nói chơi vậy thôi chứ em mới ăn xong :D
Printable View
ở thung lũng chỉ có chuyện trăng để kể mà. 1 tỷ tư thế khác nhau.
ui, xin lỗi cái dạ dày trẻ con nhá...
hay thiệt
ngồi ngẩn người nghe
c canh miếu hộ tnkhong ah, nhớ đòi phí cao vào nhé, hêh
chị tôi phận gái đơn côi
xôi còn chưa nở lỡ tay ai đồ
cỗ cao tay vịn tay sờ
tơ còn rối trắng phần son
con sâu dứt kèn nó sải cánh bay
.............
dạ thưa chị em đâu dám,em làm để khuyết bút thôi
bản tin đêm:
do đầu óc kém minh mẫn cộng thêm tội láu táu
đương sự trango đã nhầm nhọt kiêm trồng trọt
đắc tội với sham
nay xin bố cáo với toàn dân thiên hạ biết
định tội nặng nhẹ tùy nghi
khổ chủ thì tự chọn biện pháp khâu mỏ
:D :D :D
ban tin ko chính xác
em ko dám khi chị nói là đắc tội,nhầm nhọt chút xíu chuyện thường tình,ai xin định tội nhằm sham mà chút
nhầm chuyện gì vậy 2 người?
hihi,ko nhầm chị ạ,chỉ là do sơ xuất thôi chị ạ
KUAN... (tiếp)
4h sáng, chuông gọi tờ mờ đất. Chúng đệ tử rục rịch rửa mặt đánh răng. Trăng ở mé Tây Bắc, phía cánh trái dãy núi trước vườn thiền. Đêm qua lạnh, sương muối phủ trắng bãi cỏ. Bãi cỏ thành bãi thuỷ tinh trắng muốt. Đợt rét này 30 năm mới đến 1 lần trên Nam Lý Lan Đảo. May ở đây khuất gió nên chỉ thấy lạnh êm chứ không bị gió điên quật lộn.
4 rưỡi sáng chúng bắt đầu chùm chăn tu trong đại điện. Một sinh người Á-hương-tỳ-na bị cảm đặc, mắt như cá chết, ho không nghỉ, quả là tội nghiệp. Bên nữ, hai giọng ho đáp lại. Kuan cũng hắt xì 2 cái rưỡi. Ngày xưa bị dị ứng mũi, giờ vẫn còn chút tàn dư. Thày Thích-chờ lại bật băng. Thày Quản-Ka bắt đầu hát một bài chan-tê nửa tiếng Pa lì, nửa tiếng Hằng. Sau đó thày Quản-Ka phổ biến phương pháp. “với một tâm cân bằng và tĩnh lặng… hãy quan sát… như này... như kia…” Tiếng thày Quản Ka tắt, đèn tối xuống, tiếng thở của bọn sinh mới phì phò, tiếng ho vẫn khục khựac nối đuôi nhau... bắt đầu vào cuộc.
3 ngày đầu chỉ học phép thở mũi. Bài tập tăng dần từng bước. Hôm đầu còn cho niệm “hít vào… thở ra”. Ngày 2 thì không cho niệm nữa, phải cảm nhận rõ hơi thở vào vùng mũi như thế nào, khi nào tắt khi nào bật. Chống lại tâm manh động như thế nào. Chống lại lười biếng đánh trống lảng như thế nào. Chống ngủ gật thế nào. Gọi tâm lại từ tốn thế nào… Ngày 3 thì thu hẹp dần diện tích quan sát và phải phát hiện mọi cảm giác trong vùng bé dần. Cuối ngày thứ 3, vùng quan sát thu lại chỉ còn tam giác từ đầu môi trên đến đầu mũi. Kuan theo cái đầu mũi, đó là chỗ xưa bị dị ứng nên giờ vẫn rất nhạy cảm.
4h30. Màn đen ma mị. Sao đầu óc có thể rỗng lặng vậy? Sao lòng có thể trong như không vậy? Giống như đang bay trong màn đêm địa ngục. Lạnh và đen vô cùng. Tỉnh táo vô cùng, như người mới chết. Kuan tự giải đáp từng câu hỏi, từng chỗ khúc mắc, từng chỗ chưa hiểu. Mình là thày mình, chính là lúc ấy.
5h30. Chân mỏi không thể tả, người đói rũ, lạnh và mệt. Kuan thoi thóp thở. Chăn chùm kín đầu.
5h45. Bây giờ không có chuyện kiểm soát hơi thở nữa. Chỉ là cố ngồi được đây đến 6h. Đợi mãi rồi tiếng hát của thày Quản-Ka cũng vang lên. Bài kinh Pa lì hát lúc Phật Thích Ca mới đại ngộ sau 49 ngày dưới gốc cây bồ đề.
… Tất cả các hành là vô thường
Khi hiểu điều này với trí tuệ chân thật
Thì chúng ta thoát khỏi mọi khổ đau
Đây là con đường thanh tịnh
…
Giọng thày Quản Ka ấm, hát trầm rè kiểu kèn đồng Tây Tạng, nghe lúc đói rất hợp. Đây, 2500 năm trước đức Phật đã nói như thế này đây, gần y như thế này. Bây giờ mình ngồi đây và nghe như thế. Gần thay.
6h00. Saaaa…du. Saaaa… du. Saaaaa… du. Giọng chúng đệ từ phều phào tán thán cuối buổi thiền sớm. Chuông đánh hai hồi. Mọi người lắc cắc bẻ chân tay để đi xuống nhà ăn.
Ra khỏi cửa, mặt trời chưa lên. Trăng ở sau mái đại điện. Trăng gần tròn. Bóng cây hoa dại trên đường dốc xuống phất phơ. Chúng đệ tử đều đi chậm như người thọt. Chẳng có lý do gì để đi nhanh. Những bóng đen im lặng như đưa ma dưới ánh trăng lạnh buốt. Đi về phía cây thông đầu dốc, cây thông chắn ngang khung cảnh thành hình một bức tranh thiền. Phía sau là núi xa đen thẫm. Nhìn xuống dưới dốc, mái nhà trắng bạc sương. Ánh đèn vàng vọt một nhúm ở nhà dưới thật là ấm cúng. Có mùi súp ngô và bánh mỳ nướng. Đời anh thày tu sướng vậy sao???
...
cướp sân khấu của bạn Kuan một lúc, để nói với hạnh. bạn chịu khó nhé
cảm ơn những lời khích bác
những người không hiểu
để khắc cốt ghi tâm một lần nữa
đừng bao giờ cho cái Biết của mình là Hiểu
đừng lấy sự thấy, nghe của mình làm thước đo kẻ khác
nó có thể đến, có thể không
chẳng có gì cao siêu
nhưng không là vô nghĩa
sự chia sẻ bắt đầu phản tác dụng
không phải là nản
chỉ là mệt với sự thấy hiểu ấy
tan hết được đi thì tốt
ai bắt nạt trang vậy
lời nói nghiêng lệch đều không tốt
cứ bỏ qua đi là xong
Những cơn rét vẫn cuộn tròn trong ngực. Tôi không khăn choàng, không áo lạnh, mê mải đi tìm cho mình giấc mơ mang tên bình yên.
Phố đã sang đêm, con đường loang loáng nước. Mưa vội, gió vội, tình nhân vội. Chỉ mỗi tôi, từng bước, ngả nghiêng về con hẻm buồn. Có lối nào dành cho riêng tôi? Khi đêm ùa đến, nỗi cô đơn ập đến, vẫn góc phố ấy, vẫn ngõ vắng ấy mà tôi thấy hoang hoải lạ lùng.
Đêm cứ yên lặng
Phố cứ yên lặng
Người rồi cũng yên lặng
Không ai trả lời điều tôi chưa rõ, không ai giải thích cặn kẽ cho tôi hai chữ “bình yên”, nên tôi cứ mê man trong nỗi chờ đợi. Nỗi đau vì thế cứ ngập ngụa trong lòng. Nỗi đau nhấn chìm tôi giữa bờ tuyệt vọng. Đuối sức và rã rời.Tôi muốn buông tay, muốn rơi tõm xuống vực thẳm.
Tôi muốn một mình
Tôi sợ một mình ........
... cho trango.....:coffee:
chời... văn sao hay quá vậy
TheVu đây sao
không hiểu gì lun
cái gì ngõ, cái gì yêu, cái gì bình yên, hix??????????
tặng 2 em bài hát về cái ngõ nhá
ngõ hạ hồi
tnkhong bây j nhìn gì chẳng vô thường rồi, nên hiểu làm sao đc điều TV viết tặng trango chứ, hêh