http://i152.photobucket.com/albums/s...n%20bi/p1b.jpg
Hình minh hoạ của TGBN cũng đc báo chí đăng lên, :P :P , TGBN nổi tiếng ra phết
http://i152.photobucket.com/albums/s...DenQuanDoi.jpg
Printable View
http://i152.photobucket.com/albums/s...n%20bi/p1b.jpg
Hình minh hoạ của TGBN cũng đc báo chí đăng lên, :P :P , TGBN nổi tiếng ra phết
http://i152.photobucket.com/albums/s...DenQuanDoi.jpg
greenbearddevil
Gửi: Thứ Tư 02/05/2007 8:36 PM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
Ở trên có pác nói là 2 cái cọc mà cắm nhang chi chít tại Miếu Đôi Cô - em xin nói là 2 cái cọc đó không có phải là cọc nhổ lên dưới sông đâu các pác ơi- cọc đó là cọc lấy từ trong Miếu ra (theo lời của người dân bản xứ).
Còn về bài báo vừa rồi thì Mr.Nguyễn Phúc Giác Hải cũng đã nói một cách Khơi gợi-để nhắc tất cả chúng ta quan tâm đến các NNC và TTNC TNCN, nhưng vấn đề còn ở chỗ nếu các NNC mà có thể kết hợp tổ chức 1 cuộc họp báo hay có những dẫn chứng cụ thể cho việc để có thể chứng minh cho mọi người thấy rằng các NNC đang trên đường tìm hiểu sự thật và nếu không có thêm một nguồn tài trợ kinh phí nào thì công việc sẽ không thể tiến hành được nữa vì ai cũng biết rằng các NNC cũng giống như chúng ta, cũng ăn cơm...chứ không phải là sống nhờ không khí!Nhưng các NNC của chúng ta thì còn ẩn mình, chẳng chứng tỏ điều gì cả!
Nếu có thể giải quyết được và làm sáng tỏ được mọi việc xoay quanh vấn đề bãi cọc trấn yểm sông Tô Lịch này,dấn chúng Thủ Đô cũng sẽ bớt hoang mang và thế giới tâm linh như Mr.Hải nói sẽ được các NNC khẳng định một cách chắc chắn.
Em thì em tin việc này các NNC rồi sẽ giải quyết được - vấn đề còn lại chỉ là vấn đề thời gian...
Có những truyện mà em rất quan tâm và cũng rất muốn biết sự thực vì Bác ruột em cũng đang là 1 người giống như Ô.Cường nên em cần biết để có thể có những thông tin tham khảo cho gia đình.
Huyên náo vì chuyện 'Thánh vật'
27/04/2007
Gần một tháng sau bài báo đầu tiên với tiêu đề "Thánh vật ở sông Tô Lịch", cuộc sống của những người dân làng An Phú, phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, sôi động, ồn ào hẳn lên.
http://www.camxahoc.vn/modules/News/...43118_tuan.jpg
Đền Quán Đôi bên bờ đoạn sông được đồn là có trận đồ bát quái yểm chấn, lúc nào cũng nườm nượp khách thập phương đến cúng lễ, hương khói nghi ngút bất kể ngày lễ hay ngày thường.
Mặc dù bà thủ từ của đền Nguyễn Thị Chiểu, ngoài 70 tuổi, trông giữ ngôi đền trên 20 năm nay, liên tục khẳng định rằng ngôi đền này chẳng có gì liên quan đến sự việc được nêu trong bài báo nhưng người ta vẫn kéo đến thắp hương cầu khấn đông bất thường. Theo thần phả, đền Quán Đôi được dựng lên để thờ Hậu lý mẫu nghi và con trai là Thái tử thống hoàng đế, đồng thời thờ Đức Thánh Trần Hưng Đạo đại vương và Bác Hồ (tượng Bác được người dân trong vùng đưa vào sau này).
Ngôi đền quay mặt ra sông Tô Lịch, đoạn sông mà tác giả loạt bài viết về thánh vật là đội trưởng trực tiếp chỉ huy thi công. Mặc dù trong các bài báo đều nói rằng việc thi công liên tục gặp thất bại, ông và 'quân lính' của mình phải bỏ cuộc giữa chừng nhưng bây giờ, bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy đoạn sông đã được kè đá xong xuôi, đẹp như tất cả các đoạn sông khác. Có khác chăng là sự xuất hiện rất nhanh chóng của một loạt những hàng nước, quầy bán hoa quả, vàng hương để phục vụ những người đến lễ chùa. Và tất nhiên, một mặt hàng không thể thiếu là những bản photo các bài báo "Thánh vật ở sông Tô Lịch" và những bài báo liên quan khác. Những bãi gửi xe dã chiến căng bạt xanh và dây thừng được dựng lên, nhận trông xe máy với giá 2.000 đồng và ôtô với giá 5.000-10.000/chiếc tuỳ ngày đông hay vắng. Thậm chí, khách vào quán nước cũng phải trả tiền gửi xe vì như mọi người ở đây nói: muốn biết thông tin gì về chuyện thánh vật, cứ vào mấy quán nước, mấy ông bà chủ hàng nước và những người dân làng An Phú rỗi việc ngồi "tầu hâu" ở quán cả ngày sẽ cung cấp cho đầy đủ!
http://camxahoc.vn/js/uploads/hang-nuoc.jpg
Những hàng nước mọc lên quanh khu vực đền.
Một chị bán hương hoa ở đây kể rằng một hai tuần trước, người đến xem đoạn sông và mua những bài báo ấy rất đông, có khi bán hết hàng nghìn bản một ngày với giá từ 3.000 đến 5.000 đồng/bản. Nhưng đến cả tuần nay thì "thị trường đã bão hoà", không thấy ai hỏi mua nữa. Nhưng người đến cúng lễ thì vẫn đông, những câu chuyện xoay quanh chuyện thánh vật vẫn được bàn đi bàn lại...
http://camxahoc.vn/js/uploads/den2.jpg
Trên cột điện vẫn còn nguyên bản photo khổ to bài viết về "thánh vật sông Tô".
Trong số những người dân mà chúng tôi gặp chiều nay, có người vẫn khăng khăng khẳng định: "Thánh vật là có thật, chính mắt tôi chứng kiến cái máy xúc ấy trượt xuống lòng sông, ở chỗ cái viên gạch đỏ đỏ kia kìa!", nhưng ngay sau đó, một cụ già hơn 70 tuổi sống trong làng nói: "Làm gì có chuyện đó. Cái nhà anh Cường ấy toàn nói không! Chúng tôi ở đây mấy chục năm, chuyện làm kè sông thế nào chúng tôi đều biết. Đúng là có khó khăn, nhưng anh Cường không làm được thì cuối cùng cũng có người khác làm xong xuôi cả đấy thôi".
Trước những thông tin làm xôn xao dư luận này, giáo sư Trần Lâm Biền, nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa truyền thống, cho biết: "Theo tôi, không thể khẳng định rằng có hay không việc trấn yểm ở đoạn sông này. Khi các nhà khoa học được mời đến hiện trường thì tất cả cổ vật và những gì xúc được từ lòng sông đã được phơi hết trên bờ 10 ngày, đã tan nát, mất mát nhiều. Hiện trường không được giữ nguyên nên không có đủ căn cứ để nói rằng có trấn yểm ở đoạn sông này".
Ông Biền cũng cho rằng chuyện tai họa xảy ra cho những người liên quan đến việc thi công công trình chỉ là ngẫu nhiên và việc ông Hùng gắn những trường hợp ngẫu nhiên này vào sự kiện sông Tô Lịch có thể có động cơ nào đó ở bên trong.
Ngọc Hà - Như Trang (Theo Ngoisao.net)
'Cụ Vượng không mất vì trấn yểm'
27/04/2007
http://www.camxahoc.com/modules/News...42848_tuan.jpg
Tiến sĩ Nguyễn Quốc Tuấn
"Tôi với cụ Vượng tình thắm thiết như cha con. Hôm cụ rủ tôi đến hiện trường vụ sông Tô Lịch, tôi đã từ chối: "Cụ đi thì đi, con không đi". Cụ có vẻ giận...", tiến sĩ Nguyễn Quốc Tuấn, Trưởng phòng nghiên cứu Phật giáo, Viện Nghiên cứu tôn giáo, người thường được gọi là "đệ tử chân truyền" của giáo sư Trần Quốc Vượng, kể lại.
- Ông nghĩ sao trước việc người ta gắn cái chết của giáo sư Trần Quốc Vượng vào sự kiện sông Tô Lịch?
- Tôi không hay gọi giáo sư Vượng là thày như mọi người mà gọi là cụ Vượng bởi tôi và cụ rất thân nhau. Tôi là học trò của thày, vừa là đồng nghiệp gắn bó nhiều năm, vừa như con. Thày là một tài năng lớn, uy tín cao trong làng sử VN nên chuyện người ta vin vào để giải thích cho những điều kì bí cũng có thể hiểu được.
Chính cụ là người đã rủ tôi đến công trình đó xem xét. Tuy nhiên, lúc đó gần như tất cả mọi người đang bị hút vào sự kiện Hoàng thành mới được phát hiện, mặt khác, tôi có cảm giác rất mông lung trước những thông tin nhận được nên nói với cụ rằng: "Cụ đi thì đi, con không đi". Thày có vẻ giận, hỏi tôi: "Khuỳnh sợ à?" (tính tôi hay "đối thoại trực tiếp" với cụ mỗi khi bàn luận các vấn đề chuyên môn nên được cụ gọi là Tuấn "Khuỳnh"). Rồi cụ nhờ người đèo lên đó, xem xét. Sau đó có về trao đổi với tôi; chính tôi đã nêu ra giả thiết cho rằng đó có thể là trấn yểm. Tuy nhiên, cả tôi, cụ Vượng và những người làm công tác lịch sử, khảo cổ đều hiểu rằng việc đưa ra giả thuyết chỉ là một thao tác nghiên cứu và giả thiết này cũng được cụ Vượng nhắc đến trong quá trình nghiên cứu. Nhưng những "người ngoại đạo" thì lại lĩnh hội nó theo chiều hướng khác, coi đó như là kết luận...
Tôi sống với cụ Vượng bao nhiêu năm, tính cách và nhân cách cụ Vượng thế nào tôi và nhiều người đều biết. Chuyện cụ Vượng có cầm mấy thứ cổ vật về nhà là có thật nhưng đối với những người trong ngành thì điều đó là hoàn toàn bình thường, chỉ là sự say mê với nghề, với những thứ cổ chứ không hề có chút tư lợi nào. Nếu thực sự là vì tiền thì những người làm khảo cổ, lịch sử đã giàu lâu rồi.
Chuyện cụ mất, nhiều người biết cụ thì nói là do bệnh ung thư, nhưng cũng có nhiều người bảo tôi rằng: "Có ảnh hưởng thật đấy!". Còn tôi thì tôi biết, cụ mất đúng là vì bệnh ung thư vì trong gia đình cụ Vượng ít nhất cũng có 4 người ruột thịt bị bệnh này. Yếu tố sinh học đóng vai trò quyết định trong sự ra đi của cụ Vượng chứ chẳng phải trấn yểm, ma tà gì...
http://camxahoc.vn/js/uploads/de.jpg
Đoạn sông Tô Lịch nơi được đồn rằng có trận đồ bát quái trấn yểm.
- Ông nghĩ thế nào trước việc người ta cho rằng nguyên nhân của những cái chết, sự lụn bại, nỗi oan uổng của những người liên quan đến công trình sông Tô Lịch là do động phải trận đồ trấn yếm?
- Về phía cá nhân tôi, tôi rất chia sẻ với ông Nguyễn Hùng Cường trước những thất bại, mất mát mà ông Cường phải chịu đựng, cho dù bất cứ nguyên nhân là gì. Xét về góc độ tâm lý, bất cứ ai nếu bị thất bát trong việc làm ăn, gia đình gặp nhiều điều xui xẻo, đau đớn cũng có nhu cầu được sẻ chia với người khác. Tôi nghĩ ông Cường cũng như nhiều người bình thường khác, khi làm ăn thuận lợi thì tin rằng mình được phù hộ, lúc thất bát thì cố vin vào một thế lực vô hình nào đó đã giáng hoạ cho mình. Trong câu chuyện của ông Cường, người ta chỉ nghe thấy ông nói rằng mình gặp tai hoạ vì một thế lực siêu nhiên bên ngoài, chứ không thấy ông Cường tự suy xét lại bản thân xem mình có làm điều gì sai trái hay không. Phật dạy đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh và đề cao việc tự nhìn nhận, kiểm soát bản thân của mỗi người, ông Cường chưa làm được điều đó.
- Theo ông, thông tin có trấn yểm ở sông Tô Lịch là đúng hay sai?
- Việc đúng - sai hoặc có - không chuyện trấn yểm đến giờ phút này chưa một ai có đủ thẩm quyền để khẳng định nhưng có một sự thật cần thừa nhận là đời sống tâm linh trong nhân dân đang trỗi dậy mạnh mẽ và cần được tôn trọng. Người dân có quyền bày tỏ niềm tin của mình trước những vấn đề mang tính tâm linh, tín ngưỡng; nhưng đối với các ngành khoa học thì chuyện "thánh vật" cần được tiếp tục nghiên cứu và thận trọng khi đưa ra những kết luận. Tôi thấy xung quanh chuyện này có nhiều dư luận trái chiều, nhiều người mặc dù không nói là không có trấn yểm nhưng cách nói và hướng nhìn nhận sự việc thực chất là phủ định. Tôi nghĩ không nên vội vã và dễ dãi như thế.
- Dư luận vẫn xôn xao xung quanh những thông tin về chuyện thánh vật và trấn yểm, ông nghĩ gì về chuyện này?
- Tôi chúng ta nên có cách nhìn nhân tình và hợp lý, lấy yêu thương và chia sẻ với đồng loại theo lời Phật dạy để ứng xử trước những vấn đề như thế này. Chuyện này gây xôn xao dư luận là bởi lẽ nó đánh trúng vào đời sống tâm linh tồn tại sẵn có trong tâm thức mỗi người dân. Vấn đề chuyên môn thì nên để cho các nhà khoa học tiếp tục nghiên cứu; còn về cách nhìn nhận, tôi nghĩ chúng ta nên chia sẻ chứ không vội bài bác hay khẳng định. Như thế, dư luận sẽ bình ổn hơn.
Ngọc Hà
Anh2vp
Gửi: Thứ bảy 05/05/2007 10:38 AM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi có vài ý kiến như sau:
- Thứ nhất: Chuyện này do ông Cường viết việc tin hay không là do ý kiến của từng người, không phải ai cũng giống ai...
-Thứ hai:Chuyện kể về những người năm 1986, theo các bạn khi các bạn rơi vào hoàn cảnh mà những điều không hay của gia đình được đưa lên báo, các bạn có nhận không...
-Thứ ba: Tôi được biết ngày đó BTVN có đến đó để tham khảo, họ nói không còn hiện trường nhưng chính họ cũng không dám trực tiếp xuống để kiểm tra và khai quật.
-Thứ tư: Chuyện về tâm linh chẳng ai là không dám tin, kể cả những GS,PGS...Nhưng khi báo chí nói quá nhiều về vấn đề này, trong tư tưởng của nó phải nói khác...Có thể họ không muốn dân chúng phải quá quan tâm về vẫn đề này.
Còn rất rất nhiều lý do nữa...
mà các bạn đã nói lên rồi...
_________________
Đến từ cát bụi và sẽ trở về với cát bụi.....
quasin3000
Gửi: Thứ Hai 07/05/2007 3:16 AM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
Theo tôi nghĩ, việc này không nóng lên đến mức trở thành hiện tượng nếu ông Cường thu lại toàn bộ số tiền ông ta đã bỏ ra thi công. Đây là việc luật pháp không đền bù được thiệt hại mà ông Cường gánh chịu, tất ông Cường phải nhờ các Thánh để nhằm mục đích Cty VIC trả cho ông Cường số tiền tương ứng với đoạn kè mà ông Cường đã hoàn thành. Theo tôi là các bên thi công nên ngồi lại với nhau lấy tình người mà giải quyết chuyện tiền bạc cho hợp tình hợp lý để lấy đức cho thế hệ sau.
Anh2vp
Gửi: Thứ Hai 07/05/2007 9:09 AM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
Nếu thực sự muốn mọi việc sáng tỏ, sao mọi người hok ngồi lại làm 1 cuộc hội nghị bàn tròn để xác định những việc trên. Đó là mời ông Cường cùng các anh em liên quan đến đối chất cùng các nhà khoa học.
Chứ cứ mỗi người 1 ý thì mọi chuyện chỉ thêm dài thêm hoang mang cho người dân.
_________________
Đến từ cát bụi và sẽ trở về với cát bụi.....
Than_Quyen
Gửi: Thứ Ba 08/05/2007 5:38 AM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
Anh2vp nói quá đúng nhưng xin huynh hãy nghĩ cho các nhà khoa học chút!...ngƯỜI ta ko muốn mọi chuyện trở nên huyên náo nên bắt buộc phải nói vậy mà...!Các nhà khoa học chỉ ko muốn người dân ko hoang mang nên nói một cách khoa học thôi mà....Tha cho họ đi...Họ chỉ muốn kiếm bữa cơm qua ngày mà...
Bin571
Gửi: Thứ Năm 10/05/2007 7:52 PM Tiêu đề:
--------------------------------------------------------------------------------
Hôm qua xem thời sự thấy chính quyền phạt TBT báo Bảo Vệ Pháp Luật, 20tr đồng , do đã đăng bài đầu tiên về " Thánh Vật Sông Tô Lịch" làm náo loạn xã hội, Nếu xét trên góc độ Marketing thì báo Bảo Vệ Pháp Luật vẫn lãi nhiều và làm số thành viên của TGBN từ 300 tăng 1600 trong vài tuần tội nặng
--------------------
Xử phạt hành chính Tổng biên tập báo Bảo vệ Pháp luật
Ngày 9/5/2007, Chánh Thanh tra Bộ Văn hoá Thông tin đã ra Quyết định số 15/QĐ-XPHC xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động văn hoá thông tin đối với Tổng biên tập báo Bảo vệ Pháp luật, với số tiền phạt là 20 triệu đồng.
Theo Quyết định, Tổng biên tập báo Bảo vệ Pháp luật đã có hành vi vi phạm: Thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới đời sống xã hội, không nộp lưu chiểu sản phẩm thông tin báo chí ( hai hành vi này vi phạm Khoản 11 Điều 10 và Khoản 2 Điều 14 của Nghị định 56/2006/NĐ-CP ngày 06/6/5006 của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động văn hoá thông tin).
Trở lại sự việc này, Bảo bảo vệ Pháp luật đã đưa một loạt bài với tên gọi " Thánh vật sông Tô Lịch" trong các số báo 13,14,15 từ ngày 31/3 đến 14/4/2007 về vấn đề tâm linh sai sự thật gây hoang mang dư luận./.
TTXVN
xuanhuy90
Gửi: Thứ bảy 12/05/2007 1:59 AM Tiêu đề: Em có chút thắc mắc ? Các bác giải thích giùm em
--------------------------------------------------------------------------------
*Thắc mắc đầu tiên : Trận đồ trấn yểm ở sông Tô Lịch có từ thế kỷ thứ 9. Vậy tại sao khi nước ta bị xâm lược em nghĩ đoạn sông này chứa đựng không ít bom. Thế sao họ lại kô sao? Dến bây giở đội thầu đoạn sông đó lại gặp nhiều tai ương ( sự xâm lươc tàn ác - việc làm có ích cho xã hội )??????????
*Thắc mắc thứ 2 : Những việc đã sảy ra em được biết qua báo, internet... nhưng chưa trực tiếp quan sát .Em có biết là có 2 ông thầy nổi tiếng đến trừ yểm. 1 ông đã mất và 1 ông hiên đang suy yếu sức khoẻ. ??? em muốn hỏi là chỉ có 2 ông thầy đó tới sông Tô Lịch trừ yểm thôi sao. Nếu còn người khác thì bây giờ họ ra sao?...
* Thắc mắc thứ 3 : Về các hiện tượng máy xúc... bị 1 lực huyền bí nào đó lôi xuống sông. Hiện tượng này chỉ sảy ra 1 lần hay nhiều lần ? Có thể là do lỗi của người lái máy xúc thì sao. Và về các hiên tượng của người nhà của anh em công nhân, nếu không có chuyên thánh vật sông Tô Lịch thì nhưng tai nạn ở quê nhà có được đè cập đến kô? đó có thể là gọi là tai nạn mà . Em giả sủ đêm qua em mơ sổ số về 50 nếu nó về thật thì em có người phù hộ chăng- nếu nó kô về như em mơ thì em lại coi đó như kô có gì sảy ra và kô nói cho mọi người biết về giấc mơ của em. Em hỏi các bác rẳng ở các công trường khác kô có những trường hợp người nhà bị tai nạn rồi báo tin lên à ? em giám chắc là có nhưng là nhẹ hay nặng mà thôi .....
Em phải gác bài viết ở đây . Em còn rất nhiểu thắc mắc mong các bác giải thích giùm
_________________
xh
Xin đăng lý luận của bạn NguoiCoDon ở Vnthuquan để các bạn tham khảo
----------
Quả thật , NCD là người miền Nam , chưa lần đặt chân lên đất Bắc , nhưng cũng xin góp tiếng với tác giả bài viết về việc sông Tô Lịch, với tính cách 1 người thích tìm tòi về PT.
Qua các sự việc mà tác giả bài viết đưa ra , NCd nhận thấy khả năng là do Cao Biền trấn yểm là cao hơn cả. Trong các tài liệu cổ lưu lại thì : Cao Biền được vua Đường Trung Tông phong làm An Nam Tiết Độ Sứ , sang đô hộ nước ta. Cao Biền là 1 nhân vật rất giỏi về khoa địa lý nên trước khi đi sang nước ta nhậm chức , vua Đường Trung Tông đòi vào triều ủy thác sứ mệnh cho Cao Biền phải tìm các nơi thủy tú sơn kỳ trên đất nước ta , nơi nào có Long Mạch lớn , có huyệt kết tốt thì phải yểm phá , và lập bản tấu thư về cho vua Đường Trung Tông biết. Sau khi sang nước ta , Cao Biền vận dụng hết khả năng và thời gian đi khắp các nơi để tầm long điểm huyệt. Chính Cao Biền cũng không ngờ trên 1 đất nước nhỏ bé như nước ta lại có nhiều Long Mạch lưu tụ và khí thế sông núi ưu tú đến như vậy. Nên Cao Biền không viết tấu thư mà viết hẳn 1 cuốn sách tựa đề là " Cao Biền tấu thư địa lý kiểu tự " gởi về tấu trình. Mặt khác Cao Biền lại tìm cách trấn yểm và phá hủy những Long Mạch lớn , phát vương tướng. Xin trích 1 số đoạn trong sách này cho các quý vị tham khảo : " Giao Châu Đô hộ Sứ , thần Cao Biền cẩn tấu vi bản châu địa mạch thế hình thế sự , thần hạnh phát dư sinh thao tỵ hà những, thượng tự thâm sơn , hạ hạ chi đại hải , ngưỡng quan phủ sát , phát tận chân cơ , ký tự thiên hữu, cảm bất khánh kiệt sở kiến văn , thượng tự tự đế vương , vương công , công hầu , vương phi , thứ thần đồng , tú tài , vị chi thị phủ , phục khất phủ lãm giảo quan chi khí , kiến văn cụ lục.
HÀ ĐÔNG
THANH OAI :
_ Đệ nhất : THANH OAI phong
Ấp trung Thanh Uy , hình thế tối kỳ
Thủy lưu tứ vượng , án khởi tam qui
Mạch tòng hữu kết , khí định tả y
Thần đồng tiền lập, quỷ xứ hậu tỳ
Khôi khoa tảo chiếm, phúc lộc vĩnh tuy
Tu phong mạch tận, thừa tự vô nhi.
_ Đệ nhị : CAO XÁ phong
Thanh Oai Cao Xá , chân vi quý long
Thủy khuê tùy mạch, bình dương lai tung
Hoa khai hữu hổ, tinh hiện tả long
Sơn thủy trù mật, khí thế sung giong
Hà tu hợp hải, ngưu giác loan cung
Chủ khách hoàn mỹ , tả hữu vô tòng
Hoa tâm khả hạ, thế xuất anh hùng
Văn khôi hoa giáp , võ tổng binh nhung
Phú quý thọ khảo, kiêm hữu kỳ công.
........"
Giao Châu Đô hộ Sứ , thần Cao Biền kính cẩn tâu : Bản châu địa thế như vầy , thần nguyện đem hết kiếp sống thừa , từ tận núi cao ra đến biển cả khảo nghiệm để biết các cuộc đất phát lớn từ vươnmg tôn công hầu , đến thần đồng , tú tài , khoa đệ , giàu sang phú quý mọi thứ... làm bản tấu ca dâng lên tường tận
HÀ ĐÔNG
THANH OAI :
1/. Cuộc đất Thanh Oai :
Trong ấp Thanh Oai , hình thế rất lạ
Thủy vượng 4 phương , án phát tam qui
mạch kết bên hữu, khí dựng phía tả
Thần đồng đứng trước , quý sứ nối sau
Bảng vàng sớm chiếm , phúc lộc dồi dào
Nên phòng mạch tận , không con nối dòng.
2/. Cuộc đất Cao Xá :
Thanh Oai Cao Xá , thật có quý địa
Nước khe theo mạch, về nơi đất bằng
Hoa nở bên Bạch Hổ , sao hiện bên Thanh Long
Sơn thủy dồi dào , khí thế sung mãn
Cần gì hợp biểu, ngưu giác loan cung
Chủ khách đều tốt, tả hữu 1 lòng
Lòng hoa rộng mở , thế phát anh hùng
Văn chiếm đầu bảng , võ chiếm nguyên nhung
Sống lâu phú quý , lập nhiều kỳ công.
....."
Theo quyển " Tấu thư địa lý kiểu tự " Cao Biền ghi tất cả là 632 huyệt chính , và 1517 huyệt bàng trên khắp các tỉnh như :
_ Hà Đông : 81 chính - 246 bàng
_ Sơn Tây : 36 chính - 85 bàng
_ Vĩnh yên
Phú Yên 65 155
Phú Thọ
_ Hải Dương
Hưng Yên 183 483
Kiến An
_ Gia Lâm 134 223
Bắc Ninh
Đáp Cầu
Bắc Giang
Lạng Sơn
_ Hà Nam
Nam Định 133 325
thái Bình
Ninh Bình
Theo thống kê trên , cũng đủ thấy công phu tầm long điểm huyệt và trấn yểm của Cao Biền đến bực nào rồi.
Các truyền thuyết về Cao Biền còn lưu lại rất nhiều trong dân gian VN ta. Như ở Phú Yên , tương truyền có mả Cao Biền ở đó , đấy là 1 độn cát nơi chân núi dưới biển. Độn cát không lớn lắm , nhưng không bao giờ san bằng được vì 4 mùa gió cát vun lên. Dân trong vùng có câu phong dao :
Ngó lên hòn núi cả thấy mả Cao Biền
Thấy đôi chim nhạn đang chuyền nhành mai.
Theo truyền thuyết thì từ thuở xa xưa , Cao Biền đã vun biểu tượng mả để trấn yểm dân VN. Vì thuật địa lý giỏi nên ông ta đã tìm 1 nơi 4 mùa cát vun để ngôi mả đó không bị mất đi.
Trong quyển " Địa dư bình Định " của ông Bùi Văn Lăng viết từ năm 1930 cũng có đề cập đến di tích Cao Biền như sau : " Dọc theo đường QL số 1 chạy ra đến Phù Cát có đá Cao Biền. Đó là 1 cái thẻ thời xưa Cao Biền trấn yểm. Thẻ ấy bằng đá và chôn rất sâu. Thuở xưa dân làng đã có nhiều lần thuê voi về nhổ, nhưng nhổ không lên ".
Ở Phù Mỹ, đường đi Đề Gi có 1 cụm núi nhỏ , cách đó không xa , lại có 1 hòn đá lớn nổi lên rất ngộ nghĩnh. Theo truyền thuyết thì đó là nơi Cao Biền đã dùng phép trấn yểm thuở xưa.
Phải dẫn giải dài dòng như thế là vì NCD tôi muốn mạo muội đưa ra 1 ý hơi khác với tác giả bài viết về vụ sông Tô Lịch. Theo thiển ý của NCD , việc trấn yểm nơi sông Tô Lịch thì sác xuất là do Cao Biền làm là cao hơn cả ( tức là không phải không có khả năng khác đâu ) , nhưng chưa hẳn là ông ta tính toán sai lầm. Bởi chúng ta không phải là người sống thực thời đó , trong tài liệu cổ cũng không lưu lại gì nhiều về giai đoạn đó của Cao Biền , chỉ là những truyền thuyết trong dân gian. Nhưng tất cả những truyền thuyết ấy đều nói lên 1 điều : Bản thân Cao Biền là 1 nhà địa lý giỏi , nhưng không thể mang danh Phong Thủy Đại Sư ! Vì sao? Vì 1 người tầm long điểm huyệt , cái quý là trân trọng , giữ gìn những kho tàng quý giá mà thiên nhiên đã tạo ra ấy. Long Mạch chính là cái Tinh Hoa của Đại Địa hun đúc nên ,có khi nó chỉ là ở 1 dãy núi kết thành, có khi lại xuất phát từ Tổ sơn ở tít xa , khí thế liên miên bất tận, trùng trùng điệp điệp kéo dài cả mấy chuc , thậm chí vài trăm cây số mới kết nên 1 đại Long Mạch. Một bậc Đại Sư PT cho dù với lý do gì thì cũng không nỡ nào phá hũy nó. Chúng ta thôi không bàn đến tư cách đạo đức của CB , chỉ nói cái tài , thì ông ta quả thật có tài. Qua bản tấu thư của ông ta cũng thấy ông ta nghiên cứu rất tường tận về địa hình địa lý nước ta. Một người đã bỏ công soạn thảo chi ly từng huyệt mạch như ông ta thì không thể có việc tính toán sai lầm như vậy được.
NCd rất đồng ý với tác giả về việc lý giải các huyệt mạch PT qua hình tượng đơn giản cho dễ hiểu là kinh mạch trên cơ thể người. Nhưng NCD chỉ xin bổ sung 1 ý nhỏ , đó là việc trấn yểm trong PT không hẳn là chận, ngăn dòng khí mà có thể sử dụng nó để làm tiết khí Long Mạch. Khi 1 Long mạch bị thoát khí thì kể như đó là vùng đất chết vậy. Muốn hóa giải , người thầy địa lý phải thật giỏi , nghiên cứu kỹ hình thể địa lý nơi đó mà cải tạo lại. Bởi PT không thể thay đổi hình cục của thiên nhiên được ( nếu được thì ngày xưa giờ có lẽ không có chuyện thay triều hoán vị rồi ). Người thầy PT phải dựa vào bố cục có sẵn của thiên nhiên , cải tạo làm sao cho không mất đi cái gốc ban đầu , mà chỉ sửa sang nó , bổ sung nó ( như làm dòng nước chảy êm ái hơn mà không phải đào xẻ rộng lòng sông ).
Trở lại với vấn đề sông Tô Lịch , NCD nghĩ , có lẽ tác giả bài viết có sự nhầm lẫn về độ số cung Đoài chăng? Bởi số 9 Dương Kim như lời tác giả nói thì ôi thôi, đi lệch với định hướng trong PT...hơi bị xa rồi. NCD sẽ trở lại trong lần tiếp về các số sinh , số thành , tức là các số 1,2,3,4,5 là số sinh ; 6,7,8,9,10 là số thành . NCD thiết nghĩ cỏ lẽ tác giả dựa theo đặc trưng của Hà Đồ :
Số 1 & số 6 ở phương Bắc hành Thủy
2 & 7 Nam Hỏa
3 & 8 Đông Mộc
4 & 10 ở trung ương thuộc hành Thổ.
Đây là dựa theo các chấm trên lưng con Long Mã trên sông Hoàng Hà.
Các chấm trắng tượng trưng cho số Trời ,là số Dương : 1,3,5,7,9
đen Đất, là số Âm : 2,4,6,8,10
Vì vậy Kinh Dịch nói : Thiên 1 , Địa 2 , Thiên 3 , Địa 4........Địa 10 , Thiên số 5 , Địa cũng số 5.Cái mà Hà Đồ phản ánh chẳng qua là kết cấu không gian của vũ trụ , lấy quả đất làm trung tâm.
Theo Lạc Thư , thì số 1 Thủy ở phương Bắc, số 2 Thổ ở phương Tây Nam , số 3 Mộc ở phương Đông....cho đến số 9 Hỏa ở phương Nam. Và các nhà Dịch học đã vẽ ra ô vuông Lạc Thư. Đem ô vuông Lạc Thư ra đối chiếu , ta thấy nó rất hợp với phương hướng trên trái đất , như hướng Bắc bên dưới , theo chiều kim đồng hồ chuyển đi , ta thấy kế đó là hướng Đông Bắc , rồi đến Đông , rồi Đông Nam....cho giáp vòng đến Tây Bắc. Đây cũng chính là trùng hợp với HTBQ _ tương truyền của vua Văn Vương nghĩ ra _ , đem 2 đồ hình lồng vào nhau , ta có : 1 Khảm , 2 Khôn , 3 Chấn , 4 Tốn , 5 ở trung tâm , 6 Càn , 7 Đoài , 8 Cấn , 9 Ly.
Thực ra theo Hà Đồ , ta có :
Thiên 1 hợp Địa 5 sinh thành 6 , nên nói 1 & 6 ở phía Bắc
Thiên 3 hợp Địa 5 sinh thành 8 , nên nói 3 & 8 ở phía Đông
Địa 2 hợp Thiên 5 thành 7 , nên nói 2 & 7 ở phía Nam
Địa 4 hợp Thiên 5 thành 9 , nên nói 4 & 9 ở phía Tây
Hai số Trời là số sinh , nên lấy nó để định hướng.
1 ở chính Bắc thì 9 ở chính Nam , 2 số hợp nhau thành 10.
3 ở chính Đông thì 7 ở chính Tây , 2 số hơp nhau thành 10.
( Sở dĩ chọn số 5 làm số để cộng vì theo quan niệm xưa, số 5 là con số chủ , tượng trưng cho vạn vật trong trời đất. Như người thì có Ngũ quan-Ngũ tạng-Ngũ hình tướng.. ; vũ trụ thì có 5 loại hình vật chất là Kim , Mộc , Thủy , Hỏa , Thổ....vv....nên số 5 thay cho vũ trụ Thiên Địa làm con số cộng thêm vào vậy )
Như đã biết 1,3,7,9 là số Dương, là số Trời.
2,4,6,8 là số Âm , là số Đất.
Sự vận hành của Thiên Địa theo phương hướng ngược lại với nhau , Thiên quay sang trái , Địa quay sang phải. Số liên tiếp của Thiên là quay sang trái , do đó số liên tiếp của Địa phải quay sang phải.
Tức là :
6 ở bên phải của chính Bắc , 4 ở bên phải của chính Nam , 2 số hợp lại bằng 10
8 ở bên phải của Đông , 2 ở bên phải của Tây , 2 số hợp lại thành 10
Như vậy phương vị của 8 số đã hoàn toàn được xác định , hoàn toàn ăn khớp với ô vuông Lạc Thư. Tác giả bải viết đó nói Dương Kim là 9 , Âm Kim là 4 thực sai lầm lắm vậy ! Bởi trong các thư tịch cổ chữ Hán về PT , cũng chưa có tài liệu nào luận phương hướng kiểu lạ lùng như thế. Trong lĩnh vực Ngũ Hành , Âm dương ( mà PT không ra ngoài thuyết này được ) thì :
Càn , Đoài thuộc KIM
Càn, Khảm, Cấn , Chấn là các cung Dương
Tốn , Ly , Khôn, Đoài là các cung Âm.
Do vậy , Càn là Dương Kim , và Đoài là Âm Kim , còn độ số của nó như đã nói ở trên vậy. Đây là điều đầu tiên mà NCD tôi muốn nói đến với tác giả bài viết ấy ,về sự sai lầm trong nhận định độ số của hướng Tây. Tây Đoài là Âm Kim , ứng với thiếu nữ, thuộc số 7.
Luận về hình thế của PT , Đại Sư PT đời Tống là LAI BỐ Y đã viết : Phàm xây dựng thôn trấn , trước hết phải tôn trọng Khí Cục , có Khí có Cục mới thượng thừa. Có Khí mà không có Cục , hoặc có Cục mà vô Khí thì đều không phải là đất phúc lộc lâu dài..... Luận về LONG , ông bảo : Khi đã có Chân Long huyệt còn phân ra nhiều loại như : Thiên Long, Chi Long, Hư Long, Thực Long, Phù Long, Khinh Long, Kiên Long, Chiên Long, Địa Long , Thủy Long, Sơn Long, Kim Long, Mộc Long, Hỏa Long . Có tất cả 14 Đại Long.Phàm tất cả các Long Huyệt như Hợp Cán Long, Thực Long, Kiên Long , Thiên Long , Địa Long trong Long Huyệt Ngũ Hành mới đáng gọi là thực Long. Trăm huyệt không sai một ,do kiên cố và đầy đủ Long Khí nên có thể kéo dài miên trường , ngàn năm không suy vong. Còn những Long Huyệt còn lại đều là PHÙ LONG , tuy Long Khí thấy rất thịnh nhưng nền tảng không vững chắc , chẳng qua như hoa đốm trên không chớp chớp rồi tắt ngay , phù nổi mà không có gốc , rỗng mà không chắc....Long Mạch là Linh Khí của Đại Địa kết tụ , tẩp trung tinh hoa của vũ trụ , đó là cái rún ở giửa thắt lưng của Chân Long , lực của nó chí cường.....
Đấy chưa phải là đủ , chúng ta còn phải xét đến Long Mạch đó là ở vùng núi nopn hay ở đồng bằng nữa. Bởi NCd chưa từng đặt chân ra các tỉnh thành phía Bắc , chưa thấy thực địa không thể đoàn định gì vì PT không thể nói suông , nên NCD tôi chỉ góp thêm chút ý kiến về Long Mạch và đưa ra vài ý kiến dựa trên bài viết của tác giả ấy mà thôi. Ở vùng sơn cước thì gọi là mạch Âm, vì mạch luôn chìm xuống ( vì thế ta mới gọi là Âm Sơn , đừng lầm tưởng núi cao lên là Dương rồi cho là Dương Mạch hay Dương Sơn là sai lầm lớn ) , còn ở dưới đồng bằng thì mạch nổi lên cao. Long Mạch không chỉ chạy trên đất liền sơn cước hay đồng bằng mà có thể qua ao , qua hồ , thậm chí qua cả sông , lặn sâu xuống dưới bãi, dưới đầm lầy 1 quãng cách thật xa ,rồi lại tiếp tục nổi lên đi nữa.Trạng thái này trong PT học gọi là trạng thái " Khởi phục"
của Long Mạch. Với loại mạch này , các nhà địa lý thiếu kinh nghiệm thường lầm lẫn, cứ tưởng nơi đó đã đến chỗ Long đình Khí chỉ , vội tìm huyệt kết là sai lầm to. Thực ra , 1 kiểu đất kết phải hội đủ các điều kiện :
_ Tiền án : là 1 mô đất cao nổi lên trước mặt huyệt , như 1 cái bàn trước mặt người ngồi vậy.
_ Hậu trẫm : là 1 mảnh đất đằng sau huyệt , như 1 cái gối để người ta tựa đầu vậy.
_ Tả Long : là thớ đất ở bên trái huyệt mọc ra ôm chầu vào huyệt
_ Hữu Hổ :.......................phải.................... .........................
_ minh đường : là nơi nước tụ trước huyệt để nuôi dưỡng khí mạch của huyệt kết.
Nơi bình dương ,đồng bằng , xem xét 1 huyệt kết rất khó. Tuy vậy , nạch ở đồng bằng ôn hòa hơn , phát chậm mà bền lâu , ít bị hung sát ; còn mạch ở vùng núi non thì khí thế hùng vỹ bày ra rất dễ trông thấy , vì vậy, vùng núi non mạch thường phát tướng võ , ít có phú quý giàu sang ( vì hiếm có Minh Đường Thủy Tụ ). Mạch ở vùng núi khí thế càng hùng vỹ thì hung sát càng dữ. Người nào được mạch ở vùng núi , nếu thành công thì đa sát , nếu thất bại thì gia tộc tử vong. Muốn không gặp Hung Sát thì đó phải là Chân Long đích thực , lại được 1 thầy PT cực giỏi xác định chính xác Tâm Huyệt mới được. Các nhà địa lý thường tìm mạch ở vùng núi hơn là mạch ở đồng bằng ( Có phải vì nó dễ xác định hơn chăng?! )
Trở lại với vùng đất mà tác giả đề cập , suy đoán , đặt giả thuyết. NCd thấy có vài ý sau :
1/. Tác giả lập luận rằng theo truyền thuyết , khi xưa Cao Biền xây thành Đại La bị sạt lỡ hoài nên trấn yểm. Trong PT , nếu là Âm phần , thì xương cốt người mất táng vào đó sẽ hấp thu Linh Khí của Long Mạch , rồi sau đó phần Linh Khí của vùng đất và của người mất đó hòa vào nhau. Luồng Khí này sẽ theo không khí mà đi tìm Khí của những người cùng huyết mạch với mình mà hòa quyện vào đó , sinh ra những con cháu thừa hưởng Long Khí của huyệt mạch đó. Tình trạng này người xưa gọi là " Đồng Khí tương cầu " , còn theo KH ngày nay thì như tác giả nói là lực cộng hưởng không sai.
Với ngôi Dương Cơ , Long Khí tác động trực tiếp lên người sinh sống ở đó , mà qua sự tiến bộ của KHKT ngày nay , người ta chứng minh đó là do từ trường nơi vùng đất đó tác động đến từ trường của người
sinh sống ở đó. Chính vì vậy , trong khoa PT mới nhận định " nhất Dương thắng thập Âm ". Một huyệt Dương sẽ phát thật nhanh , nếu hình thể hợp cách có thể phát vượng cả ngàn năm không suy suyễn , đó thường là cách cục của các Kinh Thành lớn. Còn Âm phần có tính cách Tiềm Di Mặc Hóa , có khi đến đời con hoặc đời cháu mới hưng phát. Nhưng nghịch lý thay, trong dân gian lại chú trọng mạch Âm hơn !
Nếu nói Cao Biền cho trấn yểm nơi đó để xây thành Đại La , và để phá hoại Long Mạch thì có hơi khiên cưỡng. Bởi lúc ấy , Đường Trung Tông đã phong cho Cao Biền làm Đô Hộ Sứ An Nam. Thành Đại La gần như là Kinh Đô thời ấy , khí vận của nó ảnh hưởng với người cai trị , nếu Cao Biền trấn yểm để xây thành với mục đích xấu chẳng lẽ ông ta tự đào hố chôn mình sao? Là 1 bậc thầy tầm cỡ về PT , thiết nghĩ Cao Biền không thể làm việc tự di hại cho bản thân đến vậy.
Nếu nói như nhà sử học Dương Trung Quốc nghe có vẻ hợp lý hơn. Chúng ta chỉ có thể suy đoán mục đích của kẻ trấn yểm qua tình hình , bối cảnh lịch sử thời ấy , không thế áp đặt cho nó cái tư tưởng suy nghĩ như chúng ta ngày nay.
Vậy thì ở đây có 2 giả thuyết :
_ một là , Cao Biền trấn yểm là để xây thành được, và việc xây thành này là để trấn áp Long Mạch đế vương ở An Nam chúng ta_ như nhà sử học DTQ đưa ra luận cứ trích ở đâu đó
_ hai là , việc trấn yểm này không liên quan gì tới việc xây thành , nó chỉ thuần túy là trấn yểm nhánh Thanh Long , như tác giả bài viết lập luận.
Trước tiên NCd xin lạm bàn 1 tý về giả thuyết của tác giả bài viết đó trước , sau sẽ nói đến trường hợp của nhà sử học DTQ đưa ra.
Theo tác giả bài viết ấy thì Cao Biền đã dùng biện pháp trấn yểm kia để chận đứng đường đi của Long mạch. Thực tế , trong khoa PT , chỉ cần đào xẻ phạm vào LM là cũng đủ rồi , nếu không muốn cho người khác biết thì dùng cách trấn yểm ngầm như thế này. Nhưng hoàn toàn không thể vì chận đường Long Khí mà làm cả nhánh sông khô kiệt được. Xin đừng đem mọi việc gán ghép 1 cách thiếu căn cứ , trên lĩnh vực khoa học lẫn trên lĩnh vực Pt như thế. Khi Long Mạch bị đứt đoạn , thì nguồn Long Khí di chuyển từ Tổ Sơn không thể đến nơi kết huyệt theo đường đó nữa. Cho dù các thầy địa lý có tìm đến nơi kết huyệt , thiếu mất nhánh Thanh Long thì huyệt khó kết được. Khi tác giả so sánh các đường di chuyển của Khí , của Long trong lòng đất với sự dịch chuyển của kinh mạch trong cơ thể con người , thì đó là sự so sánh tương tự thôi. Khi ta chận 1 đoạn trên tay Long hoặc tay Hổ , thì chỉ đoạn sau của nó mất tác dụng , tạo thế mất cân bằng , khuyết Thanh Long hoặc khuyết Bạch Hổ để vùng đất đó khó kết huyệt , nhưng vùng đất đó vẫn có thể canh tác như ta thấy thực tế ở vùng đó bao lâu nay. Nhưng nếu là con người , 1 khi cánh tay bị phế do bị phong bế huyệt , thì nó chỉ là 1 phế vật , chỉ chờ bỏ đi thôi. Trở lại với LM , khi huyệt khó kết , thì nhánh Bạch Hổ khi ấy có chăng nữa , phỏng có ích gì? Việc có 1 số danh nhân , võ tướng gì gì , mà tác giả đề cập xuất thân từ nhánh Bạch Hổ , khiến NCD nghĩ đến 2 trường hợp sau :
_ Một là , nơi bị trấn yểm không phải là Thanh Long của Huyệt trường mà chỉ là 1 Chi Long trên 1 Đại Long
_ Hai là , nơi bị trấn yểm là huyệt bàng nằm trên tay Long ( tức trên Thanh long của huyệt )
Nếu nơi này nằm trên tay Long , tức Thanh Long bị vô hiệu hóa , khi ấy huyệt có kết được cũng là khuyết 1 bên. Trong trước tác " Địa đạo diễn ca " của cụ TẢ AO có nói thế này :
" Long Hổ bằng sự chân tay
Chẳng có tả hữu bằng ngay chẳng lành
......Vô Long như người mất chân
Vô Hổ như đứa ở trần không tay ".
như vậy đủ thấy tầm quan trọng của tay Long , tay Hổ trong 1 cuộc đất kết huyệt là thế nào rồi.Thiếu 1 cái nào cũng lệch lạc , như 1 kẻ tàn tật vậy. Nhưng không phải là như vậy rồi không có huyệt kết , bởi thế ở trên NCD luôn nói khó kết huyệt thôi. Nhưng theo NCD nghĩ, trường hợp này có thể là không kết huyệt. Vì sao lại nói vậy. Muốn hiểu vì sao , ta hãy cùng tìm hiểu xem nếu kết huyệt thì huyệt đó thế nào. Trong tự nhiên thiên hình vạn trạng, cũng có khi huyệt kết mà khuyết 1 tay Long , hoặc khuyết 1 tay Hổ. Khi đó , cuộc đất này có sinh ra người tài nhưng tàn tật ! Vả lại , như cụ TẢ AO có ghi trong Địa đạo diễn ca :
Thanh Long liên châu cao phong
Kim tinh , thổ phụ phát giòng trưởng nam
Con gái về bên Hổ sơn
Hổ cao thì phát , sơn bàn cho thông.
chứng tỏ nhánh Bạch Hổ phát về nữ & các con trai thứ.
Đấy là điều mà NCD không nghe tác giả bài viết đó nhận xét về những người thành danh trên nhánh Bạch Hổ , nên NCD mới loại khả năng kết huyệt thiếu tay Long là vì thế. Trở lại luận cứ trên , nếu đây là nơi Huyệt bàng trên nhánh Thanh Long , ta trộm nghĩ xem tại sao trước đây kẻ trấn yểm lại bỏ qua cho Huyệt bàng trên nhánh Bạch Hổ ?(vì theo như tác giả thì trên đất BH vẫn có người tài, vẫn có hưng vượng ). Đặt mình vào thời điểm đó , ta thấy rõ quan niệm xưa trọng nam khinh nữ rất rõ. Mà theo PT , " tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ " , " nam tả , nữ hữu ". Có lẽ vì vậy mà kẻ trấn yểm đó bỏ qua cho huyệt bàng trên nhánh Bạch Hổ chăng ? Nói thế thật khiên cưỡng , bởi ngoài phát cho nữ, nhánh BH còn phát cho cả con trai thứ , không thể nào kẻ trấn yểm lại bỏ sót 1 điều quan trọng như thế. Tóm lại, theo NCD , đó không là 1 huyệt bàng hay 1 điểm nằm trên Thanh Long của Huyệt trường mà chính là 1 CHI LONG thuộc 1 Đại Long vậy. Chính vì thế mà nó không ảnh hưởng nhiều đến thế cuộc của nước ta trong lịch sử, vẫn cỏn rất nhiều vị vua ra đời , trong đó không thiếu các bậc Minh Quân . Nếu đây là Long Mạch Đại Địa thì có lẽ lịch sử nước ta đã đổi khác . Do đó , theo NCD , những ai quan tâm tới Kinh Đô Thăng Long ngàn năm văn vật của chúng ta xin hãy an tâm. Việc đem các vật cho là trấn yểm PT đó lên _ nếu đây đúng là trấn yểm _ theo NCD là 1 việc tốt , không hề có nguy hại gì. Việc xảy ra các hiện tượng lạ vào thời điểm đó , NCD sẽ giải thích ở bên dưới , chung với phần lý giải về 2 vấn đề :
1/. Thành Đại La là nơi xây lên để trấn yểm LM của thành Thăng Long.
2/. Các hình tượng trấn yểm đó mang ý nghĩa gì ?
Khi đã xác định việc đó không có ảnh hưởng gì tới Kinh Thành của chúng ta , thì việc tìm hiểu các vật trấn yểm này chỉ trên tính cách cùng nhau nghiên cứu thôi. Bởi 2 nguyên do :
_ Một là NCd tôi chưa thấy được hình chụp hiện trạng các vật mà tác giả cho rằng là vật trấn yểm PT gì đó , hay ít ra cũng là 1 sự mô tả chi tiết về cách sắp xếp của các vật ấy lúc còn nguyên trạng.
_ Hai là , bản thân NCD không phải là 1 người sinh ra , lớn lên hay làm việc trên đất Bắc , nên về địa hình địa lý gì của miền Bắc NCD cũng không nắm rõ. Phải biết các Mạch núi ở ngoài ấy tập trung khu vực nào , hướng chiều nào , phát nguyên của Sơn Long ở đâu? của Thủy Long ở đâu? của Sa Long ở đâu?.... Còn rất nhiều điều chưa biết , nên rất khó đoán định được mục tiêu của người trấn yểm kia là nhằm vào việc gì.
Dù không nắm rõ mục tiêu kia , nhưng chắc chắn vẫn không ảnh hưởng tới Thủ Đô Hà Nội của chúng ta rồi. Và cũng có thể do cái tâm của kẻ trấn yểm kia không tốt , muốn hũy đi Linh Khí của Thiên Địa nên khiến xui chỉ trấn nhằm những mạch nhỏ thôi cũng không chừng? Bởi như Cụ TẢ AO đã dạy :
Đức Nhân vốn ở cả mình
Trước là tích Đức sau là tầm Long.
Hay như sách " Hồng Vũ Cấm Thư " của Dương Quân Tùng đời Đường cũng viết : " Tiên tích Đức nhi hậu tầm Long ".
Học cao , được truyền thụ chân thư chưa đủ , kẻ muốn làm 1 nhà Địa lý còn phải có Đức , có Nhân. Vì bước vào con đường Địa lý là bước vào con đường hành Đạo , phải luyện Nhân Nghĩa trước đã. Khi 1 kẻ đã có tâm trấn yểm các Long Mạch tốt , thì bản thân kẻ ấy cũng khó tìm ra các Đại Long Mạch mà trấn yểm , nếu có chăng thì cũng khiến xui có sự sai lệch nào đó. Trở lại với vấn đề nơi "bị trấn yểm " đó , do chưa đủ lượng thông tin cần thiết để đoán định sự việc , NCD tôi xin chỉ đưa ra 1 giả thuyết về cách mà người đó dùng để trấn yểm. Muốn bàn về các vật trấn yểm đó , trước tiên NCD tôi xin nói sơ qua về khoa Chiêm Tinh dựa trên năm tháng ngày giờ. Bởi giả thuyết này của NCD tôi_ dựa trên lượng thông tin của bài viết kia _ có liên quan đến khoa này vậy.
Như đã nói ở các phần trước , Sơn hà đại địa bao la vạn tượng , Long Mạch nhiều vô số nhưng đúng thực sự là Chân Long thì rất hiếm , mà cuộc đất Chân Long Đại Địa càng hiếm hơn. Tìm được Huyệt địa rồi , Phân kim , Lập hướng rồi , còn 1 điều tối quan trọng không kém đó là chọn năm tháng ngày giờ thật chính xác để an táng, hay khởi công động Thổ. Khi chọn ngày giờ sai lệch , không những không được phước mà còn lập tức chuốc họa vào thân ngay. Trong các sách PT ngày nay , gần như ít khi đề cập đến vấn đề này , có lẽ các thầy ( xin đừng nói lái lại nhé !) giữ lại làm yếu quyết riêng , cũng có thể chính các thầy ấy cũng xem qua loa , không đánh giá đúng mức sự nguy hiểm của việc chọn sai ngày giờ. Thời gian sau này , NCD thấy có 1 vài cuốn sách theo trường phái Huyền Không Học, là có nhắc đến việc ảnh hưởng của năm tháng ngày giờ lên Trạch Mộ , nhưng vẫn chưa nói rõ lắm. Khoa Chiêm Tinh này có nguồn gốc rất lâu đời , không biết ở các xứ Âu , Mỹ thế nào , riêng ở Á Đông ta thì nó đã xuất hiện khoảng 4000 năm trước Công Nguyên. Nhưng lúc ấy , các nhà chiêm tinh xem thiên văn chỉ dừng ở mức áp dụng vào Nông nghiệp thôi. Các nhà chiêm tinh dựa trên sự vận chuyển của các vì sao trên Trời mà đoán định mọi việc. Vũ trụ vần xoay , tinh tú luân chuyển đã tác động đến con người , đến đất đai. Các nhà khoa học ngày nay cũng đã chứng minh được mỗi 1 tinh tú trong Thái Dương Hệ đều có sự tác động , ảnh hưởng lên hệ sinh thái trên Trái Đất chúng ta. Tỷ những ngày trăng tròn thường ảnh hưởng đến hệ thần kinh con người ( nhất là các người mắc bệnh này ) , hay tác động đến chu kỳ rụng trứng của phụ nữ , hoặc là tác động đến Thủy triều.... Mỗi khi các tinh tú xoay đi nơi khác thì lực tương tác giửa chúng với nhau , giửa chúng với Trái Đất , giửa chúng với mọi sinh vật trên Trái Đất cũng khác đi , và chúng theo 1 qui luật nhất định. Thế mà , các nhà Pt từ ngàn năm trước đã nhận ra những chu kỳ họa phúc của con người , của các hình thế đất đai do sự thay đổi của các vì sao ấy. Dựa trên những kinh nghiệm thực tế nhìn thấy , họ đã đưa ra những luận cứ về chọn năm tháng ngày giờ cho từng công việc , sao cho thích hợp với Vận khí của từng người , từng hình thể đất đai. Trên đà phát triển đó , tương truyền vào đời Tấn , Quách Phác đã đưa ra thuyết Cổ Dịch Huyền Không Học cho môn Địa lý , nhưng chưa thịnh lắm. Rồi đến Dương Quân Tùng đời Đường ; Ngô Cảnh Loan đời Tống ( là con trai của Ngô Khắc Thành _ học trò của Trần Đoàn lão tổ ) ; Tưởng Đại Hồng cuối đời Minh. Nhưng mãi đến cuối đời Thanh mới được Thẩm Trúc Nhưng tiên sinh phát dương quang đại khoa này. và lan truyền rộng ra công chúng. Phải nói rộng thêm 1 tý về trường phái này , chính vì NCD tôi muốn chỉ ra rằng : ngoài vấn đề Đức độ , trên lĩnh vực PT , chỉ có phái này mới giải thích nổi sự vượng suy , thành bại cũng của 1 khu đất , 1 ngôi nhà , 1 triều đại....
Theo trường phái Huyền Không Học , tất cả nhà cửa , mộ phần lập sơn định hướng, cho dù có được Vượng Sơn , Vượng Hướng , hay Thượng Sơn Hạ Thủy....vv...gì đi nữa thì cũng có giới hạn của nó( các điều cơ bản về phái Huyền Không Học này , NCD tôi sẽ lần lượt trình bày trong phần PT học sau ). Khi thời hạn đó qua đi , tác dụng đó sẽ hết, dù tốt hay xấu cũng thế. Tồi đa của 1 cặp Sơn Hướng đối nhau đó là 180 năm.
Thí dụ : Nhâm sơn Bính hướng tối đa vượng được 80 năm
Bính sơn Nhâm hướng tối đa vượng được 100 năm
cộng lại cho cặp đối nhau này là 180 năm là thế.
Khoa Huyền Không Học gọi đây là Địa Vận Tam Nguyên nhỏ ( mỗi 1 nguyên là 60 năm ). Nhưng nếu : Địa mạch kéo dài liên miên bất tận, khí thế bao la hùng vỹ , trong 8 cung có đủ 2 cung Thành Môn hợp cách 2 bên tả hữu
lại là toàn cục hợp Thiên Tâm Thập Đạo , thì Địa Vận của nó có thể kéo dài đến 540 năm hoặc 1080 năm. Phái Huyền Không Học gọi đây là Địa Vận Tam Nguyên lớn.
Cũng theo gốc Chiêm tinh này , nhiều môn học thuật khác cũng chịu ảnh hưởng , như : Bốc số , Dịch lý , Y lý , Vu thuật và Kỳ Môn Thuật Số. Khoa bốc số tức là bói toán , dựa trên năm tháng ngày giờ sinh của con người mà lập Tử vi ; dựa trên năm tháng ngày giờ sinh mà cân xương tính số ( NCD tôi sẽ gởi 1 bài chuyên về vấn đề này vào 1 dịp khác ).... Khoa Dịch lý thì dựa trên năm tháng ngày giờ để gieo quẻ , xem các hào động biến, sinh khắc ,xem các lục thân biến đổi,phi phục thần thế nào....vv..Nhưng ngày nay , các nhà Dịch học còn tiến 1 bước dài hơn các tiền nhân , khi họ đã vận dụng được PHÉP DỊCH. Thuật ngữ này nghe có vẻ lạ tai , nhưng hiểu được & vận dụng được thì đúng là PHÉP thật đấy ! Dụng PHÉP DỊCH , người ta như có quyền năng siêu nhiên vậy(đề tài này sẽ có dịp NCD tôi trở lại sau )
...Trong y lý , Tây y không biết nghĩ sao , nhưng với Đông y , có 1 số huyệt được coi là TỬ HUYỆT nhưng không cố định chỗ mà lại chạy theo giờ , người ta gọi đấy là Nhâm Thần Thời Huyệt. Và thường thì các huyệt này rất hiếm người tìm được. Vốn nó bắt nguồn từ việc các võ sư xưa luyện phép Thiết Bố Sam , đao gươm bất xâm , nhưng luôn tồn tại 1 Tử Huyệt không thể lấp được. Dần dần , các bậc võ sư thượng thừa tím cách khắc phục , thân thể gần như Kim Cương bất hoại vậy. Nhưng họ không biết ngay từ ngàn xưa đã có Bí pháp tìm Tử huyệt theo giờ kia. Do Bí pháp này rất nguy hiểm,nên nó ít được truyền thụ ra , dần dà đã thất truyền là vì vậy.
Vu thuật là trường phái của những cô cậu đồng cốt , những pháp sư phù thủy thời xưa. Họ lựa chọn năm tháng ngày giờ tốt để lập đàn làm phép sai Thần khiến Quỷ. Các loại trấn yểm tà thuật cũng thuộc trường phái này.
1 Bí pháp trong phép tàng hình của Vu thuật ghi lại thế này : Lấy 2 mắt của con chó mực phơi trong bóng mát cho thật khô. Dùng bùa họa trên mắt chó liên tục trong 21 đêm. May 1 túi lụa bỏ vào. Muốn vào nhà ai hãy lấy đễ vào tay , hướng về phía cửa nhà người đó niệm chú , khi đền gần sẽ không ai phát hiện ra (?! ). Cũng may là chữ bùa kia không được lan truyền ra rộng rãi , nếu không NCD tôi không tưởng tượng nổi sẽ xảy ra sự việc gì nữa?
Đó là 1 việc không biết thực hư đúng sai , NCD tôi không dám phê phán , có 1 việc mà NCD tôi từng làm được , và tôi nghĩ ai cũng có thể làm được. Đó là Phép Lỗ Ban chữa Hóc Xương tôi đã đăng trong bài Mẹo vặt.
Cái này thì bản thân NCD chịu , không thể giải thích theo KH nổi rồi , có quý vị nào giải thích được xin cho ý kiến vậy.
Bởi nói đến việc trấn yểm không thể không bàn đến 1 khía cạnh của khoa Vu Thuật này , đó là các Bùa Chú. Đấy là các hình vẽ ngoằn ngoèo mang tính tượng hình ( thí dụ như 1 loại Bùa thanh tâm an thần của ngày xưa bao gồm 5 vòng xoắn theo chiều kim đồng hồ , rồi 5 vòng theo chiều ngược lại , và kết thúc bằng 1 nét ngoéo lại. Chính là lấy hình tượng các vòng Dương , Âm và Thái Cực vậy ). Còn các câu chú chúng ta nghe thấy trúc trắc nhưng đó chỉ là những câu Kinh nhà Phật thôi , phái này thì lấy theo tiếng Phạn, phái kia thì lấy theo tiếng Bali, phái nọ thì theo tiếng Hán như chúng ta vẫn đọc kinh....Ngày xưa các thầy PT buộc phải biết qua các bùa chú này , bởi trong thuật PT xưa có 1 số Pháp môn thượng thừa_ mà ngày nay chỉ còn truyền miệng kể nhau nghe thôi_phải dùng đến bùa chú mới được.Các Pháp môn thất truyền này có rất nhiều điều gần như siêu nhiên vậy , chẳng hạn :
_ Dẫn Long nhập thể : Người thầy dùng Bùa chú trục Long Khí nơi LM chuyển thẳng vào 1 mộ huyệt nào đó.
_ Di ảnh hóan hình đại pháp : Dùng trong các trường hợp đối đầu PT giửa 2 thầy địa lý , dùng để che mắt đối phương cách cục mà mình bố trí vậy.
_ Dẫn Long thăng thiên đại pháp : Đây là 1 cách rất ác , bởi nó thường làm cho cả 1 vùng đất trở nên khô cằn vì....Long đã thoát đi !
_ Đẩu chuyển tinh di : Dùng trong trường hợp các thầy địa lý muốn hoán đổi vận mạng cho 1 người , hay thay triều đổi vận. Cách này thường khó thánh bởi được coi là nghịch Thiên hành sự( Thuận Thiên giả tồn , nghịch Thiên giả vong ). Chỉ thành khi sự việc đó là tất yếu phải xảy ra , và người thầy đó chỉ thúc đẩy nó đi nhanh hơn thôi ( nước đang ròng mà bạn muốn lớn có chăng là phép Tiên?! )
...Còn rất nhiều Pháp môn nay đã thất truyền,và các phép này chỉ các bậc Đại Sư PT thượng thừa mới làm nổi.
Cuối cùng là NCD tôi muốn nhắc đến Kỳ Môn Độn Giáp. Môn này có lịch sử rất lâu đời , và Phong Hậu được xem là thủy tổ của môn tượng số Trung Hoa.Ông ta là 1 vị tướng tài đã làm ra 12 thiên binh pháp , 12 quyển Cô Hư lập thành Độn Giáp. Đến đời Chu có Khương Tử Nha _ người giúp nhà Chu dựng nên cơ nghiệp mấy trăm năm. Ông thấu hiểu binh pháp , uyên thâm về Dịch Lý , làm ra sách về Kỳ Môn. Đến đời nhà Hán có Trương Lương , được Xích Tòng Tử truyền cho Bộ Thái Ất và binh thư ,nhờ vậy mà giúp nhà Hán gầy dựng cơ nghiệp cũng mấy trăm năm. Đời Tam Quốc phân tranh , có Gia Cát Lượng , ai đã từng xem qua bộ Tam Quốc Diễn Nghĩa ắt khó quên vị quân sư tài ba này. Ông là người ứng dụng thành công nhất Thái Ất & Kỳ Môn Độn Giáp , binh thơ đồ trận trong thời ấy( sẽ có người thắc mắc ông thấu hiểu môn này vì sao không giúp Lưu Bị thành công được? Xin thưa trước khi ra khỏi thảo lư thì Khổng Minh đã biết trước thế cuộc thiên hạ , nhưng vì cảm cái tình của Lưu Bị " tam cố thảo lư " mà ông ra giúp thôi. Thế mới biết cái tình của người xưa trong đạo xử thế đáng quý làm sao ! ). Ở nước ta , người đầu tiên áp dụng Thái Ất Kỳ Môn thành công và để lại tiếng tăm đến ngày nay có lẽ không ai qua Cụ Trạng Trình NGUYỄN BỈNH KHIÊM . Ông gần như được xem là nhà bác học đa tài của lịch sử cận đại VN. Ông nổi tiếng không chỉ vào kiến thức uyên bác mà còn nhờ vào những bài Sấm Tiên Tri _ mà người đời quen gọi là Sấm Trạng Trình .
Trong các giai thoại về ông , NCD còn nhớ lúc đi học được nghe các thầy cô truyền lại rằng : Trịnh Kiểm là con rễ của Nguyễn Kim , đã soán ngôi ông. Nguyễn Hoàng là con trai của Nguyễn Kim , sợ bị Trịnh kiểm hại mình , nghe tiếng cụ Trạng Trình nên đến xin vấn kế.
Nghe trình bày xong, Cụ không nói 1 lời , chỉ chấm tay vào chung trà viết lên bàn mấy chữ , rồi chắp tay sau lưng bỏ vào nhà trong. Tò mò , Nguyễn Hoàng đến xem chỉ thây1 câu " Hoành Sơn nhất đáy van đại dung thân ". Nguyễn Hoàng về xin Trịnh Kiểm cho mình vào Nam , nơi dãy Hoành Sơn như Cụ ngầm ám chỉ. Thuở ấy , nơi đó còn rất hoang vu , nên Trịnh Kiểm đã đồng ý ngay. Và đúng như Cụ đã tiên liệu được , vùng đất ấy sau khi Nguyễn Hoàng vào khai phá đã trở nên trù phú, dân cư ngày 1 đông , quả nhiên là chốn dung thân , kiến cơ lập nghiệp vậy.
Một giai thoại nữa về Cụ : Tương truyền vào năm 1930 , khi làng của Cụ Trạng Trình bị Pháp ném bom ( do nghi rằng Việt Nam Quốc Dân Đảng lập căn cứ ở đấy ) , khi làng bị tàn phá thì tự nhiên bật lên tấm bia có bài Sấm ký :
Canh niên tàn phá
Tuất Hợi phục sinh
Nhị ngũ dư bình
Dựa theo Kỳ Môn Độn Giáp , Cụ đã tính ra được gần 300 năm sau làng mình bị tàn phá dữ dội. Vì năm 1930 là năm Canh Ngọ, ứng với câu đầu. Đến năm Tuất Hợi mới khả dĩ hồi phục , nhưng phải đến 10 năm sau ( nhị ngũ ) mới bình thường lại như xưa.
Thế vì sao gọi là Thái Ất Kỳ Môn Độn Giáp ? trong khoa này có 3 kỳ : Can ẤT làm Nhật kỳ _ Can BÍNH làm Nguyệt kỳ _ Can ĐINH làm Tinh kỳ. Phép Thái Ất là lấy Can ẤT thay thế Can GIÁP làm đầu cho Thiên Can. GIÁP thường ẩn tránh ( ĐỘN là trốn , là ẩn tránh vậy ) ở dưới Lục Nghi , cho nên gọi là Độn Giáp. Vì sao Giáp phải thường ẩn trốn?
Theo khoa này , Giáp đứng đầu Thiên Can , làm chủ tể. Mà Giáp là Dương Mộc , nó rất sợ Canh là Dương Kim khắc nó
Ất là Âm Mộc , đứng liền sau Giáp, tượng như em gái của Giáp vậy. Cho nên Giáp đem em gái gả cho Canh Kim , xem như để giải oán cừu , và ta cũng thấy Ất và Canh là Thiên Can ngũ hợp đấy.Vì vậy ẤT thay Giáp làm kỳ thứ I vậy !
Bính thuộc Dương Hỏa , trong Ngũ Hành HỎa nhờ Mộc sanh nên Bính tượng như con trai của Giáp vậy. Bính Hỏa khắc được Canh Kim cứu Giáp nên BÍNH làm kỳ thứ II vậy !
Đinh thuộc Âm Hỏa , cũng nhờ Mộc sanh ra , nên tượng như con gái của Giáp vậy.Đinh Hỏa cũng khắc Canh Kim , nên ĐINH làm kỳ thứ III vậy !
Vì lẽ ấy Can GIÁP lánh đi trong Lục Nghi để cho Can ẤT thay thế, như ông Vua giao quyền cho Tể Tướng vậy. Như nước ta , phần đông nhớ đến Đức HƯNG ĐẠO VƯƠNG mà mấy ai biết ông sống vào thời Vua Trần Nhân Tôn vậy !
Thái Ất Kỳ Môn là dùng năm tháng ngày giờ để lập ra 1 phương trình thức. Từ phương trình thức đó mà người ta áp dụng vào nhiều lĩnh vực khác nhau : hành binh , bắt trộm, ngoại giao thương thuyết , địa lý, bói toán ,xem thời tiết , xem mưu sự...vv....và cao hơn hết chính là 2 pháp môn : _ Dùng Kỳ Môn để sai khiến Lục Đinh , Lục Giáp chư thần
_ Dùng Kỳ Môn phổ vào trận thế.
Muốn tìm 1 công thức của Quẻ Kỳ Môn người ta phải biết được lúc ấy ở vào Hội nào, Vận nào , Tiết nào ; rồi năm thuộc tuần Giáp gì , năm nào , tháng nào ,... Theo khoa này thì Trời mở ra ở Hội Tý , Đất mở ra ở Hội Sửu , Người sinh ra ở Hội Dần. Mỗi 1 Hội có 10800 năm, chia làm 30 vận ; mỗi vận 360 năm , lại chia làm 12 thế ; mỗi thế 30 năm....Từ Hội Tý khởi đi , đến nay ta đang ở Hội NGỌ _ Hội Ngọ được tính từ năm -2196 đến năm +8604.
Mỗi Hội có 30 vận, tính ra ta đang ở vận thứ 12 vậy..... Cứ thế , lấy năm tháng ngày giờ trong giai đoạn ấy theo công thức sẵn có gia Trực Phù ( là các sao : Thiên Bồng , Thiên Nhuế , Thiên Xung , Thiên Phụ , Thiên Cầm , Thiên Tâm , Thiên Trụ , Thiên Nhậm , Thiên Anh); gia Trực Sử ( là các Cửa Bát Môn : Hưu , Sanh , Thương , Đỗ , Kiển , Tử , Kinh , Khai ) ; rồi lại thêm các sao như : Thanh Long , Minh Đường , Thiên Hình , Chu Tước , Kim Quỹ , Thiên Đức , Bạch Hổ , Ngọc Đường , Thiên Lao , Huyền Vũ , Tư Mệnh , Câu Trần. Hay Bát Thần : Trực Phù , Đằng Xà , Thái Âm , Lục Hợp , Câu Trần , Chu Tước, Cửu Thiên , Cửu Địa.... Nói chung rất nhiều , cực kỳ phức tạp. Lập thành xong mới luận đoán.
Trong Kỳ Môn , sau khi lập thành , người ta căn cứ vào Trực Phù , Trực Sử gia vào địa bàn nào , độ số Kỳ Môn bao nhiêu để luận đoán. Do Trực Phù là các sao , nên nó là cái Linh Khí đang hợp ở lúc đó. Trong môn Độn Giáp , nói về các sao thuộc về Thiên thể , tức là những quang tuyến vũ trụ ảnh hưởng trong lúc đó cho muôn sự vật. Nó tương tự như 1 ý tưởng của nhà kiến trúc vậy , đòi hỏi phải hợp thời mới được.
Ví dụ như Sao Thiên Xung vượng ở tiết Lập Xuân , được vậy thì tinh thần sáng rỡ , muôn việc đều thịnh vượng. Nhưng nếu nó lại gia vào cung Thất Đoài , tức là Thiên Xung / 7 là phương trình thức , thì Thiên Xung thuộc Mộc bị trên địa bàn Đoài Kim khắc và xung thì ắt ở nơi không thích hợp , và còn bị nguy hại, tổn hao nữa vậy.
Còn Trực Sử , nghĩa trực tiếp là thẳng đến sai khiến. Trong môn Độn Giáp , dùng các cửa Hưu,Sanh,thương...để quyết cái hình trạng thiết thực trong cõi hữu hình. Tỷ như nó là người thợ xây , là người thực hiện các ý tưởng của nhà thiết kế vậy.Quan hệ qua lại của chúng có thể ví như sau : Trực Phù là 1 hạt giống cây đại thụ , nếu cái hạt giống ấy gieo hợp thời vụ , gặp chỗ đất thích hợp thì cây dần lớn lên , có ngành có ngọn, có hoa có quả. Thân to , hoa thơm , quả lớn là nhờ ở cái khí hậu nơi cây trồng , nơi đất bồi bổ. Đó chính là ảnh hưởng của Trực Sử vậy. Nhân tốt thì Quả lành !
Nói đến cái ứng dụng của Kỳ Môn Độn Giáp thì rất nhiều , nếu quý vị nào có xem qua Tam quốc diễn nghĩa , chắc hẳn còn nhớ trận Lũng Tây , Gia Cát Lượng đã dụng Kỳ Môn Độn Giáp khiến quân Tư Mã Ý không cách nào đuổi kịp. Về việc này , trong Kỳ Môn có dạy:
Nếu muốn trốn tránh thì lúc còn ở trong nhà , bắt đầu 1 vòng theo hướng trên phương vị có sao Thanh Long mà đi , qua sao Minh Đường , rồi ra Thiên Môn , vào cung Địa Hộ , hướng về Thái Âm , đến Hoa Cái. Nếu xuất hành thì nhanh như chớp , không ai theo kịp.
Nói đến thuật khinh thân này , nếu quý vị nào không tin có thể tìm xem tác phẩm " Tây Tạng huyền bí " của dịch giả Nguyên Phong. Trong cuốn sách ấy kể lại những câu chuyện có thật, của 1 đoàn Khoa Học Gia của Hoàng Gia Anh khi họ đến tìm hiểu xứ Tây Tạng.Các nhà ẩn sĩ ấy như có phép thuật huyền bí vậy. Nói thế ,không phải NCD có ý khuyên quý vị đi tu đâu nhé ( đời còn nhiều việc vui lắm mà ! ) , chỉ để quý vị thấy rằng các phép khinh công , phi thân mà trong độn giáp nói là có thực , quan trọng là ta có biết cách ứng dụng không thôi.
Do đó mà nói , Kỳ Môn Độn Giáp thật sự là thiên biến vạn hóa , ứng dụng được trong rất nhiều lĩnh vực ,nhất là trong các trận đồ ngày xưa _ chi phái lập trận theo Kỳ Môn này theo NCD được biết hiện còn tại VN , trong 1 ngôi chùa ở Thất Sơn Châu Đốc ( còn vì sao NCD biết thì ). Những ai đã từng nghiên cứu qua các loại hình trận đồ thì ắt biết các trận thế Trường Xà , Tứ Tượng.... Nhưng áp dụng Kỳ Môn vào trận thế thường là những trận Chính phản ngũ hành , Bát Quái...Khi áp dụng giờ Kỳ Môn vào trận thì bên ngoài trận thế vẫn bình thường , nhưng khi vào trong rồi thì cảnh vật biến đổi , hễ tịnh thì cảnh tịnh , hễ ta động thì cảnh động theo. Trong trận sẽ phát sinh ảo giác khiến những ai bị giam trong đó khó mà thoát ra , nếu không am hiểu Kỳ Môn. Bởi có tính theo Kỳ Môn mới biết hướng nào cửa Sanh mà ra , tuy nhiên còn tùy theo giờ nữa. Tỷ như Sanh môn vốn thuộc cung Chấn Mộc , nay gia vào Đoài tất thất hãm , đã vào hãm địa tất không thể đi vậy , phải chờ đến giờ khác mới xung phá ra.
Nói chi ly cả buổi , thật ra NCD chỉ muốn nói đến chỗ này đấy quý vị ạ ! Theo lời mô tả của tác giả bài viết và lời kể lại của ông Cường , thì ở đấy có đến 7-8 cọc gỗ , 1 tấm ván màu vàng có hình Bát Quái ở giửa , 1 số xương voi , xương ngựa...vv..gi nữa đó. Bản thân NCD cũng chỉ là 1 người hậu học , chỉ xin đưa ra chút thiển ý của mình , cũng mong các bậc cao nhân , tiền bối nào có kinh nghiệm hơn trong lĩnh vực này góp ý thêm cho.
Theo thiển ý của NCD thì cũng tán đồng cách nói của 1 số tiền bối đã từng nhận xét về việc này : Đây là 1 trận đồ Bát Môn có ứng dụng Kỳ Môn Độn Giáp. Về mục đích thật sự của việc " trấn yểm " này là gì thì NCD chưa thể khẳng định chính xác , nhưng chắc chắn đây là 1 trận pháp có uy lực rất lớn. Còn nhốt cái gì thì ,có thể là 1 con Rồng ( bởi theo các nhà PT xưa thì mỗi 1 Long Mạch có 1 con Rồng tồn tại ?! ) , có thể là những oan hồn gì đó.... Vì sao NCD tôi nghĩ trận pháp này có uy lực rất mạnh? Cũng có lý do của nó. Một khi lập trận theo Kỳ Môn Độn Giáp thì uy lực của trận đã tăng lên rất nhiều lần. Nhưng không bằng khi các cửa trận bị khóa hẳn. Chữ " KHÓA " ở đây của NCD không phải là trận không có Sinh Môn , nhưng cả 8 cửa đều được vị Pháp Sư dùng phép , bùa chú thỉnh người trấn giử hết. Người trấn giữ nếu trong thời gian ngắn có thể thỉnh thị các Thần Linh , các vị Chiến sĩ Anh Hùng Dân Tộc , các Thiên binh Thiên tướng gì đó...tùy theo năng lực của vị Pháp sư đó cao hay thấp vậy. Nhưng dễ hơn hết , và tác dụng dùng dài lâu được chính là cách dùng các oan hồn hay nói như 1 số người gọi đó là các Âm Binh. Qua lời mô tả của tác giả bải viết , NCD nghĩ rằng :
_ 1 là các xác chết kia , trước khi chết đã bị vị Pháp sư bắt uống 1 loại bùa
_ 2 là sau khi chết bị vị Pháp sư kia dán bùa lên trán
nói chung , trong cả 2 trường hợp đều nhằm để bắt linh hồn họ phục tùng, làm nô lệ cho vị Pháp sư sai khiến vậy. Và dĩ nhiên , trong trường hợp này , vị Pháp sư kia đã sai khiến linh hồn họ trấn giử 8 cửa trận. Khi có thêm 8 cái oan hồn này trấn giữ thì trận càng khó phá giải thập phần , bởi các oan hồn này khi ấy vừa có thêm đạo bùa của vị Pháp sư vừa được sự linh diệu của Kỳ Môn trận thế , như tăng thêm sức mạnh gấp trăm lần. Để khuyến dụ các linh hồn ấy , các vị Pháp sư đã táng thêm các vật dụng , các tiện nghi cho các oan hồn sử dụng. Vô hình trung , nơi ấy đã trở thành " nhà " của những oan hồn ấy vậy. Muốn giải điều này , trước tiên phải là 1 thầy thật giỏi , đủ sức lập đàn trục những oan hồn nọ đi , nếu bản lĩnh vị thầy không đủ sai khiến các opan hồn thì chẳng khác nào chọc họ nổi giận thêm thôi. Cũng như nhà quý vị đang ở mà có ai tới đập phá , quý vị có để yên không , chứ gặp NCd chắc. Không chỉ thế , người lập đàn tràng đó phải là người tinh thông Kỳ Môn Trận Pháp , biết tính giờ nào thì trận sẽ yếu nhất , có như vậy mới đủ sức triệt tiêu trận này. Cũng may là lúc trục các cây cột gỗ đó lên nhằm ban ngày , đang lúc Dương Khí thịnh vượng , nên mới dễ dàng vậy. Khi không còn nơi trú ngụ , đương nhiên các oan hồn đó trút sự giận dữ lên những ai mà họ cho rằng đã phá nơi cư trú của họ thôi.
Giả thuyết như đấy là nhánh của của Long Mạch , ảnh hưởng tới Kinh Thành Thăng Long , tức là người trấn yểm kia có ý ngăn chận Long Mạch thì cũng có thể. Nhưng nói đấy là Long Mạch ảnh hưởng đến Kinh Thành Thăng Long thì quả thật không có cơ sở. Trước khi chúng ta gỡ bỏ vật " trấn yểm " kia thì nước ta vẫn độc lập suốt hơn 20 năm đấy thôi ( không như bạn vanquan cho rằng do LM này bị trấn yểm mà nước ta thần phục phương Bắc ),thế Trung Hoa có bị ai trấn yểm mà phải chịu bị Nhật xâm chiếm? Phải chịu sự áp đặt của liên quân 8 nước? Bị ai trấn yểm mà Vua PHổ Nghi gần như bị lưu đày xa xứ? Khi xét đến các vấn đề mang tính cách tế nhị này, chúng ta hãy có cái nhìn khách quan hơn. Nói rằng đất nước ta từ sau khi phá bỏ vật trấn yểm đó thì tiến triển hẳn , thật rất oan cho sự nổ lực không ngừng của nhân dân cả nước. NCD nói thật tình , theo NCD nhận thấy đây là xu thế tất yếu , của thời cuộc thôi. Việc thành bại , vượng suy không chỉ căn cứ vào 1 vấn đề PT là đủ. Bạn vanquan xin hãy nhớ cho rằng ĐỊA chỉ chiếm 1/3 trong quan hệ tam tài của vũ trụ. Còn Thiên thời , còn Nhân hòa nữa bạn ơi ! Việc Kinh Thành vượng suy không chỉ có Long Mạch là đủ , khoan nói đền Thiên và Nhân , chỉ chữ Địa thôi , còn rất nhiều yếu tố khác nữa mà do phạm vi bài viết có hạn , NCD tôi không thể 1 lúc nói ra hết được.
Bạn vanquan cho rằng các vị lãnh tụ có chí hướng đều đoản mạng ư? Cái gì cũng có lý do cả. Đinh Bộ Lĩnh , Ngô Quyền , Lý Nam Đế đều ở thời trước khi có Kinh Thành Thăng Long lại ít tư liệu nào về những người ấy , nên chúng ta tạm gác qua vậy. Nói đến Vua Quang Trung là phải nói đến thế đất ở Bình Định , mà thời Cao BIền thì làm gì lãnh thổ ta kéo dài đến đấy?! Vả lại , đất phát Đế Vương Bình Định là đất bạo phát bạo tàn , thế đất như hình ngàn quân ra trận , hiên ngang hùng vỹ nên mới phát võ tướng. Trong phần trên , NCD tôi cũng đã nói rồi , đất vùng núi non tuy phát quý nhưng rất dễ phạm Hung Sát , phải chọn mạch thật kỹ mới hóa giải được sự hung sát của nó. Thêm vào đó , bạn có biết tên Quang Trung có ý nghĩa gì khi chiết tự không ? Quả thật còn rất nhiều điều mà do không muốn đi lạc ra khỏi chủ đề quá xa nên NCD tôi mới không nói ra thôi. Mong bạn thông cảm vậy. Vào thời Lý , Lý Thường Kiệt từng đánh chiếm cả 2 tỉnh lưỡng Quảng. Đến thời Tây Sơn , Vua Quang Trung lập lại lịch sử 1 lần nữa. Đâu phải nước ta chỉ biết thần phục? Chẳng qua chính sách người VN ta lấy Đức phục Nhân thôi ! Trong các triều đại của TQ , có triều đại nào mà yên ổn suốt cả thời gian nắm quyền không? Một nước lớn như Trung Quốc mà còn không làm nổi thì 1 quốc gia nhỏ như VN ta có chút trở ngại thế thì có sá gì? Tận nhân lưc tri thiên mệnh ! Khi chúng ta không tận lực thì không phải của trên trời đổ xuống sẵn đâu , bạn thấy tôi nói đúng không? Khi cho chúng ta 1 vận hội tốt thì cũng phải có sự thử thách xứng đáng chứ? Do đó , thế cuộc đất nước phát triển là điều ta có thể đoán trước được , trên đà phát triển từ sau khi có chính sách mở cửa, có điều sự việc diễn tiến nhanh chậm thôi. Nước đang ròng sát , NCD cho 10 ông thầy giỏi địa lý cũng không thể làm nước vun lên được nữa là , giỏi lắm thì họ đắp đập ngăn nước , nhưng chỉ đước 1 tý thôi bạn ơi ! PT dựa trên cơ sở Dịch Lý , mà bạn cũng biết rồi đấy , Dịch Lý là phải hợp lý , không thể rập khuôn , không thể cưỡng cầu được. NCD xin ví dụ thử cho bạn 1 ví dụ theo Dịch Lý nhé : Có 2 người phụ nữ ngồi đánh cờ , hỏi bạn người nào thắng , bạn tính được quẻ Bát thuần Kiền. Vậy ai sẽ thắng? Nếu bạn cứ khư khư Kiền là trời , là vua , là cha , là ngựa.... thì có người đàn ông nào đánh cờ ở đây đâu cho bạn luận?! Lý Kiền thì không chết nghĩa , nó chỉ dựa trên cái Lý chung rồi suy ra thôi . Kiền là gì ? là Kiện dã. Rất đơn giản ! Ám chỉ người phụ nữ nào to con hơn , cứng cáp hơn thì thắng vậy. Cho nên LÝ là trên hết. PT dựa trên Dịch Lý nên cũng không thoát khỏi cái ý này. Cái gì cũng phải hợp lý trước đã.Nếu không xét cái Lý thì sao người ta không dùng PT trấn yễm để bên Trung Đông hết chiến tranh đi ??? Như nước Mỹ có ai trấn yểm mà cũng bị sự kiện 9-11 ??? Nước Mỹ bị ai trấn yểm mà hiện nay đang trên đà đi xuống , hàng năm thâm hụt ngân sách hàng trăm tỷ đô la ??? LÝ của Dịch mà , Dương lên tới cực điểm thì xuống Âm , nhưng thực ra 2 sự việc diễn ra cùng lúc đấy. Khi Dương trưởng lên thì trong đó đã có cái mầm của sự hư hại vậy , chẳng qua chưa tới lúc thôi. Thôi , việc phát triển của Kinh Thành là cả 1 đề tài dài , 1-2 lời không thể nói hết , bởi còn nhiều việc bên trong nữa , chúng ta chỉ dừng ở đây vậy. Bởi khi đưa ra đề tài này chúng ta chỉ dựa trên mục tiêu là xem có bị ảnh hưởng gì tới kinh Thành không thôi.
Hiện nay , sự việc qua đã lâu , chúng ta cũng thấy rõ không còn vấn đế gì nữa , có thể xảy ra 2 khả năng _ nhưng cả 2 đều không nguy hại gì ( có tức giận gì thì cũng 1 lúc thôi chứ ! )
_ 1 là các linh hồn đó vẫn tiếp tục lưu ngụ ở đó , cơn giận đã nguôi ngoai mà
_ 2 là các linh hồn đó sau khi bị trục đi đã tản mác , và trước khi đi đã trả thù vị pháp sư nào đã đuổi họ ra khỏi đó. Lúc có đàn tràng thì có các vật trấn , có bùa chú sai khiến , các linh hồn ấy không thể trái ý , nhưng bình thường thì khác à? Trừ phi vị ấy là 1 người giỏi về phép Lỗ Ban thì tôi không nói, còn bình thường thì ai cũng như ai thôi.
Còn vấn đề nếu đó là 1 LM thì sự giải bỏ cấm chế chỉ có lợi chứ làm sao có hại được? Có khác chăng đôi chút trong phần lý do ảnh hưởng thôi. Nếu đó là LM , thì do bị dồn nén lâu ngày , khi tháo ra Khí sẽ tuôn ra ào ạt. Mà Khí ở đây là gì? Là các tuyến lực ngầm đan xen trong lòng đất , chúng có từ trường riêng của chúng. Khi các vật trấn yểm kia ở đó lâu như vậy đương nhiên bị nhiễm sóng từ của nó thôi. Khi phá bỏ cấm chế , Khí ố ạt tuôn ra , tỏa ra 1 sóng từ với cường độ lớn , lẽ đương nhiên những người có liên quan nơi đó sẽ bị ảnh hưởng rồi. Người nhà họ thì do lực cộng hưởng của tính di truyền mà phải gánh nạn theo thôi.
Giá như NCD biết sự việc sớm hơn , NCD không đủ sức làm gì rồi , nhưng có thể giới thiệu 1 địa chỉ chắc chắn đủ sức hóa giải nạn kiếp cho những người liên quan , 1 vị xuất thân từ trường phái Kỳ Môn Độn Giáp , lại tinh thông Dịch Lý ,.... , rất nhiều Pháp môn bí ẩn.
Tóm lại , mọi việc đều đã khép lại , có chăng là chúng ta đưa ra để mổ xẻ vấn đề , rút kinh nghiệm khi gặp trường hợp tương tự thôi. NCD cũng xin thành thật gởi đến ông Cường lời chia buồn cho sự mất mát , tổn thất của ông vậy.
Hôm nay NCd xin hồi đáp tiếp với bạn vanquan về việc "trấn yểm" nơi sông Tô Lịch vậy. Bạn vanquan cho rằng NCD tôi " coi nhẹ việc khả năng mắc sai lầm của Cao Biền là chủ quan " chăng ? Nếu quả vậy , có lẽ bạn chưa đọc kỹ lắm ở phần trên của NCD tôi rồi , nói thế thì...."oan Thị Mầu " quá !
Như phần trên NCD tôi đã nói qua về cái TÂM của người học ĐẠO , vì bước vào con đường Tầm Long Điểm Huyệt là đã đi trên con đường đạo vậy. Khi không có cái TÂM chân chính thì người thầy PT khó tìm được Chân Long đích huyệt ! Người xưa có câu : " Thuận Thiên giả tồn , Nghịch Thiên giả vong"
Ngày nay dưới cái LÝ của KH hiện đại , ta bàn rộng ra thêm về cái chữ Thiên ấy còn là Thiên đạo , là Thiên lý , nhưng ngày xưa , chữ Thiên ấy chỉ nói đến Trời thôi. Ai làm thuận ý Trời thì tồn tại ,làm nghịch ý Trời tất lãnh hậu quả bại vong.
Người làm thầy Địa lý không chỉ biết Tướng Địa là đủ đâu bạn ơi ! Ngoài việc Kỹ năng chuyên môn về Địa lý , người thầy ĐL cón cấn phải biết thêm Thiên văn, Kỳ Môn, Trạch Cát , Phù Chú trấn yểm , Nhân tướng và cả Tri Tâm thuật nữa.
Phải hiểu Thiên văn _ không nhất thiết phải thật giỏi _ để tính độ số các Sao đi qua Cung , khi nào Thái Dương đến Hướng , khi nào Thái Âm đến Sơn, khi nào Sao Tử Vi Đăng Điện....có như vậy Kiến đô Lập quốc mới lưu truyền cơ nghiệp ngàn năm được. Phải biết Kỳ môn để xác định khi nào là đắc cách Long Hồi Thủ , khi nào là đắc cách Điểu Diệt Huyệt , khi nào Tam Kỳ gia Long....có như vậy mới tiền đồ hanh thông , đinh tài lưỡng vượng. Phải biết thuật Trạch Cát để xem khi nào thì Quý Nhân-Lộc-Mã của gia chủ đến Sơn Long , khi nào thì Quý Nhân -Lộc-Mã của Thái tuế đến Sơn Long , năm tháng ngày giờ nào là Quan Tinh Cách , năm tháng ngày giờ nào là Thiên Địa đồng lưu cách....có như vậy mới quan lộ hanh thông , toàn gia hưng vượng. Phãi biết Phù Chú trấn yểm để trấn những điều Hung Hại nơi đó , ví như gặp Thương Sát lực quá mạnh nếu không thêm "Bình an phù" ( píng an fú) sao đủ sức chống ngăn , nhà mà liền năm bị kiện tụng mãi , ngoài việc giải Sao Quan Phù cũng phải dùng thêm "Giải Tố Tụng phù" (jie su song fu ) mới được an nhiên . Phải biết xem Nhân Tướng để biết Phúc Trạch , Âm Đức gia chủ sâu nông thế nào mà tìm huyệt vừa xứng, khi gia chủ phước mỏng ,đức bạc mà Long Huyệt thịnh vượng , chẳng những tổn thọ gia chủ mà người thầy cũng tổn đức ; gia chủ phước đức sâu dày mà chỉ chọn huyệt tầm thường thì e tự mình chuốc họa . Phải biết Tri Tâm thuật để động viên gia chủ giữ vững tinh thần , có vậy mới có cơ xoay chuyển Càn Khôn ; bởi khi gia chủ ý chí kiên định thì tinh thần vững vàng, tinh thần mạnh mẽ thì sẽ có uy lực , như vậy sự cải cách PT mới đem lại hiệu quả , thay đổi Trạch Vận được. Tóm lại , rất nhiều yếu tố cần thiết để 1 người xứng danh với chữ "THẦY ". Bạn có thấy ai gọi là "thằng thầy" không ? ( đương nhiên trừ ra những " thằng cha thầy dùi "...những chữ thầy không xứng với từ cao quý này ) , người ta gọi 1 cách trang trọng "ông thầy" hoặc đơn giản 1 tiếng gọi "thầy". Cho nên đôi khi việc làm "thầy" không còn vì miếng cơm manh áo như cái "nghề" nữa , mà nó vì cái "nghiệp" để giúp đời , giúp người. Người làm Thầy vì thế cáng lúc càng phải trau dồi mình cho xứng đáng với chữ "Thầy" ấy , không chỉ trau dồi về kỹ năng mà còn cả về Tâm Đức nữa. Nói dông dài như thế , NCD tôi muốn nói với bạn rằng ít khi người Thầy Địa Lý dám nghịch Thiên hành sự lắm ! Tôi chỉ nói ít thôi , bởi khi người ta còn đặt nặng vấn đề tiền tài , công danh tất còn có tính Tư riêng , và không tránh khỏi cái lúc vọng động làm càn. Khi người Thầy Địa Lý có ý tự chuyên muốn làm việc Đoạt quyền Tạo hóa , e chẳng thể suôn sẻ như ý , lúc ấy sẽ có 1 trong 2 trường hợp sau :
_ 1 là , người đó trong quá trình Phân Kim Lập Hướng sẽ....xui khiến có sự sai lệch , làm không chính xác.
_ 2 là , người ấy vẫn làm đúng nhưng lãnh 1 quả báo nhãn tiền thật tàn khốc. Chẳng những thế , theo thuyết luân hồi có kiếp sau , những người Nghịch Thiên hành sự sẽ mang tội mà "Vĩnh kiếp bất siêu sinh". Huống chi LONG MẠCH là tinh hoa của Khí Thiêng sông núi hun đúc nên , tự bản thân LM cũng có 1 Uy lực rất mạnh , vọng động trấn yểm sẽ lãnh hậu quả không thể tưởng nổi từ sức phản hồi của Địa Mạch.
Cho nên , cũng trên donmg2 ý tưởng trước , NCD tôi xin nhấn mạnh với bạn vanquan rằng_theo quan điểm của NCD tôi thôi nghen _ có thể Cao Biền sẽ có sự sai lệch hoặc tính toán không chính xác ( như có ai che mắt 1 lúc vậy , đây chính là điểm mà người ta hay nói "Tổ trác" vậy ), nếu đó là đường đi của Long mạch thành Thăng Long. Chỉ có thể thôi , bởi bạn có khẳng định được đó chính là đoạn Long Mạch dẫn đến Long Huyệt của kinh thành Thăng Long không ? NCD tôi vừa ở xa , vừa truy cập mãi vẫn chưa tìm ra Hình về sông núi các vùng trên lãnh thổ VN , nên không dám khẳng định rồi. Nếu bạn khẳng định chính xác đó là đoạn trên Long Mạch của kinh thành ,vì bạn hiểu rõ địa hình ngoài ấy thì NCD khi đó cũng đành Bótay.com thôi chứ nói gì nữa , phải không bạn ?
Bạn có nói về Vua Quang Trung có chí lớn mà đoản mạng , thì bài trên mình đã xen vô trong đó rồi , bạn xem lại nhé ! Việc bạn cho rằng nước ta sau khi dời đô về Thăng Long , tuy có độc lập nhưng vẫn luôn phải chống đỡ ở biên giới phía Bắc , luôn phải triều cống phương Bắc. Vâng , chuyện này là có thật , nhưng xin bạn hãy đặt mình vào trong giai đoạn ấy mà đánh giá xem. Bạn nói như vậy là đặt trên quan điểm của 1 người hiện đại , của 1 người sống trong thời bình mà lý luận thì rất dễ có thiên kiến. Vào giai đoạn ấy là thời " cá lớn nuốt cá bé " , " lấy mạnh lấn yếu " nha bạn ! Nước ta từ đánh chiếm vài thành , rồi vài thành...cho đến xóa sổ cả nước Chiêm Thành được , lại lấn cả phần đất Xiêm La , nhưng trong giai đoạn này phương Bắc có chiếm được của ta 1 tỉnh thành nào không ? Có chăng chỉ là sự thống trị tạm thời thôi của nhà Minh , nhưng lúc đó là Hồ Quý Ly không đóng đô ở Thăng Long , xin bạn nhớ kỹ xem có phải thế không ? Nếu làm 1 cuốc so sánh :
_ Nước ta / nước Chiêm Thành
_ Nước trung Hoa / Nước ta.
Bạn có thấy cán cân khác nhau không? Nước ta tuy có lớn hơn Chiêm Thành thật , nhưng so với Trung Hoa lớn hơn ta thì 1 trời 1 vực phải không ? Vậy tại sao ta làm được việc mở rộng bờ cõi 1 cách đáng kể ấy thì nước lớn như TQ không làm nổi với chúng ta ? Họ bị ta trấn yểm Long Mạch chăng ?! Xét giai đoạn lịch sử ấy , ta thấy việc nước ta chỉ chịu tiến cống mà không thuần hóa hẳn , đấy là thất bại của Trung Hoa chứ không phải sĩ nhục của ta , bạn nghĩ mình nói thế có đúng không? Đâu riêng gì Trung Hoa , ngay cả Đế Quốc Mông Cổ vào thời Hốt Tất Liệt _ cháu của Thành Cát Tư Hãn Thiết Mộc Chân _đã làm chủ cả Trung quốc , Triều Tiên, Đông Âu , Trung Đông , Nga...nhưng sang đến VN ta cũng phải thất bại những 3 lần. Thế mà bạn thấy chưa đủ để tự hào ư ? Nếu vậy thì bạn khó tính quá....coi chừng già sớm đấy bạn ơi !
Xét về anh hùng có chí lớn thì không thể chỉ nói đến thành tựu của họ , đôi khi anh hùng mà không gặp thời thì cũng đành uổng phí tài năng thôi. Tài như Khổng Minh cũng chỉ giúp nổi Lưu Bị dừng ở mức tạo thế chân vạc chia ba thiên hạ. Đâu phải tài ông ta không có , xét ở thời điểm ấy , các quân sư Ngụy , Đông Ngô có ai bằng được ông ấy ? Nhưng đâu phải có tài , có chí là đủ ? Không phải người tài nào cũng có đất dụng võ như Trương Tử Phòng giúp Lưu Bang dựng cơ nghiệp nhà Hán , như Khương Thượng giúp Chu Vũ Vương khai sáng nhà Chu , như Phạm Lãi-Văn Chủng giúp Vua Việt Câu Tiễn....đâu bạn ơi !
------------------------------------
Bạn có nhắc đến Vua Quang Trung , vâng, ông ấy quả thật là 1 anh hùng có tài thực thụ. Chiến dịch thần tốc của ông từ Phú Xuân ra Thăng Long , vừa đi vừa đánh thắng giặc chỉ trong 1 tuần như thế quả là kinh thế hãi tục ! Cho đến nay các nhà quân sự vẫn còn thắc mắc , đưa ra nhiều giả thuyết về cuộc hành quân ấy. Trong phép dụng binh có nói : Lấy quân nhàn rỗi chống kẻ địch mệt mõi , cho nên thường ít khi ai đem quân đánh trận kiểu như ông lắm.Thường là hạ trại cách dinh địch vài mươi dặm. Thế tại sao quân ông di chuyển đường xa mà vẫn đủ sức chém tướng ,công thành ? Thời đại bây giờ còn bảo có máy bay , tàu chiến chở người mới nhanh mà dưỡng sức , thời ấy chỉ cưỡi ngựa. Nhưng nếu cả 1 đoàn người ngựa rầm rập tiến thì địch đã hay biết , trái với nguyên tắc " Xuất kỳ bất ý , công kỳ vô bị ". Phải làm sao để chuyển quân như ông , khi xung trận địch mới tá hỏa ra thế mới gọi là " Sấm đánh không kịp bưng tai " chứ .
Nay ta nói chuyện gần hơn tý , vào thời chống Pháp có vị " Nghiêm Nhan thiếu tướng" Mai Xuân Thưởng. Ông đã khẳng khái tự nộp mình cho giặc để đổi lấy sự an toàn cho mẹ & các nghĩa quân , cam chịu tử hình với lời hứa của Nguyễn Thân :" nếu ông đầu hàng , chúng tôi không để giọt máu ông rơi xuống đất". Và trước lúc lên đoạn lầu đài , ông còn nói với kẻ thù :" Chỉ có đoạn đầu tướng quân chứ không có hàng đầu tướng quân ". Khí khái ông như vậy có xứng đáng gọi là anh hùng không ?
Rồi như " Hùm thiêng Yên Thế " Hoàng Hoa Thám ( 1846-1913) có đáng mặt anh hùng có chí lớn không ?
Như " Ba nhà chí sĩ họ Phan " _các Cụ Phan Bội Châu , Phan Chu Trinh , Phan Đình Phùng _ như các Cụ có đáng gọi là anh hùng chí lớn không ?
.......Rất nhiều ,rất nhiều người đáng mặt anh hùng chí lớn lắm bạn ơi ! Nếu bạn bảo những vị ấy chưa đáng gọi là anh hùng chí lớn thì...tiêu chuẩn của bạn chọn cao quá rồi , đừng khó tính thế , mau già đấy !
Bạn đưa ra nhận xét rằng những người anh hùng chí lớn nước ta đa số đều đoản mạng , điều đó không sai. Chúng ta không bàn về việc do PT nữa , bởi ở các bài trên NCD tôi đã nói rồi ( mạch ở miền Trung đa số là mạch sơn cước , nên khí thế sơn cước càng hùng vỹ thì hung sát càng dữ , nên các anh hùng đa số đều : Bán thế công danh ) , mà xét về khía cạnh khác. Việc Thọ Yểu của 1 người không thể đổ hết cho PT như vậy được , thế thì oan quá. Hôm nay , NCd tôi xin xét đến khía cạnh Toán Mệnh cho vấn đề Thọ Yểu vậy.
Ông bà ta có câu : "Khôn thì lên 3 đã khôn , dại thì già đầu vẫn dại ". Thật vậy. Người tài năng xuất chúng thường bộc lộ cái tài của mình rất sớm.Và người nhà luôn tự hào về tài của họ , nhưng không biết rằng đấy là Tinh Hoa phát tiết (những trí thông minh bình thường không thể xếp vào dạng này đâu !).
Trong tướng học có nói : Tinh Hoa phát tiết thì Thần mau kiệt. Thần là cách biểu lộ ra ngoài của Khí bên trong , nên Thần kiệt thì Khí suy. Khí suy thì Tinh giảm , tất đoản mệnh là điều khó tránh khỏi. Đấy là những trường hợp của các văn nhân tài hoa _ họ đâu ra chiến trường mà vẫn chết trẻ đấy _ như : Bà Đoàn Thị Điểm ( sinh năm 1705, mất năm 1746, hưởng dương mới 41 tuổi trong khi tài hoa đang thì nở rộ ) , như Ngọc Hân Công Chúa ( sinh năm 1771, mất năm 1803, hưởng dương mới 32 tuổi )....Còn những vò tướng,đôi khi thấy khí độ hiên ngang
tướng mạo phương phi , ai cũng tiếc và thắc mắc vì sao họ chết sớm. Nhưng đó là cái nhìn của người bình thường , dưới con mắt của nhà Tướng Hóc , đôi khi trong cái Khí vũ hiên ngang kia lại ẩn tàng nét phá tướng bất đắc kỳ tử như :
_ Hình như trư , tướng tử tất phân thây
(Hình tướng heo: mắt heo mà đầu lại to như đầu heo,thì chết banh thây)
_ Mã diện Xà tinh, tu tạo hoành tử.
(Mặt dài như mặt ngựa , mắt như mắt rắn , chết bất kỳ)
_ Diện hữu sát khí ( thường các võ tướng hiếu sát thường gặp, trên mặt có sát khí , nhìn vào có cảm giác rờn rợn ghê sợ mà không phải vì oai nghiêm) là tướng bất đắc kỳ tử
_ Diện bì hư bạc , hậu tam thập thọ nan tối kỳ
(Da mặt mỏng hư , sau 30 yểu tử )
_ Mi sước như đao , trận vong binh tử
( Lông mày mọc dựng lên , mi cốt lại gồ cao là tướng chết trận )
_ Trọc như ngư mục tốc tử chi kỳ
( Mắt mờ đục như mắt cá là sắp chết đến nơi)
_ Tu hoàng tinh xích chung chủ hoành tử
( Râu vàng, mắt có gân máu đỏ xâm lấn vào , chết bất đắc kỳ tử )
_ Cốt thiểu nhục đa tam thập yên năng khả quá
( Xương ít mà thịt nhiều thường chết yểu , e khó qua 30 )
_ Khẩu nhãn tiểu nhi đoản thọ ( Miệng nhỏ , mắt nhỏ không sống lâu )
......Nói chung , tướng bất đắc kỳ tử rất nhiều , có khi nhìn thoáng qua 1 người
ta nghĩ họ sẽ rất thọ vì tướng người đầy đặn , tính tình có vẻ ôn nhu trầm lặng. Nhưng thực ra họ lại yểu mạng vì cái nét trầm lặng của họ không bình thường.
"ngồi lặng đi như thế gian này chẳng còn ai , nhất định chết sớm". Tướng là do Khí Tiên Thiên hun đúc mà ra , nó có sẵn từ lúc ta sinh ra , và được hoàn thiện dần theo năm tháng qua quá trình tu tập công đức. Nói điều này ra để thấy rằng việc thọ yểu 1 phần là do Khí Tiên thiên của từng người có sẵn rồi. PT chỉ là 1 phần trong Tam Tài , góp 1/3 trong việc quyết định Cát Hung , họa phúc của con người thôi. Muốn thay đổi vận số , e rằng phải tìm được 1 Chân Long huyệt , việc này quá khó rồi. Nên số người "tinh anh phát tiết " thọ mạng thường rất hiếm trong 1 quốc gia , 1 triều đại , do đó người xưa mới hay nói tài hoa mệnh bạc . Vì vậy , mình nghĩ bạn vanquan cũng đừng vội đổ oan cho khoa PT tội nghiệp, và ghép việc " bất đắc kỳ tử " , " bán thế công danh "_ của các anh hùng sĩ tử đất Việt ta _với việc Cao Biền trấn yểm Long Mạch. Bạn có thể thấy 1 số người tài hoa nhưng vẫn thọ mạng như :
_Đào Duy Từ ( sinh năm 1572 , mất năm 1634 , được 62 tuổi ),ông là 1 danh thần dưới triều Vua Nguyễn phúc Nguyên , ông tinh thông sử sách-lý số-binh pháp,ông là người có tài cao bắc đẩu giúp cho Chúa Sãi không nhỏ & được xem là ông tổ của ngành hát tuồng .
_ Nguyên phi Ỷ Lan (sinh năm 1044, mất năm 1117, được 73 tuổi) , bà là người có công giúp Vua Lý Thánh Tông trong việc trị quốc lúc ông đi đánh trận, và là người cáng đáng triều chính thay Vua Lý Nhân Tông còn nhỏ , đưa ra nhiều quyết sách ích nước lợi dân , không những thế bà còn là 1 người văn tài xuất chúng vào thời ấy.
_Đào Tấn ( sinh năm 1845, mất năm 1907, được 62 tuổi ), một nhà soạn tuồng nổi tiếng
_ Cụ Phan Bội châu ( sinh năm 1867, mất năm 1940, được 73 tuổi ) , ông là người thành lập phong trào Duy Tân hội , và khởi xướng phong trào Đông Du.
_ Cụ Nguyễn Tri Phương (sinh năm 1800, mất năm 1873, được 73 tuổi ), ông là người có công bình định giặc Cờ Đen phía bắc , dẹp tan quân Xiêm La phía Nam,khai khẩn đất hoang phía Nam giúp dân an cư lạc nghiệp.
_ Cụ Phan Thanh Giản (sinh năm 1796, mất năm 1867, được 71 tuổi) , ông là 1 danh sĩ , 1 đại thần triều Nguyễn , người đã được Cụ Nguyễn Đình Chiểu tỏ lòng thương tiếc:" Minh tinh 9 chữ lòng son tạc.Trời đất từ nay mặc gió thu ".
_ Ông Nguyễn Công Trứ (sinh năm 1778, mất năm 1858, được 80 tuổi ), ông là nhà quân sự , nhà kinh tề , nhà thơ lỗi lạc, 1 vị quan văn võ song toàn cho đất nước.
......Còn rất nhiều , rất nhiều người tài hoa đều không phải yểu tướng, bạn có thể tra trên Bách Khoa Toàn thư xem sẽ thấy. Phong Thủy chỉ là 1/3 trong Tam Tài , nhiều người ước vọng đổi đời nhờ PT mà không hiểu rằng : Trừ PT ra , 2 cái còn lại ta đạt ít nhất 1 cái còn lại thì sự can thiệp của PT mới hiệu quả.
Nghĩa là khi ta có năm tháng ngày giờ sinh xấu tức là khiếm khuyết phần Thiên , nhưng bù lại Tâm ta Thiện Đức thì khi ấy PT mới can thiệp được. Cũng có trường hợp người sinh năm tháng ngày giờ trung bình , nhưng tâm ác , nhờ sự can thiệp của PT vẫn được , nhưng kết cục không lành , phải chịu Thảm Tử.
Trong khoa Tử Vi có câu thế này :
Mạng hảo tâm bất hảo , tiền trình tất nan bảo
Tâm hảo mạng bất hảo , nhất sinh giả ôn bảo
Tâm hảo mạng hữu hảo, Phú quý vinh hoa tảo
Tâm mạng đô bất hảo , cùng khổ trực đáo lão.
Khi 1 người nào đó sinh nhằm năm tháng ngày giờ tốt , nhưng Tâm địa anh ta xấu thì bước đường tương lai khó mà giữ được sự phát đạt lâu dài => là ý câu đầu vậy. Khi 1 người vận mạng Thiên định không tốt , nhưng Tâm lại quá tốt , thì cả đời dù có tai nạn , hiểm nguy gì như cũng có người che chở , giúp đỡ , hộ trì vượt qua hết. Nay lại thêm yếu tố tốt của Địa vào nữa thì đương nhiên vận mạng người đó sẽ đổi khác thôi. Cho nên , PT chỉ can thiệp ở 1 chừng mực nào đó , khi không có cái CHÂN-THIỆN sao cầu lấy cái MỸ được. Có chăng chỉ là những màu sắc lấp lánh của...bọt xà phòng , chúng sẽ nhanh chóng tan biến thôi. Người xưa thường nói : " Đức trọng quỷ thần kinh ". Bạn thường nghe nói ngưới Âm phải không? Thế họ ở đâu ? Họ ở nhan nhãn xung quanh ta đấy thôi , có điều bạn không phải người học Đạo nên bạn không thấy họ thôi. Những oan hồn đó cũng có thiện có ác , có hiền có dữ. Khi bạn đi va phải họ, gặp "vong" hiền thì bạn không biết gì , gặp 'vong" dữ họ xô bạn chúi nhũi ngay. Đấy là lý do nhiều người đang đi mà chúi nhào tới trước , cứ nghĩ do....mình vấp chân mình. Đấy là người bình thường , còn người ác e không chỉ giật mình vì chúi nhũi đâu. Nhưng , gặp người có Đức , tự động các "vong hồn " đó tránh xa ngay , nói gì mà làm hại. Khi 1 người vào lễ Đình làng , vị Thần Đình vẫn ngồi đấy nhận lễ lạy mà mấy ai biết. Nhưng , khi người Đức cao trọng vọng bước vào , dù họ không thấy ông Thần Đình , nhưng ông Thần Đình vẫn phải đứng dậy,không dám ngồi nhận lãnh lễ quỳ lạy của họ. Chính vì điều này mà người ta mới bảo :" Đức trọng ,Quỷ Thần kinh ". Người có Đức trọng thì tâm an nhiên tự tại , có sá gì chút trấn yểm họa hại kia chứ ? Những phù chú gì uy lực cách mấy thì cũng do con người Thư Phù nên , tất có cao thấp. " Cao nhơn tắc hữu cao nhơn trị " mà. Người sống có Đức tất sẽ gặp Cao nhơn tương trợ thôi , đấy là lẽ " Tà bất thắng Chính " xưa nay vậy.
Đấy là NCD nói chuyện người , rộng hơn , ở tầm quốc gia , nếu 1 đất nước mà nhà cầm quyền biết CẦN -CHÍNH - LIÊM -MINH , biết thương dân như con , biết lo trước cái lo của dân , biết vui sau cái vui của dân , toàn dân toàn ý vì trăm họ bá tính ,thì lòng dân cả nước theo về , khi ấy sá gì chuyện trấn yểm nhỏ nhoi kia được ? Chỉ khi nào đất nước mà đầy những kẻ tham tàn vơ vét của dân lẫn của công , sách nhiễu nhân dân , chính sách hà khắc , không biết liêm sĩ , u mê tăm tối đầu óc thì khi đó uy lực của phù chú trấn yểm sẽ tự tăng lên bội phần thôi , khi ấy mới đáng sợ chứ ! Do vậy bạn vanquan xin hãy an lòng , NCD tôi không chủ quan đâu. Cho dù Cao Biền có tài thông thiên triệt địa , cũng không đủ sức xoay chuyển Càn Khôn mà chống lại TÂM Ý của muôn triệu người dân Việt. Ngay cả việc nơi đó có là nhánh Thanh Long của LM thành TL đi nữa , thì cũng không nhằm gì , bởi vì không cần nhánh Thanh Long đó _ nếu phải _ thì Đất nước ta vẫn phát triển được nếu đi đúng hướng CHÍNH đạo.
CHÍNH TRỊ : Tâm không CHÍNH làm sao mà TRỊ !!!
Một cách lý giải về "Thánh vật" ở sông Tô Lịch
Vừa qua dư luận xã hội quan tâm rất nhiều đến sự việc xung quanh bài báo "Thánh vật trên sông Tô Lịch". Tôi cảm thấy rất vui vì một vấn đề nhậy cảm liên quan đến đời sống tâm linh của dân ta được công khai đăng tải trên mặt báo.
Điều này chứng tỏ chúng ta đã có nhiều tiến bộ hơn trong cách nhìn nhận về thế giới tâm linh, nói như nhà sử học Dương Trung Quốc là "chúng ta không còn ở thời kỳ chủ nghĩa vô thần thô mộc nữa. Chúng ta tin rằng có đời sống tâm linh". Chúng ta nên có chiến lược đào tạo ra những con người có nhiều năng lực tiếp thu những tri thức của nhân loại, trong đó có cả những kiến thức cổ tinh hoa của loài người, của dân tộc. Những con người đó chắc hẳn phải là những con người có đời sống thực tại văn minh và đời sống tâm linh lành mạnh.
Chúng ta vẫn biết sấm sét là hiện tượng phóng điện của những đám mây, nhưng chúng ta có quyền (và nên) tin rằng có ông Thiên Lôi thay trời hành đạo, ai làm điều ác ắt sẽ bị Thiên Lôi trừng phạt. Cuộc sống tâm linh rất quan trọng trong cuộc sống của chúng ta, nó giúp ta tạo được sự thăng bằng giữa 2 phần thể xác và tinh thần. Khi chúng ta càng có nhiều tri thức thì cuộc sống tâm linh càng trở nên lành mạnh.
Ngày xưa, khi mà con người với kiến thức còn hạn chế thì cuộc sống tâm linh của họ còn rất nặng nề và vì vậy trong cuộc sống trước đây có rất nhiều những hoạt động mang đậm yếu tố tâm linh, trong đó có hoạt động trấn yểm. Trấn yểm thường để gây tác dụng tâm lý nhằm khẳng định một việc gì đó về mặt tinh thần cho những người khác. Tầng lớp cai trị thường dùng trấn yểm để khẳng định vị trí cai trị của mình, hoặc dùng trấn yểm để động viên những người khác nghe theo để đồng lòng hoàn thành một công việc to lớn nào đó. Vụ trấn yểm trên sông Tô Lịch chắc cũng không nằm ngoài 2 mục đích đó.
Tuy nhiên cho dù là mục đích nào đi nữa thì nó cũng chỉ có tác dụng về mặt tinh thần mà thôi. Nếu việc trấn yểm đó để xây dựng thành Hà Nội thì nó chỉ có tác dụng động viên hàng vạn người đang ngày đêm bị bắt buộc phải đi đắp đê sông Hồng. Đất Hà Nội có sói lở hay không, thành Hà Nội có dễ dàng xây dựng hay không đâu phụ thuộc vào bãi cọc trấn yểm đó mà nó phụ thuộc công sức hàng vạn người đang ngày đêm vật lộn đắp đê xây thành. Việc Cao Biền trấn yểm nhiều “long mạch” trên đất Việt (nếu có) chắc chắn nhằm truyền một thông điệp duy nhất là: người Việt hãy cam chịu kiếp đô hộ, mọi con đường phát triển đã bị chặn rồi. Việc làm nửa kín nửa hở đó của Cao Biền là một đòn tâm lý nham hiểm.
Trong các trận đồ trấn yểm, các thầy địa lý thường chọn những vị trí đặc biệt và kết hợp những thủ pháp đặc biệt nhằm tạo sự uy nghiêm cho trận pháp. Người nào phá trận đồ hoặc chiếm hữu những đồ vật của trận đồ đều bị tác động tâm lý không bình thường chi phối, thậm trí tinh thần mất cân bằng dẫn đến những hoạt động bất thường, phát bệnh và có thể tử vong. Rõ ràng là tác động tâm lý đóng vai trò chính trong những trường hợp bị bệnh hoặc tử vong do lưu trữ những đồ cổ lấy được trong các hầm mộ hoặc nơi trấn yểm.
Thường thì ở nơi trấn yểm còn có cả những tác động vật lý trực tiếp ảnh hưởng đến tinh thần và thể xác những người xâm nhập. Những tác động đó có thể là rắn độc, khí độc, thiếu dưỡng khí, điện trường, nhiễm xạ... Tôi rất thông cảm với anh em công nhân xây dựng đoạn sông Tô Lịch về những sự việc đã xẩy ra, nhưng đây cũng là một bài học đắt giá của sự thiếu thận trọng và thiếu hiểu biết.
Khi phát hiện ra trận đồ lớn tại một địa hình phức tạp, nơi mà kim la bàn “xoay tít” thì chắc chắn là từ trường nơi đây không bình thường, không có lợi cho sức khỏe. Ở nơi mà từ trường hỗn loạn xoay tít thì các linh hồn của những người làm vật tế làm sao có thể siêu thoát được. Điều gì sẽ xẩy ra khi phá vỡ trận đồ, chắc hẳn là âm khí tuôn trào và người bình thường ít tiếp xúc với âm khí sẽ bị nhiễm. Chỉ có những công nhân của công ty cải táng là những người được rèn luyện và có khả năng chịu đựng tốt với âm khí là thích hợp trong việc phá các trận đồ như thế này. Những người có sức khỏe tốt và cái tâm trong sáng chắc cũng có khả năng không bị “nhiễm độc” khi phá trận đồ này.
Vũ trụ thật bao la vậy mà hiểu biết của chúng ta còn vô cùng nhỏ bé. Chúng ta chưa thể giải thích được hết những điều thậm chí ngay quanh ta hay trong chính bản thân con người chúng ta, về thế giới bên kia, về linh hồn... Nhưng chúng ta có trí thông minh để tìm ra những nhận thức đúng đắn. Bằng nhận thức và trí thông minh của mình chúng ta sẽ biết cách làm cho cuộc sống ngày một tốt hơn.
Bên cạnh việc rèn luyện nâng cao kiến thức chúng ta cần phát triển đời sống tâm linh một cách hài hòa để chúng ta biết tin vào điều cần tin, biết yêu đất nước, thương yêu con người, biết nhận thức được điều hay lẽ phải. Khi đó chúng ta sẽ thấy hổ thẹn biết bao khi để người dân thôn Sơn Quả, xã Lương Phong, Hiệp Hòa, Bắc Giang phải sống trong nỗi lo âu 10 năm trời về chuyện “làng ma ám” (Báo An ninh thế giới, số ra ngày 27.09.2006). Chúng ta có thừa tri thức để có thể trả lại niềm vui cho người dân nơi đó và chúng ta cũng biết câu chuyện đó phải được lấy tên chính xác là “chính quyền nơi đây bị ma ám”. Đúng vậy, trong lúc này đây nếu các cấp chính quyền, các tổ chúc xã hội, các phương tiện thông tin đại chúng làm việc có hiệu quả hơn thì dư luận quần chúng đang hướng tới cuộc bầu cử Quốc hội để làm sao chọn được những người có đức có tài cho đất nươc, thay vì bàn luận về cái trận đồ trấn yểm trên sông Tô Lịch, về ông Cao Biền chuyên trấn yểm gây đòn tâm lý.
Bạn mua xuan
http://www.laodong.com.vn/Home/bando.../34751.laodong
Qua những bài viết và phân tích của nhiều tác giả về bài báo “Thánh vật ở sông Tô Lịch” và bài của anh Nguyễn Đắc Xuân ngày 19/4/2007. Tôi xin có một vài ý kiến và tư liệu để trao đổi cùng bạn đọc và anh Xuân.
- Trước hết bài báo dùng từ “Thánh vật” làm tít là không đúng vì việc nạo vét, kè đắp một khúc sông là việc làm ích nước lợi dân đâu phải là việc phá đền, chùa, miếu mạo mà có thể có một vị thánh nào đó can thiệp. Nếu những hiện tượng mà ta chưa giải thích được thì chỉ nên coi đó là những sức mạnh đen tối cản trở.
- Bài báo có nêu lên một số hiện tượng kỳ bí và qua những phỏng vấn của các phóng viên, việc nhiều nhà nghiên cứu lịch sử, khảo cổ... đã nghiêng về ý kiến cho đó là sự ngẫu nhiên và có phần bịa đặt ... điều đó thực sự không có cơ sở thuyết phục bởi lẽ: Bẩy cọc gỗ, tám bộ xương người và nhiều vật cổ khác nó còn sờ sờ ngay đấy nhưng chưa có một nơi nào xác định cụ thể niên đại của nó. Người phỏng đoán 200 năm, người bảo 300 năm hoặc 700 năm... Đó chỉ là những ý kiến rất chủ quan của mỗi người thật sự không có cơ sở một chút nào (Việc xác định niên đại các cổ vật đối với một số nước tiên tiến không khó – Ta không làm được có thể nhờ họ giúp) Có như thế mới giải quyết được câu hỏi: Đó là sự ngẫu nhiên hay có sự trấn yểm và ai trấn yểm ?.
Riêng bài viết của anh Xuân có đề cập nhiều đến vấn đề địa lý phong thuỷ và bùa yểm – Nhân đây tôi xin cung cấp thêm một số tư liệu để anh và bạn đọc tham khảo.
Khoa địa lý của ta từ xưa đến nay chủ yếu là nghiên cứu qua 2 nhân vật có tiếng nhất là Cao Biền (người Trung Hoa) và Tả Ao (nước ta)
Khoa địa lý chia làm 2 phần:
Loan đầu và lý khí (Loan đầu là phần thực địa – còn lý khí là phần siêu hình tức là long mạch như anh Xuân mô tả). Mục đích của khoa địa lý phát triển là tìm được các huyệt kết (tức là những chỗ đất, những địa danh rất tốt đẹp)
- Để đóng quân, làm kinh đô, làm nhà (gọi là huyệt Dương cơ)
- Nơi chôn cất hài cốt của người thân (gọi là huyệt Âm phần)
Người xưa thường quan sát trực tiếp trên cơ sở dịch lý. Lấy chỗ cao (núi) là âm. Chỗ thấp (nước) là Dương. Núi và nước cùng đi từ cao xuống thấp đến một chỗ nào núi không đi nữa, nước không chảy và đọng lại thành hồ, đầm thì đó là huyệt kết.
Việc trấn yểm chỉ là trấn yểm long mạch nơi đất kết phát chứ không thể làm cho đất thay đổi – Sông hẹp lại, địa tầng cứng lên....
Nhân đây tôi xin nêu lên 1 số tư liệu về Cao Biền qua 2 biểu Tầu
1- Cao Biền tầu thư địa lý kiểu tự
2- Cao Biền tầu thư Cửu Long kinh
để các bạn tham khảo về việc trấn yểm (Tài liệu của Cụ Đặng Mỹ Sâm dịch năm 1975. Ông Cao Trung trong tập Địa lý VSD 12-1996 tại Hoa Kỳ)
Trước khi Cao Biền sang nước ta được vua Đường phong làm An nam đô hộ sứ và được triệu vào ngự điện. Vua phán:
- Khanh giỏi địa lý tới vi linh diệu; Trẫm nghe An nam có nhiều quý địa kết phát tới thiên tử tạo ra nhiều nhân tài anh kiệt luôn nổi lên chống đối.
- Qua đó khanh tướng suy phong thuỷ kiến lãm xuyên sơn làm tờ biểu tấu các kiểu đất An nam gửi ngay về cho Trẫm ngự.
- Rồi ở bên đó khanh đem tài kinh luân đoạt thần công, cải thiên mệnh, trấn áp các kiểu đất lớn đi. Đó là cách nhổ cỏ nhổ cả gốc, tránh hậu hoạ sau này.
Chính vì lẽ đó, khi Cao Biền sang ta (qua biểu tấu) đã tìm được 27 ngôi đế vương và mấy nghìn ngôi đất phát Anh tài, Tuấn kiệt, Tiến sỹ, Thần đồng. Đi đến kết luận: Đất phương Nam địa linh anh kiệt.
Trong đó có 2 thế đất lớn nhất là Thăng Long và đất tổ Hùng Vương.
- “Thăng Long” Cao Biền gọi là Thăng long đệ nhất đại huyết mạch (Tôi xin ghi ý chính của thế đất trong bản Tấu)
+ Nội thế cực mạch, có nhiều hồ đầm lớn
+ Ngoại thế các núi chầu về Thăng Long (Dãy Hoàng Liên Sơn, dãy Tam Điệp (cung càn) Tây Bắc, núi Tản Viên (trấn) (Cung cấn). Đông bắc núi Tam Đảo trấn.
+ Về sông có sông Hồng là hợp lưu của 3 con sông: Sông Thao, Sông Lô, Sông Đà chảy vòng qua bên ngoài. Phía sau bên phải có sông Tô Lịch (Tô Giang chiếu hậu hữu)
- Đất tổ Hùng Vương:
+ Núi Tản Viên (còn gọi là núi Ba Vì bởi nó có 3 chỗ thắt lớn như quả bầu). Nó lại là dãy núi nghịch sơn từ phía Nam chạy lên chầu vào nơi đất kết Hùng Vương – Phú Thọ.
+ Sông Đà ở dưới chân núi Tản Viên cũng là nghịch thuỷ. Vì nó chảy từ Hoà Bình vòng qua núi Tản Viên ngược lên đến Việt Trì hợp với sông Thao, sông Lô ở ngã ba Trung Lương.
Đối với nhà địa lý nơi đất đẹp nhất chính là những chỗ nghịch sơn, nghịch thủy. Vì ở đó có đất kết lớn và rất mau phát.
Cũng do Thăng Long có địa lý phong thủy đẹp như vậy nên năm 1010 nhà vua Lý Công Uẩn vừa lên ngôi chưa đầy 1 năm đã được quốc sư Vạn Hạnh (Một nhà địa lý phong thuỷ lỗi lạc) đạo diễn cho chuyển kinh đô từ Hoa Lư về Thăng Long.
Và cũng để phá thế đất đẹp ở Thăng Long, Cao Biền đã phải dùng đến thủ đoạn yểm trấn (mặc dù câu chuyện sau đây mang tính truyền thuyết nhưng ta cũng nên biết để tham khảo)
Khi Cao Biền biết Thăng Long là đất kết lớn mà muốn yểm trấn đất phải trừ khử được những vị thần cai quản. Vì vậy hắn đã cho Đồng nam, Đồng nữ ngồi đồng để thỉnh thần cai quản đất Thăng Long về rồi dùng gươm có huyết gà máu chó chém cho mất thiêng. Thần sông Tô Lịch chính là thần cai quản đất Thăng Long. Khi được Cao Biền mời về đã không đợi cho Cao biền trừ yểm liền biến thành một con ngựa trắng bay lên trời.
Từ đó để nhớ ơn thần sông Tô Lịch, các vua chúa đã lập đền thờ ngài ở Hà nội – Đó chính là đền Bạch Mã ngày nay.
Còn đất Hùng Vương, Cao Biền cũng tiến hành rất nhiều biện pháp để trấn yểm núi Tản Viên nhưng đều thất bại. (ở đây tôi không nêu cụ thể vì không phục vụ cho chủ đề chính)
Sở dĩ ta có tài liệu địa lý của Cao Biền là vì trong cuộc chiến năm 1427, khi Lê Lợi và Nguyễn Trãi giải phóng thành Đông Quan đã bắt được Hoàng Phúc là thượng thư của nhà Minh cùng một số tài liệu về Cao Biền và 2 bản tấu.
Qua những câu chuyện tản mạn ở trên tôi chỉ xin nêu một vài ý kiến.
1- Trước một số hiện tượng như ta đã biết thông qua các bài viết về “Thánh vật ở sông Tô Lịch” khi ta chưa có những số liệu khoa học cụ thể cũng không nên vội có những kết luận chỉ dựa trên sự hiểu biết chủ quan của mình.
2- Việc ta đã nhổ được cọc, an táng 8 bộ hài cốt lên bất bạt, kè được sông Tô Lịch như ngày nay là việc làm tốt, nó không ảnh hưởng gì đến địa tầng của Hà nội. Việc Trấn yểm (nếu có của Cao Biền như anh Xuân đã nêu) thì nó không phải là nguyên nhân làm cho hồ đầm ở Hà Nội mất dần, đất cứng hơn và sông Tô Lịch chỉ còn lại như một mương nhỏ dẫn nước thải.
Sở dĩ như thế vì mấy nguyên nhân sau:
- Dân số ở nước ta và đặc biệt là ở Hà Nội tăng quá nhanh. Người nhiều thì phải lấp ao, lấp hồ, lấn sông để làm nhà ở. Mạnh ai người ấy làm không có sự quản lý, không có pháp luật.
- Nước thải ở Hà nội với số dân hàng triệu người cùng với nước thải không được xử lý sạch của các nhà máy đều đổ vào sông Tô Lịch. Sông Tô Lịch đổ vào sông Nhuệ, nước sông Nhuệ cũng bị ô nhiễm nặng nó biến thành mầu đen. Tất cả đều đổ ra biển.
- Sông Hồng là con sông lớn ôm vòng Hà Nội hiện tại cũng được các làng mạc, nhà máy ven sông (từ thượng nguồn đến hạ lưu) làm nơi tiêu thoát nước thải không được xử lý. Vậy thì chẳng bao lâu nữa nó cũng sẽ trở thành một con sông dẫn nước thải. Và như thế thì Hà Nội đâu còn là một nơi phong cảnh tươi đẹp? Đâu còn địa linh? Đâu còn sinh khí?
Cách đây hàng nghìn năm một người xa lạ đặt chân đến Hà nội chỉ sau một thời gian tìm hiểu địa lý đã phải thốt lên “Thăng Long đệ nhất đại huyết mạch” Ngày nay nếu mỗi người không có một ý thức bảo vệ nó cả về phong cảnh lẫn địa lý phong thuỷ thì chúng ta tự phá ta chứ không có một sức mạnh siêu hình nào có thể phá được.
- Nguyễn Đắc Phúc-
Vừa qua tôi cũng có duyên gặp và trò chuyện với " Thầy " MÃO, trên báo đăng sai tên là Phạm Văn Mão mà đúng ra phải là Phạm Hồng Mão.
Trước đó , trong tưởng tượng của tôi, ông cũng sẽ có 1 kiểu hình thái quen thuộc giống kiểu như các Thầy hay Pháp sư ... ngoài Bắc , với kiểu áo, hay những Điện, Phủ to đùng...
Hóa ra tôi lầm to, ông là 1 nhà khoa hoc thực sự. Hiện là Giáo sư Hán Việt và văn hóa Dân Tộc cổ truyền, Chuyên gia về Địa lý XD Phong thủy và Tâm linh, Nghi lễ dân tộc cổ truyền VN. Và còn đang là Tổng Giám Đốc của 1 công ty lớn tại HN nữa.
Trong cuộc trò chuyện với tôi, ông nói và giải thích nhiều đến Khí, Sóng và Năng Lượng...
Tôi cũng gửi ông đường link của TGBN, và mời ông ghé thăm khi rảnh rỗi, nơi mà rất nhiều các thành viên yêu thích lĩnh vực Tâm linh.
Hi vọng là TGBN sẽ được ông ghé thăm và chia sẽ những kiến thức,kinh nghiệm cho mọi người.
Xin Kính chúc Giáo Sư Phạm Hồng Mão luôn Mạnh Khỏe.!
Bin571
Thất Tinh hãm Thủy, Phát Thổ triệt Thủy.Trích dẫn:
Nguyên văn bởi Bin571
Thất Tinh hãm Thổ, Dưỡng Kim sinh Thủy.
Chỉ dám viết có 2 câu thuyết để đáp ứng thịnh tình anh Bin571 dành cho tôi. Không dám quá đà đi sâu thêm vì sợ Thầy, sợ cái ác. :D
Xin ad cái bài của Huynh KedohoixuDoai, Dat_mel về Vụ Tô Lịch vào đây . Chuyện của Huynh cũng rất thú vị và văn phong cũng rất hay. cám ơn Huynh.
Nhà cháu "gãi vzô chô ngứa" của nhà bác "gió nhớn" tí nha ! Cái vzụ nầy chắc chắn nhà bác đã đọc báo tùm lum ta la rồi, dưng mà muốn đưa lên đây để kiểm chứng hả ! Hê hê hê....
Nhà cháu chửa biết nhiều các vzụ trấn yểm ở nước ta cho lắm. Dưng có 2 vzụ nhà cháu cũng nắm được chút xíu : vzụ trấn Tây Thăng long thành và vzụ Tháp Rùa hồ Gươm. Nhà cháu ở đây có chi tiết thì được tường thuật lại, có chi tiết thì được chứng kiến, và có chi tiết thì theo truyền thuyết thời @ ... Nhà cháu sẽ "thũng thẵng" kể hầu các nhà bác !
Trấn Tây Thăng long thành, nói về vị trí địa lý là ở đoạn sông Kim Ngưu phía tây thành, gần đền Voi Phục. Các nhà bác vẫn nghe nói vzìa "Thăng long Tứ trấn" thì đền Voi Phục chính là Trấn Tây, thờ Linh Lang đại vương, một ông Hoàng nhà Lý...
Chả là ngày ấy T.p. Hà nội có dự án Thoát nước (giai đoạn I) xài tiền từ nguồn vốn ODA (cũng như nhiều đô thị khác đã và đang làm). Trong dự án đó có vziệc nạo vét kè bờ các dòng sông trong thành phố, ở các khúc khác thì "nỏ" mần chi, dưng đến khúc "Trấn Tây" này thì gặp chuyện. Sau khi be bờ tát nước, vét bùn một chút thì đáy sông lộ ra một đám cọc đóng thẳng đứng dưới lòng sông, mỗi cái cọc có bề hoành chừng hơn gang tay. Có tám cụm, mỗi cụm bảy cái xếp theo hình thất tinh (hình chòm sao Đại hùng), tám cụm cọc ấy xếp theo hình bát quải. Cái hình nhà bác Quốc "đầu râu tóc trắng" chụp bằng ĐTDĐ dưng mà rõ nét ra phết. Chuyện vzậy cũng chẳng có chi đáng nói, dưng mà mấy cha BQL lại quyết định cho nhổ đám cọc đó lên để thông lòng sông. Réc rối bắt dầu từ đây. Mấy cái cọc đó "bự" cũng chẳng "bự" lắm, dưng mà sức người thì "mần răng" mà lay nổi. Bởi vzậy mấy chả mới điều cái máy xúc tới, khi cái máy thứ nhất leo xuống tới nơi thì "phịch... phịch... ử... ử..." chết máy rồi không có cách chi làm "sống" lại tại đó được. Mấy chả chê cái máy đó cũ wuá, hổng mần nổi... Cái máy thứ 2 ngon hơn được điều tới kéo cái máy cũ lên... Khơ khơ... cái máy cũ dze lên mặt đường được đám thợ lái và sửa nhào vzô kiểm tra rồi thử đề lại, mới chạm vzô nút đề một hai cái nó liền "phạch, phạch" mấy cái rồi rồ lên ngon lành như chưa từng chuyện gì xảy ra vzậy ! Rồi thấy mấy chả thử gầu thử xích tùm lum hổng thấy có cái chi, ánh nắng chiều tà rọi vzô thành xe làm mấy chữ KOMATSHƯ nổi rõ...
...
Còn cái máy xúc thứ hai, sau khi kéo được cái máy thứ nhất lên, mới trở lại đến triền sông, vừa kịp chúc đầu để xuống đã... "ử... ử..." chết ngắc, và... trôi tuột xuống đáy sông. Lại thầy thợ tiếp tục mà cũng hổng mần cách chi cho máy nổ lại được. Cha con "gwuýnh wuá" liền điều tiếp một cái máy xúc gần như "mới cảo" tới. Sau khi kéo được cái máy thứ hai lên bờ sông thì cái máy xúc thuộc loại "mới cảo" đó cũng chết máy tiếp... Và tất cả mấy cái máy xúc đó cứ dze ra khỏi bờ sông chừng 5 chục thước lại nổ ngon lành. Kỳ ghê ha !...
Sau đó những chuyện vzìa "bề nổi" dư các nhà bác đã đọc báo thấy rùi... Nhà bác "gió nhớn" kiếm giúp bà con cái đường link để tham khảo cái coi. Nhà cháu cái vzụ "link liếc" đó dốt "một cây" !?!
Còn những gì ở bề "chìm chìm" một chút, nói vzìa chuyện của mấy thầy "chập chập cheng cheng" và sự liên quan tới Thượng tọa Thích Viên Thành thì lần tới nhà cháu lại kể hầu các nhà bác !
... Những chi tiết tiếp theo này hầu như chỉ được các báo lướt rất chi là nhẹ mà hổng dám cụ tỉ.
... Chuyện ba cái máy hổng hoạt động được tại một vị trí đã đến tai Thành phố. Trong khi đó có một số công nhân của VIC mần việc ở đó có hiện tượng "dính đòn" (điều này các báo cũng có đề cập, những mỗi ông nói một phách), người thì bị trực tiếp, người thì gián tiếp hoặc người nhà... cho nên nẩy sinh tâm lý "gwoang mang" không dám đến làm việc ở đó.
Chả biết các "gwuan chức" bàn soạn cách chi, dưng sau đó thấy có các "ông thầy" tới mần chuyện; có người tới chưa kịp mần gì đã "té xỉu", có người tới mới "lập đàn" xong thì một trận gió lốc nhỏ bất ngờ kéo sập "đàn tế", có người tới "chập chập cheng cheng" một hồi sau đó nói là "mần hổng nổi, tha cho thầy vzìa thui", khi ổng vzìa tới nhà là đổ bịnh, hên là sau đó hết bịnh hổng có sao, cũng có thầy tới ngó rùi lắc đầu xin vzọt lẹ...
Tới khi gần chót thì Thượng tọa Thích Viên Thành được mời vzô cuộc. Thầy chùa đó cho đệ tử lập đàn 7 ngày 7đêm, và tới ngày thứ 7 thì ổng xuất hiện "chung đàn". Nhà cháu nghe mấy cha BQL kể lợi bữa đó trời hổng có có giông gió chi lớn. Nhưng chẳng hiểu sao khi kết thúc lại thấy thầy chùa TVT lảo đảo đi vzìa chiếc Mercedet của mình leo lên và hối tài xế vzọt lẹ... Sau đó 7 ngày thì có tin Thượng tọa Thích Viên Thành đã nhập Nhà thương Bạch Mai tại khoa Điều trị tích cực với chứng trạng suy tim độ 4. Sau đó nhà cháu được nghe đốc-tờ Bình Trưởng khoa ĐTTC cho hay trường hợp này hi hữu, trước nay chưa từng gặp; khi vzô thì là "suy tim", sau mấy bữa điều trị ngon lành lại thấy dính "phù phổi cấp", rồi tới "suy thận cấp", rồi "gan cổ chướng", và cuối cùng là "viêm tụy cấp". Nghĩa là cứ điều trị xong vzụ này, được mấy bữa lại sanh ra cái khác, ác liệt hổng kém; mà vzụ "viêm tụy" nầy xảy ra cực kỳ nhanh. Theo như đốc-tờ Bình thì chiều bữa trước còn thấy mọi chuyện tiến triển ngon lành, vzậy mà sáng bữa sau "tụy" đã "bể" rùi, hổng còn cách chi để cứu kịp. Mà khoa ĐTTC Bạch Mai vốn dĩ là nơi có Tây Y thuật cao thâm. Tính từ khi "lập đàn" đến khi thầy chùa đáng kính đó trút hơi thở cuối cùng đúng 100 ngày... Kỳ đó nhà cháu cũng có người nhà nằm tại nhà thương Bạch Mai, nên cũng có wuan hệ với mấy đốc-tờ đầu ngành, vzậy mới nghe được chút đỉnh.
Trong giới "tâm linh" thì thầy chùa TVT được biết tới là một đại sư dòng Tiniđalưuchi có công pháp cực kỳ cao thâm, có thể nói là mần chi được nấy, ban phát ân huệ rộng khắp. Để được truyền "y bát" thì ngoài ổng chắc hổng có ai, dưng cũng hổng biết tại sao mà ổng đâu có được truyền "y bát" của dòng Thiền này ở ta ...
Bữa khác nhà cháu sẽ hầu chuyện các nhà bác vzìa kết cục của vzụ nầy, rồi những kiến giải của giới tâm linh và mấy chi tiết được nhà bác Quốc "đầu ria tóc trắng" cho nghe.
Trước hết xin các nhà bác nghe những gì nhà bác Quốc "đầu ria tóc trắng" kể lại :
...Gỗ ở dưới đáy sông đó bằng vàng tâm. Khi mang đi thử C14 được biết rằng niên đại khi được đóng xuống lòng sông là năm 1009.
Cách yểm trấn đó không phải là cách của mấy chú Chiệc thường làm. Sau khi có tham khảo, so sánh thì xác định được đó là cách yểm trấn của các pháp sư dòng Thiền Tiniđalưuchi, và dòng này có ti tỉ cách yểm trấn, tùy theo từng mục đích cụ thể. Cụ tỉ ở đó là gọi là kiểu yểm trấn "An bang định quốc". Thăng long thành có tứ trấn thì mỗi nơi đều có cách "yểm trấn" khác nhau, và mỗi trấn có một "chủ trấn". Tất cả những điều đó điều liên quan đến tâm linh và vận số của quốc gia và các vua chúa và quần thần...
Trên báo chí thì không dám cụ tỉ nhưng bóng gió là do đám Khựa yểm từ thời Cao Biền. Dưng thực ra đó cũng là một cách tuyên truyền để cho dân ta cảnh giác cao độ mà thôi.
Dòng Thiền Tìniđalưuchi là một phân nhánh của dòng Duyên Giác từ sau khi "Tập kết kinh điển lần thứ nhất" ở Ceylon (Sri Lanka ngày nay). Người ta đôi khi lầm tưởng là dòng Thiền Tìniđalưuchi là xuất phát từ Lạt ma giáo Tây tạng, nhưng thực ra dòng Thiền ấy lại vòng qua Đông Nam Á (Đại Việt và một số lân bang) rồi mới lên Tây Tạng. Trước khi "diện bích 9 năm" ở Thiếu Lâm tự thì Đạt Ma sư tổ đã vòng qua Luy Lâu(*) rồi mới đến Trung thổ...
Nhà cháu "vòng vo Tam quốc" như thế chỉ muốn nói lên rằng, chuyện trấn yểm thì dân Đại Việt cũng không phải là "gà mờ", chẳng qua không muốn "lạm dụng" vì "đức hiếu sinh của đạo Mẫu" mà thôi ! Đây mới là gốc của vzấn đề ở chuyện Trấn Tây Thăng long thành vừa wua !
Bữa khác nhà cháu sẽ kể hầu các nhà bác về "truyền thuyết thời @" hay là kiến giải và cách xử lý của giới tâm linh bi giờ !
(*) Luy Lâu : thủ phủ của văn hóa, kinh tế, chính trị; trong đó có cả Phật giáo, của Đại Việt từ trước thời "ngàn năm Bắc thuộc"
... Trước đó bằng sức người thì mấy tay công nhân của VIC cũng đã lay được một cái cọc vàng tâm ở dưới sông lên rùi. Dưng mà thấy mần thủ công cực wuá mới đề nghị xài máy, và có vzụ ba cái máy đã nói tới. Cũng chính vì vậy mà hầu như toàn bộ nhóm công nhân đó và tay đội trưởng đều bị "dính đòn", trực tiếp hoặc gián tiếp...
Sau khi trường hợp thầy chùa TVT "bể hụi", thì thành phố HN thấy "qwuýnh" ! Đại sư Mật tông giỏi nhứt mà còn "ăn đòn" thì có ai dám dám "dính vzô" nữa đây !?! Miết tới cuối cùng thì theo gợi ý của vị trong giới TL thì phải cầu đến "chủ trấn" thì mới giải quyết được. Thế là cha con lại lục tục kéo nhau tới đền Voi phục, dưng rồi cứ "chập chập cheng cheng", "đầu chổng xuống đít chổng lên" hoài mà chẳng thấy Ngài "hiển thánh phán truyền" cái gì cả ! Tất cả thầy thợ vừa qwuýnh" vừa "hoảng tam tinh" chạy vzìa ăn vạ cái vị gợi ý kia ! Vị đó buộc lòng phải "giao lưu" với Linh Lang đại vương.
Chả biết là vị ấy "giao" cái chi và "lưu" cái gì. Sau đó thấy có một vài động tác nhưng chẳng thấy phải "chập chập cheng cheng" gì cả, cũng chẳng thấy nhang khói chi nữa ! Trong đó có một động tác là mang cái cọc ấy trở lại đáy sông. "Nghe Tây nó đồn rằng" cái cọc ấy mang vzìa chỗ mới thả lại lỗ cũ mà nó liền trôi tụt xuống, chẳng phải đóng một nhát búa nào, mà cứng ngắc cứ như là chưa bao giờ bị nhắc lên cả...
... Theo "truyền thuyết thời @" thì đó là một trong các trận trấn yểm của Vạn Hạnh thiền sư, dọn ổ sẵn cho đứa con "tinh thần" của mình là Vương triều Lý sẽ dời đô về Thăng Long. Công việc được tiến hành trước đó khoảng 1 năm... Vạn Hạnh thiền sư chính là Tổ sư đời thứ 3 hay thứ 5 gì đó của dòng Thiền Tìniđalưuchi tại Đại Việt; dòng thiền ấy đến bây giờ người ta cứ bị gọi là dòng Mật tông. Cũng ở thời nhà Lý dòng thiền này còn có một vị được truyền y bát là Đạo Hạnh thiền sư (hoà thượng Từ Đạo Hạnh). Trường hợp của thầy chùa TVT thì cũng theo truyền thuyết này là bị "Tổ vật". Trận trấn yểm ở trấn Tây thành là trận "An bang định quốc", ấy vậy mà thầy chùa ấy lại muốn thể hiện pháp lực của mình, định nhổ bật nó lên thì bị "Tổ vật" là đương nhiên rùi !
Sẽ có người hỏi rằng "nghe nói thầy chùa TVT pháp lực cao lắm mà sao lại không biết là đồ của Tổ mình" rồi lại giải trật lất dư vzậy ? Nhà cháu cũng đã từng "théc méc" như rứa, dưng lại bị hỏi ngược lại rằng : đã từng vzô "tịnh thất" của thày chùa đó, đã từng thấy thày chùa đó sở hữu 02 cái Merc. "xế hộp", đã từng biết tài khoản của thầy chùa đó ở Vietcombank có số dư mấy triệu USD... mà còn hỏi thế à !?!.v.v... và v.v... Đúng vzậy, tịnh thất của thày chùa ấy ở chùa Thày còn "giản dị"; toàn bộ là gỗ, cột có bề hoành 20-30cm, mái cong mái vẩy, sơn son thiếp vàng, cao ráo thoáng đãng, đông ấm hè mát... Túm lại là tiện nghi cực kỳ. Còn hai cái Merc. xế hộp ấy nghe nói là do các Phật tử ở ngoại quốc "biếu tặng", còn tài khoản kia cũng được nghe giải thích rằng là do "con Phật" ở toàn thế giới "công đức để duy trì Phật sự" ở đâu đó. Tất nhiên, hành sử của thày chùa ấy nhà cháu cũng đã từng được "văn kỳ thanh", sự ban phát ân huệ cũng nhiều. Sau khi suy ngẫm lại thì loanh quanh lại rơi vào mấy chữ "tâm đạo, nghiệp chướng" mà thôi. Và "truyền thuyết thời @" kết luận rằng thày chùa TVT do thái quá trong việc sử dụng pháp lực có đá thêm tí chút "nhất độc"(*), nên bị "ám tâm" mà sinh ra "mờ mắt" như vzậy. Sau đó khi nhà cháu vzìa wuê lại còn nghe được là Thượng tọa sư huynh ngành trên của thày chùa TVT đã khuyên là không nên làm việc đó nhưng đã không được lắng nghe. Đúng là nghiệp chướng và tâm đạo !
Thời điểm đó cũng là kỳ chuẩn bị "đại hội nhớn". Nhà cháu được nghe lỏm ở "truyền thuyết thời @" là nếu như mọi sự của quốc gia dân tộc được yên ổn trong thời gian đó thì đã là sự may mắn lắm lắm rồi. Và nếu qua được thì sẽ có cơ phát triển. Quả tình đến giờ là như vzậy. Cũng tự hào cho dòng giống Lạc Hồng chúng ta...
(*)Theo giáo lý nhà Phật, chúng sinh muốn tu tâm phải loại trừ tam độc "tham, sân, si". Ở đây thày chùa ấy mắc cái vzụ THAM PHÁP
Nhà cháu xin tạm thời kết thúc "truyền thuyết thời @" ở đây ! Xin hẹn các nhà bác đến lấn tới sẽ kể về chuyện Tháp Rùa.
Dư trước đây nhà cháu đã có lần nhờ vả, nhà bác nào có rảnh thì kể trước chuyện nhà Bá hộ Kim ở Thăng long, thì nhà cháu đỡ phải nói nhều....
Nói chuyện yểm trấn ở Tháp Rùa Thăng long thì chỉ một vài câu là hết chuyện, dưng mà dư rứa lại làm các nhà bác "mất hứng", nên phải "bắt đầu từ lúc con tằm nó nhả tơ" !?!...
Ở đây chắc là tất cả các nhà bác chí ít đã từng nghe nói hoặc đã đọc dở hay đọc hết cuốn tiểu thuyết LỀU CHÕNG của Nguyễn Công Hoan (Nhà cháu đọc lâu wuá rùi, cũng không nhớ chi tiết, chỉ còn đại khái thui) !?! Cuốn đó là Nguyễn "sếng sáng" muốn nói vzìa sự suy tàn của Nho học thời xưa ở nước ta, dưng trong cái khúc "vzăn tả kiểng" thì Nguyễn "sếng sáng" lại lấy một tình tiết có thật ở Thăng long vào thời kỳ cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Đó là câu chuyện vzìa nhà Bá hộ Kim...
Bi giờ nhà cháu mới tới khúc "...dệt lụa để may áo...".
Nhà Bá hộ Kim là một gia đình buôn bán lớn ở Thăng long thành hồi bấy giờ, bao quát nhiều mặt hàng, trong có cả giấy bút mực cho học trò, mà những thứ dành cho học trò ấy toàn là đồ xịn đương thời. Chuyện vzậy thì chả có chi để nói nhều. Dưng nhà đó lại có một cô con gái "đến tuần cập kê", nhan sắc cũng ở bậc trung cao; bị cái nhà cũng dư giả nên ông Bá hộ cũng có cho con gái theo đòi "bút nghiên" tí chút. Khổ nỗi là cô gái rượu của ông Bá hộ cũng kha khá là "làu thông kinh sử", đủ tài để đấu hót với đám sĩ tử hàng huyện. Chết cái là tánh cô "khí hợm"; hợm tài, hợm của. Vzậy cho nên mới có chuyện gây "bức thúc" cho đám sỹ tử cái thời "trường Nam thi lẫn vzới trường Hà"... Chuyện ông Bá hộ cho con gái rượu ra bán giấy bút mực chỉ là cái cớ, mà chủ yếu là để "câu" lấy anh tài trong đám "dài lưng tốn vzải, ăn no lại nằm"... Chuyện là khi sĩ tử vzô hàng cô mua đồ, bị cô ra văn thơ, đối, phú,... để thử tài. Nếu ai "chọi" lại được cô thì có bán rất rẻ, thậm chí có trường hợp còn cho không; dưng mà ai không "đối đáp" lại được thì cô bán "cắt cổ", và đã vzô hàng cô thì không mua thì không ra được; bởi bên cạnh cô lại có một đám "người ăn kẻ ở" có bản mặt như "lục lâm thảo khấu". Bởi thể lệ đã có trước, nên không ít các chàng trong đám sĩ tử "đành ngậm bồ hòn làm ngọt"...
Nhà cháu chuyển sang cái mục "...cụ mặc áo và ăn thuốc..." nha !!!
...Bởi nhều sĩ tử đâu có muốn vzướng vzô mồi câu của cha con ông Bá hộ, dưng mà từ nhà wuê ra "lạng quạng" nghe nói có đồ xịn mới lạc chân vzô... mà mắc hợm !... Thành ra rùi một đồn mười, mười đồn trăm; cha con ông Bá hộ nên người "lổi" tiếng... tệ !
Chuẩn bị tới hồi gay cấn nha ! Là khúc "...cụ ăn thuốc để tàn lửa rơi xuống..."
...Ngoài chuyện "câu rể anh tài", nhà Bá hộ Kim còn tham vzọng lớn hơn nhều. Nghe nói Tháp Rùa ở Hồ Gươm chính là một huyệt đất thiêng phát phú phát quí lâu dài, nên ông Bá hộ mới bí mật mướn thầy chạy thợ để cải táng hài cốt tam đại nhà mình vzô đó... Dưng chả hiểu là ông đặt hài cốt vzô đó từ khi nào, mà trong một đêm có mưa to gió nhớn người ta phát hiện thấy tiểu cốt bị bật lộ lên. Chuyện này kinh động đến hàng phố. Nhà ông Bá hộ vzốn dĩ đã không được lòng thiên hạ, cho nên chuyện "động trời" đó khó có thể dấu giếm được... Vzậy là bàn dân thiên hạ hè nhau ra vác đám tiểu cốt đó vzụt xuống sông Hồng... Từ đó trở đi chẳng thấy sĩ tử nào "héo lánh" đến hàng cô gái rượu nhà ông Bá hộ nữa,... Chuyện nhà Bá hộ Kim "lụn bại" dư thế nào thì còn dài dài (nhà bác nào muốn rõ thì cứ Lều Chõng mà đọc)...
Bi giờ tới khúc "cháy áo" đây !
Theo truyền thuyết thời xưa và thời "...đào tận gốc trốc tận rễ" thì huyệt đất ở chân Tháp Rùa đó cực kỳ "quái thủ". Việc yểm trấn ở đó người ta gọi là "yểm kép", nghĩa là yểm cả âm lẫn dương, mà dương là chính; thường thì người ta yểm âm, kiểu yểm kép này lại lấy dương làm chính. Kiểu yểm nầy cực kỳ khó giải. Tương truyền rằng việc yểm này được thực hiện từ thời Cao Biền. Việc nầy cũng là "giọt nước tràn ly" của một thời "ngàn năm Bắc thuộc"... Theo "huyền sử" thì cho đến thời Lê sơ, Hành khiển Nguyễn Trãi đã đề nghị Thượng thư Hoàng Phúc (vốn là một nhà phong thủy địa lý cực kỳ cao thâm) thực hiện và chỉ dẫn cách giải, nhưng Hoàng Phúc cũng không đủ tâm-phúc để giải nổi. "Huyền sử" có chép lại câu chuyện trao đổi giữa người cứu mạng và kẻ thụ ơn; Thượng thư Hoàng Phúc bộc bạch vzới Hành khiển Nguyễn Trãi rằng : "Ngài có ơn giữ lại mạng sống cho hạ chức, tất nhiên là phải kèm theo dâng nạp di thư của Cao Biền, nhưng chuyện này hạ chức chưa đủ phúc-lực và tâm-đạo để thực hiện. Cách thức thì hạ chức cũng chỉ thuộc lòng trong cổ thư mà chép lại thôi. Xem ra tâm-đạo để thực hiện chuyện này bây giờ chỉ có Ngài và quan Tư đồ họ Trần là có đủ. Nhưng hỡi ôi ! Kể cả Ngài và quan Tư đồ cũng phải may mắn lắm mới lưu tồn được huyết thống... Hạ chức không dám lộng ngôn thêm gì nữa. Mong Ngài đại xá cho. Trên đây hoàn toàn là những lời phế phủ của hạ chức cả."... Và lịch sử sau đó diễn ra thế nào thì các nhà bác ở đây chắc là đều rành cả...
Và chuyện giải yểm trấn ở Tháp Rùa lắng đi một thời gian dài. Sự huyền bí và đau đáu của nó thì vzẫn truyền từ đời này sang đời khác trong giới tâm linh nước ta...
Mãi cho đến gần thời @...
Nhà cháu xin phép các nhà bác để tiếp tục vzìa "truyền thuyết thời @" !
Vào thời điểm đất nước ta trên đà cải tổ kinh tế và phục hồi vzăn hóa cho "đậm đà bản sắc dzân tộc", Hà nội cũng có tiến trình dư vzậy.
Cái "bản sắc dân tộc" ấy nói chung đáng nhẽ ra phải để nó "rêu phong" mà ngâm cứu thì mới thấy hết sự sâu sắc và có truyền thống riêng. Dưng chả hiểu sao người ta lại cứ thích phải tân trang nó lại. Cho nên cũng nhều cảnh "trớ trêu", nhẽ ra khi ngâm cứu vzìa phương Đông thì phải lấy con mắt nhìn của phương Đông mà soi mà rọi, dưng chả ít người lại mang luôn "cặp kiếng" Tây balô mà dòm, cho nên mới sinh ra lắm cái "lộ vzăn cộ"...
Ngày đó Nhạc sĩ Vĩnh Cát còn làm Giám đốc sở Văn hóa, nên ông cũng là người ký duyệt cái chuyện "tân trang" Tháp Rùa. Tiếp theo là người ta tiến hành đục tẩy toàn bộ lớp vữa trát cũ có "rêu phong" của thời gian mà trát lại hoàn toàn mới, phục chế bồi đắp thêm những trang trí hoa văn vốn có của Tháp.
Chuyện vzậy thì cũng đâu có gì để nói, dưng sau đó thì có chuyện sảy ra với đám thầy thợ thực thi vzụ "tân trang" đó. Hầu hết đám công nhân và lãnh đội trực tiếp thi công phục chế Tháp Rùa kỳ đó mỗi người một kiểu đều "dính" một thứ "tai bay vzạ gió", người thì kiểu nọ kẻ thì kiểu kia, trực tiếp có, gián tiếp có. Chỉ may một điều là không có mạng người nào phải chấm dứt cả. Có chăng là một vài vzụ tai nạn chảy máu, hoặc một vài trường hợp bệnh tật đến mức phải "động dao động kéo" mà thôi. Ngay bản thân GĐ Vĩnh Cát sau khi khánh thành Tháp Rùa tân trang một thời gian không ngắn thì cũng phải "hạ cánh an toàn" sớm vì một lý do rất chi là "ất ơ".
Thật là xui xẻo cho một số người đó, nhưng lại là sự hân hoan và thở phào nhẹ nhõm của giới TL nước ta !?! Sao lại có sự "phản cảm" dư vzậy ?
Theo "truyền thuyết thời @" thì việc yểm trấn ở Tháp Rùa đó muốn phá giải phải xử lý ở lớp vữa trát tường đó. Nhưng các đại sư nhều thời hổng dám rớ vzô vì nếu chơi thì dứt khoát phải có "hình nhơn thế mạng", mà máu tươi phải đổ thì mới hiệu nghiệm. Nhưng vzì "đức hiếu sinh" nên không một thế hệ nào muốn thực thi vziệc đó cả.
Tới nay, có lẽ do vzận hội của nước nhà và nghiệp quả của những người "số đen" nói trên nên "tự dưng" lại phá giải được cái "đinh găm vào da thịt" đất nước có từ bao đời đó. Giải quyết được một mối hiểm họa truyền đời của dân tộc. Cái "vzận hội" ấy vzô tình mà hữu ý để cho những người con dân "vzô sư vzô sách" của mình làm được một việc mà bao đời nay chưa một ai có đủ khả năng "đánh bạc" với quyền năng của mình để làm !
Lại theo "truyền thuyết thời @" thì sở dĩ tiểu cốt nhà Bá hộ Kim bị bật tung lên là do pháp lực của việc yểm trấn đó chớ theo logic thông thường thì ai biết mà đào lên. Đồng thời do phúc phần và tâm đức nhà Bá hộ Kim chưa đủ để vzừa giải được yểm trấn cũ và đặt yểm trấn mới, cho nên mới có chuyện dư đã nghe.
Cũng theo "truyền thuyết thời @", sau khi Tháp Rùa được tân trang khoảng 100 ngày thì dòng họ Đường ở bên Tàu xảy ra chuyện giai đinh từ 7 tuổi tới 60 cứ lần lượt "ra đi" trong khoảng cách thời gian cứ khoảng 49 ngày đến 3 tháng một người, thậm chí là có ngày vài ba người đi; mà lý do ra đi thì cũng "bất đắc kỳ tử". Việc đó kéo dài khoảng 6-7 năm gì đó...