Kính huyng Thuongdan:
Huynh có thể tìm các bài giảng của sư Giác Khang về kinh 66 và tiến trình của ngũ uẩn để xem thêm.
- SMC xin phép được nói theo cách hiểu của bản thân, mong rằng sẽ góp được một ý nhỏ nào đó, và mong nhận được nhiều cách giải thích khác.
- HÀNH UẨN (uẩn = tập hợp). Vậy, Hành uẩn là tập hợp những hành vi tạo tác (hình thành và tạo tác) của tâm, thuộc về ý chí. Nói cách khác, Tâm thuộc (thuộc chứ không phải là) Hành Uẩn - tức Tâm Hành! Những gì mà chúng ta hay gọi là "nghiệp" (hành vi tạo nghiệp) cũng thuộc nhóm Hành Uẩn này. Chức năng của nó là hướng dẫn tâm ý (ý hành) thực hiện hành vi (thiện, ác, tốt, xấu).
VD: miệng nói là do hành uẩn điều khiển. Còn nghĩ sẽ nói điều gì (tốt, xấu) là do Tưởng hỗ trợ. Và nhận biết mình đang nói gì là Ý Thức.
Do Hành Uẩn này tập khởi do Xúc, và Xúc đoạn diệt thì Hành cũng đoạn diệt. Nên Hành Uẩn cũng có 6 Hành (Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp).
===> Do đó, trong cái thân này, TÂM chính là tập hợp của (Thọ Tưởng Hành Thức), chứ không có 1 cái Tâm nào đứng riêng biệt, hoặc trong ngũ uẩn - hoặc ngoài ngũ uẩn! Do đó, cũng không có 1 cái "ngã", 1 cái "tôi" cái "ta" nào tồn tại độc lập, vĩnh viễn, tự có, hằng có!
[Phật pháp] và [Phật Giáo] 2 khái niệm này nghe na ná như nhau nhưng lại là khác nhau
+ [Phật giáo] là dòng tôn giáo được sáng lập bởi Đức Thích Ca
+ [Phật pháp] là tất cả các pháp môn đưa tới sự giác ngộ giải thoát tức là giúp đắc chính quả ( thoát khỏi tam giới và lục đạo luân hôi )
Như vậy khái niệm [Phật pháp] bao trùm khái niệm [Phật giáo] và nếu hiểu đúng thì Đạo Giáo , Thiên Chúa Giáo hay Ấn Độ Giáo hoặc bất cứ 1 pháp môn nào đưa con người ta đạt tới sự giác ngộ giải thoát thì ta đều có thể coi đó là [Phật pháp]
Ai cũng có lòng từ bi hầu như là ko dùng đến. Bởi vậy khi Đức Phật thuyết pháp hay nói hai chữ TỪ BI
Ai cũng biết câu dạy của Phật : HƯỞNG SỰ LỢI DƯỠNG CỦA BÁ TÁNH KHÔNG CHỊU BÁO ÂN SẼ MANG LÔNG ĐỘI SỪNG ĐỂ TRẢ NỢ ( đại loại vậy) nhưng thường chọn hướng mang lông đội sừng
Con người có tất cả các loại TỪ và đều được sử dụng, chỉ có 1 TỪ ko sử dụng mà cầu tìm lung tung đó là TỪ BI he he
- Lành thay!
Đạo Phật không phải là hai chữ “Phật giáo” trên tấm thẻ căn cước.
- Đạo Phật là Thánh đạo tám ngành: chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định.
- Phật giáo: là những lời dạy của Đức Phật (về khổ và con đường diệt khổ)
Vậy những ai đang đi trên thánh đạo tám ngành, dù có mang danh là “Đạo Phật” hay không, thì đó cũng là Phật tử trong giáo pháp của Đức Phật.
Những ai mang danh là “Đạo Phật” mà không thấy biết, không hành trì thánh đạo tám ngành, sống phóng túng, ác giới với quan niệm con đường đó sẽ đem lại hạnh phúc, thì cũng không phải là Phật tử trong giáo pháp của Đức Phật.
“27. - Này Subhadda, trong pháp luật nào không có Bát Thánh đạo, thời ở đây không có đệ nhất Sa-môn, ở đây cũng không có đệ nhị Sa-môn, cũng không có đệ tam Sa-môn, cũng không có đệ tứ Sa-môn. Này Subhadda trong pháp luật nào có Bát Thánh đạo, thời ở đây có đệ nhất Sa-môn, cũng có đệ nhị Sa-môn, cũng có đệ tam Sa-môn, ở đấy cũng có đệ tứ Sa-môn. Này Subhadda, chính trong pháp luật này có Bát Thánh Ðạo, thời này Subhadda, ở đây có đệ nhất Sa-môn, ở đây cũng có đệ nhị Sa-môn, cũng có đệ tam Sa-môn, cũng có đệ tứ Sa-môn. Những hệ thống ngoại đạo khác đều không có những Sa-môn. Này Subhadda, nếu những vị Tỷ-kheo này sống chơn chánh, thời đời này không vắng những vị A-la-hán.
Này Subhadda, năm hai mươi chín,
Ta xuất gia hướng tìm chân thiện đạo.
Trải năm mươi năm với thêm một năm
Từ khi xuất gia, này Subhadda,
Ta là du sĩ tu Trí, tu Ðức.
Ngoài lãnh vực này, không có Sa-môn đệ nhất cũng không có Sa-môn đệ nhị, cũng không có Sa-môn đệ tam, cũng không có Sa-môn đệ tứ. Những hệ thống ngoại đạo khác đều không có những Sa-môn. Này Subhadda, nếu những Tỷ-kheo sống chơn chánh, thì đời này không vắng những vị A-la-hán.” trích Đại Bát Niết Bàn.
PHÁP BỐ THÍ : Bố thí là một việc làm vượt trên tất cả nếu đúng nơi, dùng 2 từ BỐ THÍ không đúng chỗ sẽ trở thành thảm họa he he
Chê đạo người ta, khen đạo mình là nguồn gốc của sự đánh nhau ( trích )
Thân chào đạo hữu Thuongdan! Thật hoan hỉ khi biết đạo hữu đang tìm hiểu về kinh phật gốc và Noname cũng hiểu thật khó khăn cho ai bắt đầu con đường như vậy! Nếu không phiền mời đạo hữu add zalo của Noname theo số 0963379980, hy vọng Noname có thể phần nào giúp đạo hữu dễ đọc và học hơn! Còn đạo hữu nào khác cũng muốn tìm hiểu về đạo Phật gốc mời add nhé! Thân chào các đạo hữu!
Người trí nói y cứ trên sự thật, không khen mình - chê người! Còn người nào có thấy khen-chê thì quý vị... CHẤP rồi! :8: (cái lối nói 3 phải đôi khi cũng hữu dụng gớm) :21:
NHỮNG KẺ HỦY BÁNG KINH ĐIỂN ĐẠI THỪA ĐÓ ĐÃ DÙNG TAI, MẮT, MŨI, LƯỠI, THÂN, Ý TẠO RA ĐỦ THỨ ÁC NGHIỆP, NÊN KHI HỌ SINH LÀM NGƯỜI THÌ THÀNH NHỮNG KẺ MẮC BỊNH TÂM LÝ BIẾN THÁI, TRỞ NÊN VÔ TRI, VÔ GIÁC
Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh (Tứ Chủng Thanh Tịnh Minh Hối) trong Kinh Lăng Nghiêm là:
1. Ðoạn dâm (dứt dâm dục)
2. Ðoạn sát (dứt giết hại)
3. Ðoạn thâu (dứt trộm cắp)
4. Ðoạn vọng (dứt nói dối).
Bốn điều đó tương quan rất chặt chẽ với nhau. Nếu phạm giới dâm thì dễ dàng phạm giới sát và cũng dễ dàng phạm giới thâu, tức là ăn cắp, và giới vọng ngữ tức là nói láo. Bởi vì phạm giới dâm thì sát, đạo, vọng, đều đã bao gồm trong đó rồi, cho nên tuy chia làm bốn, nhưng hợp lại mà nói thì là nhất thể!
Phật thật là vô cùng từ bi, hết lòng hết dạ dạy bảo chúng ta hết sức rõ ràng Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh. Tuy nói rõ như vậy, nhưng có người lại không tin. Không phải chỉ có một số người không tin mà thôi, trong đó, những kẻ không tin lại là những học giả, những vị giáo sư, những kẻ xuất gia không giữ giới luật. Những người đó không có niềm tin nên không có cách gì cải thiện, cũng không cách gì để bài trừ cái gốc tà kiến của họ được; bởi vì những điều hiểu biết sai lầm của họ đã chằng chịt, thâm căn cố đế, làm cho họ mất lòng tin và công nhiên cho rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả tạo!
Trong các bộ kinh mà Phật nói ra, Kinh Lăng Nghiêm là một bộ kinh hết sức trọng yếu. Dù cho các vị học giả, giáo sư, những kẻ không giữ giới luật, cho đến những kẻ dùng đủ thứ thần thông, hiện ra mười tám phép biến hóa, tới nói với tôi rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả đi nữa, thì tôi cũng không tin được! Tại vì sao? Bởi vì Kinh Lăng Nghiêm dạy đạo lý hết sức chân chính, chỉ căn bịnh của chúng sinh hết sức rõ ràng; đó là "vô minh tội nghiệp." Kinh này chính là "đối bịnh cho thuốc," là lời khuyên răn rõ ràng nhất. Song người ta không ai muốn uống thuốc đắng, mặc dù thuốc hay thì quá đắng, khó mà chịu nổi. Nên dù có bậc thầy thuốc giỏi đưa toa thuốc ra thì họ cũng vất đi không dùng, nói rằng thuốc chẳng có hiệu lực gì, rằng thứ thuốc này chỉ để lừa người ta. Như vậy đúng là tự mình lừa mình và lừa người khác, tự mình làm hại mình rồi hại người khác vậy!
Bởi vậy cho nên những kẻ không hiểu biết cứ chạy theo những người này, nói rằng có những vị học giả danh tiếng như vầy, có những nhà giáo sư nổi tiếng như kia, hoặc có những vị Ðại Pháp Sư có tên tuổi như nọ nói rằng Kinh Lăng Nghiêm này là giả; rồi họ chạy theo những người đó như những kẻ đui đi theo những người mù, cùng nhau kẻ xướng người họa. Người ta nói làm sao thì họ nói làm vậy, do đó rốt cuộc tà thuyết đầy dẫy.
Nếu thật sự đúng như vậy, tức Kinh Lăng Nghiêm là giả, thì các vị trong Phật Giáo không cần phải giữ giới luật làm gì, cũng không cần nghe Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh này làm gì, và cũng không cần biết đến Năm Mươi Thứ Ấm Ma là ra sao, tất cả mọi thứ đều nhất tề vất bỏ hết! Các vị thử nghĩ coi, loại người như vậy thật là ác độc vô cùng; nếu những người như thế đó mà không bị xuống Ðịa ngục Cắt Lưỡi thì thật là không còn công lý gì nữa!
Mới đây tôi có nói đến một em bé bị bịnh thần kinh (em bé này có bịnh tâm lý biến thái, hành vi quái dị, toàn thân đều có bịnh). Ðứa bé này sở dĩ bị bịnh là vì kiếp trước đã từng hủy báng kinh điển Ðại Thừa, tạo nên tội nghiệp đọa địa ngục Vô Gián, bây giờ sinh ra làm người phải chịu quả báo như vậy. Ðó cũng là vì loài người chúng ta không hiểu đạo lý, lại còn tự cho mình là hay là giỏi, rồi công nhiên tạo ra đủ thứ tội nghiệp, còn trợn tròn mắt mà nói láo. Hành động như vậy thật là mất hết lương tri, lương năng, làm cho bản hữu trí huệ của mình bị hủy diệt đi; thật là đáng thương thay!
Bởi những kẻ hủy báng kinh điển Ðại Thừa đó đã dùng tai, mắt, mũi, lưỡi, thân, ý tạo ra đủ thứ ác nghiệp, nên khi họ sinh làm người thì thành những kẻ mắc bịnh tâm lý biến thái, trở nên vô tri, vô giác, đến khi thọ ác báo rồi, lại còn cho rằng mình là hay là giỏi lắm!
Chúng ta không nên dùng cái "thông minh giả" của mình mà hủy báng lời Phật. Nào là những kẻ rất có tiếng tăm, nào là những nhà học giả trứ danh, nào là những vị giáo sư uyên bác, nào là các vị Pháp Sư nổi tiếng, một khi họ nói ra lời hủy báng Phật Pháp thì vô hình trung, lời nói của họ sẽ ảnh hưởng đến trăm ngàn vạn ức, vô lượng, vô biên người khác, khiến cho những người đó đánh mất đi lòng tin chơn chính. Cho nên các vị thấy, tạo ra tội nghiệp như vậy không phải là tai hại vô cùng sao? Trăm ngàn kiếp về sau, họ sẽ đầu thai làm kẻ thọ quả báo, trở thành những người câm! Bởi vì họ làm hại tri kiến của kẻ khác, nói lên những lời khiến kẻ khác hiểu lầm đạo lý, như thế thật là vô cùng nguy hại!
Các vị hãy nghĩ coi, vì sao những người đó cho rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả tạo? Là bởi vì họ không thể làm được Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh: Không dâm dục thì họ không thể làm được, không sát sinh thì họ cũng chẳng làm nổi! Không trộm cắp thì ở trên bề mặt có thể nói rằng họ không trộm cắp, nhưng thực sự có rất nhiều học giả, giáo sư thường lấy trộm văn chương của học sinh hay của kẻ khác rồi vá víu lại để làm của mình; nếu đem vật sở hữu của kẻ khác mà làm của mình thì đó chính là trộm cắp vậy! Nếu một ngày nào mà họ nói những lời lừa dối học sinh thì ngày đó họ đã nói láo rồi! Ðương nhiên không phải tất cả những vị học giả hay giáo sư đều như vậy, song ở trong hàng ngũ những người đạo đức luôn luôn có vô số những kẻ gian dối tác hại.
Bởi vì không làm được Bốn Ðiều Răn Dạy Về Tánh Thanh Tịnh đó nên họ sợ hãi, và không thể chấp nhận lý luận trong Kinh được. Nếu họ chấp nhận lý luận của Kinh thì họ không thể tồn tại, và dĩ nhiên họ sẽ mất đi địa vị của họ. Nhưng họ lại không muốn như vậy nên mới làm trái với lương tâm, mới nói rằng Kinh Lăng Nghiêm là giả. Khi có ý nghĩ như vậy là họ đã phạm tội lớn tày trời:
"Khoát đạt không,
Bát nhân quả,
Mãng mãng đãng đãng, Chiêu ương họa."
Nghĩa là:
"Phủ nhận hết mọi thứ,
Bác bỏ luật nhân quả,
Thì tự chuốc lấy tai ương."
Trong tương lai họ sẽ thọ lãnh quả báo đọa địa ngục Vô Gián, lúc đó họ có hối lỗi thì không còn kịp nữa!
Hòa Thượng Tuyên Hóa (Tổ Sư Giác Ngộ Đời Thứ Chín Của Quy Ngưỡng Tông)
Vâng, trích kinh sách ghi lại lời Phật thì được cho là chấp chữ, chấp văn tự.
Vậy mà cứ đem những bài luận của những người (được xưng tụng) là Tổ tràn đầy khắp diễn đàn, hầu như trong mọi topic thì được, là tốt, là không chấp!
Tổ giỏi hơn Phật rồi!
"Tổ thì nó đội lên trên
Phật thì đạp xuống, họ quên Phật rồi!
Kinh Phật nó bảo "đồ tồi",
Kinh Tổ nó bảo "một trời cao siêu"
Nó học kinh Tổ sớm , chiều
Kinh Phật nó bỏ tiêu điều một nơi
Vì Tổ bày cho nó chơi,
Cổ suý dục lạc, sống đời lợi - danh.
Ru ngủ bao kiếp chúng sanh
Đào nguyên cái hố Tử - Sanh chôn người
Nó dạy tu pháp chây lười
Mấy câu kiến tánh - hết đời nhăng răng."
1/ Thông suốt kinh điển, giới luật ko phạm
2/ biết kinh điển, giới luật ko phạm
3/ Vô ngại biên tài, phạm giới luật
Theo bạn 3 trường hợp trên trường hợp nào là phật tử chân chính và
Cũng theo bạn , trường hợp nào là trường hợp gây tranh cãi he he
Xưa có 1 đại thiện nhân quyết định công đức cho một ngôi chùa một khoản tiền lớn để ấn tống "kinh nhân quả" để phát cho mọi người . Trong chùa có một vị sư nảy lòng tham bèn ỉm đi khoản tiền đó . Vì đáng lẽ ra số sách đó mà được in ra sẽ có hàng ngàn hàng vạn người đọc được thì sẽ có hàng trăm , hàng ngàn người biết đến luật nhân quả mà sống đời lương thiện , đức hạnh hơn nhưng do vị sư này ỉm đi nên những người đó cuộc đời của họ không được tốt lành thêm đúng như nó vốn có . Sau này vị sư này chết đi bị đọa vào địa ngục , ông ta kêu khóc thì có 1 vị thần nói với ông ta là : " Ông không biết ông đã gián tiếp hủy đi cuộc đời của hàng ngàn người rồi à , họ mà đọc được kinh thì có khi họ đã giác ngộ sống đời lương thiện , tử tế.... "
Chúng ta thấy đấy nhiều khi mọi việc có liên quan nhân duyên với nhau rất chặt chẽ , đúng là nhiều khi " 1 đốm lửa nhỏ thiêu cả rừng công đức "
Câu này hình như của Phật nói trong đại trí độ luận cảnh báo những đại đệ tử, sợ ko chính xác nên tui để trích, bạn nào nhớ chính xác xin vui lòng xin cái link hoặc xác nhận cũng được. Nhưng tui chắc chắn rằng Ôn Thiện Trí giảng đại trí độ luận có nói câu này he he, ko khéo có ai đó nghĩ tui trích câu nói của Tổ Tầu he he
- Vâng, bạn đã nhớ nhầm. Luận là trình bày, diễn giải. Bộ luận "Đại Trí Độ" không phải kinh Phật, mà là Luận do sư Long Thọ (ra đời sau khi Phật Thích Ca nhập diệt khoảng 500 năm) trước tác.
Vậy theo bạn, chắc là nên vỗ tay, tán thán, ngợi khen những "thánh" ôm boom tự sát! Như vậy là hòa bình cho cả TG,phải không ạ?
Đạo Phật dạy chúng ta PHÂN BIỆT (chánh kiến, chánh tư duy) chứ không phải KHÔNG BIẾT PHÂN BIỆT !
SỰ KHÁC NHAU GIỮA TÂM PHÂN BIỆT VÀ TÂM BIẾT PHÂN BIỆT
1. Tâm Phân Biệt
Người có tâm phân biệt (phân biệt đối xử) <-- Là người do bị chi phối bởi ái mạn nghi cá nhân nên nhìn chánh thành tà, nhìn tà thành chánh, nhìn ngu thành trí, nhìn trí thành ngu, nhìn tốt thành xấu, nhìn xấu thành tốt, nhìn thúi ra thơm nhìn thơm ra thúi..v..v..đảo lộn sự thật bởi yêu gét cá nhân mà tâm phân biệt thiên vị đối xử.
2. Tâm Biết Phân Biệt
Người có tâm biết phân biệt (có chánh tri kiến) <-- Là người không để ái mạn nghi cá nhân xen lẫn nên nhìn đúng bản chất sự thật, thấy chánh là chánh, thấy tà là tà, thấy ngu là ngu, thấy trí là trí, thấy tốt là tốt, thấy xấu là xấu, thấy thơm là thơm, thấy thúi là thúi....v..v..thấy khổ đúng thật là khổ, thấy khổ tập đúng thật là khổ tập, thấy khổ diệt đúng thật là khổ diệt, thấy con đường đưa đến khổ diệt đúng thật là con đường đưa đến khổ diệt (Bát Chánh Thánh Đạo).
===> Ông Long Thọ thì không thể hơn được Phật Gotama. Tin Phật an toàn hơn tin Tổ !
- Cái này giống như chuyện chúng ta hay dạy trẻ em khi ăn thì ăn cho cẩn thận, đổ cơm phải lượm lên ăn, không thôi chết xuống Diêm Vương ăn dòi!
Câu chuyện này làm SMC nhớ đến mấy cái đoạn clip hài mà vì một điều gì đó lôi kéo đến những chuyện to lớn. Chẳng hạn: thằng ăn xin đi xin ăn. Ông nọ không cho. Thằng ăn xin khóc:
"Ông ơi, ông mà không cho con, con sẽ đói chết. Con chết đi bỏ lại mẹ già con thơ. Mẹ con vì buồn mà cũng tự vẫn chết theo. Con con sau này phải đi ăn xin, ở đợ, bị người ta đánh đập tàn nhẫn. Rồi nó uất ức đốt nhà gia chủ, nhà chủ cháy làm cháy lan ra đống rơm, thiêu rụi cả làng. Đám cháy bén qua làng kế bên, đúng lúc chiếc xe chở xăng chạy qua, làm một cái "Bùm"....v..v...."
=> Câu chuyện giá trị ở chỗ nhằm truyền tải thông điệp "không tham lam". Nhưng diễn giải ra vì vậy mà cả đám người bị đọa địa ngục vì vị thầy kia là hoang đường! Vì rõ ràng đức Phật đã dạy: không ai có thể chịu được nghiệp cho ai! Tự làm tự nhận... Vì bản thân những kẻ không biết làm lành lánh dữ, thì họ rơi vào đọa xứ là chuyện tất nhiên!
Lời dạy Bậc Đạo Sư:
7) -- Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ do tự mình làm ra? Thế Tôn đáp:
-- Không phải vậy, này Kassapa.
8) -- Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ do người khác làm ra? Thế Tôn đáp:
-- Không phải vậy, này Kassapa.
9) -- Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ do mình làm ra và do người khác làm ra? Thế Tôn đáp:
-- Không phải vậy, này Kassapa.
10) -- Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ không do tự mình làm ra, không do người khác làm ra, khổ do tự nhiên sanh? Thế Tôn đáp:
-- Không phải vậy, này Kassapa.
11) -- Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ không có?
-- Này Kassapa, không phải khổ không có. Khổ có, này Kassapa.
12) -- Như vậy, Tôn giả Gotama không biết, không thấy khổ.
-- Này Kassapa, không phải Ta không biết, không thấy khổ. Này Kassapa, Ta biết khổ, này Kassapa, Ta thấy khổ.
13) -- Ðược hỏi: "Tôn giả Gotama, khổ có phải tự mình làm ra", Ngài trả lời: "Không phải vậy, này Kassapa". Ðược hỏi: "Tôn giả Gotama, khổ có phải do người khác làm ra?", Ngài trả lời: "Không phải vậy, này Kassapa". Ðược hỏi: "Tôn giả Gotama, khổ có phải do tự mình làm ra và do người khác làm ra?", Ngài trả lời: "Không phải vậy, này Kassapa". Ðược hỏi: "Tôn giả Gotama, có phải khổ không do tự mình làm ra và không do người khác làm ra, khổ do tự nhiên sanh?", Ngài trả lời: "Không phải vậy, này Kassapa". Ðược hỏi: "Tôn giả Gotama, có phải khổ không có?", Ngài trả lời: "Không phải khổ không có. Khổ có, này Kassapa". Ðược hỏi: "Như vậy Tôn giả Gotama, không biết, không thấy khổ?", Ngài trả lời: "Này Kassapa, không phải Ta không biết, không thấy khổ. Này Kassapa, Ta biết khổ, này Kassapa, Ta thấy khổ". Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy nói lên cho con về khổ, bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết cho con về khổ.
14) -- Một người làm và chính người làm ấy cảm thọ (kết quả). Này Kassapa, như Ông gọi ban đầu "khổ do tự mình làm ra", như vậy có nghĩa là thường kiến. Một người khác làm và một người khác cảm thọ. Này Kassapa, như vậy đối với người bị cảm thọ, được xảy ra như: "Khổ do người khác làm ra", như vậy có nghĩa là đoạn kiến.
15) Này Kassapa, từ bỏ hai cực đoan ấy, Như Lai thuyết pháp theo con đường trung đạo. Vô minh duyên hành, hành duyên thức, thức duyên danh sắc, danh sắc duyên lục nhập, lục nhập duyên xúc, xúc duyên thọ, thọ duyên ái, ái duyên thủ, thủ duyên hữu, hữu duyên sinh, sinh duyên lão tử... Như vậy là toàn bộ khổ uẩn này tập khởi. Nhưng do ly tham và đoạn diệt hoàn toàn vô minh, các hành diệt. Do các hành diệt nên thức diệt... (như trên)... Như vậy là toàn bộ khổ uẩn này đoạn diệt.
16) Khi được nghe nói vậy, lõa thể Kassapa bạch Thế Tôn:
-- Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn! Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn! Bạch Thế Tôn, như người dựng đứng lại những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày ra những gì bị che kín, chỉ đường cho kẻ lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy sắc. Cũng vậy, Chánh pháp đã được Thế Tôn dùng nhiều phương tiện trình bày, giải thích. Và nay con xin quy y Thế Tôn, quy y Pháp, quy y chúng Tỷ-kheo. Bạch Thế Tôn, con xin xuất gia với Thế Tôn, con xin thọ đại giới.
Tương Ưng Bộ Kinh - Samyutta Nikàya
Tương Ưng Nhân Duyên
XVII. Loã Thể
:53::53:
đoc hiểu chít liền :21::21:
trong câu nói của Huynh Richardhieu05 có 3 chử theo thứ tự
* từ trên xuống : Tánh - Pháp - Kiến
* từ dưới đi lên: Kiến - Pháp - Tánh
( trên -dưới = trực diên )
chử Tánh chỉ còn là Âm chử viết đả bị thất truyền ,và chỉ có ở tiếng Viêt không có môt ngôn ngử nào trên thế giới có ngay cả tiếng Hán.
khi tra tự điển chỉ có đồng nghỉa là Tính .
Học chử Tính không đủ để hiểu và hành 1 cách chính xác .
ví dụ .
* Lảo gia gọi là Đạo được thể hiên thái cực đồ ( thái hư ).
*Khổng gia gọi là Nhân đươc thể hiện Quân Thần.
*Phât gia gọi là Niết Bàn đươc thể hiên Tâm Thân .
vài hàng với Huynh Richardhieu05 .
chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tâp.
:53::53:
Muôn kiếp các con chịu lạc đường
Thấy vầy thấy mới động lòng thương
Nên đoan thệ với hàng tiên phật
Lập đạo không thành chịu tội ương
trích hồng thệ của đức Cao đài tiên ông đại bồ tát
He he nghe nói kinh bát nhã có trước khi ngài Linh Thọ ra đời ngài Long Thọ luận bộ này gọi là đại trí độ ko biết đi lòng vòng như thế nào được ôn Thiện Siêu dịch ra tiếng việt. Bắc truyền có kinh bát nhã , nam truyền có kinh vô ngã tướng .tui vẫn là học trò còn nhiều phạm lỗi nên ko thể thẩm định năng lực của quý Sư Phụ( mong lượng thứ)cũng như một anh học trò còn cắp sách đến trường ko thể đánh giá thầy trường này giỏi hơn thầy trường kia he he
He he khi xưa tui còn nhỏ, sư huynh tui thường tiếp khách tui là kẻ dựa cột hầu trà , khi đàm đạo về pháp sư huynh thường bảo tui đi ra ngoài ( sư huynh biết tui ko vui ) mấy hôm sau sư huynh gọi tui vào an ủi. Sư huynh nói : anh ko tiếc và mất mát gì trong buổi đàm luận với quý vị đồng môn, em bây giờ sáu thời ko đủ, giới luật ko nghiêm dựa cột đứng nghe sau này thành kẻ nói hớt , nói lời thị phi lấy lời Phật che đậy. Giống như hữu hầu che đậy tả hầu bốc ăn he he
- đúng vậy, học thuyết Tánh không đã có trước khi ông Long Thọ ra đời! Ông Long Thọ sinh ra trong dòng dõi Bà La Môn và ở thời của ông, học thuyết Tánh Không này được phát triển rực rỡ. Nên cũng có nhiều học giả cho rằng: học thuyết Tánh Không xuất phát từ Bà La Môn nhằm hủy hoại giáo pháp Duyên Khởi của đức Phật Gotama (Thích Ca Mâu Ni). <--- Điều này không quan trọng!
- Bản kinh Vô Ngã Tướng (Duyên Khởi) như một "tiếng gầm sư tử", bạt trừ toàn bộ 62 luận thuyết của các hệ phái, trường phái triết học lẫn tôn giáo thời Đức Phật Gotama tại thế. (tham khảo thêm kinh Phạm Võng - Trường Bộ Kinh để biết 62 luận điểm của các học thuyết thời Phật tại thế ở Ấn Độ).
Còn bản kinh Bát Nhã (ban đầu) nội dung cũng gần tương tự kinh Vô Ngã Tướng. Theo SMC, kinh Bát Nhã này dựa theo sự kiện Đại đức A-nan vấn đạo với Đức Phật về "Không", và từ đây Phật thuyết về "vô ngã" (vô ngã tánh, vô ngã tướng). Tuy vậy, khi chúng được truyền sang Trung Hoa, vì để có thể phát triển Phật giáo ở nơi mà Khổng - Lão là quốc giáo thì phải "thay đổi đôi chút", nên mới có cái gọi là "Tam Giáo Đồng Nguyên". Tánh Không của Long Thọ bị diễn giải ngày càng sai lệch, cùng với thuyết Vô Vi của đạo Lão đang thịnh hành thì trở thành một chủ thuyết mới - Phật Tánh, Như Lai Tánh, là cái nôi của Lão Giáo Thiền Tông Trung Hoa. Sau đó, VN bị Trung Quốc đô hộ khoảng 2.000 năm, mọi văn hóa - gốc tích người Việt gần như bị xóa mất và thay bằng văn hóa Trung Quốc. May thay, ông cha ta đã không để bị đồng hóa, cũng là một điều đáng tự hào. Thế nên, cũng không quá khó hiểu khi hầu như 70-80% lễ hội, văn hóa, tập tục VN đều có dính dáng, mang hơi hướng, hoặc có nguồn gốc từ Trung Quốc!
- Vì sợ có nói sai hay "bí" thì đỡ quê!
- Còn nếu nói việc "sáu thời không đủ, giới luật không nghiêm" thì không được bàn này bàn nọ, không được nói người nọ người kia... thì SMC tự thấy: bạn đang tát vào mặt mấy Thầy đang thuyết pháp, đang là giảng sư, in băng đĩa hoặc đăng clip tràn đầy trên Youtube. Vì sao? Vì 10 vị giảng thì bao nhiêu vị tròn giới luật (Tiểu - Trung - Đại Giới bổn) ? Mà chưa tròn Giới Luật thì làm sao có tư cách đăng đàn thuyết giảng ? Đơn giản chỉ là giới: ăn ngày 1 buổi, 3 y 1 bát, không nằm giường cao nệm êm... Mà giờ đa số nhiều vị Thầy bước vào phòng thì như 1 khách sạn 5 sao, sanh y thứ gì cũng có!
=> Nói như vậy không phải để chỉ trích, mà là để phản đối luận thuyết "không công phu đủ 6 thời, không giới luật nghiêm" thì không được nói gì, không được chỉ cái sai trái của vị ABC nào đó! Tất nhiên là nói y cứ trên sự thật, góp ý thẳng thắng, chứ không phải là để thõa mãn mua vui 5 uẩn.
Sự chỉ trích là đúng pháp nếu, hội đủ hai nhân duyên sau:
* Đối tượng bị chỉ trích xứng đáng bị chỉ trích, vì sống sai pháp và luật của Như lai tuyên thuyết.
* Người chỉ trích: vì mục đích tích cực, muốn lợi mình lợi người, không vì bêu xấu, hý luận. Chỉ trích có y cứ lời Phật.
Ở ĐỜI CÓ BA HẠNG NGƯỜI SAU TỪ THẮNG TỚI LIỆT
1. Nội thân không có cấu uế, nói lời hướng người khác không cấu uế.
2. Nội thân còn cấu uế, nói lời hướng người khác không cấu uế.
3. Nội thân còn cấu uế, không nói lời hướng người khác không cấu uế.
Lời dạy bậc Đạo Sư:
Này Lohicca, ở đời có vị đạo sư đáng bị chỉ trích và ai chỉ trích đạo sư như vậy, sự chỉ trích của vị này chơn chánh, hợp pháp, không lỗi lầm.
Này Lohicca, ở đời có vị đạo sư không chứng mục đích của Sa-môn quả mà mọi người xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình hướng đến. Không chứng được mục đích Sa-môn quả, vị này thuyết pháp cho các đệ tử: "Như thế này là lợi ích cho các người! Như thế này là hạnh phúc cho các người!"
(Trường Bộ Kinh. 12. Kinh Lohicca)
Thế nào là vị đạo sư không chứng mục đích của Sa-môn quả mà mọi người xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình hướng đến, ở đây vị tỳ kheo đó KHÔNG:
- Tỷ-kheo từ bỏ sát sanh, tránh xa sát sanh, bỏ trượng, bỏ kiếm, biết tàm quý, có lòng từ, sống thương xót đến tất cả hạnh phúc của chúng sanh và loài hữu tình.
- Vị ấy từ bỏ lấy của không cho, tránh xa lấy của không cho, chỉ lấy những vật đã cho, chỉ mong những vật đã cho, tự sống thanh tịnh, không có trộm cướp.
- Tỷ-kheo từ bỏ nói láo, tránh xa nói láo, nói những lời chân thật, y chỉ trên sự thật, chắc chắn, đáng tin cậy, không lường gạt, không phản lại lời hứa đối với đời. Từ bỏ nói hai lưỡi, tránh xa nói hai lưỡi. Từ bỏ lời nói độc ác, tránh xa lời nói độc ác. Từ bỏ lời nói phù phiếm, tránh xa lời nói phù phiếm, nói đúng thời, nói những lời chân thật
- Vị ấy từ bỏ làm hại đến các hạt giống và các loại cây cỏ, dùng một ngày một bữa, không ăn ban đêm. Từ bỏ ăn phi thời. Từ bỏ đi xem múa, hát nhạc, diễn kịch. Từ bỏ trang sức bằng vòng hoa, hương liệu, dầu thoa và các thời trang. Từ bỏ dùng giường cao và giường lớn. Từ bỏ nhận vàng và bạc. Từ bỏ nhận các hạt sống. Từ bỏ nhận thịt sống. Từ bỏ nhận đàn bà con gái. Từ bỏ nhận nô tỳ gái và trai. Từ bỏ nhận cừu và dê. Từ bỏ nhận gia cầm và heo. Từ bỏ nhận voi, bò, ngựa và ngựa cái. Từ bỏ nhận ruộng nương, đất đai. Từ bỏ nhận người môi giới hoặc tự mình làm môi giới. Từ bỏ buôn bán. Từ bỏ các sự gian lận bằng cân, tiền bạc và đo lường. Từ bỏ các tà hạnh như hối lộ, gian trá, lừa đảo. Từ bỏ làm thương tổn, sát hại câu thúc, bứt đoạt, trộm cắp, cướp phá.
- Tránh xa những tà hạnh xem tướng, xem bói, chiêm tinh, bùa chú, địa lý, sắp xếp ngày giờ lành....
He he có cần người ta gia nhập vào tông của mình mà nói năng kiểu này ko ??? he he
He he ông nói : " được lợi ích gì ?? " he he vậy thì Ông có thù hằng gì mà khen cho nó chết thế?? he he Ngài Long Thọ bố ai dám xúc phạm, chỉ có ông . Lấy kinh vô ngã tướng trong nikaya chỉ trích bát nhã luận của ngài Long Thọ . A hà chả lẽ dùng chiêu cho uống nước đường, sau đó mượn dao giết người ????? A hà ?????? he he thâm thật thâm thật 😏 he he
- Đây là "Bồ Tát" Long Thọ với cái Tâm Không Phân Biệt đây...
Trong Tỳ Bà Sa Luận - phẩm Dễ Làm Thứ 9 - Bồ tát Long Thọ miệt thị Thanh Văn đến tận đáy địa ngục... Tại sao vậy?
Nếu rơi vào Thanh văn, và ở Bích Chi Phật,
Gọi là Bồ tát chết, mất tất cả lợi lành.
Nếu rơi vào địa ngục, không đáng sợ như vậy,
Nếu rơi vào Nhị thừa, lo sợ còn nhiều hơn.
Rơi vào trong Địa ngục, cứu kính đến đạo Phật
Nếu rơi vào Nhị thừa, hoàn toàn cách Đạo Phật.
Phật ở trong các kinh, đã từng nói như thế.
Như người ưa sống lâu, chém đầu điều đáng sợ.
Bồ tát cũng như thế Nếu ở nơi Thanh văn
Và nơi Bích Chi Phật Phải sanh lòng sợ sệt.
Luận này dạy Bồ-tát niệm Phật A Di Đà cầu vãng sanh về thế giới Cực lạc, dạy phương pháp sám hối, khuyến thỉnh, tùy hỉ và hồi hướng để được vào địa vị Bất thối. Đây là cách thức, không chỉ sơ tâm Bồ-tát mà cả phàm phu, ai cũng làm được mà đạt kết quả cao! Có những câu khinh chê Thanh Văn, Duyên Giác đến tận đáy địa ngục: "Rơi vào địa ngục không đáng sợ bằng rơi vào hàng Nhị thừa!". Đọc ở đâu cũng không thấy tu tập định tuệ mà chỗ nào cũng nói đến tha lực, oai lực siêu nhiên; chỗ nào cũng lễ lạy, xưng tán hồng danh Phật này, Bồ-tát kia (có cả nhiều trang tên Phật, tên Bồ-tát) là có thể có tất cả trí tuệ, công đức, phước báu vô lượng!
===> Vậy ông Long Thọ có phân biệt không? Hàng Thanh Văn với quả Thánh A La Hán (Vô Sanh) mà ông kêu "đáng sợ hơn đọa địa ngục" là lí do gì? Kinh thuyết cho hàng Thanh Văn là do ai thuyết mà bảo đó là Tà Kiến, là chồi khô mọng lép?
Thứ 2, với tìm hiểu của SMC, ông Long Thọ như những vị Sư khác (ai thích thì cứ xưng tán là Bồ Tát), cái nào ông nói đúng thì SMC nói đúng - cái nào ông nói không đúng thì SMC nói không đúng! Tất nhiên, cũng đừng có nói là SMC có tu như ông chưa mà nói này nói nọ. SMC nói và có dẫn chứng từ Đại Tạng Kinh (Pali Nikaya).
Thứ 3, bạn cũng bớt cái kiểu "gắp lửa bỏ tay người". Ở một topic khác, chuyện một vị sư tu hành chặt tay mình, SMC nói rằng: đó là hành động của vô minh phàm phu, không có gì đáng tán thán, học tập... thì vịn vào câu này nói SMC đả kích, chỉ trích tông môn pháp phái khác!
Kính chia sẻ. Chúc an ổn.
1 vị Bồ Tát do tâm cầu đạo vô thượng là Phật quả dĩ nhiên xem cái con đường trở thành Thanh Văn và Bích Chi là nguy hiểm cho đạo lộ, vì chỉ thành Phật mới đem lại lợi lạc lớn cho mình và vô số sinh loài trong 3 cõi. Nhưng ko hợp thời về đích hướng đến do sự sai khác về phát tâm chứ không phủ nhận về tri kiến cốt lõi nơi Thánh Đế hay tam pháp ấn.
He he pháp hành khổ hạnh là pháp dễ hành .Phật khuyến cáo muốn giải thoát , pháp khổ hạnh ko mang lại kết quả , nhưng để trải nghiệm cho cơ thể và ý chí Phật ko cấm hành pháp khổ hạnh.
He he ông ơi là ông !!!!! Tui đang nói trí độ luận và vô ngã tướng ông đem bài tỳ bà sa luận vào , đúng là ko có giữ giới , ko thể vô ngại biện tài chỉ là thị phi thôi, bài của Ngài Long Thọ vậy mà ông diễn giải như vậy thì. " Thôi rồi diễm ơi ". Mà này??? ông đang có vấn đề gì với Nam truyền vậy????? he he
À mà thế này nè mấy huynh tỷ, ông Phật hay cha Long Thọ có kêu rằng hàng tao nói là đạt chuẩn và không sai không ? Ê, không à nha, tụi mày muốn biết đúng sai thì đem áp dụng vào cuộc sống xài thử thì mới biết nó tốt hay xấu, tụi mày chưa xài thử chưa trải nghiệm tới mà cứ đi rao là hàng dỏm hàng giả thì sao dc???
Như nếu tao chưa biết Phật là gì, đạp xích lô thì tao cũng chả quan tâm , cha nội đó toàn đưa ra mấy cái đạo lý làm nhục chí cầu tiến, kìm hãm sự phát triển khiến cha bỏ mẹ , mẹ bỏ con gia đình ly tán , thanh niên ko đi làm mà lo đi tu hì hì cũng y như vậy, vàng thật ko sợ lửa, lấy lửa mà thử chứ đừng cầm cục vàng r phán là cục đồng xi hihi..
- Nói thẳng ra là chê bai Thanh Văn Nhị Thừa đi, lại còn "ko hợp thời về đích hướng đến do sự sai khác về phát tâm".
Phật Ngôn:
"Này các Tỷ-kheo, phạm hạnh này không phải vì lợi ích, lợi dưỡng, danh vọng, không phải vì lợi ích thành tựu giới đức, không phải vì lợi ích thành tựu thiền định, không phải vì lợi ích tri kiến. Và này các Tỷ-kheo, tâm giải thoát bất động chính là mục đích của phạm hạnh này, là lõi cây, là mục tiêu cuối cùng của phạm hạnh."
Đồng một mục đích
Đồng một phạm hạnh
Đồng một cứu cánh
Đồng một an ổn
Đồng một giải thoát
- Bạch Thế Tôn, có phải tất cả vị Sa Môn, Bà La Môn đều đồng một cứu cánh, đồng một an ổn, đồng một phạm hạnh, đồng một mục đích?
- Này Thiên chủ, tất cả vị Sa Môn, Bà La Môn không đồng một cứu cánh, không đồng một an ổn, không đồng một phạm hạnh, không đồng một mục đích.
Bạch Thế Tôn, vì sao tất cả Sa môn, Bà la môn, không đồng một cứu cánh, không đồng một an ổn, không đồng một phạm hạnh, không đồng một mục đích?
- Này Thiên chủ, chỉ những vị Sa môn Bà la môn nào đã giải thoát tham ái, những vị ấy mới đồng một cứu cánh, đồng một an ổn, đồng một phạm hạnh, đồng một mục đích. Do vậy, tất cả vị Sa môn, Bà la môn không đồng một cứu cánh, không đồng một an ổn, không đồng một phạm hạnh, không đồng một mục đích.
Ðó là hình thức câu trả lời Thế Tôn cho câu hỏi Thiên chủ Sakka. Sung sướng, Thiên chủ Sakka hoan hỷ, tín thọ lời dạy Thế Tôn và nói:
- Như vậy là phải, bạch Thế Tôn! Như vậy là phải, bạch Thiện Thệ! Sau khi nghe Thế Tôn trả lời câu hỏi, nghi ngờ con được diệt tận, do dự con được tiêu tan.
He he thớt chia sẻ khái niệm phật pháp , luận thì luận nhưng phải có cái chia sẻ nha he he, ko thi chủ thớt buồn lòng mời đi uống cà phê đó he he