~ Nếu có một ngày phải rời khỏi thế gian này ~
~ Nếu có một ngày phải rời khỏi thế gian này, tôi hy vọng chỗ tôi quay về sẽ là trong lòng em. Cho dù tôi phải uống chén nước QUÊN của sông Nại Hà để xoá đi tất cả mọi ký ức về trần gian, thì kiếp sau, tôi vẫn còn có thể mang những ký ức về đôi ta để tìm lại em.~
Một
Vào đêm tân hôn, tôi đột ngột hỏi Đinh Vũ câu ấy:
"- Vũ, chúng mình rồi sẽ có ngày già đi, rồi phải chết. Nếu anh có thể chọn, anh hy vọng nơi anh VỀ là đâu?"
Buột miệng rồi, tôi rất hối hận. Ngay trong ngày cưới đại hỷ, sao tôi lại dại mồm thế này. Quả nhiên, Đinh Vũ im lặng. Tôi đang định nói vài câu cải chính, thì anh đã trả lời:
"- Nếu có một ngày phải rời khỏi thế gian này, anh hy vọng chỗ anh quay về sẽ là trong lòng em. Cho dù anh phải uống chén nước QUÊN của sông Nại Hà để xoá đi tất cả mọi ký ức về trần gian, thì kiếp sau, anh vẫn còn có thể mang những ký ức về đôi ta để tìm lại em."
Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ nét mặt Vũ. Nhưng sự chân thành và kiên định trong âm sắc ấy đã chấn động tâm hồn tôi mạnh mẽ.
Đúng, lúc đó, tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.
Đinh Vũ là người đàn ông dịu dàng. Tôi không biết liệu có phải chính tính cách đó đã ngăn trở anh, cho đến giờ anh chỉ là một viên chức bình thường trong công ty. Khi mới kết hôn, rất nhiều bạn bè tôi đều không hiểu nổi vì sao tôi chọn anh. Dù gì thì lương anh cũng chỉ bằng một phần tư thu nhập của tôi. Còn tôi, tôi vẫn cho rằng trái tim dịu dàng của anh đã đủ để vỗ về những mỏi mệt mỗi ngày của tôi.
Lấy nhau hơn nửa năm, chúng tôi vẫn sống trong một căn hộ nhỏ trong khu tập thể ba tầng của công ty. Tuy chỉ là một căn hộ nhỏ bé ba buồng, nhưng chúng tôi đều hài lòng. Theo cách mà Đinh Vũ nói: "Nhà riêng và bánh mì rồi một ngày đó ta sẽ có!". Cho dù tôi rất mong được ở một căn phòng xinh đẹp, nhưng trong thành phố đắt đỏ này tôi chỉ mong thu xếp được cho cuộc sống từng ngày.
Song, cũng cùng với thời gian trôi đi, tôi dần dần cảm thấy một nỗi buồn rầu. Tôi đã từng tin rằng, bình dị mới là cốt lõi của mọi tình yêu. Vậy nhưng cuộc sống theo cách ngày lại như ngày qua, đã làm tôi buồn ghét. Những gạo dầu mắm muối đã thay cho lãng mạn đẹp đẽ, những điều nhạt nhẽo mà hôn nhân bày ra làm tôi bắt đầu hoang mang trước những lối đi tương lai.
Tôi vô cùng hy vọng Vũ cũng có thể cảm thấy, hoặc là cách khác, anh sẽ có một thay đổi nào đó. Nhưng anh dường như tĩnh lặng, bình yên sống ngày như ngày. Đinh Vũ viết văn rất hay, anh đã từng viết những truyện ngắn nho nhỏ, vì thế sau khi tan sở anh chỉ thích về ngồi hí húi bên bàn viết lách. Tôi vẫn mong anh tập trung tâm sức vào công việc, nhưng chẳng thấy hiệu quả. Những hoang mang lẫn buồn bã tích tụ nhiều ngày từ cuộc sống vợ chồng làm trái tim tôi chai sạn và bắt đầu khép kín mình, tôi không còn cảm nhận được tình yêu từ anh ấy.
Hứa Dũng bước thẳng vào cuộc sống của tôi trong thời điểm đó.
Dạ tiệc của công ty, tôi ngồi một mình ngoài rìa sàn nhảy nhấm nháp rượu vang, giữa lúc nhàm chán đó, một người đàn ông trung niên mời tôi khiêu vũ. Tối đó đã nhiều người tới mời tôi nhảy, nhưng đều bị tôi tìm lý do khéo léo thoái thác. Vậy mà người đàn ông trước mặt tôi, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ đàn ông chững chạc, đặc biệt có một vẻ hấp dẫn của kẻ thành đạt trong sự nghiệp, đã làm tôi khó cưỡng. Tôi và anh ta dìu nhau nhè nhẹ trong đám đông khiêu vũ và tiếng nhạc. Ánh đèn lấp loá của dạ tiệc làm tôi có lúc như mê đi. Anh ấy thì thầm khe khẽ bên tai tôi:
"- Trần Nhiễm, tên em phải không? Phòng kinh doanh?"
Tôi hơi bất ngờ, ngước mắt lên nhìn. Người đàn ông này không thật cao, có lẽ chỉ 1m76, nhưng có một phong thái khiến tôi phải ngước lên nhìn.
"- Em lạ lắm phải không? Chẳng lẽ ngay cả tên nhân viên mình mà anh cũng không nắm rõ, thì hoá ra anh cũng vô tình lắm à!"
Giọng nói nhẹ nhàng ấy lại làm tim tôi hơi thót lại, tôi nghi hoặc hỏi:
"- Anh là...?"
Đúng lúc đó, bản nhạc kết thúc. Anh ta ôm nhẹ tôi, nói khẽ bên tai:
" - Tôi là Hứa Dũng. Em là người phụ nữ duy nhất anh khiêu vũ cùng trong đêm nay."
Nói xong, anh ta đi khuất ngay, để lại tôi ngơ ngẩn đứng đấy. Người đàn ông này, không lẽ là Phó tổng giám đốc công ty chúng tôi? Và tôi, là người phụ nữ duy nhất khiêu vũ cùng anh ấy đêm nay? Một chút kiêu hãnh và êm ái len trong tôi.
Tôi về nhà lúc quá nửa đêm về sáng, mở cửa, Vũ vẫn phục bên đống bản thảo của anh. Thấy tôi về, anh ấy thu gọn bản thảo rồi vào bếp bưng ra một bát mì.
"- Vợ ơi, em có mệt không? Bát này để dành cho em này..."
"- Mì thịt trứng, phải không?" - Tôi ngắt lời chồng.
Đinh Vũ hơi bối rối lắc đầu. Cưới nhau đã lâu, anh ấy vẫn cứ cái điệu như ngày còn yêu nhau, làm động tác này nếu lúng túng không biết phải làm gì. Tôi cũng không hiểu vì sao tôi đã ngắt lời anh, nhưng đêm nay tôi cảm thấy dường như tôi đang lén lút làm gì đó, nên rồi buột miệng:
" - Anh ngoài việc viết lách, rồi nấu mì thịt trứng ra, thì anh còn làm được gì khác?"
Gương mặt Vũ biến sắc. Tôi hơi hối hận, nhìn bát mì nóng tưng bừng chồng tôi bê trong tay, nhẹ giọng lại:
" - Em xin lỗi, Vũ, có lẽ em mệt quá đấy thôi!"
Đinh Vũ cũng nhẹ nhõm lại, nhắc dịu dàng:
" - Thế thì hay là em đi nghỉ sớm đi ?"
" - Vâng !" - Tôi gật đầu. Đêm ngủ tôi gác đầu quay lưng về phía Vũ, như chúng tôi chưa nói năng gì, trong đêm tối, dáng dấp chắc chắn và lịch duyệt của Hứa Dũng quanh quẩn trong đầu tôi.
Hai
Thời gian buồn tẻ kéo thêm vài ngày, hôm nay cuối tuần. Vừa tan sở, Hứa Dũng gọi điện cho tôi. Tôi không hề ngạc nhiên khi vì sao Hứa Dũng biết số máy di động của tôi, thì anh ấy là sếp. Khi tôi về nhà, Đinh Vũ phấn khởi tràn trề rủ cả hai cùng ra công viên bên sông, bởi từ ngày hôm nay, công viên sẽ mở cửa tự do đón khách miễn phí vé. Tôi điềm đạm nói, tối nay đồng nghiệp hẹn gặp. Có thể thấy nét thất vọng trên mặt Vũ, nhưng anh thay đổi ngay, cười nói thế thì em vui vẻ đi chơi nhé.
Khách sạn Hoàng Luân bốn sao rất nổi tiếng trong thành phố. Những người ra vào đây không giàu thì cũng sang. Tôi vừa đến thềm đã thấy Hứa Dũng, mặc bộ vét màu xanh đứng chờ. Khi tôi cùng Hứa Dũng bước vào sảnh, khung cảnh sang trọng hào hoa làm tôi hơi choáng váng. Chính giữa đại sảnh là bồn phun nước đầy màu sắc, phía sau có một chiếc bục nhỏ hình tròn, một nữ nghệ sĩ dương cầm đang nhàn nhã chơi một khúc nhạc dịu dàng bay bổng. Những bàn ăn quanh đó đầy những đôi nam nữ trang phục sang trọng thời thượng.
Tôi ngầm liếc nhìn quanh và hơi ngần ngại bởi bộ quần áo của tôi có thể đã bị coi không còn là mốt, tôi thầm buồn bã. Hai chúng tôi ngồi sau tán lá một cây cọ của sảnh lớn. Nơi góc nhìn thấp thoáng, có thể quan sát toàn bộ đại sảnh nhưng từ ngoài khó nhìn tới nơi tôi.
Vài ly rượu vang đỏ, tôi dần dần thả lỏng bản thân mình. Hứa Dũng nâng ly, mỉm cười:
"- Em biết vì sao hôm đó, tôi chỉ mời em khiêu vũ không?"
Tôi không biết.
"- Vì em ngồi đơn độc ở đó một mình đã đánh động tôi!"
Tôi càng không hiểu. Công ty này mỹ nữ nhan nhản như mây trời, tôi thấy tôi cũng không phải người nổi bật.
"- Tôi rất hâm mộ chồng em. Nếu tôi có một người vợ xinh đẹp như em, tôi sẽ không bao giờ để cho đôi tay cô ấy trở nên thô ráp như thế này trong khi cô ấy còn rất trẻ."
Những gì Hứa Dũng nói làm tôi hoang hoải. Người đàn ông đầy sức hấp dẫn này nói với tôi những lời đầy hàm ý, làm tôi hơi sợ hãi. Thậm chí sợ gì, vào giây phút đó tôi cũng không biết. Dường như tôi giằng xé:
"- Không, ngài Hứa, chồng tôi là một người đàn ông rất đàng hoàng."
Hứa Dũng lại cười:
"- Em đừng tự dối mình dối người! Một người phụ nữ sống trong hạnh phúc, vì sao lại có ánh mắt đơn độc và chới với kia! Nó làm đôi mắt xinh đẹp của em mất đi thần thái!"
Vào lúc đó những lời ấy công kích mạnh vào nỗi niềm riêng tôi, tôi như một đứa trẻ, phục xuống bên bàn và khóc nức nở. Bao nhiêu mê hoảng chất chứa suốt nửa năm nay, đã bị người đàn ông này xé toang.
Trong tiếng dương cầm chao đảo, bàn tay Hứa Dũng vuốt ve mái tóc tôi, dịu dàng thì thầm bên tai tôi:
"- Nhiễm, hãy để anh làm cho cuộc sống của em tươi mới trở lại, có được không?"
Có thể có một vòng xoáy đã hút tôi vào, tôi gật đầu trong lúc tâm trí không còn suy nghĩ gì nữa.
Đêm ấy, tôi không về nhà.
Một người đàn ông, nhóm rực lại ngọn lửa tình trong tôi, mang tôi đi đến một nơi - vườn Thất Lạc.
Ba
Hơn một tháng sau đó, tôi sang trọng như một quý tộc. Khoác tay Hứa Dũng, như một đôi tình nhân đang yêu đương thắm thiết, ra vào những sa-lông, những buổi gặp gỡ xã giao cao cấp. Tất cả đều vô cùng hiện thực, nhưng sao tôi vẫn mơ màng như trong giấc mộng. Đêm hôm đó tôi không về, Đinh Vũ cũng không chất vấn gì tôi. Sau đó khi tới công ty, mọi đồng nghiệp đều nói Đinh Vũ đã gọi điện cho họ hỏi tìm vợ. Tôi biết Vũ đã phát hiện ra tôi nói dối, nhưng vì sao anh lại không nói toạc ra? Có điều quan hệ của tôi với Hứa Dũng cũng rất bí mật, vả lại, những nơi giao thiệp cao sang kia làm sao Đinh Vũ có thể tới được.
Nhưng Đinh Vũ cũng đổi thay. Anh đi làm về đến nhà chỉ ngồi viết lách, nếu tôi không hỏi thì hẳn anh sẽ không bao giờ mở miệng. Vũ vơ vất bất định khiến tôi càng chán, đôi lúc vô cớ, hai chúng tôi đã trở thành chiến tranh lạnh. Mỗi ngày, anh bắt đầu tự làm cơm một mình, còn tôi và Hứa Dũng ở ngoài đường đi một vòng quanh những quán ăn Nhật, nhà hàng Pháp. Những nơi ấy toàn cao sang, có thể nói là để dành cho những người như Hứa Dũng. Tôi nghĩ tôi có lẽ không thuộc vào tầng lớp này, nhưng thói thèm khát hư danh của tôi đã được vỗ về.
Tôi đang lơ đãng lựa đồ giữa hai giá quần áo thời trang giá đắt tận trời, bỗng Hứa Dũng đột ngột dừng lại. Tôi ngạc nhiên nhìn anh, anh ta không nhìn tôi, chỉ nói:
"- Người đàn ông kia cứ nhìn em chằm chằm!"
Tôi thuận hướng nhìn theo, tôi bỗng cứng đờ người, chân bị chôn chặt xuống đất.
Đinh Vũ.
Tôi choáng váng sững sờ. Một nơi đắt đỏ như ở đây, nơi mà Vũ không bao giờ đủ sức mua nổi cái gì, anh ấy chưa bao giờ đặt chân đến. Tôi nằm mơ cũng không ngờ anh xuất hiện trước mặt tôi. Ánh mắt của Vũ như thể đan xen bao nhiêu thứ cảm xúc, ánh mắt đó làm tôi đau kinh khủng. Tôi đẩy Hứa Dũng ra, chạy về phía Vũ: "Anh Vũ, anh nghe em nói..."
Vũ đã quay đi vội vã.
Tôi đứng lại, cắn chặt môi, nhìn theo phía anh ấy đi mất, bất động.
Hứa Dũng đi tới, ôm lấy vai tôi cười nhẹ:
"- Thôi, đừng nhìn nữa, anh đưa em về nhà!"
Tôi liếc anh ta, trong lòng oán trách sao lúc này anh ta lại có thể cười được. Vào giây phút đó, tôi có một tia mệt mỏi và hối hận. Tôi không đáp lại, kệ anh ta đưa tôi về đến cổng nhà. Trong nhà, Đinh Vũ đang rít mạnh thuốc từng điếu này sang điếu khác. Trong ánh đèn điện, căn phòng mù mịt khói thuốc và ánh hoàng hôn buồn bã. Chỉ vừa đây thôi mà trông Đinh Vũ đã như già lão tiều tuỵ đi bao nhiêu.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt năm năm yêu nhau đã thân quen, nước mắt có lẽ dân dấn. Đinh Vũ chỉ gằn từng ngụm khói, dụi tàn thuốc:
" - Nhiễm, đằng nào cũng về nhà rồi thì đi ngủ sớm đi."
Giọng anh ấy lạnh lùng hơn tôi tưởng. Trong lòng tôi tràn lên nỗi bất an.
" - Anh... anh không muốn hỏi em cái gì à?"
Vũ lắc đầu, cười ngao ngán và khổ sở:
" - Không cần nữa, có những điều mà, thà không biết thì còn tốt hơn là biết được."
Tôi cắn môi, nói khẽ:
" - Vũ ! Em..."
Đinh Vũ hua tay cắt lời ngang:
"- Nhiễm, đừng nói nữa. Tôi thật sự không muốn nghe nữa. Chuyện của em và hắn, tôi biết từ lâu rồi!"
Tôi đứng đờ ra, chỉ nhìn thấy một khoé cười cay đắng;
" - Đừng quên là tôi còn bao nhiêu bạn bè ra đời còn hơn tôi nhiều. Tôi vẫn không chịu tin lời họ nói, hôm nay thì thấy tận mắt rồi. Sự vui vẻ của em khi ở bên cạnh hắn, lâu rồi anh đã không còn được nhìn thấy."
Đinh Vũ lại châm một điếu thuốc, hít sâu, nghẹn ngào:
" - Nhiễm, anh rất hối hận!"
Tôi oà khóc, hoá ra anh có những ý nghĩ của riêng anh. Tôi nói:
" - Anh Vũ, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, được không?"
Đinh Vũ chỉ hút thuốc, lẳng lặng nhìn tôi. Nét mặt nhợt nhạt ấy khiến tôi không dám đối diện.
Sự im lặng của anh ấy đã trả lời tôi.
Bốn
Một tuần sau, tôi và Đinh Vũ đổi tờ giấy kết hôn thành tờ giấy ly hôn.
Đi ra khỏi cổng toà án, tôi choáng váng mất một lúc, hình như tất cả đều không phải là thật.
Trời trong sáng, trong không khí, một làn hơi lạ kỳ dày đặc. Những tầng mây nặng kia như đang đè ngàn ngạt lên trái tim tôi.
Chúng tôi đều chẳng nói năng gì. Đinh Vũ mở lời trước:
" - Đi đi, về thu gọn đồ đạc, chờ anh ta đến đón em!"
Tôi chỉ nghe, toàn thân trống rỗng, có một sự mất mát quá lớn lao. Tôi muốn khóc, một cảm xúc xuyên qua. Cho đến tận bây giờ, tất cả hoang mang như một giấc mộng, và tôi không biết thân tôi đang ở phía nào.
Đi về căn phòng từng sống bên nhau, tôi thu dọn áo xống của tôi. Tôi định để cuốn sổ tiết kiệm lại cho Đinh Vũ, nhưng anh cự tuyệt.
Ngoài nhà, tiếng còi xe hơi vang lên gấp gáp.
Hứa Dũng đã đến.
Tôi bước ra cửa, hít thở sâu một hơi, nhắm mắt lại. Cái mùi vị quen thuộc đến thế của căn phòng này từ nay sẽ thành xa lạ, và trái tim tôi hỗn loạn sẽ biết thu xếp lại từ đâu.
Hốt nhiên, Đinh Vũ gọi tôi lại, đưa cho tôi một cái hộp. Tôi nhìn anh dò hỏi, không nhận nó. Tâm trạng anh lại lúng túng như ngày xưa:
" - Cái này... Đây là tặng cho em. Coi như một kỷ niệm!"
" - Cảm ơn!" - Tôi định mở ra, bị anh ngăn lại.
" - Đừng xem, đi đi rồi hãy xem! Hoặc vĩnh viễn đừng mở!"
Tôi lại muốn bật khóc to.
Nhìn qua cửa sổ, trời đất ảm đạm đáng sợ. Tuy mới chỉ hơn năm giờ chiều, mà sao như đêm đã gần sập.
Chiếc đèn điện treo bỗng lắc lư, tắt bụp vài giây. Tôi vô cớ lạnh toát hết cả người.
Còi xe lại vang lên ngoài cửa sổ.
Chiếc đèn tắt ngóm.
Lập loè vài bận, chiếc bóng đèn giãy giụa tống ra luồng sáng cuối rồi tắt hoàn toàn. Vào đúng sát na đó, tôi nhìn thấy dòng lệ lăn dọc má Vũ.
Căn phòng rung lên chấn động dữ dội.
Tất cả đột ngột xảy ra như thế.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ngoài kia ào lên như chảo dầu sôi, tiếng người bùng lên, mọi âm thanh hỗn loạn dâng tôi đến đỉnh điểm kinh hãi.
Những lớp vữa trần rào rào rơi xuống. Căn phòng rung lên kịch liệt.
Tôi cảm thấy ngày tận thế đã đến rồi.
Một đôi tay rắn ôm tôi thật chặt, giọng nói trầm trầm bình tĩnh:
"- Nhiễm, đừng sợ! Anh đỡ cho em ra, mau chạy ra xe anh ta nhanh lên!"
Vào đúng lúc đó, phía ngoài nhà vọng lên tiếng ô tô nổ máy. Đinh Vũ ôm che cho tôi, mò mẫm mở cửa, tôi gào lên gọi: "Hứa Dũng! Hứa Dũng!"
Không ai đáp.
Toà nhà rung lên làm tôi không thể nào đứng vững, Hứa Dũng đã bỏ mặc tôi phóng xe ra xa tháo thân, ý nghĩ làm cả người tôi lạnh toát đi, tràn ngập trái tim tôi là nỗi đau đớn bị lừa dối và tuyệt vọng.
"Rầm rầm" những tiếng đổ cực lớn, hầu như cùng một lúc, tôi bị tay Vũ ép mạnh vào một bên. Trong tối tăm, một vật rất nặng đè lên đùi tôi, quá đau đớn tôi thét lên. Tiếp theo tôi nghe thấy Vũ hự lên một tiếng.
Nỗi kinh hãi của tôi chi phối mọi tư duy, tôi bắt đầu lảm nhảm: " Đồ khốn kiếp! Nó đã chạy trước rồi! Khốn nạn!" Chửi một lúc cơn đau dữ dội nổi lên, cũng giúp tôi tỉnh hẳn khỏi cơn mê hoảng. Tôi thử cất giọng gọi Đinh Vũ.
Trong bóng tối, tiếng Vũ rõ mồn một: "Anh không sao đâu em. Nhiễm, em có bị sao không?"
"Đùi em bị đè rồi, không thể cử động được." Tôi nói lẫn khóc: "Thằng khốn nạn, nó bỏ chạy rồi, thằng khốn nạn!"
Đinh Vũ không đáp, rất lâu sau, thở ra một âm thanh: "Bây giờ thôi đừng nói phí lời. Tốt xấu gì anh cũng luôn bên em". Dừng lại một lúc, Vũ có vẻ buồn: "Kiểu này có lẽ phải chờ sáng mai mới có người tới cứu ta ra, đùi anh cũng bị đè chặt rồi".
Nỗi khủng khiếp của địa ngục này tôi chưa bao giờ gặp, đau đớn sợ hãi làm tôi không còn bình tĩnh được.
Tôi cảm thấy tôi sắp phát điên.
" Nhiễm!" - Vũ gọi tôi, giọng phảng phất cười: "Em à, em còn nhớ lúc mới cưới, em hỏi anh cái gì không?"
"....."
"Em quên à? Em nhớ lại đi. Đêm hôm đầu tiên của mình ấy!" - Giọng Vũ vẫn bình tĩnh, làm tôi vững dạ một chút. Tuy không hiểu vì sao lúc nguy cấp này anh lại nhắc chuyện cũ, nhưng tôi vẫn thật thà trả lời.
"Em nói xem, báo ngày mai liệu có đăng tin, đầu đề... đầu đề là... cặp vợ chồng vì tình, chết trong cơn địa chấn không?" - Giọng Vũ run lẩy bẩy. Tôi hoảng hốt, vội vàng hỏi: "Vũ, anh có sao không?".
Trong bóng tối dày đặc vô biên, chỉ có anh làm tôi yên lòng.
"Anh... anh không sao đâu, em ơi... em còn lo cho anh sao? ... hụ hụ..." Một cơn ho sặc kịch liệt, một sự im lặng lâu tuyệt đối. Trong lúc cuống cuồng, tôi giãy giụa bạt mạng, vết thương ở đùi xông thẳng lên óc, tôi ngất đi.
Không biết đã bao nhiêu thời gian, tôi dần dần tỉnh lại. Mở mắt ra, vẫn là một mảng đen ngòm. Hoảng loạn sợ hãi như một móng vuốt khổng lồ của ma quỷ chụp lấy người tôi, tôi gọi to Đinh Vũ trong nỗi cô đơn cực độ.
Rất lâu, mới nghe thấy tiếng anh yếu ớt: "Nhiễm, anh... nằm ở đây, em... em vẫn chịu được chứ?"
Tôi cuối cùng đã khóc oà được lên: " Vũ, anh Vũ ơi... em sợ.."
"Đừng khóc, đừng khóc!" - Vũ có vẻ lo lắng-"Anh... còn... ở bên em, em đừng... đừng khóc..." Biết anh đang cố hết sức trấn tĩnh để an ủi tôi, trái tim tôi dường như bị xé rách ra một mảng lớn.
"Đừng khóc, anh... anh từng bảo em, cho dù... bao nguy hiểm, anh luôn... ở bên cạnh em.." Hơi thở của Vũ ngày càng dồn dập.
"Anh Vũ, anh đừng làm em sợ, anh đừng doạ em! Ôi..." Tôi không khóc ra tiếng được.
Vũ đã không trả lời tôi.
Tôi hoảng kinh, tim phổi lộn tùng phèo.
"Hụ... hụ... Nhiễm! anh... anh buồn ngủ...quá!"
Nước mắt tôi dào ra như suối: "Đừng, anh Vũ, anh phải cầm cự, anh không được ngủ!"
"Hư...hư, anh... anh không ngủ... anh muốn bên... bên em... đến sáng mai..." Đinh Vũ yếu ớt như một giọng nói phiêu dạt từ trên không trung.
Một đống lửa bùng lên thiêu đốt ngực tôi, trong đầu óc không ngừng hiện ra những ký ức ngày yêu nhau và lúc kết hôn. Tuy rằng bình lặng thế, nhưng đến giờ tôi mới phát hiện sự bình yêu đó vô cùng hiện hữu và quý giá. Tôi triền miên tự đau khổ, trong khi lại không hiểu ra những hạnh phúc tôi theo đuổi được hoài sinh từ chính trong những thứ bình dị đó. Và tôi, cho đến lúc sinh tử cập kề này mới phát giác ra.
" Nhiễm ơi... anh... lạnh quá..., có thể... anh không cách nào... bên em được... nữa" Vũ vì sao vẫn còn tự trách mình!
"Không!" - Tôi dùng hết sức lực kêu to: "Em không cho! Anh Vũ, anh bảo anh sẽ ở bên em, em không cho anh bỏ em, em muốn sống với anh hết cả đời này! Em xin anh đồng ý!"
Trong tối đen, là một sự yên tĩnh vô tận. Không khí lạnh lẽo ngập đầy thứ mùi của chết chóc.
Giữa đau đớn vô biên, Đinh Vũ dường như chỉ lào thào tự mình nghe, yếu ớt:
"Nếu như... có một ngày... sẽ... sẽ phải chia tay... thế gian này, anh hy vọng... nơi quay về... sau cùng... là trong... lòng em... cho dù... cho dù...uống chén nước Quên... anh... kiếp sau... vẫn... vẫn sẽ... tìm..."
Cho dù tôi ra sức gọi tên, cũng không còn nghe bất cứ âm thanh nào của Vũ nữa. Nỗi đau xé ruột xé gan làm tôi vỡ tan sụp đổ.
Trong tối tăm lạnh buốt xương, chỉ có nỗi đau vô tận của tôi.
Không rõ đã qua bao nhiêu tiếng đồng hồ, tôi mới được cứu ra từ trong đống phế tích tan hoang.
Trước mắt tôi là cảnh tượng cả đời tôi vĩnh viễn không thể quên.
Một mặt tường đè cứng lên nửa người Đinh Vũ, chỉ còn ló ra đầu và tay trái. Dưới thân thể Vũ là một bãi máu đã thành màu nâu cứng. Khuôn mặt Vũ còn ngoái về hướng tôi nằm, mang nụ cười, như còn đang chuẩn bị an ủi nỗi sợ hãi cho tôi. Trên khuôn mặt trắng nhợt như sáp nặn ấy, là một đôi mắt đã vĩnh viễn khép.
Ngực tôi như bị khối nặng ngàn cân đè, phục xuống bên anh, ôm lấy đầu anh, dùng hết sức lực còn lại thét lên: "Đinh Vũ…"
Âm thanh xé đống đổ nát, nhưng không gọi lại được Vũ đã ngã vào trong giấc ngủ vĩnh viễn.
Những người cứu hộ quanh tôi đều rơi nước mắt.
Một tháng sau, khi Hứa Dũng ôm bó hoa tươi xuất hiện ở cổng bệnh viện đón tôi, tôi đã cầm bó hoa ném thẳng vào mặt anh ta. Bên giường bệnh của tôi, một chồng bản thảo bừa bộn, chính là cuốn sách mà Vũ viết trong những lúc rảnh rỗi: "Tôi yêu vợ tôi". Trong đó là những dòng ghi chép tất cả những gì trong cuộc sống của hai chúng tôi từ lúc còn yêu.
Tôi không mắng Hứa Dũng, tôi không muốn tâm hồn đê tiện của anh ta làm nhục tới Đinh Vũ trong lòng tôi.
Vâng, trong lòng tôi là Đinh Vũ, một hộp tro nhẹ bỗng.
Anh ấy từng nói, trong lòng tôi là nơi anh ấy muốn quay về.
Tôi muốn kiếp sau anh ấy vẫn còn tìm ra tôi.
thư thằng anh gửi thằng em và thư phản hồi của thằng em
Luna: pó tay 2 thằng ku lun!!!!
* * *
thư thằng anh
Quân iu quý !
Thấm thoát đã 6 tháng kể từ ngày em nhập ngũ, anh mới biên thư này cho em. Dạo này em khoẻ không ? Học tập và Rèn luyện vẫn tốt chứ. Anh và ba mẹ vẫn khoẻ, ba đã cai được cái tật nghiện rượu, giờ 1 năm ông chỉ uống 2 lần vào các dịp quan trọng, mỗi lần 2 tháng còn tuyệt nhiên ai mời cũng không bén một giọt. Mẹ cũng cai được thuốc lá sau cái vụ tàn thuốc làm cháy cái chuồng gà chọi của em, 3 con bị thiêu chết,nhưng anh cũng đã kịp cứu được con gà mẹ mà em cưng nhất. Con gà khoẻ lắm, lúc ba cắt tiết để mừng đám cháy không gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhà mình nó giẫy như điên, đạp đổ cả bát tiết. Vì em đang ở xa nên anh được cả hai cái đùi, mà không ai giành cả.Tuy nhiên lông gà làm tắc cả cái cống ở nhà dưới, nước thải dềnh lên rồi làm ngập cả phòng em làm hỏng đôi loa thùng và cuốn đi toàn bộ giấy tờ tuỳ thân và sổ tiết kiệm của em.Cũng may ba nhanh trí đã bê được giàn máy tính của em ra ngoài, sau đó kêu má ngâm xà phông bà đánh bóng để nó đẹp đẽ như lúc em đi.Thời tiết thất thường, ba lại bị chứng đau khớp kinh niên hành hạ. Do bác sĩ bảo không nên đi bộ quá lâu nên ba cứ phải chạy suốt, cũng mệt mỏi lắm.
Còn nữa , Nội vẫn nhắc em luôn. Nội tuy già nhưng vẫn còn minh mẫn lắm, chỉ quên tên em đúng 1 lần là lúc nội lập di chúc.Còn về phần anh, anh cũng đã tìm được công việc mới. Ngày đầu tiên đi làm anh hồi hộp tới mức ủi cháy cả bộ đồ vest mà ba cho.rồi anh nhớ ra là em cũng có một cái quần mới i hệt như thế, nên cắt một miếng để vá vào quần anh, khéo đến nỗi nếu không để ý kỹ thì sẽ không phát hiện ra.Suýt chút nữa anh quên, Con bé Nếp bồ em vẫn qua thăm bố mẹ luôn, con bé tốt lắm . Vì yêu em nên con bé quyết định cưới anh để tiện bề phụng dưỡng ba mẹ, dự định tháng 7 âm này anh sẽ tổ cử hành hôn lễ, nếu em về dự được thì tốt quá. Thôi thư cũng đã dài, anh xin dừng bút ở đây, nếu không nhận được thư này thì nhớ báo cho anh biết để anh biên thư khác cho
P/S:Tuy là anh em cùng ba cùng mẹ, nhưng anh vẫn coi em là người trong gia đình.Vì vậy nếu có khó khăn gì em cứ mạnh dạn nói với anh, nếu không giúp được thì anh sẽ giúp. Thương em ! ! !
phản hồi của thằng em
Anh thân mến !
em đã nhận được thư anh gởi cho em. Em rất vui vì những thông tin mà anh báo cho em. Trước khi nhập ngũ đàn gà chọi của em đã có dấu hiệu bị nhiễm H5N1, nhưng vì thương tụi nó quá nên em cũng không nỡ giết, nay nghe tin tụi nó bị chết cháy cũng an ủi phần nào. Âu cũng không thể nào cản được ý trời. Còn chiếc loa thùng đó thực sự nó hư cách đây 1 năm rồi, nhưng vì trước đây e khó khăn mới tìm được nó, nên khi nó bị hư em cũng không nỡ vất đi. Nên anh yên tâm đừng ái náy về nó, việc sổ tiết kiệm và giấy tờ tùy thân bị cuốn trôi quả thật là hơi buồn, nhưng anh yên tâm với giấy giới thiệu của thủ trưởng của em, em nghĩ rằng làm lại những thứ đó không mất quá nhiều thời gian.
Việc nội thỉnh thoảng lơ đãng mất trí nhớ thì em cũng không nghĩ là điều bất ngờ, hi vọng rằng khi viết di chúc nội cũng để lại cho ba phần nào đó tài sản. Và em cũng báo cho anh một tin để anh đừng ái náy về việc này, trước khi nhập ngũ, ba đã làm di chúc để lại toàn bộ tài sản cho em, có sự đồng thuận của mẹ, hiện nay em đang giữ tờ di chúc đó bên mình, nên anh yên tâm là sẽ không có chuyện bị nước cuốn trôi đâu.
Anh cưới em Nếp vào cuối tháng 7 âm lịch à? Em hi vọng rằng anh tổ chức sớm hơn, vì em khoản cách đây 1 tháng, em có xin phép thủ trưởng về thăm gia đình 2 ngày, nhưng em không về thăm gia đình mà mướn phòng nghỉ ở cùng em Nếp. Em nghĩ rằng anh em mình rất giống nhau, nên khi Nếp sinh con mọi người sẽ không phân biệt đứa bé con anh hay con em. Em xin chúc anh chị trăm năm hạnh phúc."
Tái bút : cho em gởi lời hỏi thăm bà nội, ba, mẹ và em Nếp, và anh nhớ nói với em Nếp rằng thường thì sinh con đầu lòng hay sinh thiếu tháng, nên chắc chắn mọi người sẽ không để ý vì sao là em bé sinh thiếu tháng đâu.
Hải Phòng - Hà Nội - Sài Gòn
Lưu ý: bài viết hơi bôi bác xã hội đề nghị quý anh chị cô bác k mum mum trong khi đọc! (khị khị đừng thù Lu hen)
- Nếu hôm nay trời rất nắng và nóng
Hà Nội: Ở nhà ngồi điều hòa cho khỏe
Sài Gòn: " Bà mẹ nó " nóng quá cafe vườn nha tụi bay
Hải Phòng : Tranh thủ đi bơi
- Nếu hôm nay trời mưa và se se lạnh
Hà Nội: Ở nhà đắp chăn cho lành
Sài Gòn: Trời mưa cũng như trời nắng đâu đâu cũng có người !
Hải Phòng : Giống Hà Nội
- Mùa Thu
Hà Nội: Đúng chất Mùa Thu Hà Nội yên bình đẹp đẽ
Sài Gòn: Mùa Thu cũng chẳng khác gì mùa hè
Hải Phòng : Kiếm tiền mua ít quần áo mùa đông đến nơi rồi
- Đường Phố
Hà Nội: Dài mà Đông
Sài Gòn: Rộng Mà Đông
Hải Phòng : Đường không rộng cũng chẳng dài cứ thoải mái mà đi
- Quần Áo khi ra đường vào buổi trưa
Hà Nội: Áo Sơmi ! Quần Sọoc ! Đi Giầy ! Đầu Tóc bóng lóang
Sài Gòn: Áo Khoác ! Khẩu Trang ! Bịp Kín Mít
Hải Phòng : Quần Đùi ! Áo Ba Lỗ ! Đi Tổ Ong ! Đội Mũ Lưỡi Trai
- Giao Thông
Ở Sài Gòn bạn có thể vươt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ đi vào phần đường xe hơi
Ở Hà Nội bạn có thể lượn lờ trước đầu xe hơi - nhưng đừng dại dột rẽ phải tùy ý
Ở Hải Phòng bạn thích đi thế nào thì đi
Ở Hà Nội: Đèn đỏ không đc rẽ phải
Ở Sài Gòn: Còn Có thể wẹo trái
Ở Hải Phòng : Đèn đỏ vs mấy đèn kia không khác nhau là mấy
- Giao thông đêm
Ở Hà Nội: Cơ Động đông như kiến cho bao vina đi luôn
Ở Sài Gòn: Bạn Bị Bắt cho 200k xin lại 50k đổ xăng vẫn đc
Ở Hải Phòng : Chẳng Khác Hà Nội là mấy
- Con Gái
Hà Nội: Con gái nói chuyện nhẹ nhàng dễ nghe
Sài Gòn: Giọng nói dễ thương khuôn mặt hiền lành
Hải Phòng : Chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng
- Ngôn ngữ
Hà Nội: Luôn cố gắng tỏ ra mình là giọng chuổn
Sài Gòn: 10 câu thì sai 9 câu nhưng luôn nhận là mình đúng
Hải Phòng : Sửa mãi cái chữ N vs L nhưng lại bị sai chữ D Gi R
- Phong cách cuộc sống
Hà Nội: Khôn ngoan để ý từng cái nhỏ nhất
Sài Gòn: Sống Thóang cứ thích là chơi
Hải Phòng : Mày sống vs tao thế nào thì tao sống vs mày thế đấy
Hải Phòng : Nói ít làm nhiều
Hà Nội: Nói nhiều làm ít
Sài Gòn: Sao zậy mài nói tao nghe
- Khi có mùi gì đó
Hà Nội: Có Ngửi thấy mùi gì không
Hải Phòng : Giống HN
Sài Gòn : Có Nghe thấy mùi zì không mài
- Khi có người bị lạc nhờ chỉ đường
Hà Nội: Nhẹ nhàng chỉ chỗ
Sài Gòn: Để xem có biết hay không
Hải Phòng : Đi thẳng rẽ phải ... Nhưng không biết có đúng hay không
- Khi mời mọi người dùng cơm
Hà nội: Bác vs các anh các chị xơi cơm
Hải Phòng : Mời Cả Nhà Ăn Cơm
Sài Gòn: Hình Như Là Không Có
- Uông Nước
Sài Gòn: Trà Đá phải đi kèm vs cafe
Hà Nội: Thuốc Lá Trà Đá Kẹo Lạc
Hải Phòng : Cho mình mượn cái điếu
- Bạn đc gọi là giàu có khi .....
Ở Hà Nội: Biết cách chơi và nhiều tiền
Ở Sài Gòn: Tiêu rất rất nhiều tiền
Ở Hải Phòng : Đãi bạn bè ăn chơi hết mình nhưng lại tiếc tiền mua cho mình cái áo
- Khi bạn hỏi mà người cón gái đó ngoảnh mặt quay đi
Ở Hà Nội: Người ta gọi là kiêu
Ở Hải Phòng : Kiêu vãi ....
Ở Sài Gòn: Đụ Má cái con này chảnh chó
- Câu chửi đặc sắc ....
Hà Nội: Vãi lz` thế nhỉ
Sài Gòn: Đụ Má wuần wè
Hải Phòng : Đm con lợn này
- Khi bạn gặp đánh nhau
Hà Nội: nói trc đánh sau
Sài Gòn: To mồm nhưng không đánh ....
Hải Phòng : Chưa nói đã thịt xong rồi
- Về độ chơi
Hà Nội: Am hiểu nhiều tiền nói hay hót giỏi biết chọn ngày chơi
Sài Gòn: Ngày nào có tiền thì chơi hết ngày ấy
Hải Phòng : Chú cứ chơi đi bao nhiêu anh chịu
- Đường Phố
Sài Gòn: Đường rộng nhiêu cột điện
Hà Nội: Đâu đâu cũng có cây xanh hoa sữa
Hải Phòng : Hoa phượng đã bị vặt trộm hết hoa..còn cành.
- Vườn Hoa
Sài Gòn: Tình yêu nhộn nhịp vào buổi tối
Hà Nội: Sáng sớm mấy cụ đứng tập dưỡng sinh
Hải Phòng : Toàn Xi lanh sợ khiếp
- Khi bạn tính tiền
Sài Gòn: Tính Tiền đi e gái
Hà Nội: Dạ Của em bao nhiêu
Hải Phòng : Nợ nha chị mai giả 1 thể
- Khi 1 chiếc xe đẹp đi qua ....
Hà Nội: Kinh thế
Hải Phòng : Úi Vl thế
Sài Gòn: Gê zậy ta
- Khi Đi trên đường có 1 người khác nhìn mình
Hà Nội: Lẩm bẩm nhìn cái lz` gì thế
Sài Gòn: Tỉnh bơ phóng xe đi tiếp
Hải Phòng : Đánh chết con mẹ mày giờ thik nhìn không ....
- Khi có người cho mình 1 cái gì đó
Ở Hà Nội: Quý Hóa Quá
Ở Sài Gòn: Mình Cám Ơn
Ở Hải Phòng : Úi Mình xin ...........
- Nghe Đt
Ở Sài Gòn: Đứng Lại nghe máy nhẹ nhàng
Ở Hà Nội: Tấp vào lề đường nói chuyện cho cả thế giới biết mình là ai
Ở Hải Phòng : Kẹp đt vào tai vừa đi vừa nói cả phố nghe rõ
Ở Sài Gòn: Người ta sống có tình anh em
Ở Hà Nội: Thân rất thân thân ai người ấy lo
Ở Hải Phòng : Cứ nhậu xong là thân hết
- Khi có 1 cô phục vụ cafe
Ở Hà Nội: Bác dùng gì ạ !
Ở Sài Gòn: Uống zì em trai !
Ở Hải Phòng : A muốn uống gì !
- Theo Kiểu ăn chơi
Ở Hà Nội: Ngồi quán nước chém gió bốc phét cả tuần, thứ 7 chủ nhật vác xe đi chơi eatdrink004
Ở Sài Gòn: Có tiền thì ngày nào cũng đc
Ở Hải Phòng : " Mày đang ở đâu bạn đến anh e đi chơi "
- Khi 2 người bạn thân nói chuyện vs nhau
Ở Sài Gòn: Nói nhiều cười cũng nhiều
Ở Hà Nội: Nói nhẹ nhàng trc chửi nhẹ nhàng sau :praying:2
Ở Hải Phòng : Nói 1 câu lại "Đm" 1 câu
- Mũ Bảo Hiểm khi ra đường
Ở Hà Nội: Đội Mũ Luỡi Trai
Ở Sài Gòn: Đội Nón Có Mắt Kính
Ở Hải Phòng : Công An Đuổi Thì Chạy
Ở Hà Nội: Bạn Có thể ra đuờng mà không đội mũ bảo hiểm thì không sao nhưng cứ cẹp 3 hoặc vuợt đèn đỏ là bị bắt =.=
Ở Sài Gòn: Bạn Có Thể vượt đèn đỏ thoải mái nhưng đừng lấn tuyến
Ở Hải Phòng : Bạn mà không đội mũ Công an thường phục làm thịt bạn ngay
- Ôi Hải Phòng của tôi:money_eyes::money_eyes::money_eyes:
8 điều nói dối trong đời người Mẹ
Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói!——>Mẹ nói câu nói dối đầu tiên!
Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá. Lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát mẹ, Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo: Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá.——> Mẹ nói câu nói dối thứ hai.
Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, Vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không buồn ngủ!——> Mẹ lại lần thứ ba nói dối
Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo: Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát!! ——>Mẹ nói dối lần thứ tư
Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, Mẹ vừa làm Mẹ vừa làm Cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. Hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết ko đi bước nữa. Mọi người có khuyên mẹ kiên quyết không nghe. Mẹ bảo: Mẹ không yêu chú ấy. ——>Mẹ nói dối lần thứ 5
Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: Mẹ có tiền mà! ——>Mẹ nói dối lần thứ 6
Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện. Cậu bé muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng mẹ tốt hơn. Nhưng lại bị mẹ từ chối. Mẹ bảo: Mẹ không quen! ——>Mẹ nói dối lần thứ 7.
Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo: Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu. ——> Đấy là lần nói dối cuối cùng của mẹ
P/S: Có những điều con muốn nói với mẹ rất nhiều, nhưng từ xưa đến nay con chưa tâm sự với mẹ bao giờ, nên con ko biết phải nói với mẹ thế nào...Con đã đem lại cho mẹ rất nhiều buồn phiền và con hiểu mẹ thương con hơn bất cứ ai...đã nhiều lần vì sự mù quáng trong tình iu mà con đã làm mẹ buồn rất nhiều và con cũng ko lắng nghe những gì mẹ nói...Giờ đây con chỉ muốn nói rằng: "Xin lỗi mẹ...con sẽ ko bao giờ như thế nữa.." :kiss:
cứ mỉm cười đi...bạn sẽ chẳng mất gì!
Tôi đã từng đánh mất nụ cười , trong 1 khoảng thời gian dài!
Suốt khoảng thời gian ấy tôi đã không thể nhớ được là mình đã sống như thế nào, khoảng thời gian đã qua mang lại nỗi đau, có những nỗi đau không bao giờ lành sẹo .
Những vết sẹo mà cứ từng ngày trôi qua, cứ nghĩ là nó đã yên lòng, nhưng mỗi khi bắt gặp 1 hình ảnh nào lướt qua đời, nỗi đau từ sâu trong kí ức lại nhói lên.
Đau nhói. vết sẹo làm cho tôi không sao nở được nụ cười trên môi nữa , nhưng đến hôm nay tôi nhận ra một điều nếu sống chỉ nhìn về quá khứ thì không bao giờ tìm thấy tương lai , và để bắt đầu có lẽ tôi lên học cười
Đôi khi tôi cười chỉ để làm vui lòng người khác, chỉ đơn giản là tôi biết nếu trong hòan cảnh đó mình cười thì sẽ tốt hơn.
Và thế là tôi cười
Tôi vốn không thích đùa.
Tôi thường ngồi ở 1 chỗ, lặng lẽ ngắm thời gian trôi.
Và suy nghĩ về nhiều chuyện.
Đôi khi tôi hay nhìn xa xăm.
Đôi khi tôi thích ngồi 1 mình.
Nhưng đôi khi tôi lại sợ cô đơn.
Thế là tôi mỉm cười
Vì tôi biết khi mình cười, tôi sẽ không còn cô đơn nữa.
Nụ cười còn giúp tôi giấu đi những giọt nước mắt , khi đau khổ , nén 1 hơi thật sâu mà mỉm cười , nó giúp người ta trở lên mạnh mẽ đơn giản là họ làm sao biết mình yếu đuối, buồn bã nếu họ thấy mình với nụ cười đang ngự trị và còn 1 lí do nữa :
Đừng bao giờ tiết kiệm nụ cười ngay cả khi bạn buồn, vì không bao giờ bạn biết được có thể có ai đó sẽ yêu bạn vì nụ cười đó.
Rồi sẽ đến 1 ngày tôi sẽ tìm được:
Một ai đó nắm chặt tay tôi bước qua con đường tăm tối.
Một ai đó cho tôi một bờ vai để khóc.
Một ai đó lo lắng khi tôi mệt mỏi.
Một ai đó ôm lấy tôi và nhẹ nhàng bảo "Anh yêu em".
và tôi mỉm cười
P/S: Một nụ cười không làm mất mát gì cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều. Nó làm giàu có những ai đón nhận nó mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng ký ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời.
Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Không hề gì, bạn cứ trải lòng mình ra và tặng họ nụ cười của bạn. Họ là những người không còn nụ cười để cho, vì lẽ đó, họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết.
Hãy tươi cười với mọi người. Chúng ta chẳng những không mất gì cả, mà trái lại, sẽ nhận được rất nhiều
11 CÁCH ĐỂ BẮT CHUYỆN VỚI 1 CÔ GÁI!!!
bạn nhìn thấy một cô nàng cực kì xinh xắn và đáng yêu, nhưng lại không biết bắt chuyện như thế nào cho ấn tượng và thu hút. Hãy thử làm theo những cách sau nhé!
1. Đâm sầm vào bạn í! Đây là "chiêu" mà các teen boy nước ngoài vẫn hay áp dụng, với tên gọi "bump-and-flatter", nghĩa là "đâm sầm và nịnh nọt". "Nịnh nọt" ở đây có thể hiểu là một lời khen, ví dụ như: "Ôi tớ xin lỗi, chẳng hiểu sao vừa nhìn thấy bạn mà tớ lại như thế, chắc vì bạn... xinh quá!:blushing: Bạn cho tớ làm quen nhé?" Tùy vào sự sáng tạo và khéo léo của bạn mà chọn lời "nịnh nọt", nhưng nhớ là đừng quá tâng bốc và sai sự thật đấy.
2. Vờ như bạn đã quen biết bạn í và đến bắt chuyện. Cách này chỉ nên được áp dụng bởi những boy nào khéo ăn khéo nói một chút, nếu không thì sẽ bị "bắt bài" ngay. Bạn có thể chào cô ấy như chào một người bạn bình thường, nói chuyện đôi chút về những tin "hot" gần đây, về câu slogan trên áo cô ấy... tất cả tùy thuộc vào độ "tinh ý" của bạn. Khi bạn í chuẩn bị nhận ra bạn là một... người lạ, thì hãy cười tươi và xin lỗi: "Ôi tớ nhầm ấy với một bạn gái mà tớ quen. Bạn í là hot girl cực xinh ở trường tớ đấy.:love_struck:" Đảm bảo không có cô gái nào là không ấn tượng trước cách làm quen hay ho này đâu!
3. Nếu nhìn thấy "bạn í" ở một chỗ đông người như một buổi party hay lớp học thêm... Hãy tìm một mảnh giấy nhỏ và viết "Just saying hi!:big_hug:" (Tớ chỉ muốn nói xin chào thôi.) Nếu cô ấy trả lời bạn, qua mảnh giấy hoặc trả lời trực tiếp luôn, bạn biết sẽ phải làm gì tiếp rồi đúng không nào?
4. Trêu chọc bạn í một chút. Hãy hỏi tên bạn í, và khi bạn ấy nói tên xong, hãy hỏi lại một lần nữa: "Tên ấy là gì cơ?:surprise:", đồng thời... nhích gần vào bạn í một chút. Hỏi lại như thế tầm 3 lần để bạn í hiểu rằng bạn đang đùa, rồi mỉm cười: "Tớ phải hỏi đi hỏi lại như thế để không bao giờ quên tên ấy, :love_struck:… ạ." Trò đùa nho nhỏ này sẽ "phá băng" không khí và khiến cho cuộc trò chuyện thêm vui vẻ hơn.
5. Đổi màn hình nền điện thoại của bạn thành hình một nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh, có phần ngốc ngốc một chút thì càng tốt. Sau đó đưa cho "nàng" và trêu: "Giống ấy chưa này!" Các cô gái luôn bị ấn tượng bởi những anh chàng có khiếu hài hước.
6. Add Facebook của bạn ấy nhé. Hãy bỏ chút thời gian "stalk" (từ hay dùng của các Facebook-ers, nghĩa là bí mật xem các thông tin liên quan đến "đối tượng" trên Facebook), xem bạn í thích phim gì, nghe nhạc gì, thích diễn viên, ca sĩ nào... Sau đó post những status hoặc link về những chủ đề đó, hẳn bạn í sẽ vào comment thôi. (Và nhớ tiếp tục trao đổi tin tức mới về bộ phim hoặc ca sĩ đó với bạn í nhé.)
7. Xem những album ảnh gần đây của bạn ấy trên Facebook. Chú ý đến những bức ảnh bạn ấy chụp khi đi chơi, và hỏi đây là chỗ nào thế. Khi bạn ấy trả lời, hãy hỏi tiếp: "Bao giờ ấy dẫn tớ đến đó đi, cuối tuần này được không?" Có thể "nàng" sẽ từ chối, nhưng bạn cũng đã gây ấn tượng phần nào với bạn ấy rồi.
8. "Vô tình" mời bạn ấy đi chơi. Nhắn tin: "Tối nay có bận gì không, đi lượn chút đi!" Sau đó "giả vờ" nhắn tiếp: "Chết, tớ nhắn nhầm, định rủ thằng bạn. Sorry nhé. Mà ấy đang làm gì thế?" Hì, câu cuối cùng mới là câu quan trọng nhất mà bạn định hỏi đúng không nào?
9. Những ý tưởng hẹn hò bất ngờ: nhắn tin cho bạn í "Tự dưng tớ thèm uống trà sữa quá, mà đi một mình thì ngại. Ấy đi cùng tớ được không?"
10. Đôi khi hãy tỏ ra "lộ liễu" một chút. Hãy cho bạn í biết là bạn đang chú ý đến bạn í. Con gái khi biết được có một chàng trai đang ngắm mình hoặc "để ý" mình thường sẽ giả vờ không biết và... lờ lớ lơ đi, nhưng trong lòng nàng cũng đang rất thích đấy.
11. Khéo léo, nhưng luôn chân thành. Đúng là con gái ấn tượng với sự hài hước và những lời "nịnh nọt" một chút, nhưng họ cũng phân biệt được rất nhanh giữa việc bạn muốn làm quen thật hay chỉ là buông lời tán tỉnh sáo rỗng. Vì thế, dù định bắt chuyện theo cách nào, hãy luôn nhớ phải chân thành các boy nhé!
* * *