Tóm lại là Huynh Thien Truc dứt khoát không chữa bệnh cho người bị người âm nhập hả?
Printable View
Người làm Thầy thấy chết mà không cứu ư ? KP nghĩ hầu hết các Thầy không có lương tâm đó đâu. Còn việc cứu giúp chúng sinh trừ Ma, sát Quỷ thì không phải Thầy nào cũng có cách làm như nhau. Nếu dùng trì trú của Mật Tông để chuyển hóa e rằng đâu phải một sớm một chiều ? và hơn nữa khi hành pháp cứu nhân độ thế người làm Thầy nào cũng đều có phương pháp giải Nghiệp của mình chứ chả ai dại mà đeo thêm nghiệp vào thân đâu. Còn 1 điều nữa là KP chưa thấy Thầy nào sát hại Vong linh cả mà chỉ thấy Thầy cho Vong Linh đó quy y cửa Phật, Thánh. Nặng hơn nữa là bắt giao về Tứ Phủ thôi. Mong các Huynh Đệ, đồng môn siêng năng học hỏi trong huyền thuật.
xinh huynh thiên trúc đọc qua cuốn địa ngục du ký.
http://thegioivohinh.com/showthread.php?t=6542
Bác KPK ơi ! chắc THIEN TRUC chưa học được phương pháp giải nghiệp nên .....Thôi thông cảm cho THIEN TRUC đi!!!
Bác KPK ơi Đệ hỏi thật Bác là nếu Thầy nào cố tình hại chết Vong thì có làm được không ?Mà nếu Vọng bị sát hại thì nó ở trạng thái gì nhỉ?Mong Huynh vui lòng giải thích ,cám ơn Huynh nhiều.
Kính
gieo cà ăn cà, gieo ớt ăn ớt. nghiệp lực của chúng sinh là phải chịu lãnh lấy, cứu một mạng người hơn xảy bảy tầng tháp. tuy nhiên cần phải quán sát chúng sinh có nhân quả nghiệp duyên, đừng khởi đại bị cứu người thành ra hại người.
trong môt ngôi chùa nọ, có một lão hòa thượng tu hành chứng quả, có thể nhìn thấy hết các kiếp luân hồi của chúng sanh. trong chùa có nuôi một con heo để lấy phân trồng rau. con heo bình thường lười biếng chằnh chịu di chuyển chỉ nằm khểnh một chỗ mà ngủ, nhưng tới giờ các thầy tụng kinh nó lại đưa mõm về phía chánh điện, đứng lên lắng tai nghe, lâu lâu lại cúi đầu xuống như lễ phật. lão hòa thượng thấy vậy nên quy y cho nó và đặt pháp danh là lão trư. lão trư sống ở chùa cũng gần chục năm, ko ngày nào bỏ sót một thời kinh. sư ông thấy vậy cũng hoan hỉ răn dạy lão trư phải siêng năng để khi xả bỏ báo thân thì ko còn đạo làm bàng sinh nữa. hôm đó sư ông có chuyện phải đi xa, căn dặn các đệ tử rằng trong lúc ta đi vắng, nếu lão trư có mệnh chung thì xẽ thịt ra chia cho phật tử mỗi người một ít. các thầy thấy rất ngạc nhiên, nhưng do lời thầy dạy nên phải nghe. khi sư ông đi vắng lão trư qua đời, các thầy định xẽ thị nhưng vì lòng từ bi, lại là người tu hành sợ phạm nghiệp sát sinh và bị phật tử dị nghị nên đã hỏa táng lão trư đúng như nghi thức của phật giáo
sau khi sư ông về các thầy đem chuyện đó bạch lại với sư ông và xin sám hối vì ko làm đúng như lời thầy dặn. sư ông lắc đầu than rằng: nghiệp quả đúng là không thể tránh khỏi. lão trư phải trả một nghiệp bị phanh da xẽ thịt nữa mới có trả hết nghiệp. ta dặn các ngjươi xẽ thịt lão trư để cho nó hết nghiệp ko phải lãnh lấy quả báo ở đời sau. mô phật, thiện tai.
năm càng long thứ 3 có một nhân vật lớn làm tới chức thừa tướng, tức là 40 năm sau khi lão trư mất thì viên tể tướng đương triều bị vu khống là tội mưu sát càng long nên bị ngũ mã phanh thây, trên cánh tay còn sót lại người ta tìm thấy một mảng lông heo còn lại. chư vị hòa thượng sau này biết được mới ngậm ngùi thương xót vì bít đó là nghiệp báo của lão trư còn lại. do lão trư ngày đêm tụng kinh hướng phật nên được phước báo làm quan đến tể tướng. còn nghiệp báo bị phanh thây do nghiệp lực từ nhiều kiếp đến nay đã phải báo ứng. thế mới biết nghiệp lực chúng sanh là điều không thể tránh. kẻ làm thấy, bà mà đi nghịch ý trời, cải lại thiên mệnh, làm loạn nghiệp quả của chúng sanh sẽ bị trời phạt, tổn phước mà lãnh lấy quả báo xấu ác.
chư viện thiện hữu tri thức nên cảnh giác
Tôi thấy lòng vòng quá, Nếu như vậy thầy Trần Huyền Trang không sang lấy được kinh. Thầy thấy khổ cứu giúp, thấy nguy cứu nguy, bất chấp nhiều khi trở thành vô lý hay nói cách khác không sợ đến sinh mạng mình. Nói như khaiphamkhac tôi tán thành, Nếu không có khả năng thì thôi, pó tay.com
"gieo cà ăn cà, gieo ớt ăn ớt. nghiệp lực của chúng sinh là phải chịu lãnh lấy, cứu một mạng người hơn xảy bảy tầng tháp. tuy nhiên cần phải quán sát chúng sinh có nhân quả nghiệp duyên, đừng khởi đại bị cứu người thành ra hại người."
Chào Huynh Daibatnha nói như Huynh cũng có lý ,nhưng tìm được Thầy Bà nhìn thấu như thế thì có khó lắm không ?
Quan niệm nhà Phật "Nghiệp Quả".
Hỏi trên thế gian này đếm có bao nhiêu vị biết được nghiệp quả của mỗi người?
Nếu không biết nghiệp quả chúng sanh còn thiếu lại bao nhiêu thì làm sao có thể thọ lảnh nghiệp quả cho sanh, cho dù biết cũng không thể nào gánh nổi(ngoại trừ nếu Vị thầy trị bệnh này chịu nhận lộc và chấp nhận đánh đổi nghiệp quả ). Tại sao Đức Như Lai không thể đứng ra để lảnh nghiệp cho chúng sanh trong khi đó ngài dư sức để cứu độ cho chúng sanh? :023:
Rồi ! là Tự mình định liệu ! botay.het
nói vậy thì có phần chưa đúng. muốn biết cái nhân đời trước thì nhìn cái quả đời này. ví dụ kẻ bị chết yểu thì do nghiệp sát sinh, kẻ nghèo túng thì do bỏn xẻn không chịu bố thí ... về phần lãnh nghiệp. ví dụ như bạn mắc nợ một người nào đó, rồi bạn bạn của bạn giúp bạn trả hết nợ thì bạn hết nợ người kia nhưng lại mắc nợ bạn mình, lần này ko phải nợ tiền bạc mà nợ ân tình, nhìn chung cũng là nợ. thế nên nghiệp lực ko ai lãnh thay cho ai được, trong kinh phật nói "chí thân như cha với con còn không bằng lòng thọ lãnh cho nhau". ngay cả phật và các bậc a la hán còn chịu lấy quả báo đừng nói chi chúng sanh.
lần đó các tỳ kheo không biết cớ gì mà đắc tội với vua lưu ly, ông ta dẫn cả một đạo binh hùng hậu đến để tàn sát những người có họ thích. ngài mục kiền liên biết vậy nên gài đã dùng thần thông thu hết những người đó vào hồ lô rồi mang lên cung trời đao lợi lánh nạn, nhưng khi đến nơi mở ra thì thấy toàn là máu. ngay cả đức phật, khi ngài biết được đã thân hành đến tận nơi cản đường vua lưu ly, nhưng không thành công, lần đó rất nhiều tăng chúng bị giết chết. lúc về phật đau đầu 3 ngày liền mới khỏi. lúc mục kiền liên bạch phật và kể lại thì phật nói là, do đời trước các tỳ kheo ấy đã ăn cá trong ao của vua lưu ly nên nay phải chịu lấy quả báo này, còn phật tuy ko ăn nhưng đã đập đầu con cá 3 cái nên nay phải chịu đau đầu 3 ngày. nghiệp quả là công bằng, ai làm nấy chịu. ko được nghịch ý trời
Có 2 đường để đi:
1- Nếu lấy phước đức thì nhận tiền để làm việc.(gánh nghiệp quả).
2- Nếu lấy công đức thì nhịn dói để việc tu hành tiến thêm 1 bước(gánh nghiệp quả).
Nói ít mong các bạn hiểu nhiều.:77:
ngày xưa đức như lai tu dưới cội bồ đề, không cần đi khất thực cũng có người tới cúng dường. đó là chiêu cảm thiện báo ngay tại hiện tiền. người làm công đức ko cần lo lắng, chư thiện thần sẽ theo phò hộ trọn đời không bao giờ chịu đói khổ.
chỉ cần có tâm lành rộng lớn thì ko bao giờ sợ bất kỳ điều chi, nên nhờ long thần hộ pháp ngày dd6m đều theo thủ hộ, chả lẽ còn sợ sao. nếu nói như bạn dung2001 làm gì cũng tạo nghiêp, đúng! nhưng nghiệp lành hay dữ, tho quản báo tốt hay xấu.
ý của huynh đồng ý với tôi , không phải là tôi thấy người ta hoạn nạn mà không cứu mà là vì nghiệp lực của họ .
Ngày xưa thân sinh của sư tổ Đạt Ma bị người ta nhập vào để hành hạ trả thù vì ông ấy đã giết hại cả gia đình họ , nhưng nhờ oai lực sư thầy của Tổ Đạt Ma mà oan hồn đó sám hối mà vãng sanh cực lạc .Người âm nhập cũng tùy theo nghiệp mà cứu , tùy theo tâm mà giúp , tôi cũng mang hạnh giúp người và tôi nghĩ thân này chưa chắc đã là thầy . Chữ thầy này cao quý ngang bằng chữ cha mẹ . Người tôi luôn kính coi trọng là thân sinh của tôi tức cũng là thầy tôi .
Địa ngục , mấy biết rằng địa ngục khổ đau như thế nào , chỉ biết qua sách vở của cổ nhân để lại mà thôi . Còn cái chung ta biết được, cảm nhận được , nhìn thấy được chính là nghiệp và quả báo của chúng ta tự hiện tại cho đến vị lại , chứ không phải quá khứ .
Vì thế xin mọi người đừng cho tôi là hèn hạ , và nếu ai nói rằng mật tông không giúp được gì cho chúng sanh là vì họ chưa chạm đựơc phần nhân của hiển mật viên thông . Còn tôi thì đó là cứu cánh của cuộc đời tôi để giúp tôi thoát khỏi vong sinh tử luân hồi , càn khôn của vũ trụ , cải thiện cái tâm chưa hoàn chỉnh của tôi . Còn ai muốn làm gì thì tùy duyên của họ . Bản thân tôi đôi khi cũng dựa vào chữ duyên để giúp người mà thôi .
Nói vậy chắc là Ngài Đạt Ma đang giữ huynh đó hả?????
Tham khảo thôi vì tôi biết chút đỉnh bên Ngài Đạt Ma....có gì mình tham khảo thêm ....
Dai Ca Thien Truc oi !!!
Chi ma kho so vay??? Dai Ca tu mat tong tu voi vi Su Phu nao vay??? Ong ta khong day giao ly cho Dai Ca sao???
Moi nguoi deu co phan nghiep va phuoc cua minh, phuoc ai nay huong, nghiep ai nay mang ma... Lam Dai ca anh chi lam gi cho kho than...de roi ganh nghiep cua ho ... Neu nhu goi la tu bi thi hanh dong do cac Dai Bo Tat Sieu hinh da lam roi dau toi nguoi pham nhu tui minh dau Dai Ca ha!!!
Moi viec deu phai co qui luat ma !!! Luat cua Troi Phat do !!! Kaka
đánh chả có dấu đọc mỏi cả mắt mà vẫn ko đọc ra
Gánh nghiệp quả chỉ dành cho người tu hành không tới nơi tới chốn, xía vào chuyện nhân quả của người khác, tức nhiên bị ăn đòn rồi.
Còn đối với người tu chân chính, đắc pháp đắc đạo thì hóa giải nghiệp quả là chuyện nhỏ, nếu không các vị bồ tát và phật làm sao mà độ chúng sanh? Độ nhiều lãnh nghiệp quả nhiều à?.
mấy huynh nói sao mà khó nghe quá, sao không chia sẻ va trao đổi với nhau sao lại toàn nói khích nhau .Sao đệ thấy chán quá .
Không biết thế gian này co bao nhiêu người đắc đạo Bồ Tát đựơc thế gian ca tụng và biết đến . Nếu biết xin chỉ giáo giùm để mình con học hỏi .:(
Xin chào Phật tử Hưng Trà,
1. Quan điểm của đạo Phật về các đạo mang tính thần quyền như Lỗ Ban, Năm Ông
Phật giáo không bài xích tôn giáo nào, nhưng tuyệt đối không khuyến khích tín đồ đặt niềm tin ở những tôn giáo mang tính thần quyền như Lỗ Ban, Năm Ông. Các đạo như trên đúng ra không được gọi là “đạo” hoặc “tôn giáo”, vì thiếu hẳn vị khai sáng và những vị kế tục, cũng như tông chỉ.
Vì các bùa chú “Lỗ Ban” và “Năm Ông” theo dạng “bí truyền” nên tài liệu về các đạo bùa chú này không có nhiều, có thể nói là không có. Thầy được nghe nhiều Phật tử đã từng theo các đạo bùa như Năm Ông hoặc Lỗ Ban kể lại những giới điều như không ăn thịt chó, không được ăn thịt trâu, không được đi dưới dây phơi đồ…Cũng tuỳ theo đạo đức của từng người mà sử dụng bùa chú khác nhau. Nhiều người luyện các pháp tà ma ác độc như luyện thiên linh cái để điều khiển các oan hồn uổng tử làm vây cánh cho mình, tạo nhiều điều bất thiện trong kiếp này, ví dụ luyện thiên linh cái để làm các việc phi pháp như trộm, cướp, tà vạy hoặc vay mượn sức mạnh của họ để đánh bại đối phương khi thi đấu võ thuật.
Qua đó, chúng ta thấy các bùa ngãi bị những người không tốt sử dụng không đem lại thiện ích cho con người, mà chỉ là một phương tiện để tạo thêm tội lỗi, ác nghiệp cho mình và cho người mà thôi.
Chính vì vậy mà Phật tử khi quy y Tam Bảo ở Việt Nam, đặc biệt Phật giáo Đại Thừa cũng như hệ phái Khất Sĩ luôn đính kèm câu:
Quy Y Phật từ nay cho đến trọn đời, không quy y trời, tiên, thần, quỷ, vật.
Quy Y Pháp từ nay cho đến trọn đời, không quy y các tà thuyết, ngoại đạo, tín ngưỡng dân gian và các chủ nghĩa khác.
Quy Y Tăng từ nay cho đến trọn đời, không theo Thầy tà, bạn xấu và các vị không có niềm tin đối với Tam Bảo.
Do đó, một Phật tử chân chánh cần phải hiểu rõ giáo lý của đạo Phật để tu học, không bị lạc dẫn trước những tà thuyết lạ mắt, êm tai của các tôn giáo khác. Ví dụ theo các vị tu theo đạo bùa Lỗ Ban hoặc Năm Ông hoặc các bí thuật kêu gọi tà ma của những dân tộc thiểu số ở trên các vùng cao nguyên.
Tuy nhiên, một Phật tử chân chánh cũng không nên dụng tâm khen mình, chê người chuốc lấy khẩu nghiệp và có thể mang hoạ về sau. Người xưa nói, “Phật cao nhất xích, ma cao nhất trượng”, nên Phật tử khéo và cẩn thận lắm thay!
2. Đeo bùa tụng chú có thể giải nghiệp hay không?
Đến khi nghiệp đã đến thời kỳ chín muồi (dị thục) thì “dù lên trời, hay lặn xuống đáy biển, hay trốn vào hang sâu núi thẳm cũng không trốn khỏi ác nghiệp đã gây” (Kinh Pháp Cú, số 128). Giả như vợ chồng ly tán, làm ăn không phát đạt mà cứ lo đi tìm thầy bùa đeo ngãi, Thầy bảo đảm với Phật tử, điều đó vô hiệu ! Nếu có hiệu năng chăng là do người đến xin bùa được ông Thầy hướng dẫn bây giờ gia đình ly tán, vợ con chết chóc nhiều là do các nghiệp ác đã tạo, bây giờ lo làm phước như bố thí, cúng dường, ăn chay, niệm Phật cho nhiều,v.v.. nhờ công hạnh đó mà nghiệp kia tự nhiên thay đổi. Một Phật tử không gieo tạo các công đức, dù có van xin Tam Bảo đi nữa, thì Phật, Bồ-tát cũng không cứu nổi, huống gì bùa chú của Năm Ông hay Lỗ Ban. Nếu tự thân mình, trong thì biết tu tập như biết nhường nhịn, tha thứ cho nhau, thông cảm nhau, trì trai giữ giới, niệm Phật, ngoài thì thương người, giúp đỡ người khốn khó, bệnh hoạn, tật nguyền, cô nhi, quả phụ, làm các công ích xã hội như đóng góp xây dựng các bệnh xá, dưỡng lão, học đường, v.v... Đối với các bậc đạo cao đức trọng một lòng tôn kính, cúng dường. Rộng hơn nữa là rải tâm thương yêu đến các loài hữu tình khác như các loại quỷ thần, ma quái. Được như vậy thì dầu chúng ta không có xin bùa, đeo ngãi, trì chú thì các duyên lành cũng đến, khiến cho đời sống thuận hoà, êm ấm, hạnh phúc. Ngược lại, dù chúng ta có chạy Đông chạy Tây kiếm tìm thế giới ngoại tại can thiệp cũng vô ích, nếu có hiệu quả chăng cũng chỉ là giai đoạn nhất thời thôi.
3. Thầy bùa giúp người qua những cơn khốn khó như vậy có được phước đức gì không?
Họ không những không có phước đức mà còn tạo nghiệp nữa. Giả như họ có thể giúp người qua cơn khốn khó không qua con đường chuyển hoá tự thân mà bằng các tà thuật như vậy, có nghĩa là họ làm cố xáo trộn trật tự nhân quả của vũ trụ. Như Phật tử thấy, các ông Thầy Pháp giúp người trị bệnh tà, nhìn bên ngoài chúng ta cứ ngỡ rằng ổng giúp người, cứu đời, chứ thật ra họ làm cho các oan hồn uổng tử hoặc quỷ thần oán giận, cho nên con cái họ ít khi toàn mạng hoặc khi về già khi khí lực của người đó suy vi thì ma quái trở lại “trị” họ. Một điều có lẽ ai cũng thấy, nếu họ làm các điều phước thiện thì quỷ thần phải phục, phải nể vì, họ theo thầm gia hộ, chứ sao lại theo để chờ cơ hội để trả đũa?
Còn trường hợp có một số người cho người thân mình những đạo bùa đặc biệt để hộ thân như trong thời chiến tranh mà chúng ta được nghe nhiều vị kể lại. Điều đó có thực hay không? Điều đó có thể thực và có thể có hiệu quả trong một thời gian chỉ đối với một số người khi phước đức và mạng số của người đó chưa hết. Nếu các đạo bùa có hiệu lực 100% thì các tướng lãnh chiến sĩ ra tiền chiến mang đạo bùa không bao giờ bị tử trận! Nếu các đạo bùa linh hiệu thì các vị thủ tướng, bộ trưởng đeo các bùa thì không bao giờ bị ám sát, bị bắt làm con tin. Vả lại, nếu đạo bùa linh nghiệm trong mọi trường hợp thì các ông đạo bùa sẽ không bao giờ bị truy tố trước pháp luật. Ngài Mục-kiền-liên, đệ tử có thần thông đệ nhất của đức Phật, đến khi nghiệp trổ thì chữ thần còn không nhớ, huống gì là thông! Do đó, một khi đã sử dụng tà thuật để chinh phục người thì phước đức của vị đó chắc chắn không tăng trưởng mà ngược lại còn bị tổn giảm rất nhiều, đồng thời họ làm bà con quyến thuộc với thế giới ma đạo, chắc chắn khi thân hoại mạng chung không được sanh về các cảnh giới lành.
*******
cái này lấy từ topic của huynh ThanhBc có tựa đề là Ba câu hỏi về bùa .đọc xong thì bình luận gì thì cứ nói .Nhớ là xây dụng góp ý , cấm mỉa mai nhau .
biet dao hoc dao lam dao giup nguoi la 1 cong duc lon nhung lai muon nguoi ta nho on cua minh vi nhu den dap hoac lam viec tot ma cu nhac hoai thi cong duc se bi giam di .Cam on ban thien truc nho ban ma minh hieu them duoc chut chut