Nguyên văn bởi
trango
no no.có j mà quá lời đâu hả b. là t k hiểu ý bạn thật. t ở nhà thì chỉ ngồi cỡ 40p, max là 1h thôi, còn lên thiền viện thì ngồi 1h30p, ngày 2 buổi. hơn năm nay trộm vía cũng chưa shock j. vì ban đầu là tập tu trên tv 2 tuần mà. trước được ngồi với các thầy thì tốt vì được nương lực. sau chia tăng riêng ni riêng, rồi nội viện ngoại viện. ngồi nhiều lúc còn kém hơn bth ngồi ở nhà. anw, ngồi thiền thì k nên tính hơn thua. vì người ta cũng hay nói rồi. không có buổi hành thiền nào là vô ích. trước thì t cũng hay nghĩ cái kiểu, sao mình kém thế này, trước ngồi tiếng rưỡi k muốn xả thiền, rồi tâm tĩnh lắm, không biết vọng tưởng là j. mà sao h chán thế. nhưng rồi lại nghĩ, thế mới là thiền. những j đã có trong quá khứ, là do thiên thời, địa lợi, nhân hòa, may mắn hơn người khác, được biết quả ngọt. nhưng là để biết gieo hạt trồng cây
@Khoai: hi. hôm trước ý, nói chuyện với K xong, đi xoắn quẩy thì tự dưng nghĩ. tự cao là sai, nhưng đánh giá mình thấp cũng dở. trước c hay đặt cho mình một tiêu chuẩn hơi cao, dựa vào những j đã có. nên ví dụ như chuyện đau chân. chị nói chị chưa vượt qua được, ý chí kém nên đau là xả thiền. nhưng nghĩ lại. ví dụ như ngày trước mình ngồi kiết già đầu gối mình bị chênh nhiều thì giờ chênh ít, có khi 2 gối chạm đất.thế ngồi cũng trở nên vững vàng hơn. trước tâm mình an, mình ngồi tiếng rưỡi k sao. giờ có khi chỉ ngồi được 1 tiếng, hay như hôm trước k hiểu sao gần như k ngồi đc chút nào, nhưng mình k bỏ cuộc. k chui về phòng ngủ mà tự tát vào mặt cho lấy lại cân bằng. có hôm chân mình tự dưng đau phát khóc, nhưng cứ chịu, mỗi ngày tăng lên chút tuy chưa hết hẳn cảm giác đau như mình kỳ vọng nhưng không phải k có nỗ lực