hi em ! anh chỉ copy vào thôi, ko biết đâu ! mà em quyết theo phương pháp nào rồi ? :love_struck:
http://sphotos-a.xx.fbcdn.net/hphoto...19459173_n.jpg
Hỏi:
Làm sao biết tiểu nghi tiểu ngộ, đại nghi đại ngộ?
Đáp:
Nếu ngộ rồi mà còn ôm cảnh giới ngộ cho mình ngộ thì gọi là tiểu ngộ, tức là cho ta ngộ thì còn mê. Như A La Hán, Bích Chi Phật đều thuộc về tiểu ngộ.
Ngộ rồi luôn cảnh giới ngộ không còn gọi là đại ngộ. Đại ngộ là ngộ rồi đồng như chưa ngộ. Vì ngộ đối với mê, ngộ triệt để thì hết mê nên không còn ngộ nữa. Vì vậy, mê ngộ đều sạch.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:rock_on:
http://withtheresistance.com/wp-cont...burning460.jpg
Hỏi:
“Thị pháp trụ pháp vị, thế gian tướng thường trụ” nghĩa là sao?
Đáp:
Câu này ở trong kinh Pháp Hoa là các pháp tự trụ nơi pháp vị đó, tức ngôi pháp đó trụ nơi ngôi pháp đó, tướng thế gian thường trụ theo như vầy. Như tách trụ nơi pháp tách, tách bể thì ngôi vị tách mất; nhưng thành miểng thì trụ nơi ngôi pháp miểng. Pháp sanh trụ nơi sanh, pháp diệt trụ nơi diệt; vì pháp không yên tịnh mà luôn biến đổi, không có cái nào tịnh.
Cho nên, Lục Tổ nói: “Chẳng có pháp nào tịnh”, cái nào cũng đang động là đang biến đổi, chỉ có chơn như Phật tánh không biến đổi (tịnh), tại không có hình tướng, số lượng. Vì vốn trống rỗng, không có cái gì để động, tức tâm của mình; rồi dùng ra trí Bát Nhã cũng vậy.
Trí Bát Nhã hiện nơi lục thức dùng, không lay động biến đổi, nên được tồn tại vĩnh viễn. Nhưng thể tìm không ra, còn dụng thì mình đang dùng là cái trống rỗng. Như tôi nói, các vị nghe và nhìn với nhau đều nhờ cái trống rỗng. Cái dụng rõ ràng, cái thể trống rỗng (vô sở hữu).
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
http://1.bp.blogspot.com/-1OewVbxOum...+Mua+Chieu.gif
Hỏi:
Khi ngồi có một khoảng không hiểu không biết, có 2 trường hợp: Lọt vào vô ký không và định. Làm sao biết được định hay vô ký không?
Đáp:
Khi giữ được nghi tình thì không biết, nếu muốn biết vô ký không là biết, biết định cũng là biết. Cho nên, không được móng tâm biết định hay vô ký không, giữ được nghi tình là định.
Các vị nhập định một thời gian dài là các vị muốn như vậy phải không?
Không phải! Vọng tưởng hết không còn nổi lên thì được vào định, đó là tự nhiên.
Chừng nào hết định thì tự nhiên hết, vị ấy cũng không biết phải không?
Xuất định là có xuất nhập, đại định không có xuất nhập, như đang nói chuyện cũng định. Lục Tổ nói: “Cầm đao kiếm ra trận cũng định”, định này không xuất nhập gọi là Na Già định.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
rose4
thường định hà hà
http://2.bp.blogspot.com/-xceajet24c...0/9675b7cb.jpg
Hỏi:
Chư Phật chư Bồ Tát có mặt mọi nơi để độ sanh phải không?
Đáp:
Phải, các vị ấy không bao giờ ngưng độ sanh. Tâm của mình hoạt động cũng không bao giờ ngưng.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:not_worthy:
@Richardhieu05: xin nị giải thích dùm ngộ danh hiệu của 3 vị Phật ở trên đi hà ?
http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/Lib...-jbble-org.jpg
Hỏi:
Tu rồi kiến tánh, có chỗ nói kiến tánh rồi khởi tu. Vậy như thế nào?
Đáp:
Nói cho đúng là chưa phải tu, như người đời vẫn cho là tu, bất cứ pháp môn nào cũng cho là tu. Nói kiến tánh rồi khởi tu, nhưng bây giờ hiếm người kiến tánh làm gì có người để tu? Vì người ta chưa hiểu được chữ “tu”, tu là sửa; như ác sửa thành thiện, tật xấu sửa lại tốt. Không phải ngộ rồi mới tu!
Ngộ rồi tu là bảo nhậm để dứt tập khí, như chưa kiến tánh là tu để dứt tập khí thế gian, kiến tánh là dứt tập khí xuất thế gian. Sửa lại tập khí phiền não gọi là tu, tâm linh mình có sửa đổi cũng gọi là tu.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:i_dont_want_to_see:
http://phutcaunguyen.net/wp-content/...12/tmlgg09.jpg
Hỏi: Theo học thuyết của nhà Phật, thân hiện tại này vốn do thức biến hiện, phải không?
Đáp: Chẳng những thân hiện tại, mà cả thân quá khứ, thân vị lai cho đến vũ trụ vạn vật, đều do thức biến hiện, nên gọi là Duy thức.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
boxing4
http://www.mathpuzzle.com/KnottedGearAnimation.gif
Hỏi:
Khi ngồi tham thiền thấy cảnh trước mắt chuyển động, vậy tâm xoay hay cảnh xoay?
Đáp:
Do tâm xoay, vì tất cả đều tâm tạo; năng lượng xuất phát từ tâm. Tất cả vật chất là do các hạt nguyên tử tổ chức thành, như cái bàn được tổ chức nhiều hạt nguyên tử mà thành; mỗi hạt nguyên tử ở chính có trung tử, chu vi có nhiều điện tử đang xoay ngày đêm không bao giờ ngưng. Nhà khoa học biết tốc độ xoay bằng ½ cho đến 1/3 tốc độ ánh sáng, tốc độ ánh mỗi giây 300.000 km; nếu ½ thì 150.000 km.
Chiếc xe hơi chạy 100 km giờ thấy rất nhanh, nhưng phải dùng xăng đốt cho nóng có năng lượng rồi chạy. Điện tử xoay ngày đêm nhanh, vậy năng lượng từ đâu có? Phật đã nói năng lượng phát xuất từ tâm. Cho nên nói: “Vạn pháp duy tâm”.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:skull:
http://files.myopera.com/NguoiLamVuo...18573/baby.jpg
Hỏi:
Thế nào là hữu tình và vô tình?
Đáp:
Có tình cảm gọi là hữu tình, thực vật có sinh mạng nhưng không có tình cảm gọi là vô tình. Phật pháp độ chúng sanh hữu tình, cấm sát sanh là cấm giết hại hữu tình. Bồ Tát tiếng Phạn gọi là Bồ Đề Tát Đỏa, Bồ Đề là giác ngộ, Tát Đỏa là hữu tình; tức là giác ngộ cho hữu tình, hữu tình giác ngộ mới được giải thoát (độ chúng sanh).
Có người nói “thực vật cũng biết”, như cây mắc cở, mình đụng nó thì lá tự xếp lại; cây rừng của Aâu Châu biết bắt động vật để ăn, nó có nhiều lá trên mặt đất, nếu động vật đạp nhầm thì nó ôm lại, trong đó có gai từ từ tiêu hóa. Sức của cây này rất mạnh, người, cọp, beo,… đều bị bắt được. Nhưng nó là vô tình theo công thức làm việc, không có tình cảm.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
green3
http://lh6.ggpht.com/_8FDya2ymEVw/TA...g/_MG_5694.JPG
Hỏi:
Thế gian có cái thấy biết chân thật không?
Đáp:
Biết thì không đúng, vì pháp môn này dùng cái không biết để tu...
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:idea:
http://www.giacngo.vn/UserImages/1/2.../quantheam.jpg
Hỏi:
Vậy có cần người chứng minh không?
Đáp:
Không cần ai chứng minh mà tự mình thực hành đúng, như mình muốn đi thành phố Hồ Chí Minh phải đi. Nếu không đi mà cứ nói làm sao đến được? Mình đi phương tiện nào cũng sẽ đến, không bao giờ có đi mà không đến; chỉ đi sai đường thì không thể đến.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:phbbbbt:
http://bsphamdoan.files.wordpress.co...pg?w=400&h=400
Hỏi:
Phật Thích Ca lúc gần đắc đạo cũng bị chết giấc, việc chết đó có giống không?
Đáp:
Chết là tất cả hiểu biết và không biết của bộ óc chết, không phải tắt hơi thở chết, hay là bất tỉnh mà chết. Sống lại là biết Phật tánh hiện lên, chứ không phải cái biết của bộ óc.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:icon_rolleyes:
http://image.diaoconline.vn/ChuyenDe..._090416_18.jpg
Hỏi:
Học trước hay tu trước?
Đáp:
Vừa học vừa tu là của Giáo môn, Tổ Sư thiền đang tu cũng là học, gọi là tập tham. Tập là học, chứ khỏi cần học; tức là đang tham là thực tập.
Người hỏi là ham hiểu biết của bộ óc, tức còn trong tương đối; tự tánh là bất nhị không có tương đối. Cho nên, học cũng là tham, tham cũng là học, không phải là hai, không có trước sau, cho đến hỏi và nhìn cũng không có trước sau.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
surrender
http://files.myopera.com/DaMinhChau/...AB6CF4CB42.jpg
Hỏi:
“Thiền duyệt vi thực” nghĩa là gì?
Đáp:
Vui thiền để làm đồ ăn.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:peace_sign:
http://3.bp.blogspot.com/-FQmdM-N57r...an_nhanDuc.gif
Hỏi:
Thế nào sanh tử sự đại, vô thường tấn tốc?
Đáp:
Tại sao sanh tử là việc lớn? Vì tất cả việc gì đều do sanh tử mới có, nếu không có sanh tử thì việc gì cũng không có. Nguồn gốc là sanh tử, cho nên nói sanh tử là việc lớn. Tham thiền là muốn giải quyết vấn đề sanh tử của mình, tức là trước khi chết phải giải quyết vấn đề sanh tử. Phải biết sanh tử là thế nào? Tại sao mình lại có sanh tử? Lúc kiến tánh rõ hết.
Tất cả đều là vô thường, như thân của mình từ đứa bé sanh ra, các tế bào, lục phủ ngũ tạng từng sát na biến đổi. Nói sát na là còn lâu, nó biến đổi không ngưng. Biến đổi là vô thường, thường thì không biến đổi. Biến đổi nhanh nhưng tự mình không biết. Khoa học giải thích: Tất cả vật chất tiếp xúc không khí, ở trong không khí có oxy và hyro, oxy là giúp cho sự cháy, hyro là tự cháy. Tất cả vật đang tự cháy ngầm, như tách, bình, chậu,… Mình không thấy không biết, nhưng lâu ngày sẽ mục hư.
Tôi thường lấy móng tay thí dụ, bây giờ tôi nhìn móng tay của tôi, nhìn mãi không thấy dài; nhưng 3 ngày sau thấy dài một chút, rồi tôi nói móng tay tôi dài một lần. Vậy đúng không? Không đúng. Nó đâu có ngưng dài, vì mỗi sát na nó đang dài. Kỳ thật, cũng không phải là sát na, sát na là 1 phần 60 giây.
Thí dụ 1 sát na chia làm 60 A, 1 A chia làm 60 B, 1 B chia làm 60 C; cũng như tôi nói hiện tại 1 C, tôi nói chưa dứt thì đã qua mấy trăm ngàn C, qua rất nhanh gọi là tấn tốc; biến đổi nhanh gọi là vô thường tấn tốc vậy.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:whistling:
http://www.giesuyeuem.net/stories/images/41/ch41_01.jpg
Hỏi:
Thế nào là chấp thật?
Đáp:
Chấp thật có là chấp thật, chấp thật không có là chấp thật, chấp thật chơn là chấp thật, chấp thật vọng là chấp thật. Nếu chấp thật thì lọt vào biên kiến (một bên). Phật Giáo có 5 thứ ác kiến: Thân kiến, biên kiến, tà kiến, kiến thủ kiến, giới thủ kiến.
Người giảng kinh thuyết pháp cho tất cả là huyễn hóa, tức chấp huyễn hóa là thật. Người ta tưởng chấp thật là chấp có, nhưng họ lại chấp vọng. Nếu chấp có cho là thật thì bệnh chấp nhẹ nên dễ trị, còn chấp không có là thật thì bệnh chấp nặng nên khó trị. Tại sao? Vì chấp có thì dùng không để phá dễ hơn, chấp không dùng có để phá khó hơn.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:talk_to_the_hand:
http://www.giacngo.vn/userimages/1/2...yume_photo.jpg
Hỏi:
Con là cư sĩ ở nhà, xin Sư Phụ dạy cho con cách nào để mau kiến tánh?
Đáp:
Tôi hỏi cô: Khi chưa có trời đất cô là cái gì?
Không biết.
Không biết là tham thiền đúng rồi! Hỏi là kích thích niệm không biết, nhìn chỗ không biết; xem chỗ không biết là gì, chỗ không biết thì không có chỗ; nên không có mục tiêu để nhìn, nhìn mãi không thấy gì vẫn còn không biết; không biết đó rất cần, Thiền tông gọi là nghi tình.
Phải hỏi và nhìn song song để giữ kéo dài nghi tình. Hỏi là tham thoại đầu, nhìn là khán thoại đầu. Nếu còn biết cái gì là không đúng, nhìn không thấy gì cũng vẫn nhìn; hỏi và nhìn tiếp tục không gián đoạn, gọi là công phu miên mật.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:nail_biting:
http://images.yume.vn/blog/200903/07...1236436969.jpg
Hỏi: Con muốn xuất gia để tham, vậy thế nào?
Trả lời: Vua kiến tánh vẫn làm vua, Thừa tướng kiến tánh vẫn làm Thừa tướng, bộ trưởng kiến tánh vẫn làm bộ trưởng, bà già mua bán cũng kiến tánh; chứ khỏi cần phải bỏ! Làm nghề gì cứ tiếp tục làm cũng có thể kiến tánh. Kiến tánh là biết được chính mình và làm chủ thì được tự do, giải thoát tất cả khổ.
Huệ Năng kiến tánh khi còn làm cư sĩ được kế vị Lục Tổ, đến 15 năm sau vì muốn hoằng pháp mới xuống tóc xuất gia. Cho nên, bây giờ chỉ cần tu, chứ khỏi cần xuất gia.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:icon_wink:
http://khoahocnet.files.wordpress.com/2012/05/c491s.jpg
Hỏi:
Thế nào con đường duy nhất từ phàm phu đến quả Phật?
Đáp:
Không có đường cũng không có đạo, nên người tham thiền muốn hiểu đạo cũng không cho.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:D
http://www.lengocthuyvy.com/wp-conte.../01/baby18.jpg
Hỏi:
Con tham thiền có cầu cho cửu huyền được siêu thoát không?
Đáp:
Không được! Vì vô sở cầu, vô sở đắc, vô sở sợ. Nếu cầu được thì không có nhân quả, cầu được là phá hoại nhân quả nên không có Phật pháp. Do có nhân quả mới cần tu, nếu không có nhân quả thì khỏi cần tu.
Nhân quả không đúng cũng không được, như tạo thiện nhân không thể chịu quả xấu, tạo ác nhân không thể nào được quả tốt. Cho nên, tạo thiện nhân thì được quả tốt, tạo ác nhân thì chịu quả xấu.
Như trồng bí được bí, trồng đậu được đậu; trồng đậu muốn được bí không được, trồng bí muốn được đậu cũng không được. Không trồng bí mà muốn có bí không được. Cầu là nghịch với nhân quả, vì vậy chánh pháp là không thể cầu.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:icon_evil:
http://image.tin247.com/kenh14/080828172335-339-207.jpg
Hỏi: Lý do gì tu nhiều kiếp không ngộ?
Đáp: Cũng như Dũng nghe đến đâu chấp đến đó, tu phải phá chấp. Nếu không phá chấp mà tu thì nhiều kiếp không ngộ.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:pig:
http://huynh.tamh.free.fr/truyen-tra...kinh%20006.jpg
Hỏi:
Chúng con vẫn biết nhẫn nhục ba la mật, nhưng khi đụng chuyện tại sao không nhẫn được chút nào?
Đáp:
Nếu biết nhẫn nhục ba la mật thì không phải nhẫn nhục ba la mật. Kinh Pháp Hoa có Thường Bất Khinh Bồ Tát gặp ai cũng đảnh lễ và nói “tôi không dám khinh các vị, vì các vị sẽ thành Phật”; người ta giận dùng ngói đá ném, nhưng ngài từ xa vẫn lớn tiếng xưng “tôi không dám khinh các vị, vì các vị sẽ thành Phật” và đảnh lễ. Ngài tu pháp nhẫn nhục.
Mình phải đối cảnh, nếu bị người sỉ nhục nhưng mình không thấy nhục; như người ta chửi mắng đồng như khen ngợi, không giận mà lại mừng. Nhẫn nhục mà không biết mình nhẫn nhục, nếu còn tức giận trong bụng cũng không được. Kinh Kim Cang nói: “Tiền thân của Phật Thích Ca làm vị Tiên nhẫn nhục bị Ca Lợi Vương xẻ thịt, nhưng vị Tiên không giận mà lại thọ ký cho ông ấy “sau này tôi thành Phật sẽ độ ông trước”.
Vị Tiên mới thật nhẫn nhục, nếu tu thành pháp nhẫn nhục ba la mật (đến bờ bên kia) thì phá được hết ngã chấp không còn phiền não đau khổ. Tham thiền giữ được nghi tình thì không biết nhẫn nhục mới được chân thật nhẫn nhục, người ta chửi mắng đánh đập mà mình không biết chửi mắng đánh đập.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:worried:
https://encrypted-tbn2.gstatic.com/i...AOrotxk346hvBg
Hỏi:
Tu đâu không bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ mới là chân tu. Xin Sư Phụ khai thị?
Đáp:
Truyền thống hiếu thảo đối với cha mẹ là từ xưa nay, các tôn giáo nào cũng tôn trọng hiếu thảo. Nhưng hiếu thảo của Phật giáo siêu việt thế tục. Theo thế tục nuôi dưỡng cha mẹ gọi là hiếu thảo, người xuất gia không nuôi dưỡng cha mẹ mà gọi là đại hiếu. Tại sao? Vì nuôi dưỡng cha mẹ đến chết, nhưng không giải thoát cái khổ, kiếp sau cha mẹ phải chịu khổ nữa.
Nếu người con tu được đắc đạo trở về độ cha mẹ, như Phật Thích Ca thành đạo về hoàng cung độ cha mẹ và người thân. Vậy mới là đại hiếu, tức làm cho cha mẹ giải thoát tất cả khổ vĩnh viễn, chứ không phải chỉ nuôi sống trong một kiếp này.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:idea:
https://encrypted-tbn3.gstatic.com/i...0fRg0xElTBFPdg
Hỏi:
Bạn đạo thường nói chuyện Phật pháp với nhau, nếu nói sai Phật pháp thì nhân quả ra sao?
Đáp:
Nếu nói về Phật pháp mà nói sai cho người ta tin phải có tội, còn không có người nào tin thì không có tội.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:o
http://www2.vietbao.vn/images/vn2/va..._Nhutrisau.jpg
Hỏi:
Nhục thể của con người thường gây trở ngại, tại sao con người cần có nhục thể mới tu hành được? Còn người quá vãng rồi thì không tu hành được?
Đáp:
Nhục thể không phải chướng ngại, do chấp nên mới có chướng ngại; như tâm ông chấp thật nên có chướng ngại, nếu không chấp thật thì không có chướng ngại, cái gì vẫn y như cũ.
Kinh Pháp Hoa nói: “Pháp đó trụ nơi pháp, tướng thế gian thường trụ”, nghĩa là pháp nào trụ nơi pháp đó, như pháp nhục thân trụ theo pháp nhục thân; pháp sanh trụ nơi pháp sanh; pháp diệt trụ nơi diệt; pháp tách trụ nơi tách; pháp bình trụ nơi bình.
Cái gì vẫn y như cũ, đừng đem ý mình xen vô cho là vậy mới đúng, cho là vậy không đúng. Nếu không có ý mình xen vô thì nhục thân chẳng có chướng ngại. Ông cho chướng ngại nên mới có chướng ngại. Cho nên, tham thiền là hỏi và nhìn không cho ý niệm nổi lên thì không có chướng ngại.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
rose4
CHẮC LÀ ĐÃ ĐẠT ĐƯỢC NGŨ UẨN GIAI KHÔNG !!!
NÊN HẾT GIÓ - HẾT TỐT - HẾT HƯƠNG......RỒI
PHẢI KHÔNG BẠN ?
THÂN
Cám ơn đạo hữu nhanhoa123 ghé thăm, chỉ là thay chữ ký thôi mà đạo hữu ! Hi hi !
:love_struck:
http://blog.yimg.com/1/y15Dr0d7s59xZ...lW1dOD8rIQ.jpg
Hỏi:
Sao gọi là người trí, người ngu, người mê, người ngộ?
Đáp:
Chấp thật là ngu là mê, phá chấp thật là trí là ngộ. Bất cứ chấp cái gì thật, chấp thật Phật cũng là mê là ngu.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:straight_face:
http://media.baodatviet.vn/Uploaded_.../cd136hoa1.jpg
Hỏi:
Sao gọi là hảo tâm?
Đáp:
Hảo tâm là tâm tốt, tâm tốt của người thế gian không có tiêu chuẩn. Nếu người ta đói cho ăn hay lạnh cho mặc, có giúp họ đến chết nhưng cũng không giải thoát. Thật tế thì hại họ, làm cho họ ỷ lại nên kiếp sau phải trả.
Hảo tâm của Phật Giáo là giúp họ tu hành giải thoát vĩnh viễn tất cả khổ. Giúp họ đến chỗ cứu cánh của Phật Giáo mới là tốt thật.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:love_struck:
http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:A...y1G1gT2jcfDbpg
Hỏi:
Trong khi ngồi thiền có hành giả dựa tường hay cuối đầu xuống. Vậy có ảnh hưởng đến tâm sinh lý gì không?
Đáp:
Phần nhiều ngồi như vậy là hôn trầm, buồn ngủ, ngủ quên không hay biết. Cho nên, có tuần hương đánh nhẹ trên vai để phá tan buồn ngủ. Phải ngồi ngay thẳng hơi nghiêng phía trước, nếu ngồi quá thẳng có thể bị tức ngực.
(trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:star: