TÓM TẮT
smc: Phật là phải chứng tam minh, lục thông.....
Tôi: tAm minh là gì smc?
SMC: tìm kinh mà đọc....
tôi: nói thì phải giải thích chứ...
smc: lười quen thói...
Tóm tắt câu chuyện là như thế.... có chỗ nào sai sai ko ta?
Printable View
TÓM TẮT
smc: Phật là phải chứng tam minh, lục thông.....
Tôi: tAm minh là gì smc?
SMC: tìm kinh mà đọc....
tôi: nói thì phải giải thích chứ...
smc: lười quen thói...
Tóm tắt câu chuyện là như thế.... có chỗ nào sai sai ko ta?
Lật ngược tình thế xem thế nào? tôi sướng danh Như lai nhe... smc phản ứng đi...
Như lai nói "49 năm ta không nói câu nào"... câu nói này ý nghĩa rất thâm sâu....
- Sai hoàn toàn! Câu từ đảo ngược sẽ mang ý nghĩa sai.
smc: Phật là phải chứng tam minh, lục thông.....
---> smc: những chúng sinh nào chứng tam minh, lục thông thì được gọi là Phật.....
Tôi: tAm minh là gì smc?
SMC: tìm kinh mà đọc....
---> tôi đang trả lời ý "giải thoát là gì...", chứ không có trả lời về Tam Minh.
tôi: nói thì phải giải thích chứ...
smc: lười quen thói...
---> Đúng vậy, lười quen thói.
MẤT ĐỊNH là chướng ngại tu tập.
Ví dụ như Tôi đã mất định lực vì smc gây nhễu loạn khiến tôi bị cuốn theo câu chuyện mà quên rằng topic này là Chướng ngại tu tập...
- Làm gì có nong cạn mà có thâm sâu.
- Người Phật tử mất định vì ngoại đạo xuyên tạc Pháp bảo nên bị cuốn theo hay bị bao phủ bởi mớ tri kiến hỗn tạp, kiến trù lâm, kiến hoang vu... là chướng ngại tu tập.
* Mất định: có định đâu mà mất! Tu theo đức Phật đúng đường chỉ có bước tới, tiến tới. Đã định thì làm khỉ gì mà mất định. Chỉ có ngoại đạo tào lao mới có cái Định chớp tắt như đèn led, lúc sáng lúc tối...
Hihi.... tôi đâu có bao giờ nhận mình là phật tử, đâu có bao giờ nhận mình là bậc hữu học: Nhưng tôi biết phật tử, bậc hữu học... là những người có tâm rất là bình lặng... cho dù gặp bất cứ tình huống nào họ cũng rất ung dung tự tại.... và bình thản đối đáp bằng ngôn từ chánh ngữ.
Cái tâm như thế nào thì ngôn ngữ tuông ra như thế ấy.... mình tự nhìn ngôn ngữ tuông ra trong tâm thì tự biết mình là ai, và đang ở cõi nào.
Có đúng vậy không smc?
Cglmt đánh giá mọi người qua lời nói sao? Lỡ gặp người nói Dối thì sao?
Vậy nghĩa là một xã hội tốt đẹp đối với bạn là được bao quanh bởi những người nói lời Tốt đẹp cho dù đó chỉ là lời nói Dối???
Vậy khác xa mục tiêu của Phật giáo rồi.
Mục tiêu của người Tu Phật là rèn luyện để vén bức màn Vô minh để thấy mọi thứ "Như Nó Là". Đó cũng là một trong các nghĩa của từ "Như Lai": Người thấy mọi thứ Như Nó Là.
Tuệ là vậy chứ không bao giờ là việc phân tích lời nói của một người để xem họ ở cõi nào đâu.
- Tôi đâu có nói ông là Phật tử! Ông là phàm phu tục tử!
- "Cái tâm như thế nào thì ngôn ngữ tuông ra như thế ấy" ---> Tôi khuyên ông đừng nói câu này trước mặt những đệ tử Thiền Đông Độ Lão Giáo Bắc Kinh Tông, bằng không thì "răng môi lẫn lộn" mà không biết vì sao đấy!
- Trong suốt những chia sẻ của ông trong topic này, cho đến giờ, smc không thấy một điều nào là có ích lợi cả.
- Thì đó... nên vui khi thấy họ hung hăng mà có tu hành. Vì họ có tu hành mà còn hung hăng như vậy, chứ không tu là nó đấm vào mặt không trượt phát nào rồi!
Bản thân tâm ông hung hăng nên ông thấy ai cũng hung hăng đó thôi. Bản chất ông chấp ngôn từ nên nhìn ngôn từ nó không chánh đó thôi. Làm gì có Tà mà phải Chánh!
Đúng là như vậy.... cho nên làm gì có Nội làm gì có ngoại.... thế thì cớ gì phải hung phải hăng....
Như truyện rùa và cá.... con rùa kể chuyện trên đất khô... con cá cừ cười ... làm gì có đất khô.
Thế cho nên.... tư duy nhị nguyên thì làm sao mà hiểu dc nhất nguyên... giải thích cở nào đi nữa thì sự hiểu cũng chỉ ở mức độ bằng không mà thôi.
Đa phần phật tử ngày nay tự mình hủy hoại cái đạo của mình... tự mình bóp nhỏ cái đạo phật lại thành một xó xỉn. Khi co rúm lại thành một nhóm tu đạo phật... lúc nào cũng phân biệt nội đạo ngoại đạo... cái đó là cái dỡ, cái thấp kém của trí não.
Nếu đạo phật là đạo của chúng sanh, đạo của muôn loài.... thì nó là đạo bao trùm cả trong và ngoài vũ trụ.... và sự thật nó là như thế.
Nay Phật tử tự co rúm lại... gặp ai cũng ngoại đạo.... nghĩa là tự cho rằng đạo phật không bao hàm người đối diện.... đó là cái dỡ trong tư duy...
Phải nói rằng đạo phật là đạo của chúng sanh, của muôn loài.... chúng sanh là phật chưa thành, Thích ca là phật đã thành.... thế có nghĩa là.... anh cũng là phật nhưng anh chưa thành thôi.... trước sau gì anh cũng sẽ thành phật...
Đó là cái trí... cái hiểu đúng sự thật.
Bạn đừng cố đánh tráo khái niệm. Như vậy là xảo trá. "Như nó là" đâu có phụ thuộc "lời nói".
Đó chính là hành động xấu nhất của bạn khi tham gia box Phật giáo với miệng nói là trao đổi nhưng lại cố ý đánh tráo các khái niệm đã có sẵn với một ý nghĩa sai lạc hẳn. Bạn có quyền nói gì bạn muốn nhưng mượn Danh Phật, Như lai để cố loan truyền tư tưởng của bạn thì không tốt.
Cách tôi coi bạn như một người Bệnh Tâm Thần phân liệt thể Đa nhân cách là cách nhìn Tốt nhất về bạn mà tôi có thể.
Về uống thuốc đi thôi!
Đó là do Cglmt ít đọc, ít học. "Nhất Nguyên" được các Tôn giáo lớn nói tới Trực tiếp hoặc Gián tiếp nhiều ngàn năm nay rồi.
Trụ sắc sanh tâm -----> tâm sanh pháp: Pháp chính là lời nói đó.... thì cái tâm nó như thế nào thì nó sanh ra thế ấy....
Sắc thì chỉ có một mà thôi... sau khi qua các Tâm khác nhau .... nó sẽ sanh ra các pháp khác nhau.
Nghĩa là có người cho là đúng, người cho là sai... người cho là thiện, người cho là bất thiện.... do tâm phân biệt mà ra hết... chứ bản chất Sắc nó là sắc...
Chắc chắn rồi, lời bạn nói đầy vô minh thì tôi thấy rõ rồi.
Tôi chỉ tham gia khi bạn cố gắng thay đổi các khái niệm có sãn theo chiều hướng dễ gây lầm lạc nên tôi mới cmt thôi.
Ví dụ, ý đồ bạn muốn nói về "Nhất Nguyên" sai hẳn ý nghĩa của từ đó.
Bạn có hiểu Nhất Nguyên là gì không?
- Tất nhiên! Nó bằng không bởi đó là cái lối suy luận dựa trên nền tảng suy diễn, lại thông qua cái đầu óc mụ mị của ông. Học để từ đó mà hành, mà áp dụng vào đời sống bản thân; riêng ông thì chỉ toàn thấy lên diễn đàn hý luận huyên thuyên cả ngày. Bảo người khác chấp kinh sách này nọ, bản thân ông cũng đem mớ kiến thức tạp nham, chấp vá được truyền lại bởi người này người kia, cộng với cái trí tưởng tượng của ông mà nói.
- Đó là cái hiểu của hạng phàm phu tục tử như ông, của đám "chiên nhang" bị mớ tri kiến ngoại đạo tiêm nhiễm, không những không biết đó là chướng ngại của mình, mà còn vô tình xuyên tạc giáo Pháp, tiếp tay cho ngoại đạo cày xới tan nát con đường giải thoát mà đức Phật và các bậc Thánh đã đi qua và thực chứng.
Chính vì cái tâm lý "ham ăn hơn ham làm", thích tu kiểu "ngồi mát ăn bát vàng" nên ngoại đạo mới dễ dụ, mới đẻ ra những thứ "dễ tu dễ chứng".
"Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành", ông cho tôi biết nó nằm trong kinh nào được không? Nói đúng hơn, ông nên hiểu câu nói đó, đức Phật sau khi đã giảng Chánh Pháp, thì Ngài mới nói: "Ta đã tu tập như vậy, như vậy... Các Thầy cũng sẽ giải thoát như Ta nếu các Thầy thực hành đúng như vậy".
Nói nôm na là Ta là người đã giác ngộ, các ngươi nếu tu tập theo đúng giáo pháp của Ta thì cũng sẽ giác ngộ. Chứ ông nghĩ đức Phật là bậc Đại Trí lại có thể nói một câu không đầu không đuôi, với cái ý nghĩa "trước sau gì chúng sanh cũng thành Phật hết" à? Vậy đức Phật dạy đệ tử nỗ lực cần phải làm là RÕ BIẾT "Đây là Khổ - Khổ Tập - Khổ Diệt - Con đường đưa đến Khổ Diệt" để làm gì!
"anh cũng là phật nhưng anh chưa thành thôi" ---> câu này là một câu nói ngu si nhất trong topic từ đầu tới giờ! Vậy chừng nào thành? Không trả lời được. Mà có biết là nếu đời này không giải thoát, sau khi chết vẫn là nằm trong luân hồi. Chính vì không NHƯ THẬT BIẾT sanh là khổ... nên không nhàm chán sự sanh sanh ra... nên chuyện tái sanh đối với ngoại đạo nó là chuyện... bình thường! Nhưng đức Phật không có ngu muội mà giảng nói như vậy!
SMC này! tôi đã nói là tôi không có đọc kinh.... nhưng bất cứ lời nói nào của Phật tôi đều nhận ra. Một quyển kinh có trăm ngàn câu chữ.... tôi biết chữ nào của ai, chữ nào của ai trong ấy... Bởi vì chữ nghĩa từ Tâm sanh ra....
Tâm phật sanh ra lời phật
Tâm thánh sanh ra lời thánh
Tâm thần sanh ra lời thần
Tâm phàm phu sanh ra lời phàm phu...
Tôi có thể nhận biết được bằng chính trực giác của mình....
Cái thời của Đức phật là gì có giấy để mà ghi chép... cho nên chữ nghia rất là ít và rất là giới hạng.
Phật Thích ca giác ngộ nhưng ngài Anan chưa giác ngộ.... và Phật Thích ca cũng không có đọc từng chữ một để Anan ghi chép lại... Vì thế Anan chỉ ghi chép bằng sự nhớ và sự ngộ của mình mà thôi.
Không có giấy bút sẵn có thì anan ghi bằng gì? .... thử tưởng tượng ra đi... ghi bằng trí nhớ.
Thời kỳ đầu đạo phật truyền bằng khẩu truyền.... qua mấy trăm năm mới kết tập... bằng trí nhớ của các vị để tử.
Ngày nay kinh phật có cả kho tàng kinh cát.... ấy thì chữ nghĩa đó từ đâu mà ra?....
- Trực giác của ông chính là Tưởng Tượng đấy! Không đọc Kinh, không biết ông Phật ổng nói cái gì mà dám khẳng định "bất cứ lời nói nào của Phật tôi đều nhận ra". Đã bị nói tới như vậy mà không biết tàm quý, không biết hổ thẹn, vẫn cố chấp cài chày cãi cối, vẫn cố gắng đánh tráo các khái niệm. Một người như ông tham gia diễn đàn chính là cái bẫy sập cho nhiều người trong này. Là người chỉ đi từ Vô-minh đi sâu vào Vô-minh mà thôi!
Tất cả đều là tưởng cả.... kinh cũng sanh ra từ Tưởng... nhiều cái tưởng ghép lại thành kinh.... chứ chẵng có cái kinh nào mà không ghi bằng tưởng hết....
Tưởng ở đâu? ở mỗi con người đều có cái tưởng..... Ta hãy tu sao cho cái tưởng của mình trùng khớp với cái tưởng của Phật.... thì ta sẽ nhận ra lời Phật...
Trùng khớp với thánh thì ta sẽ nhận ra lời thánh...
Đó mới là cách tu hành.
Từ Tâm ta lời nói còn bị Trí Não bóp méo cho phù hợp với Mục đích của họ.
Cho dù không bị bóp méo, thì Ngôn từ cũng hạn hẹp nên chỉ mô tả được gần đúng sự vậy hiện tượng mà thôi.
Bạn phê phán người chấp Ngôn từ trong Kinh sách nhưng lại Chấp Ngôn từ Lời nói. Đều là Chướng Ngại cat.
Đạo phật lưu truyền đến ngày hôm nay đủ pháp để diệt Tham Sân Si..... với phương tiện google ngày nay việc tu hành không khó chút nào.... chỉ có điều kinh nào dẫn đến Sân si và Kinh nào dẫn đến diệt tham sân si thì người tu phải tự nhận ra.... "tự thắp đuốc mà đi" mà soi vào kinh rồi chọn lọc...
Bản thân tôi Hết tham sân si chưa hả? .... tôi nói kiểu gì thì smc cũng đâu có vừa lòng.... thôi thì kệ nó đi.... tôi tự biết là dc rồi...
Tôi có phê phán ai đâu à.... tôi chỉ nói rằng: Đọc kinh cần phải ngấm kinh, nuốt kinh.... đừng dùng kinh làm vũ khí tranh luận.... đó là ko đúng ý nghĩa của kinh.
Ví dụ như Bát Chánh đạo.... sau khi mình đọc xong thì sửa cái tâm của mình, lời ăn tiếng nói của mình theo Bát chánh đạo.... đấy mới là ngấm kinh, ngấm chữ nghĩa.