-------------------
ủa con gái hả ,ủa sao để hình chú nai,mến chào chị splen đến Với thới giới les
Printable View
Ủa, anh Vinh đổi style hồi nào zị?
Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát Ma ha tát
Em có nhận ra anh nữa không
Sao em không nhìn anh như trước
Em thật sự quên người xưa đó
Hay em nhớ nhưng để trong lòng?
Anh còn day dứt chuyện khi xưa
Nỗi nhớ biết tả sao cho vừa
Em đi qua anh không chào hỏi
Anh buồn như gió lặng ban trưa
Em không phải không nhận ra nhau
Em muốn cho nhau một phép màu
Xem đôi ta như người xa lạ
Để cùng nhau có một khởi đầu
Bởi quá khứ vốn đã không hay
Em chẳng mong nhắc đến thế này
Anh cứ đến mỉm cười chào hỏi
Em vui lòng sẽ đáp lại ngay
:)
Có điều này cá vẫn thắc mắc. Nhật Đông biết cá àh?
Hok hiểu sao mấy hôm nay chị hok làm thơ được...hok cò cảm xúc để mà viết... :) như vậy có phải điều tốt hok nhỉ
(Câu chuyện cổ tích loài người)
Xa xôi ngàn xưa đến hôm nay
Cứ hết đêm đen lại đến ngày
Người đời ai cũng như ai cả
Nhưng cũng không ai giống với ai
Tiếng từ trên cao vang vọng xuống
Nhân gian nào thấu, mấy ai nghe
Nên chẳng ai hay mai sau sẽ
Đi đến nơi đâu sau mộng dài
Mộng giấc mộng sâu, giấc mộng dài
Một vòng sinh tử lắm bi ai
Trần lao đau khổ không như mộng
Kì thực lại là mộng đấy thôi
Tiếng nói của ta đến từ đâu
Nước mắt trần gian với nỗi sầu
Dục vọng vơi đầy đong từng núi
Biết trả cùng ai khi qua đời?
Gói ghém đa đoan ôm tính toán
Sao không buông bỏ lấy một giây?
Mộng dài dai dẳng còn chưa đoạn
Hãy tỉnh giấc khi tâm vẫn còn.
00h 8/4/2011
Sương mờ phủ kín cả trời mơ
Che khuất đồi thông, rạng nắng chờ
Vào hạ mấy mùa hoa đua nở
Vào xuân én liệng cảnh như thơ
Thời gian tuổi ngọc đà quên bỏ
Đọng lại trong ta cảnh hững hờ
Lưu luyến mà chi lòng triễu nặng
Xóa dần nỗi khổ tợ cuộn tơ.
Cá xin phép hoạ lại bài thơ. Hì.
Trời vàng nắng hạ sáng mộng mơ
Thu ghé sang ngang giấc đợi chờ
Đông qua sắc trắng mây cao vút
Xuân về đượm thắm đoá hoa thơ
Tuổi đời trôi mãi như vội vã
Phận người nông nổi lắm hững hờ
Lòng còn vương vấn bao tâm sự
Bốn mùa se lại hoá ra tơ
:) viết bài thơ cho xôm tụ nhé.
Đưa tay hứng giọt sương
Đọng trên lá sen sáng sớm
Thoảng đưa
Hương
Sen
Tinh khôi trong trẻo
Đến bất ngờ
Và cứ im lặng đợi chờ
Làn gió ma mị
Mang hơi ẩm
Ướp hương sen lên gấu áo
Đọng lại trong anh
Em và sen
Sao lại có người làm thơ hay đến thế nhỉ ? Thật là ngưỡng mộ we đi thui. Ai có lòng có bụng, xin bẻ đôi, chia sẻ nửa câu thơ cho tamnhien này zới.:love_struck: :rose::rose::rose:
bẻ cách nào đây bạn??? :D
Ngày anh đi em không ra tiễn
Em giận mình day dứt không yên
Gió bầu trời gần với anh hơn
Em sợ mình sẽ xa vĩnh viễn
Em không đi, xin anh cứ giận
Anh cứ buồn và tránh xa em
Em đã phụ anh được một lần
Chắc gì không có lần sau nữa
Anh cứ đi, đi tìm mơ ước
Nơi chân trời xứ lạ xa xôi
Rồi thời gian cũng sẽ dần trôi
Em sẽ gặp lại anh - rất mới
Tiễn người hok tiễn sang sông
Mà sao nghe sóng ở trong lòng.....
Tiễn người tiễn cả yêu thương
Ngày mai xa cách vấn vương tơ lòng
Đêm ngày da diết chờ mong
Lo âu người sẽ đi không quay về
Tâm ghi son sắt lời thề
Chờ ngày hội ngộ vẹn bề tin yêu
Chủ đề chờ đợi là 1 chủ đề hay. :X :X:X
Tự Khúc
Nếu con nhớ thân con là cát bụi
Thì nghĩa gì một chiếc áo hào hoa
Đời trăm năm như thoáng chớp chiều tà
Một tích tắc đã ra người thiên cổ.
Nếu con nhớ cuộc đời bao thống khổ
Mà có vui cũng tạm vui thôi
Thì con hỡi hãy tôn thờ sự thật
Để tìm ra chân đích của kiếp người.
Nếu con nhớ phồn hoa muôn sắc vẻ
Gọi mời con mê đắm lợi và danh
Đôi mắt biết đã bao lần ứa đỏ
Nên trở về tìm lại mảnh trời xanh.
Nếu con nhớ tàn canh đời trắng mộng
Một bàn tay nắm - mở một bàn tay
Bao được - mất, hèn - sang cùng thắng - bại
Sẽ nhạt nhòa tựa chút khói nhẹ bay.
Nếu con nhớ thân con là lữ khách
Và trần gian là quán trọ đêm nay
Nghĩa cuộc đời dường sương, tuyết, gió, mây
Không vướng bận để đường xa nhẹ bước.
Nếu con nhớ giữa nẻo đường xuôi ngược
Bóng hình con là hiện thể tình thương
Lời Như Lai là thực tại chơn thường
Hãy nguyện hiến trái tim vì lẽ thật.
Nếu con nhớ giữa trăm ngàn tất bật
Có con đường lặng lẽ rất an nhiên
Và tự tại khi con nhìn thấy đạo
Bến trầm kha vắng sạch bóng ưu phiền.
(TTN)
đây là một bài thơ Phật giáo hay nhất mình từng đc đọc. các bạn hãy đọc bài thơ trên thật kỹ nhé !!!
Tôi ơi hãy ngủ cho ngoan
Tâm ơi bình lặng, sóng tràn đừng dâng
Lòng ơi xin bỏ tham sân
Trí ơi phiền não chẳng cần mang theo
Dù cho có đói có nghèo
Tôi ơi đừng để nghiệp đeo thân mình
Sá gì một chút hư vinh
Thoáng qua một giấc mộng tình đêm xuân
Đói nghèo nghiệp quả gian truân
Lòng phàm giữ vẹn lý luân cang thường
Bao lần duyên nợ vấn vương
Bấy nhiêu lần để cho tương tư lòng
Thoảng qua làn khói hư không
Tan dần rồi mất vào trong chiều tà
Lời ru tôi mãi ngân nga
Bao giờ tâm lặng tôi đà ngủ say
Tỉnh rồi lại muốn mình say
Chìm trong mộng đẹp ngất ngây tâm hồn
Dặn lòng phải cố vùi chôn
Để dòng kí ức như mây cuối trời
Quay lưng thấy quá khứ trôi
Tay ta hok giữ buông lơi thật rồi
Lòng này cũng chẳng thấy đau
Tâm bình trí tịnh ngày ngày an nhiên !
TÌNH
đời là một giấc mơ hoa
tình yêu nay đã xoá nhoà trong tim
3 tháng lẻ 4 ngày iu
mà nay anh phải buồn hiu 1 mình
anh nay đã lỡ cuộc tình
anh đành chôn giấu cảm tình vào tim
23/04/2011 22h00 pm
quách thuần dương
Ku út làm chị Sock wá. >"<
Tách trà nguội lạnh bao giờ
Người ngồi im lặng, thẫn thờ trong đêm
Ván cờ người đã đặt tên
Quân đen đà ở chiếu trên bàn cờ
Trắng vào phải thế ngẩn ngơ
Thành vây tứ phía bao giờ thoát thân?
Loay hoay cầm cự vài phân
Nhưng nào thắng được mấy tầng phong ba?
Quân vây kín khắp lối ra
Phục người cơ trí hơn ta bội phần.