Ngưỡng mộ maiyen99 quá đi.mình cũng ở sài gòn, rất mong được diện kiến để xin được maiyen chỉ bảo, giúp đỡ ..... nếu có thể được xin nhắn vào tin nhắn diễn đàn.thank nhiều.
Printable View
Ngưỡng mộ maiyen99 quá đi.mình cũng ở sài gòn, rất mong được diện kiến để xin được maiyen chỉ bảo, giúp đỡ ..... nếu có thể được xin nhắn vào tin nhắn diễn đàn.thank nhiều.
[QUOTE=maiyen099;96637]Lần giúp chị tôi chuyện xây nhà cửa, ngày hôm sau, tự nhiên lên công ty, bị xổ mũi và nhức đầu từ sáng tới chiều. Nghĩ trong đầu, quái, mấy bữa nay thời tiết bình thường, mình cũng khỏe mạnh bình thường, tự nhiên lại bị như vậy. Đến chiều thì hết. Tối, các bạn tôi nói đó là tôi phải trả cho chuyện giúp chị tôi. Mà tôi cũng thuộc diện được ưu ái trả liền tức thời, chứ không phải mắc nợ dai dẳng, hoặc trả qua những chuyện khác mà mình không biết. Và cũng được ưu ái một chút là giúp chị tôi qui ra vật chất cũng được một khoản tiền, mà bệnh có chút xíu. Nhưng mà, khi hiểu rõ hơn về nhân quả, tôi cũng ít giúp người thân của tôi những chuyện đại loại như vậy nữa. Tôi thì chẳng ham hố gì những chuyện đó, mà lạm dụng hoài cũng không hay, giống như kiểu lợi dụng chức vụ quyền hạn làm việc riêng cho mình.
Đến lần giúp chữa bệnh cho chị tôi. Ngày hôm sau, lên công ty, hơi nhức đầu và sốt nhẹ buổi sáng. Lần này có kinh nghiệm, tôi biết mình đang trả cho việc chữa bệnh cho chị. Chiều về đúng là chị tôi bớt bệnh gần như hẳn.
Một lần khác, đến nhà một người bạn của gia đình tôi chơi. Người này cũng có giúp gia đình tôi chuyện này chuyện kia. Đến thì thấy nhà kém phước quá, nghiệp nặng quá. Phần âm và dương lộn xộn. Tôi từ đó giờ chẳng bao giờ can thiệp vào chuyện của người khác. Nhưng mà người ta cũng có giúp gia đình mình, mà thấy cũng tội nghiệp. Nên tự nhiên trong đầu có ý niệm giúp người ta, cũng chỉ vậy thôi. Tôi cũng chả biết các bạn tôi có giúp gia đình đó hay không, chắc là cũng giúp một chút. Những chuyện nhỏ các bạn tôi từ đó đến giờ cũng tùy ý mà hành động sao thấy được thì thôi. Tự nhiên chiều về, cái lưng tôi đau, đến mức ngồi không được, đi thẳng cũng không được. Kéo dài đến 5-6 ngày. Lần này, kinh nghiệm nhiều rồi, tôi biết là mình có giúp cho gia đình đó. Cũng chẳng biết gia đình đó có tốt lên được chút nào không. Nhưng mà lần này thì tôi xin chừa, từ nay về sau phải cẩn thận hơn trong việc giúp đỡ ai đó theo những cách như vậy. Chứ mỗi lần giúp mà bệnh kiểu đó chắc tôi chết sớm.[/QUO
Xin chào,
Hai bài viết đầu tiên của bạn rất tuyệt, tuy nhiên đến bài thứ 3 thì hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ trong cõi vô hình cúng cân đong đo đếm chính xác vậy sao, tại sao bạn không dũng cảm giúp đỡ những người thân của bạn mà lại lo ngại những gì quá xa vời vợi..., nếu có sai sót, xin lượng thứ, thanks
Tôi có 2 câu hỏi:
1) Tôi đang sống ở Mỹ còn mộ ông bà ở VN, làm cách nào đưa hồn các ông bà của tôi sang Mỹ?
Do tôi xem trên các clip video thấy cô Phan Thị Bích Hằng nói hồn nhiều người chết ko biết đường về nhà.
2) Vong hồn người Mỹ, mình nói tiếng Việt khi cúng cô hồn, ko biết họ có hiểu ko?
Mong bác và các bạn của bác trả lời
Các anh chi cho em hỏi , em nằm mơ thấy con trai em chết đuối , như vậy là có điềm gì không ạh ???em cám ơn các anh chị trước .
Chào bạn Brotherdiary,
Đôi khi ông bà bạn đã sang ở bên đó rồi cũng không chừng. Hoặc khi có dịp về Việt Nam bạn làm lễ cúng kiến gì đó xin ông bà qua bên đó với mình. Thủ tục thì tôi không rành lắm, chắc có nhiều người người ta rành. Còn việc cúng cô hồn bên Mỹ, họ vẫn có thể hiểu được ý bạn muốn nói gì. Có gì cần mình giúp, bạn cứ gởi tin nhắn trên diễn đàn hoặc đăng bài ở đây, mình giúp được sẽ cố gắng giúp bạn.
Có lẽ khi về rủ đi theo cho chắc ăn, chứ bây giờ ko biết đã tới Mỹ chưa. Do chỉ cũng giỗ ở Mỹ chứ chưa rủ đi từ Việt Nam.
Hehe. Vậy cũng tiện vì ko phải nói tiếng Mỹ rồi thêm tiếng VN nữa lắm dài dòng...
Cảm ơn bác giàu lòng giúp đở.
Này bác maiyen099, Hình như bác chưa kể thời điểm nào bác bắt đầu nhìn thấy người vô hình, chỉ nghe bác kể lúc đầu đối thoại như cầu cơ. Cô Phan Thị Bích Hằng thì bảo là do chó dại cắn mà ko chết rồi tự nhiên có khả năng nhìn đó.
Chào bạn Brotherdiary,
Cô Bích Hằng trong truyện của cô cũng nói rõ là không phải thấy theo kiểu như mình bằng mắt thường mà là cảm nhận thôi, và giao tiếp cũng theo kiểu những suy nghĩ trong đầu. Lúc đầu cũng là lúc mình thấy được (theo kiểu đó) cho đến bây giờ.
em cần vào môn phái nào mà học bùa chú chủ yếu là phòng thân và giúp đỡ người trừng trị nhưng tên xấu em
Đọc topic về chuyện ăn chay của bạn Nhất Niệm tự nhiên tôi lại nhớ tới quãng thời gian mình ăn chay trước đây. Lúc đó, bước vào thế giới vô hình một thời gian, tự nhiên ăn mặn vào thấy trong người nhờn nhợn, muốn ói. Lúc đầu thì nghĩ chắc là do giun sán, uống thuốc xổ giun vào vẫn vậy. Sau mới phát hiện ra là mọi người muốn mình ăn chay. Mà có ăn chay mới hiểu được nỗi khổ của người ăn chay. Sáng chạy tới quán chay ăn sáng; trưa thì đâu có thời gian ra quán chay ăn, đành ăn mặn với mọi người, nhường thịt cá cho người khác ăn, còn mình ăn nhiều rau bù vào; chiều thì chạy về quán chay ăn. Mà cũng đâu có nhiều quán chay đâu mà đổi qua đổi lại, trong khi tôi lại kén ăn từ nhỏ nên ăn càng ngày càng ngán. Ngán thì ăn ít, mà ăn toàn hàng quán dần dần thấy sức khỏe suy giảm, nhất là sức bền vận động, độ dẻo dai. Tự nhiên sao thấy vận động có tí mà ra nhiều mồ hôi hơn trước, sức bền cũng kém đi. Sau khoảng 6 tháng thì tự nhiên ăn mặn lại được, không cảm thấy buồn ói nữa.
Nhưng mà lúc ăn chay, rõ ràng cảm thấy lợi ích về mặt tâm linh. Cảm nhận rõ nhất là dễ giao tiếp với thế giới vô hình hơn và cảm thấy mệt ít hơn. Sau này thì hình như cơ thể nó được điều chỉnh hay mình quen đi không biết nhưng ăn mặn thì vẫn giao tiếp rất dễ dàng và không thấy chút mệt mỏi gì.
Nhưng mà cách ăn mặn thì vẫn như trước giờ thôi. Ăn thịt cá còn nhiều mùi tanh, hoặc có hình thù, hoặc ăn nhiều quá cũng thấy trong người nhờn nhợn. Nhớ hồi nhỏ ở nhà, mỗi lần nấu thịt cho tôi ăn. Má tôi phải rửa thật kỹ, xong vào nấu qua một lần nước sôi, xong vớt ra, rồi mới cho vào nấu. Má tôi hay chửi tôi, mày cứ ăn kiểu này sau này làm sao ra đường ăn uống được. Nên lúc đầu vô Sài Gòn, đúng là 10 quán tôi ăn được chừng 5 quán. Sau này "lăn lộn giang hồ" thì cũng ăn được nhiều hơn, không ăn đói làm sao. Nhưng mà lâu lâu gặp trúng quán khó ăn quá, còn nhiều mùi thịt cá quá cũng không ăn được.
Nhà tôi thì má tôi 5-6 năm trước tự nhiên cũng không ăn mặn được, ăn vào là ói, thế là chuyển sang ăn chay. Má tôi ăn chay cũng nhẹ nhàng, chẳng phát tâm gì nên ăn uống cũng dễ. Đến bữa cũng ăn chung với mọi người, dọn cùng một mâm, 1-2 món mặn của mọi người, rồi đĩa rau luộc hoặc xào ăn chung chay mặn, rồi chút canh chay của má tôi, với chén xì dầu, vậy thôi. Ăn thì không nhất thiết phải không được chọt đũa qua lại, trừ món nào mặn có mùi quá thì tụi tôi ý tứ trở đầu đũa lại khi gắp rau bên má vậy thôi. Còn không thì cứ gắp qua gắp lại. Vì vậy nên chuyện nấu ăn, ăn uống cũng dễ hơn, đỡ tốn công sức hơn.
Hôm rồi, đi ăn với chị tôi. Chị tôi nói: tự nhiên bữa giờ chị ăn thịt cá vào thấy nhờn nhợn. Ẹt, chắc vậy chị cũng muốn ăn chay rồi đó.
Thật ra, được ăn chay là một diễm phúc, là cái phúc mình có được. Nó giúp mình vừa về sức khỏe, cơ thể,... gì đó. Quan trọng là tâm hồn mình thanh tịnh, tâm mình "chay" hơn. Điều đó giúp mình tạo thêm được nhiều phúc đức cho bản thân và gia đình hơn. Vậy nên, dựa vào cái lý lẽ đó mà luận ra mọi chuyện trong cách thức ăn chay. Đừng cố chấp quá vào một cái gì đó trong việc ăn chay, chẳng hạn như nhiều người tự nhiên người ta lỡ không biết chọt đũa vào một cái, xong bỏ nguyên dĩa thức ăn luôn. Vậy thì hơi quá. Nhiều chuyện khác nữa cũng vậy, cũng từ đó mà suy ra. Chứ cứ ăn chay mà thấy tâm hồn mình không thanh thản hơn, cố chấp hơn, cực đoan hơn,... thì việc ăn chay là vô nghĩa rồi.
bình thường là đạo
trong SG ăn chay còn dễ hơn các vùng miền khác nhiều nhiều lắm maiyen ạ
mà ăn chay ở ngoài nhiều khi cũng ngán vì nhiều dầu mỡ và chất bảo quản
tự nấu thì nhiều khi lười và k tiện
Thấy bạn trango dạo này tiến bộ hơn trước nhiều, vượt qua được một giai đoạn. Nhưng mà đó chỉ là giai đoạn ban đầu, sau này vượt qua được nhiều giai đoạn nữa thì càng tốt. Lúc đó, sẽ làm được nhiều việc có ích cho mọi người hơn. Chứ đôi khi nữa đường gãy gánh, kiểu giống như các nước đang phát triển mà người ta hay nói mắc phải "bẫy thu nhập trung bình", thì thật là đáng tiếc. Đôi khi mình vô tư, kiểu như là tôi sao kệ tôi, nhiều khi cũng có thể coi là có lỗi. Giống như kiểu mình đang sống ở một đất nước châu Phi đang khó khăn, ít người được đi học, mình được đi học hành đàng hoàng, xong phẹt cái mình chạy qua nước ngoài sống, cuộc sống của tôi kệ tôi chứ. Đúng rồi, nhưng mà như vậy thì bình thường quá. Mình phải làm được cái gì to tát hơn chứ. Đúng không nào bạn trango.
ko biết thầy maiyen dạo này còn ăn canh quả me nấu với cứt chuột khô nữa ko vậy , dạo trc tôi nghe thầy kể về món yêu thích này mà tôi cứ thấy nhờn nhợn mãi
mà luôn tiện gặp chị trang ngố ở đây , chợt nhớ tới cái topic tự sướng đêm ngày của chị ở mục dưới kia đi đâu rùi hén , em tính ghé thăm chút mà hổng có thấy
hihi, trango k hiểu ý maiyen lắm. là nói câu bình thường là đạo của trango à. ý trango là k chấp nhặt chuyện chay hay k chay. k trọng người giữ giới, chẳng khinh kẻ phá giới. mình làm mình biết. ý trango là vậy
còn trango thì vẫn còn đi, còn đi. cảm ơn maiyen nha
@Vinh: keke. mod xóa rồi.
dạo này khỏe không MAIYEN ? lâu wa ko gặp.... hihi
Nhiều người hay thắc mắc tại sao thời buổi bây giờ thiên hạ loạn lạc như vậy. Cướp giật, đâm chém, lọc lừa, tao không thích là tao phát triển vũ khí hạt nhân chơi vậy đó, tao thích thì tao xua tàu cá qua đất mày vậy đó, mày làm gì tao. Thời con người mới được sinh ra, thanh bình biết bao, rồi người ta thông minh lên, người ta tìm ra cái này cái kia, thế rồi cũng ôi thôi, đến lúc người ta tìm ra được cái máy tính thì đúng là ôi thôi thật, giọt nước tràn ly, đại họa đến thật rồi. Nó cũng như một cái chong chóng, được quay với tốc độ ngày một nhanh, đến một lúc nào đó, vượt qua giới hạn, nó sẽ bùm thôi. Có lẽ ông trời còn thương nhân loại, không muốn nhân loại sống trong đau khổ thêm nữa, ổng thả xuống cái computer, kiểu như chong chóng quay sắp đứt bóng rồi, ổng phà hơi thổi thêm một cái cho mày gãy gánh luôn, khỏi phải quay nữa cho mệt.
Ngày xưa, ông Phật Thích Ca, vì thương nhân loại lầm than, nên ổng mới từ bỏ tất cả, ra đi tìm đường cứu mọi người. Cho đến tận bây giờ, những người biết suy nghĩ không ai là không biết lời Phật là đúng, không ai là không biết làm đúng như vậy sẽ được hạnh phúc. Vài trăm năm sau, ông Chúa Giê Su thấy vậy chưa đủ đô, giang tay dẫn dắt mọi người đi đến bến bờ hạnh phúc. Và những ai trong đầu có óc đều biết nắm tay Chúa thì sẽ đi đến đâu. Rồi hàng trăm ông bà khác, mà chỉ cần nghe theo chút lời của mấy ổng bả, cũng đủ hạnh phúc xài cả đời. Theo lý thuyết và logic, càng ngày, con người ta càng thông minh hơn, càng có nhiều điều kiện để hiểu rõ mình hơn, hiểu rõ thế giới hơn, người ta càng phải nhận ra dễ dàng hơn những cái chân lý ấy chứ. Ấy vậy mà, cái chuyện ngược lại lại xảy ra. Cái kiểu giống như càng học lên cao lại càng vô học, càng hiểu biết luật lại càng phạm luật. Vậy nên, Phật Thích Ca khi còn sống mới cảm thán mà nói với các đệ tử rằng rồi cũng đến ngày cái đạo này nó lụi tàn, Chúa Giê Su thì cũng nói kiểu như vậy. 2000-3000 năm, liệu có phải là dài ?
Giả sử cái chong chóng thế gian cứ tiếp tục quay theo cái kiểu này, liệu nó sẽ chịu được bao lâu. 20 năm, 50 năm, hay vài trăm năm nữa. Ông Các Mác cũng thông minh lắm nhe, nghĩ ra cái chủ nghĩa cộng sản, thật là lý tưởng, không cần phải bàn cãi. Haizz, nhưng mà khổ nỗi, nhân sâm chưa hẳn chữa được bệnh ho, thuốc tiên chưa hẳn chữa được tâm bệnh. Vậy nên hồi đó, Phật mới đặt hết hi vọng vào ông Phật Di Lặc sau này để làm chủ hội Long Hoa. Chúa Giê Su thì đặt vào ông Thiên Chúa xuống trần sau này để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Kiểu như bây giờ y học chưa phát triển, nhưng người ta đặt hy vọng vài vài năm nữa sẽ tìm ra thuốc trị bệnh aids vậy.
Nhiều người thắc mắc rằng, sao thông tin nó không rõ ràng gì hết vậy, sau những lời tiên tri nó cũng không rõ ràng, làm người này người kia đoán già đoán non, rồi người ta nghĩ ra đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nó không rõ ràng bởi vì chẳng ai có thể biết được nó là cái gì hết. Một thứ gì đó có thể chữa trị tận gốc mọi căn bệnh, có thể dừng ngay lập tức một cái chong chóng đang quay với một tốc độ khủng khiếp mà chẳng có hư hại gì xảy ra. Cái thứ đó, liệu trí tuệ của các bạn có tưởng tượng ra được không. Nó là một tôn giáo mới chăng, hay là một xã hội mới, hay là một lý thuyết mới. Nó chẳng phải là cái gì kiểu như vậy cả. Bởi vì nó kiểu như vậy, liệu nó có hoàn hảo hơn được đạo Phật, đạo Thiên Chúa, hơn được chủ nghĩa cộng sản không. Nếu nó cũng kiểu như vậy, thì năm 4000 cũng sẽ có những người ngồi than vãn những câu như tôi than vãn vầy thôi.
Nhưng chắc chắn một điều có thể nói được. Đó là sẽ có một thứ gì đó, sẽ diễn ra một lúc nào đó, với một con người đặc biệt nào đó. Cái thứ đó nó sẽ làm cho chúng ta không cần phải lọc lừa nhau nữa, chúng ta không cần phải sống giả tạo nữa, chúng ta tất nhiên cũng không cần phải nói "vãi Luyện", "vãi Hà" nữa. Không những chúng ta không cần phải vậy, mà con cháu đời đời kiếp kiếp về sau của chúng ta cũng vậy. Cái thế gian này, nó rất là thông minh, cũng kiểu như cái cơ thể con người ta vậy, nó tự biết tìm ra cách tốt nhất để vượt qua bệnh tật, đau đớn của cơ thể. Cái thế gian này, cũng sẽ đến lúc nó tìm ra cho mình cách tốt nhất để vượt qua mọi thứ với ít công sức nhất, với ít "đau thương" nhất.
Câu hỏi cuối cùng là. Khi nào nó sẽ bắt đầu diễn ra & cái ông đó sẽ như thế nào. Giả sử ngày mai nó diễn ra & cái ông đó ở ngay bên cạnh bạn. Liệu bạn có đủ diễm phúc để nhận ra điều đó hay không (ở đây bỏ qua câu hỏi kiểu như là nhận ra để làm cái gì, có ích lợi gì không). Mở ngoặc đơn để nói thêm rằng cái vé để vào tham dự hội Long Hoa hay được phán vô tội không bao gồm việc phải hiểu cái thứ đó là cái gì hay quen biết cái ông đó. Nó chỉ gồm một thứ duy nhất đó là tâm hồn bạn đủ tốt hòa quyện vào nó.
Nếu ngày mai bắt đầu bán vé hay bắt đầu mở phiên tòa, liệu tâm hồn bạn đã đủ tốt hay chưa?
Vừa hiểu nó là cái gì và tâm thức vừa đủ thì vẫn tốt hơn chứ bạn.
Nhưng mà đúng là cứ hóng hớt xem nó là cái gì đôi khi nó làm mình lo ra hehehe.