-
大明(Mahāvidyā): 『oṃ śvete jaṭini Pāṇḍara vāsinī jaṭa makuṭa dhariṇi svāhā 』
一切法三昧上首白衣觀音大明:『Oṁ kaṭe vikaṭe nikaṭe kaṭaṁ kaṭe karoṭa vīrye svāhā』
白衣觀音真言
一切如來智白衣觀音大明:Oṃ śvete jaṭini Pāṇḍara vāsinī jaṭa makuṭa dhariṇi svāhā
一切法三昧上首白衣觀音大明:Oṁ kaṭe vikaṭe nikaṭe kaṭaṁ kaṭe karoṭa vīrye svāhā
觀音母白衣觀音微妙真言:Oṃ Pāṇḍara vāsinī varade Hūṃ
白衣觀音明:『Oṃ śvete śvete Pāṇḍara vāsinī svāhā
白衣觀音明:「Oṃ śvete śvete Pāṇḍara vāsinī svāhā
白度母真言:「oṃ tāre tuttāre ture mama āyuḥ-puṇya-jñāna-puṣṭiṃ kuru svāhā」
經咒所言至誠皈依的觀世音菩薩即為 切觀音之本尊觀音母白衣觀音,觀音 白衣觀音慈悲救苦救難而廣大靈驗。
其咒出自觀音隨願陀羅尼「oṃ khara varta khara varta gaha varta rāga varta rāga warda svāhā 」
「把苦難、痛苦轉化掉; 把苦難、痛苦轉化掉;把繋著、黏結 轉化掉;將愛染轉化掉 , 將貪愛、愛染轉化掉 , 速得圓滿成就!」 所謂將愛染轉化掉,所謂『蓮華愛染 」,即是將愛染轉為智慧的大樂之道
http://avalokiteshvari.blogspot.com/...2-1-2.html?m=1
-
https://commons.m.wikimedia.org › ...
File:Om Tare Tuttare Ture Svaha (Lanydza).svg - Wikimedia Commons
18 thg 1, 2014 — File:Om Tare Tuttare Ture Svaha ( Lanydza).svg. Language; Watch ... OṀ TĀRE TUTTĀRE TURE SVĀHĀ in Lanydza script. by: Christopher J.
https://commons.m.wikimedia.org/wiki..._(Lanydza).svg
-
-
SON TÀU là NGÂN CHÂU / NGÂN CHU ( Còn gọi là: Tinh-Hồng )
「 珠艚 / 朱艚 / 朱汁 = 銀硃 / 银朱 ( 猩红 ) 」
. Trong Quần-Chúng: SON TÀU
. Trong Đông-Y: NGÂN CHÂU / NGÂN CHU
. Trong Đạo-Thuật: TINH HỒNG
.http://75.98.173.244/nom-tools/Tu-Di...Ct=8&uiLang=vn
http://thegioivohinh.com/diendan/sho...RUYỀN/page10
http://thegioivohinh.com/diendan/sho...66#post1856166
-
(Sanskrit) Namo tasya bhagavato arhato samyak sambuddhasya
NAMO TASYA BHAGAVATO ARHATO SAMYAKSAMBUDDHASYA
http://buddhistenglish.blogspot.com/2019/05/?m=1
https://docsplayer.com/23116690-Micr...彙編new.html
-
KINH DƯỢC SƯ
( Phạn Ngữ )
bhaiṣajyaguruvaidūryaprabharājasūtram |
oṃ namaḥ sarvajñāya | namo bhagavate bhaiṣajyaguruvaidūryaprabharājāya tathāgatāya ||
evaṃ mayā śrutam | ekasmin samaye bhagavān janapadacaryāṃ caramāṇo'nupūrveṇa yena vaiśālīṃ (lī) mahānagarīṃ (rī) tenānuprāpto'bhūt | tatra khalu bhagavān vaiśālyāṃ viharati sma vādyasvaravṛkṣamūle mahatā bhikṣusaṃghena sārdhamaṣṭabhirbikṣusahasraiḥ ṣaṭ-triṃśadbhiśca bodhisattvasahasraiḥ sārdhaṃ rājāmātyabrāhmaṇagṛhapatisaṃhatyā devanāgayakṣagandharvāsuragaruḍakinnaramahor agamanuṣyāmanuṣyaparṣadā ca parivṛtaḥ puraskṛto dharmaṃ deśayati sma | atha khalu mañjuśrīrdharmarājaputro buddhānubhāvenotthāyāsanādekaṃsamuttarāsa gaṃ kṛtvā dakṣiṇaṃ jānumaṇḍalaṃ pṛthivyāṃ pratiṣṭhāpya yena bhagavāṃstenāñjaliṃ praṇamya bhagavantametadavocat-deśayatu bhagavaṃsteṣāṃ tathāgatānāṃ nāmāni, teṣāṃ pūrvapraṇidhānavistaravibhaṅgam | vayaṃ śrutvā sarvakarmāvaraṇāni viśodhayema paścime kāle paścime samaye saddharmapratirūpake vartamāne sattvānāmanugrahamupādāya | atha bhagavān mañjuśriye kumārabhūtāya sādhukāramadāt-sādhu sādhu mañjuśrīḥ, mahākāruṇikastvaṃ mañjuśrīḥ | tvamaprameyāṃ karuṇāṃ janayitvā samādhesase (?) nānākarmāvaraṇenāvṛtānāṃ sattvānāmarthāya hitāya sukhāya devamanuṣyāṇāṃ ca hitārthāya | tena hi tvaṃ mañjuśrīḥ śṛṇu, sādhu ca suṣṭhu ca manasi kuru, bhāṣiṣye | evaṃ bhagavan, iti mañjuśrīḥ kumārabhūto bhagavataḥ pratyaśrauṣīt | bhagavāṃstasyaitadavocat -
asti mañjuśrīḥ pūrvasmin digbhāge ito buddhakṣetrād daśagaṅgānadīvālukāsamāni buddhakṣetrāṇyatikramya vaidūryanirbhāsā nāma lokadhātuḥ | tatra bhaiṣajyaguruvaidūryaprabho nāma tathāgato'rhan samyaksaṃbuddho viharati vidyācaraṇasaṃpannaḥ sugato lokavidanuttaraḥ puruṣadamyasārathiśca śāstā devānāṃ manuṣyāṇāṃ ca buddho bhagavān| tasya khaku punarmañjuśrīḥ bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya pūrvaṃ bodhisattvacārikāṃ carata imāni dvādaśa mahāpraṇidhānānyabhūvan | katamāni dvādaśa mahāpraṇidhānāni ? prathamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūtyadāhamanāgate'dhvani anuttarāṃ samyaksaṃbodhimabhisaṃbudhyeyam, tadā mama śarīraprabhayā aprameyāsaṃkhyeyāparimāṇā lokadhātavo bhrājeraṃstapyeran viroceran | yathā cāhaṃ dvātriṃśadbhirmahāpuruṣalakṣaṇaiḥ samanvāgataḥ, aśītibhiścānuvyañjanairalaṃkṛtadehaḥ, tathaiva sarvasattvā bhaveyuḥ || (dvitīyaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate'dhvani anuttarāṃ samyaksaṃbodhimabhisaṃbudhyeyam, tadā bodhiprāptasya ca me kāyaḥ anarghavaidūryamaṇiriva antarbahiratyantapariśuddho vimalaprabhāsaṃpannaḥ syāt | vipulakāyastadupamena śriyā tejasā ca pratyupasthitaḥ syāt | tasyāṃśujālāni raviśaśikarānatikrameyuḥ te ca ye kecit sattvā lokadhātau jātāśca, ye cāpi puruṣāḥ, te tamisrāyāṃ ratrāvandhakāre nānādiśaṃ gaccheyuḥ | sarvadikṣu mama ābhayāṃ spṛṣṭāḥ kuśalāni ca) karmāṇi kurvīran || tṛtīyaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate------tadā bodhiprātptasya ca me ye sattvā aprameyaprajñopāyabalādhānena aparimāṇasya sattvadhātorakṣayāyopabhogāya paribhogāya syuḥ | kasyaci(t) sattvasya kenacid vaikalyaṃ na syāt || caturthaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate --- tadā bodhiprāpto'haṃ ye kumārgapratipannāḥ sattvāḥ śrāvakamārgapratipannāḥ pratyekabuddhamārgapratipannāśca, te sattvā anuttare bodhimārge mahāyāne niyojayeran || pañcamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate --- tadā bodhiprāptasya ca me ye sattvā mama śāsane brahmacaryaṃ careyuḥ, te sarve akhaṇḍaśīlāḥ syuḥ susaṃvṛtāḥ | mā ca kasyaci(t) śīlavipannasya mama nāmadheyaṃ śrutvā kvacid durgatigamanaṃ syāt || ṣaṣṭhaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate --- tadā bodhiprāptasya ca me ye sattvā hīnakāyā vikalendriyā durvarṇā jaḍaiḍamūkā laṃgāḥ kubjāḥ śvitrāḥ kuṇḍā andhā badhirā unmattā ye cānye śarīrasthavyādhayaḥ, te mama nāmadheyaṃ śrutvā sarve sakalendriyāḥ suparipūrṇagātrā bhaveyuḥ || saptamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate --- tadā bodhiprāptasya ca me ye nānāvyādhiparipīḍitāḥ sattvā atrāṇā aśaraṇā bhaiṣajyopakaraṇavirahitā anāthā daridrā duḥkhitāḥ, sace(t) teṣāṃ mama nāmadheyaṃ karṇapuṭe nipatet, teṣāṃ sarvavyādhayaḥ praśameyuḥ, nīrogāśca nirupadravāśca te syuryāva bodhiparyavasānam || aṣṭamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate --- tadā yaḥ kaścinmātṛgrāmo nānāśtrīdoṣaśataiḥ saṃlkiṣṭaṃ strībhāvaṃ vijugupsitaṃ mātṛgrāmayoniṃ ca parimoktukāmo mama nāmadheyaṃ dhārayet, tasya mātṛgrāmasya na strībhāvo bhavet yāva bodhiparyavasānam || navamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate --- tadā bodhiprāpte'haṃ sarvasattvān mārapāśabandhanabaddhān nānādṛṣṭigahanasaṃkaṭaprāptān sarvamārapāśadṛṣṭigatibhyo vinivartya samyagdṛṣṭau niyojya ānupūrvyeṇa bodhisattvacārikāṃ saṃdarśayeyam || daśamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūta--yadāhamanāgate--- tadā bodhiprāptasya ca me ye kecit sattvā rājādhibhayabhītāḥ, ye vā bandhanabaddhāvaruddhāḥ vadhārhā anekamāyābhirupadrutā vimānitāśca kāyikavācikacaitasikaduḥkhairabhyāhatāḥ, te mama nāmadheyasya śravaṇena madīyena puṇyānubhāvena ca sarvabhayopadravebhyaḥ parimucyeran || ekādaśamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūta-yadāhamanāgate --- tadā bodhiprāptasya ca me ye sattvāḥ kṣudhāgninā prajvalitāḥ āhārapānaparyeṣṭyabhiyuktāḥ tannidānaṃ pāpaṃ kurvanti, sace(t) te mam nāmadheyaṃ dhārayeyuḥ, ahaṃ teṣāṃ varṇagandharasopetena āhāreṇa śarīraṃ saṃtarpayeyam || dvādaśamaṃ tasya mahāpraṇidhānamabhūt-yadāhamanāgate--- tadā bodhiprāptasya ca me ye kecit sattvā vasanavirahitā daridrāḥ śītoṣṇadaṃśamaśakrairupadrutā rātriṃdivaṃ duḥkhamanubhavanti, sace(t) te mama nāmadheyeṃ dhārayeyuḥ, ahaṃ teṣāṃ ca vastraparibhogamupasaṃhareyam, nānāraṅgai raktāṃśca kāmānupanāmayeyam, vividhaiśca ratnābharaṇagandhamālyavilepanavādyatūryatā lāvacaraiḥ sarvasattvānāṃ sarvābhiprāyān paripūrayeyam || imāni dvādaśa mahāpraṇidhānāni mañjuśrīḥ bhagavān bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhastathāgato'rhan samyaksaṃbuddhaḥ pūrvaṃ bodhicārikāṃ caran kṛtavān ||
tasya khalu punarmañjuśrīḥ bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya yat praṇidhānaṃ yacca buddhakṣetraguṇavyūhaṃ tanna śakyaṃ kalpena vā kalpāvaśeṣeṇa vā kṣapayitum | suviśuddhaṃ tad buddhakṣetraṃ vyapagataśilāśarkarakaṭhalyamapagatakāmado amapagatāpāyaduḥkhaśabdamapagatamātṛgrām am | vaidūryamayī ca sā mahāpṛthivī kuḍyaprākāraprāsādatoraṇagavākṣajālani ryūhasaptaratnamayī, yadṛśī sukhāvatī lokadhātustādṛśī | tatra vaidūryanirbhāsāyāṃ lokadhātau dvau bodhisattvau mahāsattvau teṣāmaprameyāṇāmasaṃkhyeyānāṃ bodhisattvānāṃ mahāsattvānāṃ pramukhau, ekakaḥ sūryavairocano nāma, dvitīyaścandravairocanaḥ, yau tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya saddharmakośaṃ dhārayataḥ | tasmāt tarhi mañjuśrīḥ śrāddhena kulaputreṇa vā kuladuhitrā vā tatra buddhakṣetropapattaye praṇidhānaṃ karaṇīyam ||
punaraparaṃ bhagavān mañjuśriyaṃ kumārabhūtamāmantrayate sma-santi mañjuśrīḥ pṛthagjanāḥ sattvāḥ, ye na jānanti kuśalākuśalaṃ karma | te lobhābhibhūtā ajānanto dānaṃ dānasya ca mahāvipākam, bālāgramūrkhāḥ śraddhendriyavikalā dhanasaṃcayakṣaṇābhiyuktāḥ | na ca dānasaṃvibhāge teṣāṃ cittaṃ kramate | dānakāle upasthite svaśarīramaṃsacchedane iva vā manaso (duḥkhaṃ) bhavati | aneke ca sattvāḥ ye svayameva na paribhuñjanti, prāgeva mātāpitṛbhāryāduhitṝṇāṃ dāsyanti, prāgeva dāsadāsīkarmakarāṇām, prāgevānyeṣāṃ yācakānām, te tādṛśāḥ sattvā itaścyutvā pretaloke upapatsyante tiryagyonau vā | yaiḥ pūrvaṃ manuṣyabhūtaiḥ śrutaṃ bhaviṣyati tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyam, tatra teṣāṃ yamalokasthitānāṃ tiryagyonisthitānāṃ vā tasya tathāgatasya nāma su(saṃ?) mukhībhaviṣyati | saha smaraṇamātreṇa ataścyutvā punarapi manuṣyaloke upapatsyante, jātismarāśca bhaviṣyanti | te te durgatibhayabhītā na bhūyaḥ kāmaguṇebhirarthikā bhaviṣyanti, dānābhiratāśca bhaviṣyanti dānasya ca varṇavādinaḥ | sarvamapi parityāgenānupūrveṇa karacaraṇaśīrṣanayanaṃ ca māṃsaśoṇitaṃ (ca) yācakānāmanupradāsyanti, prāgeva anyaṃ dhanaskandham ||
punaraparaṃ mañjuśrīḥ santi sattvāḥ ye tathāgatānuddiśya śikṣāpadāni dhārayanti, te śīlavipattimāpadyante, dṛṣṭivipattimācāravipattiṃ vā kadācidāpadyante | śīlavipannā ye punaḥ śīlavanto bhavanti, śīlaṃ rakṣanti, na punarbahuśrutaṃ paryeṣyanti, na ca tathāgatabhāṣitānāṃ gambhīramarthamājānanti| ye ca punarbuhuśrutāḥ, te ādhimānikā bhaviṣyanti mānastabdhāḥ, pareṣāmīrṣyāparāyaṇāḥ saddharmamavamanyante pratikṣipanti | mārapakṣikāste tādṛśā mohapuruṣāḥ svayaṃ kumārgapratipannāḥ | anyāni cānekāni sattvakoṭiniyutaśatasahasrāṇi mahāprapāte prapātayanti | teṣāmevaṃrūpāṇāṃ sattvānāṃ bhūyiṣṭhena narakavāsagatirbhaviṣyati | tatra yaistasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyaṃ śrutaṃ bhaviṣyanti, teṣāṃ tatra narake sthitānāṃ buddhānubhāvena tasya tathāgatasya nāmadheyaṃ sumukhībhaviṣyati | te tataścyutvā punarapi manuṣyaloke upapatsyante samyagdṛṣṭisaṃpannā vīryavantaḥ kalyāṇāśayāḥ | te gṛhānutsṛjya tathāgataśāsane pravrajitvā ānupūrveṇa bodhisattvacārikāṃ paripūrayiṣyanti ||
punaraparaṃ mañjuśrīḥ santi sattvāḥ ye ātmano varṇaṃ bhāṣante matsariṇaḥ, pareṣāmavarṇamuccārayanti | ātmotkarṣakaparapaṃsakāḥ sattvāḥ parasparasatkṛtvāḥ tryapāyeṣu bahūni varṣasahasrāṇi duḥkhamanubhaviṣyanti | te anekavarṣasahasrāṇāmatyayena tataścyutvā gavāśvoṣṭragardabhādiṣu tiryagyoniṣu upapadyante | kaśādaṇḍaprahāreṇa tāḍitāḥ kṣuttarṣapīḍitaśarīrā mahāntaṃ bhāraṃ vahamānā mārgaṃ gacchanti | yadi kadācit manuṣyajanmapratilābhaṃ pratilapsyante, te nityakālaṃ nīcakuleṣu upapatsyante, dāsatve ca paravaśagatā bhaviṣyanti | yaiḥ pūrvaṃ manuṣyabhūtaistasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyaṃ śrutaṃ bhaviṣyati, te tena kuśalamūlena sarvaduḥkhebhyaḥ parimokṣyante, tīkṣṇendriyāśca bhaviṣyanti paṇḍitā vyaktā meghāvinaśca | kuśalaparyeṣṭyabhiyuktā nityaṃ ca kalyāṇamitrasamavadhānaṃ lapsyante, mārapāśamucchidya avidyāṇḍakośaṃ bhindanti, kleśanadīmucchoṣayanti, jātijarāvyādhimaraṇabhayaśokaparidevaduḥkh adaurmanasyopāyāsebhyaḥ parimucyanti ||
punaraparaṃ mañjuśrīḥ santi sattvāḥ ye paiśunyābhiratāḥ sattvānāṃ parasparaṃ kalahavigrahavivādān kārāpayanti | te parasparaṃ vigrahacittāḥ sattvā nānāvidhamakuśalamabhisaṃskurvanti kāyena vācā manasā, anyonyamahitakāmā nityaṃ parasparamanarthāya parākrāmanti | te ca vanadevatāmāvāhayanti vṛkṣadevatāṃ giridevatāṃ ca | śmaśāneṣu pṛthag bhūtānāvāhayanti | tiryagyonigatāṃśca prāṇino jīvitād vyavaropayanti | māṃsarudhirabhakṣān yakṣarākṣasān pūjayanti | tasya śatrornāma vā śarīrapratimāṃ vā kṛtvā tatra ghoravidyāṃ sādhayanti kākhordavetālānuprayogeṇa jīvitāntarāyaṃ vā śarīravināśaṃ vā kartukāmāḥ | yaiḥ punastasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyaṃ śrutaṃ bhaviṣyati, teṣāṃ na śakyaṃ kenāntarāyaṃ kartum | sarve ca te parasparaṃ maitracittā hitacittā avyāpannacittāśca viharanti svakasvakena parigraheṇa saṃtuṣṭāḥ ||
punaraparaṃ mañjuśrīḥ etāścatasraḥ parṣado bhikṣubhikṣuṇyupāsakopāsikāḥ, ye cānye śrāddhāḥ kulaputrā vā kuladuhitaro vā āryāṣṭāṅgaiḥ samanvāgatā upavāsamupavasanti, ekavārṣikaṃ vā traimāsikaṃ vā śikṣāpadaṃ dhārayiṣyanti, yeṣāmevaṃpraṇidhānamevamabhiprāyam-anena vayaṃ kuśalamūlena paścimāyāṃ diśi sukhāvatyāṃ lokadhātau upapadyema yatrāmitāyustathāgataḥ | yaiḥ punastasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyaṃ śrutaṃ bhaviṣyati, teṣāṃ maraṇakālasamaye aṣṭau bodhisattvā ṛddhyāgatā upadarśayanti, te tatra nānāraṅgeṣu padmeṣūpapādukāḥ prādurbhaviṣyanti | kecid punardevaloke upapadyante | teṣāṃ tatropapannānāṃ pūrvakaṃ kuśalamūlaṃ na kṣīyate, na ca durgatigamanaṃ bhaviṣyati | te tataścyutvā iha manuṣyaloke upapatsyante | rājāno bhaviṣyanti caturdvīpeśvarāścakravartinaḥ | te anekāni sattvakoṭīniyutaśatasahasrāṇi daśasu kuśaleṣu karmapatheṣu pratiṣṭhāpayiṣyanti | apare punaḥ kṣatriyamahāśālakuleṣu brāhmaṇamahāśālakuleṣu prabhūtadhanadhānyakośakoṣṭhāgārasamṛdd heṣu ca kuleṣu upapatsyante | te rūpasaṃpannāśca bhaviṣyanti, eśvaryasaṃpannāśca bhaviṣyanti, parivārasaṃpannāśca bhaviṣyanti | yaśca mātṛgrāmaḥ tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyaṃ śrutvā ca udgrahīṣyati, tasya sa eva paścimaḥ strībhāvaḥ pratikāṅkṣitavyaḥ ||
atha khalu mañjuśrīḥ kumārabhūto bhagavantametadavocat-ahaṃ bhagavan paścime kāle paścime samaye teṣāṃ śrāddhānāṃ kulaputrāṇāṃ kuladuhitṝṇāṃ ca tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyaṃ śrāvayiṣyāmi, antaśaḥ svapnāntaramapi buddhanāmakaṃ karṇapuṭeṣu upasaṃhārayiṣyāmi | ye idaṃ sūtraratnaṃ dhārayiṣyanti vācayiṣyanti deśayiṣyanti paryavāpsyanti, parebhyo vistareṇa saṃprakāśayiṣyanti, likhiṣyanti likhāpayiṣyanti, pustakagataṃ vā kṛtvā satkariṣyanti nānāpuṣpadhūpagandhamālyavilepanachatradhvaj apatākābhiḥ, tat pañcaraṅgikavastraiḥ pariveṣṭya śucau pradeśe sthāpayitavyam | yatraiva idaṃ sūtrāntaṃ sthāpitaṃ bhavati, tatra catvāro mahārājānaḥ saparivārāḥ, anyāni ca anekāni ca devakoṭiniyutaśatasahasrāṇi upasaṃkramiṣyanti | tatredaṃ sūtraṃ pracariṣyati | te ca bhagavan idaṃ sūtraratnaṃ prakāśayiṣyanti | tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya pūrvapraṇidhānaviśeṣavistaravibhāgaṃ ca tasya tathāgatasya nāmadheyaṃ dhārayiṣyanti, teṣāṃ nākālamaraṇaṃ bhaviṣyati | na teṣāṃ kenacit śakyamojo'pahartum, hṛtaṃ vā ojaḥ punarapi pratisaṃharati | bhagavānāha- etametad mañjuśrīḥ, evametat, yathā vadasi | yaśca mañjuśrīḥ śrāddhaḥ kulaputro vā kuladuhitā vā tasya tathāgatasya pūjāṃ kartukāmaḥ, tena tasya tathāgatasya pratimā kārāpayitavyā, sapta rātriṃdivamāryāṣṭāṅgamārgasamanvāgat ena upavāsamupavasitavyam | śucinā śucimāhāraṃ kṛtvā śucau pradeśe (nānāpuṣpāṇi saṃstārya nānāgandhapradhūpite nānāvastracchatradhvajapatākāsamalaṃkṛte tasmin pṛthivīpradeśe susnātagātreṇa śucivimalavasanadhāriṇā nirmalacittena akaluṣacittena avyāpādacittena sarvasattveṣu maitracittena (upekṣācittena) sarvasattvānāmantike samacittena bhavitavyam | nānātūryasaṃgītipravāditena sā tathāgatapratimā pradakṣiṇīkartavyā tasya tathāgatasya pūrṇapraṇidhānāni manasi kartavyāni | idaṃ sūtraṃ pravartayitavyam | yaṃ cetayati, yaṃ prārthayati, taṃ sarvābhiprāyaṃ paripūrayati | yadi dirghamāyuḥ kāmayate, dirghāyuṣko bhavati | yadi bhogaṃ prārthayate, bhogasamṛddho bhavati | yadi aiśvaryamabhiprārthayate, tadalpakṛcchreṇa prāpnoti | yadi putrābhilāṣī bhavati, putraṃ pratilabhate | ye iha pāpakaṃ svapnaṃ paśyanti, yatra vāyasaḥ sthito bhavati durnimittaṃ vā, yatra amaṅgalaśataṃ vā sthitaṃ bhavati, taistasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya pūjā kartavyā | sarvaduḥsvapnadurnimittāmāṅgalyāśca bhāvāḥ praśamiṣyanti | yeṣāmagryudakaviṣaśasrapratāpacaṇḍahast isiṃhavyāghraṛkṣatarakṣudvīpikāśīvi avṛścikaśatapadadaṃśamaśakādibhayaṃ bhavati, taistasya tathāgatasya pūjā kartavyā | te sarvabhayebhyaḥ parimokṣyante | yeṣāṃ corabhayaṃ taskarabhayam, taistasya tathāgatasya pūjā kartavyā ||
punaraparaṃ mañjuśrīḥ ye śrāddhāḥ kulaputrā va kuladuhitaro vā ye yāvajjīvaṃ triśaraṇamupagṛhṇanti, ananyadevatāśca bhavanti, ye pañca śikṣāpadāni dhārayanti, ye ca bodhisattvasaṃvaraṃ caturvaraśikṣāpadaśataṃ dhārayanti, ye punarapiraṃ niṣkrāntagṛhavāsā bhikṣavaḥ, pañcādhike dve śikṣāpadaśate dhārayanti, yā bhikṣuṇyaḥ pañcaśataśikṣāpadāni dhārayanti, ye ca yathāparigṛhītācchisāsaṃvarādanyatarā cchikṣāpadāt bhraṣṭā bhavanti saced durgatibhayabhītāḥ, tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyaṃ dhārayeyuḥ, na bhūyasteṣāṃ tryapāyagamanaduḥkhaṃ pratikāṅkṣitavyam | yaśca mātṛgrāmaḥ prasavanakāle tīvrāṃ duḥkhāṃ kharāṃ kaṭukāṃ vedanāṃ vedayati, yā tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyamanusmaret, pūjāṃ ca kuryāt, sā sukhaṃ ca prasūyate, sarvāṅgaparipūrṇaṃ putraṃ (ca) janayiṣyati abhirūpaḥ prāsādiko darśanīyastīkṣṇendriyo buddhimān | sa ārogyasvalpābādho bhaviṣyati, na ca śakyate amanuṣyaistasya ojo'pahartum ||
atha khalu bhagavānāyuṣmantamānandamāmantrayate sma-śraddadhāsi tvamānanda pattīyasi yadahaṃ tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasyārhataḥ samyaksaṃbuddhasya guṇān varṇayiṣyāmi ? athavā te kāṅkṣā vā vimatirvā vicikitsā vā atra gambhīre buddhagocare ? athāyuṣmānānando bhagavantametadavocat-na me bhadanta bhagavan atra kāṅkṣā vā vimatirvā vicikitsā vā tathāgatabhāṣiteṣu sūtrānteṣu |tat kasya hetoḥ ? nāsti tathāgatānāmapariśuddhakāyavāṅbhanaḥsamu dācāratā | imau bhagavan candrasūryau evaṃ maharddhikau evaṃ mahānubhāvau pṛthivyāṃ prapatetām, sa sumerurvā parvatarājaḥ sthānāccalet, na tu buddhānāṃ vacanamanyathā bhavet | kiṃ tu bhadanta santi sattvāḥ śraddhendriyavikalāḥ | idaṃ buddhagocaraṃ śrutvāṃ evaṃ vakṣyantikathametannāmadheyasmaraṇamātreṇa tasya tathāgatasya tāvanto guṇānuśaṃsā bhavanti ? te na śraddadhanti na pattīyanti, pratikṣipanti| teṣāṃ dīrgharātramanarthāya na hitāya na sukhāya vinipātāy bhaviṣyati | bhagavānāha-asthānamānanda anavakāśaḥ, yena tasya tathāgatasya nāmadheyaṃ śrutam, tasya sattvasya durgatyapāyagamanaṃ bhavet, nedaṃ sthānaṃ vidyate | duḥśraddhānīyaṃ ca ānanda buddhānāṃ buddhagocaram | yat tvamānanda śraddadhāsi pattīyasi, tathāgatasyaiṣonubhāvo draṣṭavyaḥ | abhūmiratra sarvaśrāvakapratyekabuddhānāṃ sthāpayitvā ekajātipratibaddhān bodhisattvān mahāsattvāniti | durlabhaḥ ānanda manuṣyapratilābhaḥ, durlabhaṃ triratne śraddhāgauravam, sudurlabhaṃ tathāgatasya nāmadheyaśravaṇam | tasya bhagavatastathāgatasya bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya ānanda bodhisattvacaryāma(ryā a) pramāṇam, upāyakauśalyamapyapramāṇam, apramāṇaṃ cāsya praṇidhānaviśeṣavistaram | ākāṅkṣamāṇo'haṃ tasya tathāgatasya kalpaṃ vā kalpāvaśeṣaṃ vā bodhisattvacārikāyāṃ vistaravibhaṅgaṃ nirdiśeyam | kṣīyeta ānanda alpam, na tveva śakyaṃ tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya pūrvapraṇidhānaviśeṣavistarāntamadhigantum ||
tena khalu punaḥ samayena tasyāmeva parṣadi trāṇamukto nāma bodhisattvo mahāsattvaḥ saṃnipatito'bhūt saṃniṣaṇṇaḥ | utthāyāsanādekāṃsamuttarāsaṅgaṃ kṛtvā dakṣiṇaṃ jānumaṇḍalaṃ pṛthivyāṃ pratiṣṭhāpya yena bhagavāṃstenāñjaliṃ praṇamya bhagavantametadavocat-bhaviṣyanti bhadanta bhagavan sattvāḥ paścime kāle paścime samaye nānāvyādhiparipīḍitā dīrghavyādhinā (kṣīṇagātrāḥ) kṣuttarṣābhyāṃ śuṣkakaṇṭhoṣṭhā maraṇābhimukhā rorudyamānebhirmitrajñātisālohitaiḥ parivāritā andhakārāṃ diśaṃ paśyanto yamapuruṣairākarṣyamāṇāśca | tasya kalevare mañcaśayite vijñānaṃ yamasya dharmarājasyāgratāmupanīyate | yacca tasya sattvasya sahajānubaddhameva yatkiṃcit tena puruṣeṇa kuśalamakuśalaṃ vā kṛtaṃ bhavati, tat sarvaṃ sulikhitaṃ kṛtvā yamasya dharmarājasya upanāmyate | tadā yamo'pi dharmarājastaṃ pṛcchati, gaṇayati yathākṛtaṃ cāsya kuśalamakuśalaṃ vā tathājñāmājñāpayati | tatra ye te mitrajñātisālohitāstasyāturasyārthāya taṃ bhagavantaṃ bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhaṃ tathāgataṃ śaraṇaṃ gaccheyuḥ, tasya ca tathāgatasya pūjāṃ kuryuḥ, sthānametadvidyate yat tasya tadvijñānaṃ punarapi pratinivarteta, svapnāntaragata ivātmānaṃ saṃjānīte | yadi vā saptame divase yadi vā (ekaviṃśatime) divase yadi vā pañcatriṃśatime divase yadi vā ekonapañcāśatime divase tasya vijñānaṃ punarapi nivarteta, smṛtimupalabheta | tasya kuśalamakuśalaṃ vā karmavipākaṃ svayameva pratyakṣaṃ bhavati | jñātvā sa jīvitahetau na kadāpi pāpamakuśalaṃ karma kariṣyati | tasmācchrāddhena kulaputreṇa vā kuladuhitā vā tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya pūjā kartavyā ||
athāyuṣmānānandastrāṇamuktaṃ nāma bodhisattvametadavocat-kathaṃ kulaputra tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya pūjā kartavyā ? trāṇamukto bodhisattva āha-ye bhadanta ānanda mahato vyādhitaḥ parimocitukāmāḥ, taistasyāturasyārthāya sapta divasāni āryāṣṭāṅgasamanvāgatamupavāsamupavasita vyam, bhikṣusaṃghasya ca āhārapānaiḥ sarvopakaraṇairyathāśakti pūjopasthānaṃ kartavyam | bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya nāmadheyaṃ triṣkṛtvā rātryāṃ triṣkṛtvā divase manasi kartavyam | navacatvāriṃśadvāre idaṃ sūtramuccārayitavyam | ekonapañcāśad dīpāḥ prajvālayitavyāḥ | sapta pratimāḥ kartavyā | ekaikayā pratimayā sapta sapta dīpāḥ prajvālayitavyāḥ | ekaiko dīpaḥ śakaṭacakrapramāṇaḥ kartavyaḥ | yadi ekonacatvāriṃśatime divase āloko na kṣīyate, veditavyaṃ sarvasaṃpaditi | pañcaraṅgikāḥ patākāḥ ekonapañcāśadadhikāḥ kartavyāḥ ||
punaraparaṃ bhadanta ānanda yeṣāṃ rājñāṃ kṣatriyāṇāṃ mūrdhābhiṣiktānāmupadravā vā upasargā vā pratyupasthitā bhaveyuḥ, vyādhipīḍā vā svacakrapīḍā vā paracakrapīḍā vā nakṣatrapīḍā vā candragrahasūryagrahapīḍā vā akālavātavṛṣṭipīḍā vā avagrahapīḍā vā samutthitā, amāṅgalyā vā saṃkrāmakavyādhirvā vipad vā samupasthitā, tena rājñā kṣatriyeṇa mūrdhābhiṣiktena sarvasattveṣu maitracittena bhavitavyam, bandhanagatāśca sattvā mocayitavyāḥ | tasya ca bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya yathāpūrvoktapūjā karaṇīyā | tadā tasya rājñaḥ kṣatriyasya mūrdhābhiṣiktasya etena kuśalamūlena ca tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya pūrvapraṇidhānaviśeṣavistareṇa tatra viṣaye kṣemaṃ bhaviṣyati subhikṣam | kālena vātavṛṣṭiśasyasaṃpado bhaviṣyanti, sarve ca viṣayanivāsinaḥ sattvā ārogāḥ sukhitāḥ pramodyabahulāḥ | na ca tatra viṣaye duṣṭayakṣarākṣasabhūtapiśācāḥ sattvānāṃ viheṭhayanti | sarvadurnimittāni ca na paśyanti | tasya ca rājñaḥ kṣatriyasya mūrdhābhiṣiktasya āyurvarṇabalārogyaiśvaryābhivṛddhirbhavi yati |
athāyuṣmānānandastrāṇamuktaṃ bodhisattvamevamavocat-kathaṃ kulaputra parikṣīṇāyuḥ punarevābhivivardhate ? trāṇamukto bodhisattva āha-nanu tvayā bhadanta ānanda tathāgatasyāntikācchrutam-santi akālamaraṇāni | teṣāṃ pratikṣepeṇa mantrauṣadhiprayogā upadiṣṭāḥ | santi sattvā vyādhitāḥ | na ca guruko vyādhiḥ bhaiṣajyopasthāpakavirahitaḥ | yadi vā vaidyā (bhaiṣajyaṃ) kurvanti | idaṃ prathāmamakālamaraṇam | dvitīyamakālamaraṇaṃ yasya rājadaṇḍena kālakriyā | tṛtīyamakālamaraṇaṃ ye'tīva pramattāḥ pramādavihāriṇaḥ, teṣāṃ manuṣyā ojo'paharanti | caturthamakālamaraṇaṃ ye agnidāhena kālaṃ kurvanti | pañcamaṃ cākālamaraṇaṃ ye ca udakena mriyante | ṣaṣṭhakālamaraṇaṃ ye (siṃha) vyāghravyālacaṇḍamṛgamadhyagatā vāsaṃ kalpayanti mriyante ca | saptamamakālamaraṇaṃ ye giritaṭāt prapatanti | aṣṭamamakālamaraṇaṃ ye viṣakākhordavetālānuprayogeṇa mriyante | navamamakālamaraṇaṃ ye kṣuttṛṣopahatā āhārapānamalabhamānā ārtāḥ kālaṃ kurvanti | etāni saṃkṣepato'kālamaraṇāni tathāgateṇa nirdiṣṭāni | anyāni ca aprameyāṇyakālamaraṇāni ||
atha khalu tatra parṣadi dvādaśa mahāyakṣasenāpatayaḥ saṃnipatitā abhūvan yaduta kiṃbhīro nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, vajraśca nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, mekhilo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, antilo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, anilo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, saṇṭhilo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, indalo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, pāyilo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, mahālo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, cidālo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, caundhulo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ, vikalo nāma mahāyakṣasenāpatiḥ | ete dvādaśa mahāyakṣasenāpatayaḥ ekaikānucaraparivāritā ekakaṇṭhena bhagavantamevamāhuḥ-śrutamasmābhiśra bhagavatā buddhānubhāvena tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya nāmadheyam | na bhūyo'smākaṃ durgatibhayam | te vayaṃ sahitāḥ samagrā yāvajjīvaṃ buddhaṃ śaraṇaṃ gacchāmaḥ , dharmaṃ śaraṇaṃ gacchāmaḥ, saṃghaṃ śaraṇaṃ gacchāmaḥ | sarvasattvānāmarthāya hitāya sukhāya autsukyaṃ kariṣyāmaḥ | yo viśeṣeṇa grāme vā nagare vā janapade vā araṇyāyatene vā edaṃ sūtraṃ pracārayiṣyati, yo vā tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya nāmadheyaṃ dhārayiṣyati, pūjopasthānaṃ kariṣyati, tāvat taṃ sattvaṃ rakṣiṣyāmaḥ, paripālayiṣyamaḥ, sarvāmāṅgalyācca parimocayiṣyāmaḥ, sarvaeṣāmāśāṃ paripūrayiṣyāmaḥ | atha khalu bhagavāṃsteṣāṃ yakṣasenāpatīnāṃ sādhukāramadāt-sādhu sādhu mahāyakṣasenāpatayaḥ, yad yūyaṃ tasya bhagavato bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya kṛtajñatāmanusmaramāṇānāṃ sarvasattvānāṃ hitāya pratipannāḥ ||
athāyuṣmānānando bhagavantametadavocat-ko nāmāyaṃ bhagavan dharmaparyāyaḥ ? kathaṃ cainaṃ dhārayāmi ? bhagavānāha-tena hi ānanda dharmaparyāyamidaṃ bhaiṣajyaguruvaidūryaprabhasya tathāgatasya pūrvapraṇidhānaviśeṣavistaramiti dhāraya, dvādaśānāṃ mahāyakṣasenāpatīnāṃ praṇidhānamiti dhāraya ||
idamavocadbhagavāna | āttamanā mañjuśrīḥ kumārabhūtaḥ, āyuṣmāṃśca ānandaḥ, trāṇamukto bodhisattvaḥ, te ca bodhisattvāḥ, te ca mahāśrāvakāḥ, te ca rājāmātyabrāhmaṇagṛhapatayaḥ, sarvāvatī parṣat, sadevamānuṣāsuragandharvaśca loko bhagavato bhāṣitamabhyanandan ||
āryabhaiṣajyaguruvaidūryaprabharājaṃ nāma mahāyānasūtram ||
http://www.dsbcproject.org/canon-text/content/36/283
-
Phật thuyết kinh diệt trừ tối tăm trong mười phương
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật du hóa tại Ca Duy La Vệ cùng với đông đủ chúng đại Tỳ kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị và vô số các Bồ tát, trú dưới gốc cây Ni-câu-loại, nơi tinh xá Thích Thị.
Vào buổi sáng sớm, đức Phật đắp y, ôm bình bát cùng với các quyến thuộc Tỳ-kheo vây quanh, vào thành khất thực.
Bấy giờ có đồng tử thơ ấu dòng họ Thích, tên là Diện Thiện Duyệt, thắng xe tốt đẹp, sáng sớm ra khỏi thành, từ xa trông thấy đức Thế Tôn cùng các Thánh chúng, liền đi thẳng đến chỗ Phật, xuống xe, đi bộ đến, cúi đầu đảnh lễ sát chân Phật, đi quanh Phật ba vòng rồi lui đứng một bên.
Bấy giờ Diện Thiện Duyệt cúi đầu buồn rầu. Phật biết nhưng cố hỏi:
- Đồng tử chắc có việc thưa hỏi nên sáng sớm ra khỏi thành, trong lòng lo buồn, sắc diện rầu rỉ?
Diện Thiện Duyệt bạch Phật:
- Kính bạch Thiên Trung Thiên! Hiện nay song thân của con thân thể không được an hòa, luôn bị phi nhơn ngày đêm quấy nhiễu, ngủ nghỉ không được yên giấc ; vào ra lui tới đều bị bức bách khó chịu. Lại còn bản thân con tuy ngự trị một đất nước to lớn, nhưng gặp sự nguy khốn cùng khổ này, không giúp được gì, tự nghĩ mãi nhưng không biết phải dùng phương kế gì, không biết phải thiết lập những phương tiện gì. Giả sử gặp phải giặc giả oán thù hoặc phi nhơn, yêu quái, gian tà... thì không biết lấy gì để phòng hộ. Cúi xin đức Thế Tôn chỉ dạy cho con dùng phương pháp gì để tùy thời cứu giúp, để cho không còn bị nhiễu hại.
Phật bảo Diện Thiện Duyệt:
- Hãy lắng nghe kỹ, lãnh thọ kỹ, khéo ghi nhớ và hành trì, Ta sẽ vì ông thuyết pháp ủng hộ.
Khi ấy đồng tử thơ ấu họ Thích vâng theo lời dạy và lắng nghe. Phật bảo:
- Phương Đông, cách đây hơn tám ngàn vạn ức na-thuật cõi Phật, có thế giới tên là Bạt Chúng Trần Lao, đức Phật cõi đó hiệu là Đẳng Hành Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nào muốn đi đến phương Đông, trước tiên nên cúi đầu quy y cúng dường Phật ở phương Đông, thì sẽ không còn sợ hãi và chẳng ai còn dám xâm phạm, nhiễu hại. Có ưa thích đi và có sự khởi hành thì chắc chắn sẽ được như nguyện, tâm chí chưa từng rối loạn và như tâm chí đã nghĩ liền được thành tựu.
Khi ấy, Phật thuyết kệ:
- Trước thờ Tối Chánh Giác
Bậc Đại Thánh đẳng hành
Sau đi về phương Đông
Mới được không khiếp sợ.
Phật bảo đồng tử:
- Phương Nam, cách đây hơn mười ức trăm ngàn cõi Phật có thế giới tên là Tiêu Minh Đẳng Yếu Thoát, đức Phật cõi đó hiệu là Sơ Phát Tâm Niệm Ly Khủng Úy Quy Siêu Thủ Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác, hiện đang thuyết pháp. Người nào muốn đi đến phương Nam, nên từ xa cúi đầu quy mạng đức Phật kia rồi mới khởi sự ra đi, một lòng nhớ nghĩ, ý không lìa Phật thì không còn sợ hãi, không gặp hoạn nạn.
Khi ấy, Phật thuyết kệ:
- Lìa xa các tưởng rồi
Đồng tử tu như vậy
Nếu đi đến phương Nam
Không còn gặp sợ hãi.
Phật bảo đồng tử:
- Phương Tây, cách đây hằng hà sa cõi Phật, có thế giới tên là Thiện Tuyển Trạch, đức Phật đó hiệu là Kim Cang Bộ Tích Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nào muốn đi đến phương Tây, trước tiên nên giảng thuyết và tư duy về pháp Bổn tịnh, hoàn toàn không còn sở kiến, không khởi, không diệt, thanh tịnh, vắng lặng và trước hết nên cúi đầu đảnh lễ đức Phật cõi đó, nhất tâm quy y rồi mới khởi sự ra đi, thì chắc chắn không còn sợ hãi, không gặp hoạn nạn.
Khi ấy Phật thuyết kệ:
- Các pháp chẳng sanh ra
Và cũng không diệt mất
Người hiểu rõ như thế
Thì không còn sợ hãi.
Phật bảo đồng tử:
- Phương Bắc, cách đây hơn hai vạn cõi Phật có thế giới tên là Giác Biện, Phật hiệu là Bảo Trí Thủ, Như Lai, Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nào muốn đi đến phương Bắc, bắt đầu ngay nơi nhà, cúi đầu đảnh lễ quy y đức Phật kia rồi mới khởi sự ra đi thì chắc chắn không còn sợ hãi và không gặp hoạn nạn.
Khi ấy Phật thuyết kệ:
- Nếu ngay trong nhà ở
Hay mọi nơi cư trú
Muốn đi về phương Bắc
Đều không còn sợ hãi.
Phật bảo đồng tử:
- Phương Đông-bắc, cách đây hơn trăm vạn ức cõi Phật có thế giới tên Trì Sở Niệm, đức Phật cõi đó hiệu là Hoại Ma Mạn Độc Bộ Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Lại Như Lai kia đi đến dưới gốc cây Bồ-đề, vừa mới ngồi, nhất tâm, liền khuyến hóa các ma quyến thuộc và các thiên ma ở thế giới tam thiên đại thiên, đều an lập họ nơi Bất thối chuyển, sẽ thành đạo Chánh chơn Vô thượng. Đây là khi Như Lai đến dưới gốc cây Bồ-đề cảm hóa được. Người nào đi đến phương Đông-bắc, nên từ xa cúi đầu quy y đức Phật kia rồi sau mới đi, thì ngay nơi chỗ ở đạt được an ổn, chắc chắn không còn sự sợ hãi.
Khi ấy Phật thuyết kệ:
- Từ đầu mới phát tâm
Hàng phục được binh ma
Tâm luôn nghĩ đến Phật
Lập tức không khiếp sợ.
Phật bảo đồng tử:
- Phương Đông-nam, cách đây hơn hai hằng hà sa các cõi Phật, có thế giới tên là Thường Chiếu Diệu, đức Phật đó hiệu là Sơ Phát Tâm Bất Thối chuyển Luân Thành Thủ Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Như Lai đó khi còn làm Bồ-tát thường chỉ dạy mọi người thực hành nghĩa "Bất thối chuyển luân” là: bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định bất lọan, thành tựu trí tuệ. Đây là do Như Lai khi còn làm Bồ-tát cảm hóa được. Người nào đi về phương Đông-nam, trước hết nên cúi đầu, năm vóc gieo sát đất, nhất tâm quy mạng rồi sau mới đi thì không còn sợ hãi .
Khi ấy, Phật thuyết kệ:
- Trước năm vóc đảnh lễ
Rồi sau mới ra đi
Ở nơi muốn đi đến
Không gặp giặc làm hại.
Phật bảo đồng tử:
- Phương Tây-nam, cách đây hơn tám vạn cõi Phật có thế giới tên là Phú Bạch Giao Lộ, đức Phật đó hiệu là Bảo Cái Chiếu Không Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nào đi về phương Tây-nam, trước hết nên cúi đầu đảnh lễ đức Như Lai kia, từ xa đem hoa rải dâng, niệm nơi tướng không, rồi sau mới đi thì không còn sợ hãi .
Khi ấy Phật thuyết kệ:
- Cúng dường Đẳng Chánh Giác
Dùng hoa để dâng cúng
Sử dụng tâm vô tướng
Thì không còn sợ hãi.
Phật bảo Đồng tử:
- Phương Tây-bắc, cách đây hơn sáu hằng hà sa cõi Phật, có thế giới tên là Trụ Thanh Tịnh, đức Phật đó hiệu là Khai Hóa Bồ-tát Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Quốc độ của đức Phật đó thanh tịnh trong sạch, cũng không có ái dục, không có người nữ, xa lìa năm món dục. Người nào đi đến phương Tây-bắc, trước hết nên đảnh lễ đức Phật kia, tự quay về sám hối lỗi lầm, tịnh tu phạm hạnh rồi sau mới ra đi thì không còn sợ hãi.
Khi ấy Phật thuyết kệ:
- Trước phải tu phạm hạnh
Sau mới ra khỏi nhà
An ổn không gặp giặc
Chỗ ở không tai nạn.
Phật bảo đồng tử:
- Phương dưới, cách đây hơn chín mươi hai cai cõi Phật, có thế giới tên là Niệm Vô Đảo, đức Phật đó hiệu là Niệm Sơ Phát Ý Đoạn Nghi Bạt Dục, Như Lai, Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nào khi muốn ngồi, hoặc ban đêm khi nằm, niệm Như Lai kia, cúi đầu quy y, thường dùng niệm từ khắp cứu giúp chúng sanh rồi sau mới ngồi hay nằm thì không còn sợ hãi, nguyện cầu điều gì chắc chắn được kết quả.
Khi ấy Phật thuyết kệ:
- Thường nghĩ khắp chúng sanh
Ngồi thiền hay nằm ngủ
Trong mộng hay thức giấc
Chắc chắn không sợ hãi.
Phật bảo đồng tử:
- Phương trên, cách đây hơn sáu mươi hằng hà sa các cõi Phật, có thế giới tên Ly Chư Khủng Cụ Vô Hữu Xứ Sở, đức Phật đó hiệu là Tịnh Minh Đẳng Siêu Vương, Như Lai, Chí Chơn Đẳng Chánh Giác hiện đang thuyết pháp. Người nào từ chỗ ngồi đứng dậy thường hay đảnh lễ đức Phật kia, quy y cúng dường, thường ôm ấp lòng từ, thương xót chúng sanh rồi sau mới đứng dậy đi thì không còn sợ hãi, tại chỗ đi đến được an lành vui vẻ. Do niệm như vậy nên thường được ủng hộ.
Khi ấy Phật thuyết kệ:
- Thường ôm lòng từ bi
Thương các loài chúng sanh
Do thương xót quần sanh
Nên không còn sợ hãi.
Phật bảo đồng tử:
- Ông nên lãnh thọ kỹ danh hiệu chư Phật này và phụng trì, tư duy, nhớ mãi trong lòng thì chỗ muốn đi đến chắc chắn không gặp nguy khó.
Diện Thiện Duyệt đồng tử họ Thích tiến tới trước Phật, bạch:
- Con đã lãnh thọ, phụng trì danh hiệu của chư Phật này và ôm ấp trong lòng, tư duy, phụng hành. Việc này con luôn luôn ghi nhớ trong lòng. Con thấy khắp mười phương không hề chướng ngại, như vừa rồi Thế Tôn giảng thuyết, truyền dạy kinh điển và danh hiệu chư Phật đều giống như con đã từng được nghe, xét kỹ không khác.
Khi ấy, chúng hội kia đầy đủ trăm ngàn người, nghe Phật giảng thuyết đều từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa y phục, quỳ thẳng bạch Phật:
- Lòng từ rộng lớn của Như Lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác che khắp mới vì chúng con giảng thuyết kinh điển này. Con và tất cả đều được thấy chư Phật trong ngoài thông suốt, không còn tăm tối, giống như Phật đã giảng thuyết không sai khác.
Lúc ấy, tôn giả Xá Lợi Phất tiến tới trước Phật, bạch:
- Các tộc tánh tử này được mắt thanh tịnh, vì lẽ gì họ lại được nhanh chóng nhìn thấy chư Phật không bị trở ngại? Nhờ năng lực công đức mà được như vậy chăng? Hay do oai thần của chư Phật tiếp sức? Hay là do công đức tự huân tập ở kiếp trước đưa đến?
Phật bảo Xá Lợi Tử:
- Đây là do oai thần của Phật và cũng là do công đức từ trước vậy.
Bấy giờ, Phật phóng một luồng ánh sáng lớn chiếu khắp mười phương, đất liền chấn động mạnh, trời rưới hoa thơm, nhạc khí không hầu không đánh tự kêu. Hiền giả A-Nan liền từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa y phục, quỳ thẳng, chấp tay tiến tới trước Phật bạch:
- Kính bạch Thế Tôn! Hôm nay vì lẽ gì Thế Tôn hiện ánh sáng lớn chiếu khắp mọi nơi, đất lại chấn động mạnh và trời rưới hoa thơm?
Phật bảo A-Nan:
- Thầy có thấy đầy cả trăm ngàn người đang chấp tay hướng về trước Phật không?
A-Nan bạch:
- Kính bạch Thế Tôn! Con có thấy.
Phật dạy:
- Trăm ngàn người này là do phước đức đời trước đã từng tạo nên trong vô số kiếp không còn trở lại nẻo ác. Mỗi người lại trải qua hằng hà sa các thế giới làm Chuyển luân Thánh vương, làm chủ bốn thiên hạ. Mỗi một phen làm Thánh vương thường được thấy chư Phật. Do được như vậy nên chí nguyện như ý và sau này ở trong đời sẽ được thành Phật hiệu là Lập Nhãn Thanh Tịnh Như lai Chí Chơn Đẳng Chánh Giác, Minh hạnh thành, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Đạo pháp ngự, Thiên nhơn sư, Phật, Thế Tôn, đều đồng một tên, ở mỗi mỗi cõi khác nhau và đều thành Phật đạo.
Phật vừa thọ ký cho các tộc tánh tử này xong, ngay khi ấy thần đất và thần hư không bỗng nhiên cất tiếng khen ngợi rằng: "Các tộc tánh này công đức vô lượng” . Âm thanh đó thấu suốt đến cõi trời Tứ thiên vương, Đao Lợi thiên, Diệm Ma thiên, Đâu Thuật thiên, Bất Kiêu Nhạo (Lạc?) thiên, Hóa Tự Tại thiên, cho đến ma giới, trên thấu Phạm thiên và A Ca Nị Tra thiên thứ hai mươi bốn đều cùng ca ngợi, tán thán: "Thật khó bì kịp, khó bì kịp! Thật chưa từng có! Nhờ oai đức từ ân của chư Phật Thế Tôn cao vời rực rỡ, đường đường cứu giúp nên mới như vậy. (Các Ngài) mở bày, chỉ dạy, giáo hóa các tộc tánh tử và thọ ký sẽ thành đạo Chánh chơn Vô thượng, được trí tuệ không ngăn ngại, thấy khắp mọi nơi đều thông suốt” .
Diện Thiện Duyệt dòng họ Thích ở trước Phật, bạch:
- Kinh điển này gọi tên là gì và phụng trì như thế nào?
Phật bảo đồng tử:
- Kinh này tên là "Diệt trừ tối tăm trong mười phương” . Vì sao? - Vì người nào nghĩ đến chư Phật trong mười phương và nhất tâm quy y thì trong tâm sáng suốt, như tối thấy được ánh sáng, không còn sợ hãi, cho nên gọi là "Diệt trừ tối tăm trong mười phương” . Nên phụng trì kinh này! Lại còn có tên là "Như Lai khen ngợi” , nên phụng trì! Lại còn tên là "Rõ pháp không tướng” . Lại còn có tên "Không Vô Sở Hữu” . Hãy siêng năng phụng trì!
Phật bảo đồng tử:
- Giả sử có người lãnh thọ kinh điển này rồi, hành trì đọc tụng và giảng thuyết cho người khác đầy đủ hoàn toàn không thiếu sót thì sẽ mau được thành tựu sở nguyện. Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu bà tắc, Ưu bà di thọ trì kinh này và đọc tụng thì hoàn toàn không còn sợ hãi. Nếu đến chỗ quan huyện không bị xâm tổn. Nếu đi giữa giặc giã oán thù không bị nguy hại. Nếu đi trong lửa dữ, lửa dữ liền diệt. Nếu đi trong nước, hoàn toàn không bị chết chìm. Trời, rồng, quỷ thần, A-tu-luân, Ca-lưu-la, Chơn-đà-la, Ma-hưu-lặc, ác thần, ác ma và các chúng quỷ thần, nhơn, phi nhơn khác không dám xúc phạm. Các loài sư tử, hổ lang, mãnh thú, hùng bi không dám đến gần. Ngạ quỷ Võng lượng và quỷ Phản túc, các quỷ Hổn biên không thể nhiễu hại, cũng không có sự sợ hãi. Nếu một mình ở chỗ vắng vẻ, đồng trống, dưới gốc cây, chỗ đất trống, tức là nơi Như Lai tạo lập và đang ủng hộ. Nếu tộc tánh tử, tộc tánh nữ nào lãnh thọ kinh điển này rồi thọ trì đọc tụng, biên chép quyển kinh thì đã từng cúng dường chư Phật quá khứ, trồng các cội công đức và các công đức đã làm sắp hoàn thành.
Bấy giờ Phật bảo hiền giả A-Nan:
- Giả sử có người hiện đang đối diện trước Phật, chí tâm cúng dường các thứ đồ dùng như: y phục, thức ăn, giường nằm và thuốc thang chữa bệnh thì không bằng như có người thọ trì kinh này, biên chép, đọc tụng, chép lên thẻ tre, lên lụa và vì người khác giảng thuyết thì đó là người cúng dường Phật đầy đủ .
Khi ấy, Thiên Đế Thích cùng với vô số các chư thiên đồng đến, mỗi vị mang hoa trời rải cúng dường Phật và bạch Phật:
- Kính bạch Thế Tôn! Chúng con sẽ hộ trì kinh này.
Tứ thiên vương và chư thiên ở cõi trên đều mang hoa hương để cúng dường Phật và đều bạch Phật:
- Kính bạch Thế Tôn! Chúng con sẽ ủng hộ tộc tánh tử, tộc tánh nữ lãnh thọ kinh điển này thọ trì đọc tụng, vì người khác giảng thuyết hoặc biên chép lên thẻ tre, lên lụa. Người thọ trì kinh này thì ngay tại chỗ ở hay đi đến đâu, chúng con cũng đều vây quanh để ủng hộ, khiến cho không có ai có thể rình tìm được lỗi lầm của người đó một cách dễ dàng.
Phật thuyết như vậy xong, trời Đế Thích, Diện Thiện Duyệt đồng tử dòng họ Thích và trời Tứ Thiên vương, quỷ thần, A-tu-luân, nhơn dân thế gian nghe kinh hoan hỷ đảnh lễ và lui ra.
KINH PHẬT THUYẾT
DIỆT TỐI TĂM TRONG MƯỜI PHƯƠNG
Hết
https://www.chuabaidinhninhbinh.vn/p...oi-phuong.html
-
Kinh Sám Hối Lỗi Lầm
Một thuở nọ, Đức Phật ở trên núi Thứu Phong gần thành Vương Xá, cùng với 1.250 vị Bhikṣu [bíc su] và 1.000 vị Bồ-tát.
Lúc bấy giờ vị đệ tử trí tuệ đệ nhất là ngài Thu Lộ Tử, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đi đến ở trước Phật, hai gối quỳ, chắp tay và thưa hỏi Đức Phật rằng:
"Thưa Thế Tôn! Nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào khởi tâm cầu Phật Đạo, nhưng ở đời trước đã làm ác thì họ phải nên sám hối như thế nào?"
Đức Phật bảo:
"Lành thay, lành thay, Thu Lộ Tử! Ông vì lo lắng cho hàng trời người nên mới khéo thưa hỏi như vậy."
❖
Đức Phật bảo:
"Nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào muốn cầu Đạo Ứng Chân, muốn cầu Đạo Độc Giác, hay muốn cầu Phật Đạo, hoặc muốn biết những việc quá khứ cùng vị lai, thì ngày đêm sáu thời, họ hãy thường xuyên tắm gội, súc miệng sạch sẽ, mặc y phục chỉnh tề, chắp tay lễ bái mười phương chư Phật, và thành khẩn sám hối như vầy:
'Từ vô số kiếp cho đến nay, do bởi tham sân si, chẳng biết Phật Pháp Tăng, và chẳng biết thiện ác, nên con đã trót tạo bao nghiệp ác.
Hoặc thân phạm nghiệp ác, ngữ phạm nghiệp ác, hay ý phạm nghiệp ác.
Hoặc khởi tâm muốn hại Phật, hủy báng Kinh Pháp, hay đánh đập chư Tăng.
Hoặc giết bậc Ứng Chân hay giết hại cha mẹ.
Hoặc thân phạm ba nghiệp ác, ngữ phạm bốn nghiệp ác, hay ý phạm ba nghiệp ác.
Hoặc tự mình sát sanh, bảo người sát sanh, hay thấy kẻ khác sát sanh mà vui theo.
Hoặc tự mình trộm cắp, bảo người trộm cắp, hay thấy kẻ khác trộm cắp mà vui theo.
Hoặc tự mình lừa gạt, bảo người lừa gạt, hay thấy kẻ khác lừa gạt mà vui theo.
Hoặc tự mình nói đâm thọc, bảo người nói đâm thọc, hay thấy kẻ khác nói đâm thọc mà vui theo.
Hoặc tự mình mắng chửi, bảo người mắng chửi, hay thấy kẻ khác mắng chửi mà vui theo.
Hoặc tự mình nói dối, bảo người nói dối, hay thấy kẻ khác nói dối mà vui theo.
Hoặc tự mình ganh ghét, bảo người ganh ghét, hay thấy kẻ khác ganh ghét mà vui theo.
Hoặc tự mình tham lam, bảo người tham lam, hay thấy kẻ khác tham lam mà vui theo.
Hoặc tự mình chẳng tin sự thật, bảo người chẳng tin sự thật, hay thấy kẻ khác chẳng tin sự thật mà vui theo.
Hoặc tự mình chẳng tin rằng làm thiện gặp lành, làm ác gặp dữ, hay thấy kẻ khác làm ác mà vui theo.
Hoặc tự mình ăn cắp đồ vật từ chùa tháp hay tài vật của chư Tăng, bảo người ăn cắp, hay thấy kẻ khác ăn cắp mà vui theo.
Hoặc tự mình chiếm lời người khác, bằng cách dùng thùng chứa nhỏ hay thước đo ngắn, hoặc với thùng chứa lớn hay thước đo dài, hoặc thấy kẻ khác chiếm lời mà vui theo.
Hoặc tự mình cố ý trộm cắp, bảo người cố ý trộm cắp, hay thấy kẻ khác cố ý trộm cắp mà vui theo.
Hoặc tự mình tạo tội ác ngỗ nghịch, bảo người tạo tội ác ngỗ nghịch, hay thấy kẻ khác tạo tội ác ngỗ nghịch mà vui theo.
Những nghiệp như vậy, khiến con đã luân hồi trong năm đường. Có lúc đọa địa ngục, có lúc làm ngạ quỷ, có lúc sanh vào chốn bàng sanh, có lúc sanh trong cõi trời hay nhân gian.
Những nghiệp ác đã tạo ở trong năm đường, như là bất hiếu cha mẹ, bất hiếu sư phụ, bất kính bạn tốt, bất kính Đạo Nhân, hay bất kính người lớn tuổi.
Khinh miệt cha mẹ, khinh miệt sư phụ, khinh miệt người cầu Đạo Ứng Chân, hay khinh miệt người cầu Đạo Độc Giác.
Hoặc phỉ báng ganh ghét họ, thấy Phật Đạo nói là sai, thấy đường ác nói là đúng, thấy chánh nói là tà, hay thấy tà nói là chánh.
Con nay xin sám hối tất cả nghiệp ác đã tạo và cầu mong mười phương chư Phật hãy thương xót, khiến con ở đời này và những đời sau sẽ không bao giờ tái phạm các nghiệp tội như thế.
Vì sao con cầu mong mười phương chư Phật hãy thương xót? Bởi chư Phật có thể nhìn xuyên và nghe thấu tâm con. Con không dám ở trước Phật mà dối gạt hay che giấu. Từ nay về sau, con sẽ không bao giờ tái phạm.'"
❖
Phật bảo ngài Thu Lộ Tử:
"Nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào không muốn đọa địa ngục, ngạ quỷ, hay bàng sanh, thì họ cần phải sám hối lỗi lầm và không nên che giấu. Sau khi đã thọ giới, họ không được làm ác nữa.
Nếu không muốn sanh vào chốn biên địa--nơi chẳng có Phật Pháp Tăng, nơi chẳng có lý lẽ, và nơi chẳng có phân biệt thiện ác--thì họ cần phải sám hối lỗi lầm và không nên che giấu.
Nếu không muốn ngu si hay mù điếc câm ngọng, hoặc không muốn sanh vào nhà làm nghề mổ giết, đánh cá, săn bắn, gác ngục, hay gia đình bần cùng, thì họ cần phải sám hối lỗi lầm và không nên che giấu.
Nếu người nữ nào muốn chuyển sanh làm thân nam, thì họ cần phải sám hối lỗi lầm.
Nếu ai muốn đắc Quả Nhập Lưu và không bao giờ còn đọa địa ngục, ngạ quỷ, hay bàng sanh, thì họ cần phải sám hối lỗi lầm.
Nếu ai muốn đắc Quả Nhất Lai và sanh lên trời, hoặc muốn đắc Quả Bất Hoàn và sanh lên 24 cõi trời, hoặc muốn đắc Đạo Ứng Chân và vào tịch diệt, hoặc muốn đắc Đạo Ứng Chân và trụ ở thế gian, hoặc muốn đắc Đạo Độc Giác, hay muốn biết những việc quá khứ cùng vị lai, thì họ cần phải sám hối lỗi lầm và không nên che giấu."
❖
Phật bảo ngài Thu Lộ Tử:
"Ở ba thời mỗi ngày, các thiện nam tử và thiện nữ nhân hãy đảnh lễ chư Phật hiện tại trong mười phương. Đó là bởi mười phương chư Phật đều dùng Chánh Pháp để giáo hóa hết thảy chúng sanh làm thiện, ví như ánh sáng của mặt trời và mặt trăng chiếu soi đến tất cả.
Phật thuyết Kinh giảng Đạo thấm nhuần chúng sanh, ví như trời mưa làm trăm loại hạt và cỏ cây đều tươi tốt.
Phật thuyết Kinh giảng Đạo thấm nhuần chúng sanh, để khiến họ sanh làm vua chúa, sanh lên trời Tứ Thiên Vương và cho đến trời Tam Thập Tam để thọ hưởng vui sướng giàu sang.
Phật cũng khiến cho họ đắc Quả Nhập Lưu, Nhất Lai, Bất Hoàn, hay Đạo Ứng Chân.
Các thiện nam tử và thiện nữ nhân nên thỉnh cầu mười phương chư Phật lắng nghe lời nguyện của họ rằng:
'Hết thảy mọi việc thiện của tất cả hàng trời người và cho đến các loài sâu bọ, như là bố thí, tinh tấn tu Đạo, đọc Kinh trì giới, từ tâm tưởng niệm chúng sanh, làm vô lượng việc lành, cúng dường Bồ-tát và chư Tăng, hay bố thí cho kẻ khốn cùng, và thậm chí khởi lòng thương xót động vật, con đều khuyên họ làm thiện và con cũng xin tùy hỷ.
Những ai đã được chư Phật quá khứ giáo hóa để đạt đến tịch diệt, con đều xin tùy hỷ.
Những ai sẽ được chư Phật vị lai giáo hóa làm thiện, rời xa năm đường ác của sanh tử, cho đến khiến họ đắc Đạo Ứng Chân và Độc Giác, con đều khuyên họ làm thiện và con cũng xin tùy hỷ.
Những ai đang được chư Phật hiện tại ở mười phương giáo hóa làm bố thí, đọc Kinh trì giới, từ mẫn chúng sanh và cho đến các loài sâu bọ, làm cho họ đều thoát khỏi địa ngục, ngạ quỷ, bàng sanh, ngu si bần cùng, và thậm chí khiến họ đắc Quả Nhập Lưu, Nhất Lai, Bất Hoàn, Đạo Ứng Chân, Đạo Độc Giác, hoặc Đạo tịch diệt, con đều khuyên họ làm thiện và con cũng xin tùy hỷ.
Chư Bồ-tát ở quá khứ đã phụng trì và tu hành Bố Thí Độ, Trì Giới Độ, Nhẫn Nhục Độ, Tinh Tấn Độ, Thiền Định Độ, và Diệu Tuệ Độ, con khuyên họ tùy hỷ về sự hành trì Sáu Độ, và con cũng xin tùy hỷ.
Chư Bồ-tát ở vị lai sẽ phụng trì và tu hành Sáu Độ, con khuyên họ tùy hỷ, và con cũng xin tùy hỷ.
Chư Bồ-tát ở hiện tại đang phụng trì và tu hành Sáu Độ, con khuyên họ tùy hỷ, và con cũng xin tùy hỷ.
Hết thảy bao phước đức có được, con xin bố thí đến chúng sanh khắp mười phương--hàng trời người, cha mẹ trong nhiều đời nhiều kiếp, và cho đến các loài sâu bọ với hai chân, bốn chân, hay nhiều chân--khiến họ sẽ thành Phật hoặc đắc Đạo Độc Giác. Sự hồi hướng của con gấp hơn trăm lần, ngàn lần, vạn lần, và ức lần so với việc lấy vàng bạc và vật báu đầy khắp bốn đại thành để làm bố thí.'"
❖
Phật bảo ngài Thu Lộ Tử:
"Ngày đêm sáu thời, nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào lễ bái mười phương chư Phật và nguyện rằng:
'Ngưỡng mong chư Phật hãy lắng nghe lời nguyện của con.
Sau khi thành Phật, giả sử mười phương chư Phật không muốn tuyên giảng Kinh Pháp, con đều thỉnh chư Phật thuyết Pháp cho hàng trời người và cho đến các loài sâu bọ, làm cho họ đều thoát khỏi địa ngục, ngạ quỷ, bàng sanh, ngu si bần cùng, và thậm chí khiến họ đắc Đạo tịch diệt.
Giả sử mười phương chư Phật muốn vào Cứu Cánh Tịch Diệt, con tha thiết thỉnh cầu chư Phật chớ vào Cứu Cánh Tịch Diệt, mà hãy trụ thế để hàng trời người và cho đến các loài sâu bọ được phước lợi, khiến họ đều thoát khỏi địa ngục, ngạ quỷ, và bàng sanh.'"
Phật bảo ngài Thu Lộ Tử:
"Vào thuở xưa lúc vẫn còn là một vị Bồ-tát, ta luôn tha thiết thỉnh cầu chư Phật thuyết Pháp và chớ vào Cứu Cánh Tịch Diệt. Cho nên khi thành Phật, Trì Quốc Thiên Vương và Năng Thiên Đế từ cõi trời hạ xuống, chắp tay đảnh lễ, và tha thiết thỉnh cầu Ta thuyết Pháp cho vô số hàng trời người và chớ vào Cứu Cánh Tịch Diệt."
❖
Phật bảo ngài Thu Lộ Tử:
"Muôn loại chúng sanh như thế, hễ ai làm thiện tất được phước lành, ai làm ác tất gặp tai ương."
Ngài Thu Lộ Tử bạch Phật rằng:
"Bạch Thế Tôn! Nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào muốn cầu Phật Đạo, thì họ phải lập nguyện như thế nào để chứng đắc?"
Đức Phật bảo:
"Ngày đêm sáu thời, nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào lễ bái mười phương chư Phật và nguyện rằng:
'Ngưỡng mong mười phương chư Phật hãy lắng nghe lời nguyện của con.
Hết thảy bao phước đức có được từ vô số kiếp cho đến nay, như là bố thí, thọ trì Kinh Pháp, giữ gìn niệm thiện, hoặc làm lợi ích lành cho Phật Pháp Tăng, người thế gian, hay làm lợi ích lành cho động vật. Hễ ai làm thiện tất được phước lành, ai làm ác tất gặp tai ương. Con nay xin sám hối nghiệp ác đã tạo. Con nguyện đọc Kinh trì giới và chẳng dám hủy phạm, hoặc là thọ giới không gần gũi phụ nữ, thỉnh chư Phật và Bồ-tát làm lợi ích cho chúng sanh, hay tha thiết thỉnh cầu chư Phật chớ vào Cứu Cánh Tịch Diệt.
Hết thảy bao phước đức có được từ khi học Đạo cho đến nay, tất cả đều tụ hội lại và với lòng từ mẫn, con xin bố thí đến chúng sanh khắp mười phương--hàng trời người, cha mẹ trong nhiều đời nhiều kiếp, và cho đến các loài sâu bọ--khiến họ đều được phước đức này. Riêng con chỉ giữ một phần dư nhỏ để giúp con tuyên dương Phật Pháp. Những ai chưa hóa độ, con sẽ hóa độ. Những ai chưa giải thoát, con sẽ khiến giải thoát. Những ai chưa đắc tịch diệt, con sẽ khiến đắc tịch diệt.'"
❖
Phật bảo ngài Thu Lộ Tử:
"Giả sử tất cả nam nữ trong thế gian đều thành bậc Ứng Chân hay Độc Giác, và nếu lại có người cúng dường hết thảy các vị Ứng Chân và Độc Giác kia suốt 1.000 năm, thì phước của họ có nhiều chăng?"
Ngài Thu Lộ Tử thưa rằng:
"Cúng dường cho một vị Ứng Chân hay Độc Giác chỉ một ngày thôi, thì phước đó là vô lượng rồi. Hà huống là cúng dường cho tất cả các vị Ứng Chân và Độc Giác ở thế gian suốt 1.000 năm."
http://ilearnbudha.blogspot.com/2014/04/?m=0
https://daitangkinh.net/?f=Kinh-Sam-Hoi-Loi-Lam
-
PHƯƠNG PHÁP SÁM HỒI LỖI LẦM
* * *
Dưới đây là NGHI THỨC SÁM HỐI ĐƠN GIẢN được biên soạn nhằm giúp mọi người trong nhà dễ nhớ, dễ thực tập, bất cứ ai có mang thân bệnh tật, có nhiều thói hư tật xấu, thân tâm đang vương mang những hậu quả nghiêm trọng do ác nghiệp gây nên từ kiếp này với nhiều đời trước đã tạo ra như:
Thân đau bệnh nặng, bác sĩ cũng phải đành buông tay không chữa trị, thuốc thang không cứu được. Bệnh giết hại phục vụ khoái khẩu mà chẳng tiếc thân mạng sinh vật. Bệnh uống rượu, nghiện ngập, phóng đảng. Bệnh tham lam, bỏn sẻn, không làm việc chỉ biết cờ bạc, cho vay nặng lãi tạo nhiều ác nghiệp, mưu cầu lợi dưỡng công danh làm lợi mình hại người. Bệnh tham sắc tướng, trêu hoa ghẹo nguyệt, trai gái say đắm dục lạc, ngoại tình. Bệnh nóng giận, ác khẩu ưa gây gỗ, mắng rủa nặng lời với mọi người. Bệnh điêu ngoa gian dối, lừa gạt, dùng nói hãm hại người, lưỡi đôi chiều…
Tất cả đều có thể thực tập và hành trì pháp sám hối để từ bỏ và diệt trừ mọi tật xấu này đã từng gây khổ đau người, chỉ làm tổn hại cho mình và gia đình thân tộc.
Vì vậy, mỗi người chúng ta hãy nên thường xuyên lễ lạy Phật và lập nguyện sám hối hàng ngày để chuyển hóa nghiệp chướng các việc làm xấu ác, tội nặng chuyển thành nhẹ, tôi nhẹ sẽ được tiêu trừ trong nhiều đời nhiều kiếp cho đến đời này.
PHƯƠNG PHÁP SÁM HỒI LỖI LẦM
Nên chọn giờ yên tĩnh trong ngày để thực hành pháp sám hối: Giờ tốt nhất là từ 4 giờ đến 7 giờ mỗi buổi sáng. Trước khi làm lễ sám hối nên tắm rửa thân thể sạch sẽ thay y phục mặc áo tràng, thắp ba cây hương thỉnh ba tiếng chuông quỳ gối nói lời phát nguyện.
Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật. (3 lần)
Đệ tử con tên….. pháp danh….. tuổi. sanh….. Ngày….. Tháng….. Năm….
Hôm nay trước bàn thờ trang nghiêm Phật và Ông bà Tổ tiên con xin thành tâm cử hành pháp sám hối. Cầu nguyện các nghiệp xấu ác của con nhiều nhiều đời nhiều kiếp cho đến đời nay, biết và không biết mà con đã tạo đều được tiêu trừ, tâm lành mỗi ngày thêm lớn và xin Tam Bảo chứng minh cho con có đầy đủ nghị lực, trí huệ sáng suốt. Con nguyện sẽ sám hối cả ngày lẫn đêm, niệm nịêm nối liền không dứt. Sám hối cho đến khi nào tâm trí được vắng lặng tịch tĩnh, không còn gì để sám hối. Vì những tội lỗi của con làm gây ra ác nghiệp không sao nhớ hết, cho nên con sẽ còn tiếp tục sám hối ở đời này, đời sau và nhiếu kiếp sau nữa, không bao giờ ngưng nghỉ. Con nguyện nương vào oai đức đại từ đại bi của chư Phật, chư Bồ Tát và tất cả hiền thánh chúng mà con có thể làm điều có lợi lạc cho con và cho hết thảy mọi người, mọi loài và cho những ai đau khổ. Cúi xin mười phương chư Phật, chư Bồ Tát chứng minh cho con.
Nam Mô Pháp Giới Tạng Thân A Di Đà Phật (xướng 3 lần)
Nguyện xong cấm hương lên lư và bắt đầu lạy sám hối, đứng thẳng chấp tay đọc lên những danh hiệu sau đây: Mỗi lần đọc lên 1 hồng danh Phật hoặc Bồ Tát, thì lạy xuống10 lạy thông thả với quán hơi thở đều đặn.
Đệ tử con tên là….. pháp danh…… từ trước đến nay do vì ba nghiệp tham sân si từ thân khẩu ý gây ra hôm nay đệ tử chí thành xin sám hối.
Xướng lên từng danh hiệu.
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Thanh Tịnh Pháp Thân Tỳ Lô Dá Ra Phật (10 lạy).
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Viên Mãn Báo Thân Lô Sá Ra Phật (10 lạy).
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Thiên Bách Ức Hóa Thân Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô A Di Đà Phật (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ Tát (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại Trí Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát (10 lạy)
Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đạo Tràng Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát Ma Ha Tát (8 lạy)
Lạy đủ 108 lạy
* Quỳ xuống đọc lời hồi hướng và phát nguyện:
Sám hối phát thanh dịu,
Tạo công đức vô biên,
Đệ tử xin hồi hướng,
Cho chúng sanh mọi miền,
Pháp môn xin nguyện học,
Ân nghĩa xin nguyện đền,
Phiền não xin nguyện đoạn,
Quả phật xin chứng nên.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT (xướng 3 lần, lạy 3 lạy)
Đứng lên xá 3 xá bốn hướng rồi lui ra.
Mỗi ngày sám hối một lần, trong vòng ba tháng nhất tâm và liên tục ta sẽ cảm nhận được sự mầu nhiệm của Phật pháp, thân tâm ta được an lành, lợi lạc.
Nếu sức khỏe yếu kém không đủ thì giờ để lạy dủ 108 lạy một lần thì mỗi ngày có thể thực tập 2 lần, mỗi lần có thể lạy 54 lạy thay vì 108 lạy nghĩa là khi niệm một danh hiệu Phật hoặc Bồ Tát ta có thể lạy 5 lạy thay vì lạy 10 lạy nếu tuổi lớn thân thể kiệt sức không đủ sức khỏe để lạy thì ngồi trên ghế chấp tay mà thành tâm mà đọc lời sám hối cũng có tác dụng, pháp sám hối quan trọng là thành tâm ăn năn sửa đổi mọi lỗi lầm, tội từ tâm tạo phải tha thiết đem tâm sám hối, tâm này trong sạch không còn phạm các lỗi lầm trước nữa. Tâm chí thành ăn năn tội cũng sẽ từ đó mà tiêu tan, tội tiêu tan rồi thì tâm thần an lạc, nhẹ nhõm, đó là công năng và lợi ích thiết thực của việc sám hối.
Tội tạo ra vô số từ các kiếp trước,
Một kiếp này nhất quyết trả quả cho xong,
Nếu không tội sẽ sinh lời
Chìm trong biển khổ đời đời khó ra,
Sám hối lòng phải thiết tha,
Sửa tâm bồi đức mới là hiền nhân.
KIM SƠN CÕI TỊNH
Kim sơn cõi tịnh trãi ngồn thân
Núi ngũ chân mây biển đợi chờ
Cổ thụ lên ngôi cung quế nguyệt
Đá kình đạp gió quét trời mơ
Bình minh lộ hiện chim hát ca
Không gian nắng ấm rọi Ta Bà
Thời gian hẹn ước về Vô Trụ
Tĩnh tọa bồ đoàn ta với ta
Cõi tịnh ai đào bảo tịch kiêu
Trăng thanh nhã ngọc dáng yêu kiều
Chuông ngân tĩnh mộng dài muôn kiếp
Đạo vàng gói trọn giọt thương yêu
Gác bỏ trần tâm nhẹ cõi lòng
Nợ đời vay trả trả cho xong
Kim Sơn cõi tịnh vui ngày tháng
Tự tại an nhiên bước ngược dòng.
(Sơn Cư)
* * *
http://www.daibi.vn/2012/05/phuong-p...m-hoi-loi-lam/
-
BẠCH-Y THẦN-CHÚ
ĐÁC CHỈ ĐÁ, ÁN DÀ LIỆP PHẠT ĐÁ, DÀ LIỆP PHẠT ĐÁ, DÀ HA PHẠT ĐÁ, LIỆP DÀ PHẠT ĐÁ, LIỆP DÀ PHẠT ĐÁ TÁ HA. Thiên-La Thần, Địa-La Thần、Nhân ly-Nạn, Nạn ly-Thân、Nhất-thiết tai-ương hóa vi-trần; MA-HA BÁT-NHÃ BA-LA-MẬT-ĐA.
http://thegioivohinh.com/diendan/sho...-kiến/page8
http://thegioivohinh.com/diendan/sho...Mẫu-Bản-01
-
TỊNH XÁ LIÊN HOA
Thiền Sư An Lạc Hạnh| Thần Chú ngừa"dịch bệnh"-Phật chú ngừa gió độc
https://youtu.be/R2c_a10LRHo
-
CHÚ HỒNG DANH TOÀN THÀNH ƯỚC NGUYỆN – Holy Name Mantra that Fulfill Wishes
Tụng chung câu đảnh lễ cùng với minh chú danh xưng:
དེ་བཞིན་གཤེགས་པ་ ་འཛིན་རྒྱལ་པོ་ལ་ ྱག་འཚལ་ལོ།
DE ZHIN SHEG PA SA DZIN GYÄL PO LA CHHAG TSHÄL LO
Kính lạy Địa Trì Vương Như Lai
ཏདྱཐཱ། ཨོཾ་དྷ་རེ་དྷ་རེ། དྷ་ར་ནི་བནྡྷེ་སྭ ཧཱ།
TADYATHA / OM DHARE DHARE / DHARANI BÄNDHE SWAAHAA (108x, 54x, hay 21x)
Ai thuộc chú hồng danh này, mọi ước nguyện đều sẽ viên thành
-
A. Duyên Sinh Chú / Thần Chú Duyên Sinh hay Tâm yếu duyên khởi (The Heart of Dependent Arising):
OM YÊ DHARMA HÊTU-PRABHAWA HÊTUN TESHAN
TATHAGATÔ HYA VAĐAT / TESHAN TSA YÔ NIRÔĐHA /
EHWAM-VADI / MAHA-SRAMANAH YÊ SVAHA (x7)
ÔM DÊ ĐẠT-MA HÊ-TU PỜ-RA-BA-VA
HÊ-TUM TÊ-SĂM TA-THA-GA-TÔ HI-DA-VA-ĐẮT
TÊ-SĂM CHA DÔ NI-RÔ-ĐA
Ê-VĂM VA-ĐI MA-HA-SỜ-RA-MA-NẮC SOA-HA ( 7 lần )
ÔM DÊ ĐẠT-MA HÊ-TU, PỜ-RA-BA-VA, HÊ-TUM TÊ-SĂM, TA-THA-GA-TÔ HI-DA-VA-ĐẮT, TÊ-SĂM CHA DÔ NI-RÔ-ĐA, Ê-VĂM VA-ĐI, MA-HA-SỜ-RA-MA-NẮC SOA-HA ( 7 lần )
B. Kim Cang Tự Quyết:
1. Các Nguyên Âm tiếng Phạn (Sanskrit vowels) = ALI:
OM A AA I II U UU RI RII LI LII E AI O AU ANG AH SVAHA (x3)
ÔM, AÀ, IÌ, UÙ, RIRÌ, LILÌ, ÊỀ, ÔỒ, ĂM À, SOAHA ( 3 lần )
2. Các Phụ Âm tiếng Phạn (Sanskrit consonants) = KALI:
OM KA KHA GA GHA NGA / TSA TSHA DZA DZAHA NYA / TrA
ThrA DrA DraHA NrA / TA THA DA DAHA NA / PA PHA BA
BAHA MA / YA RA LA WA / SA SHA KA HA KSHA SVAHA (x3)
ÔM, CAKHA GAGÀ NGA, CHACHÁ GIAGIÀ NHA, TRATRÁ ĐAĐÀNA, TATHÁ ĐAĐÀNA, PAPHÁ BABÀMA, GIARALAVA, SACA SAHA CHA SOAHA ( 3 lần )
=) GIA TRÌ LƯỠI KIM CANG - TỊNH HÓA KHẨU / KIM CANG KHẨU:
ÔM, AÀ, IÌ, UÙ, RIRÌ, LILÌ, ÊỀ, ÔỒ, ĂM À; CAKHA GAGÀ NGA, CHACHÁ GIAGIÀ NHA, TRATRÁ ĐAĐÀNA, TATHÁ ĐAĐÀNA, PAPHÁ BABÀMA, GIARALAVA, SACA SAHA CHA SOAHA ( 3 lần )
http://thegioivohinh.com/diendan/sho...ng-Mã/page161
-
BUDDHARATANAPAṆĀMA
Namo tassa bhagavato arahato sammāsambuddhassa.
Namo tassa bhagavato arahato sammāsambudhassa.
Namo tassa bhagavato arahato sammāsambuddhassa.
Námô tátsá Phágáquátô Áráhátô Sămmasămbútthátsá.
Námô tátsá Phágáquátô Áráhátô Sămmasămbútthátsá.
Námô tátsá Phágáquátô Áráhátô Sămmasămbútthátsá.
LỄ BÁI PHẬT BẢO
Con đem hết lòng thành kính làm lễ Ðức Bhagavā đó.Ngài là bậc Arahăng cao thượng, được chứng quả Chánh Biến Tri, do Ngài tự ngộ, không thầy chỉ dạy. (đọc 3 lần, lạy 1 lạy)
https://chuabuuthang.wordpress.com/2...g-pali-việt/
-
VĂN KHỞI THỈNH ĐỨC DƯỢC SƯ PHẬT
( Trích từ " NHỮNG BÀI KỆ KÍNH LỄ CHƯ PHẬT VÀ BỒ TÁT " của Thánh Tăng Kyabjé Trulshik Rinpoche )
Ngày Cát Tường và Ngày Cúng Tu: Ngày mùng 8 và Ngày 29 âm lịch hàng tháng ( theo Lịch Tây Tạng )
Thukjé künla nyompai chomdendé
Tsentsam thöpé ngen dro dug ngel sel
Dugsum nésel sangyé menkyi la
Baidurya yi ö la chaktsal lo
Chomdendé dézhin shekpa drachompa yang dakpar dzokpai sangyé menkyi la baidurya ö kyi gyalpo la chaktsal lo Chöto kyapsuchio
* Đại Đức THÍCH MINH TÔNG dịch:
Bậc Bạc già phạn ( Bhagavad ) có lòng từ bi coi tất cả như nhau,
Chỉ cần nghe Tôn Hiệu, nỗi khổ ách của cõi ác diệt trừ,
Bệnh khổ tam độc được trừng bỏ, chính giác Dược Sư Phật,
Phệ Lưu Ly Quang giả kính đỉnh lễ!
* Đại Đức THÍCH TRÍ KHÔNG cũng là Dịch Giả GIỚI ĐỊNH TUỆ ( tức Ngawang Lhabsum ) dịch:
Thế Tôn mắt từ nhìn tất cả chúng sinh,
Nghe Thánh danh Ngài tiêu tan khổ ác đạo,
Trừ ba bệnh độc Phật Đà Dược Sư Tôn,
Lưu Ly Quang Vương Như Lai, con đảnh lễ.
Na mô Thế Tôn, Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Giác Viên Mãn, Thiên Nhân Sư, Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Con xin đảnh lễ, con xin cúng dường.
* Bản dịch Việt ngữ của Thanh Liên:
Đấng Thế Tôn có lòng bi mẫn bình đẳng với tất cả chúng sinh,
Chỉ nghe danh hiệu ngài cũng đủ xua tan khổ đau của những cõi thấp,
Đức Phật Dược Sư, Đấng chữa lành bệnh tật của ba độc,
Ánh sáng Xanh Da Trời, con kính lễ ngài!
Thế Tôn, Như Lai, A La Hán, Đức Phật toàn giác, Đấng Chiến Thắng Vinh quang, Đức Phật Dược Sư, Vương quyền của Ánh sáng Xanh Da Trời, con kính lễ và quy y ngài.
http://www.daibi.vn/2012/09/nhung-ba...hat-va-bo-tat/
-
Mantrayana, the vehicle of mantra…
Mantrayana, the vehicle of mantra, is the easy-difficult path. It is easy to perform, but difficult to understand. We can protect (trayati) the mind (manas) at all times, and since the mind is naturally pure, clear, and peaceful, Buddha Nature spontaneously manifests.
When we lack certainty, when our understanding of the path is inadequate, we require more complex and difficult practices. However, all else that we can do has as its objective to separate the mind from adventitious cognitive and affective stains —why not do so directly?
Practice is not something separate from ordinary life. We can recite
{ Refuge mantras upon waking and whenever we feel alone
o namo gurave namo buddhaya namo dharmaya namo sanghaya
o lama chenno lama chenno palden tsawai lama chenno
{ Purification mantras while bathing, washing, cleaning, eliminating, and before resting at night
o om vajrasattva hum
o om vajrasattva samayam anupalaya… (100 syllable mantra)
{ Healing mantras when we take care of the body, and whenever we drink water, apply therapies, or take remedies
o tayatha om bhekandze bhekandze maha-bhekandze radza samudgate so’ha
o om vajrasattva hum
o om tare tuttare ture mama ayur punye jnana pushtim kuru ye so’ha
o om ah hum amideva ayu-siddhi hum
o om namo bhagavate bhaishajya-guru vaidurya-prabha-rajaya tathagataya arhate samyak-sambuddhaya tadyatha om bhaishajye bhaishajye maha-bhaishajya-samudgate svaha
{ Rebirth mantras before meals, and whenever we encounter danger, death, and dying
o om amideva hrih
o om mani peme hum
o namo amitabhaya tathagataya tad-yatha om amritod bhave amrita siddham bhave amrita vikrante amrita vikranta-gamini gagana-kirti-kare so’ha
{ Wisdom mantras whenever we need clarity
o om ah pa ra tsa na dhih
o gate gate paragate…
o om svabhava suddha sarva dharma svabhava suddho’ham
{ Compassion mantras whenever we encounter suffering
o om mani peme hum
o om tare tuttare ture so’ha
{ Faith mantras when we have doubts
o muni muni mahamuni shakyamuniye so’ha
o namo gurave
o om ah hum vajra guru pema siddhi hum
o jonangpa chenno
o om ah guru vajradhara sribhadra vidyadvaja sarva-siddhi hum hum
{ Courage mantras when we feel fear
o om tare tuttare ture so’ha
o om vajrapani hum
{ Bliss mantras when we are sad
o sarva mangalam bhavatu
o om ah hum ho ham ksha
{ Peace mantras when we feel agitated
o om ah hum
o om svasti om
o om shanti shanti shantih
Some day we may realize, as my Lama taught: “all mantras are not one mantra; one mantra is all mantras”. That is, although there is no one universal mantra suitable for all persons, in all times, places, and circumstances, that mantra for which we feel strong affinity, through the blessings of the lineage, can fulfill all purposes for us.
— Tashi Nyima,
https://relaxintoperfection.wordpres...e-of-mantra-2/
-
-
-
KINH TÔ TẤT ĐỊA
https://bdkamerica.org › dow...PDF
download - dBET Alpha PDF Version © 2017
7 thg 8, 1991 — vikate kata vikata katamkate bhagavati vijaye svaha. ... Om amrtodbhava namah svaha. {Om ... anaya hum bhagavan vidyaraja hum phat namah
-