Tưới xăng đốt còn thản nhiên được, huống hồ lột đồ dẫn đi vòng vòng.
Printable View
Hehe, hồi trước có Vophap, kẽ vô duyên nhất của diễn đàn, nay trở về đời ngã mặn, thụ hưởng tình đời, nay sự vô duyên ấy có thừa kế ...hay gọi là...tái sinh ???
Không phải ma. Là vô ngã nha. Như người ta và nhiều người nói, ma là vô ngã nha.
Đức Thế Tôn dạy:
- Chấp có là 1 cực đoan.
- Chấp không là 1 cực đoan.
Thế Tôn thuyết pháp theo con đường trung đạo, rời xa hai kiến chấp ấy, triển khai giáo lý Duyên Sinh: cái này có mặt / cái kia có mặt - cái này vắng mặt / cái kia vắng mặt - cái này sanh / cái kia sanh - cái này diệt / cái kia diệt!
Cái này sanh, thời xem là sanh. Cái này diệt, thời xem là diệt. Vị ấy không có nghi ngờ, không có phân vân, không dựa vào tư kiến định kiến giảng giải của ai khác, trí ở đây là của vị ấy. Cho đến như vậy là chánh tri kiến.
Quả thật là chánh tri kiến nha. Cái này sanh, cái kia sanh. Cái này diệt, cái kia diệt. Ủa, sanh diệt rồi đến khi nào giải thoát? Sanh diệt vậy chẳng phải vô thường? Chánh tri kiến gì mà chỉ biết toàn vô thường? Chánh tri kiến gì sao chưa giải thoát (khỏi vô thường)?
Thập nhị nhân duyên toàn sanh với diệt, chánh tri kiến gì mà sao chỉ biết sanh diệt. Biết rồi đã diệt được khổ chăng? Tự thân đã diệt được vô minh, hành, xúc, thọ,.... tử?
Adidaphat.
Chánh tri kiến dùng để phân biệt thiện - ác, thật giả. Có cái nhìn đúng đắn về tái sanh, luân hồi, để ngoại đạo không có dịp xuyên tạc chân lý. Để ngoại đạo bảo có TA, có cái hồn thường hằng, vĩnh cữu, sanh kiểu này - sanh kiểu khác!
Biết về vô ngã, vô thường để không dính chấp, để mà sanh tâm nhàm chán 5 uẩn, để mà yểm ly - ly tham... dần dần đi tới giác ngộ (diệt được khổ). Còn không nhận biết được sanh-diệt, vô thường thì cứ ôm cái khổ đó mà đi mãi... đi mãi trong trăm ngàn kiếp!
"Dần dần" tức là cũng không ít kiếp rồi.
"Dần dần" tức là sẽ có sai lầm, lại thêm ít kiếp nữa.
Kiếp sau chắc gì nhớ cái "dần dần" của kiếp trước, lại thêm ít kiếp nữa.
Cũng không phải nay mai mới xong cái "dần dần".
"Dần dần" nước cũng đầy tràn
"Dần dần" cát cũng lắng tầng đáy chum.
Bản đồ có sẵn trong tay
Nương theo chắc chắn giác ngày không xa.
Cần gì mơ mộng mai kia
Hiện tại lạc trú, mấy ai biết rành
Cứ lo quá khứ vị lai
Ngay đây đau khổ không lo tu hành.
Thấy khổ,biết khổ rành rành
Lo mau kiếm lối thoát ra bên ngoài
Ở đó mơ tưởng Bồng Lai
Đến thời hết kiếp, trách than ông Trời
Ông Trời ổng bảo đồ ngu
Ta đây trong tưởng, chứ nào có đâu.
Hiện tại mọi chuyện diễn ra
Không lo bắt lấy, cứ mơ xa gần.
Một cái "dần dần" đến nơi
Tuy chậm mà chắc đến bờ an vui
Còn hơn mơ mộng đảo điên
Khiêng nguyên đống khổ về nơi Thiên Đình
Ý ANH NÓI LÀ "DIỆT KHỔ NGAY HIỆN TẠI" đó hả? ví như BÁC SỸ DIỆT BỆNH CHO, THÌ "ĐẤNG TRÊN TRỜI SẼ DIỆT KHỔ CHO"
Dần dần là vô ngã?
Khổ là vô ngã?
Thiên Đình là vô ngã?
Làm gì có Ta, bài thơ của đạo hữu ý muốn nói gì?
Nguyen văn Toại 35t. Q3. Tp. Hcm
Uả! BÁC BIẾT HẮC-CƠ hén! Đó là nick nào vậy?
Giáo lý về sự tái sanh của phật giáo khác hẳn với quan niệm Luân Hồi và đầu thai của linh hồn bởi Phật giáo không nhìn nhận có một linh hồn trường tồn bất diệt để chuyển sanh từ kiếp này qua kiếp khác,dầu là linh hồn do Thượng Ðế sanh ra,hay từ trong cái Ðại Hồn tách ra.Chỉ có nghiệp quả mới cấu tạo được sự tái sanh.Do nghiệp quá khứ mới có sự tái sanh hiện tại.Do nghiệp hiện tại hiệp với nghiệp quá khứ mới có sự tái sanh vị lai.Hiện tại là con đẻ của quá khứ và trở thành thân sinh của vị lai.Nếu có sự sống quá khứ,hiện tại và vị lai,thì tức nhiên phải đương đầu với một nan đề.Ðâu là nguồn cội của sự sống
Có tôn giáo cho rằng sự sống sanh ra bởi một bản nguyên,một năng lực thiêng liêng hay một đấng Toàn Năng.Có tôn giáo khác thì lại nói rằng trong vòng nhân sanh quả,quả sanh nhân,không thể biết được nhân nào là nhân đầu tiên.Theo giới hạn hiện thời của khoa học,con người sanh ra do tinh trùng và noãn bào của cha mẹ nhưng khoa học lại không giải rõ rệt được sự phát triển của tinh thần,là phần quan trọng hơn thể xác.Các nhà khoa học vừa nói rằng sự sống sanh ra bởi sự sống mà cũng vừa xác nhận rằng tinh thần và sự sống sanh ra từ chỗ không có sự sống.khoa học chỉ biết nội cái giới hạn cha mẹ sanh ra con,nghĩa là trước phải có sự sống của cha mẹ rồi sau mới có sự sống của con.Khoa học chưa tìm ra cái khởi thủy của sự sống.Vài tôn giáo khác cho rằng bản chất của con người là linh hồn sanh ra bởi Ông Trời.Cha mẹ chỉ giúp phần cấu tạo cái bọc thô sơ bên ngoài cho linh hồn mà thôi.Theo Phật giáo thì chúng ta sanh ra từ cái khuôn đúc của các hành động của chúng ta,cha mẹ chỉ cho ta cái nền tảng vật chất mà thôi.Như thế ấy thì trước phải có chúng sanh cha mẹ,rồi sau mới có chúng sanh con.Lúc thọ thai,nghiệp tạo ra cái thức đầu tiên,thức tái sanh,để dưỡng sanh thai bào.Năng lực vô hình của nghiệp đã tạo ra trong kiếp quá khứ sanh ra một hiện tượng tinh thần kết hợp hiện tượng sinh khí trong một hiện tượng thể xác đã sẵn có,để có đủ ba yếu tố Thức,Sinh Khí và Thai.Chính ba yếu tố này tạo thành con người
Nếu có một chúng sanh sắp thọ sanh nơi đây,thì phải có một chúng sanh sắp chết ở một nơi nào khác.Sự sanh của một chúng sanh,tức là sự kết hợp hai cái hiện tượng về tinh thần và vật lý,tương hợp với sự diệt của một chúng sanh trong quá khứ,giống như sự xuất hiện của mặt trời vậy.Mặt trời mọc một nơi nào,có nghĩa là mặt trời lặn một chốn khác.Muốn cho dễ hiểu hơn,chúng ta tưởng tượng đời sống như một lượn sóng.Sanh và diệt là hai giai đoạn của sự diễn tiến sống chết,chết sống.Sự liên tục tiếp nối mãi của sống chết,chết sống và nguồn sinh lực của mỗi cá nhân,được gọi là Luân Hồi.Ðức Phật đã nói rằng Luân Hồi ở bên ngoài ranh giới cuối cùng của sự hiểu biết.Chúng ta không thể biết được cái khởi thủy của chúng sanh,vì vô minh và phiền não của lòng ham muốn làm lôi kéo luân chuyển triền miên.Triều lưu của sự sống cuộn chảy mãi mãi,do các dòng nước nhơ đục của vô minh và ái dục bồi dưỡng không ngừng nghỉ.Khi nào hai nhân này bị cắt đứt,thì triều lưu của sự sống mới ngưng chảy,sự tái sanh sẽ chấm dứt,y như trường hợp của Chư Phật và Chư A La Hán.Khởi thủy của triều lưu sự sống không thể biết được vì nó phát sanh do một mãnh lực đầy vô minh và ái dục
Nơi đây Ðức Phật chỉ nói về triều lưu sơ khởi của sự sống loài người thôi và không đề cập đến những huyền học hay đạo lý nào có thể làm cho con người hoang mang,luôn cả những lý thuyết không có tánh cách xây dựng hay giải thoát,nhứt là những nghiên cứu biện luận về nguồn gốc và sự tiến triển của vũ trụ.Ðức Phật cũng không bắt buộc môn đệ Ngài phải tin tưởng một cách mù quáng về những gì liên quan đến nhân khởi thủy.Ngài đặc biệt chú trọng vấn đề Khổ và Diệt Khổ thôi,ngoài mục đích xác thực duy nhứt ấy,Ngài không muốn đá động đến vấn đề nào khác.Do nơi Vô Minh mới phát sanh hành vi tạo tác,gồm cả tư tưởng,lời nói và việc làm,lành dữ.Các hành động phát khởi từ Vô Minh hay nhuộm mầu sắc Vô Minh,sớm muộn sẽ đem lại kết quả để cột trói ta trong vòng Luân Hồi.Những việc lành dầu không do lòng tham sân si,cũng phải dứt tuyệt bợn nhơ,mới mong giải thoát Luân Hồi.Vì thế nên Ðức Phật ví Pháp Bảo của Ngài như con thuyền bát nhã chở đưa khách lữ hành qua khỏi sông mê biển khổ
Sự già và chết chỉ có thể có được trong một bộ máy có lục căn,gọi là thân thể.Thân thể ấy có do nơi sự Sanh.Sự Sanh sản lại là cái quả của những hành vi quá khứ.Hành vi được sanh ra bởi sự bám víu,đã phát sanh do sự Tham Muốn.Những Tham Muốn có do nơi cảm giác.Cảm giác có do sự Tiếp Xúc giữa Giác quan và Sự vật. Giác quan này có không ngoài tâm và thân thể.Thân Tâm lại phát sanh do nơi Thức.Thức phát sanh do nơi không hiểu biết tánh chất thiệt thọ của sự vật.Sự diễn tiến của Sống và Chết cứ xảy ra mãi mãi không cùng tận.Manh mối đầu tiên của sự diễn tiến ấy không thể biết được cũng như ta không thể biết đến lúc nào sự tiến triển ấy hết bị Vô Minh chi phối.Chừng nào sự mê lầm của ta đuợc thay thế bằng sự sáng suốt thấu rõ Niết Bàn chừng ấy sự diễn tiến của Tái Sanh mới chấm dứt.Cũng như thế ấy,năng lực của nghiệp không bị lay chuyển bởi sự tan rã của xác thân.Cái thức hiện tại khuất đi,để nhường chỗ cho một thức tươi tắn mới mẻ sanh lên trong một đời sống khác.Tuy nhiên không có cái chi gọi là bất di bất dịch,như một thực thể đơn thuần,trường tồn bất biến hiểu như một linh hồn,chuyển tiếp từ kiếp hiện tại qua kiếp vị lai.Vành tròn bánh xe chấm trên mặt đất từng điểm một như thế nào,thì đúng vậy,chúng ta sống cũng từng chập một như thế ấy,Chúng ta luôn luôn ở trong hiện tại,và hiện tại ấy luôn luôn nó trợt về quá khứ không trở lại nữa
Mỗi chập tâm thức của triều lưu sinh hóa thay đổi,tiêu tán chuyển năng lực và mọi kinh nghiệm một cách không phai lạc cho chập tâm thức kế tiếp.Vì đó mà mỗi chập tâm thức hiện tại,chẳng những gồm cả năng lực tiềm tàng của các chập tâm quá khứ,lại còn thêm những gì khác nữa.Ðến lúc chết,tâm thức diệt,cũng như nó diệt từng chập,để cho một tâm thức mới khác sanh lên.Tâm thức đổi mới ấy thọ hưởng cả một gia tài kinh nghiệm quá khứ.Những kỷ niệm ghi nhận sâu xa trong tâm thức thay đổi liên tiếp,những tiềm lực chuyển sang từ chập sống này qua chập sống khác,không liên hệ đến sự tan rã nhứt thời của phần vật chất,nên người ta có thể sực nhớ lại những tiền kiếp hoặc các điều đã xảy ra trong quá khứ.Nếu sự ghi nhớ chỉ tùy thuộc nơi tế bào của bộ óc, thì không có sự hồi ức về quá khứ được.Tính chất liên tục của nguồn sống,đến lúc lâm chung, bị gián đoạn trong thời gian,nhưng triều lưu của tâm chẳng bao giờ bị ngưng trệ.Một tư tưởng này chuyển sang một tư tưởng khác,trong giờ sống cũng như trong lúc chết,vẫn in nhau có khác là tại người nhìn vào xác chết mà tưởng tượng rằng khác đó thôi.Sự tái sanh xuất hiện tức khắc,bất kể chỗ nào,như một làn sóng điện được phát ra trong không gian,tức khắc được thâu vào một máy vô tuyến điện
Triều lưu của tâm cũng được tái sanh tức khắc khỏi phải trải qua một giai đoạn trung gian nào khác.Phật Giáo chính tông không công nhận rằng tâm thức của người quá vãng phải tạm trú một nơi nào,để chờ lựa chỗ đi luân hồi.Bác sĩ Evens Wentz,chiếu theo tài liệu khảo cứu ở Tây Tạng,có viết rằng có một cảnh trạng trung gian cho chúng sanh tạm trú từ 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 tuần (49 ngày) lập trường tạm trú này trái hẳn với giáo lý của Ðức Phật.Có một điều đáng hỏi.Vậy chớ tinh trùng và minh châu có sẵn sàng chờ đợi để tiếp rước cái tư tưởng đi tái sanh ấy chăng
Theo Phật Giáo,chúng sanh nhiều vô lượng.Hơn nữa hột minh châu chẳng phải là con đường duy nhứt đem lại sự tái sanh.Quả Ðịa Cầu,một điểm vi tế trong sa bà thế giới,chẳng phải là chỗ sanh sản duy nhứt,mà loài người cũng không phải là loài chúng sanh duy nhứt,thì cũng có thể tin rằng không còn chỗ nào thích hợp để rước những làn sóng dao động cuối cùng của nguồn tư tưởng.Một điểm nào chẳng hạn, luôn luôn chực rước một viên đá từ không trung rớt xuống
Adidaphat...........................