tôi tin chuyện bạn kể, đó k phải là bệnh thần kinh, cũng k phải ảo tưởng, có vẻ b k chỉ có 1 mình, bị như vậy cũng k phải do kiếp này làm chuyện thất đức, b thư nghĩ xem từ bé có gì khác lạ k?
tôi tin chuyện bạn kể, đó k phải là bệnh thần kinh, cũng k phải ảo tưởng, có vẻ b k chỉ có 1 mình, bị như vậy cũng k phải do kiếp này làm chuyện thất đức, b thư nghĩ xem từ bé có gì khác lạ k?
k chỉ có 1 mình là sao hả dieungoc? mình k hiểu. Thật ra thì mình cũng k nghĩ là hồi bé mình có j lạ nữa. Chỉ là hay bị mọi ng kêu già trc tuổi. Mình chưa từng kể lại với ai. Nhưng ngay từ hồi mình chỉ tầm 7 tuổi. Mình đã rất "bệnh hoạn", mình lúc nào cũng nghĩ mình chỉ muốn chết thôi, ghét bố mẹ, lúc nào cũng nghĩ mình chắc chỉ là con nuôi thôi. Mình còn nhớ rõ hồi ấy mình và ng bạn đã tự tử của mình là "có bao h nghĩ đến chuyện tự tử k". tầm 10 năm sau, cô ấy chết và mình thì sống. Gần 10 năm nữa thì mình ngồi đây kể lại chuyện này.
Thế nên mình cũng nghĩ đầu óc mình có vấn đề thật. Nhưng tất cả những chuyện mình kể, 100% là sự thật và mình k hề hoang tưởng lúc đó cũng như khi ngồi đây kể lại.
Dạo này nhịp sinh học của mình rất tệ. Chiều có đi tập yoga, cafe với bạn, loăng quăng phố phường mà k hiểu sao ng cứ buồn bã kinh khủng. Hay mình bị trầm cảm, như bây h, khắp ng đau nhức, thở nhanh, ng cứ muốn rũ xuống, k còn chút sức lực nào. K khéo lại sắp lên cơn loạn thần kinh như hôm qua rồi.
Mình điên rồi
mệt quá, nói chuyện vui 1 tí cho đỡ nặng đầu. Mình đi xem bói với bạn, con bạn lanh chanh hỏi "cô ơi, cô xem cho nó sao kj có ng yêu" thì cô ý bảo là "gặp ai cũng soi từ cái móng chân soi đi thì yêu vào mắt. Mày cứ thử 1 lần như Phò xem, chỉ là trong tư tưởng thôi". haha. Rõ khổ, già r, bảo k có ng yêu mà k ai chịu tin. Tại mình "đoan chính" quá à. Haha. Just kidding. Các bác đừng ném đá e tội nghiệp.
Phỏng ngủ của mình có rộng thật nhưng k chuyển đc vì hiện tại tìm đc nhà hơn chỗ mình đang thuê rất khó. Mình vẫn xem phim hài, vẫn cafe, ăn hàng, shopping, trưng diện, yoga.
Lâu lắm r k có 1 giấc ngủ ngon. Chỉ mong 1 đêm k mộng mị, k bị tỉnh dậy giữa đêm mà sao khó quá. so sad, so stress
b k nên tự chữa 1 mình, mình thấy trong b 1 cơ thể nhg có tới 2 linh hồn, khiến b k thể điều khiển mình. rất khó thỏa hiệp, nếu b cứ như vậy dần dần "con ng t2" kia sẽ lấn dần bạn bây j,sẽ k tốt khi b k thể điều khiển chính mình. Quan trọng là b phải tự thay đổi thôi, cì nó ở trong b, chỉ có b phải dùng ý chí mãnh liệt, sự tinh tấn để lấn át lại nó. Mình k dám kết luận chính xấc điều gì, nhg theo mình b đã bị từ trc đó rất lâu rồi, chẳng qua nó khó phân biệt quá, đến khi tích tụ lại đc nhiều nó mới bộc phát. Cái gì cũng có cơ duyên của nó, sở dĩ để bốc phát đc nó phải có 1 tác nhân khác, tác nhân đó chính là ng bạn của b.
Nó hoàn toàn khác với ý nghĩa là vì bạnkia chết nên b mới thế, mà chính b đã có trc.có thể có những việc b còn bé chưa biết hoặc k nhớ ra đc thôi.
bạn cause nói làm mình chợt giật mình nghĩ lại thì hình như mọi việc với mình nó "trầm trọng hơn" từ đợt mình làm lễ ở 1 điện thờ Phật ở HP. Hôm đó có 1 ng cũng đến để cô chữa cho vì có vong theo (bạn này đi gọi hồn với mẹ ở Đông Tác và bị theo). Hay như hôm tết, như mình đã kể, cái bác giới thiệu cô này với nhà mình có thái độ rất lạ khi nhìn mình, làm mình lúc đó đã nghĩ, chết hay có con "ma" nào theo bác ấy từ buổi lễ (hôm trc đó có 1 buổi lễ đầu năm nhưng nhà mình k tham gia) rồi nó theo mình. Nếu thế thật thì đúng là dở khóc dở cười.
Vì theo lý thuyết thì ng kia (đi gọi hồn ở ĐT và bị theo) thì mình cũng hoàn toàn có thể bị 1 j j đó ở nhà cô ấy theo.
Theo cô ấy thì mình bị duyên âm, cô ấy bảo căn số chỉ là vớ vẩn, là ng ta nói k đúng
@dieungoc: có TH nào 1 cơ thể 2 linh hồn chưa hả bạn? Mình xin lõi, mình k có ý định đùa cợt j đâu nhưng như kiểu 1 bên là thiên thần 1 bên là ác quỷ ấy hả?
Hay là như mọi ng nói, mình bị vong theo (mà thế thì sao lúc thì là nam lúc thì là nữ nhỉ).
Mình cũng k nghĩ là bạn mình lại hại mình vì chơi với nhau 10 năm, thật sự mình chưa làm j có lỗi với nó cả, ngoài chuyện như mình đã kể, mình đã k đủ tốt như mình có thể. Và mình tin là, mình là ng nhớ tới nó nhiều nhất, luôn luôn lúc nào cũng cầu mong nó đc siêu thoát, ra mộ nó cũng chỉ bảo nó về phù hộ cho bố mẹ, em trai nó chứ k mưu cầu j cho mình cả.
Thật sự bây h mình đau dầu quá, mệt quá. chẳng biết mình đang type j nữa.
Mình cũng nghĩ phải tự vượt qua nhưng mình nghĩ mình làm k nổi. Ngay như bây h, mình sắp gục hoàn toàn r
à, còn 1 chuyện hồi mình tầm 5 tuổi j đó, nhà mình có 1 cái ao ở giữa nhà và vườn hoa. Để đi đến vườn hoa thì phải qua 1 lối đi khá nhỏ. 1 hôm 2 chị em mình lang thang ra đó chơi (em mình kém mình 3 tuổi) thì vô tình mình quẹt qua em mình và làm nó rơi xuống ao. Lúc đó, k hiểu sao mình k thấy sợ, đầu óc trống rỗng, cũng k gọi bố mẹ ngay mà cứ nhìn e mình ở dưới ao. 1 lúc sau mình mới gọi bố mẹ (hay bố mẹ tự chạy đến j đó). Lúc đó mình còn nhỏ nên có thể nhớ k chuẩn nhưng thật sự việc đó làm mình thấy mình như 1 con quỷ.
..................................... ...........
.................................................. ...
lắm chấm quá...
k biết có nói j sai trong lúc điên diên tối qua k nữa. Có j mọi ng bỏ qua cho.
tối qua ngủ đc lúc 2h thì 2h30 bị tỉnh giấc. 3h hơn thì ngủ lại đc và ngủ chập chờn đến 6h hơn. Có mộng mị nhưng k rõ ràng, dài lê thê như những ngày trc. Suy ra k phải vì mình nghĩ ngợi linh tinh mà mơ mãnh vớ vẩn như mọi ng nói, vì nếu thế thật thì tối qua lại mơ ác mộng tiếp r
Nghe chừng topic này lắm thầy sinh nhiều ma rồi. Nhiều ý kiến chưa chắc đã tốt đâu bạn. Xem lại các trang trước thấy bạn có nhiều bệnh tật. Sức khỏe không tốt cũng ảnh hưởng đến đầu óc mà.
Sức khỏe mình thật ra thì khá tốt bạn ạ. Cái bệnh đáng sợ nhất thì nó (trộm vía) vẫn còn đang trong giao đoạn chưa phát bệnh (chả biết nói thế nào cho đúng nữa).
Về quê chơi mấy hôm ăn ngủ như heo. Cả ngày chỉ ngủ, ngủ ngon lành k mộng mị, ngủ k thèm đi đám cưới con e họ luôn.
thế mà mới lên Hn đc mấy tiếng tự dưng lại đau đầu (again), tim thì cứ đập bình bịch. Là sao??
Để xem tối nay thế nào.
Ý bạn DN nói bạn có 2 linh hồn là :theo khoa học giải thích đó là hiện tượng đa nhân cách. (đó là theo khoa học ,để bạn dễ hiểu )
Bạn hỏi nhiều nhưng lại có vẻ không tin tưởng vào 1 cách chữa nào cả .
Những cái bạn sợ chỉ là trong giấc mơ. Tạm gọi là những hiện tượng mơ hồ ,mặc dù bạn cảm nhận rất rõ . Nếu nó không thật, thì bạn phải chữa bằng tâm linh huyền bí .Nhưng bạn vẫn do dự và không có lòng thành kình,tin tưởng tuyệt đối . Thì các bạn trên đây ,hay các thầy cũng không thể giúp bạn được.
Hay là bạn thử chữa bằng tâm lý trị liệu đi . Ít nhất thì có thể giải tỏa được điiều gì trong tư tưởng (tiềm thức ) của bạn.
Lúc trước mình cũng bị y như bạn. Thậm chí còn hơn vậy. Nhưng sau này tự nó biến mất hồi nào không biết
Chúc bạn có quyết định sớm và mau trở lại cuộc sống bình thường.
Còn chứng bệnh tay chân bị lạnh. Bác Sa Đại Hiệp nói đúng đó. Nên tìm thầy bắt mạch và hốt thuốc,chứ tây y chữa không hết đâu bạn
Vì mỗi ng nói 1 kiểu nên mình k biết theo ai.
những cái mình sợ thật ra nó k chỉ trong mơ mà sợ nhất là cái cảm giác k bình thường mình hay thấy lúc trc khi ngủ. Đó có thẻ là sợ hãi nhưng k biết nói thế nào nữa. Có hôm thì thấy rất rõ, có hôm thì lại nhơn nhơn ra chẳng cảm thấy j. Còn mộng mị thì làm mình rất mệt vì có ngủ 10 tiếng đi nữa thì chắc mộng mị 9h rồi. Ngủ k sâu nên mệt mỏi.
Dạo gần đây trc khi ngủ có lúc mình còn bị tình trạng tự dưng ng mụ hết cả đi, tự dưng như kiểu thôi miên lạc vào 1 Tg khác mà ở đó hình như ng ta đang cầu khấn/ niệm j đó, có khi thấy cả chiêng trống. Nhưng mình k để bị mụ mị vì cái đó mà cố nghĩ đến cái khác để thoát ra nên cũng k biết chính xác đó là cái j.
hôm qua đi ngủ, tỉnh như sáo sậu, chả sợ ma quỷ nào nhưng vẫn bị tỉnh giấc lúc 5h sáng và ngủ thì mộng mị triền miên