Ðứng Núi Này Trông Núi Nọ
Ðứng Núi Này Trông Núi Nọ
Một tác giả nọ đã kể lại một câu chuyện ngụ ngôn về con lừa, con rùa và một con ruồi mà tuổi thọ chỉ vỏn vẹn một ngày như sau: Nhận thấy kiếp sống của mình quá vắn või, con ruồi đã than thân trách phận như sau: "Nếu tôi có được nhiều thì giờ hơn, thì có lẽ mọi sự sẽ dễ dàng hơn. Các bạn cứ nghĩ xem: chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, tôi phải sinh ra, phải lớn lên, phải học hỏi kinh nghiệm, phải vui hưởng cuộc sống, phải đau khổ, phải già rồi cuối cùng phải chết? Tất cả chỉ diễn ra trong vòng 24 tiếng đồng hồ".
Con lừa quanh năm ngày tháng chỉ bị đày đọa trong những việc nặng nhọc thì lại than vãn: "Giả như tôi chỉ có 24 tiếng đồng hồ để sinh ra, để sống thì có lẽ tôi sẽ hạnh phúc hơn, bởi vì cái gì tôi cũng nếm thử được một chút và cái gì tôi cũng chỉ phải chịu đựng trong một khoảnh khắc".
Ðến lượt con rùa, nó phát biểu như sau: "Tôi không hiểu được các bạn. Tôi đã sống được 300 năm nhưng tôi vẫn không thấy đủ giờ để kể hết những kinh nghiệm tôi đã trải qua. Khi được 200 tuổi, tôi chỉ ước mơ được chết cho xong. Tôi thương hại chú ruồi, nhưng tôi lại ghen với ông bạn lừa".
Sau khi đã kể cho nhau nghe kinh nghiệm sống của mình, xem chừng như không thấy ai thỏa mãn kiếp sống của mình. Người thì than phiền sống quá ngắn, người thì ngán ngẩm vì sống quá lâu. Cuối cùng, ba chú mới rủ nhau đến vấn kế con nhện, vì con nhện vốn được xem là một con vật khôn ngoan. Sau khi nghe mọi lời kể lể, con nhện mới dõng dạc ban cho mỗi con một lời khuyên. Với con rùa, nó nói như sau: "Hỡi lão rùa già, đừng than phiền nữa. Hỏi thử có ai được giàu kinh nghiệm cho bằng lão chưa?".
Quay sang con ruồi, con nhện ra lệnh: "Hỡi chú ruồi, chú cũng đừng than thân trách phận nữa. Hỏi thử có ai có nhiều trò vui cho bằng chú không?".
Với chú lừa, thì xem ra lời cảnh cáo của con nhện có vẻ nặng nề hơn cả: "Còn đối với ông bạn lừa, tôi không có lời khuyên nào cho ông bạn cả. Oâng bạn là người bất mãn suốt đời. Ông bạn vừa muốn được sống lâu như lão rùa lại vừa muốn sống ngắn ngủi như chú ruồi. Trời nào có thể làm vừa lòng chú".
Câu chuyện ngụ ngôn trên đây có thể nói lên sự bất mãn thường xuyên trong tâm hồn của con người. Thất bại hay thành công, nghèo hèn hay sang trọng, dốt nát hay thông minh, bệnh tật hay khỏe khoắn. Xem chừng như không bao giờ con người cảm thấy hoàn toàn hài lòng với chính mình, với người khác và với cuộc sống. con người dễ dàng đứng ở núi này nhìn sang núi nọ. Tựu trung, có lẽ sự bất mãn là biểu hiện của một thiếu sót lớn lao trong tâm hồn con người: đó là thiếu sót Tình Yêu. Có tình yêu, người ta sẽ không còn bất mãn. Có tình yêu, xem chừng người ta cũng không màng đến thời gian. Một tác giả nào đó đã nói: "Thời gian qúa chậm đối với những kẻ chờ đợi và sợ hãi. Thời gian lại quá dài đối với những kẻ than phiền. Nhưng với những người đang yêu, thì thời gian không còn nữa".
Phải chăng tình yêu không là liều thuốc để chữa trị căn bệnh bất mãn trong lòng người? Có chấp nhận chính mình, có yêu thương chính mình, chúng ta sẽ không còn phải than thân trách phận nữa. Có yêu thương tha nhân, chúng ta sẽ thấy được tha nhân là nguồn hạnh phúc của mình. Có yêu đời, chúng ta mới thấy đời dễ thương.
http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/lesong/29lesong.htm
Lời Lãi Cả Thế Gian Ðể Làm Gì?
Lời Lãi Cả Thế Gian Ðể Làm Gì?
Có một lý tưởng để đeo đuổi, có một hướng đi cho cuộc đời: đó là nguồn hạnh phúc lớn lao cho con người.
Thông thường, những kẻ than thân trách phận, những con người bất mãn trong cuộc sống, những kẻ chán đời, không phải là những kẻ nghèo khổ, những người kiếm cơm kiếm gạo từng ngày, mà chính là những con người dư dả, giàu sang.
Thi sĩ Anh, Lord Byron, mặc dù sống trên nhung lụa, vẫn than thở: "Sâu bọ, ruồi nhằn, khổ đau là thức ăn hằng ngày của tôi". Văn sĩ nổi tiếng của Pháp là Voltaire, mặc dù có một đời sống phú túc và danh tiếng vẻ vang, vẫn phải thốt lên: "Tận cùng của cuộc sống ấy là buồn thảm, khoảng giữa của cuộc sống là vô nghĩa và khởi đầu của cuộc sống ấy là thô bỉ... Phải chi tôi đừng sinh ra thì hơn".
Talleyrand, một nhà chính trị nổi tiếng của Pháp vào thế kỷ thứ 19, sau một quãng đời sống trong nhung lụa và vinh quang, đã ghi lại trong tập nhật ký của mình nhân ngày sinh 83 như sau: "83 năm của đời tôi đã đi qua, không để lại một kết quả nào khác hơn là mệt mỏi, trong thể xác lẫn tâm hồn, một nỗi đắng cay khi nhìn về tương lai và chán chường khi nhìn lại quá khứ".
Tại sao những con người trên đây đã tỏ ra đắng cay và thất vọng về cuộc sống? Thưa là bởi vì họ đã không tìm ra được mục đích của cuộc đời. Một cuộc đời không có mục đích thì chẳng khác nào một công trình xây dựng không đồ án. Với tất cả mọi vật liệu, nhưng nếu không có đồ án, người ta không thể kiến thiết được bất cứ công trình nào.
Một cuộc sống không có mục đích, một cuộc sống không có lý tưởng thường cũng chỉ kéo theo cay đắng, buồn sầu, bất mãn... Chúa Giêsu đã chẳng nói với chúng ta: "Lời lãi cả thế gian để làm gì, nếu để mất linh hồn?".Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, phúc cho những ai hiền lành, phúc cho những ai khóc lóc, phúc cho những ai đói khát công chính, phúc cho những ai có lòng thương xót, phúc cho những ai có lòng trong sạch, phúc cho những ai kiến tạo hòa bình, phúc cho những ai bị bách hại vì Nước Trời... Trước khi công bố Hiến Chương của Hạnh Phúc ấy, Chúa Giêsu hẳn phải là con người hạnh phúc. Hạnh phúc đối với Chúa Giêsu không có nghĩa là không có nước mắt và đau khổ. Hạnh phúc đối với Chúa Giêsu không có nghĩa là được mọi may mắn trên cõi đời này. Hạnh phúc đối với Chúa Giêsu không có nghĩa là thành công trong cuộc sống này.
Ngài đã sống như một con người đau khổ. Ngài đã không trốn chạy khỏi đau khổ. Ngài đã không cất lấy đau khổ khỏi cuộc đời này.
Hạnh phúc của Ngài chính là tiếp nhận đau khổ, là đi vào cõi chết, nhưng không tiếp nhận đau khổ và đi vào cõi chết như một ngõ cụt, trái lại khai thông con đường dẫn đến sự sống. Cuộc đời đã có một hướng đi. Cuộc đời đã có một ý nghĩa, và đó chính là nguồn hạnh phúc đích thực của con người.
http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/.../10lesong7.htm
PHƯƠNG PHÁP THỰC HÀNH LỜI CHÚA
PHƯƠNG PHÁP THỰC HÀNH LỜI CHÚA
1. LỜI CHÚA LÀ NGỌN ĐÈN SOI CHO CON BƯỚC:
Người ta thường nói :”Có đầy trong lòng mới trào ra ngòai miệng”. Cũng thế, người tín hữu chỉ có thể suy nghĩ, nói năng và hành động giống Đức Giê-su nếu có đầy Chúa trong tâm hồn. Muốn thế, hằng ngày, họ phải học tập Đức Ma-ri-a: chăm chỉ học Lời Chúa, rồi ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng (x Lc 2,19). Nhờ đó, Lời Chúa sẽ dần dần thấm vào trong tâm hồn, trở thành nguyên tắc hướng dẫn ứng xử theo gương mẫu và lời dạy của Chúa Giê-su.
Trong thực hành, có hai cách giúp chúng ta sống Lời Chúa :
-Phải năng đọc Lời Chúa: Mỗi lần đọc xong một đọan Thánh Kinh, chúng ta hãy tự hỏi mình :”Chúa Giê-su muốn dạy tôi điều gì qua đọan Lời Chúa này? Câu nào là câu châm ngôn hướng dẫn tôi sống theo gương Chúa làm và lời Người dạy? Từ trước đến nay tôi đã sống chưa và tôi phải làm gì để sống như ý Chúa muốn? Cụ thể ngay hôm nay tôi sẽ làm việc nào để thực hành Lời Chúa?”.- Rồi dâng lên Chúa một lời cầu nguyện xin ơn Chúa giúp thực thi Lời Chúa.
-Trong đời sống hằng ngày, mỗi khi gặp một hòan cảnh khó khăn, một biến cố hay một điều trái ý… chúng ta nên tự hỏi: ”Nếu Chúa Giê-su ở trong hòan cảnh của tôi bây giờ thì Người sẽ ứng xử thế nào?” như dân chúng đã hỏi Gio-an Tẩy giả: ”Chúng tôi phai làm gì ?” (Lc 3,10-14). Rồi dâng một lời nguyện tắt: “Lạy Cha, xin giúp con sống theo Lời Chúa Giê-su như Cha đã truyền: “Các ngươi hãy vâng nghe lời Người” (Mt 17,5), và lời Mẹ Ma-ri-a dạy các người giúp việc tại tiệc cưới Ca-na: “Người bảo gì các anh cứ việc làm theo” (Ga 2,5)”.
2. TẠI SAO CHÚNG TA PHẢI THỰC HÁNH LỜI CHÚA?
-Để chứng tỏ lòng mến Chúa như Đức Giê-su dạy: ”Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy” (Ga 14,15).
-Để đức tin ngày thêm bền vững vì được xây trên nền đá thực hành Lời Chúa: ”Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá” (Mt 7,24).
-Để trở thành chiên ngoan trong đàn chiên của Mục Tử Giê-su: ”Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi. Tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27).
-Để nên thành viên trong gia đình của Chúa Giê-su: ”Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hành những điều Thầy truyền dạy” (Ga 15,14)- “Mẹ tôi và anh em tôi chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” (Lc 8,21).
-Để được hạnh phúc vào Nước Trời như lời Chúa phán :”Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : “Lạy Chúa, Lạy Chúa !” là được vào Nước Trời cả đâu ! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7,21)- “Ai nghe Lời Thiên Chúa và tuân giữ thì còn có phúc hơn” (Lc 11,28).
-Để nên giống Chúa Giê-su và trở thành môn đệ thực sự của Người: ”Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34).- “Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em” (Ga 13,15).- “Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29).
-Để chu tòan sứ vụ Loan Báo Tin Mừng khắp muôn dân: Thánh Phao-lô nói: “khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”: Không ai cho người khác điều mình không có. Muốn loan báo Tin Mừng theo lệnh truyền của Đức Giê-su (x Mt 28,19-20), người tín hữu cần biết lắng nghe, suy niệm và thực hành Lời Chúa trước, rồi sau đó “hữu xạ tự nhiên hương”, chúng ta mới có thể chia sẻ Lời Chúa cho người khác được. Đức Phaolô VI trong thông điệp Sứ Vụ Đấng Cứu Thế số 42 đã viết như sau: “Con người ngày nay tin vào các chứng nhân hơn là các thầy dạy, tin vào kinh nghiệm hơn là đạo lý, tin vào đời sống và các sự kiện hơn là các lý thuyết.”
3. HIỆP SỐNG TIN MỪNG: PHƯƠNG PHÁP HỮU HIỆU GIÚP THỰC HÀNH LỜI CHÚA:
Việc sống theo Lời Chúa không dễ. Vì bản tính con người tự nhiên dễ chiều theo tính xác thịt ích kỷ, thích làm điều dữ và chán ngại làm điều lành như thánh Phao-lô đã thú nhận: ”Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm. Nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7,19).
Muốn sống theo lời Chúa Giê-su, hội viên HHTM cần áp dụng nhiều phương pháp gọi chung là Hiệp Sống Tin Mừng như sau:
-Một là phải cầu xin ơn Thánh Thần trợ giúp: vì “Thần Khí mới lam cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là Thần Khí và là Sự Sống. (Ga 6,63). Đồng thời phải yêu mến gắn bó với Chúa Giê-su như Người đã dạy: “Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái. Vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15,5). Khi Hiệp Sống Tin Mừng sẽ xin ơn Thánh Thần trong kinh khai mạc buổi họp.
-Hai là áp dụng phương pháp ám thị: Đây là phương pháp tâm lý sư phạm rất hữu hiệu trong việc giáo dục nhân bản tự nhiên. Khi hiệp sống Tin Mừng, cần chọn mỗi tuần một Lời Chúa ngắn gọn làm châm ngôn sống và năng nhắc đi nhắc lại châm ngôn này kèm theo một lời nguyện xin Chúa giúp thực hành Lời Chúa.
-Ba là học phải đi đôi với hành: Cần đề ra những việc làm cụ thể dễ thực hiện. Trong việc huấn luyện hội viên, cần đi theo một chương trình thăng tiến từ một con người trưởng thành về nhân cách đến người tín hữu có nếp sống đạo đức vững chắc, rồi người môn đệ đích thực của Chúa Giê-su sống tình yêu thương và cuối cùng thành người tông đồ giáo dân dấn thân loan báo Tin Mừng cho mọi người trong mọi lúc và mọi nơi.
Nói cách khác: Muốn trở thành một con người hòan thiện, ngòai ơn Chúa trợ giúp, hội viên còn phải được tập huấn từng bước từ suy nghĩ đến nói năng và hành động thành thói quen như sau: “Gieo suy nghĩ, gặt hành động; Gieo hành động, gặt thói quen; Gieo thói quen, gặt tính cách; Gieo tính cách, gặt số phận” (Samuel Smiles).
4. LỜI CẦU:
LẠY CHÚA GIÊ-SU. Xin giúp chúng con biết năng nghe Lời Chúa mỗi ngày, suy niệm và áp dụng Lời Chúa trong cuộc sống. Xin cho chúng con biết suy nghĩ nói năng ứng xử theo gương Chúa làm và Lời Chúa dạy, hầu chúng con nên khí cụ bình an của Chúa và chiếu ánh sáng tin yêu trong cuộc sống, hầu giúp cho anh em lương dân nhận biết tin theo Chúa để cùng được hưởng ơn cứu độ với chúng con.- AMEN.
LM ĐAN VINH
www.hiephoithanhmau.com