CHƯƠNG CUỐI
NHỮNG THÂY MA TRONG LỖ ĐEN VŨ TRỤ
Rồi đây chú sẽ có dịp đến khu La Nhĩ Áp (Ragyab) Khu mà tất cả những xác chết được phân ra từng khúc vứt ra khắp mọi nẻo đường để cho đám kên kên kêu réo nhau đến cùng nhau xâu xé. Có lẽ chú không khỏi ngạc nhiên khi nghe ta nói đến câu chuyện khó tin nhưng có thật này.
- Đừng ngạc nhiên gì cả. Đây là một nhu cầu cần thiết như trăm nghìn các nhu cầu khác. Vùng Lạt Sa toàn sỏi đá, đất rắn đến độ khó lòng đào huyệt để chôn xác người chết được. Vả lại như chú biết, Tây Tạng là một xứ lạnh, thi thể con người khi được chôn xuống sẽ bị đông cứng lại, không thể nào tiêu đi được. Xác không tiêu hủy được là một điều tối kỵ.
Như chú biết đó, thi thể của con người là một cái vỏ được đắp lên bằng vật chất biểu hiện cho chiếc áo khoác bên ngoài của linh hồn. Tôi sực nhớ lại lời của người bạn Nhật, anh Ikuta đã nói anh từng nhìn thấy bóng dáng của linh hồn, và tôi kể đầu đuôi câu chuyện lại cho Minh Sư Minh Dà Đông Đạt:
- Bạn con, Ikuta có lần vui miệng thuật lại cho con nghe, chính mắt anh ấy đã từng nhìn thấy những hình ảnh của linh hồn hiện lên và xuyên qua các tường đá một cách chẳng có một mảy may nào khó khăn cả.
Anh ấy bảo các bức tường đá chỉ là sự cấu tạo của các tế bào rung chuyển. Một khi các tế bào di chuyển rung động tạo ra các kẽ hở ở giữa hai tế bào tách rời nhau ra. Nhờ vậy mà các linh hồn có thể xuyên qua tường đá một cách dễ dàng như ta ra vào các cửa nẻo của một ngôi nhà ta đang ở vậy.
- Đúng! Đúng thế Lỗ San ạ! Ikuta bạn của chú có lý. Nó là sự thật. Linh thể đi xuyên qua bức tường đá không có gì trở ngại cả. Rồi một ngày nào đó chú sẽ nhìn thấy hình dạng của tổ tiên ta sống hàng bao nhiêu thế kỷ trong Cổ Hiền Thạch Động, họ là những người sống thật bằng xương, bằng thịt chứ không phải là linh hồn.
Họ các bậc tổ tiên của chúng ta đó có thể xuyên qua các bức tường đá như các linh ảnh mà chú từng nhìn thấy. Chú sẽ thấy những bậc tổ tiên sống hàng bao nhiêu trăm năm ấy không như những ông cụ của chúng ta còn ở giữa trần gian này có những mái tóc bạc phơ, cùng những chòm râu bạc phếu, lưng còng gối mỏi, da dẻ nhăn nheo.
Mà các đấng tổ tiên này là những trang anh tuấn da dẻ hồng hào, có thể khiến chú có ý nghĩ họ còn nhỏ hơn cả chính chú nữa Không. Đó là các cụ tổ tiên của chúng ta đã từng sống hàng bao thế kỷ. Họ là những người không chết! Không bao giờ chết. Chú có tin không ?
Tôi ngắt ngang lời Minh sư hỏi:
- Các bậc tiền nhân ấy không bị lão hóa sao, thưa thầy?
- Không. Họ có bí pháp giữ nguyên được lớp vỏ vật chất bên ngoài.
- Bí pháp? Đó là bí pháp gì, thưa Minh sư?
- Bí Pháp Thần Lực. Chính bí pháp này đã giúp cho các bậc tiền nhân ấy sống mãi đến ngày nay trong Cổ Hiền Thạch Động và ngay cả trong Động Hoa Vàng có dịp ta sẽ giảng giải cho chú. Chú sẽ nhìn thấy các bậc tiền nhân hiếm hoi này chợt biến, chợt hiện và họ cũng sinh hoạt như những người ở giữa thế gian này.
Với các bậc tổ tiên đó không như các linh ảnh chập chờn biến hóa mà họ còn mang luôn cái vỏ được tạo dựng nên bằng các tế bào vật chật bên ngoài, nhưng đối với họ thì chẳng có gì có thể ngăn cản họ được trong khi di chuyển.
- Thưa Minh sư, chẳng lẽ người nào cũng tươi trẻ cùng một mức độ như nhau sao?
- Không. Mức độ già trẻ tùy theo ngày đắc đạo.
Đôi mắt thầy tôi đăm chiêu trong giây lâu, đoạn tiếp tục giảng giải :
- Không phải ở giữa khoảng không gian mênh mông kia chỉ là một khối trống rỗng, mà nó cũng là kết tinh của hằng hà sa số những tế bào khinh khí kếp hợp lại. Chú đừng nghĩ rằng các tế bào này hoàn toàn bí mật từ chiều rộng và luôn cả trọng lượng của nó khó lòng đo lường được
- Có nghĩa là họ có thể đo lường được cả linh ảnh sao?
- Đúng vậy. Người ta có thể đo đạt cũng như trắc lượng được về sự hiện hữu của các hồn ma đang lẩn quất ở giữa không gian này. Con người có thể làm được những gì trái với qui luật thiên nhiên mà không phạm điều tội lỗi.
Như ta đã từng giảng giải về vấn đề làm mất hẳn trọng lực của con người để bay đi đây đó, chẳng khác nào các linh ảnh mà chú đã từng gặp ở tại ngay dãy Hy Mã Lạp Sơn Huyền Nhiệm này.
Không phải đợi mãi đến cuối thế kỷ XX và những năm đầu của thế kỷ 21, nền văn minh nhân loại mới đạt đến đỉnh cao chói lọi, mà nó đã có từ ngàn xưa, ngay trong thời đại con người còn nằm trong trạng huống gần như u muội.
Ta nói thế, không phải là quá quắt, mà đó là sự thật. Nền văn minh lúc bấy giờ đã âm thầm trải qua những bước nhảy vọt đột biến trên lĩnh vực khoa học một cách thần kỳ. Câu chuyện Phong Thần của Trung Quốc, không phải là chuyện giả tưởng, giàu sức tưởng tượng, mà ta có thể xác quyết rằng đó là sự thật.
Sở dĩ, sau một thời kỳ cực thịnh lúc bấy giờ thì tất cả những phát minh mặc dù là phát minh trên phương pháp lý thuyết chứ không bằng vào kỹ thuật. Loài người thời cổ đại đã phát hiện ra không ít các quy luật của tự nhiên tuần tự tiến triển với quy luật của xã hội cùng tư duy của con người.
Điều chắc chắn rằng không phải đợi đến thời đại tân tiến hiện đại con người mới phát giác ra giới động thực vật như từ loài khủng long khổng lồ có sức nặng đến hàng chục tấn đến những loài vi khuẩn cần phải phóng đại ra hàng vạn lần mới nhận diện được.
Hoặc giả phải chờ cho đến khi có vết chân của con người in dấu trên mặt nguyệt cầu, hay các phi thuyền không gian vượt thời gian và không gian để chiêm ngưỡng sao Hỏa, sao Thủy, sao Mộc .. mới biết được. Loài người cổ đại đã biết sử dụng bằng trí não và nguồn điện năng của chính bản thân mình để nhìn thấy và thực hiện được từng phần từ bao giờ rồi.
Hiện con người của thế kỷ 21 này đang còn liên tục khám phá các thiên
thể trong dải Ngân Hà. Loài người tuy bước tiến chậm chạp song vững chắc, thành công được trên nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, tiếc thay thế giới chung quanh chúng ta hiện hữu, các nhà khoa học vẫn còn ngỡ ngàng nhiều điều bí ẩn, hiện nay vẫn còn chưa lý giải được những khả năng tiềm tàng vĩ đại của con người.