Nguyên văn bởi
tritue
Ngồi thiền tịnh ở trong lòng
Tại gia cứ ẩn đơn phòng cũng hay
Không đổi dãng, bề ngoài chi lắm
Mà ở trong ngăn cấm cực đa
Luyện đơn nấu thuốc không già
Tu nơi đô thị thiệt là khó thay
Gặp cảnh khó vì ngày thế mạt
Hởi các chư bồ tát tỳ kheo
Hủy danh trầm lụy bọt bèo
Chí tâm son sắt mà chèo chông gai
Đường thế cuộc càng ngày thêm khổ
Danh vọng chi , là chỗ ba đào
Biển trần cuồn cuộn sóng xao
xuống trần mê muội ai nào biết chi
Du thần chực sẵn thì liệu lấy
Lỡ vướng chân đâu thấy lỡ làm
Lưới trời là chổ hiểm thâm
Sẩy chân một bước xa hầm nghiệp khiên
Cõi ác trược nhân duyên quả kiếp
Chỗ đắm mê đền nghiệp kéo đời
Có gì hạnh phúc con ơi
Tu tầm cảnh lạc, là nơi thanh nhàn
Trần phức tạp lại càng mau hủy
Dại đói nghèo ,khôn lụy kiếp người
Tranh giành cấu xé một thời
Cái thân tứ đại,hủy rồi lại không
Ai trực tỉnh hối lòng biết đạo
Không nợ căn là tháo ách trần
Không buồn không trách hại thân
Không vào tranh cạnh,tánh trần đặng an
Trời mở đạo khai đàn cứu thế
Là phương châm dụng để thoát nàn