ĐẠI ĐẠO BỒ ĐỀ KHÔNG TIẾN ẮT LÙI
Hôm nay mọi người chúng ta tụ hội nơi đây, mỗi một vị đồng tu, không phân biệt quốc tịch, không phân biệt tôn giáo, không phân biệt chủng tộc, mỗi một người đều là thiện căn phước đức nhân duyên nhiều đời nhiều kiếp chín muồi, đã là nhiều đời nhiều kiếp tu hành, vì sao vẫn còn dáng vẻ như ngày hôm nay vậy? Cảnh giới của chúng ta vẫn không được nâng lên, nguyên nhân sau cùng là do đâu? Việc này không thể không biết, chúng ta nhất định phải tìm ra được nguyên nhân, đem cái nguyên nhân này trừ bỏ đi, sửa đổi tự làm mới, thì mục đích học Phật của chúng ta liền có thể đạt đến. Đa số người, tuyệt đại đa số người không biết được chính mình có lỗi lầm, luôn cho rằng chính mình không có lỗi lầm, người khác có lỗi lầm. Đây là quan niệm rất là sai lầm, cho nên công phu tu hành của chúng ta không được đắc lực. Ngày trước chúng ta không nói, ngay trong một đời này, công phu tu hành chúng ta không được đắc lực, không có tiến bộ, không thể thay đổi vận mệnh của chính mình. Thế xuất thế gian pháp đều thường nói, người thế gian thường nói “tướng tùy tâm chuyển”, trên kinh Phật thường nói “nhất thiết duy tâm tạo”, vậy thì do đây mà biết, công phu tu hành của chúng ta nếu như được đắc lực thì tướng mạo sẽ chuyển, thể chất sẽ chuyển. Đây là công phu thấp nhất, không phải là công phu sâu. Cũng chính là nói, bạn có thể tiêu tai thì phước đến, nhất định sẽ được phước báo. Những thứ gì là tai vậy? Ngu si là tai, phiền não là tai. Công phu chân thật đắc lực thì những thứ này sẽ không còn nữa, phiền não của bạn nhẹ, trí tuệ lớn hơn. Nghiệp chướng tiêu rồi, phước đức hiện tiền, không luận làm bất cứ việc gì đều rất thuận lợi, đó là công phu tu hành của chúng ta có lực. Đây là thành tích rất nhỏ mà thôi, nhưng chúng ta đều không có được. Không thể không phản tỉnh, không thể không kiểm thảo, hay nói cách khác, nhất định phải tìm lỗi lầm của chính mình, phải tìm tâm bệnh của chính mình. Sau khi tìm ra rồi, triệt để đem nó thay đổi lại, đây gọi tu hành.
Trong kinh Phật nói rất nhiều, trong đại thừa giáo, kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật, Phật nói với chúng ta tịnh nghiệp tam phước. Đây là giáo học căn bản của tu học đại thừa, chúng ta có hiểu hay không vậy? Chúng ta có làm được hay không? Điều thứ nhất là hiếu dưỡng cha mẹ, chúng ta có nỗ lực phản tỉnh hay không? Cái điều này ta đã làm được hay chưa? Cha mẹ còn thì có phương thức hiếu dưỡng khi còn, cha mẹ không còn nữa thì có phương thức hiếu dưỡng khi không còn, chúng ta có hiểu hay không? Chúng ta có nỗ lực làm không? “Phụng sự sư trưởng, từ tâm bất sát, tu thập thiện nhiệp” là điều thứ nhất. Bốn câu này làm được rồi, chúng ta liền có thể thay đổi vận mạng, liền có thể tiêu tai giải nạn, liền có thể được phước báo nhân thiên. Phải từng câu làm cho được. Hiếu thân, tôn sư, tâm từ bi đều thực tiễn ngay trong thập thiện nghiệp đạo. Nếu như không tu mười nghiệp thiện, ba câu phía trước đều rỗng không. Chúng ta từ ngay chỗ này mà đi tìm lỗi lầm của chính mình.
Không sát sanh, cái điều này là dưỡng tâm từ bi. Từ tâm bất sát. Nếu như chúng ta còn có một ý niệm, cái ý niệm này dù có nhỏ đến đâu, có ý niệm tổn hại chúng sanh thì tâm giết hại của chúng ta chưa đoạn dứt. Chúng ta còn có thể hận một người, còn không vừa lòng đối với một người, thì giới điều này không được thanh tịnh. Không cần phải phạm các việc khác, trên sự mà phạm thì sẽ còn nặng hơn. Khởi tâm động niệm ngay chỗ này mà kiểm thảo.
Điều thứ hai là không trộm cắp. Chúng ta còn có ý niệm muốn chiếm tiện nghi của người khác là tâm trộm, tâm trộm chưa dứt được. Do đây có thể biết, từng điều từng điều mà kiểm thảo, thế là phát hiện, chúng ta từ sớm đến tối đều đang tạo ác, chúng ta chưa đoạn ác, chúng ta chưa tu thiện. Như vậy mới chân thật hiểu được, vì sao công phu không được đắc lực, vì sao học Phật học lâu đến như vậy mà một chút thay đổi cũng không có. Tướng mạo của chúng ta có thay đổi hay không? Thể chất của chúng ta có thay đổi hay không? Thường hay nhiều bệnh, việc này chúng ta phải nên cảnh giác cao độ, nhiều bệnh là nghiệp chướng hiện tiền. Nghiệp chướng hiện tiền, đó là việc thiện bạn không tu được tốt. Quả nhiên đoạn ác tu thiện rồi thì bệnh tật này không còn nữa. Trong tâm từ bi, tâm bình đẳng, tâm thanh tịnh thì làm gì có đau bệnh chứ? Đạo lý này chúng ta không thể không hiểu.
Từ nơi nền tảng của mười thiện mà nâng cao lên, mới tu Tứ Nhiếp pháp, Lục Độ, là pháp Bồ Tát. Học Bồ Tát, mô phỏng Bồ Tát, phải đem chính mình biến thành Bồ Tát. Chúng ta không xem thấy ở trên kinh có Bồ Tát bị bệnh, cũng không xem thấy có Bồ Tát suy yếu, vì sao vậy? Tướng tùy tâm chuyển, cảnh tùy tâm chuyển, tâm thanh tịnh thân liền thanh tịnh, thân tâm thanh tịnh hoàn cảnh liền thanh tịnh, không thứ nào là không thanh tịnh, vậy thì làm sao bị bệnh chứ! Học chính là phải học chuyển cảnh giới mà không bị cảnh giới chuyển. Trong kinh Lăng Nghiêm nói rất hay: “Nếu có thể chuyển cảnh thì đồng với Như Lai”. Việc chuyển cảnh thì rất quan trọng, bạn có thể chuyển cảnh giới, bạn mới là người chân chánh tu hành, bạn bị cảnh giới xoay chuyển thì bạn là phàm phu. Do đó chúng ta mỗi ngày nghe kinh, mỗi ngày đọc kinh, đọc rồi, nghe rồi, nhất định phải hiểu được ý nghĩa của nó. Sau đó đem nghĩa thú trong kinh giáo thực tiễn ngay trong đời sống của chúng ta, để khởi tâm động niệm lời nói hành động ngay trong đời sống thường ngày của chúng ta đều tương ưng với kinh giáo, đều không trái với kinh giáo, đó mới gọi là học Phật. Nếu như kinh giáo là kinh giáo, tách rời với sinh hoạt của chính chúng ta, hoàn toàn không liên quan, vậy thì bạn đã sai rồi.
Phật dạy bảo chúng ta, chúng ta phải thông hiểu, đó không phải là giáo điều của Thích Ca Mâu Ni Phật, cũng không phải là ý riêng của Thích Ca Mâu Ni Phật, những gì Phật Bồ Tát đã làm đều là lưu xuất từ tự tánh. Cái thân này của chúng ta cùng với thân của Thích Ca Mâu Ni Phật không như nhau, nhưng tánh của chúng ta cùng tánh của Thích Ca Mâu Ni Phật là như nhau, chỗ này không hề khác nhau. Thích Ca Mâu Ni Phật từ nơi tự tánh lưu xuất ra những thiện hạnh, cùng với những thiện hạnh vốn sẵn đầy đủ ngay trong tự tánh của chúng ta không hề khác biệt. Nếu như chúng ta hiểu rõ được đạo lý này, thấu triệt sự thật thì mới biết được chúng ta nên học Phật, thì mới biết được Phật biểu hiện là lưu xuất từ tánh đức của chính mình. Học Phật không phải học với người khác, mà phải từ tánh đức của chính mình mà khai thác ra, hiển hiện ra mà thôi. Cho nên trong tông môn thường nói “bổn lai diện mục mà trước khi cha mẹ sanh ra”. Lời nói này là ý gì vậy? Bổn lai diện mục chính là chân tâm của chính mình, chính là bổn tánh của chính mình