kê ở trước ngoài những mục đích và ý nghĩa vừa trình bày còn có mục đích khác là thể hiện văn hoá Phật Giáo Việt Nam mà các Thiền gia Việt Nam đem sự đạt đạo xây dựng quốc gia. Nhìn theo Văn Hoá Phật Giáo Việt Nam, Nhị Thời Khoá Tụng mà các Thiền gia Việt Nam thường sử dụng trong khoá lễ hằng ngày dành cho các Thiền sinh hành trì, ngoài sự tu tập để chứng đắc và còn tiêu biểu cho ba hệ phái Thiền đã từng đóng góp xây dựng quốc gia Việt Nam trên lãnh vực văn hoá trải dài hơn 2000 năm lịch sử. Điều đó được thấy như :
a)- Thiền phái Vô Ngôn Thông, Thiền phái Trúc Lâm Tam Tổ đã từng đóng góp xây dựng cho quốc gia Việt Nam trên lãnh vực thuần tuý thiền tập.
b)- Thiền phái Tỳ Ni Đa Lưu Chi đã từng đóng góp xây dựng cho quốc gia Việt Nam trên lãnh vực Thiền Mật Tổng Hợp.
c)- Thiền Phái Thảo Đường đã từng đóng góp xây dựng quốc gia Việt Nam trên lãnh vực Thi Ca và Nghệ Thuật.
d)- Thiền phái Liễu Quán đã từng đóng góp xây dựng quốc gia Việt Nam trên lãnh vực Thiền Tịnh Song Tu. Từ những ý nghĩa và giá trị này, chúng ta là người Việt Nam không nên xem thường Nhị Thời Khoá Tụng mà Thiền gia Việt Nam đã chọn và cũng chứng minh rằng các Thiền gia Việt Nam nhờ Nhị Thời Khoá Tụng này được chứng đắc, cho nên mới để lại cho hậu thế hành trì./.
Sưu tập trong Nhị Khoá Hiệp Giải của Hoà Thượng Thích Khánh Anh dịch và trong Bạch Y Thần Chú của Đường Sáng Ấn Quán số 712N. 9th St, San Jose, CA 95112 ấn hành.
Nguồn: Chùa Khánh Anh
https://nguoiphattu.com/tu-hoc/mat-t...-than-chu.html
-
-
-
Pháp Âm – CHÙA LONG PHƯỚC
chualongphuoc.thientinhmat.com/phap-am/
Translate this page
Mật tông căn bản - HT Thích Nhật Quang - [Thực hành] Kiên Lao Địa Thần Bồ Tát ... Mật tông Đại pháp - HT Thích Nhật Quang - Kỳ 8: Trì Minh tạng nghi quỹ
http://chualongphuoc.thientinhmat.com/phap-am/
-
-
-
OM TARE TUTTARE TURE AYUR JNANA HRIH DRUM SOHA
ALL POSTS TAGGED OM TARE TUTTARE TURE AYUR JNANA HRIH DRUM SOHA
PAYING HOMAGE TO WHITE TARA
PUBLISHED SETYEMBRE 2, 2013 BY JPTAN2012
Like most Buddhas or Bodhisattvas, paying homage to White Tara is quite easy but you have to have faith and belief with White Tara.
Some of the simplest way to pay homage to White Tara is having her image in your house. A figurine might be difficult to get so a thangka will also be very good. Try to offer white flowers to White Tara every week.
https://sanaakosirickylee.files.word...pg?w=600&h=600
White Tara Thangka
White Tara Thangka
Wearing an image of the White Tara, specially if its made of meteorite, if you can get one, is also a great way to pay homage of White Tara.
Most important of all saying her mantra 108 times a day is a great way of paying homage to White Tara. There are 2 versions of the White Tara mantra, differing only slightly. I’ll share them both here.
1st Version: OM TARE TUTTARE TURE AYUR JNANA HRIH DRUM SOHA (also spelled as SVAHA)
2nd Version: OM TARE TUTTARE TURE MAMA AYUR PUNYE JNANA PUSHTIM KURU SOHA
Since a lot of you ask me about the correct pronunciations I’ve taken the liberty to embed a youtube video of the mantra.
https://sanaakosirickylee.wordpress....rih-drum-soha/
=========
OM TARE TUTTARE TURE …
then the mantras as follow:
1. WASHEN KURU SOHA
2. SHANTING KURU SOHA
3. PUSHTING KURU SOHA
4. AYUR JANA HRI DRUM SOHA
5. AKAR SHAY HRI SOHA
6. SAWA TUGUTE TSULU SOHA
7. BADA BOTONG WARANAYA CHO SOHA
8. AHMO KASHA THAM MARAYA HUM PE SOHA
9. NOPA SABA RAKYA PEM SOHA
10. SABAR MARA PAME DAYA HUM PEH SOHA
11. BASUDARI SOHA
12. NAKLAM PUSHTING KURU SOHA
13. PORTAYA BAMI KURU SOHA
14. BANZA MAHA PATAYA BAHMI KURU SOHA
15. SARWA PAH BUM THATA GANA YE SOHA
16. SARWA DHARMA PATE SHODAYA SOHA
17. SARWA TAMBAH NETE RAY SOHA
18. NAGA BIKA SHANTING KURU SOHA
19. MUDZA NAYA SOHA
20. BIZ ARAY SOHA
21. SAWA SIDDHI SOHA
https://chantamantra.com/index.php/m...o-the-21-taras
-
[PDF]Untitled
xa.yimg.com/kq/groups/9057572/225415429/name/sadhana.pdf - Translate this page
Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Thế Âm Bồ Tát tự sanh Bổn Tôn Pháp ...... 森巴千玻孫拉梭瓦得. 佳色東 ..... 貝瑪薩埵 爹諾巴帝它 智多 美帕瓦 ... 給瑪 昌哇瑪 魯瑪 噶瑪.
-
-
https://upanh1.com/images/Untitled74f2d0e021bcce23.png
Tsatsas: Buddhas Segen in der Vervielfältigung ; Meditation & ...
https://books.google.com.vn/books?isbn=3940197327 - Translate this page
Susa Nientiedt, Franziska Piechkamp, Dam-chos Rin-chen - 2009
B. Karmapa chenno). *Wenn wir Tsatsas für einen Stupa gießen, können wir auch das Stupa-Mantra rezitieren: Om Padmoshnisha Vimale Hum Phat 9. Befüllen .
https://books.google.com.vn/books?id...0SVAHA&f=false
-
【咒輪菩薩部】
豐財菩薩 Bhogavati 2017 新版
【參閱資料】大日經卷五祕密漫荼羅
【參閱資料】大日經疏卷六
【參閱資料】大日經疏卷卷十六
【參閱資料】祕藏記
【參閱資料】胎藏界曼荼羅尊位現圖 私卷二
【本尊梵文】Maha Bhogavati Buddhi Sattva
【種 子 字】白肉色。娑。SA。
【本尊咒語】嗡。阿。利也。陀羅。 。利。梭。哈。
【羅馬拼音】om。a。rya。dha。ra。ri。s va。ha。
【本尊咒輪】梵文書寫 Sanskrit
【咒輪排列】由12點鐘位置依順時鐘方 向右旋排列成咒輪
【本尊形像】
身呈白肉色,左手持二蓮華,其中一 已開,一花未綻放,右手屈舉於肩旁 仰掌,屈無名指及小指。結跏趺坐於 赤蓮花上
https://www.facebook.com/vajrayamant.../?__tn__=-UK-R
-
-
-
嗡瑪呢叭咪吽
ÚM
MA NI BÁT
MINH HỒNG
嗡瑪呢叭咪吽
能消除四百零四種疾病
CÓ KHẢ NĂNG TIÊU TRỪ 404 LOẠI BỆNH
嗡 Chữ ÚM Có khả năng Tiêu trừ Tứ đại tật bệnh
Do cộng đồng dẫn phát
瑪 Ma tự Có khả năng Tiêu trừ Bệnh Nhiệt
呢 Ni tự Có khả năng Tiêu trừ Bệnh Phong
叭 Bát tự Có khả năng Tiêu trừ Bệnh chảy nước dãi
咪Minh tự Có khả năng Tiêu trừ Bệnh hàn
吽 Hồng tự Có khả năng Tiêu trừ Bệnh về Mật.
Như thị năng trừ Nhất thiết tật bệnh
Phàm những Bệnh tật mắc phải
Đều do Nguyên nhânTiền Thế tạo tội.
Hiện Thế tứ đại bất điều Duyên
Nếu Năng thành tâm Tụng trì ĐẠI MINH THẦN CHÚ.
Không cần uống thuốc Cũng có thể khỏi bệnh.
Nếu bệnh kéo dài. Trước mắt có thể dùng thuốc trị khỏi.
Nhưng sau đó Bệnh có thể tái phát..
Vì thế Khuyên những Người có bệnh
Nên Trì tụng ĐẠI MINH THẦN CHÚ bệnh có thể khỏi.
Người không có bệnh Trì tụng Sè không bị bệnh.
LỤC TỰ ĐẠI MINH THẦN CHÚ
Có thể cứu chữa Thế nhân Tất cả mọi bệnh tật.
Thành phương thuốc Hữu hiệu Xa khổ Về vui.
卍ÚM MA NI BÁT MINH HỒNG卍
Lục tự đại minh Thần chú là Tâm chú Căn bản
Của Quan Thế Âm Bồ Tát
Năng khai mở Nhất thiết Trí tuệ
. Năng độ Lục đạo chúng sinh. Năng thành Đại Bồ Đề.
Năng cứu khổ Cứu nạn.Năng lợi ích nhất thiết hữu tình.
Năng hàng ma trị bệnh.
Năng lệnh Nhất thiết chúng sinh Y thực Tài bảo Giai tất cụ túc.
Sở cầu mọi sự như ý Kì công đức lợi ích vô lượng vô biên.
Lục Tự Đại Minh là căn bản của Tất cả Mật chú.
Ức niệm tha Thì có thể tiêu trừ tội cấu. Tốc chứng Bồ Đề
卍 NAM MÔ QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT TIÊU TAI GIÁNG PHÚC 卍
卍 NAM MÔ QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT TIÊU TAI GIÁNG PHÚC 卍
卍 NAM MÔ QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT TIÊU TAI GIÁNG PHÚC 卍
https://plus.google.com/105333146765...ts/Dnukz2xHez7
-
-
-
[PDF]Maät taïng Boä 3 – No 1072 ( Tr - tuvienquangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au/mat...ana-thuong.pdf
Translate this page
OM SARVA TATHÀGATA PUJA PRAVARTTÀNÀYA ATMÀNAM NIRYÀTA. YÀMI_SARVA .... NAMAH SAMANTA BUDDHÀNÀM PRTHIVYAI - SVÀHÀ. Tiếp Địa ...
http://www.tuvienquangduc.com.au/mat...ana-thuong.pdf
-
Bộ Mật Giáo
0848, Đại Tỳ Lô Giá Na Thành Phật Thần Biến Gia Trì Kinh, 7 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy Nhất Hành dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Tuệ Quang)
0849, Đại Tỳ Lô Giá Na Phật Thuyết Yếu Lược Niệm Tụng Kinh, 1 quyển, [ Đường Bồ Đề Kim Cương dịch ]
0850, Nhiếp Đại Tỳ Lô Giá Na Thành Phật Thần Biến Gia Trì Kinh Nhập Liên Hoa Thai Tạng Hải Hội Bi Sinh Mạn Đồ La Quảng Đại Niệm Tụng Nghi Quỹ Cúng Dường Phương Tiện Hội, 3 quyển, [ Đường Thâu Bà Ca La dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Quyển 1, Quyển 2, Quyển 3)
0851, Đại Tỳ Lô Giá Na Kinh Quảng Đại Nghi Quỹ, 3 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy dịch ]
Bản dịch của Vọng Chi – Huyền Thanh
0852a, Đại Tỳ Lô Giá Na Thành Phật Thần Biến Gia Trì Kinh Liên Hoa Thai Tạng Bi Sinh Mạn Đồ La Quảng Đại Thành Tựu Nghi Quỹ Cúng Dường Phương Tiện Hội, 2 quyển, [ Đường Pháp Toàn soạn ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Tuệ Quang) - Quyển Thượng
Bản dịch của Huyền Thanh (Tuệ Quang) - Quyển Hạ
0852b, Đại Tỳ Lô Giá Na Thành Phật Thần Biến Gia Trì Kinh Liên Hoa Thai Tạng Bi Sinh Mạn Đồ La Quảng Đại Thành Tựu Nghi Quỹ, 2 quyển, [ ]
Bản dịch của Huyền Thanh
Bản dịch của Huyền Thanh (quyển hạ)
0853, Đại Tỳ Lô Giá Na Thành Phật Thần Biến Gia Trì Kinh Liên Hoa Thai Tạng Bồ Đề Tràng Tiêu Xí Phổ Thông Chân Ngôn Tạng Quảng Đại Thành Tựu Du Già, 3 quyển, [ Đường Pháp Toàn tập ]
0854, Thai Tạng Phạm Tự Chân Ngôn, 2 quyển, [ Thất dịch ]
0855, Thanh Tự Quỹ Kí, 1 quyển, [ ]
0856, Đại Tỳ Lô Giá Na Thành Phật Thần Biến Gia Trì Kinh Lược Kì Thất Chi Niệm Tụng Tùy Hành Pháp, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0857, Đại Nhật Kinh Lược Nhiếp Niệm Tụng Tùy Hành Pháp ( Diệc Danh Ngũ Chi Lược Niệm Tụng Yếu Hành Pháp ), 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0858, Đại Tỳ Lô Giá Na Lược Yếu Tốc Tật Môn Ngũ Chi Niệm Tụng Pháp, 1 quyển, [ ]
Bản dịch của Vọng Chi và Huyền Thanh (Tuệ Quang)
0859, Cúng Dường Nghi Thức, 1 quyển, [ ]
Bản dịch của Vọng Chi và Huyền Thanh (Tuệ Quang)
0860, Đại Nhật Kinh Trì Tụng Thứ Đệ Nghi Quỹ, 1 quyển, [ ]
Bản dịch của Vọng Chi – Huyền Thanh
0861, Tỳ Lô Giá Na Ngũ Tự Chân Ngôn Tu Tập Nghi Quỹ, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0862, A Đồ Lê Đại Mạn Đồ La Quán Đảnh Nghi Quỹ, 1 quyển, [ ]
0863, Đại Tỳ Lô Giá Na Kinh A Đồ Lê Chân Thật Trí Phẩm Trung A Đồ Lê Trụ A Tự Quán Môn, 1 quyển, [ Đường Duy Cẩn thuật ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Tuệ Quang)
0864a, Đại Nhật Như Lai Kiếm Ấn, 1 quyển, [ ]
0864b, Thai Tạng Kim Cương Giáo Pháp Danh Hiệu, 1 quyển, [ Đường Nghĩa Thao tập ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Tuệ Quang)
0865, Kim Cương Đảnh Nhất Thiết Như Lai Chân Thật Nhiếp Đại Thừa Hiện Chứng Đại Giáo Vương Kinh, 3 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0866, Kim Cương Đảnh Du Già Trung Lược Xuất Niệm Tụng Kinh, 4 quyển, [ Đường Kim Cương Trí dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Quyển 1, Quyển 2, Quyển 3, Quyển 4)
0867, Kim Cương Phong Lâu Các Nhất Thiết Du Già Du Kì Kinh, 2 quyển, [ Đường Kim Cương Trí dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0868, Chư Phật Cảnh Giới Nhiếp Chân Thật Kinh, 3 quyển, [ Đường Bát Nhã dịch ]
Bản dịch của Vọng Chi và Huyền Thanh
0869, Kim Cương Đảnh Kinh Du Già Thập Bát Hội Chỉ Quy, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0870, Lược thuật Kim Cương Đảnh Du Già Phân Biệt Thánh Vị Tu Chứng Pháp Môn, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0871, Kim Cương Đảnh Du Già Lược thuật Tam Thập Thất Tôn Tâm Yếu, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0872, Kim Cương Đảnh Du Già Tam Thập Thất Tôn Xuất Sinh Nghĩa, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0873, Kim Cương Đảnh Liên Hoa Bộ Tâm Niệm Tụng Nghi Quỹ, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0874, Kim Cương Đảnh Nhất Thiết Như Lai Chân Thật Nhiếp Đại Thừa Hiện Chứng Đại Giáo Vương Kinh, 2 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0875, Liên Hoa Bộ Tâm Niệm Tụng Nghi Quỹ, 1 quyển, [ Thất dịch ]
0876, Kim Cương Đảnh Du Già Tu Tập Tỳ Lô Giá Na Tam Ma Địa Pháp, 1 quyển, [ Đường Kim Cương Trí dịch ]
0877, Kim Cương Đảnh Kinh Tỳ Lô Giá Na Nhất Bách Bát Tôn Pháp Thân Khế Ấn, 1 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy . Nhất Hành dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0878, Kim Cương Đảnh Kinh Kim Cương Giới Đại Đạo Trường Tỳ Lô Giá Na Như Lai Tự Thọ Dụng Thân Nội Chứng Trí Quyến Chúc Pháp Thân Dị Danh Phật Tối Thượng Thừa Bí Mật Tam Ma Địa Lễ Sám Văn, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0879, Kim Cương Đảnh Du Già Tam Thập Thất Tôn Lễ, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0880, Du Già Kim Cương Đảnh Kinh Thích Tự Mẫu Phẩm, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0881, Hiền Kiếp Thập Lục Tôn, 1 quyển, [ ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0882, Phật Thuyết Nhất Thiết Như Lai Chân Thật Nhiếp Đại Thừa Hiện Chứng Tam Muội Đại Giáo Vương Kinh, 30 quyển, [ Tống Thí Hộ đẳng dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Q1, Q2, Q3, Q4, Q5, Q6, Q7, Q8, Q9, Q10)
Bàn dịch của Huyền Thanh (Q11, Q12, Q13, Q14, Q15, Q16, Q17, Q18, Q19, Q20)
Bản dịch của Huyền Thanh (Q21, Q22, Q23, Q24, Q25, Q26, Q27, Q28, Q29, Q30)
0883, Phật Thuyết Bí Mật Tam Muội Đại Giáo Vương Kinh, 4 quyển, [ Tống Thí Hộ đẳng dịch ]
Bản dịch của Mật Tạng VN Số 1
0884, Phật Thuyết Bí Mật Tương Kinh, 3 quyển, [ Tống Thí Hộ đẳng dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Thượng, Trung, Hạ)
0885, Phật Thuyết Nhất Thiết Như Lai Kim Cương Tam Nghiệp Tối Thượng Bí Mật Đại Giáo Vương Kinh, 7 quyển, [ Tống Thí Hộ dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Quyển 1, Q2, Q3, Q4, Q5, Q6, Q7)
0886, Phật Thuyết Kim Cương Trường Trang Nghiêm Bát Nhã Ba La Mật Đa Giáo Trung Nhất Phân, 1 quyển, [ Tống Thí Hộ dịch ]
0887, Phật Thuyết Vô Nhị Bình Đẳng Tối Thượng Du Già Đại Giáo Vương Kinh, 6 quyển, [ Tống Thí Hộ dịch ]
0888, Nhất Thiết Bí Mật Tối Thượng Danh Nghĩa Đại Giáo Vương Nghi Quỹ, 2 quyển, [ Tống Thí Hộ dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0889, Nhất Thiết Như Lai Đại Bí Mật Vương Vị Tằng Hữu Tối Thượng Vi Diệu Đại Mạn Noa La Kinh, 5 quyển, [ Tống Thiên Tức Tai dịch ]
0890, Phật Thuyết Du Già Đại Giáo Vương Kinh, 5 quyển, [ Tống Pháp Hiền dịch ]
0891, Phật Thuyết Huyễn Hóa Võng Đại Du Già Giáo Thập Phẫn Nộ Minh Vương Đại Minh Quán Tưởng Nghi Quỹ Kinh, 1 quyển, [ Tống Pháp Hiền dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0892, Phật Thuyết Đại Bi Không Trí Kim Cương Đại Giáo Vương Nghi Quỹ Kinh, 5 quyển, [ Tống Pháp Hộ dịch ]
0893a, Tô Tất Địa Yết La Kinh, 3 quyển, [ Đường Thâu Ba Ca La dịch ]
0893b, Tô Tất Địa Yết La Kinh, 3 quyển, [ Đường Thâu Ba Ca La dịch ]
0893c, Tô Tất Địa Yết La Kinh, 3 quyển, [ Đường Thâu Ba Ca La dịch ]
0894a, Tô Tất Địa Yết La Cúng Dường Pháp, 3 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy dịch ]
0894b, Tô Tất Địa Yết La Cúng Dường Pháp, 2 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy dịch ]
0895a, Tô Bà Hô Đồng Tử Thỉnh Vấn Kinh, 3 quyển, [ Đường Thâu Ba Ca La dịch ]
Bản dịch của Thích Quảng Trí (Quyển Thượng, Quyển Trung, Quyển Hạ)
0895b, Tô Bà Hô Đồng Tử Thỉnh Vấn Kinh, 2 quyển, [ Đường Thâu Ba Ca La dịch ]
0896, Diệu Tý Bồ Tát Sở Vấn Kinh, 4 quyển, [ Tống Pháp Thiên dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh (Quyển 1)
Bản dịch của Huyền Thanh (Quyển 2)
Bản dịch của Huyền Thanh (Quyển 3)
Bản dịch của Huyền Thanh (Quyển 4)
0897, Nhuy Hứ Da Kinh, 3 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
0898, Phật Thuyết Tỳ Nại Da Kinh, 1 quyển, [ ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0899, Thanh Tịnh Pháp Thân Tỳ Lô Giá Na Tâm Địa Pháp Môn Thành Tựu Nhất Thiết Đà La Ni Tam Chủng Tất Địa, 1 quyển, [ ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0900, Thập Bát Khế Ấn, 1 quyển, [ Đường Huệ Quả tạo ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0901, Đà La Ni Tập Kinh, 12 quyển, [ Đường A Địa Cù Đa dịch ]
0902, Tổng Thích Đà La Ni Nghĩa Tán, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0903, Đô Bộ Đà La Ni Mục, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0904, Niệm Tụng Kết Hộ Pháp Phổ Thông Chư Bộ, 1 quyển, [ Đường Kim Cương Trí thuật ]
0905, Tam Chủng Tất Địa Phá Địa Ngục Chuyển Nghiệp Chướng Xuất Tam Giới Bí Mật Đà La Ni Pháp, 1 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0906, Phật Đảnh Tôn Thắng Tâm Phá Địa Ngục Chuyển Nghiệp Chướng Xuất Tam Giới Bí Mật Tam Thân Phật Quả Tam Chủng Tất Địa Chân Ngôn Nghi Quỹ, 1 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0907, Phật Đảnh Tôn Thắng Tâm Phá Địa Ngục Chuyển Nghiệp Chướng Xuất Tam Giới Bí Mật Đà La Ni, 1 quyển, [ Đường Thiện Vô Úy dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0908, Kim Cương Đảnh Du Già Hộ Ma Nghi Quỹ, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0909, Kim Cương Đảnh Du Già Hộ Ma Nghi Quỹ, 1 quyển, [ Đường Bất Không dịch ]
Bản dịch của Huyền Thanh
0910, Phạm Thiên Trạch Địa Pháp, 1 quyển, [ ]
0911, Kiến Lập Mạn Đồ La Cập Giản Trạch Địa Pháp, 1 quyển, [ Đường Tuệ Lâm tập ]
0912, Kiến Lập Mạn Đồ La Hộ Ma Nghi Quỹ, 1 quyển, [ ]
0913, Hỏa Hồng Cúng Dường Nghi Quỹ, 1 quyển, [ ]
0914, Hỏa Hồng Quỹ Biệt Lục, 1 quyển, [ ]
...........................................
1420, Thọ Ngũ Minh Luận, 2 quyển, [ ]
https://thuvienhoasen.org/a11512/hie...h-thang-4-2011
-
-
佛頂光明摩訶薩怛多般怛囉無上神咒 Âm Hán Việt : Phật đỉnh quang minh ma ha tát đát đa bát đát ra vô thượng thần chú
https://www.dharmasite.net/LangNghiemChuSoLuocGiang.htm
-
https://i.imgur.com/nJRGy0n.png
https://books.google.com.vn/books?id...t%20ra&f=false
-
https://i.imgur.com/Pmgsbt7.png
Chú “Đại Phật Đảnh Ma Ha Tất Đát Đa Bát Đát Ra” là Chóp Đỉnh của Toàn bộ 5 đệ Chú Lăng Nghiêm.
http://www.tuvienquangduc.com.au/kin...angnghiem.html
================
釋迦如來顯現出一字頂輪王之金色遍 大威德光明身如同融金聚集,宣說 ...
blog.xuite.net/.../145830588-釋迦如來顯現出一字頂輪王之金色遍.. .
Translate this page
《大佛頂首楞嚴王神咒》,其咒名號 多,如《佛頂光聚摩訶悉怛多缽怛囉 上神咒》、《 ... sitatapatra nama-parajita maha pratyangira dharani》,意思是《一切如來頂髻無 .
https://blog.xuite.net/etazen888/twb...95%8C%EF%BC%8C
-