Trong bài thấy bác XP nói chuẩn nhất. Nhưng mong rằng bác buông bỏ tất cả kiến thức của mình trở về Ngu Si ...
Printable View
Trong bài thấy bác XP nói chuẩn nhất. Nhưng mong rằng bác buông bỏ tất cả kiến thức của mình trở về Ngu Si ...
(Đường Tăng) Có--(Tây Du)-->Không(Phật)-->(Kinh)Có--ngôn từ-->(Đường Tăng mới)Có--(Tây Du)-->Không(Phật)-->Có--->Đường Tăng mới hơn-->Tây Du---->
Cái này tôi gọi là vòng tròn của Đạo.
Nếu chúng ta theo vòng tròn đó thì có thể hiểu kết thúc của cuốn Tây Du ký như thế này:
Nhờ cuốn kinh có chữ mà Đường Tăng truyền tải Đạo tới người dân Đại Đường. Ai đọc kinh đó mà có thể Ngộ Đạo thì sẽ trở thành một Đường Tăng ở đầu cuốn Tây Du ký. Vị Đường Tăng mới đó muốn thật sự đến được với Phật Tổ (đạt Đạo) thì phải kiên trì hành không mệt mỏi như Sa tăng và Bạch Mã (theo nhận xét của tôi chữ Sa này được lấy từ áo cà sa, Từ Bạch ở đây là trắng nhưng cũng có nghĩa là hết), dựa vào cái thân đã Bát Giới vẫn luôn đòi hỏi vật chất và sắc dục cùng với cái trí tuệ đã Ngộ Không siêu việt nhận biết và đánh tan ma quỷ dụ dỗ cản đường Tây Du để đến với Phật Tổ, tức là thật sự đạt Đạo. Và khi đã đạt Đạo rồi thì sẽ tự thấy có nhiệm vụ dùng ngôn từ để truyền tải Đạo đến với đời để lại mang đến cho đời những vị Đường Tăng mới.
Kinh sách mà Đường Tăng đem về Đại Đường chính là kinh sách Phật Giáo mà chúng ta có hiện này (tài liệu đều nói nó được dựa vào lời ghi chép lại từ các vị cùng thời với Ca Diếp và Mục Kiền Liên mà Tây Du ký nhắc tới).
Tức là chúng ta lại có những phiên bản Tây Du ký mới với đầy những tình tiết thần tiên và ma quỷ. Cứ thế, cứ thế.....
Những người tu luôn nói "cái thân là quý". Có lẽ bởi vậy mà Ngô Thừa Ân đã cho Đường Tăng dùng cái bát vàng để khất thực. Cái Tâm của hành giả phải dựa vào cái Thân để tu.
Vậy tại sao đến cuối ngài Ca Diếp lại đòi Đường Tăng phải đổi cái bát vàng lấy kinh có chữ?
Đường Tăng đã tu và gặp Phật Tổ, được Phật Tổ trao cho kinh vô tự tức là đã đắc Đạo, đã thành được Phật quả, tức là đứng vào hàng Phật. Hai nhân vật tu đạt Đạo ngang hàng nhau hỏi còn chi để nói với nhau về tu với hành nữa. Vậy nên kinh đó là kinh vô tự.
Đường Tăng đã đạt được Phật quả rồi tức là đã thoát ra khỏi sinh tử luân hồi rồi thì cái thân đâu còn quý nữa nên cái bát vàng không còn cần nữa. Nhưng khi đắc đạo rồi thì vị Phật đã thành đó cần phải đổi cái thân đi tu khi trước của mình thành cái thân đắc đạo, dùng nó để truyền bá Đạo cho đời. Việc truyền bá này thông qua ngôn từ (kinh hữu tự). Vậy nên cái bát vàng được đổi thành kinh hữu tự. Nhiệm vụ của bát vàng kết thúc. Nhiệm vụ Đạo bắt đầu.
Mọi người thấy có lý không?
Tây du ký có bài Lão tôn Phật không?
Thỉnh thoảng cũng không tránh khỏi có người nghĩ rằng: “Trong Tây du ký, Ngô Thừa Ân đã mạnh mẽ bài bác, nhạo báng đạo Lão, đã biến hình thành đạo tu tiên, dưới nhiều hình thức, từ nhẹ nhàng đến sống sượng, thô bạo để đề cao Phật giáo...” [Lý Việt Dũng, báo Người lao động cuối tuần, số 127, ngày 09-7-1993, tr. 19.]
Đạo Lão có nhiều trường phái, trong đó không tránh khỏi những biến tướng rơi vào chỗ mất chân truyền hay tông chỉ vô vi thanh tịnh của đạo Lão. Trong Tây du ký, Ngô Thừa Ân nếu có bài bác, chính là bài bác cạnh khía mê tín dị đoan, câu chấp hình danh sắc tướng của các đạo sĩ.
Ngô Thừa Ân thực ra rất tôn trọng và hiểu đúng chân truyền nội đơn (tịnh hay thiền) của Lão giáo [Phương Tây có khi dịch là alchemy (Anh), alchimie (Pháp)]. Theo đó, đạo giải thoát phải thực hành từ chính trong thân hành giả, ngoài thân không có đạo giải thoát. Đạo Lão dùng thuật ngữ nội dược (internal elixir) để ám chỉ lý này. Nếu lầm lẫn tưởng rằng có thể bào chế ngoại dược (external elixir) để làm thuốc trường sinh bất tử là rơi vào bàng môn tả đạo.[ Xem lại Phụ lục 3: Lý Chí Thường Trường xuân Chân nhân Tây du ký. Khi Thành cát Tư hãn hỏi Khưu Trường xuân:
“Từ phương xa đến đây, khanh đem thuốc trường sinh gì cho trẫm?”
Chân nhân đáp:
“Thần có thuật trường sinh chứ không có thuốc trường sinh.”
Thuốc trường sinh chỉ là ảo tưởng về ngoại dược. Thuật trường sinh là phương pháp tu thiền, tịnh luyện (nội dược). Câu trả lời của Khưu Chân nhân rất sâu sắc.]
Thử nêu thí dụ tiêu biểu, Hồi thứ 44 và 45 kể việc Ngộ không, Bát giới, Sa tăng vào quán Tam thanh, dẹp hết các cốt tượng trên bệ thờ đi; và khi các đạo sĩ mê muội quỳ lạy xin “kim đơn” để được trường sinh bất tử, ba anh em bèn hội ý chớp nhoáng và hào phóng ban cho ngay mấy bình... nước tiểu! [TDK V 1988: 101-110]
Nếu vịn vào sự việc này rồi đề quyết Ngô Thừa Ân báng bổ đạo Lão thì chẳng khác nào mượn cớ Thiền sư Đan Hà Thiên Nhiên (738-824) đời Đường chẻ tượng Phật nơi chùa Huê lâm, đất Trường An, để kết án Thiền sư hủy báng Phật, phạm tội đại ác nghịch.
Cũng vậy, nếu chấp cứng vô mặt chữ truyện Tây du, thì khi đọc Hồi thứ 16, tới đoạn các sư chùa Quan âm dở trò ma giáo, tự đốt chùa mình vì mong cướp đoạt cà sa báu của Đường tăng [TDK II 1982: 112-134], hay khi đọc Hồi thứ 23, thấy Bát giới tuyên bố với Tề thiên một câu xanh rờn rằng:
“Người ta thường nói: Hòa thượng là con ma háo sắc.”
[TDK III 1988: 61]
thì biết đâu chừng thiên hạ cũng dám chụp mũ Ngô Thừa Ân là bài Phật tôn Lão lắm chứ?!
Cho nên khi đã thấu đáo chỗ nghịch thường này ở truyện Tây du thì cũng tức khắc sẽ hiểu vì sao trong lúc triết gia Đức Friederich Wilhelm Nietzsche (1844(1900) bị chụp mũ là chống Chúa (anti-Christ), chống Ki tô giáo (anti-Christianity), thì một triết gia Đức khác là Karl Theodor Jaspers (1883-1969) vốn một lòng sùng tín Chúa lại quả quyết rằng chỉ có những ai đọc Nietzsche hời hợt ở bề ngoài (only superficial readers) mới dám bảo rằng Nietzche bài xích Chúa.[“I want to show how much of a Christian he is, this ‘Anti-Chirst’ Nietzsche. (...) Only superficial readers blinded by his aggressive extremism can see in him nothing but hostility to all things Christian.” Karl Jaspers, Nietzsche and Christianity, translated by E. B. Ashton, Henry Regnery Co., Gateway Edition, 1963, p. viii.]
Trong Tây du ký, thường thường cứ mở đầu một hồi lại dẫn hai câu thơ đậm nét khẩu quyết hành thiền của đạo Lão. Chẳng hạn:
Ngoại đạo mê chân tính,
Nguyên thần giúp bản tâm.
Hồi thứ 35, [TDK IV 1988: 107].
Trẻ thơ hỏi mẹ tà hay chính,
Kim, mộc thăm dò rõ thực hư.
Hồi thứ 38, [TDK IV 1988: 177].
Trẻ thơ bỡn cợt lòng thiền rối,
Vượn cắp đao về mộc mẫu trơ.
Hồi thứ 40, [TDK IV 1988: 224].
Yêu ma lừa bản tính,
Nhất thể bái chân như.
Hồi thứ 77, [TDK VIII 1988: 152].
Ngoài ra vẫn có nhiều bài thơ dài mô tả thuật luyện đan (thiền) của đạo Lão. Thí dụ tiêu biểu là chín câu thơ trích trong bài thơ dài ở Hồi thứ 22 như sau:
Nhân thử tài đắc ngộ chân nhân
Dẫn khai Đại đạo kim quang lượng
Tiên tương anh nhi, xá nữ thu
Hậu bả mộc mẫu, kim công phóng
Minh đường thận thủy nhập hoa trì
Trùng lâu can hỏa đầu tâm tạng
Tam thiên công mãn bái thiên nhan
Chí tâm triều lễ Minh hoa hướng
Ngọc hoàng Đại đế tiện gia thăng.
Lê Anh Minh phiên âm, theo bản chữ Hán [TDK 1987: 161].
Bản dịch tiếng Việt còn lại tám câu như sau:
Thế rồi gặp được vị chân nhân,
Đạo lớn truyền cho sáng cõi lòng.
Trước thu anh nhi và xá nữ,
Sau thả mộc mẫu với kim công.
Nước thận từ mi về đầu lưỡi,
Lửa gan từ thận xuống tâm nang.
Ba nghìn công trọn lòng theo lễ,
Lên điện Minh hoa lạy Ngọc hoàng.
[TDK III 1988: 33]
Bài thơ này không thể hiểu theo mặt chữ. Anh nhi, xá lợi, mộc mẫu, kim công, minh đường (mi gian: chỗ giữa hai mi mắt), thận thủy (nước thận), hoa trì, trùng lâu, can hỏa (lửa gan), v.v... đều là thuật ngữ thiền đạo Lão mà những ai đã đọc Thượng thanh Huỳnh đình nội cảnh đều gặp đi gặp lại trong ba mươi sáu chương kinh. Đây là một trong những bài thơ loại “khẩu quyết” luyện kim đơn của đạo gia.
Câu “Nước thận từ mi về đầu lưỡi" chính là dạy uốn cong đầu lưỡi để tạo ra tân dịch (nước miếng) lúc hành thiền.[Xem lại chiếc cầu vồng trên bến Lăng vân trong bài Nẻo về bên ấy.]
Ngô Thừa Ân rõ ràng rất tôn trọng đạo Lão, coi Lão là chánh pháp ngang hàng với Nho, Phật. Tây du ký kể rằng tại chùa Lôi âm, khi trao kinh Phật cho Đường tăng, Phật tổ Như lai dặn dò:
“Cái thử nội hữu thành tiên liễu đạo chi ảo diệu.”
Nghĩa là:
Trong đó có phép mầu đắc đạo thành tiên.
(Lê Anh Minh phiên âm, theo bản chữ Hán [TDK 1987: 752].)
Vì cho Nho, Thích, Lão đồng đẳng, xếp chung một bảng giá trị, nên khi trao kinh cho Đường tăng thì Phật tổ cũng dạy:
“Tuy vi ngã môn chi quy giám, thực nãi Tam giáo chi nguyên lưu.”
Có nghĩa rằng:
Tuy là giới luật của cửa Phật nhưng cũng là nguồn dòng của Tam giáo.
( Lê Anh Minh phiên âm, theo bản chữ Hán [TDK 1987: 752].)
Quả thực bao hàm trong Tây du ký là dòng tư tưởng Tam giáo đồng tông hay đồng nguyên. Ngô Thừa Ân và Tây du ký bất hủ là do nhiều yếu tố, nhưng thiết tưởng phần lớn cũng vì tác giả truyện Tây du đã có tư tưởng rất trong sáng, đã siêu vượt lên mọi xu hướng độc tôn về triết giáo.[/SIZE]
Qin Sihuang,
Đọc đoạn đó có lẽ phải thấy cách Ngô Thừa Ân dùng hình ảnh. Bình nước tiểu ám chỉ kim đơn để được trường sinh bất tử chỉ là một thứ cặn bã do trí tưởng tưởng của con người nghĩ ra vì nó phi tự nhiên.
Có sinh ắt có tử. Thân con người được sinh ra thì rồi sẽ phải chết đi, đó là tự nhiên. Cầu mong có thuốc trường sinh là vô lý, là ngược đời.
Cái cách Ngô Thừa Ân nói về sự ngược đời đó rất hay. Con người ta theo tự nhiên phải uống nước vào miệng phía trên rồi thải ra phía dưới. Ở đây "kim đan" được lấy ra từ thân phía dưới của 3 anh em để mấy vị đạo sỹ kia cho vào miệng phía trên. Như thế là ngược đời.
Nhưng ở đó ám chỉ cái ngược đời đó là do con người (sự kết hợp của Ngộ Không, Bát Giới và Sa Tăng) tạo ra.
Tu là sửa cái Tâm để thành tiên, thành Phật, còn kim đan là thuốc, là vật để trị bệnh của Thân. Tu Tâm để thoát khỏi sinh tử thì được, còn dùng thuốc để cho cái thân bất tử là chuyện lố bịch.
Cứ xem các vị đạo sỹ Đạo Giáo tu luyện từ xưa tới nay có ai thành được cái thân bất tử đâu (bất hoại thì có như thiền sư Từ Đạo Hạnh của VN). Cũng chưa thấy có ai có tuổi đời dài hơn người không tu ngoài đời.
Hihihi! tại sao lại suy nghĩ như vậy nhỉ? Cái đoạn 2 Ngài đòi hối lộ cái bình bát thì Sa Tăng nói "Sư phụ đừng cho. nó quý lắm đó!" Có lẽ cái bình bát là sợi dây cuối cùng trói buộc vị Phàm tăng Đường Tam Tạng để trở thành Thánh Tăng. Nếu đã đến cửa cuối rồi lại đi tiếc cái bình bát thì thật là "Si Si và Si". Việc làm của các Chư Phật, Chư Bồ Tát phàm nhân ta mấy khi hiểu được chứ!
Hihihi...
phật cũng tu từ người mà lên , đến đức phật còn chưa nhận mình toàn vẹn cớ sao người đời cứ dăm dắp nói đức phật là hoàn hảo ....
giả như ngài MỤC KIỀN LIÊN ngày xưa mẹ bị nhốt trong ngục sâu còn đi mời cao tăng về lập đàn cúng tế để mẹ ra....nếu ai cũng như ổng thì cứ làm tội đi rồi thuê thầy về cúng là giải hết nghiệp à :)..từ đó cho thấy dù có là thánh là thần thì vẫn có chỗ sai chỗ phạm chứ nói gì ngôn thừa ân =))......
Mấy ông sư tu hành mà cũng rãnh rang đi phê phán 1 tác phẩm điện ảnh thì coi lại cái đạo hạnh của mình đi.
Bạn nói như vậy là sai rồi...đạo hạnh của người ta dù xấu đến mức nào thì chắc chắn cũng hơn được Phật tử chúng ta...Người nên xem lại có lẽ đó là bạn...Còn điều TT.Thích Nhật Từ nói cũng là điều mà nhiều Phật tử đã muốn nói về mặt xấu của bộ phim...Như mình đã nói ở trên...Những người trí ( có lẽ có bạn ở trong đó ) xem bộ phim này thì sẽ không thấy gì...nhưng thử hỏi có bnhiu người được như bạn...chưa kể những người khác tôn giáo sẽ lấy đây làm nhược điểm chung mà phê phán và đánh giá Đạo Phật của mình là như vậy...Mình cũng xin nói thêm 1 điều...Đa số những bộ phim đều có ẩn ý hoặc giáo dục gì đó...Nhưng với bộ phim này thì ẩn ý và giáo dục thì ít mà chủ yếu là những tình tiết hư cấu để làm nổi bật và gây hứng thú cho người xem( làm 1 bộ phim lúc nào và bất cứ đâu cũng vậy, họ đều muốn có được doanh số cao nhât và được nhiều lợi nhuận nhất )...
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nói túm lại phim TDK người ta làm để người TQ xem, người VN ham hố mua về dịch ra rồi xem rồi bàn làm gì. có ai hồi nhỏ mà không thích TDK, mấy bác cứ thích đưa ra lập luận lập trường cứ như là người am hiểu phim ảnh, am hiểu Phật giáo cao thâm lắm vậy. Phật giáo có là từ bên TQ du nhập qua VN từ thời phong kiến. Người ta thờ Phật trước người VN gần cả trăm năm, đọc kinh hơn người VN gần vạn quyển, nói hoạch tẹt ra là người VN xét về khía cạnh Phật giáo còn thua xa tụi Tàu khựa kia mà bên đó có ai ý kiến ý cò gì đâu, mà tác phẩm TDK còn được liệt vào danh sách "4 tác phẩm văn học hay nhất TQ". còn bài báo gì đó năm 1993 hả? ôi dào, VN mình làm phim không bằng người ta, thấy chúng sanh ồ ạt coi toàn phim hongkong TQ mà không thèm coi phim VN ( nói thiẹt chứ đừng buồn, điện ảnh VN còn thua người khác gần chục năm) vào cái thời 1995 bến người ta kỷ xảo điện ảnh ầm ầm mà lúc đó người VN còn chưa biết kỷ xảo điện ảnh là cái gì nữa nên mới viết bài báo chỉ trích, không chỉ riêng TDK mà còn hàng loạt các phim nước ngoài hay thuộc dạng top ten cũng bị mấy tay nhà báo đem ra mổ xẻ không khoan nhượng. Từ đầu đến cuối phim chẳng có gì xấu phải bàn, toàn là nói lên sự từ bi của Phật giáo, hình ảnh nào cho thấy chống lại đạo đức đâu nhỉ. Nếu muốn phán xét 1 ai đó hay 1 cái gì đó hãy nhìn lại mình trước xem mình đã thông hiểu được bao nhiêu rồi, hay chỉ mới đọc vài quyển kinh, niệm vài câu thần chú hay danh hiệu phật rồi có thể đi phê phán cái khác.
mà topic này lâu lắm rồi mà vẫn chưa xong nữa à?
sao bạn biết nhận định chưa toàn vẹn ? cho bằng chứng nào hay là bạn tự thị
bạn có biết bao nhiêu người như mục kiền liên ko ?
đễ cứu 1 người thần lực của 1 người bạn nghĩ đủ à ...phải dùng thần lực của rất nhiều người...cha mẹ bạn chết bạn có dám kêu tất cả chư tăng trên đất nước đọc kinh cầu siêu ko ?
1 đời tự thị rồi nhìn người # theo cách nghĩ của mình ..phải chăng ngu dốt?
Người tu hành nên chú trọng vào Tâm Không trong tứ đại giai Không. Thời gian để xem hết 25 tập phim Tây Du Ký và thời gian suy ngẫm, tìm ra lý lẽ để bình luận 1 bộ phim có đúng tác phong người tu hành không bạn?
Tu hành mà còn tham gia "thị phi", nhận xét 1 bộ phim là cái "Huyễn" thì xem lại mình là đúng rồi?
Còn tôi nói sai thì tôi xin nhận lỗi vậy.
Tùy.
Thì mình đã nói như ở trên rồi...có mấy người nhận ra được cái tốt và cái xấu như bạn...1 bộ phim làm ra chỉ dùng để làm công cụ kiếm tiền mà hư cấu quá về đạo Phật và đạo Lão thì không tốt cho lắm...Còn bình luận là để cho 1 số mem hiểu sai về đạo Phật sẽ hiểu đúng hơn về đạo Phật chứ không phải để phê bình và chỉ trích 1 tác phẩm...Tác phẩm phim mà có lẽ mọi lứa tuổi đều đã từng xem qua ( trong đó có mình ) :D
Nam mô Bồn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Chỉ đơn giản tác giả Ngô Thừa Ân, cho đức thích ca trọng chùa to phật lớn, tiền bạc hai vị đệ tử là A nan và Ca Diếp trong cả đời sống của mình luôn sống thanh minh đúng giới luật mà bị gán ghép vào tội kinh người và lừa lọc là không thể chấp nhận được.
Nếu Ngô Thừa Ân tầm thường thế thì Tây Du Ký đã ko dược ái mộ trong từng ấy năm (đến giờ vẫn còn được ái mộ) .
Toàn là dân vip, trí tuệ có hạng mà lại hay bài xích, cạnh khóe, phân tích bậc cao nhân . Hỏi sao các giá trị đạo đức ngày càng tàn lụi, đạo càng suy đồi .
B/S: Ghen ăn tức ở thế là cùng .