quả thật không thể nói được , chỉ dùng ý mà hiểu rồi hành thì may ra . Cơ bản lại không nằm ở chỗ đó ... hic hic
.... nếu có mục đích để vượt qua thì ....hic hic ... lại rằng nó ko có cửa ...
Printable View
quả thật không thể nói được , chỉ dùng ý mà hiểu rồi hành thì may ra . Cơ bản lại không nằm ở chỗ đó ... hic hic
.... nếu có mục đích để vượt qua thì ....hic hic ... lại rằng nó ko có cửa ...
- cái vụ cười này HS cũng thường xuyên nhưng khác với QL một chút là HS biết rõ HS đang cười, và trong tâm của HS có hỷ lạc rất mạnh mẽ, nhiều khi chưa vào định tâm được HS nghĩ đến sự an lạc của Ân Đức Phật thế là lòng hân hoan, mỉm cười, tâm nhẹ nhàng hơn và tâm định xuất hiện, đây là cách làm ngược của HS để dẫn tâm vào định những khi tâm khó vào định.Trích dẫn:
Huynh Ai Tu nói hay wa'... Hiện mỗi khi Thiền , QL thường mặt-Miệng vẫn nở Nụ cười suốt buổi Thiền. Nhiều khi cố xã bỏ ..Mà rồi nhìn lại vẫn đang cười mà kog hay. Nó cứ gắn liền suốt buổi Thiền như thế. Vậy có thể gọi là "Hỷ" là "Lạc" được kog vậy Huynh ?... Rồi sau đó ,đi tiếp thế nào vậy Huynh... huynh hảy nói cái thật hành của Huynh nha.
cửa vào sơ thiền ... hic hic ... là ly tướng ... tự ly ... vào được sẽ thấy ... mặt trăng , mặt trời , các vì tinh tú chiếu soi vào mình .... khắp nơi là ánh sáng quang minh không ngăn ngại ... thân tâm rỗng lặng ... hơi thở không có ... cảm giác lơ lửng ... hic hic ... nhẹ nhàng , thanh thoát , ... không có niệm khởi . nếu khởi niệm thì ... liền được như ý ...
nếu thân bắt đầu có khí chuyển động mạnh thành từng đợt , lúc như thác nước , lúc như mưa rơi , từng hạt ... mát lạnh ... hòa khắp ... thì ... hic hic ....cửa vào của nó là ly tâm ...
Trích dẫn:
Bạn đã ở nhất thiền rất lâu mà không hay, khi thân an tâm an hỹ lạc sinh là đã ở tầng thiền thứ nhất, cho dù bạn không vào thiền định trước , chỉ cần vào thiền tứ niệm xứ và niệm thở cho tới thân tâm an tịnh niệm niệm kế tục giữ chánh niệm là hơi trở ra vào là đang ở thiền định, dù là không phải chánh danh và mục đích là tôi tu thiền định, nhưng nó là đã là, và hiện có tác dụng là thiền định, do đó nhiềupháp tu người Thầy sợ đệ tử lạc vào thiền định, mà không bao giờ muốn bước qua thiền quán, vị định quyến rũ hơn quán (họ cho là vậy, vì vô minh, nhưng thức tế ngược lại) Thầy chỉ cho phép học trò thực hành tứ niệm xứ, mà không bao giờ dạy thiền định, nhưng chú tâm chánh niệm giữ hơi thở cho đều là thiền định rồi.Có phải không? tạp niệm không xâm, không thấy chỉ niệm thở là nó đó!
---------------------------------------------------------------------------------------
Đoạn này đọc tới đọc lui nó không phải là thiền ,mà là an TỊNH ,GIỮ HƠI THỞ ,tâm giữ chánh niệm ,niệm niệm hành tứ niệm xứ ,không phải thiền mà mới AN TỊNH mà thôi.
Còn thấp hơn sơ thiền quán mà MINH ĐÀI nói nữa
Cái này mới là Khán tịnh chứ cũng chưa có An tịnh nữa mđ ah, khán tịnh tức là thưởng thức cái im lặng vốn có, hay giống như là người ngồi nhìn bờ sông có mây trôi lặng lẽ vậy. Nhưng cái hay này là sông và mây ở trong lòng, vậy cũng là tốt rồi.
Thực ra Thiền giúp con người trở lại năng động chứ ko phải là đè bẹp năng động, sự hợp lý ở đây là Thiền giúp người ta dẹp đi cái động vô ích (do kiết sử và điều kiện giới hạn) và tăng tiến cái động có ích của nhận thức, tất nhiên là nhận thức trong tình trạng hiểu thấu sự rơi rụng mất thân tâm - là trút bỏ đc gánh nặng xưa nay của thân tâm mình, có lẽ bắt đầu bằng tư duy hoặc là Diệu quán sát trí; Đại viên kính trí,..v..v...
*Lâu lắm mới thấy mđ nói chuẩn ko cần chỉnh, tôi thấy cái ánh sáng của từ bi trong mắt mđ rồi đó. Cố gắng lên!
Biết thì nói, không biết thì thôi, không ai nói mình không biết, đây là giai đoạn tu tập của thiền sinh ở trường thiền Pa -Auk, nói về Tịnh, các cấp Định, và các bậc thiền và hãy tự hỏi vì sao có hàng ngàn thiền sinh từ các nơi trên thế giới về đây tu tập?
Trích bài PHƯƠNG PHÁP TU TẠI THIỀN LÂM PA-AUK (Thích Giác Hoàng)Trích dẫn:
2. Tâm Tịnh (Cittavissudhi): Để tâm tại nhân trung theo dõi hơi thở ra vào (ānāpānassati) một cách thuần thục. Giai đoạn này định mà hành giả đạt được gọi là Đẳng Phần Định (Sadisūpacāra).
Với sự nỗ lực của hành giả tiếp tục niệm hơi thở ra vào một cách thuần thục hơn, các phiền não một phần nào lắng dần thì 3 thiền tướng (nimitta) sau đây xuất hiện: (1) Biến tác tướng (Parikamma-nimitta): hành giả sẽ thấy những sợi khói có màu lam nhạt xuất hiện trước mặt. (2) Thủ tướng (Uggaha-nimitta): màu trắng, (3) Tợ tướng (Paṭibhāga-nimitta): màu sáng hoặc một khối trong suốt như viên ngọc. Một khi 3 thiền tướng trên xuất hiện, có thể nói hành giả bắt đầu vào được Cận Định (Upacāra-samādhi).
Đây là giai đoạn hơi khó khăn và mất thời gian đối với một số hành giả, đòi hỏi sự nhẫn nại và kiên trì của hành giả rất nhiều. Nếu thành tựu được giai đoạn này rồi thì các giai đoạn kế tiếp có thể đi nhanh hơn.
Tiếp đến hành giả được hướng dẫn thiền tập bốn trạng thái thiền Sắc giới. HT thiền chủ là vị hướng dẫn rất thành tựu về bốn trạng thái thiền này. Có một vị Sa-di khoảng 10-12 tuổi đang ở đó, được HT ấn chứng là xuất nhập sơ thiền đến tứ thiền tự tại. Nghe nói, nhiều vị tu ở đó khoảng 5 – 6 tháng đều thành tựu bốn thiền sắc giới này cả.
Qua được tứ thiền, hành giả được hướng dẫn quán niệm 32 thể trược (kōṭṭhāsa) trong thân, Quán niệm xương trắng (Aṭṭhikōṭṭhāsa), Quán niệm Ka-si-na màu trắng (Ōdātakasiṇa).
Qua được giai đoạn trên, hành giả được dạy 4 trạng thái thiền Vô sắc giới (Arūpa-jhāna). Trong một số trường hợp Tứ thiền Vô Sắc không cần thiết dạy cho thiền sinh, nên trong hoạ đồ của HT không thấy đề cập tới, nhưng trong thực tế Ngài có dạy cho một số thiền sinh tại thiền viện.
Qua Tứ Thiền Sắc Giới, các phép quán niệm như: Từ Bi Quán Niệm (Metta Kammatṭṭhāna), Ân Phật Quán Niệm (Buddhānussati kammaṭṭhāna), Bất Tịnh Quán Niệm (Asubha kammaṭṭhāna), Tử Quán Niệm (Maranānussati kammaṭṭhāna) đều được hướng dẫn.
Bốn phép quán niệm trên được gọi là bốn phép Quán Niệm Phòng Hộ (Caturārakkha kammaṭṭhāna), các vị độc cư núi rừng cần phải học, đôi khi còn học trước cả các phép quán niệm khác.
Từ giai đoạn tập nhập sơ thiền đến giai đoạn an trụ tâm trên tứ đại để quán chiếu, hành giả có thể rơi vào hai trạng thái định: An Chỉ Định (Appanā Samādhi) và Cận Hành Định (Upacāra Samādhi).
Đỉnh cao của phép quán này trong giai đoạn này là quán niệm Giới Đề Mục (Dhātukammaṭṭhāna), Bốn đại (Mahābhūta) và các đặc tính, tướng trạng (Lakkhaṇa) của nó.
Đây là hướng tổng quát của lộ trình tu tập, nhưng không nhất thiết hành giả nào cũng đi rập khuôn. Có vị được hướng dẫn chọn một trong 4 đại, ví dụ quán Kasiṇa trắng (Ōdātakasiṇa) ngay khi đạt được tứ thiền. Có trường hợp từ Tam thiền hành giả được dạy Từ Bi Quán Niệm (Metta Kammaṭṭhāna), và cũng có thể học cách quán 3 tâm vô lượng khác nữa. Điều này tuỳ thuộc vào căn tính của thiền sinh và sự linh động uyển chuyển của Thiền Sư. Nói tóm lại, các đề mục trong 7 phần của thiền định đều được hướng dẫn: (1) mười đề mục trước mặt (kasiṇa), (2) mười đề tử thi (asubha), (3) mười đề tưởng nhớ (anussati), (4) bốn đề vô lượng tâm (brahma-vihāra), (5) bốn đề vô sắc (ārupa), (6) một đề thực phẩm nhơ bẩn (āhāre-paṭikūla-saññā), (7) một đề liễu tri tứ đại (catudhātu-vavatthāna). Và dĩ nhiên lộ trình đó không nhất thiết phải đi hết một cách chi tiết. Ví dụ, hành giả được hướng dẫn chọn một trong 4 đại quán niệm, khi quán niệm thành công, các đại khác có thể được giản lược.
Như đã nói ở trên, đôi lúc thiền sinh không thành tựu khi khởi động bằng quán niệm hơi thở thì thiền sinh chọn lộ trình thứ hai như sau:
Chọn một trong 4 đại để quán các tướng trạng của nó. Khi 3 thiền tướng xuất hiện thì các phép quán 32 thể trược trong thân (thirty-two kōṭṭhāsas), quán xương trắng (Aṭṭhikōṭṭhāsa), Ka-si-na trắng (Ōdātakasiṇa) được dạy tiếp. Sau đó qua 4 thiền sắc giới (rūpa-jhāna), rồi qua 4 pháp quán niệm phòng hộ (Caturārakkha kammaṭṭhāna).
3. Kiến Tịnh (Diṭṭhi-vissuddhi)
Nhờ sự thành tựu của Tâm Thanh Tịnh, hành giả có thể tiếp tục quán sát danh sắc và thành tựu bốn trí: (1) Sắc Nhiếp Thọ Trí (Rūpa pariggaha-ñāṇa), (2) Danh Nhiếp Thọ Trí (Nāma pariggaha-ñāṇa), (3) Danh Sắc Nhiếp Thọ Trí (Nāmarūpa pariggaha-ñāṇa), (4) Danh Sắc Sai Biệt Trí (Nāmarūpa vavatthāna-ñāṇa). Bốn loại trí này gọi tổng quát là “Danh Sắc Thức Biệt Trí” (Nāmarūpa pariccheda-ñāṇa) [1].[1] Đây là Trí đầu tiên hành giả đạt được trong 16 loại trí từ Kiến Thanh Tịnh cho đến hết lộ trình của nó. Hành giả trong giai đoạn này có thể nhận chân và phân biệt thế nào là danh và sắc một cách tường tận, nghĩa là quán chiếu sự sanh sanh diệt diệt của danh sắc một cách rõ ràng. Một số vị gọi là tách được danh ra khỏi sắc và từ đó làm chủ một phần nào thân tâm của mình.
4. Đoạn Nghi Tịnh (Kaṅkhāvitaraṇa-vissuddhi)
Trong lộ trình này, hành giả được hướng dẫn Quán Thập Nhị Nhân Duyên. Hai phương pháp được chọn để quán đó là Phép Quán Thứ Nhất và Phép Quán Thứ Năm. Tôi nghe những vị tu lâu năm ở đó nói lại, thành tựu hai phép quán này, hành giả có thể nhìn thấu được một kiếp, hai kiếp hoặc 3 kiếp trong quá khứ của mình. Thành tựu hai phép quán này, hành giả đạt được Duyên Nhiếp Thọ Trí (Paccayapariggaha-ñāṇa) [2]. Đây là trí thứ 2 trong 16 loại trí trong lộ trình Thất Tịnh – Thập Lục Quán Trí. Tri kiến đạt được của hai giai đoạn 3 và 4 được gọi là Tri Biến Tri (Ñāta-pariññā).
5. Đạo Phi Đạo Tri Kiến Tịnh (Maggāmaggañāṇa-dassanavissuddhi)
Trong giai đoạn này hành giả đạt được hai loại trí, đó là: Tư Duy Trí (Sammasana-ñāṇa) [3] và Sinh Diệt Tuỳ Quán Trí (Udayababaya-ñāṇa) [4]. Hai trí trên cũng có thể gọi tắt lại là Độ Biến Tri (Tīraṇa-pariññā). Trong giai đoạn này hành giả thật sự đi vào lộ trình Minh Sát Chiếu Kiến (Vipassanā-kammaṭṭhāna). Đặc tính (lakkhaṇa), tác dụng (rasa), hiện trạng (paccupaṭṭhāna), và cận nhân (padaṭṭhāna) của các sự vật hiện tượng được nhìn đúng như bản chất, tướng trạng của chúng.
6. Hành Đạo Tri Kiến Tịnh (Paṭipadāñāṇadassana-vissuddhi)
Ở giai đoạn này hành giả đạt được 9 loại trí kế tiếp, đó là: Hoại Diệt Tuỳ Quán Trí (Bhaṅga-ñāṇa) [5], Bố Uý Hiện Khởi Trí (bhaya-ñāṇa) [6], Quá Hoạn Tuỳ Quán Trí (Ādinava-ñāṇa) [7], Yểm Ly Tuỳ Quán Trí (Nibbidā-ñāṇa) [8], Dục Giải Thoát Trí (Muñcitukamyatā-ñāṇa) [9], Thẩm Sát Tuỳ Quán Trí (Paṭisaṅkhā-ñāṇa) [10], Hành Xả Trí (Saṅkhārupekkhā-ñāṇa) [11], Tuỳ Thuận Trí (Anuloma-ñāṇa) [12], Chủng Sanh Trí (Gotrabhu-ñāṇa) [13].
7. Tri Kiến Tịnh (Ñāṇadassana-vissuddhi)
Tới giai đoạn này nghĩa là hành giả đã vô được 4 Đạo (Magga). Trong giai đoạn này, 3 trí sau sẽ hiện khởi: Đạo Trí (Magga-ñāṇa) [14], Quả Trí (Phala-ñāṇa) [15], và cuối cùng là Tỉnh Sát Trí (Paccavekkhaṇa-ñāṇa) [16].
Mười ba (13) loại trí từ giai đoạn thứ 6 đến thứ 7 có thể gọi tắt lại là Đoạn Biến Trí (Pahāna-pariññā). Tới đây, đối với một hành giả, ” sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc làm đã xong, không còn trở lui đời sống này nữa.”
********************************
Đây là lộ trình căn bản mà HT và các vị giáo thọ ở thiền viện hướng dẫn thiền sinh tu tập. Vì thoả mãn tính tò mò nghiên cứu, và cũng để giúp cho những vị không biết tiếng Anh (tôi đã gặp ở Miến và ở vài nơi khác) bất đắc dĩ trình bày tóm tắt lộ trình tu trên.
(10/29/2010) (Xem: 8551) của Tác giả : Thích Giác Hoàng
Bạn đã mô tả rất đúng, tuy nhiên theo tôi mình ko nên dùng từ ly tâm - đây lại là chấp ngã, vì thấy rằng tâm có thật (do vậy mới có ly). Cái Tâm bạn nói tới theo tôi hiểu là tâm đã nằm yên trong lòng Mẹ của nó - Mẹ nó chính là Bổn tánh thanh tịnh của các pháp, nó nằm trong tay Mẹ và nghe tiếng Mẹ ru, nó mở mắt, nghe ngóng và thấy an lành, sự an lành như là suối chảy vào mùa Thu. Mọi thứ hiện tướng mà bạn nói là thể hiện của cái an lành đó: ánh sáng tràn hư không, câu ru rì rào an nhiên, thân thể ko trọng lượng, rồi nó thấy nó như hòa vào tất cả ánh sáng và âm thanh ko ngăn ngại. Nó ko thấy nó là nhỏ bé, cũng ko thấy là lớn, cũng ko thấy là trung tâm. Nó trọn vẹn trong 1 Niệm. Người học Đạo sẽ biết Niệm đó là gì.
Sơ thiền làm gì có nhập định , xin hỏi bà thế nào là nhập định?Bà vọng ngữ rồi, bài dài như vậy tôi vừa post lên bà đã đọc qua hết ư?Tọi post lúc 28-02-2012, 04:12 PM , bà đọc và trả lời có 7 phút. Kinh thế!
Thật là tài tình he.
Bài nầy không phải của tôi mà của Thầy Thích Giác Hoàng sang Myanma học thiền và ghi lại.Ở VN cũng có nhiều vị tu thiền nhiều năm không kết quả , sang đó một tuần đắc sơ thiền và nhị thiền.
Bạn Hoa Sen ơi , hình như bạn chưa rảnh phải không? còn tôi chẳng muốn trả lời.
Xin chùi bút vậy!
Bái tạ
Trong mỗi bật thiền đều có hỷ lạc tịnh định xã ,cũng như động rồi lắng xuống rồi im lặng lắng đọng của THÂN TÂM , nhưng cái diễn hoạt của sơ thiền là tầm ,tức là do tâm tìm kiếm ,chưa phải cái tự nhiên mà có của nhị thiền ,tam thiền ,và tứ thiền ,cho nên mỗi khi bạn bị MINH ĐÀI nói động ,thì TÂM vẫn bị quấy đục ,là như vậy
nói cho dễ hiểu sơ thiền là cái suy nghỉ của trẻ ,chưa ý thức
LÀm gì mà có cái tự nhiên mà có của nhị tam tứ thiền, khi đã đạt sơ thiền là đã gần hết tầm gần hết tứ rồi, chỉ còn sơ tâm vi tế và một ít thô tâm tồn tại thôi.
Xin hỏi Tứ thiền có hỷ lạc tịnh định không?
Nếu có thì nó đang ở nhị thiền chưa qua được tam thiền nữa! Hết biết!
Tâm tôi không hề vấn đục vì phải cải với bà đâu, mà tôi chỉ mong bà hãy chơn thành với chính mình, hãy thương thân mình một chút, để sống và tu tập cho mình, chớ nên khoa trương quá mức , cho rằng cái gì ta cũng biết ta cũng đã qua, nhưng thực tế thì sao?
Một cái thùng rỗng to tướng , đương nhiên càng gõ thì tiếng càng vang , nhưng làm thế nào để được giải thoát trong khi cái tâm chơn thành không hiện hữu trong chính bản thân của bà.
Ha ha một câu nói đáng ghi vào từ điển, người thiền sinh nào không mong qua được sơ thiền, Hoa Sen qua mà còn không biết chắc mình đã qua! không học tiểu học mà đòi đi học đại học sao?
Về thiền ga tê chỉ biết tới đó, xin kiếu để còn kịp thời thiền chiều.
bye!
thân chào chư ĐỒNG HOC
hoc trò vì ít đọc kinh sách nên đôi khi ko hiễu những từ như sơ thiền ..nhị thiền gì đó ..
nhưng học trò khi thực hành pháp THỠ ..thì có một khoãng thời gian sau khi thiền khoãng 45 phút trỡ lên thì ..
HỌC TRÒ THẤY RÕ RÀNG CÁI THÂn NÀY LÀ NHỮNG HẠT TRẮNG TRONG CÓ NHÂN TRẮNG Ỡ CHÍNH GIỮA những hạt này là những hạt mà giữa những trưa nắng nóng bay trong hư không ....
vì học trò không hiễu biết gì về sách vỡ THIỀN nên chẵng hiễu trạng thái này là gì ..nhưng khi nó xuất hiện thì tất cã bệnh đau nhức sưng trặc tự nhiên bến mất sau khi xã thiền ....
có lẽ do nhờ hành trì miên mật nên học trò khi thì đang ăn cơm nhập định ..khi thì đang đạp xe ngoài đường cũng nhập định ...
nhưng có cái hay là thường NGỘ công án ..vào những lúc suy niệm
có 1 điều học trò muốn TÂM SỰ với các bạn ..là học trò biết ..hiểu ..nhưng lại không biết cách diển đạt vì trình độ học thức kém lắm .
trong diển đàn này có 1 THIỆN TRI THỨC ..đả thật hành ..và đũ trình độ nói cho các bạn nghe vị này hiễu biết hơn học trò rất nhiều ....nhưng từ nay mong các bạn chĩ nên thão luận và hõi những điều cần thiết ..đừng tranh luận nữa
nickname của vị này là QUINSHIHUAN..các bạn nên tham khão ý kiến cũa vị này ..còn học trò xin đừng lại ỡ đây
thân
à quên nỬA ..mình còn 1 kinh nghiệm cuối hy vọng giúp đươc các bạn
ĐÓ LÀ ....ĐỪNG QUAN TÂM GÌ CÃ ..CỨ chăm chú vào đề mục ....rồi khi quên cã đề mục ..một cách TĨNH THỨC cá bạn sẽ hiểu thế nào là NHẬP ĐỊNH
THÂN