có gớm, không có khổ.
Đính chính với bạn mới, những j đã huyên thuyên ở page 1 k còn giá trị ở thì hiện tại. :oh_go_on: :big_grin: :tongue:
Printable View
Quà
http://data.topdau.com/hinhphim/HelloGhost.jpg
http://thegioivohinh.com/diendan/showthread.php?t=31367
Many thanks DN! Trango sẽ bình tĩnh, thả lỏng, chờ đến hồi kết để biết nhân duyên gì
Phim hay và ý nghĩa, k hề đáng sợ. MỌi ng cùng xem cho vui nha, biết đâu lại "ngộ" ra thêm đc 1 điều j đó. Biết đâu đấy :hee_hee:
Lâu r mới lại bị thức dậy giữa nửa đêm. Ngủ đc 2h30', tỉnh vào "giờ hoàng đạo" r k ngủ lại đc nữa.
Tính viết 1 cái j đó mà k viết nổi, đơn giản vì chẳng có cảm xúc. Không buồn, k lo, k sợ, k cả thấy phiền phức.
Mà nếu viết sẽ viết gì nhỉ và gửi cho ai?
Cho chị hay cho "a chàng đẹp trai" của c và hỏi "tại sao lại là em"?
Viết cho "chấm" và hỏi h này chấm ở đâu, sao lúc này k thường thấy nữa, hay "chấm" cũng k chịu nổi ng ta? Sao "chấm" chẳng khuyên ng ta giùm t?
Bao h thì vở kịch hạ màn nhỉ, bao h thì mọi chuyện đến hồi ngã ngũ, để k phải ở trong cái tình trạng đi k nổi, ở k xong?
Thôi thì cứ cười hì hì đi đã, rồi ngày mai có thế nào thì tính tiếp. Quen rồi mà. Cũng chỉ là thân cát bụi mà thôi. Chỉ cần khi nhìn vào, vẫn thấy cái tâm này nằm nguyên ở đó, và dù thế nào cũng được là mình, không chút suy chuyển.
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh. Cứ tin vậy đi.
P/s: A, chào "chấm"! ở đời có người này người kia, thế giới của "chấm" chắc còn phức tạp hơn nhiều nhỉ. Giá như đừng phạm vào cuộc sống của nhau thì tốt...
Gọi điện cho thầy, kể lể 1 hồi xong mệt phờ ng nhưng tâm thì thấy an vui.
Uhm, đằng nào cũng lỡ r, nếu là nghiệp thì phải gánh. Đã bao h hối hận vì đã chuyến đi đó đâu. Dù bị mắg là "chấp ngã", là "người mà k vì mình thì trời chu đất diệt" thì vẫn chỉ có thể cười khì, lỡ rồi, biết sao h. Thôi thì cười hì hì đi. :peace_sign:
Nắng
Gió
Lá cây
Chim hót
Bàn đá
Mấy đứa con gái, đứa già nhất 27, đứa trẻ nhất 15
Móng tay móng chân cáu bẩn
Quần áo nhem nhuốc nhựa thông, nhọ nồi
Nhớ
3h sáng bị hò dậy đi thiền, chây lười viện cớ mệt, c bênh "nó ốm, để cho nó ngủ"
Nhớ con e sợ c lạnh, khều khều con chị dúi cho cái chăn. Tối trc khi đi ngủ nhất quyết bắt c đọc kinh, dù chỉ vài trang cho ngủ ngon.
Nhớ lần có đứa lôi đi gặp thầy, sợ chị bị sao vì thấy hồi hướng xong cho cứ khóc hoài k dừng lại được
Nhớ hơn 11h, giới nghiêm, rừng núi, trời tối như mực, mấy đứa con gái bấu chặt tay nhau đi tìm con e út
Hôm nay cũng nắng, cũng gió, cũng tiếng lá cây xào xạc. e chẳng tiếc những ngày xưa (mới có chưa tới 1 tháng chứ mấy), chỉ buồn.
Cố lên nào ♥ :big_hug:
http://d.f5.photo.zdn.vn/upload/orig...62_574_574.jpg
hehe. thỉnh thoảng hâm hấp tí cho tâm hồn nó đỡ khô càn ấy mà. Chứ có j đâu mà cố với k cố đâu. hì
trời ơiiiii bé G lẽ nào thích con gái???
Muốn chết à http://blog.uhm.vn/emo/binhsua/167.gif
Cảm giác này là sao?
Buồn?
Sợ?
Bất lực?
Mọi chuyện dần dần sáng tỏ?
Muốn khóc quá, cho nhẹ đi
Muốn gọi cho 1 ai đó để đc nghe mắng
phải khi nào tỷ mất đi điều gì đó tỷ thật sự rất yêu quý...
tỷ mới có thể có được cảm giác bất cứ điều gì còn lại hiện tại đều là vô giá...
À, cảm ơn Lu nhé! tỷ hiểu, và k biết sẽ ra sao nếu như t rơi vào tình huống đó. tỷ chỉ có 1 ng bạn đã mất mà tỷ đã tối nào cũng khóc ướt nhẹp gối (theo nghĩa đen) suốt 1 năm trời, và ám ảnh đến tận bây h đến mức thành tật ở cổ. Nên t cũng k biết nếu t là Lu thì t vượt qua thế nào. Nên t rất khâm phục Lu.
Nhưng Lu này, Lu biết vì sao t vào forum này không? Từng câu t than thở, từng tiếng thở dài, từng giọt nc mắt ở trên này,chưa bao h là vì đời thường hay chuyện tình cảm này nọ cả. tỷ có lý do nên mới than thở ở trên này chứ k p ở bất cứ đâu khác. Vì cái j làm t đau, t buồn, t sợ, t bất lực.. thì nó chính là đây: Tg vô hình.
Có những cái t k kể, những điều nói k đầu cua tai nheo, nhưng nỗi buồn này, h k còn dành cho t nữa.
Có những cái khiến t sợ và hoang mang vì t k biết tại sao lại là t, nguyên cớ vì đâu, liệu t có luôn giữ đc cái bản tâm này trc mọi chuyện sẽ xảy ra hay không.
Có những cái khiến t bất lực vì t thấy, t cảm nhận đc nỗi đau, t muốn làm j đó mà t k làm nổi, t chỉ là 1 ng bình thường, quá đỗi bình thường, trc h vô thần vô thánh.
...
Dù sao cũng cảm ơn Lu nhiều!
Luna cảm nhận được suy nghĩ của tỷ!
nhưng k biết nói sao tỷ hiểu!
rồi sẽ đến một ngày tỷ sẽ biết mọi đau khổ trên thế gian này giống như một trò chơi của Thượng Đế, như thế nào mới là chiến thắng?
Vì nó chẳng có chiến thắng hay thất bại, nó là những bậc cầu thang.
Chúng ta sẽ phải chấp nhận điều đó!
Nh theo cách mà chúng ta muốn.
nhật ký
"chấm" nay k là chấm nữa, chấm quá lớn để gọi là chấm rồi. Nhưng k đủ can đảm để bình tĩnh xem là gì, là ai. Dù k hề nghĩ sẽ bị hại hay hù dọa. Và cũng quen với sự có mặt của "chấm" gần tháng nay rồi.
Khóc tu tu (nhục thật), chắc'chấm" cũng thấy đáng thương nên thôi, k "bắt" thấy nữa.
Đi đọc kinh, hồi hướng cho bạn và các vong linh khác, cho "a đẹp trai của c". Dù biết bạn giờ này k còn ở đây nữa rồi, "người ta" giúp t bắt bạn ở dưới đó r còn đâu, dù đó cũng chẳng phải là ý nguyện của t. Đọc đc nửa quyển thì đi ngủ. Vừa ngủ vừa tụng niệm tiếp đc 1 tiếng rồi lại dậy. Sao hôm nay chia 2 lần ra đọc mà thấy mệt hơn mấy hôm trc.
Lăn qua bên này bên kia k ngủ được.
Lúc tỉnh, lúc mơ, mơ mơ tỉnh tỉnh chẳng biết đằng nào mà lần nữa. Rồi thì cúm (ai bảo tắm đêm, mắng hoài k nghe), vật hết bên này qua bên kia.
Trời sáng rồi.
Mình chằng phải đã mong tới lúc mọi thứ rõ ràng sáng tỏ sao? Vậy sao khi có cơ hội thì lại hèn nhát bỏ chạy và phủ nhận. Mình vẫn chẳng khác j những ngày tháng trước?
"Kẻ phàm phu chưa hợp chân đế, phải lấy tướng trong mộng, nếu mộng thấy một tướng, tức là diệt được một tội, thấy năm mộng tức là diệt được tội ngũ nghịch, người đó đêm mộng thấy mình muốn qua sông lớn, đi trên một cái cầu lớn nên biết người đó quyết định được độ thoát, người đó hoặc khi mộng thấy mình cùng người tắm gội, trời mưa xuống mình, nên biết người đó quyết định được thanh tịnh, người đó hoặc khi mộng thấy mình vào trong đại hội với các vị Sa môn ngồi theo thứ tự, nên biết người đó là chân Phật tử, người đó hoặc khi mộng thấy mình vào trong tháp tự, nhìn thấy tượng Phật và Bồ tát to lớn đẹp đẽ, nên biết người đó đã được chính môn, người đó hoặc khi mộng thấy mình được quả rồi tự ăn, nên biết người đó lại được quả báo."