Hôm nay chúng ta nghe Chúa dạy CỦA CE- ZA TRẢ VỀ CE-ZA, CỦA THIÊN CHÚA TRẢ VỀ THIÊN CHÚA. có bạn nào xung phong chia sẻ ko nào?!
Printable View
Hôm nay chúng ta nghe Chúa dạy CỦA CE- ZA TRẢ VỀ CE-ZA, CỦA THIÊN CHÚA TRẢ VỀ THIÊN CHÚA. có bạn nào xung phong chia sẻ ko nào?!
Trước tiên, xin nói là mấy năm rồi mình không đi nhà thờ =))
Bài này có ý dạy chúng ta không ăn cắp, không lấy những gì của người khác, vì mình lấy cái này của người khác thì sẽ phải trả lại cho người khác những thứ quý giá khác của mình theo vòng tròn luân hồi trong tự nhiên. Mình muốn có thứ gì, thì nên tự tạo ra.
Còn ở 1 khía cạnh khác, thì Chúa Giesu dự báo trước, ngày hôm nay Tú tôi giáng thế hạ trần làm người phàm xác thịt yếu đuối, tay yếu chân mềm, nhưng một ngày nào đó cũng sẽ trở lại với ngôi vị đại thiên thần, một trong vài vị tối cao nhất vũ trụ này.
hihi, vậy bạn ở đâu vậy, sáng nay mình cũng nghe bài này
Toàn thế giới (công giáo) đều đọc bài Phúc âm này. Chúng ta phải đóng thuế cho vua, cho nhà nước. Tội trốn thuế nặng ko nào? VÀ TA PHẢI ĐÓNG THUẾ CHO CHÚA NỮA! (Cái này tự tôi nghĩ thôi. Hihi)
TRẢ VỀ THIÊN CHÚA
Lời Chúa: Mt 22, 15-21
Một hôm, những người Pharisêu đi bàn bạc với nhau, tìm cách làm cho Ðức Giêsu phải lỡ lời mà mắc bẫy. Họ sai các môn đệ của họ cùng đi với những người phe Hêrôđê, đến nói với Ðức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật và cứ sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Thầy cũng chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài mà đánh giá người ta. Vậy xin Thầy cho biết ý kiến: có được phép nộp thuế cho Xêda hay không?” Nhưng Ðức Giêsu biết họ có ác ý, nên Người nói: “Tại sao các người lại thử tôi, hỡi những kẻ giả hình! Ðưa đồng tiền nộp thuế cho tôi coi!” Họ liền đưa cho Người một đồng bạc. Và Người hỏi họ: “Hình và danh hiệu này là của ai đây?” Họ đáp: “Của Xêda”. Bấy giờ, Người bảo họ: “Thế thì của Xêda, trả về Xêda; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa”.
Suy niệm:
“Có được phép nộp thuế cho Xêda không?”
Câu hỏi sắc như một con dao hai lưỡi.
Nếu Ðức Giêsu bảo phải nộp, ắt Ngài chẳng yêu nước yêu dân.
Thứ thuế thân nộp cho đế quốc Rôma thật là điều ô nhục.
Nhưng nếu Ngài bảo đừng nộp, hẳn Ngài sẽ bị tố cáo.
“Cho tôi xem đồng tiền dùng để đóng thuế.”
Khi đưa cho Ðức Giêsu đồng bạc có hình Xêda,
những kẻ giương bẫy thú nhận họ có dùng thứ tiền này,
và như thế họ đã mặc nhiên nhìn nhận quyền của Xêda.
Khi biết hình và dòng chữ trên đồng bạc là của Xêda,
Ðức Giêsu đã nói một câu không dễ hiểu:
“Vậy hãy trả lại cho Xêda những gì của Xêda”.
Ngài nhìn nhận một sự độc lập nào đó của ông.
Ông có quyền điều hành đế quốc của ông như ông muốn.
Ðối với người Do Thái sử dụng đồng bạc của Xêda,
Ðức Giêsu không hề ngăn cản họ nộp thuế cho ông ấy,
như sau này có kẻ tố cáo (x. Lc 23,2).
Nhưng Ngài cũng không buộc mọi người phải nột thuế cho Xêda,
vì có người coi việc nộp thuế thân cho hoàng đế Rôma
là phủ nhận quyền tối thượng của Thiên Chúa.
Chẳng những Ðức Giêsu không bị mắc bẫy
mà Ngài còn nhân cơ hội đi lên một bình diện cao hơn:
“Hãy trả lại cho Thiên Chúa những gì của Thiên Chúa.”
Ðây mới thật là vấn đề Ngài hết sức quan tâm.
Chúng ta tự hỏi: có cái gì ngoài Thiên Chúa
mà lại không phải là thụ tạo của Ngài?
Phải trả lại cho Xêda đồng tiền mang hình và tên ông,
nhưng phải trả lại cho Thiên Chúa những gì mang hình Ngài,
những gì đã được ghi khắc tên Ngài trên đó.
Hình ảnh nổi bật nhất là con người (x. St 1,26).
Toàn bộ con người mang dấu ấn của Thiên Chúa.
Không ai được khinh miệt phụ nữ, thai nhi hay người già.
Không ai được làm hoen ố sự trong sáng của lương tâm.
Xúc phạm con người là phạm đến nơi sâu thẳm của Thiên Chúa.
Mọi quyền bính đạo đời đều nhằm phục vụ con người,
đều nhằm làm sáng lên hình ảnh Thiên Chúa nơi nó.
Trả con người lại cho Thiên Chúa là dâng nó cho Ngài,
là nhìn nhận chủ quyền của Ngài trên đời ta.
Cả vũ trụ cũng tiềm tàng dấu ấn của Thiên Chúa:
đất, rừng, sông biển, không khí, tài nguyên và muôn sinh vật.
Hãy trả lại cho Thiên Chúa vũ trụ trong lành, hiền hậu,
nghĩa là trả lại cho con người món quà Ngài đã tặng.
Mọi quyền bính đều bắt nguồn từ Thiên Chúa (x.Ga 19,11).
Chúng có giá trị và sự tự lập, nếu phù hợp với ý Ngài,
cũng là phù hợp với quyền lợi chính đáng của con người.
Chúng ta có chiếm đoạt điều gì của Thiên Chúa không?
Hình ảnh của Thiên Chúa nơi tôi rõ hay mờ nhạt?
Có lớp bụi nào che khuất khuôn mặt Chúa nơi tôi?
Ước gì tôi đọc được tên Thiên Chúa, tên Ðức Giêsu
trên những người tôi gặp, những biến cố tôi sống mỗi ngày.
Nguồn :http://www.hdgmvietnam.org/tra-ve-th...3326.97.5.aspx
Của Xêda, trả về Xêda; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa" (Mc.12,17).
Như chúng ta biết, những câu hỏi mà Luật sĩ và Biệt phái đặt ra cho Chúa Giêsu, đều không phải họ muốn biết rõ về Giáo lý để thêm đức tin, mà là họ muốn gài bẫy Ngài, nhằm dựa vào luật để loại trừ Ngài mà thôi.
Do đó, câu hỏi hôm nay Biệt phái hỏi Chúa cũng không ngoài ý đó: "Có nên nộp thuế cho Hoàng đế không?" (Mc.12,17). Nếu Chúa trả lời:
•Nộp thuế: thì Chúa nhìn nhận Xêda là Chúa của mình - nghịch lại sứ mệnh của chính Ngài là làm cho người ta nhận ra Thiên Chúa là Cha - chính Ngài và chính dân Do Thái sẽ lên án cho Ngài.
•Không nộp thuế: thì trực tiếp chống lại Hoàng đế - Hoàng đế sẽ lên án tử cho Ngài tức khắc.
Như vậy, Biệt phái họ nghĩ rằng Chúa sẽ sa bẫy, vì trả lời thế nào cũng chết.
Thế nhưng, Ngài lại trả lời: "Của Xêda, trả về Xêda; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa" (Mc.12,17). Câu trả lời của Chúa có hai ý:
1/. Chúa muốn dạy chúng ta, mỗi người phải có 2 bổn phận:
•Đối với xã hội (thân xác hay nhân bản).
•Đối với Thiên Chúa (linh hồn hay thần tính).
2/. Luật nào hội đủ 2 điều kiện: làm cho thân xác và linh hồn được sống, thì mới là Luật Chúa.
Chúng ta cùng tìm hiểu sâu hơn:
1'/. Hai bổn phận:
•Bổn phận đối với xã hội: khi chúng ta sống trong một tổ chức nào, dù lớn hay nhỏ thì đều phải tuân thủ theo một quy luật nhất định của tổ chức đó.Vd:
- Quốc gia thì có Luật pháp.
- Gia đình thì có Gia pháp.
- Cộng đoàn thì có luật riêng của Cộng đoàn.
Và vì thế, ai ai cũng phải có bổn phận với xã hội và phải tùng phục nó. Cụ thể:
•Gia đình Nagiarét, một gia đình quá tuyệt vời. Thế nhưng, khi được lệnh trở về quê để khai báo hộ khẩu, họ phải rời miền Bắc trở về miền Nam, dù Maria sắp đến ngày sinh con, nhưng họ vẫn tùng phục luật xã hội.
•Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa rất tuyệt vời, Ngài vẫn hằng tùng phục Cha Mẹ trần thế của mình (Lc.2,51). Và khi mang thân xác con người, Ngài vẫn chu toàn bổn phận của mình đối với gia đình và xã hội suốt 30 năm.
Sau 30 năm lao động và học tập như một con người bình thường, Ngài mới dùng 3 năm cuối đời để lo đặc thù công việc của Chúa Cha. Và đây cũng là bổn phận đối với Thiên Chúa.
•Bổn phận đối với Thiên Chúa:
•Chúa Giêsu luôn ưu tiên cho việc của Chúa Cha. Thậm chí, trốn Cha Mẹ trần thế đi dạy Giáo lý. Ngài muốn khẳng định cho chúng ta: lo việc của Thiên Chúa thì hơn lo việc trần thế, nên Ngài trốn mà không xin phép Cha Mẹ (Lc.2,46t).
•Không chỉ Ngài đề cao việc của Cha Ngài thôi, mà những người theo Ngài, Ngài cũng đòi hỏi rất gắt gao: "Kẻ nào đến với Ta mà không bỏ cha mẹ, vợ, con cái, anh chị em mình và cả mạng sống mình nữa, ắt không thể làm môn đệ của Ta" (Lc.14,26-27).
•Và cũng vì thế, mà Thánh Phaolô nói: "Nếu tôi luôn luôn làm hài lòng mọi người, thì tôi không còn là môn đệ của Chúa Giêsu" (Gl.1,10). Nghĩa là, tôi phải làm hài lòng Thiên Chúa trước, thì tôi mới có khả năng làm hài lòng mọi người.
2'/. Hội đủ 2 điều kiện của Luật: Rõ ràng, với câu trả lời của Chúa Giêsu, thì 2 bổn phận đối với đồng loại (thân xác) và đối với Thiên Chúa (linh hồn), luôn đi song hành với nhau.
Cho nên, luật nào mà chỉ duy một vế thì không phải là Luật Chúa. Vd:
•Luật nào chỉ duy sản xuất, kiếm tiền...
•Hoặc chỉ duy đọc kinh, cầu nguyện, dự Lễ...
Bởi vì, Đạo chúng ta không phải là Đạo duy mà là Đạo có (Có Chúa Kitô, có linh hồn và thể xác, có nhân tính và thần tính, có đời này và có đời sau).
Cụ thể, luật ngày Sabát bị Chúa Giêsu bãi bỏ, vì là luật dâng chiên - cừu - bò - lừa, không nuôi được linh hồn người ta. Và Ngài thay thế bằng Luật mới là Thánh Lễ Ngài thiết lập, mang lại cho chúng ta sự sống đời này lẫn đời sau (thân xác và linh hồn) - Ga.6,35.54. Những luật như ngày Sabat chỉ có một vế, nên Chúa muốn chúng ta không tùng phục.
Thế nhưng, Thánh Phaolô lại dạy: "Mỗi người phải tùng phục chính quyền, vì không có quyền bính nào mà không bởiThiên Chúa, và những quyền bính hiện hữu là do Thiên Chúa thiết lập. Như vậy, ai chống đối quyền bính là chống lại trật tự Thiên Chúa đặt ra, và kẻ nào chống lại sẽ chuốc lấy án phạt" (Rm.13,1-2).
Nghĩa là, bất cứ quyền bính nào dạy chúng ta chu toàn 2 bổn phận: đối với đồng loại và đối với Thiên Chúa thì ta phải tùng phục, ngược lại thì dứt khoát không. Cụ thể:
•Ông Phêrô bị điệu ra tòa vì giảng về Giêsu chết và sống lại, ông trả lời: "Phải vâng Lời Thiên Chúa, hơn vâng lời người phàm" (Cv.5,29).
•Lần kia Thượng tế Hananya cho người vả mặt Phaolô. Phaolô mắng lại: "Vách tô vôi kia, Thiên Chúa sẽ phạt ngươi, ngươi dùng luật để xử ta, mà ngươi không đếm xỉa tới luật". Tức khắc, những người xung quanh vặn hỏi Phaolô: "Tại sao ông dám lăng mạ vị Thượng tế của Thiên Chúa". Ông trả lời: "Ấy vì tôi không biết đó là vị Thượng tế - dù ông biết rất rõ chứ" (Cv.23). Ý Phaolô muốn nói: vị Thượng tế thì phải dựa vào Luật Thiên Chúa mà hành động, mới đáng được mọi người tôn kính và thuần phục.
•Chính Chúa Giêsu không đồng ý cho Philatô lên tiếng giết Ngài, Ngài nói: "Nếu Trên không ban cho ông, thì ông không có quyền gì với Tôi" ; "Nếu Tôi nói sai, thì hãy minh chứng điều Tôi sai; nếu Tôi nói phải, tại sao lại đánh Tôi" (x Ga.18,19).
KẾT LUẬN:
•Trả về Xêda là ta tùng phục quyền bính đời, nếu nó phù hợp với Luật của Chúa (hội đủ 2 điều kiện).
•Trả về Thiên Chúa là trả lại cho Ngài sự đơn sơ trong trắng, một tâm hồn ngay thẳng, mà Ngài đã ban cho mỗi người ngay từ thuở ban đầu, Chúa trách: "Ngươi đã đánh mất tình yêu thuở ban đầu" (Kh.2,4). Chứ không phải trả cho Ngài tâm hồn của kẻ hai lòng, như Biệt phái hôm nay hỏi là để gài bẫy Ngài.
Vì thế, Phêrô nhắc nhở chúng ta: "Trong khi mong đợi ngày của Thiên Chúa đến, anh em hãy sống sao cho tinh tuyền và không có gì đáng trách và sống bình an, hãy coi chừng bị kẻ lừa gạt lôi cuốn mà không còn đứng vững nữa" (BĐ1 - 2Pr.3,12-15a.17-18).
Nguồn :http://vn.360plus.yahoo.com/tinhyeu-...article?mid=94
Tôi thì thích suy nghĩ câu trên theo ý nghĩa vật chất-tinh thần, con người sống hài hòa cân bằng, và tách biệt 2 cái, đặt tinh thần làm gốc thì sẽ đạt được hạnh phúc.Giống như trường phái Phúc tông trong tử vi, Giống như thuyết Phúc chế Tài, 2 mặt đối lập nhưng lại tương trợ cho nhau.