à thì ra hôm nay mới biết là saigon-tuan và nico ...hehhhehhheh
nàng nói chàng cười ...
chàng cười nàng nói...
nói chơi thôi nha đừng giận .....
hỏi nhỏ saigon-tuan ( ở bên trang - có phải pháp sư kô) hình của saigon-tuan hả
Printable View
à thì ra hôm nay mới biết là saigon-tuan và nico ...hehhhehhheh
nàng nói chàng cười ...
chàng cười nàng nói...
nói chơi thôi nha đừng giận .....
hỏi nhỏ saigon-tuan ( ở bên trang - có phải pháp sư kô) hình của saigon-tuan hả
Ôi thôi, xin Nico! Nico không phải làm gì đâu, cứ ngày ngày lượn qua quán cho anh chủ quán nhìn thấy một cái là anh chủ quán có đủ năng lượng làm thơ cả ngày rồi! Nico mà thêm cái liếc hay phẩy tay nữa e rằng anh chủ làm thơ lụt cả diễn đàn thì căng lắm ..... :21::21:
@DungLise: hình huynh Tuấn ở trên đó, râu ria lùm xùm chưa cạo đó!
Nguyên văn bởi 470525
1 chè 1 ruợu 1 đàn bà,
3 thứ lăng nhăng nó hại ta
chừa được thứ nào hay thứ ấy
phải chăng chừa rượu với chừa trà
VoDanhKhach
Xưa Kia Ba Thứ Đó Hại Ta
Tịnh Thân Nó Lại Tốt À Nha
Rượu Chính Là Tinh Không Cấu Nhiễm
Mỹ Nữ Là Thần Tuyệt Chẳng Sai
Trà Kia Khí Ấm Tâm Thai
Như Thị Kiến Tính Phật Hoài Tái Sanh.
xưa nay trong đạo chúng sinh.
Huyền cơ nào biết phận mình ra sao ?
Gọi là thưởng thức chút nào,
Chè, rượu ắt cũng như bao nhiêu người.
Cụ tổ cho đên ngày nay,
Duy trì nòi giống đên bây giờ còn.
Nếu ko nối dõi tông đường,
Thập ác là bạn ấy phường bất nhân.
Cho dù mưa sở gió tần.
Đàn bà, trà, rượu có ngần này thôi.
Người ta sống ở trên đời,
trong ba thứ đó mọi người như nhau
Hê hê! Cảm ơn dunglise châm thêm dầu vào lửa tình của ... tui!? (mai mốt châm như vậy nữa nhe, cảm ơn dunglise trước nhiều)
Tui mà giận hả? Chỉ có ai chửi cha ... thời tui mới giận chút xíu (chỉ căm thù thôi) Hê hê, có câu này hay lắm:
Bình tĩnh tự tin không cay cú
Âm thầm chịu đựng trả thù sau ?!!
(Câu này của quân tử đó nhe)
Trích dẫn: Nguyên văn bởi walker
Ôi thôi, xin Nico! Nico không phải làm gì đâu, cứ ngày ngày lượn qua quán cho anh chủ quán nhìn thấy một cái là anh chủ quán có đủ năng lượng làm thơ cả ngày rồi! Nico mà thêm cái liếc hay phẩy tay nữa e rằng anh chủ làm thơ lụt cả diễn đàn thì căng lắm .....
@DungLise: hình huynh Tuấn ở trên đó, râu ria lùm xùm chưa cạo đó!
Nếu nàng có ở quanh đây
Liếc nhìn tay phẩy là tui "sung" rồi
Thơ trào ý lộng lềnh khênh
Để cho huynh ngộp như nơi sóng lừng
Chẳng ngừng ngay được đâu huynh
Sóng thời chỉ lặng khi tui ngưng trào
Cho huynh tạm thấy cao trào
Là khi nàng đến tim tui "ngưng" liền
Walker hay thiệt, làm như huynh đi guốc trong bụng tui vậy, ý gì của tui... huynh cũng biết hết vậy? Huynh đi làm chuyên viên tâm lý là đắt khách lắm nghen! Ý văn của huynh một lần nửa làm tui cười đau ruột luôn đó.
Nguyên văn bởi: VoDanhKhach
Xưa Kia Ba Thứ Đó Hại Ta
Tịnh Thân Nó Lại Tốt À Nha
Rượu Chính Là Tinh Không Cấu Nhiễm
Mỹ Nữ Là Thần Tuyệt Chẳng Sai
Trà Kia Khí Ấm Tâm Thai
Như Thị Kiến Tính Phật Hoài Tái Sanh.
Hôm nay vodanhkhach rảnh rỗi ghé quán làm vài chung rượu nhe, tưởng huynh đang trong mật thất để tu luyện chớ, rất vui khi huynh vodanhkhach nhớ quán ghé thăm.
Ngày xưa ba thứ đó hại ta
Ngày nay thứ đó cũng hay hại người
Tịnh Thân Nó Lại Tốt À Nha
À ha! Tâm quấy hại ngay cho mình
Rượu Chính Là Tinh Không Cấu Nhiễm
Tiên với Thần uống cũng sao đâu
Mỹ Nữ Là Thần Tuyệt Chẳng Sai
Ô kê nhất trí điều này đúng luôn
Trà Kia Khí Ấm Tâm Thai
Vài ly thấm giọng biết bao chuyện đàm
Như Thị Kiến Tính Phật Hoài Tái Sanh
Vãng Sanh Cực Lạc mới mong được nhìn
Biết rằng căn bản như nhau
Có người sa đọa, và người biết ngưng
Ghê thay ba thứ kiếp chung
Chúng sanh biết sợ, nhưng chừa thì không
Đệ mới ứng tác bài thơ này, hổng biết đọc xong rồi sư huynh có cốc đầu đệ hay không nữa:
Một trà, một rượu, một đàn bà
Thế gian thiếu nó, loài người buồn chăng
Phải chi hổng có rượu trà
Đàn bà biến mất, đệ về Tây Thiên
Nico đừng hiểu thế mà oanh cho tui với huynh 470525! Tụi tui có bao giờ nhắc huynh Tuấn mặc cái gì đâu cơ chớ! Tự dưng hôm nay huynh ý mặc đó chớ! Chắc hôm nay tụi tui có chi đó nên huynh ý mặc, chắc gặp người khác huynh ý cởi hết thôi!
Mà Nico tương tình anh chủ quán khổ quá thì nói 1 tiếng nhẹ cho huynh Tuấn cởi ra đi.... :)
@SGTuấn: là Nico có ý bảo huynh cởi đó nhé, đệ không biết gì về vụ quần áo của huynh đâu nhé! :21::21: hahaha
Chỉ còn 1 tòa thiên nhiên
Giáp sắt vứt lại, đệ liền mang đi
Bảo tàng, cầm cố... chi chi
Đệ cứ đem gửi, liền di về nhà
Trên đường đệ sắm bó hoa
Bằng tiền "gửi" giáp, làm quà cho Ni
Thưa: "Chủ quán chẳng có chi,
Tây Thiên núi thẳm, vu vi hàng ngày
Nhờ gửi Ni bó hoa này
Gọi là có chút chia tay, hẹn về"
Huynh đi cứ đi, với bó hoa huynh nhờ đệ gửi cho Ni, thế nào Ni cũng chờ huynh đó..... :21:
Tây Thiên đi khó ... nên về
Về trông quán rượu, sống đời trần gian
Với rằng mình nhớ dung nhan
Ni Cô còn đó tui đi làm gì
Khiếp gì giáp sắt bó thân
Tui xin rộng mở ... lòng tui với người
Sợ người có dám bước vô
Thấy phủ lục tạng, eo ôi ói liền
Thánh hiền sách có mấy câu
Nhìn sâu tâm thật, nhìn đồ đứng xa
Bà ha thế giới của ta
Walker bạn hữu, hiểu ta hết mình
Còn tình còn bạn còn sư
Còn trông quán nhỏ, còn đông bạn hiền
Hổng tiền, hổng chức, hổng khinh
Chỉ mong hí hí, hê hê, hì hì
Vui quá walker nhỉ :ciao:
Này rượu này thơ này bạn hiền
Quán anh gì khác mấy Tây Thiên ?
Tri âm sẻ chia trăm vạn khách
Thế Tôn lai ngự tự bao giờ...:yb663::yb663::yb663:
Mỹ Tửu Khai Hoa Tiếp Cố Nhân
Trà Xanh Khai Diệp Tiếp Hồng Nhân
Mỹ Nữ Tiếp Khách Hùng Bốn Cõi
Quán Này Dẫu Nhỏ Vẫn Thấy Vui :D
Chui vô mật thất làm gì :D , đi giữa hồng trần há chẳng vui sao :D . Chắc phải làm chức tiểu nhị ở đây pha rượu quá , tiện thể len lén uống trộm không ai bít đâu kaka
Hê hê, mỗi lần mà có nicoxuhoadao ghé thăm quán là hồn tui ngây ngất (hổng biết sao lạ vậy) đã vậy bốn câu thơ khen tặng làm hồn tui vút trời mây luôn, nên trong phút chốc đó bỗng "rạo rực" ý thơ văng liền bốn câu như sau:
Hoa Đào nở thắm tỏa cành
Tui mơ là gió thoảng hồn bên hoa
Lung linh giọt nắng bên thềm
Hoa Đào theo gió bay vào lòng tui
Ba má ơi, sư huynh đệ ơi, trời ơi ... năm thì mười thuở, ba lần chín nơi ... sao hôm nay tui mần thơ hay quá, nhân văn hóa, thiên nhiên quá, tình yêu quá, Đài Loan quá, Hồng Công quá ... ??? hê hê ... khùng quá !? (mới có một bài thơ tình yêu ngắn ngủn mà làm thấy ghê). Và đệ nghị huynh walker hổng có bình lựng vụ này nhe, mắc cỡ lắm ... hê hê hê.
Huynh vodanhkhach mà làm tiểu nhị ... hề hề huynh khiến tui bị các lữ khách giang hồ truy sát chắc? Vì cái tội ép một nhân tài như huynh làm tiểu nhị ... thì tui đi Tây Thiên là chắc chắn. Nói chơi với huynh vậy thôi, bài thơ huynh làm hay lắm tui cũng thích mần thơ theo dạng này nhưng hổng rành các câu chữ cổ nên hổng dám rớ vô sợ ... phỏng miệng, hê hê
Vô Danh Khách đến từ đâu
Để người thắc mắc khách gì hổng tên
Bôn ba khắp chốn giang hồ
Để lại ấn tượng Vô Danh Khách hành
Doc tru tien di . Tui la quy le do . He he . Bich dao oi , tuyet ky oi . Anh nho em he he ha ha . Uong ruu cho nguoi iu thoi
Khổ thân huynh ấy "ngứa" rồi
Thì huynh cứ "ấy" cho lòng sướng đi
Mọi khi huynh có chút dòng
Tui đây ôm bụng lăn cười hi hi
Sao không ai đến, ôi buồn nhỉ!
Bớ tỷ huynh đâu, hổng thấy cà?
Hay là công tác, nên tạm vắng
Để quán lạnh hơi, thiếu tiếng cười
Waker bằng hữu huynh đi nhé
Xứ lạnh người ta Tỷ ở hoài
Mấy ngày không thấy Huynh Trưởng nữa
Tui thiếu tình ... thương, khóc ... một mình.
chiều mưa tầm tã...đọc được bài thơ tuyệt hay,từng câu từng chữ cứ bâng khuâng....:105:
xin tặng anh chủ đang khóc vì "thiếu tình thương"kìa các Huynh ạ. để anh treo vách quán,chủ đề chắc hợp quán tri âm....:023:
HOA VỚI RƯỢU
(Nguyễn Bính)
Thấy rét u tôi bọc lại mền
Cô hàng cất rượu ủ thêm men
Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ
Say cả tư mùa cho khách quen
Em nhỏ là Nhi, bạn nhỏ tôi
Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi
Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ
Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi
Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà
Người ta bắt chước chị người ta!
Ra vườn nhặt những hoa cam rụng
Về bỏ đầy nồi cất nước hoa.
Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy
Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau
Hí hửng bảo nhau:"Thơm đấy chứ
Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!"
Một tối nhà Nhi có giỗ thày
Chị Nhi cho uống rượu cay cay
Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứa
Mặt đỏ lên rồi chếch choáng say
Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài
Bất đồ ngủ đến sáng ngày mai
Chị Nhi cứ chế làm sao ấy
Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn cười
Chị Nhi thường nói với u tôi
"Hai đứa, thưa bà, đến đẹp đôi"
U tôi cười đáp ngay như thật :
"Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi!"
Thuở ấy làm sao thật thái bình
Trai hiền bạn với gái đồng trinh
Đời say men rượu thơm hoa rụng
Tràn những thơ ngây ngập cảm tình...
Ấy thế mà rồi cách biệt nhau
Nhà Nhi không biết dọn đi dâu
Mình tôi giời bắt làm thi sĩ
Mẹ mất khi chưa kịp bạc đầu
Bỏ lại vườn cam bỏ mái gianh
Tôi đi dan díu với kinh thành
Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới
Chuốc mãi men say rượu ái tình
Rượu ái tình kia thành thuốc độc
Vườn trần theo bướm phấn hương bay
Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc
Hoa hết thơm rồi, rượu hết cay
Trăm sầu nghìn tủi mình tôi chịu
Ba bốn năm rồi năm sáu năm
Khóc vụng mỗi lần tôi nhớ lại
Men nồng rượu nếp nước hoa cam
Xa lắm rồi Nhi! muộn lắm rồi
Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi!
Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ
Mộng ngát duyên lành cũng bỏ tôi.
Chắc ở nơi nào dưới mái gianh
Chi em Nhi vẫn sống yên lành
Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán
Hồn vẫn trong mà mộng vẫn trinh
Ngày xưa còn bé Nhi còn đẹp
Huống nữa giờ Nhi đã đến thì
Tháng tháng muơi mười lăm buổi chợ
Cho người thiên hạ phải say Nhi
Xóm chị em Nhi ở mấy nhà?
Bến đò đông vắng? Chợ gần xa?
Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ?
Vườn có giồng cam có nở hoa?
Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng
Thực ra có phải thế này không
Chị Nhi đã lấy chồng năm trước
Nhi đến năm sau lại lấy chồng
Ước gì trên bước đường lưu lạc
Một buổi chiều nào lạnh gió mưa
Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ
Giật mình tôi thấy tiếng Nhi thưa
Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó
Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu
Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại
Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau
Tôi kể :” U tôi đã mất rồi
Cửa nhà còn có một mình tôi…”
Nhi rằng :” Ngày trước u thường nói
Hai đứa mình trông đến đẹp đôi…
Chị em mới lấy chồng năm trước
Chồng chị giồng cam ở mé sông
Em ở mình đây nhà trống trải
Giăng vàng đầy ngõ gió mênh mông…”
Như truyện Tương Như và Trác Thị
Đưa nhau về ở đất Lâm Cùng
Vườn xuân trắng xóa hoa cam rụng
Tôi với em Nhi kết vợ chồng
Rượu cất kỳ ngon men ủ khéo
Say người thiên hạ lại say nhau
Chiều chiều hai đứa sang thăm chị
Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu
Chao ôi! Là mộng hay là thực?
Là thực hay là mộng bấy lâu?
Hai đứa sống bằng hoa với rượu
Sống vào giời đất, sống cho nhau
Nhưng mộng mà thôi mộng mất thôi
Hoa thừa rượu ế ấy tình tôi
Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng
Gặp lại nhau chi, muộn mất rồi!
......
Thơ của ông Nguyễn Bính thì khỏi bàn tỷ nhỉ, đang trời mưa mà đọc bài này lòng tui cứ lâng lâng buồn sao sao ấy (chắc bài thơ hay nhưng buồn quá nên tui ... nhập tâm) Xin hỏi ngoài lề chút xíu nhe, nicoxuhoadao có giống chút gì trong bài thơ đó không? Cảm ơn đã tặng bài thơ nhe. (nhưng tui chỉ khoái thơ tự nicoxuhoadao sáng tác thôi, giống như tui í).
Thật đúng là hình với bóng, thấy nhau kêu buồn là có nhau ngay... :21:
Chả phải đệ không biết huynh than mà nghĩ là lúc ấy đệ an ủi huynh thì chỉ bằng 1/10 người "trong lòng" huynh an ủi, nên đệ chờ... rồi mới an ủi huynh đây... hehehehe Y như rằng.... :p:p
Nhưng mà đọc cái bài của huynh ở trên, tự dưng muốn vịnh mấy câu của huynh:
Không nặng với phụ nữ dù chỉ bằng cành hoa (đặc biệt là Hoa Đào)
Không đè lên hoa dù chỉ bằng ngọn gió (Tui mơ là gió thoảng hồn trên hoa)
Không chặn gió thổi cho dù chỉ bằng "cỗ lòng" (à lộn, lòng thôi :21:)
Không nên cho phụ nữ bất kỳ vào lòng cho dù rất muốn (...theo gió bay vào lòng tui) --> lại lộn lên câu đầu: không nặng với phụ nữ.... hehehe
Câu cuối huynh đừng có nghĩ lung tung nha, trong lòng là trong lòng ý, không phải trong lòng đâu.... hahahaha.... :21::21: