hic hic hu hu oan uổng quá ..... mình làm gì có chỗ để thấy huhu .....
Printable View
hic hic hu hu oan uổng quá ..... mình làm gì có chỗ để thấy huhu .....
hihi haha hỗng biết haha .....
Mỗi ngày nên thiền bao lâu hả mọi người?
bao lâu không phải là vấn đề,có người ngồi cã 2 tiếng mà không vào định được ,còn cũng có người ngồi cã tiếng nhưng chĩ ổn định được tâm 10 phút ,còn có người vào một tí là đã nhập định , vì thế cho nên không thể nói là thiền bao nhiêu là được,còn như ta mới tập thì như thế nầy,ban đầu thí ta tập 10-15 phút sau tăng dần lên khi ổn định được thân,tâm trí,rồi thì mới bước vào định ,thì không có thời gian,chúc bạn thành công,,,,,,
Chào bác nguyen sanh, cháu đang gặp một vấn đề rất khó chịu, hôm nay viết bài không biết có cách gì điều chỉnh không, chuyện là: lúc nào cũng cảm thấy luồng năng lượng bên ngoài tác động vào mình. Ví dụ đang ngồi làm việc, lúc thì thấy dễ chịu, lúc thì thấy bức bối trong người vì khí cứ chạy.
Hiện nay cháu không thiền và không tập gì đặc biệt cả.
Bạn nên biết căn bản của Thiền là lúc buông xã : tính toán, âu lo, tham sân si...ban đầu chưa làm được thì phải nhờ vào kỹ thuật hít thở sâu chậm êm nhẹ, thư giãn toàn cơ thể. Khi cảm thấy thoải mái rồi thì an tịnh niệm phật, niệm chú (thầm)...Đừng mong-tưởng-cầu điều gì cao siêu ấn chứng lạ lùng, mọi sự tùy duyên nước chảy mây trôi hưỡng giây phút giản dị yên tĩnh được bao nhiêu hay bấy nhiêu eatdrink004
Bài này trích dịch từ trong Krishnamurtís Notebook, sách ông viết lúc gần cuối đời, năm 1961, gồm một số đoạn nói lên quan điểm của ông về Thiền định. Nếu so sánh quan điểm này về Thiền của Krishnamurti với pháp Thiền Tào Động, Lâm Tế Tây Tạng, ta thấy rất nhiều điều giống nhau. Nói rõ hơn là, khác chỉ là ở thủ đoạn khai ngộ, Pháp bảo nhậm hoàn toàn như nhau. Nhưng than ôi, còn thấy có một pháp vẫn còn là chưa được.
TRÍCH VĂN
Trang 51:
Thiền định là sự vắng mặt của tất cả những gì gọi là ý thức, không phải để tiếp nhận, nhưng để làm vắng mặt, để quét sạch, để trống không tất cả những gì gọi là nỗ lực. Ở đó sẽ là chỗ cho sự vắng lặng, không phải là chỗ được tạo nên bởi tư tưởng và các sinh hoạt trí thức, mà là chỗ (cảnh giới) đó đến qua sự phủ định và phá hoại, khi không còn chút gì của tư tưởng (niệm) và các dự phóng của nó. Chỉ ở Tánh Không mới có Sáng Tạo.
Trang 81:
Thiền định không với một công thức nào hết, không với một động cơ và lý luận nào hết, không một nơi để đến và mục đích nào hết, là một hiện tượng khó tin. Loại Thiền định này không chỉ là một bùng nổ vĩ đại làm trong sạch tất cả nhưng cũng còn là sự chết (1). Ở đây không còn cái gì gọi là ngày mai nữa (Thời gian chấm dứt).
Trang 82:
Không có cái ngày mai trong Thiền định, (vì) không có lý luận gì được với cái chết. Cái chết của hôm qua và ngày mai không để lại chút khoảnh khắc gì trong hiện tại, và thời gian luôn là khoảnh khắc, nhưng sự hủy diệt (thời gian) này là cái hoàn toàn mới. Thiền định là như vậy, không phải là những con toán ngốc nghếch của bộ óc đi tìm sự an toàn. Thiền định là sự hủy diệt cái an toàn, và có cái đẹp tuyệt diệu trong Thiền định, không phải là cái đẹp của những gì được tạo dựng nên bởi con người hay Thiên nhiên, nhưng là cái đẹp của cái vắng lặng. Cái vắng lặng này là cái KHÔNG, trong đó và từ đó tất cả (vạn pháp) lưu xuất và hiện hữu (2).
Trang 142:
Thiền định là cửa ngõ đi vào cái không vô tận (3). (Meditation was an opening into immeasurable emptiness).
Trang 143:
Thiền định sinh khởi ra cái Đó (4), nó thuộc về sự trong sạch (thanh tịnh) bùng vỡ. Sự thanh tịnh của nó không để lại chút manh mún nào hết, nó ở đó, nó là tất cả và không có gì là từng hiện hữu. Khi không có gì hết thì là nó. Nó (Thiền định) là sự thanh tịnh của tất cả các yếu tính. Sự bình an này là cảnh giới vô tận, vô biên giới, của Tánh Không bất khả tư nghị.
Trang 170-171:
Nơi hàng hiên thoảng mùi thơm (nơi ông ở), khi bình minh chưa tới và hàng cây vẫn còn vắng lặng, cái gì là bản chất chính là cái đẹp (LND: essence dịch là bản chất hay yếu tính, có nên dùng chữ Tánh của Thiền không?). Nhưng cái yếu tính này thì không có thể kinh nghiệm. Kinh nghiệm phải chấm dứt, phải chết đi, vì kinh nghiệm chỉ làm củng cố thêm cái đã biết. Cái đã biết thì không bao giờ là bản chất, là yếu tính (LND: nghĩa của chữ yếu tính thường được định nghĩa cách Triết học là, cái gì làm cho nó là nó). Thiền định không bao giờ là một kinh nghiệm xa hơn; nó không chỉ là sự chấm dứt kinh nghiệm, mà sự chấm dứt này chỉ là một đáp ứng tới sự thách thức, lớn hay nhỏ. Nhưng nó (Thiền định) là sự mở ra cánh cửa của Pháp Tánh (the door to essence), mở ra cánh cửa của một lò sưởi, trong đó lửa đang đốt cháy hoàn toàn, không để lại chút tro bụi, không gì còn sót lại nữa. Chúng ta là những cái sót lại, những kẻ nói vâng của nhiều ngàn ngày hôm qua, một chuỗi liên tục của trí nhớ không thôi, của sự lựa chọn và tuyệt vọng. Cái gọi là Đại Ngã và Tiểu Ngã là khuôn mẫu của hiện hữu, và hiện hữu là tư tưởng, và tư tưởng là hiện hữu, với đau khổ không bao giờ chấm dứt. Trong ngọn lửa của Thiền định, tư tưởng chấm dứt cùng với cảm xúc, vì không có cái nào đã là tình yêu cả. Không có Tình yêu thì không có yếu tính; không có Tình yêu thì chỉ có tro bụi mà trên tro bụi này sự hiện hữu của chúng ta hình thành. Chỉ ở trong Tánh Không, mới có Tình yêu (5).
Trang 175; Trong khi ông đang đi bộ:
Vừa khi con đường rẽ về phía đông, cái Đó (otherness) hiện đến. Nó đến chan hòa đổ xuống những làn sóng lớn dày đặc của sự linh thánh vô biên. Như dường các tầng trời mở ra cho cái không-gọi-tên-được hiện đến từ cái vô lượng vô biên đó; Nó đã sống ở đó suốt ngày, tôi (ông khiêm tốn dùng chữ One, ngôi thứ ba) đột nhiên nhận ra và chỉ bây giờ, đang đi bộ một mình trong khi những người bạn khác đã vào ngã quẹo khác, tôi nhận ra sự kiện đó. Và cái gì làm cho sự kiện này khác thường chính là cái đang xảy ra; nó là đỉnh cao của cái trước giờ vẫn đang diễn tiến và không phải là một sự kiện riêng biệt (6). Có ánh sáng, không phải ánh sáng mặt trời hay đèn nến gì của con người, các loại ánh sáng này chỉ tạo nên bóng (shadows) thôi. Nhưng có ánh sáng không tạo nên bóng và nó là ánh sáng.
Trang 148:
Đang đi bộ và nói chuyện, Thiền định vẫn đang tiếp tục trong những lời và vẻ đẹp của đêm. Nó vẫn đang tiếp diễn ở một chiều sâu rộng lớn, trôi chảy bên ngoài và cả bên trong (Tâm). Nó đang bùng nổ và tỏa rộng ra.
Trang 212:
Thiền định là lang thang xuyên qua thế giới của tri thức và xa lìa khỏi nó để thâm nhập vào cái chưa từng được biết, cái không biết (the unknown).
Trang 217:
Thiền định là sự phủ định thuần túy nhất. Sự phủ định này không là kết quả của mọi phản ứng. Để từ chối, và duy trì ở trong sự từ chối này của phủ định đó là hành động không với một động cơ, cũng là Tình yêu vậy.
Trang 219:
Thiền định không phải là con đường của một nỗ lực nào hết. Tất cả nỗ lực chỉ đưa tới mâu thuẫn, đối kháng. Nỗ lực và chọn lựa luôn luôn là nguyên nhân của mâu thuẫn, sẽ làm cho Thiền định trở thành một chạy trốn thực tại, trốn cái đang làm. Thiền định chân chính sẽ đưa tới cái Đó, làm vắng lặng hoàn toàn một bộ óc vốn đã yên tĩnh. Bộ óc chỉ đơn giản là một hành lang cho cái vô lượng vô biên đó, cũng hệt như dòng sông rộng và sâu giữa 2 bờ dốc, cái Khác kỳ lạ này chuyển động với không một phương hướng và thời gian.
Cũng trang 219:
Thiền định là ngọn lửa đốt cháy sạch tất cả thời gian và khoảng cách, tất cả thành tựu và kinh nghiệm. Chỉ có cái Chơn Không vô lượng vô biên nhưng trong đây chính là chuyển động, là Sáng Tạo.
Trang 222:
Thiền định tiếp tục (trong cơ thể ông) với sự vắng lặng đó, và vắng lặng đó chính là Tình yêu. Nó không phải là yêu một vật gì hay người nào, một hình ảnh hay biểu tượng nào, chữ hay tranh. Nó đơn giản là tình yêu, với không một cảm xúc (feeling). Nó tự hoàn toàn trong chính nó, trần truồng, dầy đặc, không một nguyên nhân và phương hướng.
Cùng trang 222:
Trong Thiền định không có sự lập lại, không có sự tiếp nối của thói quen; chỉ có cái chết của tất cả mọi cái đã biết và có những trận mưa hoa của cái bất khả tri (unknown).
Không giác cực viên và Tịch diệt hiện tiền! :)
Ông Krishnamurtri đã nhấn mạnh về 'biết' cái 'không thể biết'... vậy thì đâu còn là một Pháp nào có thể được, tất cả điều Ông nói đều đồng với sống trong thực tại của Pháp tánh vô sanh. Ông không phải là một người được cho là có liên quan đến Phật giáo nhưng Tâm của Ông với Tâm chư Phật không hề khác biệt, tên gọi lúc này không còn bất kì một ý nghĩa nào cả. Đây là sự thị hiện của tuyệt Ngôn, thể nhập trọn vẹn Vô Niệm, Vô Tướng, Vô Trụ,... gọi là hiện hữu tuyệt đối trong Pháp bản trụ thường hằng, bất biến!
Những gì Ông nói là không thể tư nghị, bởi theo tôi đây là sự vượt thoát hoàn toàn khỏi ba cửa KHÔNG! Lời nói trên chỉ có thể phát xuất từ một Tâm Chân như, đồng với chư Phật không khác...
Kính Hương! :)
BẠN KHÔNG QUAN TÂM LÀM GÌ VỚI HIỆN TƯỢNG NHỘT ĐÓ,KHI BẠN HÀNH THIỀN THÌ ĐIỆN TRONG NGƯỜI BẠN NÓ HỘI TỤ,Ỡ CÁC HUYỆT ĐẠO CHỜ ĐỦ ĐIỀU KIỆN ĐỂ CÔNG PHÁ,RA GỌI LÀ KHI MỞ ,mà bạn trươc khi học thiền bộ bạn không có người hướng dẩn sao ?hơi thở khó làm cho bạn vào định nhưng nó là khúc dạo đầu trước khi vào định ta không nên bỏ qua,vì nó làm cho bạn tích lũy điện để cho bạn có khã năng khai mỡ các ô hợp huyệt mới thật chứng được,bạn hảy tin điều đó ,tôi nói không sai đâu ,chúc bạn sờm thành tựu và vững tâm tu học
01689637379
khi bạn nuôi một con vật trong nhà lúc còn nhỏ thì nó không sao ,nhưng khi nó lớn lên nó có trí khôn thì nó quậy phá lung tung làm bạn không dạy được nó cho nên bạn rất hối hận và sợ nó ,hi hì, sao thế nhỏ thì ta có phương pháp dạy nhỏ nhưng lớn thì ta có phương pháp dạy lớn chớ, mình không làm nổi thì có anh chị em trên diễn đàn chứ có ai bỏ bạn đâu mà bạn vội chùn bước thế,
nè bạn bây giời tôi sẻ góp ý cho bạn nếu tin thì dùng nghi thì tùy,bạn bỏ hết các công thức tập luyện từ trước và bắc đầu hóa giải và ổn định nó lại tứ đầu để lâu không tốt nó sẻ chuyển qua bịnh suy và loạn nhịp tim, bạn bắt đầu làm theo tôi,khi ngủ bạn nằm ngữa như người chết xui 2 tay 2 chân như người chết,bạn hít hơi vào bầng mủi đưa xuống đan điền bạn cho nó xoay theo chièu kim đồng hồ bạn niệm phật 5 lần rồi bạn thổ ra rất nhẹ nhẹ từ từ đẫy xuống bàn chân và ra 10 đầu ngón chân và thoát ra ngoài khi hơi vào bạn quán tưởng hơi thanh sạch có màu vàng khi thở ra bạn quán hơi màu
đen bạn làm khoản 1 tuần là hết ngay chúc ban thành công
trango k có nín khí xuống đan điền nhưng cái thời điểm mà cơ thể quá nhạy cảm với các nguồn năng lượng. có nhiều lúc nằm thế chết giả như bác hướng dẫn là trango k ngủ nổi luôn, dù trước đó trango vẫn ngủ trong tư thế đó. vì bị điện giật, khí chạy tùm lum. nhiều khi bị giật tưng cái chân lên rồi rơi cái bịch xuống dưới đệm, khí ở trong lòng bàn tay đầy đến mức nhiều lúc phát khóc. mà không làm thế nào "vứt" nó đi được. xoay người nằm thế khác thì đỡ. đỡ thôi, chứ khí thì bị mọi lúc mọi nơi. nhiều lúc cứ rồ hết cả người lên. cả 1 thời gian kha khá, mấy tháng j đó. thế mà rồi chẳng nhớ từ lúc nào trango dần quen,k thấy khó chịu nữa. dù k tập j cả.k biết là do mình tạm thời qua được nó rồi hay là nó đang tạm dừng, chưa tới lúc hoành hành lại nữa
tại trango nạp khí mà chưa biết xả khí,tụ khí nên xảy ra hiện tượng khí đọng nhiều nơi không tụ tại đan điền,gây căng thẳng trên đầu và hụt hẫng
nếu cần,mình sẽ chỉ giúp trango điều hòa và không có tác dụng phụ nhé
vì tất cả là động tác cụ thể,không quán khí,dẫn khí
tất cả là trãi nghiệm chứ không phải lý thuyết
bài của bác nguyensanh gần giống bài bsy ngô gia hy,chỉ thêm nam mô phật thôi
@ptt" trango đâu có biết thu khí j đâu. tự dưng bị xảy ra 1 loạt hiện tượng lạ rồi bước chân vào thế giới tâm linh r học đạo thôi. cũng chưa hẳn là do thiền. thây trango còn bảo TH của trango hay có ở người dụng công quá mức. nhưng khi đó trango chưa có làm j cả, mới chỉ ngồi thiền có 2 3 hôm. lại chẳng thu khí điều khí j. ngồi tĩnh tâm bt. cái j đến thì nó tự đến thôi.
có những chuyện cần p biệt học biệt hành, k p vì cao siêu này nọ mà vì sẽ có rất nhiều chuyện không binh thường xảy ra, nhiều chướng. cần có 1 người chỉ đường đúng đắn. người đó phải hiểu căn cơ của học trò và bản thân cũng phải đang đi 1 con đường đúng đắn. trango vẫn đang chờ. thanks bạn nhiều
Trango mà cũng chịu khó học thiền nữa hả? hay quá ha! đúng là "Trang ngộ ngộ"...hahaha...
cảm ơn HS quan tâm nhé. trango từ khi biết tới tgtlinh cũng là lúc bước chân vào việc thiền và học đạo