玉皇上帝 – Ngọc Hoàng Thượng Đế.
Theo Đạo Giáo và tín ngưỡng Trung Quốc, Ngọc Hoàng Thượng Đế có danh hiệu đầy đủ là: Cao thiên Thượng thánh Đại từ Nhân giả Ngọc Hoàng Đại Thiên tôn Huyền khung Cao Thượng đế. 高天上聖大慈仁者玉皇大天尊玄穹高 帝 (Nghĩa là Vị thánh tối cao trên đỉnh trời, vô cùng nhân từ, là Vua Ngọc, bậc Thiên tôn vĩ đại, Huyền diệu lớn lao làm chủ trên cao)
Theo truyền thuyết, Ngọc Hoàng Thượng Đế vốn người trần, tên là Trương Hữu Nhân, là trang chủ thôn Trương Gia Loan. Vì tính hay nhường nhịn, ông được gọi là Trương Bách Nhẫn; do hay giúp đỡ, ông được gọi là Đại Quý Nhân.
Trương Hữu Nhân có một vợ họ Vương, và bảy cô con gái: Đại Thư, Nhị Thư, Tam Thư, Tứ Thư, Ngũ Thư, Lục Thư và Trương Thất Nữ. Sau đắc đạo thành tiên.
Trong dân gian, vị Ngọc Đế này được thờ độc lập trên một ban thờ ngoài trời, do là bàn thờ Ngọc Hoàng Thượng Đế nên dân gian quen gọi là bàn thiên. Bàn thờ Ngọc Đế không có tượng hay tranh, chỉ có lư nhang, bình hoa. Một số nơi thì thờ bài vị, trên ghi “Thiên Quan Tứ Phúc” 天官賜福. Tuy nhiên, vị Thiên Quan này chỉ có thể xem là người đại diện của nhà trời mà thôi. Liên quan đến vị Thiên Quan này có tích như sau:
Ở đảo Nguyên Châu, Bắc Hải có một động tiên, trong đó có bộ hài cốt của Nguyên thỉ Thiên tôn 元始天尊, bộ hài cốt này do được hấp thụ thiên khí mà thành người, sau được một ngư ông đưa về nuôi, đặt tên là Trần Xuân. Công chúa của Long Vương lén kết hôn cùng Trần Xuân, sinh được một bọc ba người con. Điều kỳ lạ là 3 người con này sinh ra trong 3 thời gian khác nhau: 15 tháng giêng, 15 tháng 7, 15 tháng 10. Sau khi sinh xong thì Long Vương hạ lệnh bắt giam cả 2 vợ chồng Trần Xuân dưới núi Định Hải Thạch. Ba đứa bé sống cùng ông ngoại mà không biết gì về thân thế của mình. Càng lớn, pháp thuật của cả 3 càng quảng đại, vượt cả Long Vương. Trong một lần trái lời Long Vương, tự ý làm mưa, cả ba bị nhốt ở Định Hải Thạch và nhờ đó cả ba mới biết được thân thế của mình. Sau cả ba hiệp lực lật đổ Định Hải Thạch cứu cha mẹ và đánh cùng Long Vương một trận long trời lở đất. Long Vương phải cầu cứu Ngọc đế. Ngọc đế vị nể Nguyên thỉ Thiên tôn nên không trách phạt cả ba mà còn phong làm Thần quan chuyên giáng phúc giải ách cho nhân gian.
Người anh cả được sắc phong làm Tử Vi Đế Quân đảm nhiệm chức Thiên Quan tứ phúc, người thứ hai là Thanh Linh Đế Quân đảm nhiệm Địa Quan xá tội, còn người em út được phong làm Dương Cốc Đế Quân đảm nhiệm Thủy Quan giải ách. Song cả ba chỉ được đảm nhận chức vụ vào ngày sinh của chính mình (tết thượng nguyên 15 tháng giêng, tết trung nguyên rằm tháng 7, tết hạ nguyên 15 tháng 10). Dân gian từ đấy theo đó mà thờ phụng thỉnh cầu. Trong đó việc mong cầu thiên quan tứ phúc là mãnh liệt nhất.
Trong dân gian, lễ vía Ngọc Hoàng Thượng đế vào ngày mùng chín tháng giêng. Trước đó, vào đêm nùng 8 dân gian lại cúng Sao hội, tương truyền các vì sao là một vị thần tiên, vào ngày này hội tụ lại khánh đản Ngọc đế. Đến rạng sáng mùng 9 thì bắt đầu cúng vía Trời, thời gian cúng tốt nhất là lúc mặt trời chưa mọc. Lễ vật cúng ngoài lục lễ : hương, đăng, hoa, trà, quả, phẩm ; nhất thiết phải có vàng thọ 壽金, vàng ông trời 天公金, một cặp thùng giấy (làm như thùng xách nước, một màu vàng kim, một màu bạc), đường tháp, một cặp mía vàng còn nguyên ngọn. Trà cúng là loại trà khô, được để ra 9 chung (hoặc chén nhỏ). Phẩm là các loại đồ khô (bột khoai, bột bán kim, nấm mèo, đông cô, táo tàu, bùn tàu, tàu hủ ki, phổ tai….), số lượng là 5, 7 hay 9 loại. Đường tháp là loại đường mía, được thêm màu đỏ, hồng hay vàng, sau đó nấu đổ vào khuôn thành hình cái tháp lục giác hay kỳ lân…
Ở thành phố Hồ Chí Minh, Chùa Ngọc Hoàng – tên chữ là Phước Hải Tự - là điểm đến được lựa chọn nhiều nhất trong ngày vía Trời mùng 9 tháng giêng. Ngoài ra, còn có thể cúng Ngọc Hoàng tại các chùa (hội quán) Hoa như Nhị phủ miếu, Ôn lăng,…
đấng tạo hóa là cha chung của tất cả các sắc tộc và tôn giáo
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi
quang le
sao thần tiên toàn người Trung Quốc không vậy ? không lẽ ông này sáng tạo ra loài người à
Theo lẽ thường, hễ trông thấy một tòa nhà nguy nga, đồ sộ, chúng ta liên tưởng đến vị kiến trúc sư, phác họa và tạo tác ra nó. Trông thấy một đứa bé ngộ nghĩnh, chúng ta nghĩ ngay đến cha mẹ nó. Cũng như trông thấy võ trụ bao la, trên có trời che, dưới có đất chở, sơn xuyên thủy tú, thảo mộc muôn màu, lại ngẫm đến vạn vật, thiên hình vạn trạng, và mỗi mỗi đều an bày một cách tuyệt diệu thì chúng ta nghĩ ngay đến Đấng Sáng Tạo thế giái vạn hữu. Vậy thử hỏi Đấng ấy là ai?
Chúng tôi xin đáp ngay: Đó là Đấng Tạo Hóa. Mời quý ngài cùng chúng tôi tham khảo như sau:
Tham cứu kinh điển xưa:
Bà La Môn giáo có giảng cái thuyết: "Tam vị nhứt thể". (Brahma, Vishnou, Shiva). Đạo giáo có nói lẽ ứng hóa Tam Thanh (Thái Thanh, Thượng Thanh, Ngọc Thanh). Thế thì đủ rõ một vị là Đấng Thượng Đế ứng hóa Tam Thể.
Tham cứu lễ nghi thờ phượng:
Tôn giáo nào cũng sùng bái một Đấng cao cả hơn hết trong Càn Khôn Võ Trụ, tức Đấng Tạo Hóa, nhưng mỗi Giáo, tùy cách lập ngôn mà xưng tụng một danh từ riêng biệt như: Phật giáo Đại Thừa thờ A Di Đà Phật, tức Đức Phật sanh trước muôn vàn Đức Phật khác. Đạo giáo thờ Đức Thái Thượng, tức vị Tiên tối cao. Nho giáo thờ Đức Thượng Đế, tức vì vua Thượng giới, nay Khai Đại Đạo, Đức Ngài tá danh CAO ĐÀI TIÊN ÔNG ĐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT. Danh từ tuy khác, song tựu trung chỉ có một Đấng Chí Linh.
Tham cứu thực tế:
Người thế nhơn, chưa mấy ai nghe lời của Trời nói; chưa mấy ai trông thấy Thiên thể của Trời, song, mỗi khi lâm nạn ai ai cũng kêu Trời cầu cứu. Vậy đủ biết lòng tín ngưỡng Đức Chí Tôn chẳng phải mới phát minh ngày nay, mà thật đã có từ ngàn xưa, nhơn loại vẫn còn truyền thống cho nhau.
Rất may cho nhơn loại, ngày nay Đức Chí Tôn dùng huyền diệu Tiên gia, khai mở mối Đạo Trời. Nhờ đó, chúng ta xác nhận sự hiện hữu của Thái Cực Thánh Hoàng (1) được rõ ràng hơn. Xem như hai vị Đồng tử phò Ngọc cơ ở giữa đàn tế lễ trong giây lát Ngọc cơ chuyển động, viết ra chữ. Thử hỏi tại sao Ngọc cơ viết ra chữ: Ấy là khi tế lễ, người hầu đàn thành tâm cầu nguyện cảm ứng Đức Chí Tôn, rồi Đức Ngài dùng Thần lực, giáng điển linh, huy động Ngọc cơ viết ra chữ.
(1) Đức Thượng Đế ngự trên ngôi Thái Cực nên gọi là Thái Cực Thánh Hoàng. Hơn nữa, bài Ngọc Hoàng Kinh có câu: "Đại La Thiên Đế, Thái Cực Thánh Hoàng".
Để minh xác rõ ràng thêm nữa, chúng tôi theo sách Ấn Độ, chép chuyện người con hỏi cha về chân lý như sau:
Người con nói: - Thưa cha, xin cha giảng chân lý cho con nghe.
- Được, con lấy một nắm muối bỏ vào chậu nước, đến sớm mai ngày sau, con trở lại xem.
Người con cứ theo lời dạy mà làm. Và hôm sau người cha bảo nó:
- Muối mà con bỏ vào nước hôm qua, con mang lại đây cha coi.
Bây giờ người con vớt mãi mà chẳng thấy muối, vì muối đã tan rã và hòa với nước rồi.
- Con hãy nếm nước trong chậu, trên mặt xem thế nào?
- Thưa cha mặn.
- Hãy nếm nước ở giữa chậu.
- Thưa cha mặn.
- Nếm cho thật kỹ rồi lại đây cha bảo.
Người con nếm đi nếm lại và nói:
- Thưa cha, vẫn thế.
Người cha bây giờ, trịnh trọng nói:
- Thế đó con ạ! Con không phân biệt cái thực thể tinh vi tạo dựng võ trụ, sanh hóa vạn vật, vì nó đã hòa hợp với thế giái vạn hữu, cũng như muối tan rã và hòa hợp với nước kia vậy.
Chuyện nầy đại ý cũng như câu Thánh ngôn Đức Chí Tôn nói rằng:
"Các con đủ hiểu rằng mỗi vật hữu sanh nơi thế gian nầy đều do chơn linh Thầy mà ra. Có sống ắt có Thầy.
"Thầy là Cha sự sống, vì thế mà lòng háo sanh của Thầy vô cùng tận".
Hoặc, cũng như kinh Upanishads nói rằng: "Tất cả cái gì hiện hữu ở thế gian đều có Thượng Đế bao bọc. Cái thực thể ấy là nguồn sống tràn ngập Trời Đất. Từ các vì tinh tú vận chuyển bình hành trong vòng trật tự, cho đến các loài cầm thú, thảo mộc, đều nương nhờ nguồn sống vô biên đó".
Có điều khó cho người thế nhân, là vì Đức Chí Tôn ngự trên ngôi Thái Cực tuyệt đối, im lìm lặng lẽ. Người ta không dùng trí phàm ngẫm nghĩ được; không dùng ngôn ngữ nói rõ được, thành thử, nhiều người bán tín; bán nghi. Trái lại, người có đức tin thì mặc khải, cảm thông với Đức Chí Tôn một cách tinh tường. Các nhà chơn tu nhờ lòng tín ngưỡng ấy mà đạt được chơn lý hoàn toàn.
( Trích Trên Đường Tấn Hóa - Tiếp Pháp Chơn Quân biên soạn )