Nguyên văn bởi
danhgiau
Hai người cạnh nhau, mái tóc rối khẽ vương vài sợi lên má anh. Anh và em nhìn trời mưa trong im lặng. Anh buột miệng “ ngày bé anh cũng hay nhìn mưa rơi lắm”. Rồi cả hai lại im lặng. Dường như, mỗi người đang theo đuổi về những kỉ niệm cho riêng mình. Em khẽ lắc lắc cái đầu, anh cười bảo “em có mái tóc ấn tượng quá”. Em liếc mắt ngạc nhiên “khoảng vài tháng em thay một kiểu tóc, nhưng lần này cũng khá ưng, nhất là có người ủng hộ”. Anh khẽ nhìn và cười hiền. Em nhìn đồng hồ, đã 3h, cô cần về ngay để chuẩn bị hành lý, cô sẽ bay, chuyến bay 5h. Anh gọi taxi, và anh quyết định đưa em về.
Ngoài trời vẫn mưa, những hạt mưa hắt vào cửa, dưới con đường vắng và mưa rơi đều, cả hai cùng im lặng. Quái thật, sao có những lúc thiên hạ khoái im lặng thế. Đã im lặng suốt, giờ ngồi trên xe cũng im lặng thế. Anh khẽ lần bàn tay đi tìm bàn tay em. Em khẽ giật mình rụt bàn tay lại một chút rồi để yên trong tay anh. Tim anh đập rộn rã.
Một trong những điều tuyệt vời nhất của tạo hóa, chính là đôi bàn tay của con người. Chưa từng có thiết bị máy móc nào có thể so với bàn tay con người về phương diện linh hoạt. Và không chỉ là cầm nắm, mà còn là truyền tin. Anh cầm lấy tay em, dùng ngón tay trỏ khẽ viết vào lòng bàn tay em ba chữ “hẹn gặp lại”, em cũng viết lại vào tay anh “ chắc chắn rồi”….